Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vì sao mùa đông ấm áp – Chương 25-26 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25

Edit: Juu_chan

 

 

Tôi giữ khoảng cách một mét mà bước theo, dù không muốn, cũng không còn lựa chọn nào khác. Cúi đầu xem di động một chút, vẫn là không tín hiệu.

“Chiều dài chắc cũng không quá trăm mét, nếu có rẽ nhánh, sẽ mất thêm một chút thời gian.” – Lại một câu vô tình giải thích.

“Nếu cuối cùng vẫn không ra được thì sao?” – Chuyện đáng sợ này rất có khả năng.

Bóng dáng cao gầy kia dừng lại, xoay người đứng đối diện tôi từ xa, ánh lửa lóe lên trong mắt anh ta bắn ra ý tứ nào đó – “Tôi sẽ đưa em ra ngoài.” (Juu: hứ, soái ca đã nói thì phải tin, à quên, trừ cái câu “anh sẽ không ăn em” ra nhớ)

“Anh nắm chắc mấy phần.” – Sự tự tin của anh ta thật nực cười.

“Tôi sẽ đưa em ra ngoài.” – Lặp lại, trong lời nói bình thản man mác buồn buồn.

Tôi cười nói – “Chính xác, tôi phải đi ra ngoài.” – Dừng một chút – “Tôi nghĩ Tịch tiên sinh anh hẳn phải biết rõ lý do.”  – Tôi không sợ chết, đúng vậy, nhưng mà lúc này, tôi không muốn chết, không muốn chết ở đây…cùng cái người trước mắt này!

Sắc mặt Tịch Si Thần trở nên khá là u ám, một lúc lâu sau mới thản nhiên nói – “Đi thôi.”

Ánh đuốc phía trước theo hành lang run rẩy, tôi dừng một chút rồi đi tới. Đi được chừng chục mét, bức tường xưa cũ mà ẩm ướt dần mở rộng ra, các loại cây dây leo cũng dần dần tăng thêm.

“Mặt đất trơn lắm, cẩn thận một chút.” – Lúc này giọng nói nhàn nhạt vang lên.

Còn tưởng rằng anh ta vẫn sẽ im thin thít chứ. Tôi cất bước đi theo cái bóng chảy dài ra dưới ánh lửa kia, nhưng cũng không hề đáp lời. Thực tế là tôi đã có phần đuối sức, thân thể quá mức suy yếu vốn là không thể vận động quá nhiều, mà cả ngày nay chạy tới chạy lui đã khiến tôi tương đối mệt mỏi, lại còn rơi vào cái cảnh này nữa.

Bắt đầu lặng lẽ vịn vào tường hành lang mà đi, hy vọng có thể tiết kiệm được một ít sức lực, trước khi tìm được lối ra không được chật vật ngã xuống trước mặt anh ta.

Vài phút sau, mặt tường hai bên bỗng thẳng ra. Thực tế là chúng tôi đã tiến vào một nền đất hình tròn, trống trải không có gì, vách tường hư hại, trên mặt còn khắc một ít phù điêu, cũng không tính là nghệ thuật chân chính, còn hơi thô cứng, như thể vì không muốn tường quá đơn điệu mà tùy ý khắc lên, trong không khí lan tràn một chút hương rượu, nơi này chắc hẳn là hầm giấu rượu của quý tộc trung cổ rồi.

Tịch Si Thần đã thăm dò toàn bộ địa hình chỗ này, có hai con đường. Tôi bước tới, tùy ý chọn con đường bên trái toan đi vào.

“Chờ một chút.”

Xoay người một cái, con dao găm phòng thân xoẹt qua cánh tay phải đang hướng về phía tôi của anh ta, tôi cười nhìn Tịch Si Thần, tiếng nói rất nhạt cũng rất chậm – “Đừng có chạm vào tôi.”

