Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vì sao mùa đông ấm áp – Chương 31-32 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 31

Edit: Juu_chan

 


Tịch Si Thần đứng bên cửa sổ, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng đùa nghịch những cánh hoa bách hợp, quần áo bệnh viện đã thay ra rồi, mặc một bộ đồ thường ngày nhạt màu, cạnh mặt dưới ánh nắng có phần mỏi mệt, chưa kể đến những sợi tóc dài phủ trên trán, tạo thành bóng che đi ánh mắt.

Ngày hôm qua không tới bệnh viện, anh cũng chẳng gọi điện cho tôi, có một số việc, cả tôi và anh đều quá thận trọng.

Đi đến bên cạnh anh lấy những cành bách hợp ra, thay vào đó là những bông hồng trắng tươi mới.

Tịch Si Thần quay đầu nhìn tôi, biểu hiện rất bình tĩnh, làm như sớm biết đến sự hiện diện của tôi, hai giây sau lại nhìn những bông hồng trắng tinh khôi kia, dịu dàng cười nhẹ – “Thật là cô gái không biết nghe lời.”

“Đã thành thói quen mất rồi.” – Bình tĩnh đáp lời, nhưng tôi cũng không chắc anh đang muốn nói đến chuyện mua hoa này…hay còn chuyện gì khác nữa.

“Ra ngoài đi dạo cùng anh được không?” – Kéo lấy tay tôi, giọng nói nghe rất ôn hòa nhưng không cho  phép từ chối, có đôi lúc tôi còn cảm thấy, Tịch Si Thần còn bá đạo hơn cả Diệp Lận.

“Ngày kia, em sẽ đi Phần Lan.”

Bàn tay đang nắm siết chặt lại – “Ừ.” – Giọng nói bình thản.

“Ngày mai ra viện.” – Tôi nhàn nhạt nói – “Khi nào anh về Trung Quốc?”

“Cô của An Kiệt cũng đến Pháp rồi phải không?” – Tịch Si Thần nhẹ nhàng đưa tay gạt những sợi tóc rơi trước mắt tôi ra sau tai.

Các cuộc nói chuyện giữa tôi và anh luôn có gì đó không liền mạch, lời này vừa nói ra, một lúc lâu sau tôi mới gật đầu – “Cô vừa đến hôm qua.” – Cũng không hề hỏi anh vì sao biết chuyện này, có rất nhiều chuyện, như thể đã thành quy ước, anh không nói, tôi cũng vĩnh viễn không hỏi.

“Nếu là cô của An Kiệt, có lẽ anh cũng nên gặp một lần.” – Khóe miệng nổi lên một nụ cười nhẹ nhàng, đáy mắt lặng yên mà sâu thẳm.

“……….”

Tịch Si Thần than nhẹ – “Trò chuyện cùng anh, lúc nào em cũng phải  suy tính kỹ rồi mới nói sao?” – Đầu ngón tay tao nhã lướt qua hai má tôi.

Tôi bị đầu ngón tay lạnh lẽo kia làm cho run lên, lui lại một chút theo phản xạ.

Một bước này thôi, tôi nhận ra đôi mắt u ám của anh có một tia chua xót xa xăm.

Mấy giay sau anh mới mở miệng tìm lại tiếng nói chậm rãi lạnh nhạt quen thuộc kia – “Anh biết rồi.”

Trong ngực có chút buồn bực khó hiểu – “Hôm qua anh bảo em đến sớm…” – Lúc này tôi chỉ muốn nói gì đó phá vỡ không khí trầm buồn này, không hiểu sao tôi rất không thích.

“Lạnh lùng có, mà mềm lòng cũng có, không hiểu sao giờ anh chợt không thích sự mềm lòng của em.” – Khóe miệng là nụ cười tự giễu, vẻ mặt trở nên ảm đạm lạ thường – “An Kiệt, em thực sự…vẫn đối với anh, Tịch Si Thần này,  ngoài không hận, vẫn không có gì khác sao?”

Tôi nhìn anh, không nói gì, thực ra tôi cũng không biết nói thế nào nữa.

Thật lâu sau Tịch Si Thần mới lạnh nhạt nói – “Ngày kia, vậy thì ngày kia anh cũng đi.”

