Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vì sao mùa đông ấm áp – Chương 19-20 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 19

 

 

 

Dương Á Lị cũng không ở lại dùng bữa tối, cũng đúng thôi, rõ ràng là đến cảnh cáo tôi đừng có tranh giành đàn ông với cô nàng, nếu tình cảnh đã như vậy mà ở ở lại dùng bữa tối không phải sẽ thành trò cười sao.

Tuy nhiên, chuyện này khiến tôi một chút khó hiểu chính là Tịch Si Thần thực sự quen biết Dương Á Lị? Rõ ràng là hai người hoàn toàn không liên quan – “Anh biết cô ta?” – Rốt cuộc vẫn hỏi.

Tịch Si Thần liếc mắt nhìn tôi một cái, lạnh nhạt nói – “Tình cờ.”

Tình cờ? Lý do này thật là đơn giản, tôi cũng không muốn tìm hiểu thêm, cầm khăn ăn bày biện ổn thỏa trên bàn, tiện tay nhận lấy nước tinh khiết từ người giúp việc.

Tôi ở lại cùng dùng cơm với họ hoàn toàn bởi vì không muốn lại rơi vào cái cảnh có thể đoán trước được: Giản Ngọc Lân mang cơm vào phòng tôi rồi sống chết cũng không chịu đi ra. (Juu: ta rất thích em này, yêu ơi là yêu ý ♥~)Nghĩ đến thằng bé này, đầu lại hơi đau đau.

“Cô muốn biết chuyện gì?” – Tiếng nói thản nhiên, Tịch Si Thần có phần đột ngột mở lời khơi lại chuyện vừa rồi.

“Tôi không nghĩ rằng anh sẽ nói.” – Buông ly thủy tinh trong tay xuống, tôi nói – “Thực ra anh cũng không cần phải nói, vì cũng chẳng liên quan tới tôi.” – Tịch Si Thần và Dương Á Lị quen nhau thế nào, vì sao quen nhau đối với tôi chính xác một  liên quan cũng không có, mà tôi sở dĩ có hỏi, chỉ vì….có lẽ có chút liên quan tới Diệp Lận……

Nhìn vào đôi mắt trở nên sâu sắc không thể giải thích được, không có mở miệng, giây lát xoay người nâng Giản Ngọc Lân vừa mới từ trên lầu chạy xuống ngã và người hắn – “Lần sau không được chạy vội vàng như vậy.” – Nghe giọng hơi có ý trách cứ.

Giản Ngọc Lân nhìn thẳng vào tôi, cười khúc khích – “Vì bà nói chị đang ở dưới nhà…”

“Ngồi lên đi.” – Giọng nói nhàn nhạt thản nhiên.

“Vâng.”

“Chị dùng tay trái này!” – Giản Ngọc Lân chỉ vào bàn tay trái đang cầm thức ăn của tôi kêu lên như phát hiện ra lục địa mới.

Tôi ngẩn ra, liền mở miệng nói như gặp chuyện cười – “Tay phải bỏ đi, tất nhiên chỉ có thể dùng tay trái, thế nào, có vấn đề gì sao?”

Đôi mắt đen yên lặng không gợn sóng ngước lên, bắn vể phía tôi một ánh mắt thâm trầm như biển – “Nó vẫn chỉ là đứa trẻ con” – Giọng nói không có lấy một chút thay đổi.

Lời này thật ngoài dự kiến, tôi cười đáp – “Tôi đâu có nói nó không phải trẻ con.”

“Cô…thực không phải là một cô gái đáng yêu…”

Ngực giống như bị người ta độc ác đấm cho một quả, tôi thực sự không ngờ anh ta sẽ nói ra một câu như thế! Âm thầm nén lại cơn sóng trào đang vô tình dâng lên trong lồng ngực – “Với một người không biết cân nhắc ý tứ của người khác như anh cũng chẳng cần!”

“Cô quan tâm đến ý kiến của tôi sao?” – Không nói gì chặn lại tôi, chỉ lạnh lùng hỏi.

