Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vì sao mùa hạ mát – Chương 23-24 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

  Chương 23: Vì sao giống như trước? ( Phần 1)

Tịch Si Thần có chút ngạc nhiên khi thấy Lâm Ngọc Quyên ( mẹ An Kiệt) xuất hiện, đứng ở cửa hai giây, rồi mời mẹ vợ vào phòng khách.

“ Cần uống chút gì không?” Si Thần cầm tờ tạp chí trong tay để lại giá sách trên tường.

“An Kiệt đâu?”

Tịch Si Thần nhìn Lâm Ngọc Quyên ngồi xuống sô pha, có vẻ không muốn uống gì, nhưng căn cứ vào lịch sự vẫn đưa bà một cốc nước lọc.

“ Cô ấy ở trên tầng.”

Lâm Ngọc Quyên đứng dậy, Si Thần nói, “ Cô ấy vừa mới ngủ, cháu nghĩ bác không ngại thì đợi chút.”

“ Nghe nói thời gian trước, cơ thể nó không tốt.” Lâm Ngọc Quyên trở lại sô pha, thái độ vẫn lạnh nhạt như cũ.

Si Thần khẽ nhếch miệng, “ Không có gì nghiêm trọng, bác không cần quá lo lắng.”

Lâm Ngọc Quyên nhìn anh, “ Tôi muốn biết, cậu chăm sóc nó kiểu gì vậy?.”

Lúc này, Tịch Si thần đi đến phía sau quầy bar pha cà phê, đối với vấn đề này anh chỉ nở nụ cười, vẫn không đáp lại.

Lâm Ngọc Quyên chưa bao giờ thích người trẻ tuổi này, không cần nói đến việc anh ta là cháu trai Trầm Tình Du, xem cái thái độ không coi ai ra gì cùng với nhân phẩm không thể khiến người ta khen ngợi, là đã đủ đề bà bài xích người con rể này. Mà con gái mình lại cứ thích nó.

“ Bác sĩ nói như nào? Có thể sinh con được nữa không?”

Tịch Si Thần không nhanh không chậm ngoáy cà phê, cách hành động có vẻ như mất hứng thú.

Lâm Ngọc Quyên nhíu mày, “ Tôi biết cậu trẻ tuổi mà công thành danh toại, tính cách kiêu ngạo nên không đáng trách,nhưng tôi là bề trên của cậu, cậu nên là tôn trọng một chút đúng không?

Tịch Si Thần mỉm cười nói, “ Bác là mẹ An Kiệt, cháu đương nhiên tôn trọng bác.”

Lâm Ngọc Quyên không đoán được giọng điệu của anh là thật lòng hay chỉ là lấy lệ, “ Một thời gian trước cậu để nó đi làm?”

Tịch Si Thần gật đầu.

“ Cậu biết rõ cơ thể con bé không tốt, sao lại cho nó ra ngoài làm việc?”

“ Là cháu lo lắng không chu đáo.”

Lâm Ngọc Quyên cảm thấy đối phương trả lời mặc dù là đúng, nhưng không thật lòng.

“ Tôi hy vọng cậu đã cưới con gái tôi thì nên—“

Si Thần đột nhiên ngắt lời bà, cười nhạt, “ Bác muốn bao nhiêu?”

Lâm Ngọc Quyên ngẩn ra, “ Có ý gì?” Mặt không thay đổi, nhưng có chút thất thố vì bị vạch trần.

“ Không có ý gì cả, bác là bề trên của cháu, cháu hiếu thuận bác cũng là bình thường.” Tịch Si Thần cười yếu ớt, “ Nhưng chủ yếu là cháu không thích người khác bàn luận về vợ cháu.”

Người khác? Cổ họng Lâm Ngọc Quyên bị nghẹn, ép mình khống chế tức giận, “ An Kiệt là con gái tôi—-“

“ Cháu biết, cho nên, cháu mới ở đây tiếp đãi bác.”

Lâm Ngọc Quyên thật sự là không gặp người nào có thể đọ nổi như thế,tức giận đứng dậy, “ Cậu là người trẻ tuổi mà tôi không thể thích nổi.”

“ Vậy sao, cháu không quan tâm.” Mỉm cười, tiếng nói không thay đổi.

“Si Thần?”

