Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vì sao mùa đông ấm áp – Chương 43-44 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 43

Edit: Liệt Tuyết(Juukapup)

Vốn dĩ muốn đi tìm Phác Tranh lần nữa, chuyện Diệp Lận phải nói cho rõ ràng. Nhưng mà, Tịch Si Thần bảo buổi tối đã đặt cơm ở Hoa Thịnh, để chờ cho có thể tới thẳng đó, tôi liền bị ép đưa tới công ty.

Mặt trời chiều ngả về tây, ráng chiều vương vãi mây bay đầy trời.

Phòng làm việc gọng gàng sáng sủa trên tầng cao, ngồi bó gối trên sofa bên cửa sổ, Tịch Si Thần lấy mấy tập sách tranh trên giá sách đưa cho tôi, lật bừa vài trang thấy toàn là các họa sĩ mà tôi thích, không buồn chán nữa mà hào hứng hẳn lên.

“Tịch tiên sinh, phó tổng giám đốc Vương và quản lý Niên tới.” – Thư ký gõ cửa tiến vào.

“Mời bọn họ vào.” – Tịch Si Thần vẫn cúi đầu phê duyệt tài liệu, những sợi tóc đen không kiểu cách phủ ôm lấy trán, những đường nét khuôn mặt đẹp đẽ, khí chất quý phái tỏa ra không thể nghi ngờ, bộ âu phục đắt tiền càng tôn thêm vẻ trầm liễm xuất chúng của anh, những ngón tay thon dài xanh tái cầm cây bút máy đen tuyền tinh xảo viết, tự tin mà tao nhã…Tự dưng hào hứng lên, tôi không tự chủ được bắt đầu ngắm nhìn anh.

“Kết luận thế nào? Rất xuất sắc?” – Mu bàn tay phải tao nhã đỡ lấy gương mặt, vẻ tươi cười tràn ra.

Chớp chớp mắt, cúi đầu nhìn một tập sách tranh, mặt nóng bừng…….người đàn ông này, xét theo một khía cạnh nào đó, thực sự có phần hai mặt.

“Nghe nói phòng tổng giám đốc có thêm một vị ‘khách quý’.” – Một người đàn ông đẩy cửa đi vào.

“Tiếng kêu than dậy khắp trời đất, Elvis, bây giờ tôi mới biết hóa ra người cậu luôn dõi theo vẫn luôn được giấu kín.” – Theo sau đó là một người đàn ông có phần hơi bỗ bã, cùng một loại người với Phác Tranh.

“Ngồi đi.” – Tịch Si Thần bình thản nói – “Vụ Phong Trình vất vả rồi.”

“Haha, cậu hẳn phải khen thưởng ban thanh tra mà chúng tôi đã lập ra chứ, tôi chỉ phụ trách ký tên thôi.” – Người đi trước hướng về phía tôi –“Rất hân hạnh được gặp cô. Tôi là Niên Ngật.”

Tôi nhìn bàn tay đưa ra trước mặt mình, chỉ hơi gật đầu.

“Vẻ chín chắn chững chạc anh tuấn tiêu sái của tôi lần đầu tiên bị bỏ qua mất rồi!” – Niên Ngật cười, tiện đường ngồi xuống bên cạnh tôi – “Elvis, cái tính ‘sở tác sở vi’ của cậu đến nay không việc nào khiến tôi vừa lòng, nhưng mà, mắt nhìn phụ nữ của cậu rất được.”

“Cám ơn.”

“Có muốn nghe một chút các chuyện tam sao thất bản bên ngoài không, đặc sắc vô cùng.” – Người đàn ông cục mịch ngồi xuống ghế da đối diện Tịch Si Thần, thản nhiên bắt chéo chân.

“Không cần.” – Giọng điệu tương đối nhạt.

Lúc này thì thư ký tiến vào, đưa cho mỗi người một ly cà phê, còn của tôi là…..bánh kem? – “Tịch tiên sinh đặc biệt dặn dò đấy ạ.” – Nữ thư ký nháy mắt cười với tôi, nhỏ giọng giải thích.

“Tôi vẫn luôn tin rằng Elvis không phải đồng tính luyến ái hay mắc bệnh khó nói, Miss X, cám ơn cô đã giúp tôi xóa tan cái ý nghĩ không hay ho này.” – Niên Ngật cười nhìn tôi.