Không hiểu sao lời này của anh khiến tôi có phần bực mình, giằng tay ra khỏi anh – “Em về đây.”

“An Kiệt!” – Cánh tay thon dài mà mạnh mẽ bỗng ôm chầm lấy tôi từ đằng sau, tiếng cười trầm thấp bật ra – “Chúng ta hờn giận gì nhau đây?”

Tôi ngẩn ra! Bởi hành động của anh, cũng bởi từ …“hờn giận” anh vừa nói, hờn giận, chứ không phải cãi nhau.

Cánh tay đặt bên sườn chậm rãi đặt lên lưng tôi, xoay người tôi thành đối diện với anh, ngón tay thon dài như của nghệ sĩ chơi đàn đỡ lấy hai má tôi, nhẹ nhàng hôm xuống… Nụ hôn dịu dàng đến vậy, nhẹ nhàng vuốt ve, liếm láp, đôi môi lạnh lẽo mềm mại chà miết, từ tốn cẩn thận đảo qua miệng…hôn khẽ, cắn hút, khi sâu khi nhẹ…Tôi vốn không thích hôn, thực ra mà nói trước kia Diệp Lận hôn cũng chỉ đến độ khiến tôi không ghét mà thôi, chứ không gọi là thích, mà mỗi lần Tịch Si Thần hôn tôi luôn có cảm giác lạ lùng trong ngực, không ghét, thậm chí…

Những ngón tay thon dài len lỏi vào mái tóc tôi, nụ hôn nhẹ như nước chậm rãi từ nhẹ nhàng biến thành cuồng nhiệt, đầu lưỡi nhẹ nhàng vuốt ve khoang miệng tôi, lưỡi tôi khi thì bị quấn quýt, khi thì bị hút lấy.

Trong mê mang tôi không tự chủ được chỉ biết đáp lại, nháy mắt, đôi mắt anh mở ra, đằng sau lớp sương mờ là một màu đen không thấy đáy.

Khẽ ngâm một tiếng rên, nụ hôn càng thêm sâu.

“Ối! Xin lỗi ~ Xin lỗi ~ Xin lỗi! Tôi không cố ý đâu!” – Tiếng Bella thốt lên thảm thiết ở cửa phá vỡ bầu không khí.

Rất lâu rất lâu sau sau lúc bối rối ấy mới bình tĩnh trở lại được, Tịch Si Thần thở dài một tiếng – “Lần nào cũng có người quấy rầy.” – Vùi đầu trong mái tóc tôi cố nén sự khàn khàn trong tiếng nói – “Giờ này thực ra lại nhớ tới chỗ kia, ít ra, nơi ấy hôn em sẽ không bị quấy rầy.”

~ Hết chương 31 ~

Chương 32

Hôm nay Tịch Si Thần ra viện, hôm qua “hờn giận” rốt cuộc cũng coi như là êm đẹp, tôi nghĩ vậy.

“Con sao vậy, cứ bồn chồn  suốt.”

Tôi giật mình, ngẩng đầu lên cười nói – “Không, không sao ạ.”

Dì buông dao xuống, dùng khăn ăn chà lau khóe miệng – “Biểu hiện này của con làm dì không thể cho là không có gì.”

“Hôm nay dì có nhất định phải đi dạo chơi nước Pháp không?”

Dì nhíu mày – “Có hẹn à?”

Tôi cười cười lắc đầu – “Dì cứ muốn điều tra con.”

“Đó là bởi con cứ cố giấu diếm dì.”

Thở dài rất nhỏ – “Được rồi, dì à, nói thật, chắc dì cũng tra ra anh ấy rồi phải không?”

Dì dừng một chút – “Hắc, thực ra tâm tư của An nhà ta cũng không phải vừa đâu nhé.”

Tôi cười nói – “Có rút ra được kết luận nào không ạ?”

Dì mím môi – “Sau tất cả những gì cậu ta đã làm, con không thể không có cảm giác.”

“Vâng.” – Khuấy cà phê trong chén – “Dù sao con cũng chỉ là một người bình thường thôi.”