Trong nháy mắt tất cả như chết hết, Tịch Si Thần nhìn tôi, vẻ mặt thoáng chốc trở nên lạnh lùng mà tăm tối, con mắt đen vừa lạnh lẽo vừa cháy bỏng đanh lại, đôi con ngươi như đêm tối kia từ từ hiện ra một sự đau đớn khôn cùng, nhen lên một ngọn lửa sâu không lường được. Ngay sau đó, cánh tay phải còn chảy máu đột nhiên kéo tôi ôm vào trong lồng ngực, nhanh chóng áp đến một nụ hôn mạnh mẽ, tràn ngập một cảm giác đau khổ, thăm dò và day miết không hề lưu tình. Tôi hoảng hốt, dùng hết sức lực còn lại mà giãy dụa, vô ích, đổi lại chỉ là anh ta càng siết chặt ôm ấp, tôi muốn hét lên nhưng tất cả âm thanh đều đã bị anh ta mạnh mẽ nuốt vào! Cái lưỡi nóng rực xộc thẳng vào trong miệng, quấy động quay cuồng, trong khoang miệng ẩm ướt nóng bỏng không nhưng dây dưa, tàn khốc hút lấy, mạnh mẽ và bất cần như thế, như thể người lữ hành lạc giữa sa mạc cố níu giữ lấy giọt nước ngọt lành cuối cùng, đấu tranh cố gắng đã trở nên vô ích thậm chí nực cười! Tịch Si Thần như vậy tôi chưa bao giờ gặp qua, có phần khiến người ta kinh hãi!

…Cứng rắn cắn xuống, khoảnh khắc vị tanh ngọt hòa cùng hương bạc hà nhàn nhạt xâm nhập vào các giác quan của tôi, máu cũng từ đôi môi đang dây dưa kia chậm rãi nhỏ xuống, mí mắt hơi nhướng lên, đôi con ngươi phức tạp và cháy bỏng kia nhanh chóng giữ chặt lấy tôi, sự điên cuồng trong đôi mắt đã tan biến, để lại một sự buồn thương lặng lẽ. Tôi cũng nhìn thẳng vào anh ta, hơi mím môi che giấu sự bối rối của bản thân, đúng vậy, bối rối! Cho dù không muốn thừa nhận, nhưng quả thật là nó tồn tại, cứ ngỡ rằng mình đã lãnh đạm cứng cỏi rồi, kết quả là vẫn bị anh ta dễ dàng khuấy động tâm trí!

“An Kiệt…” – Bàn tay tái nhợt thon dài hướng đến hai má tôi, trong lời nói nhàn nhạt ẩn chứa si mê – “Tôi phải làm sao em mới có thể tha thứ cho tôi…mới có thể không hận tôi nữa, không từ chối tôi nữa…?” (Juu: hự, đứt cả ruột :[)

Giọng điệu mềm mỏng như thế, lời nói như thế, ánh mắt thâm thúy như thế, trong lòng như bị ai vụng trộm lay động một chút, khiến trái tim đập loạn!

“Nói cho tôi hay…Đến cùng thì tôi phải làm sao…..” – Những ngón tay thon dài vuốt ve hai má của tôi, mang theo sự lưu luyến và trân trọng.

“Anh…” – Sau một lúc ngây người cảm giác lạnh như băng trên mặt mới khiến tôi bừng tỉnh, cương quyết gạt tay anh ta ra – “Tịch Si Thần! Tôi nói rồi, đừng có chạm vào tôi!” – Dứt khoát xóa sạch hương vị bạc hà trong miệng. (Juu: ta thèm mà không được nè TT^TT)

“An Kiệt, em quá không công bằng với tôi….An Kiệt….Ngay từ đầu em đã hoàn toàn chối bỏ tôi, làm gì tôi cũng đều cảm thấy mình như thằng ngốc, biết rõ không có được chút gì đáp lại…” – Khuôn mặt thanh lịch trở nên thâm trầm phức tạp, con ngươi đen mê người tỏa ra ánh sáng chân thành.

“Tôi không biết anh đang nói gì cả!” – Tôi chợt cảm thấy có chút cáu giận.

“Em biết, em vẫn luôn luôn biết…em biết làm thế nào để quăng Tịch Si Thần luôn ngạo nghễ trên cao xuống mặt đất, khiến cho gần như điên cuồng, em còn biết làm thế nào đẩy hắn ta vào đường cùng, đau không sống nổi….An Kiệt, em biết mà, em vẫn luôn luôn biết mà.” – Vẻ mặt đau đớn tràn ngập khổ sở.