Tịch Si Thần nhàn nhạt cười cười – “Thực ra thì tôi mới là cấp trên của anh, tiền bối.”

Niên Ngật thở dài – “Ăn ngay nói thật là khuyết điểm duy nhất của tôi.”

Người đàn ông cục mịch xoay ghế về phía tôi – “Hân hạnh được gặp cô, tôi là Vương Thành.”

Tôi gật đầu – “Xin chào.”

Vương Thành xoa xoa cằm ra vẻ trầm tư – “Có câu nói như thế nào ấy nhỉ…..bởi vẻ ngoài mà kinh diễm, bởi giọng nói mà………”

“A! Tiểu thư, có phải trước đây cô từng……sống ở Pháp không?” – Niên Ngật chợt quay sang tôi hỏi với nụ cười mờ ám trên mặt.

“Hơ?” – Tôi nhất thời không phản ứng kịp, rồi gật đầu một cái.

“Aha! Quả nhiên không sai!” – Niên Ngật cười, làm bộ như vừa khơi ra được bí mật gì to tát ghê gớm lắm.

“Tôi không ngờ, hóa ra anh cũng có khiếu phóng viên cơ đấy.” – Tịch Si Thần buông cây bút trong tay, mười ngón đan vào nhau.

“Năng khiếu là phải có cơ duyên mới khai phá ra được.”

Tịch Si Thần cười cười, không đáp thêm lời nào, hờ hững nói – “Quý sau ACH mở rộng xuống phía Nam, anh trông coi nhé.”

“Xem ra tháng sau đến ngày nghĩ cũng phải mang ra mà cống hiến rồi, Niên Ngật.” – Vương Thành khà khà cười nói.

“Tháng này hai công ty con bên Thâm Quyến sát nhập, cậu không thấy có phần gấp à.”

“Tôi sẽ phân công Giang Viễn trợ giúp anh.” – Tịch Si Thần nói.

“………Tôi có thể hỏi thẳng một câu được không, Elvis Tịch, cậu đang lấy việc công trả thù riêng đấy à?”

“Vui thay anh phát hiện ra rồi.” – Tịch Si Thần mặt không biến đổi.

Vương Thành cười ha ha, cầm một tờ tạp chí vừa rồi thư ký đặt trên bàn Tịch Si Thần lật giở xem qua.

“Era tăng trang, phát hành lần sau cải biến còn hay hơn lần trước, bên Lăng Phong kia thực ra cũng khá đấy.”

“Mấy tờ báo giải trí phía dưới cũng không tệ, vị trí tiếp tục đi lên.” – Niên Ngật nói tiếp.

“A? Diệp Lận?” – Vương Thành đang lật báo chợt kêu lên.

Tôi khẽ nhíu mày.

“Người mẫu hàng đầu M-SHANG?” – Niên Ngật hỏi.

“Tôi đã gặp mấy lần, một tay nghệ sĩ rất tùy tiện.” – Vương Thành vừa nhìn chằm chằm tờ báo vừa nói.

Tịch Si Thần tao nhã lịch thiệp đứng dậy khỏi ghế(LT: nếu đây là truyện tranh thì ta tin cảnh nào có anh Thần cũng hoa bay đầy trời, lung linh huyền ảo) – “Mấy người chuyện quái quỷ gì cũng hào hứng.”

“Ha, Elvis, tính ra thì cậu ta cũng là nhân viên của ACH, and…….đây là báo của ACH mà.” – Vương Thành phe phẩy tở báo trên tay.

Tịch Si Thần mỉm cười, ngón tay thon dài đang cầm bút khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn từng chút từng chút một – “Có hay ho gì không?”

“Không, tôi chỉ gọi là quan tâm thời sự thôi mà. A! Thì ra là thổ lộ tình cảm.” – Vương Thành hơi kích động nói – “Bày tỏ tình yêu một cách táo bạo như vậy…..Giản An Kiệt? Giản An Kiệt, ai vậy? Người trong giới sao?”

Bỗng dưng nhớ tới lời Diệp Lận nói ngày hôm đó, tôi thở dài, tình cảnh lúc này, tiếp tục cúi đầu giở xem tranh thôi. (LT: Đà điểu nha ~)

Niên Ngật bên cạnh có vẻ như cũng hào hứng theo, xuýt xoa – “Sức mạnh của tình yêu thật là vĩ đại mà! Có ảnh chụp không, cho tôi coi cô gái đó xem nào.”

