Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vị hôn phu bất đắc dĩ – Chương 16 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 16:

     Bùm! Hoa cúc!

 

Màn hình điện thoại đang trong chế độ chờ, ngón tay Tô Gia Áo bấm vào danh bạ, mở số di động của Tiêu Yêu Cảnh ra, nhưng ngón cái chẳng thể nào bấm vào nút màu xanh được.

“Cậu đừng ngốc, mới hẹn hò một lần mà đã hoang tưởng, người ta chỉ chơi đùa với cậu thôi.”

“Đàn ông có thừa nhận cậu là bạn gái hay không, điều đầu tiên là anh ta có đưa cậu giới thiệu với đám anh em của mình không.”

“Đúng thế, rõ ràng là người ta trốn tránh cậu, thấy cậu lại ra vẻ không quen biết, cậu còn khờ khạo để người ta đùa giỡn.”

Cô vốn định giải thích sự trong sạch của mình và Quý Thuần Khanh, nhưng lại bị các chị em với kinh nghiệm yêu đương phong phú dạy dỗ như thế đấy.

“Gì thế, cô thật tức cười, chúng ta chỉ đùa vui thôi, chắc cô không nghĩ là thật đấy chứ? Cô nghĩ chúng ta có quan hệ gì? Định giải thích với tôi sao?” Lỡ gọi điện đến lại nghe những câu thư thế, chắc cô sẽ không kiềm chế nổi mà khơi dậy sự kiện bạo lực thứ hai, nhảy đến ôm cho anh phun máu đến chết khô.

Nếu anh để tâm, anh sẽ gọi điện; nếu anh thật lòng, anh sẽ lo cho cô; nếu anh có ý quen nhau, anh sẽ gọi điện chất vấn cô. Đó mới là việc mà đàn ông phải làm chứ!

Để khỏi mất mặt phụ nữ, dù thua trái tim cũng không thể mất mặt, cô không thể gọi điện!!!

Nếu gọi thì tức là cô đã thua, nếu gọi nghĩa là cô đã khờ khạo xem trò đùa là thật, nếu gọi thì chính là học phần yêu đương của cô không đủ điểm đậu.

Cùng lắm thì cô bỏ cuộc trước, như thế cũng tốt hơn là bị người ta đá.

Gập điện thoại, cô tự chế giễu mình, tỏ ra thản nhiên, ngân nga hát, tiếp tục về nhà. Nói ra cũng bực, đều do vị hôn phu độc ác của cô mà ra, thành khẩn đòi tan học xong cùng về nhà, kết quả là đã làm tiêu tan mối tình vốn bất ổn của cô, lại còn quên rằng đã bảo là cùng về nhà mà lại biến mất trước.

Cô không cưa đổ được người mình thích đã bực rồi, đến người thề thốt sẽ theo đuổi mình cũng chẳng thấy đâu, lại thêm sự kiện đánh nhau doạ đuổi học nữa, dạo này cô đắc tội với ông Trời sao?

Đang bực bội thì di động rung lên bần bật, cô đứng tim, chỉ sợ điện thoại cắt ngang, không kịp xem ai gọi đến đã vội nghe: “A lô, a lô, a lô!”

Nhưng giọng nói vọng đến không phải là Tiêu Yêu Cảnh mà cô vẫn đang mong đợi, là giọng căng thẳng, sợ sệt của Bích Vân: “Hu… chị cả, Dương Thư Tiệp nhắn tin bảo gặp em nói chuyện, bắt em phải giải thích chuyện Lục Chiếm Đình, em… em đang ở trong phòng vệ sinh gọi cho chị, em sợ quá, làm sao đây?”.

“Cái đồ quỷ, có gì mà sợ! Đợi ở đó, chị sẽ đến ngay!”

Trong tích tắc, những vấn đề vớ vẩn về đàn ông đã bị cô ném ra sau lưng, chị em gặp nạn, ra tay tương trợ, đó là quy tắc giang hồ của nữ giới.

Hai mươi phút sau, Tô Gia Áo có mặt ở điểm hẹn mà Bích Vân nói.

