Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vì sao mùa đông ấm áp – Chương 09-10 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 9

Edit: Juu_chan

 

 

 

Thân hình cao cao gầy gầy kéo theo một dải bóng dáng mơ hồ, khuôn mặt mang vẻ đẹp cao quý hiển hiện trong thứ ánh sáng mờ mờ, có vẻ thâm trầm khó đoán…

Cứ đứng trong bóng tối như thế, ánh mắt anh ta đúng là dọa người.

“Giản tiểu thư.” – Giọng nói một mực trầm lạnh.

Tự kiềm chế mình khỏi xúc động mà chùn bước, tôi không biết anh ta đã đứng đó bao lâu, cũng không biết anh ta có nghe được nhiều ít gì không, nhìn anh ta, cũng không nói gì.

Chỉ là, hôm nay, thế là quá đủ rồi, nếu mà lại phải đối phó với nhân vật khó nhằn này nữa, chỉ e lòng người mỏi mệt, tâm tình quá đỗi mệt mỏi chỉ muốn người trước mắt này kết thúc sớm sớm một chút, nhưng tất nhiên…đây chỉ là mong muốn xa vời của tôi.

“Nếu có thể, hy vọng cô dành thời gian về Giản trang.” – Tiếng nói trầm thấp tạm dừng một giây, lại nói tiếp – “Bây giờ.”

Bây giờ? Tôi nhíu mày, nén lại tất cả cảm xúc một khắc trước, mở miệng thể hiện vẻ lạnh lùng nên có – “Tịch tiên sinh,  anh hình như quên rồi, chúng ta đã hẹn là ngày mai.”

Đáy mắt Tịch Si Thần hiện lên một tia cẩn trọng, nhìn thẳng vào tôi – “Bây giờ, tôi nghĩ là cô rảnh.”

“Tịch Si Thần, tôi không thể không nói, anh thật sự quá tự tiện.”

Anh ta làm như không nghe thấy, liền nói – “Mời đi.”

Tôi có phần bực mình, ai ở trong hoàn cảnh này cũng sẽ bực mình thôi, tôi không biết anh ta vì sao mà lại muốn trêu chọc tôi, căn bản là chẳng có gì quan trọng cả!

“Ngày mai tôi sẽ về.” – Không dừng lại lâu, xoay người bước về phái cửa lớn của chung cư. Phác Tranh hẳn đã đi thang máy từ bãi đỗ xe lên thẳng lầu rồi, mà tôi cứ bị giữ chân bởi mấy chuyện ồn ào không cần thiết này, thật khiến người ta đau đầu.

“Cha cô ngày mai đi Singapore.”

Đột ngột dừng bước, cứng nhắc đứng lại, không quay đầu.

Anh ta…có ý tứ gì, nói cho tôi hay Giản An Kiệt đã bị Giản gia đuổi đi không có tư cách trở về bất kỳ lúc nào, hay là muốn nói cho tôi hay, cho dù muốn gặp cha đẻ của mình, cũng phải xem người cha đó có cho phép hay không…

Cho đến giờ, đối với Tịch Si Thần, tôi không thể không thừa nhận, sợ anh ta còn có… hận anh ta! Đúng vậy, hận! Sáu năm trước, khi anh ta đánh tôi, cái sự bỏng rát  đau đớn ấy, cùng với sự xúc phạm thậm tệ, thời điểm đó, một khắc bất ngờ đó, khiến tôi trong nháy mắt mất đi tất cả tự tôn và kiêu ngạo, vậy là, Giản An Kiệt cao ngạo thế mà lại phải vỗ về khóe miệng ngồi dưới sàn nhà lặng thầm rơi lệ!

Tôi quay lại nhìn anh ta, khuôn mặt rất tĩnh lặng, sáu năm kinh nghiệm làm tôi luyện được bản lãnh và ngụy trang. Thậm chí có khi ngay cả chính mình cũng bị vẻ ngụy trang của bản thân lừa gạt.

“Nếu như vậy, phiền anh chuyển lời tới cha tôi, tối nay cũng không cần phải lãng phí thời gian của tôi, về phần ngày mai, a, vừa hay tôi cũng định rời khỏi đây.” – Yên lặng chút, tôi cười nói – “Tôi nghĩ Tịch tiên sinh anh chắc hẳn phải vui lòng giúp tôi chuyển lời này lắm.”

Lại một lần nữa chuẩn bị cất bước rời đi, Tịch Si Thần lại bước mấy bước đến trước mặt tôi, tôi tất nhiên không nghĩ đến tốc độ của nam giới lại nhanh đến thế, liền lập tức đứng ngây ra không kịp phản ứng gì, mà đợi cho đến khi tôi ý thức được phải lo lắng mà lùi lại phía sau, cánh tay đã bị tóm chặt lấy.

“Anh…có ý tứ gì?” – Con người vốn dĩ trầm tĩnh nháy mắt trở nên thật khó nắm bắt.