“Anh nói bậy bạ gì đó!” – Phản bác kiểu ấy bản thân mình nghe còn thấy yếu ớt.

“Kể cả tội chết cũng còn có kỳ hạn không phải sao….Thế mà, tôi cũng không được lựa chọn để mà chuộc hết tội……”

“Tịch Si Thần, anh rốt cuộc đang nói linh tinh cái chết tiệt gì thế!” – Trước cái tình hình khó nắm bắt này tôi bắt đầu cảm thấy có chút bất lực, nơi nào đó có dự cảm sắp có chuyện gì đó xảy ra.

“Tôi không nói bậy, em biết mà, tôi chỉ…….” – Cũng không nói hết câu, Tịch Si Thần dùng sức kéo tôi vào trong lòng, lần này so với lần trước càng cương quyết không để cho phản kháng chút nào, cả người tôi dán vào ngực anh ta, mà bàn tay để sau eo kia cũng gắt gao khóa chặt tôi, không cho tôi mảy may cử động, giây tiếp theo, môi áp vào môi, hơi thở nóng bỏng tràn tới, thân thiết hôn sâu, lưỡi quấn quýt dữ dội làm tôi hơi cảm thấy đau, vị tanh ngọt cay đắng lại một lần nữa tan ra trong miệng, giờ đây thậm chí cũng chẳng biết là máu của ai nữa. Không hề giãy dụa vô ích, hay cầu xin buông tha, cho đến tận lúc cả hai cùng hổn hển mới chấm dứt được cái nụ hôn với vẩn này. (Juu: *lườm* nụ hôn của anh Thần mà vớ vẩn á???)

Nhắm thật chặt mắt lại, điều chỉnh lại hô hấp rối loạn – “Tịch Si Thần, đừng ép tôi hận anh.”

Tịch Si Thần vẫn không buông ra, tay phải vẫn giữ phía sau tôi – “……Em đã hận rồi không phải sao?” – Cảm giác được như anh ta đang thản nhiên cười, khàn khàn và thân mật, thoải mái và dứt khoát, sau đó, bàn tay tái nhợt nắm lấy tay phải đang cầm dao găm của tôi…đột nhiên đâm vào chính ngực mình! Máu tươi đỏ thẫm từ từ thấm qua lớp áo thuần màu, tạo nên một đóa mẫu đơn kỳ dị………..

 

 

~ Hết chương 25 ~

Chương 26

Edit: Juu_chan

 

Tôi trợn mắt há hốc mồm nhìn anh ta, anh ta điên rồi sao?! Cảm giác nóng ẩm trên tay cho tôi biết tất cả chuyện này đều không phải ảo giác! Cương quyết lắc đầu, theo bản năng muốn đẩy anh ta ra!

Tịch Si Thần lảo đảo lui về phía sau mấy bước, suy sụp dựa vào tường, quần áo rách nát, máu chảy tràn ra, dù cách xa nhau một khoảng nhưng vẫn có thể cảm giác được rõ ràng hương vị tanh ngọt nồng ấm kia, tóc đen rối bời che khuất đôi mắt, che dấu một nỗi buồn sâu sắc, Tịch Si Thần như vậy, lại mang một vẻ yếu ớt khó nói nên lời!

Không khí ngưng đọng lại, hai người nhìn thẳng vào nhau, giữ chặt lấy thân thể đương đau đớn. Những cảm xúc không tên cứ tầng tầng lớp lớp đổ dồn đến, như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tâm trí tôi!

Trên con dao găm máu không ngừng rỏ xuống, tôi đột nhiên chuyển hướng chạy sâu vào trong đường hầm! Anh ta dựa vào đâu mà có thể làm như vậy, hết sức vô lý, hết sức vô lý!

Bên trong chỉ toàn một màu đen, cảm giác như mình rơi vào một cái động không đáy, hai chân nặng nề liều mạng chạy về phía trước, gió bên tai như đang muốn xua đi những suy nghĩ trong đầu.