Đẩy cửa quán cà phê bước vào, cô nhìn thấy hai người rất quen thuộc đang ngồi nơi góc khuất, Bích Vân cúi gằm mặt không dám ngẩng lên, cô nàng là đứa biết mình làm sai sẽ tỏ ra hoảng loạn, còn Dương Thư Tiệp mấy năm không gặp đang tỏ vẻ kể cả bề trên, ngồi vắt chéo chân rất đường hoàng, cao ngạo hất cằm lên, gương mặt thấp thoáng nụ cười nhạt lạnh lùng, khinh thường chỉ tay vào Bích Vân đang lúng túng, đương nhiên bên cạnh luôn luôn có một quyển sách dày cộp mang tính tượng trưng.

Tô Gia Áo cười lạnh, đến nước này rồi mà cô ta vẫn không quên tỏ vẻ thục nữ, mang sách đến dạy dỗ cô bé ngây thơ sao? Nhà xuất bản có ra loại sách 100 chiêu đánh chết hồ ly tinh không?

Cô tiến lại gần, vừa hay nghe thấy Dương Thư Tiệp nói những lời nhảm nhí bằng giọng vô cùng dịu dàng: “Bích Vân, trước nay mình không thích nghĩ xấu về người khác, có thể là Lục Chiếm Đình không biết giới hạn, làm những chuyện khiến người ta hiểu lầm, nhưng sao cậu lại học Tô Gia Áo cướp bạn trai mình?”

“Là… do anh ta… trước…”

“Anh ấy nói gì? Bảo sắp chia tay với mình, muốn ở bên cạnh cậu sao?”

“…”

“Hừ, loại người như các cậu chẳng qua chỉ thích tiền của anh ấy, nhĩ rằng quen được đại gia sẽ rất hãnh diện đúng không? Thật không ngờ cậu cũng thành ra thế này, mình đã nói rằng chơi vơi Tô Gia Áo cũng sẽ thay đổi mà.” [Vania: Đọc cái đoạn này ức chế quá, con nhỏ đáng ghét trơ trẽn này cứ nói xấu chị Áo Bông mãi mặc dù nó đang nợ chị Áo Bông ân tình thì có]

“Không có, do anh ta nói…”

“Được rồi, mình không muốn biết anh ấy nói những gì, anh ấy là bạn trai mình, dù thế nào thì mình cũng rõ nhất, hôm nay mình đến nói cho cậu biết, mình đã chọn bệnh viện giúp cậu rồi, ngày mai mình sẽ đi với cậu.”

“Đi bệnh viện?”

Dương Thư Tiệp cau mày, liếc nhìn bụng Bích Vân, tỏ vẻ chê trách: “Bản thân cậu đã làm gì mà không biết à?”

“Thế nên cậu giúp tên khốn Lục Chiếm Đình giải quyết hậu quả?” – Tô Gia Áo thấy mình không lên tiếng thì sẽ bị lửa giận thiêu cháy mất.

Dương Thư Tiệp đưa tay vén tóc mai, liếc cô một cái, không hề tỏ ra ngạc nhiên khi cô xuất hiện: “Tô Gia Áo, lâu quá không gặp.”

“Quỷ mới thèm gặp cậu, tôi đến đưa Bích Vân về nhà, cậu cút về cạnh Lục Chiếm Đình, làm nhiện vụ của con qủy cái mình đi!”

“Hừ, không ngờ, cậu nói chuyện vẫn thô bỉ như thế, chẳng trách Lục Chiếm Đình nói cậu không hề thay đổi, vẫn thích dụ dỗ người khác bằng những cách quái lạ!”

“Ở đây chẳng ai muốn cặp đôi biến thái các người chú ý, Bích Vân, đi thôi!”

Cô kéo Bích Vân định bỏ đi thì bị Dương Thư Tiệp đứng lên ngăn lại: “Khoan đã, Gia Áo, nếu cậu đã đến thì phân xử giúp mình, trước nay cậu vốn chính nghĩa mà. Bích Vân cũng xem như cùng lớn lên với chúng ta, cậu ấy lén lút dụ dỗ bạn trai mình, cậu thấy có được không?”