Tịch Si Thần nghiêng người, lúc này An Kiệt đang đứng giữa cầu thang tầng hai, nhíu mày. Si Thần ngạc nhiên, theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua cơn tức chưa hạ của Lâm Ngọc Quyên, trong lòng bực bội không thôi!

“ An Kiệt—“ Liếm liếm môi, cảm thấy chính mình có chút khẩn trương.

An Kiệt chậm rãi đi xuống, Lâm Ngọc Quyên đã đi tới, “ Thân thể đỡ hơn chưa?”

“ Vâng.”

“ Sao lại không cẩn thận như thế, lần này mất đi không làm sao. Về sau cần phải chú ý.”

An Kiệt gật đầu nhẹ, sải chân bước về phía quầy bar, lúc này Tịch Si Thần buông tách cà phê,ánh mắt trầm xuống.

“ Mẹ, con hy vọng mẹ tôn trọng người trong lòng con.” An Kiệt nói câu này đã nắm lấy tay trái Tịch Si Thần dưới mặt bàn.

——————————- phân cách  ——————————–

“ Tuy rằng anh cũng không để ý trong mắt mẹ em đánh giá anh như nào, nhưng mà, chứng kiến em bênh vực anh lại là chuyện khác.” Nói tới đây, Tịch Si Thần thở dài một hơi, “ An Kiệt, em muốn lấy lòng một người tên là Tịch Si Thần thật dễ như trở bàn tay.”

An Kiệt buốc cốc nước, có chút bất đắc dĩ lắc đầu, “ Nói linh tinh gì vậy?”

Tịch Si Thần từ phía sau ôm cô, “ Anh còn tưởng, em sẽ tức giận.”

An Kiệt than thở, “ Sao anh lại không tự tin như thế, anh là Tịch Si Thần đấy.”

Si Thần vùi đầu than nhẹ, “ Nhưng em là Giản An Kiệt”

Chương 24: Vì sao như lúc trước? (phần 2)

Sau khi ra viện, An Kiệt ở nhà nghỉ ngơi hai tuần, Tịch Si Thần không cho đi làm nữa, cho nên cô lại trở nên rảnh rỗi,kỳ lạ là  Tịch Si Thần vô cùng nhàn rỗi, người này mười giờ sáng mới đi làm, đôi khi còn cùng cô ăn cơm trưa xong rồi mới ra ngoài, trước năm giờ chiều là có mặt ở nhà, An Kiệt buồn bực, thời gian tự do lúc trước đã bị anh chiếm gần hết, làm gì có nhân viên nào không đi làm mà còn được tiền lương nhiều như vậy? Không nhịn được nhớ đến hồi làm cật lực mà tiền lương  một tháng cũng hai nghìn, so sánh thì thật làm đả kích người khác.

Tịch Si Thần vào phòng ngủ nhìn thấy người ngồi trên giường đang ngẩn người, “ Đang nghĩ gì vậy?”

“ Em đang nghĩ chắc bác sĩ tâm lý kiếm được nhiều tiền lắm nhỉ?”

“ Làm sao? Ở nhà quá nhiều nên thiếu kiên nhẫn?”

“ Chỉ là đang suy nghĩ lại thôi.” Cô cũng biết muốn đi làm lại là điều xa vời, xảy ra chuyện như thế một lần rồi thì Tịch Si Thần tuyệt đối không cho cô đi làm lại.

“Có cần anh bớt thêm thời gian ở nhà với em không?”

“ Không, không cần!” Ý thức được mình cự tuyệt rất không khách khi, vì thế dịu dàng khéo léo nói, “ Em không muốn làm ảnh hưởng đến công việc của anh.”

“ Thật là chu đáo, muốn anh báo đáp em như thế nào, hả?” Nói xong đặt quyển sách trên tay ở trên tủ đầu giường, quỳ gối ngồi lên giường.

“ Không cần khách sao như thế.” Cười khổ tránh anh, lùi xuống cuối giường, một bàn tay Tịch Si Thần tóm được cổ chân cô, “ Này….”

“ Em muốn đi đâu?” Anh cười nhìn cô.”

“Ngủ.”

“Giường ở trong này.”

“ Em đi phòng khách ngủ, không quấy rầy anh….uh, đọc sách.”

“ Oh.” Đối phương rất rộng lượng buông tay.