“Cám ơn anh đã nhắc nhở, tôi thật ra cũng chẳng quan tâm!” – Tôi và anh ta nhìn nhau qua bàn ăn.

“Sự bướng bỉnh đó không mang lại cho cô cái gì có lợi đâu.”

“Tôi thế nào, không cần Tịch tiên sinh phải lo.” – Tôi châm chọc không khách khí.

“Cố tình hiểu sai ý người khác cũng là điểm mạnh của cô.” – Tôi không biết anh ta nói lời này có chút nào ý châm chọc hay không.

Tôi cười – “Đừng nói như kiểu anh rất hiểu tôi vậy, gì mà điểm yếu với điểm mạnh, Tịch tiên sinh, tôi với anh, chỉ là hơn một tầng quan hệ pháp lý nực cười so với người xa lạ mà thôi.”

Khuôn mặt mê ly mơ hồ nổi lên một vẻ lạnh lẽo mờ mịt, tôi ngừng một giây, không hiểu vì sao lúc này đáy mắt Tịch Si Thần đột nhiên se lại. Thật sự nhìn không thấu anh ta, có đôi khi, không, thật sự là thế, tôi thật sự không nhìn thấu được anh ta.

“Nếu không có tầng quan hệ kia, thì sao?” – Tiếng nói lạnh lẽo chậm rãi.

Tôi nhíu mày – “Đừng có nói mấy thứ làm người ta khó hiểu.”

Tịch Si Thần dùng ánh mắt cực kỳ phức tạp nhìn tôi, rất lâu sau mới nói – “Giản An Kiệt, thông minh như cô sao lại không hiểu được.”

Tim run lên – “Tôi nghĩ chúng ta đại khái không cần lãng phí thời gian với vấn đề cực kỳ khó hiểu này.”

Biểu hiện của anh ta u ám khó tả – “Cô nghĩ, đây là chuyện cực kỳ khó hiểu…”

Lúc này vừa vặn người giúp việc mang tới thêm đồ ăn, đề tài cũng bị tạm dừng. Nói thật, đề tài này là chuyện từ tận đáy lòng tôi không muốn nhắc đến nhất, bởi ngay từ đầu đã có lý do hoàn toàn chối bỏ…Mà bây giờ anh ta lại khơi ra…Bỏ qua, không quan tâm, tôi nghĩ tốt hơn hết là tránh đi…

Cúi đầu hớp một ngụm cà phê, khôi phục sự bình tĩnh và hờ hững.

Ghé mắt nhìn Giản Ngọc Lân cũng đang chằm chằm nhìn tôi. Đối với thằng bé này tôi cũng không phải không có cảm giác, nhưng mà không thể hiểu được vì sao nó vô duyên vô cớ thích mình(Juu: chân tướng chuyện này đáng yêu cực kỳ ý :-x), đừng nói mình với nó trước nay chưa từng gặp mặt, cho dù bây giờ gặp lần nào tôi cũng lảng tránh.

“Cậu ấm Giản, nhìn tôi ăn cậu dễ nuốt hơn sao?”

Mắt hạnh chớp chớp, lập tức nhận ra mình bị bắt quả tang, hai má đỏ bừng lên, đầu cũng cúi gằm xuống – “Dạ, em xin lỗi, chị…”

“Nó là em trai cô…” – Biểu tình của Tịch Si Thần ở bên cạnh có phần mơ hồ.

“A…Anh à, là Ngọc Lân không đúng…”

“Vậy thì sao nào?” – Tôi đảo mắt, nhìn thẳng vào cặp mắt đen tối trầm tĩnh lạnh lẽo kia.

Trầm mặc một lúc rất lâu, cả hai đều không nói gì, Giản Ngọc Lân bên cạnh cũng mơ hồ cảm thấy không khí không bình thường nên không nói thêm gì nữa, đầu cũng cúi càng lúc càng thấp.