“Kiến hôi không đục trứng lành, cậu cũng nói rồi đấy, cũng biết bạn trai mình là loại gì, nếu Bích Vân ngốc nghếch thì tôi sẽ chỉ dạy, bố mẹ nó sẽ chỉ dạy, không đến lượt cậu.”

“Thế à? Mình thì thấy chuyện này nghĩ xuôi nghĩ ngược thế nào cũng không đến lượt người lo chuyện thiên hạ như cậu đâu. Tô Gia Áo, mình là bạn gái Chiếm Đình, giờ trong bụng cô ta có con của anh ấy, Chiếm Đình bảo mình đưa cô ta đi phá thai, xin hỏi cậu có tư cách gì mà nhúng tay vào?”

“Bích Vân không có con với anh ta, bảo anh ta nằm mơ đi, loại như anh ta cả đời này chỉ có đoạt tử tuyệt tôn!”

Nghe vậy hàng lông mày Dương Thư Tiệp giãn ra, khoé môi nhếch lên: “Hừ, mình đã bảo với Chiếm Đình, đó là thủ đoạn đê tiện mà loại nữ sinh như các cậu thích dùng, tưởng cách đó sẽ trói buộc được đàn ông. Thấy người ta không chịu chia tay thì mới nói thật, đúng là hạ lưu!”

“Cậu…”

“Mình nói sai à? Ồ, nhân đây mình cũng báo cho cậu, Bích Vân, tại sao Chiếm Đình lại đến tìm cạu? Vì mình không ngu như cậu, tuỳ tiện trao thân cho đàn ông, có điều, đàn ông mà, thế nào chẳng có lúc hư hỏng, đặc biệt là những người như Chiếm Đình, đẹp trai lại có tiền, cho dù không tìm cũng có người sán lại gần, vậy nên Chiếm Đình chỉ đùa vui với cậu thôi. Hai bên cha mẹ đã đồng ý chyện giữa mình và Chiếm Đình, nên dù anh ấy có chơi bời thế nào, cuối cùng vẫn về với mình. Hiểu chưa? Đò ngốc.”

Tiếng nấc nghẹn nho nhỏ của Bích Vân vang lên phía sau Tô Gia Áo, nắm chặt tay bạn mình, cô thấy bản thân quá tệ hại. Lúc này cho dù nói gì thì Bích Vân cũng sẽ chịu thua thiệt, cô còn ở đây cãi nhau với Dương Thư Tiệp làm quái gì, càng cãi càng đuối lý, bây giờ chỉ có cách giữ khoảng cách với cặp đôi biến thái đó mới an toàn nhất. Cô nén cơn giận, kéo Bích Vân ra ngoài, sau lưng vẫn vọng đến tiếng nói mát mẻ của Dương Thư Tiệp:

“Tô Gia Áo, mình khuyên cậu một câu, với cá tính quá xem trọng bạn bè, lo chuyện thiên hạ, sớm muộn gì cũng khiến cậu thiệt thòi thôi, thật kỳ lạ là lại có người đàn ông nào chịu nổi cá tính thô lỗ của cậu. Ồ… đúng rồi, Chiếm Đình bảo mình nói với cậu, chuẩn bị thôi học đi, lần này anh ấy sẽ không tha đâu.”

Cô nắm chặt tay, chỉ muốn đấm vào gương mặt ngạo nghễ của Dương Thư Tiệp. Thứ gọi là con nhà trí thức, chẳng hiểu cô ta đã đọc sách kiểu gì. Nhưng Bích Vân khóc đến co rúm người khiến cô không nỡ làm bạn mình đau khổ thêm, nên kìm nén cơn điên muốn đánh người, quay người lại mở cửa bỏ đi.

“Rầm!”

Dương Thư Tiệp chẳng mảy may chú ý đến tiếng sập cửa nặng nề ấy, quay đầu tiếp tục uống cà phê, lật vài trang sách rồi gọi phục vụ đến tính tiền, sau đó khoác chiếc túi đắt tiền, đẩy cửa rời đi, đưa tay vẫy vẫy một chiếc taxi đến bệnh viên, cô phải đến bệnh viện thăm gã bạn trai vì lăng nhăng mà bị một trận đòn nên thân.