Nếu nói sự tiếp cận của Diệp Lận khiến lòng tôi xấu hổ và bối rối, thì sự tiếp cận của Tịch Si Thần là hoảng hốt và sợ hãi!
Tôi cố gắng dùng tay đẩy anh ta ra, nhưng vô ích. Quả nhiên, trước mặt đàn ông, phụ nữ yếu đến đáng thương!

“Nom de Dieu! Đáng chết!” – Theo bản năng khẽ thốt ra một câu tiếng Pháp – “Buông tay, Tịch Si Thần!”

 

“Buông tay? Chẳng lẽ anh ta ôm cô thì được?”….

“Buông tay? Chẳng lẽ anh ta ôm cô thì được?” – Trong ánh mắt Tịch Si Thần có ẩn chứa tức giận, nếu không phải nhìn ở khoảng cách quá gần như thế chắc cũng khó phát hiện. Tuy nhiên, tôi cũng không biết cơn tức giân của anh ta là do đâu, thậm chí còn cảm thấy có phần cực kỳ khó hiểu, dù sao trong tình huống này người nên tức giận phải là tôi mới đúng!

Tôi cười lạnh – “Tôi nghĩ anh không có tư cách nói tôi!”

Tịch Si Thần rõ ràng có bàng hoàng, nhưng ngay sau đó đem tất cả những cảm xúc biểu hiện ra ngoài giấu tiệt đi, lẳng lặng nhìn tôi, ánh mắt u ám tối tăm bức người.

Khoảng cách như thế ánh mắt như thế khiến tôi muốn trốn tránh, nhưng thật đáng ghét chính là giờ phút này tôi lại không thể suy chuyển được một bước.

Trầm mặc, Tịch Si Thần đã phục hồi được vẻ bình tĩnh vốn có, lại một lần nữa mở miệng – “Nếu tôi đoán không nhầm, ý tứ của Giản tiểu thư là…ngày mai cô sẽ trở lại Pháp?”

“Đại loại thế.” – Chiều mai đi Thượng Hải thăm mẹ, sớm ngày kia về Pháp, có điều, tôi nghĩ mình không cần phải giải thích với anh ta nhiều như vậy.

“Đại loại thế?” – Tịch Si Thần nhắc lại lời tôi bằng một giọng cao ngạo – “Vậy thì Giản tiểu thư, đêm nay cô nhất định phải về Giản trang.”

“Nực cười! Anh lấy thân phận gì mà nói với tôi cái kiểu ‘nhất định’ đó.”

“Về mặt pháp lý, tôi là anh họ của cô.” – Khi Tịch Si Thần nói lời này giọng có phần lạnh lẽo.

Cái này mới đây! Tôi nín nhịn khỏi phải phá lên cười – “Đừng có lấy cái loại quan hệ vớ vẩn đó ra dọa tôi! Nghe chỉ khiến người ta ghê tởm!”

“Được thôi! Tôi cũng….” – Tiếng chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên cắt ngang điều anh ta định nói, Tịch Si Thần lấy điện thoại trong túi quần ra, xem một chút, nhíu mày nhận điện – “….Dạ….Được…”

Giây tiếp theo, anh ta đưa di động ra – “Là cha cô.”

Tôi nhìn anh ta, lại nhìn cái di động đen tuyền một màu trước mắt, thật lâu thật lâu sau mới nhận lấy.

“Tiểu Kiệt…..”

“…………….”

“Ta nhờ Si Thần đi đón con, hy vọng con không để ý.” – Cách nói chuyện nhàn nhạt khách sáo chẳng giống như người thân.

“Bây giờ có thể qua đây không?” – Giọng nói già nua thành khẩn.

Thật ra, nếu không có cuộc điện thoại này, lúc trước tôi định nhất quyết không trở về, cho dù trước khi về nước cũng muốn tới đó giải quyết một số việc, nhưng không sao cả, cái lúc tôi lần nữa kéo lành lý rời khỏi Giản gia, khi tôi biết mình còn có thêm một đứa em trai nữa thì tất cả đều không còn quan trọng nữa.

Tắt máy, trả di động lại cho Tịch Si Thần. Xoay người đến ven đường đưa tay vẫy xe.

Tịch Si Thần đuổi theo đứng chắn trước mặt tôi – “Cô nhất định phải như vậy sao?”

Ngừng một chút – “Anh không phải đã nói tôi sợ anh sao?” – Tôi cười nói – “Tôi thừa nhận…tôi sợ anh.”

Tịch Si Thần nhướng mày, nhìn tôi ánh mắt ngay lập tức trở nên cực kỳ sâu sắc, muốn nói gì đó, nhưng lại đè nén xuống.

Một chiếc xe dừng lại trước mặt tôi, không chút do dự, tôi ngồi vào đó luôn.

 

 

 

~ Hết chương 9 ~

Chương 10

Edit: Juu_chan

 

 

 

Trên xe gọi điện về trình bày với Phác Tranh sự tình, nhân tiện cũng chợp mắt nghỉ ngơi một chút, dù sao những chuyện phải đối phó tiếp sau đây cũng sẽ làm tôi sức tàn lực kiệt.

Giản trang, vẫn phải tới đây.