Dì hừ nhẹ một tiếng – “Cậu ta thì chưa chắc là người bình thường.” (Juu: ừa, anh là thánh ~*o*~)

“Dì thật sự không thích anh ấy.” – Đây là một câu khẳng định.

“Chẳng ai thích được một kẻ tâm tư quỷ quái, suốt ngày tính kế, lại không từ thủ đoạn.”

“Vâng.” – Tôi cười khẽ gật đầu tỏ vẻ tán thành.

Dì nhìn tôi, trầm mặc vài giây, cuối cùng nghiêm túc nói – “An, dì vẫn muốn nói, dì không tán thành con và cậu ta bên nhau.”

 “Chúng con đâu có bên nhau.”

“Ừ, hai đứa không có ở bên nhau, chỉ đang cố gắng ở bên nhau.”

Tôi đưa tay nắm lấy bàn tay phải của dì trên cạnh bàn – “Dì à, ngày mai chúng ta đi Phần Lan rồi.”

“Lời này của con là muốn cho dì cởi lòng hay là lơ là cảnh giác đây?”

Tôi cười ra tiếng, thật là càng nói càng lệch lạc – “Dì à, dì thật sự nghĩ phức tạp quá rồi.”

“Đơn giản một chút không hẳn đã là tốt, dì đây xấu xa còn muốn phá hoại đấy.”

Bất đắc dĩ thở dài, dì của tôi bình thường thoải mái vui vẻ, nhưng đã cố chấp thì ngay cả Phác Tranh cũng không theo kịp được ba phần.

Cuối cùng tôi nói – “Hôm nay con sẽ dành cả ngày đưa dì đi chơi Paris.” – Coi như là cam đoan không đi tìm Tịch Si Thần.

Thực ra đi chơi Paris cũng chỉ đơn thuần là đi thăm mấy điểm du lịch của Paris, cung điện Elysses, quảng trường Concorde, nhà thờ đức bà Paris……Dì cũng chẳng mấy hào hứng, bà vốn không thích phong cảnh nhân văn mà, chuyến đi này chắc cũng chỉ vì “muốn phá hoại” thôi, nhưng cuối cùng cũng thực sự mệt mỏi không thể “phá hoại” thêm được nữa, miễn cưỡng lưu lại Champ Elysses lười biếng hưởng thụ trà chiều.

Tôi không chào hỏi đã đi ra, so với ngồi hầu trà chiều thì tôi thà đi ra ngoài còn hơn, biết đâu còn có thể gặp triển lãm tranh, nhưng thật ra cũng không nghĩ tới phải lộn lại để tìm Tịch Si Thần, ở một mức độ nào đó, tôi thực không mong mình quá chịu ảnh hưởng của anh, cho dù bây giờ có chút không khống chế được, cũng không nên quá buông thả.

Bước đi lung tung, ánh hoàng hôn vàng nhạt đã buông xuống chừng hai chục phút, xuyên qua con đường nhỏ đi về phía bắc, đi vào một quảng trường nhỏ bày các tượng điêu khắc, chọn một chiếc ghế ở chỗ vắng vẻ ngồi xuống nghỉ tạm, một lát sau, cảm nhận thấy có người nhìn chằm chằm về phía mình không dời mắt, nghiêng đầu nhìn lại – là một người đàn ông Pháp điển hình, cao lớn sáng sủa lại có phần hợp thời trang.

Người đàn ông mỉm cười bước về phía tôi, còn dắt theo một chú chó chăn cừu Đức, trông rất đẹp.(Juu: người đẹp, không phải chó, con chó đẹp sẵn rồi =)))

“Xin chào.” – Anh ta dùng thứ tiếng Anh gượng gạo mở lời.

Tôi ngây ra một chút rồi đứng dậy, nhàn nhạt dùng tiếng Pháp đáp lại.

“Cô phát âm thật dễ nghe.” – Miệng anh ta hơi giương lên, lần này dùng tiếng Pháp.

“Cám ơn.”

“Có thể cùng tôi đi dạo không?” – Anh ta nói, thực trực tiếp.

Tôi vừa định mở miệng, vai đã bị một vòng tay ôm lấy, có người ôm chặt tôi từ phía sau….hương bạc hà quen thuộc!