Biết Lục Chiếm Đình rất lăng nhăng, chơi bời quá đáng, tuy rất giận nhưng cô không muốn tỏ ra là một mụ đàn bà ghen tuông, đó không phải khí chất của cô, cô có cách khiến đàn ông ngoan ngoãn quay về bên cạnh mình.

Cô quá rõ đàn ông cần một “chính cung hoàng hậu” thế nào, tam tòng tứ đức, ngoan hiền biế nghe lời, đều có thể khiến đàn ông sau khi trêu hoa ghẹo nguyệt rồi lại can tâm tình nguyện quay về. Trước khi có sự lựa chọn tốt hơn thì cô đồng ý buông lỏng cho Lục Chiếm Đình.

Xuống xe rồi, cô thuận tay mua một hộp canh ở cửa hàng nào đó, chẳng cần biết là canh gì, chỉ cần phải đựng trong âu sứ là được, làm ra vẻ cô tự nấu rồi xách nó vào phòng bệnh.

Có ngon hay không cũng mặc kệ, cô ta có thể nói là do mình nấu.

Đàn ông rất ưa chiêu này, đó là khi phụ nữ xuống bếp vì anh ta.

Cô xách hộp canh sền sệt dầu mỡ đi trong hành lang bệnh viện, bỗng ngửi thấy mùi hương hoa cúc, cô vuốt mũi, quay lại nhìn, điều đầu tiên đập vào mắt cô là một đôi mắt đen sâu thẳm, hàng mi dài cong vút, đôi lông mày đẹp đẽ uốn lượn, như thể không quen lắm với ánh mắt của cô, anh chàng e thẹn mím môi, miễn cưỡng nở một nụ cười ngượng ngùng.

Gương mặt xinh đẹp tinh tế của chàng trai toát lên vẻ vô tội và ngây thơ khiến Dương Thư Tiệp ngẩn người, hơi thở gấp gáp, nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh để quan sát.

Bộ âu phục màu đen tinh tế khoác trên một dáng người cao ráo tuyệt đẹp, nút áo lấp lánh ánh bạc, mái tóc đen mềm mại phất phơ trong gió, nút áo cổ của chiếc sơ mi trắng, cài thật kỹ, một bó hoa cúc tơi tả bị anh nắm trong tay rất không thương tiếc, đoá hoa rủ xuống mặt đất, thỉnh thoảng những cánh hoa lại rơi lả tả.

Anh có vẻ bực tức khi liếc nhìn cành hoa quá dài kia, tích tắc sau, vác bó hoa lên vai, tỏ vẻ bất cần, không ở lâu thêm phút nào mà rảo bước qua người cô, đi thẳng.

Dương Thư Tiệp ngẩn ra một lúc lâu mới biết mình bị gạt sang một bên, không can tâm nẹn gót giày cao gót đuổi theo, nhưng lại thấy người ấy đẩy cửa phòng bệnh của Lục Chiếm Đình.

Bạn của Lục Chiếm Đình?

Cô cười thầm, tiện tay vứt luôn món canh vào thùng  rác ở ngoài cửa, lấy túi đựng đồ trang điểm nho nhỏ ra, dựa vào tường dặm lại son phấn.

Cuối cùng cô ta cũng đóng nắp hộp phấn lại, mỉm cười và đẩy cửa bước vào, nhưng lại giật bắn mình vì cảnh tượng thê thảm trước mắt.

Chỉ thấy anh chàng mới nãy còn e thẹn đến nỗi không dám nhìn con gái lúc này đang giơ chân đá mạnh vào gối Lục Chiếm Đình, trên đất đầy mảnh vỡ của lọ hoa và những đoá hoa cúc tơi tả, giờ đây cô mới nhận ra anh ta đến đây không có ý đồ tốt gì cả. Có ai lại mua hoa cúc đến thăm bạn không?

“Xin lỗi, trượt chân.” Người đàn ông ấy lên tiếng, giọng dịu dàng nhưng băng giá, không hề tỏ ra hối hận khi chân bị trượt vào gối người ta, suýt chút nữa thì đá vào đầu người ta rồi.