Một người giúp việc xa lạ ra mở cửa, lần này may là lại không bỏ lại tôi ngoài cửa nữa, khách khi đưa tôi tới thư phòng.

Hành lang rộng rãi dài dằng dặc, đèn trên vách u ám, lan can khắc gỗ.

Sân sau, những khóm trúc trong ký ức đã chẳng còn nữa, mà thay vào đó là một khu vườn tràn ngập hoa hải đường, giữa không gian băng tuyết trắng muốt này quả thực rất rực rỡ……tới phòng cuối cùng, người giúp việc đó cung kính mở cánh cửa gỗ – “Tiên sinh, Giản tiểu thư tới rồi.”

Đèn sáng ngời, bài trí tỉ mỉ, cả một kho tàng sách, tất cả đều thể hiện một phong thái nghiêm nghị và uy nghi.

Quay đầu nhìn người đàn ông trung niên đang đứng thẳng trước cửa sổ cũng đang nhìn tôi, cũng chính là cha tôi, Giản Chấn Lâm.

Thời gian sáu năm khiến ông già đi rất nhiều.

“Lại đây.” – Trong lời nói lộ ra ít nhiều mất tự nhiên, còn có cả một chút hồi hộp. Lên tivi có thể xuất khẩu thành chương mà Giản Chấn Lâm đối với con gái ruột của mình lại có phần hồi hộp, ha, chuyện này hay đây.

“Có muốn uống gì không? Trà nhé….” – Giọng nói hơi run run có phần khó hiểu.

“Không, cảm ơn.” – Tôi thản nhiên từ chối. Thời gian lưu lại đây, mong là cũng chẳng quá thời gian một chén trà nhỏ.

Giản Chấn Lâm thở dài, trong mắt ánh lên cảm giác bất lực không hề giấu giếm.

Một sự tĩnh lặng ngại ngùng, cho đến khi người giúp việc gõ cửa tiến vào – “Tiên sinh, Tịch tiên sinh đã về, có cần mời ngài ấy lên không?”

Tôi theo bản năng nhíu nhíu mày.

Giản Chấn Lâm xoay người đi tới ngồi xuống cái bàn gỗ gụ – “Bảo nó lên đây.” – Sau đó lại hướng về phía tôi chỉ vào bộ sofa cách đó không xa – “Tiểu Kiệt…con cũng ngồi một chút đi.”

“Không cần”

Giản Chấn Lâm đành chịu, có một chút trầm mặc ngượng ngập.

“Chú Giản.” – Giọng nói trầm thấp tới cùng với tiếng mở cửa.

Tôi đứng yên tại chỗ không cử động, cũng không nhìn vào người đó.

“A, Si Thần, lại đây ngồi xuống đi.” – Giản Chấn Lâm cũng không hỏi vì sao tôi và anh ta chia làm hai ngả mà tới.

Tịch Si Thần đi qua người tôi, lướt qua sát tôi, tới bàn gỗ gụ ngồi xuống.

Giản Chấn Lâm nhìn tôi, trong mắt lần nữa có ý bảo tôi đi tới ngồi xuống, nhưng không, tôi vẫn đứng đó, còn đứng rất ngay ngắn.

Một lúc lâu sau, Giản Chấn Lâm lại thở dài cái nữa, đứng lên – “Tiểu Kiệt….” – Môi giật giật, như còn phải suy nghĩ, một lúc lâu sau mới từ tốn nói – “Ta biết, con nhất định còn hận những việc ta đã làm năm đó.”

Tôi bàng hoàng chấn động trong giây lát, dù sao cũng không hề ngờ tới, ông có thể mau chóng, lại còn trực tiếp đề cập tới đề tài này.

–         “Tiểu Kiệt, hôm nay con đồng ý trở lại Giản trang, ta thật sự rất vui mừng.

Những ngày tháng con ở bên ngoài…

Nhất định rất khổ sở….

Nhiều năm như vậy…..

Ta đã không hoàn thành tốt nghĩa vụ của một người cha….

Dù chỉ một chút

………………………”

Nghe những lời này đáng lẽ ra phải cảm động lắm, nhưng giờ phút này đây, tôi chỉ cảm thấy tê liệt và chẳng quan tâm.

“Cha, không cần phải nói thế.” – Cách cư xử ấy, sự khách sáo ấy, những lời lẽ dễ mủi lòng ấy thật sự không cần phải dùng cho tôi. Ít nhất là bây giờ một chút cũng không cần.

Giản Chấn Lâm mặt biến sắc, có chút khó khăn, muốn mở miệng mấy lần, nhưng một lúc sau mới thốt ra được – “Tiểu Kiệt, con là con gái duy nhất của ta.”

Mấy lời này khẽ lướt qua trái tim tôi, không phải đau lắm, nhưng lại để lại vết thương.

“Cha, con biết, con là con gái của cha, nhưng mà, không phải cha còn một đứa con nữa sao?” – Mở miệng một cái, rốt cuộc lại không giấu được ý châm chọc.

 

 

 

~ Hết chương 10 ~


 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+