Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vì sao mùa đông ấm áp – Chương 33-34 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 33

Khi trở về khách sạn của dì đã là sáu giờ chiều.

“Còn biết đường về.” – Dì ngồi yên vị trong phòng khách sạn nhìn tôi cười.

“Dì uống trà chiều có vui không?”

“Vui vui vui, tất nhiên là vui”

Tôi bước tới ôm cổ dì – “Dì à, giận dỗi sẽ mau già đấy.”

Dì hứ một tiếng, quay đầu nhìn về phía lối vào, trong ánh mắt hiện lên rõ ràng sự không đồng ý – “Cậu còn trẻ, tôi cho cậu một cơ hội nữa, cậu có thể quay đầu bước đi.”

Tịch Si Thần chưa nói một lời, lạnh nhạt gật đầu đồng ý, cất bước tiến vào, cử chỉ thanh nhã.

“Nói gì thì nói, tôi cũng coi như bề trên của cậu.” – Dì ngước mặt.

“Vâng.” – Mỉm cười – “Ngài là dì của An Kiệt.”

Dì cầm lấy tách cà phê nhấp một ngụm, trực tiếp đi thẳng vào chủ đề – “Cậu hẳn phải biết, tôi không thích cậu.”

Tịch Si Thần thần thái lãnh đạm thản nhiên – “Ngài thích hay không, cũng không quan trọng.” (Juu: thái độ gì đây o_0)

Dì sửng sốt cười nói – “Có ai nói với cậu chưa….Cậu thật lạnh lùng”

“Không ít.”

“Sao phải tìm tới An?” – Lời nói vừa chuyển, sắc bén lạ thường.

Tịch Si Thần quay đầu nhìn tôi, trong ánh mắt là sự dịu dàng chỉ có tôi thấy được, mà dịu dàng như vậy, lại khiến tôi có phần bồn chồn, chột dạ, lại bị dì nhắc nhở – “Nhát gan đâu có giống con, An.”

Tôi gượng cười nói – “Dì cứ đùa.”

“Bà Phác.” – Giọng điệu bình thản không nghe ra một chút cảm xúc nào. – “Tôi không muốn làm cô ấy khó xử.” – Tiếp theo đó, ngử khí trở nên trong trẻo nhưng lạnh lùng. – “Lại càng không muốn bà làm cô ấy khó xử.”

“Sao nào? Bắt đầu lên mặt dạy ta đấy.”

Tịch Si Thần mặt không chút thay đổi. – “Dì của An Kiệt, tôi cần phải tôn trọng.”

“Dì của An Kiệt! Hừ, nếu không có tầng quan hệ này, cậu định đối xử với tôi như thế nào? Chàng trai trẻ, cậu hiểu biết nhiều, nhưng nói thực, tôi không cho rằng như cậu biết kính trọng bề trên đã là tốt.”

 Tịch Si Thần liếc nhìn tôi một cái, nhíu mày – “Bà Phác, có vấn đề gì cứ trực tiếp hỏi tôi, không cần phí thời gian.”

“Sao nào, lo lắng? Yên tâm, cậu cũng biết người ta có điều tra cũng chỉ thu được những gì cậu cho người ta biết mà thôi.”

“Bà muốn biết gì?”

“Nói chuyện với người thông minh thật thoải mái, nói cho tôi, mục đích cậu tiếp cận An là gì? Đừng nói với tôi là yêu, tôi không tin được!”

“Vậy thì….” – Giọng nói lạnh lùng có phần mềm nhẹ hơn – “…mê luyến thì sao, có chấp nhận được không?”

Dì ngừng lại một chút, quay đầu lại nhìn tôi, tôi chỉ cười cười, cầm cốc uống nước, tay có chút lạnh. Khi hồi hộp tôi thường uống rất nhiều nước, nước lạnh.

“Mê luyến? Cậu…” – Dì trừng lớn hai mắt nhìn Tịch Si Thần.

“Mười hai năm, đủ không?” – Giọng điệu bình thản nghe không ra cảm xúc.

Tay run lên, cốc nước trong tay suýt chút nữa rơi xuống….Tôi không hề biết, lâu như vậy, mười hai năm sao…

Qua một lúc lâu sau, dì mới lạnh lùng nói – “Kiệm lời? Người ta nhận xét về cậu cũng có cơ sở. Cậu nghĩ tôi sẽ tin được mấy lời hoa mỹ ấy sao?”

“Lòng tin của bà đối với tôi không quan trọng lắm.”