“Nhưng nếu cậu còn tiếp tục bắt nạt thê quân của tôi thì chân tôi còn trượt nhiều lần nữa đấy.”

“Anh… anh… anh là ai?” Lục Chiếm Đình sợ hãi, vừa thấy bạn gái vào thì lập tức hét lên: “Thư Tiệp, gọi bảo vệ, gọi bảo vệ đến đây.”

“Tôi là ai thì lúc nãy đã nói cho cậu biết rồi đấy thôi? Tôi là giảng viên mới của lớp Tô Gia Áo. Bỉ nhân1 họ Quý.”

Dương Thư Tiệp bàng hoàng, kêu lên: “Anh là giáo viên của Gia Áo?”

“Và còn là đối tượng kết hôn tương lai của cô ấy. Nên các người bắt nạt cô ấy như thế, tôi sẽ rất đau buồn, nể tình tôi cũng mang hoa đến thăm bệnh, xem như bỏ qua nhé!”

“Anh… anh… anh… anh… Tôi mặc kệ anh là đối tượng kết hôn gì đó của Tô Gia Áo, anh mua hoa cúc đến thăm tôi, còn suýt nữa đá vỡ đầu tôi, anh bảo tôi bỏ qua à? Anh xem tôi là con nít năm tuổi chắc?”

“Không, xem cậu là trẻ con ba tuổi, chỉ có cơ thể dậy thì khá sớm, hơi bất thường mà thôi!”, anh nhướn mày đáp gọn lỏn, “Nếu không thì tại sao lại không biết quan hệ với trẻ vị thành niên sẽ bị cảnh sát tống giam?”. Hai người bạn của thê quân không cùng trường với cô ấy, còn nhỏ hơn cô ấy vài tuổi, anh cũng đã điều tra qua, nhưng tên họ Lục kia hiển nhiên không thể không biết gì.

“Anh… anh… anh đến để doạ tôi đấy à?” Lục Chiếm Đình ôm lấy đầu vừa bị Tiêu Yêu Cảnh xử lý, sau đó lại bị vị giảng viên họ Quý kia doạ nạt, vẫn cố ý hung hăng: “Tôi đếch sợ, có bản lĩnh thì bảo Tô Gia Áo đưa Trương Bích Vân đi kiện tôi đi. Dám không? Thế nào, sợ bị đuổi học nên sẽ tiết lộ chuyện xấu của bạn bè ra hả?”

“Phải rồi, thê quân không dám.” Cô bé đáng yêu ấy không bao giờ chịu cúi đầu nhận thua, đến lý do đánh người cũng không hề hé răng.

“Hừ, tôi biết ngay mà, Tô Gia Áo là đồ bỏ, đồ vô dụng…”

“Nhưng tôi thì có.”

“Anh… anh nói gì?”

“Tôi không quen cô Bích Vân kia, tôi cũng chẳng quan tâm cô bé sẽ thế nào.”

“… Cô ta… là bạn của Tô Gia Áo!”

“Thì sao, chẳng liên quan đến tôi.” Anh vẫn cười ngây thơ, nhưng ngữ điệu lại khiến người ta co rúm người trốn vào góc tường. “Bây giờ cậu còn muốn bắt nạt thê quân của tôi không?”

Anh nhìn gã trai đang khiếp đảm trên giường, trong lòng đã có sẵn đáp án nên không nói nhiều nữa, quay người bỏ đi thẳng. Co gái đứng cạnh cửa rõ ràng cũng sợ điếng người, anh nở nụ cười đầy ẩn ý, cô ta định nói gì đó thì anh đã quay sang nhìn thùng rác: “Canh trong thùng rác, không lấy ra cho bạn trai dùng à?”

Anh nhấn mạnh hai chữ “thùng rác”.

“A… ưm… tôi…”

“Tuy hộp canh đó rất hợp với bạn trai cô dùng, nhưng danh tiết thanh bạch của đàn ông rất quan trọng, cô còn định để anh ta ngoại tình mấy lần nữa.

Canh ba ba hầm kỷ tử, bổ thận!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+