Tôi quyết  định đứng dậy, vì bữa cơm này đã quá khó nuốt rồi. (Juu: công nhận, ăn một bữa ở cái nhà này chắc đau bao tử chết mất ~.~)

“Rốt cuộc là cô sợ cái gì?”

“Sợ ư?” – Tôi nhắc lại – “Xin lỗi tôi ngu ngốc, không biết Tịch tiên sinh đang nói cái gì?”

Tịch Si Thần đứng dậy bước về phía tôi, đôi mắt lãnh đạm như nước.

Mà tôi theo quán tính lại lùi một bước ra sau rất nhanh – “Đúng rồi, tôi sợ Tịch tiên sinh không phải sao.”

“Cô sợ Ngọc Lân.” – Tịch Si Thần từng bước dồn tôi.

Tim nảy lên, mắt nhắm thật chặt lại – “A, thực là một ý nghĩ không tồi.”

“Giản An Kiệt.”

“Đúng là một ý nghĩ không tồi!” – Giọng nói trầm xuống lạnh hơn, tốc độ cũng thong thả lạ thường – “Tịch Si Thần anh biết không, lần nào anh cũng cho tôi cái…cảm giác sống động.”

“Giản An Kiệt, cô cứ nhất định phải như vậy sao.” – Đôi mắt đen tối tăm nhàn nhạt, có chút đăm chiêu chằm chằm nhìn tôi, mà những lời này anh ta nói cũng không phải lần đầu tiên.

“Anh cứ nhằm vào tôi cũng chẳng sao.”

“Cô nhận thấy tôi một mực nhằm vào cô ……”

“Chẳng lẽ không phải? Chẳng lẽ Tịch tiên sinh lại còn có thêm ưu ái gì đó với tôi sao?”

Nhìn tôi, không mở miệng.

Tôi chợt cười – “Không còn gì để nói? À phải, Tịch Si Thần, tôi với anh vốn chẳng có gì để mà nói.” – Xoay người đi không hề nán lại.

Trong ngực có chút buồn bực, tôi cùng với con người này, như nhất định rằng lần nào gặp nhau cũng giương cung giương kiếm không được vui vẻ. Nhưng mà, cũng không sao, tôi cũng không thèm để ý.

 

~ Hết chương 19 ~

Chương 20

Edit: Juu_chan

 

 

 

Không thèm để ý không có nghĩa là có thể bỏ qua, Tịch Si Thần cho tới giờ vân không phải là người có thể bỏ qua được, anh ta giỏi che giấu, tính tình lãnh đạm, vừa biết âm thầm tính toán, vừa có vẻ ngoài tỏa ra mấy phần khí phách, thật đáng ghen tị, người người sẵn lòng chạy theo anh ta, bởi anh ta vừa vĩ đại vừa hoàn mỹ, một người như vậy hoàn toàn không cần cái gì từ tôi(Juu: nhầm =.=” anh ý cần ‘tình yêu’), tôi không phải đứa ngốc, anh ta tiếp cận nhiều lần như thế nếu đúng là chỉ để làm khó tôi thì đã đành, nhưng nếu đúng như mình đoán, anh ta muốn thay đổi quan hệ giữa hai chúng tôi, với nguyên do nào đó, mà nguyên do ấy tôi tuyệt đối không muốn tìm hiểu, như vậy, tình hình rốt cuộc thế nào cũng khó mà kiểm soát được…Trên thực tế, Giản An Kiệt và Tịch Si Thần vĩnh viễn không có khả năng chung sống hòa bình, bài xích anh ta, cái loại bài xích này mang theo chán ghét và thù hận…Thực ra đáp án đã sớm rõ ràng không phải sao, con đường khác nhau căn bản không cần nhiều liên quan, việc tôi chỉ có thể làm là tuân theo thôi…(Juu: một đoạn…hốt cả hoảng ~_~)

“Chị ơi.” – Giọng nói nịnh nọt quen thuộc cắt đứt dòng suy nghĩ ngổn ngang của tôi, quay người hoàn tòa không bất ngờ nhìn thằng bé đang chuẩn bị chui vào chăn.