Dì hừ cười – “Vậy, như lời cậu nói thì cậu đã yêu An nhà tôi từ năm mười tám, vậy sao sáu năm trước chưa tìm đến nó?” – Lời nói của dì có phần nghiêm lại.

“Phát triển sự nghiệp.” (Juu: yêu luôn :x)

“Hừ, phát triển sự nghiệp, đừng có lấy cớ! Vậy thì sáu năm qua, cả một quãng thời gian sáu năm qua vì sao cũng không tới?” – Chợt nhớ ra cái gì, lạnh lùng cười – “Tới công khai.”

Đôi mắt thanh thúy gợn sóng không thôi, nhìn tôi, ánh mắt ôn hòa, nhưng lời nói thốt ra cũng… – “Giản Chấn Lâm còn chưa thất thế.” – …bình thản tự nhiên.

“Soạt!” – Dì đứng bật dậy khỏi sofa, biểu tình có phần khiếp sợ quá đỗi.

Ánh mắt của Tịch Si Thần nhẹ nhàng khóa chặt tôi.

“Ha!” – Dì hoàn hồn, như vũ bão lao tới đứng trước mặt Tịch Si Thần – “Cậu thật đúng là vĩ đại nhỉ! Sao nhỉ, còn muốn giúp An trả thù! Thế sao cậu không cho mình vào danh sách trả thù luôn đi?”

“Đã làm rồi, không gặp cô ấy.”

 “Cậu có ý gì?!” – Dì thốt lên.

Tôi biết là ý gì…. (Juu: ờ, maybe có lẽ là anh ý bảo k được gặp chị là trừng phạt rồi, ta mạnh miệng thế chứ thực ra cũng không chắc chắn, ai bảo anh thâm sâu khó lường =.=”) 

“E là cô giận lâu đấy.” – Nhìn bóng dáng cô tức tối vạn phần đẩy cửa đi ra ngoài, tôi cười khổ nói.

Tịch Si Thần đến trước mặt tôi, nắm tay tôi, mười ngón đan vào nhau, mấy hành động nhỏ anh đã thành quen – “Giận không?” – Mắt đen sâu thẳm nhìn tôi…

“Em không giận.” – Tôi cười nói, không biết có phải là ảo giác của tôi hay không, Tịch Si Thần luôn sợ tôi giận, dù chỉ là một chuyện nhỏ xíu – “Nhưng thật ra cũng không biết tài ăn nói của anh tốt như vậy.”

“An Kiệt, anh không biết ăn nói hoa mỹ.” – Tịch Si Thần ôm chặt lấy tôi – “Chưa bao giờ nói như vậy, mê luyến nọ kia ấy…” – Mặt đã rúc vào cổ tôi.

“An Kiệt, dù anh đau khổ bởi em hận anh suốt sáu năm qua, nhưng trái lại cũng vui bởi nhờ vậy em nhớ đến anh sáu năm… em có biết, tính tình em vốn lạnh nhạt, làm việc gì cũng tùy hứng, nếu vậy, thời gian sáu năm như thế, Giản An Kiệt e là đã sớm quên sạch Tịch Si Thần chỉ có vài lần qua lại.”

Cổ bị anh cọ cọ có chút ngứa, tôi bật cười – “Tịch Si Thần, anh đúng là càng ngày càng giống trẻ con.”

Ôm chặt hơn mấy phần, thật lâu sau chỉ nghe tiếng anh thì thào – “Anh có thể không trẻ con.”

Người này, lại cắn cổ tôi! (Juu: ko biết anh có phải hậu duệ vampire không nhỉ, sao mà giống thế =.=”)

“Tới chỗ anh đi, nơi này có vẻ không được.”

Tôi ngẩn ra, giây tiếp theo mặt nóng bừng lên – “Anh…”

Tiếng cười trầm thấp nặng nề tràn ra, tràn đến lòng tôi thành từng đợt rung động.

“Em đang nghĩ lung tung phải không, An Kiệt?” – Người vừa khiến tôi nghĩ lung tung một khắc trước đã nói vậy đấy.

“An Kiệt, trước kia miệng lưỡi em rất lợi hại.”

“…….” Người nọ đang khiêu khích sao?

“Nói chuyện với anh nào, An Kiệt.” – Tiếng nói trầm trầm khàn khàn, ngón tay thon dài chạm đến xương quai xanh của tôi, có chút ấm nóng, từ trước đến nay, Tịch Si Thần trong ấn tượng của tôi vẫn luôn lạnh như băng – “Nếu không, chỉ sợ anh lại nghĩ lung tung.”

