Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vì sao mùa đông ấm áp – Chương 45-46 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 45

Edit: Liệt Tuyết(Juukapup)

 

 

 

Mấy hôm sau lại quay về Phần Lan, khóa học bên ấy đã nợ cả tuần rồi, Tịch Si Thần bởi còn vướng công việc nên ở lại Trung Quốc thêm vài ngày.

Sáng sớm thức giấc sắp xếp đồ đạc.

Có thế nào cũng không nghĩ tới người mới sáng ra đã gõ cửa lại là cô ta.

“Dương Á Lợi?” – Nói thật, cô ta có thể tìm tới đây được, đúng là đáng ngạc nhiên, tôi bắt đầu hoài nghi cô ta có phải thám tử hay không nữa. Cô gái đứng ngoài cửa cúi thấp đầu, mặc một bộ trang phục màu xám, mái tóc quá vai không chăm chút, trông có vẻ tiều tụy.

“Có muốn vào không?” – Chờ nửa ngày chẳng thấy cô ta trả lời, tôi hỏi, chẳng muốn làm màu mè gì.

Dương Á Lợi chậm rãi ngẩng đầu, con mắt mang đầy tơ máu nhìn tôi. – “Vì sao?! Vì sao cô còn trở về?”

Tôi nhíu mày.

“Tôi và anh ấy đã bên nhau sáu năm đấy! Chẳng lẽ chỉ có sáu năm của cô mới là ghi lòng tạc dạ, còn sáu năm của tôi không đáng một đồng?” – Cái hình tượng khuê tú thường ngày diễn trước mặt mọi người đã không còn bóng dáng.

Mặc dù không muốn đứng ở cửa mà giải quyết mấy chuyện kiểu này, nhưng vừa mời xong lại mời nữa thì có phần hơi kỳ cục.

“Dương tiểu thư.” – Tuy không đến nỗi quá ghét con người này, nhưng mà, mỗi khi có loại người này tìm đến cùng loại chuyện này, cũng thật là có phần khó chịu, tôi thở dài – “Dương tiểu thư, so với việc lãng phí thời gian đổ lỗi cho người thứ ba, chi bằng cô nên bỏ công bỏ sức hòa thuận cùng anh ấy.”

“Cô nói thì dễ rồi! Bên nhau mà có tác dụng thì sáu năm qua tôi đã chẳng khổ sở như vậy, trong lòng anh ấy chỉ có cô, tôi là gì nào, chả phải chỉ là thế thân thôi sao!” – Ánh mắt Dương Á Lợi nhìn tôi phẫn nộ và thống hận.

“……….Cô có thể lựa chọn không yêu anh ấy mà.” – Trầm mặc một lúc lâu sau tôi mới mở miệng nói.

“Cô!” – Dương Á Lợi có phần phát cuồng rồi. – “Giản An Kiệt, anh ấy tự sát vì cô! Cô hiểu không? Anh ấy tự sát vì cô!”

Tôi cụp mắt, phía trước có phần mơ hồ, vết sẹo trên cổ tay kia vẫn luôn canh cánh trong lòng, cố gắng quên đi mong mình sẽ không chịu ảnh hưởng từ anh nữa, dựa vào khung cửa, giọng điệu nhẹ như gió thoảng mây bay. – “Cô muốn tranh thủ sự đồng cảm của tôi sao?”

Dương Á Lợi kinh ngạc. – “Lòng dạ cô là sắt đá sao!” – Gần như hung bạo trừng mắt nhìn tôi.

Tôi nhẹ giọng mở miệng – “Vậy, sáng ngày ra cô tới đây tìm tôi rốt cuộc là để làm gì? Giúp anh ấy khoe cái sự vĩ đại tự tử vì tình, hay là lại nhắc nhở tôi, tránh xa anh ấy ra, đừng tiếp cận anh ấy nữa.”