“Để xem, oái…..không có.” – Vương Thành nói.

“Nếu như nhớ không lầm, hai người hẳn là còn rất nhiều việc, đương nhiên, nếu cần, tôi có thể giúp hai người một chút.” – Tiếng nói bình thản không gợn sóng vang lên, ý đuổi khách mười phần rõ rệt.

 

~ Hết chương 43 ~

 

Chương 44

Edit: Liệt Tuyết (Juukapup)

Tịch Si Thần đi tới ôm lấy tôi đang ngồi trên sofa, tựa đầu tự nhiên chôn mặt vào mái tóc tôi.

Tôi không nhịn được phì cười – “Đà điểu chôn đầu vào cát?”

Tịch Si Thần thở dài – “Bình tĩnh lắm cũng có sơ hở.”

Tôi mơ hồ cười, tiếp tục cúi đầu lật giở một trang sách.

“An Kiệt.” – Tịch Si Thần nhẹ nhàng gọi một tiếng – “……….anh ta có được em sáu năm.”

“Đây xem như lời oán giận?”

“Anh không muốn phủ nhận.” – Anh lẩm bẩm.

“Tịch Si Thần.” – Rốt cuộc tôi cũng nói. – “Em đã từng yêu anh ấy.”

Cảm giác được nơi cổ bị nhẹ nhàng cắn lấy một cái, không đau, nhưng chắc chắn lưu lại dấu răng. – “Em có thể không nói ra mà.”

“Anh để ý quá khứ này của em.”

“Không thèm để ý là giả dối.” – Tiếng nói chậm rãi nhẹ nhàng, cuối cùng gần như không nghe ra. – “Thực sự ghen tỵ phát điên lên được.”

“Vậy thì, em phải bù đắp cho anh thế nào đây?” – Tôi cười khẽ.

Tịch Si Thần giật mình, nâng cằm tôi lên bằng một nụ hôn quấn quít đến hít thở không thông, trong khoảnh khắc sức nóng tăng lên, hơi thở hai người hòa chung một chỗ, cuối cùng đều có phần khó mà rời ra.

Cho đến khi môi bị quấn mút đến đau xót, tôi mới hoàn hồn, cẩn thận đẩy Tịch Si Thần ra. – “Đây là văn phòng.” – Trịnh trọng nhắc nhở, nhưng ngữ khí yếu ớt vô lực.

Tiếng nói của Tịch Si Thần cũng có chút nghèn nghẹn – “Em đã nói muốn bù đắp cho anh mà.” – Vị lên án rõ đậm.

******************

Nhà hàng Hoa Thịnh, bầu không khí được trang hoàng xa hoa thể hiện rõ mười phần là quán cơm Tây.

Tới tương đối sớm, không nhiều người lắm.

Tịch Si Thần đặt bàn hai người, ở trong khu tình nhân, càng yên tĩnh hơn.

“Sao hôm nay tự dưng lại muốn ra ngoài ăn?” – Tôi hỏi, lại nói tiếp tôi và Tịch Si Thần đối với việc cơm nước cũng lơ là đôi chút, tuy trình độ không cao nhưng cũng có thể tạm cho qua, cho nên tình huống bình thường rất ít khi ra ngoài ăn cơm.

“Chúc mừng.”

“Em nhớ là sinh nhật của anh qua rồi, còn sinh nhật của em là vào mùa thu.”

Tịch Si Thần mỉm cười, ánh mắt dịu dàng – “Chúc mừng đôi khi không cần có lý do, có lẽ………” – Anh cười khẽ – “Chúng ta có thể gọi là hẹn hò.”

“Thêm một ly champagne nhé?” – Mặt tôi giãn ra.

“Không, em quên à, em không uống rượu được.”

Tôi hít một hơi. – “Tịch Si Thần, anh làm em có cảm giác, mình đang tự chui đầu vào rọ, rồi muốn chui ra cũng không được.”

“Vậy thì, Anatasia tiểu thư, anh phải nói cho em hay, chính anh cũng đang ở trong cái bẫy này, đồng thời, cũng chẳng muốn ra.” – Lúc này, ánh mắt Tịch Si Thần sáng rõ lên chân tình khẩn khoản.

Tôi cúi đầu, nhẹ nhàng tránh đi ánh nhìn đó.

Tịch Si Thần cười, gọi phục vụ tới chọn món.