Khóa lại cửa ban công đi vào trong phòng – “Nếu tao nói tao không hoan nghênh mày, mày có ra ngoài không?”

Lắc đầu như dự đoán.

Mệt mỏi vung tay, ra khỏi phòng, xuống lầu nhìn thấy người giúp việc đang dọn vệ sinh, thuận miệng hỏi – “Tịch Si Thần đâu?”

“Tịch tiên sinh đã về phòng.”

Ngẩng đầu ngước mắt nhìn về hướng lầu hai, đi tới phòng bếp lấy cốc nước suối, uống một lèo ba viên thuốc.

“Ngày mai Giản lão gia sẽ trở về, dặn tiểu thư là nếu được, mong tiểu thư có thể ở nhà.”

Tôi ngừng một chút rồi nói – “Biết rồi.” – Vỗ vỗ trán, nhẹ nhàng day day chân mày định bước lên lầu, đi hai bước rồi lại dừng lại, quay sang người giúp việc phía sau cười nói – “Thực ra cô không cần gọi tôi là tiểu thư.”

Khi lên hết cầu thang tới lầu hai tôi lại vô ý dừng chân, thầm nghĩ, không biết có nên bảo anh ta mang Giản Ngọc Lân ra khỏi phòng không, dù sao lúc nãy còn cãi nhau với anh ta trên bàn ăn, lại còn…Nghĩ ngợi một chút rồi vẫn đi tới cửa phòng Tịch Si Thần, đứng thẳng người gõ ba cái, một lúc lâu sau cửa mới mở ra, tôi sửng sốt, vì dĩ nhiên, anh ta vừa mới từ phòng tắm đi ra, chỉ mặc một cái quần dài màu đen, để trần nửa người trên, mái tóc đen ngắn rối bời rũ xuống, trên trán vẫn còn chảy xuống những tia bọt nước rất nhỏ(Juu: *nuốt nước miếng*), so với hình tượng nghiêm nghị thường ngày còn thêm ba phần gợi cảm không nén được, nói thật, vô cùng, vô cùng khiến tôi không quen…Tôi nghĩ mình đến thật không đúng lúc.

Khi anh ta nhìn tôi cũng có một chút kinh ngạc rất nhỏ, mắt đen tăm tối chợt lóe lên, một lát sau, xoay người đến mép giường lấy một chiếc áo sơ mi trắng mặc vào – “Có việc gì?” – Lạnh nhạt nói.

“Giản Ngọc Lân ở trong phòng tôi.” – Không nói gì nhiều, tôi tin anh ta hiểu được, tao nhã quay đi không nán lại thêm.

“……..có thể nói chuyện một chút không?”

Bước chân hơi ngừng lại – “Tôi không nghĩ giữa chúng ta có chuyện gì để nói.”

“Tôi nghĩ cô hẳn đã nghe nói tới việc Diệp tiên sinh là nghệ sĩ của M-SHANG.”

Tim khẽ run lên, ngừng bước đứng lại.

“Sắp tới.”  – Cách Tịch Si Thần nói như thể đang lựa lời thể hiện, như đang cố khắc phục sự gượng gạo bất ngờ này – “Anh ta có lẽ sẽ gặp nhiều phiền toái.”

“Tôi không biết hóa ra Tịch tiên sinh cũng thích quản chuyện của giới giải trí.”

Ngừng một chút, anh ta nói  – “M-SHANG thuộc về Thành Nghiệp.”

Tôi xoay người, đối diện anh ta cách chừng ba bốn bước – “Sao phải nói với tôi?” – Ý tôi là chỉ Diệp Lận.

“Cô sẽ muốn biết.”

“Vậy cám ơn anh đã tự nghĩ ra.”

“Giản An Kiệt…nếu cho nhau cơ hội, chúng ta có thể chung sống hòa thuận.”

Chung sống hòa thuận?!