Dương Á Lợi trợn mắt há mồm – “Cô! Anh ấy điên, cô còn điên hơn, không, cô là cái đồ máu lạnh! Cô vốn không hiểu thế nào là yêu!”

Mấy lời này làm mắt tôi nhíu lại mấy phần.

“Dương tiểu thư, phiền cô ăn nói cho cẩn thận.” – Tiếng nói lạnh nhạt tắc nghẹn đột nhiên vang lên.

Tịch Si Thần đi đến ôm lấy tôi, huyệt thái dương của tôi hơi đau, liền dựa vào người đằng sau theo thói quen.

“Tịch Si Thần?!” – Dương Á Lợi bị chặn họng, giây tiếp theo đột nhiên cười ha hả – “Hóa ra là vậy! Hóa ra là vậy!”

“Không tiễn, Dương tiểu thư.” – Giọng điệu không chút phập phồng, nhưng cũng rất rõ ràng mang theo sự lạnh lùng bên trong, Tịch Si Thần mang tôi vào nhà.

Phía sau truyền đến tiếng cười – “Tịch tiên sinh, sao vậy, muốn đuổi tôi đi thế ư, sợ tôi nói gì sao?” – Giọng điệu Dương Á Lợi đột nhiên trở nên đanh thép – “Mục tiêu của anh vẫn luôn là cô ta, tôi cũng không để ý, cô ta là em gái anh mà……haha! Sao tôi lại quên nhỉ, các người ngay cả thân thích cũng không tha! Ăn nói cẩn thận sao? A! Tịch Si Thần, chuyện anh làm chỉ có đặc sắc hơn tôi mà thôi! Nếu tính đến đê tiện vô sỉ, ai có thể sánh được với anh?”

Những lời nói ý nghĩa sâu xa này làm cả người tôi run lên, ngẩng đầu nhìn Tịch Si Thần, thấy sắc mặt anh cứng đờ mà lạnh lẽo. (A Tuyết: như cương thi ~ hyhy~)

“Giản An Kiệt, tiếc cho cô thông minh như vậy, thế mà cũng không biết vì sao năm ấy Diệp Lận không nói hai lời đòi chia tay? Cô cũng không biết vì sao sáu năm liền Diệp Lận cũng không tới Pháp tìm cô. Cô nghĩ anh ấy thực sự không muốn đi ư? Anh ấy là đồ điên, anh ấy làm gì cũng tùy theo cảm hứng, anh ấy còn có thể tự sát vì cô! Haha! Đúng rồi, Diệp Lận đâu chỉ tự sát có một lần! Nực cười thật! Anh ấy yêu cô, mà lại chỉ có thể ở bên tôi! Vì sao, bởi vì tôi có tiền! Bởi vì anh ấy có một đứa em gái đang sống dở chết dở! Còn có một nguyên do quan trọng nữa…là có kẻ có tiền có quyền ở phía sau chi phối! Tịch tiên sinh, anh bảo tôi nói có đúng không?”

“An Kiệt, em vào nhà trước đi.” – Tiếng nói dịu dàng bay đến bên tai.

“Chờ một chút.” – Tôi nhận ra mình có chút run rẩy. Tôi không biết mấy câu cuối cùng kia làm thế nào mà nghe lọt được, chợt rất…rất đau đớn! Đau….như thể kim châm đâm sâu vào thân thể, hung hăng xuyên xoáy, mà rồi lại đau như tê liệt chết điếng, tôi bắt đầu không cảm nhận được rõ ràng cảm giác này, rất hỗn loạn!

Bàn tay Tịch Si Thần đỡ lấy tấm lưng tôi, rất lạnh lẽo.

“Dương Á Lợi, lời cô nói không phải thật chứ?” – Tôi xoay người yếu ớt hỏi.

“Sao cô không hỏi thẳng anh ta?” – Dương Á Lợi cười lạnh.