“……….”

Buổi sáng dì ném một đống tư liệu vào lòng tôi – “Nhìn xem, hứ, trẻ tuổi, cũng không phải đơn thuần chỉ có tiền có quyền, tính cách trầm ổn, kỷ luật, làm việc tâm ngoan thủ lạt, lại quá đỗi khôn ngoan.”

“Đây có thể coi là…hành động đen tối không?” – Tôi nỉ non.

Ngay sau đó, lời nói nỉ non kia bị đôi môi nóng bỏng gợi cảm nuốt hết.

~ Hết chương 33 ~

Chương 34

Edit: Liệt Tuyết(Juukapup)

 

Đến Phần Lan một tuần, thích nghi tốt, ngôn ngữ cũng tàm tạm, thông tin cơ bản đều có thể trao đổi được, dì nói không cần phải kiếm lớp học tiếng, và Helsinki một tuần có bảy tiết, cũng khá thoải mái, về phần ký túc xá cũng không tính ở đó nữa, phần vì không muốn chật vật ở chung với người khác, phần vì căn hộ của dì cũng gần trường, tính ra chỉ có trăm mét, khi nào có giờ học chỉ cần đạp xe qua, rất thuận tiện, thực ra lúc trước chọn trường này chủ yếu cũng vì vị trí của nó.

Buổi chiều học ba tiết pháp luật, hơi khó nghe, vị giáo sư người Thụy Sĩ kia phát âm đặc sệt giọng địa phương, tôi thậm chí nửa từ cũng không hiểu được, hơi buồn bực, thất thểu một mình dắt xe về trên con đường nhỏ trong khuôn viên trường.

“Hey, hey, em gái! Em gái xinh đẹp, chờ chút nào!” – Tiếng nói kích động vang lên từ cách đó không xa.

Tôi dừng lại, nhìn thấy một chàng trai tóc nâu chạy lại, hé ra khuôn mặt đáng yêu thuần chất phương Tây – “Có việc gì sao?” – Đáp lại cũng là tiếng Anh.

Chàng trai hơi ngại ngùng cúi cúi đầu – “À à, tôi là sinh viên mỹ thuật mới vào, có thể phiền cô làm người mẫu cho tôi không?”

“Người mẫu?” – Chú ý tới bảng vẽ sau lưng anh ta.

“Đúng đúng, sẽ không làm mất nhiều thời gian của cô đâu, chỉ là một phác thảo rất đơn giản.” – Ánh mắt vô cùng thành khẩn.

Tôi đương nghĩ ngợi, toan mở miệng thì di động vang lên, xem số gọi tới, gật đầu xin phép người đối diện rồi dắt xe đi trước vài bước, nhận điện, bên kia tiếng nói trầm thấp dịu dàng truyền tới – “Muốn gọi từ sáng sớm, chỉ ngại em còn đang ngủ.”

“Ừm.”

“Có bận gì không? Bây giờ ấy.” – Tiếng nói dịu dàng mang vài phần dụ dỗ.

“Vừa mới hết tiết, đang định về chỗ dì.”

Bên kia, trầm mặc một lúc mới nhỏ nhẹ lên tiếng – “An Kiệt, anh lại bắt đầu nhớ em rồi.”

Tôi giật mình, tuy không phải lần đầu nghe anh nói những lời ngọt ngọt ngào ngào, nhưng vẫn có chút không tự nhiên, thản nhiên chuyển đề tài – “Anh bên đó hẳn đang là buổi tối.”

Rõ ràng nghe được một tiếng than nhẹ – “Ừ, gần rạng sáng …” – Sau đó là tiếng cười trầm thấp – “…đại loại thế.”

Không chú ý lắm tới lời anh nói, nhìn nhìn chàng trai vẫn đứng phái sau mình, tôi cười nói – “Có người nhờ em làm người mẫu tạo hình.” – Đối với hết thảy những gì liên quan đến hội họa và mỹ thuật, ít nhiều tôi vẫn luôn để ý và ưu ái.

Bên kia trầm mặc một lúc lâu – “Là…bạn học?” – Lên tiếng rất bình thản.

“Ừ, không rõ lắm, nói là sinh viên mới vào.”

“Sinh viên mới, tuổi hẳn là không lớn.”

“Đàn ông ngoại quốc, nhưng thực ra nhìn khó đoán ra tuổi.” – Tôi nói cũng không để ý mấy.