Bước chân hỗn loạn, lảo đảo một cái ngã trên đất, đầu gối và lòng bàn tay đập mạnh xuống mặt đường đá, cảm giác rát buốt lập tức truyền tới khắp cơ thể, hơi thở nặng nề trong cái không gian kín mít này dường như càng rối loạn và ướt át…….vì sao lại tới đây! Vì sao lại ở đây….vì sao phải…..rối loạn! Tất cả đều rối loạn! Tịch Si Thần, anh quá tàn nhẫn………ở thời điểm tôi đã hạ quyết tâm phải quên đi tất cả những gì đã qua này, anh xuất hiện, dùng cách thức như thế, bạo lực và cực đoan phá hoại!!!

…….Khi tôi quay lại chỉ thấy Tịch Si Thần đang dựa vào tường, mệt mỏi ngồi trên mặt đất, tay đặt trên đầu gối, áo sơ mi trắng đã nhuốm một màu đỏ nhức nhối, cảm thấy hoảng hốt, chạy qua nắm lấy bả vai anh ta – “Tịch Si Thần!” – Phát hiện giọng của mình có phần khô khốc – “Không phải đã nói sẽ dẫn tôi ra ngoài sao! Thế này nghĩa là sao, đổi ý rồi ư?” – Tôi hận bản thân đã đi rồi còn quay lại, càng hận mình bị ảnh hưởng bởi anh ta!

Đôi mắt sáng ngời từ từ mở ra, khi nhìn thấy tôi hiện ra một tia trong suốt, sau đó sóng mắt thu về, mở miệng cũng dịu dàng chưa từng thấy – “……….Tôi sẽ đưa em ra ngoài.” – Anh ta đưa tay trái còn chưa dính máu tới đỡ lấy hai má của tôi – “An Kiệt…” – Cây đuốc rơi trên mặt đất chỉ còn lại một chút tàn lửa, bập bùng ánh lên, rồi cũng tắt ngấm, đường hầm lại một lần nữa tràn ngập bóng tối vô cùng – “Đối với em, tôi không bao giờ đổi ý…” – Tiếng thầm thì vừa ngưng, đôi môi lạnh như băng phủ lên, vuốt ve nhẹ nhàng như lông vũ.

“Anh………”

“An….Tôi muốn hôn em, rất muốn…………” – Giọng nói nhẹ nhàng hơi mất tự nhiên, như là ngần ngại.

Khi tôi còn đương ngơ ngẩn hết sức thì Tịch Si Thần đã hoàn thành nụ hôn nhẹ nhàng như nước này rồi, cố gắng hết sức đứng dậy, thắp lại cây đuốc, những ngón tay thon dài tái nhợt vịn vào mặt tường đổ nát.

“Anh, miệng vết thương…” – Tôi cũng vừa vặn đứng dậy theo, hành vi của anh ta sớm đã ngoài phạm vi phân tích và ứng phó của tôi rồi, chạm tay vào môi, nơi ấy còn chút ấm áp, trên môi xẹt qua một nụ cười nhạt, nhưng mà cũng chỉ là tự giễu.

“Tôi không sao cả, xin lỗi, tôi đã làm em sợ…” – Giọng nói thanh nhã mang theo nụ cười yếu ớt mà dịu dàng an ủi tôi.

Tôi nhếch miệng, cũng không nói gì thêm.

Sau khi nghỉ ngơi một lát, anh ta dẫn tôi tiếp tục tiến tới, chúng tôi thực sự không thể dừng chân lâu ở chỗ này.

“Châu Âu thời trung cổ, loại đường hầm bí mật này…” – Đưa tay che miệng ngăn một trận ho khan yếu ớt rồi mới nói tiếp – “Loại đường hầm này ngoại trừ dùng để đào thoát, còn dùng để bí mật chuyển tài sản và tù nhân. Cũng vì không muốn cho kẻ thù có thể đuổi tới, cho nên đặt rất nhiều cạm bẫy, cũng thường có các ngã rẽ để gây nhầm lẫn.” (Juu: ta xót anh Thần quá)

Mềm mỏng giải thích rõ ràng như thế không phải có ý muốn nói với tôi rằng anh ta còn chưa chết được đấy chứ, không hề nhiều lời, chúng tôi đều cố ý làm như không muốn nhắc đến chuyện điên cuồng lúc nãy. Tôi tự nhủ với mình, chỉ là sợ thôi, sợ sự điên cuồng của anh ta…