Tôi chậm rãi nhìn về phía Tịch Si Thần, sắc mặt anh tái nhợt mà tràn ngập tối tăm, đáy mắt mờ mịt hoàn toàn, không thể đọc ra được gì.

“Tịch…”

“Em….hỏi anh, phải không?” – Sắc mặt Tịch Si Thần càng tái nhợt thêm mấy phần, vẻ mặt cũng đột nhiên nghiêm lại.

“Em muốn biết.” – Tôi nói một cách bình tĩnh lạ thường, nhưng lòng bàn tay lại không khống chế được mà đổ mồ hôi lạnh.

Tịch Si Thần buông tay tôi ra, cảm giác lạnh như băng ấy rút đi, lại làm cho trái tim tôi đau xót.

Đáy mắt Tịch Si Thần đen không thấy đáy, sau đó cười ảm đạm – “……Đúng vậy.”

“Tịch tiên sinh, bây giờ Diệp Lận bị tai nạn xe hơi đang nằm trong bệnh viện, tôi nghĩ anh rất vui khi nghe được tin dữ này!” – Dương Á Lợi căm hận tiếp lời.

 

~ Hết chương 45 ~

Chương 46

Edit: Liệt Tuyết (Juukapup)

“Trên đường đưa tới bệnh viện, anh ấy cứ kêu tên cô mãi không thôi, cho nên, tôi tìm đến cô, nhưng mà, dù vậy, tôi cũng sẽ không nhường anh ấy cho bất kỳ ai! Diệp Lận nếu có việc gì, cả đời này tôi cũng sẽ không tha thứ cho cô(A Tuyết: liên quan quái gì mà cần tha thứ ~ em gái này nói chuyện như gì ý).” – Đây là câu nói sau cùng của Dương Á Lợi để lại trước khi rời bệnh viện.

Ôi, cô ta không tha thứ tôi, thì định……làm cái gì?

Tôi cười yếu ớt đi tới bên giường bệnh nhìn Diệp Lận với khuôn mặt trắng bệch, sức sống của anh ở đâu rồi, cứ như một con thú nhỏ bị thương, yếu đuối như vậy, tàn tạ như vậy, như thể sẽ tan biến trong nháy mắt thôi, nhưng anh lại đẹp thế, đẹp như thể dù anh không thể hiện vẻ phóng khoáng thì cũng là một thiên thần sáng trong xinh đẹp.

“Diệp Lận, Diệp Lận….” – Trong lòng tôi đã thầm gọi cái tên này biết bao lần. – “Diệp Lận, mỗi lần anh đố em đều giải được, bởi vì anh sẽ cho em gợi ý, vậy lần này thì sao……..nằm ở chỗ này, là thực sao?”

“Hôm ấy, anh muốn đi tìm em mà………”

“Hành động tự sát của anh chỉ là diễn trò thôi……vì anh sợ chết mà.”

“Bởi vì anh sợ chết, cho nên, Diệp Lận, anh sẽ không chết dễ dàng như vậy đâu.”

Tôi ở bên anh.

Chờ anh khôi phục ý thức.

Chờ anh tỉnh lại.

Bác sĩ nói, nếu như trong vòng 10 ngày không thể tỉnh lại, có khả năng sẽ trở thành ……… người thực vật.

Tôi đi thăm em gái của Diệp Lận, là một cô bé xinh xắn, nhưng cũng chỉ còn lại một thân thể đã mất linh hồn.

“Nè, Giản An Kiệt, em biết không, anh có một cô em gái, bộ dáng rất dễ thương, có hai chiếc răng khểnh, khi cười rộ lên còn có lúm đồng tiền…”

“Con bé cứ quấn lấy anh đòi gặp chị dâu tương lai, làm sao giờ làm sao giờ, có muốn cho con bé gặp không, vợ tương lại, nhở? Nhở…?”

 

“Cô ơi, cô cần phải nghỉ ngơi đi.” – Y tá đã khuyên bảo không chỉ một lần.