“Đàn ông à…học hội họa à, cũng hiếm thấy.”

“Ừm.” – Đúng thật là hiếm thấy, học hội họa phải có tính cẩn thận và nhẫn nại.

Tôi nghiêng người nhìn anh chàng phía sau, để anh ta chờ như vậy cũng thật ngại ngùng, bèn mở miệng dùng tiếng Anh nói – “Bây giờ e là tôi không rảnh, nếu được, anh có thể để hôm khác không?”

Anh ta vừa nghe vậy, lập tức bước đến gần tôi mấy bước, cười thật xán lạn – “Có thể, có thể, tôi tất nhiên lúc nào cũng có thể.”

Tôi bị nụ cười xán lạn như ánh mặt trời này cuốn hút, cũng thả lỏng tâm tình, cười nói – “Anh có thể tới Khoa Luật tìm tôi, sáng thứ tư nào tôi cũng ở đó.”

“Cám ơn, vô cùng cám ơn! Tôi là Oliver Davis, người Anh.” – Nói xong lại ngượng ngùng gãi đầu gãi tai, lại còn hơi hơi đỏ mặt – “À…còn nữa, cô rất đẹp, thật đó!” – Nói đoạn liền lập tức xoay người chạy đi.

Tôi không khỏi cảm thấy buồn cười – “Nhưng hình như quên hỏi tên tôi thì phải.” – Cũng không biết đến thứ tư có tìm được tôi không nữa.

Lạo xạo tiếng nói lại chậm rãi vang lên – “Xem ra là một người Anh sáng sủa.” – Thản nhiên mà còn như mang theo ý cười.

Tôi đem di động để sát vào tai – “Vâng?”

“An Kiệt, anh nghĩ bây giờ anh sắp gặp được em rồi,…hơn nữa, hẳn là luôn đây thôi…” – Giọng điệu bình tĩnh, sau đó đó là tiếng điện thoại bị ngắt rất nhỏ.

Câu trả lời ngắn gọn mà hơi hơi lãnh đạm này cùng với ngắt điện thoại khiến tôi không khỏi ngây người ngẩn ngơ.

“Này, chàng châu Á đẹp trai…Chàng châu Á…” – Tiếng trầm trồ xuýt xoa hơi ồn ào truyền đến bên tai, theo phản xạ quay sang nhìn theo tầm mắt của bọn họ …. Là Tịch Si Thần!

Áo sơ mi màu đen tuyền, quần vải màu cà phê, ôm lấy cơ thể thanh mảnh vô cùng tao nhã, hơi thở lãnh đạm, thần thái bình tĩnh, hai tay nhét trong túi quần, chậm rãi bước tới gần tôi, tướng mạo đẹp đẽ cùng khí chất cao nhã đi giữa người người qua lại có vẻ rất nổi bật.

Tịch Si Thần vẫn nhìn tôi, khóe miệng còn mang một mạt cười nhàn nhạt khó hiểu.

Thu hồi sự kinh ngạc vừa rồi, tôi đứng yên một chỗ chờ anh bước lại.

“Thật là đau đầu…” – Tịch Si Thần đứng thắng trước mặt tôi, sau đó nhẹ nhàng nói, giây tiếp theo bước rất nhanh tới, đem tôi ôm vào trong lòng, thở dài một tiếng, đôi môi lạnh như băng đã áp lên môi tôi.

Nụ hôn này thật nhẹ, tôi nghĩ, hẳn là anh đang kiềm chế.

“Không phải nói một tháng sao?” – Tôi chầm chậm điều hòa hơi thở.

“Ừ, đến sớm.” – Tịch Si Thần ôm tôi – “Nhớ em…”

Chỉ nói đơn giản bằng tiếng Trung, cũng không ngượng ngùng, mà có ngượng ngùng hơn thì anh cũng đã làm rồi, ngại gì một chút như vậy, hơn nữa anh vẫn luôn chẳng để ý hoàn cảnh gì cả.

“Đi thôi.”

“Đi đâu?”

“Đi cùng anh.” – Tịch Si Thần nói như thể chuyện thường tình, biểu tình có chút…bí hiểm, cuối cùng cười nghiêng người dựa vào tôi, ghé môi bên tai tôi nỉ non nói – “Anh nghĩ ngày mai, cũng chính là thứ tư, em sẽ bề bộn nhiều việc.”

 

~ Hết chương 34 ~


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+