Nghe anh nhẹ nhàng thản nhiên gọi món, tôi lại không nhịn được mà nói chen vào – “Ngay cả khẩu vị với món Australia của em anh cũng biết.” – Có phần khó mà tin được, vì tôi thực sự rất ít khi ăn món Australia, mặc dù cũng hơi hơi thích.

“Giản tiểu thư, tôi yêu thầm em mười hai năm rồi.” – Ngẩng đầu khỏi thực đơn, đôi mắt sâu và đen, ngữ điệu nhàn nhạt, trực tiếp mà thật lòng.

Cô phục vụ hơi đỏ mặt rời đi.

Tôi cũng không thể tiếp tục được nữa, lại đành ‘trốn tránh’, uể oải nhìn quanh bài trí của nhà hàng.

Nhưng lại nhoáng lên trong mắt một bóng người quen thuộc, mà bóng người ấy cũng đã nhìn thấy tôi.

“An Kiệt?! Trời ạ!” – Mạc Gia Trân chạy tới, ánh mắt ngạc nhiên mở to cực đại.

“Gia Trân.” – Tôi cười yếu ớt đáp lại.

“Về từ bao giờ vậy?!” – Hơi kích động kéo lấy tay tôi – “Ý tớ là, lại quay về à? Sao không báo trước cho bọn tớ một tiếng?”

“Mấy hôm trước, không muốn làm phiền cậu.” – Tôi liếc mắt nhìn Tịch Si Thần.

“Nói cái gì thế!” – Lúc này Mạc Gia Trân mới chú ý tới Tịch Si Thần đang ngồi ở vị trí đối diện với tôi, dừng lại một chút, lập tức thu lại bảy phần dương nanh múa vuốt. – “Vị đây là…?”

“Tịch Si Thần, bạn trai…tớ.”

“A!” – Mạc Gia Trân kinh ngạc, lập tức lại ngượng ngùng gãi gãi đầu, quay sang lễ phép nói với Tịch Si Thần – “À, chào anh.” – Nhưng thực ra chưa bao giờ thấy Gia Trân rụt rè trước người khác đến vậy.

Tịch Si Thần hơi gật đầu, tiếp tục không để ý quấy quấy ly cà phê trên bàn.

“À mà bọn Bùi Khải đang ở bao sương(A Tuyết: – phòng đặt riêng).” – Gia Trân chỉ chỉ đằng sau – “Có muốn qua ngồi cùng không.”

“Không.” – Tôi cười khẽ.

“Không có Diệp Lận đâu.” – Gia Trân khẽ thốt lên, sau đó nhận ra Tịch Si Thần ở bên cạnh, lập tức liền sửa lại – “Chỉ có mấy người bạn học hồi trung học, à à, phải có đến tám phần là cậu không nhớ rõ.”

Tôi cười cười, không nói gì cả.

“Vậy tớ không quấy rầy nữa, đi trước nhé.” – Gia Trân có chút xấu hổ. – “Sau này hẹn cậu đi ăn sau nhé.”

“Được.”

Nhìn Gia Trân đi xa, chỉ muốn xoay người ngồi xuống, Tịch Si Thần đột nhiên đứng lên kéo lấy tay trái của tôi đi ra ngoài.

“Làm sao vậy?”

Trong chốc lát được anh đưa tới một ban công trang trí hết sức tinh mỹ, vị trí rất thưa vắng người qua lại, lại có tường đá bao bọc, tôi chỉ có thể nói, đây mà một vị trí tương đối bí mật, vô cùng ngạc nhiên đang muốn ngẩng đầu lên hỏi, đôi môi nóng bỏng nặng nề dán xuống, trong dịu dàng lại mang sức lực mạnh mẽ.

“Em vừa nhíu mày.” – Đầu ngón tay tao nhã mơn trớn mi tâm của tôi, đôi mắt bình tĩnh lạnh lùng nhìn tôi đăm đăm.

“Hơ?”

Đôi môi lại bị ấn xuống nhẹ nhàng – “Nhưng mà, anh thích cách xưng hô đó.” – Nháy mắt sau đó mảnh lạnh lùng kia bị thay bằng ý cười nhàn nhạt. – “Cho nên, tha cho em cái tội nhíu mày vì cái tên đó, nhưng mà, lần sau không được như vậy nữa nhé.”

Thay đổi thất thường……….đây là từ duy nhất thoáng hiện lên trong đầu tôi lúc này.

 

~ Hết chương 44 ~


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+