“Tôi sẽ.” – Tôi nói, tiếng nói rất lạnh nhạt, đúng vậy, tôi sẽ nghỉ ngơi, vì tôi sẽ chờ được anh tỉnh lại.

Mấy ngày này, Gia Trân và Bùi Khải đã tới, nhưng tôi không có lòng dạ nào mà hướng ứng, Phác Tranh tới, anh nhẹ nhàng ôm lấy tôi, vỗ vỗ lưng tôi, trong mắt tràn ngập yêu thương.

Diệp Lận không có người thân, anh chỉ có một người em gái.

 Tôi ở lỳ trong bệnh viện hai hôm, tôi biết có người ở trong bóng tối ngầm giúp tôi, đãi ngộ trong bệnh viện, cục cảnh sát tới thẩm tra tình hình, tất cả tất cả, tôi biết có người vẫn giúp tôi giải quyết, không phải anh, nhưng, cũng là do anh phái đến.

Ba ngày, anh không hề tỉnh lại, năm ngày, anh không hề tỉnh lại, nhưng tôi vẫn cứ chờ.

Ngày thứ bảy, tôi bước ra khỏi phòng bệnh, đi gọi điện cho cô, nói rằng sẽ về muộn vài hôm.

Trời còn chưa sáng hẳn, tôi đi ra hành lang, ngồi xuống thềm đá bên ngoài cửa, ngẩng đầu nhìn phía chân trời vẫn đầy sao, hít sâu một hơi.

Tôi phải chờ được anh tỉnh lại, bởi vì, Giản An Kiệt rất lạnh lùng nhưng cũng rất……dễ mềm lòng.

Chợt nghe thấy một loạt âm thanh lộn xộn, thấy có mấy bác sĩ chạy về phía phòng bệnh mé đông, ngực cứng lại, hơi loạng choạng đứng dậy, chạy theo tới….đó là phòng bệnh của Diệp Lận.

Tôi bị y tá ngăn ở ngoài cửa, qua ô cửa sổ nhỏ bé bằng thủy tinh, chỉ thấy được một đám người mặc đồ trắng vây quanh giường bệnh kiểm tra này nọ……Trong khoảnh khắc, tôi như nhìn thấy một đôi con ngươi đen láy đẹp tươi như sao sáng…

Diệp Lận tỉnh lại năm ngày, tình hình phục hồi khá tốt.

“Bác sĩ nói, anh bây giờ chỉ có thể ăn thức ăn lỏng(A Tuyết: không có từ nào khá khẩm hơn =.=”, thật sự khiến người ta rùng mình mà).” – Tôi bỏ từng miếng từng miếng táo đã gọt vỏ vào miệng mình.

“Vậy em cũng đừng ăn trước mặt anh chứ.” – Diệp Lận ảo não, lắc lắc đầu.

“Vậy em không ăn nữa, đã được chưa.” – Tôi cười nhẹ, ném luôn nửa trái táo đã gọt vỏ vào thùng rác.

“Này!” – Diệp Lận hơi trách, trừng mắt nhìn tôi. – “Giản An Kiệt, em lãng phí thức ăn.”

“Vâng.” – Tôi lau sạch con dao nhỏ rồi đặt sang một bên.

“……” – Diệp Lận nhìn tôi, như có gì nghĩ ngợi.

“Ngày mai em đưa anh đi dạo công viên.” – Tôi cười nói.

“Thật sao! Nhưng mà, gần đây…có công viên sao?” – Xem ra đầu óc không có bị va đập.

“Hơ.” – Tôi giả vờ chăm chú ngẫm nghĩ một chút. – “Vườn hoa của bệnh viện.”

***************

Bệnh tình của em gái Diệp Lận vẫn tương đối ổn định, nếu có thể duy trì như thế này cũng không phải là chuyện xấu.

“Hồi nhỏ con bé có phần ương bướng, chả khác gì một đứa con trai.”