“Thật xin lỗi, cô ấy chỉ có thể cùng tôi.” – Lời nói trầm thấp lạnh nhạt, thứ tiếng Pháp rất chuẩn.

Tôi hồi phục khỏi một chút ngây ngẩn, không khỏi khẽ cười nói – “Anh xuất hiện lúc nào cũng như bóng ma.”

Cảm giác thấy cổ bị ai nhẹ nhàng cắn một cái, tựa như còn thở ra lời nào, nhưng quá nhẹ đến nỗi không nghe được.

Tịch Si Thần đứng thẳng người, tao nhã bước từng bước tới bên cạnh tôi, còn rất tiện tay nắm lấy tay trái tôi vẫn buông một bên, năm ngón tay đan vào, cùng nắm – “Thứ lỗi.” – Anh nói lời này là dành cho người đàn ông Pháp kia, trang trọng lịch sự.

Nói xong liền lôi tôi đi về phía con đường nhỏ.

“Làm sao vậy?” – Tôi cười hỏi, hội tụ cả cao quý và tao nhã, bước chân vội vã khiến anh thoạt nhìn như thể sắp tuột tay.

Bước chân dừng lại, Tịch Si Thần đột nhiên xoay người, đôi mắt tăm tối khóa chặt lấy tôi, khuôn mặt có chút u buồn, sau một lúc lâu, lại nhẹ nhàng thở dài một tiếng, cũng không nói gì.

Tôi cười – “Bây giờ, em muốn đi qua bên kia, có muốn đi cùng không?” – thuận tay chỉ chỉ phía bên kia.

Tịch Si Thần nhìn thẳng vào tôi, cuối cùng cũng mở miệng, lời nói thốt ra thật choáng váng – “An Kiệt, anh yêu em.”

Tôi ngây người thật là lâu, rồi cũng đáp lời – “Ừ.”

Tịch Si Thần vẫn lẳng lặng nhìn tôi, mắt đen u tối, tôi cười thành tiếng – “Sao giống trẻ con vậy, Tịch tiên sinh.”

Đột nhiên Tịch Si Thần kéo tôi vào lòng ôm chặt lấy – “An Kiệt.” – Giọng nói dịu dàng, cũng chan chứa tình cảm.

Tôi ngạc nhiên, cứ để mặc anh ôm, nhìn người đi đường cũng chẳng mấy quan tâm.

“Cho tới giờ vẫn chưa có ai bảo anh…trẻ con cả.” – Tựa đầu rúc vào cổ tôi, nhẹ nhàng cười.

“Còn nữa…Anh vừa thổ lộ.” – Lời nói quẩn quanh lẩn trong tóc.

“Ừ.” – Tôi cười, ánh mắt không biết từ lúc nào trở nên thật dịu dàng – “Đúng rồi, sinh nhật vui vẻ, Tịch tiên sinh, dù đã muộn hai ngày. Nhưng mà, em nghĩ…sang năm chắc sẽ không muộn nữa đâu.”

Mất chừng năm giây, cả người Tịch Si Thần cứng đờ như hóa đá, ngay sau đó hơi kích động buông tôi ra, nhìn tôi, ánh mắt mang tia sáng kỳ dị – “Em…đồng ý rồi sao?” – Anh hỏi rất rất nhẹ, cũng rất rất cẩn thận.

Bất đắc dĩ thở dài – “Dì em nhất định sẽ giận…”

Một nụ hôn nóng bỏng ngạt thở nuốt lấy hết những lời tôi định nói, không ngừng gắn bó quấn quýt, cho đến tận khi rời môi ra, cả hai hô hấp còn hỗn loạn.

Cái con người này, càng lúc càng không biết để ý gì cả.

Bình ổn lại những rung động trong lòng, tôi nhẹ nhàng cười hỏi – “Anh có vẻ rất thích hôn em nhỉ?” – Cũng thích vuốt ve mặt tôi.

Khuôn mặt tuấn dật ửng hồng lên, những ngón tay tinh nhã lập tức bưng lấy trán, như thể muốn ngăn trở cái gì, rồi nỉ non thốt ra – “…tình cảm khó khống chế”.

~ Hết chương 32 ~


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+