Không muốn đáp lại lời nói vô nghĩa này, quyết định xoay người trở về phòng,còn Giản Ngọc Lân thì mặc kệ nó.

Kết quả không chờ tôi nhấc chân lên Tịch Si Thần đã bất ngờ nhanh chân bước tới chắn đường tôi đi, trong lòng không khỏi hoảng hốt, biểu hiện của Tịch Si Thần lúc này phức tạp chưa từng có, mang theo vẻ u buồn khổ sở nào đó nồng đậm khó tan – “Thời gian, cho lỗi lầm của tôi, thời gian là bao lâu?”

Hít sâu một hơi, bởi anh ta đột ngột sâu sắc không tầm thường nhìn tôi khiến tim không khỏi co rút lại, nhịp tim bất thường khiến tôi cảm thấy buồn bực khó chịu – “Ai có quyền định tội Tịch tiên sinh cơ chứ?”

“Có, Giản An Kiệt, em có biết rằng, em luôn luôn có…” –  Hai tròng mắt tối tăm mà cuồng loạn bị tóc rủ che quá nửa, thấp thoáng lóe lên ánh nguy hiểm…Ánh mắt như vậy quá đỗi hỗn loạn, quá đỗi nóng bỏng, như một sự tàn phá đến cực hạn! Bất an và hoảng hốt tràn khắp toàn thân, muốn chạy trốn, mà không tài nào nhấc được chân lên, như bị cố định tại chỗ không thể nhúc nhích được. Trong nháy mắt, cảm giác dịu dàng mà bá đạo quét tới, hô hấp bị cướp đi! Trong tai tất cả các âm thanh đều lập tức lắng xuống, môi như bị chiếc lông mao mềm nhẹ mà đam mê lướt qua, mạnh mẽ áp chế toàn thân, quá đỗi bất ngờ khiến tôi nhất thời không thể hô hấp, ngay lúc còn hổn hển, cái lưỡi tham lam mà tinh tế lách qua đôi môi khẽ mở, hương bạc hà thơm mát nhanh chóng tràn ngập tất cả các giác quan, không chỉ đơn giản dừng lại ở đó, còn hung hăng mút vào, đoạt lấy, điên cuồng lại còn có phần hoang tưởng, tay phải anh ta luồn vào mái tóc tôi đỡ lấy, nụ hôn dần dần càng thêm sâu, quay cuồng quấy động…Tế bào khắp toàn thân như bị mê hoặc không thể nào phản kháng, đầu óc rối loạn thành mớ bòng bong, sức ép ở lưng càng mạnh hơn, thân mình đã gần như hoàn toàn dán vào cơ thể ở trần nửa người nóng bỏng kia, hô hấp ngày càng dồn dập…(Juu: edit cái đoạn này ta cũng khó thở lắm ~.~)

“Giản, Giản tiểu thư, Tịch tiên sinh, hai ngươi…”

Tôi không biết chúng tôi chấm dứt nụ hôn này như thế nào, thực ra, năm phút sau khi nụ hôn chấm dứt rồi mà tôi vẫn ở trong trạng thái hỗn loạn, đúng vậy, hỗn loạn!

“Vú Lâm, phiền bà tới phòng Giản tiểu thư đưa Ngọc Lân ra.” – Mênh mang nghe được giọng nói trầm thấp kia đã khôi phục được vẻ lạnh nhạt thông thường, chỉ là trong mơ hồ vẫn còn một chút ngơ ngẩn.

Cảm giác có người dắt tay tôi, giật mình, cố sức vùng ra, lui lại phía sau bước đi nhanh, đôi mắt kia gắt gao trói buộc tôi như một cái đầm sâu, không chút gợn sóng, sâu không lường được.

Hô hấp dồn dập vẫn chưa bình thường được, tim cũng chưa hết kinh hoàng, đáng chết! Tất cả những thứ này đáng chết! Đột nhiên đẩy ra người giúp việc bên cạnh lao xuống lầu…

 

~ Hết chương 20 ~


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+