“Rất giống anh.”

“Giản An Kiệt!” – Có người hình như không vừa lòng rồi.

Tôi ho khan một tiếng, hỏi – “Thăm tiểu công chúa xong rồi, kế tiếp thì sao, đi đâu giờ?”

“Hôm qua em, không phải, là hôm trước, hôm trước em nói sẽ đưa anh tới công viên mà.”  –  Vẫn còn nhớ rõ.

“À, vườn hoa nhỏ thôi nhé.”

Diệp Lận đã có vẻ xem thường – “Giản An Kiệt, hồi học trung học em đáng yêu hơn nhiều!”

Người người qua lại con đường nhỏ của bệnh viện, dọc đường di dạo của chúng tôi, không ít ánh mắt lần lượt tập trung vào người đang ngồi trên xe do tôi đẩy, có hai cô gái đi qua bên cạnh chúng tôi líu ríu cười nói, phía trước lại có người chạy tới đón đầu, vẻ mặt hưng phấn mà nhìn Diệp Lận – “Phiền anh ký tên cho tôi.”

“Anh không phải chỉ là người mẫu thôi sao?” – Tôi nhịn không được trêu đùa.

“Sai, là siêu mẫu.” – Trả lời rất là hùng hồn. (A Tuyết: ụa ~.~)

*******************

Hôm nay Phác Tranh lại tới, vừa thấy tôi lại bế bổng tôi lên.

“An Kiệt…..Anh chỉ muốn nói với em, anh mong em hạnh phúc.”

“Nhất định rồi mà, anh.” – Tôi hít lấy hương vị tươi sáng của Phác Tranh, sao có thể quên được, suy nghĩ của anh vẫn luôn đơn giản như thế, cũng mãi chỉ nghĩ cho tôi mà thôi, tôi làm sao có thể hoài nghi được……

“Nghe tin cậu ta tự sát, anh thực sự bị dọa mà.” – Phác Tranh ngừng một chút lại nói – “Rõ ràng là cùng thích nhau…..Anh mong hai người có thể có kết cục tốt đẹp, đừng làm loạn như trẻ con khiến anh phiền lòng nữa nhé, OK?”

Tôi cười cười vục mặt trong áo Phác Tranh mà bần thần.

“Sao lại như con mèo nhỏ rồi.”

“Có làm nũng đâu mà.”

“Ừ phải, em từ khi mười tuổi đã không biết làm nũng nữa rồi, có đứa con gái nào như em đâu.” – Phác Tranh vừa nhớ lại một chút lại không khỏi lắc đầu thở dài, nhưng vẻ yêu chiều trên khóe miệng lại càng thêm rõ ràng rạng rỡ.

****************

Trò chuyện cùng bác sĩ Lưu xong,  xác định thân thể Diệp Lận đã không còn gì đáng ngại, chỉ là bởi trên người còn nhiều vết sẹo để lại e là sẽ không thể tiếp tục sự nghiệp người mẫu, tôi không biết anh có để tâm chuyện ấy hay không nữa, dù sao người mẫu cũng là công việc mà anh yêu thích.

Tôi đẩy cửa phòng bệnh đi vào, thấy Diệp Lận đang ngồi trên giường, cúi đầu, nhìn đầu ngón tay mình.

“Sao vậy, sao mà ủ rũ thế?” – Tôi bước tới, ngồi xuống mép giường.

“Em vẫn muốn trở về bên anh ta phải không?” – Ánh sáng để lại trên mí mắt anh một mảnh u ám.

Tôi ngẩn ra, chậm rãi vươn cánh tay ôm lấy anh. – “Diệp Lận.” – Tôi tựa đầu lên bờ vai anh, nhỏ nhẹ nói. – “Em mãi mãi quan tâm anh.”

Cảm giác được cánh tay vòng quanh eo mình chậm rãi siết chặt lại.

~ Hết chương 46 ~


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+