Suốt dọc đường đi, Tịch Si Thần vẫn cứ liên tục thử mọi cách trong khó khăn bế tắc(Juu: ở đây tác giả dùng một thành ngữ là “维艰 [jǔbùwéijiān] – “cử bộ duy gian” đại loại là khó mà bước tiếp được ý :]), từ chỉnh thể đến từng chi tiết nhỏ, không khí truyền tới mùi rêu phong ẩm mốc, âm thanh nước nhỏ giọt vang vọng…Tôi cũng chưa bao giờ bình tĩnh hơn trước mặt anh ta. Đối với hoàn cảnh này cũng không hề thận trọng vô ích, hay mất kiên nhẫn mà kháng cự. Mà mấy tiếng trước, Tịch Si Thần không biết bằng cách nào đã từ trên tường mở ra một lối đi. Cũng khó tin y như lúc đốt lửa bằng sapphire, Tịch Si Thần dường như có thể tận dụng mọi thứ xung quanh để đạt được mục đích của mình. Như thể trên thế giới này, chẳng có gì mà anh ta không biết, mà anh ta không làm được. (Juu: chuyện, soái ca nhà ta mờ lị)

Một cơn chóng mặt ập tới, trước mắt lại trở nên nhạt nhòa, gay gắt cắn mạnh môi dưới, trong miệng mùi máu tươi khi nãy còn chưa tan hết, một trận tanh nồng lại một lần nữa tràn đầy.

Khi bị nhốt thường cảm thấy thời gian kéo dài ra vô hạn, dù thời gian chắc còn chưa tới một ngày, mà cứ giống như đói khát ba ngày ba đêm không ăn không uống vậy.

Dòng chất lỏng ấm áp được mớm vào trong miệng, mang theo hương bạc hà thơm mát.

Trong đầu tôi còn tự dưng xuất hiện cái thành ngữ buồn cười “lá lành đùm lá rách” (Juu: nguyên bản là “相濡以沫” – tương nhu dĩ mạt, có nghĩa tương tự), muốn kháng cự nhưng mà tay chân chẳng chịu nghe lời đại não, cứ như bị bóng đè vậy, không biết là thức dậy rồi hay vẫn còn trong mộng.

Xung quanh là một màu xanh bụi bặm, màn mưa tầng tầng lớp lớp không cho thấy rõ con đường phía trước, khiến cho cái lạnh buốt giá thấm qua quần áo ướt đẫm đến tận xương tủy, sự ấm áp và thoải mái bất ngờ đến như thế, và rồi, khi tỉnh lại đã là trần nhà màu trắng muốt…..

Áo vest đen trùm lên người bởi đứng dậy mà rơi xuống, không có ánh mặt trời, không có trần nhà, đập vào mắt vẫn là con đường đá lởm chởm và ngọn lửa bập bùng vô định kia.

Tất cả hoảng hốt vừa rồi chỉ như một giấc mộng…….thực sự chỉ là mộng mà thôi…

Tịch Si Thần quỳ ngồi bên cạnh, trong mắt không giấu nổi sự lo lắng, tay phải buông thõng bên người, tay trái muốn đỡ tôi đưa tới nửa chừng, lại ngại ngần dừng lại giữa không trung, không còn áo vest che dấu, đóa mẫu đơn đỏ thẫm trên nền áo sơ mi trắng muốt kia càng hiện ra rõ ràng trước mắt tôi.

Không thể phủ nhận là anh ta có một làn da rất đẹp, khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao cao, mặt tường đá phía sau phản chiếu một bóng dáng rất tuấn tú. Nhưng mà sự tuấn tú ấy lại mang theo thần thái lạnh lùng, cùng ngạo khí đến thần thánh cũng không thể xâm phạm được. Nhận thấy tôi nhìn không dời mắt, Tịch Si Thần nghiêng mặt đi ho nhẹ, như thể đứa trẻ con bị bắt quả tang đang làm chuyện xấu, khuôn mặt dưới ánh lửa ửng hồng lên một mảnh.

 

~ Hết chương 26 ~

 


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+