Một tiếng sau, Tịch Si Thần một mình ở trong phòng đóng lại quyển sách y học, day day lông mày, nghĩ đến người đang ở phòng bên, không khỏi nở nụ cười, chờ cô ngủ say rồi đem cô ôm về đây, nếu không anh sẽ không ngủ được.

Buổi chiều thứ bảy, An Kiệt cảm thấy khó hiểu, rõ ràng là hai người đều không thích đi dạo phố, lại ngàn dặm xa xôi chạy xe nửa tiếng vào thành phố để đi dạo? Chủ yếu là cuối tuần nhiều người như thế. Nhưng mà trời sinh voi, sinh cỏ (1), cầm tay Tịch Si Thần chậm rãi đi, quảng trường ở trung tâm khu phố này là nơi nhộn nhịp nhất, dọc đường đi rất nhiều nhà  hàng,tiệm áo cưới, tiệm trang trức, cùng với một nhà hàng Mc Donalds, nhìn thấy Mc Donalds, cô không khỏi thấy  đau khổ, trước kia Tịch Si Thần đã không cho cồ uống đồ lạnh, xảy ra chuyện đó lại càng nghiêm ngặt hơn.

“Si Thần –”

“ Gì?”

“ Không có việc gì, tự dưng em gọi vậy thôi.”

“Ừ.”

“ Si Thần, anh có thấy nóng không?”

“Anh không.”

“Ây da, em cũng không.”

Tịch Si Thần hiểu rõ người mình yêu như lòng bàn tay,nhịn không được khụ một tiếng, “ Muốn ăn kem à?”

“Có chứ!” Nhưng giây sau đó, ánh mắt hoài nghi hiện lên, “ Anh trêu em à?”

“Không, anh yêu em.”

An Kiệt không nói gì, mỉm cười cũng không kìm lòng ôm lấy anh, Tịch Si Thần sửng sốt, tâm trí nhộn nhạo.

Mùa hè bốn năm trước, An Kiệt về nước một lần, tuy rằng chỉ về nước có ba ngày, nhưng vì muốn gặp người nên phải làm gì cũng làm. Ngày đó, Phác Tranh chở cô đến vườn hoa nhà họ Giản,đỗ ở bên ngoài một tiếng đồng hồ, hoàng hôn nhìn thấy ô tô của bố đi vào gara, nhìn thấy ông xuống xe đi vào nhà. An Kiệt cho cửa sổ xe lên, người bên cạnh nhịn không được hỏi, “ Không đi vào à?”

“Không, không được.” An Kiệt lắc đầu, cô cũng chỉ có ý là đến xem mà thôi.

Lúc xe đi ra, thấy một chiếc BMW màu trắng đi ngược lại, Phác Tranh đánh tay lái đi qua nó, đi ra ngoài khu nhà, Phác Tranh cười hỏi cô, “ Có nhìn thấy người trong xe không?”

“ Cái gì?”

“ Tịch Si Thần, anh nghĩ chắc em cũng chẳng nhớ.”

An Kiệt nhíu mày, “ Đúng là không nhớ.”

“ Nói em bạc tình bạc nghĩa quả không sai, hiện tại nghĩ lại nếu anh không chạy đến trước mặt em thường xuyên, chỉ sợ sau hai năm ngay cả anh em cũng quên.”

“ Anh và anh ta khác nhau.”

Phác Tranh nở nụ cười, “ Khác nhau như nào?  Anh với anh ta thân phận cũng khá  giống nhau, đều là anh họ nhưng không cùng dòng máu.

An Kiệt mấp máy miệng, không hứng thú phát biểu ý kiến về việc này,  mà  Phác Tranh cũng tùy tiện nói chuyện khác, trên thực tế đối với người tên Tịch Si Thần này, anh cũng mới biết, chỉ biết là bản thân người này có chút gia thế, xem như một nhân vật khó lường.

Đi cùng Phác Tranh trở về chỗ ở, một hôm nào đó ăn cơm chiều rồi ngủ một mạch, mơ mơ màng màng nghe được di động kêu,cầm điện thoại alo một tiếng mà không thấy tiếng trả lời lạ, lại quên không tắt máy nên cứ thể di động bên tai như thế, buổi sáng ngủ dậy thấy điện thoại vẫn thông, đối phương cũng không tắt máy…. Ấn vào nút tắt, quay đầu nhìn lại dãy số, xác định là không biết.

An Kiệt một lần ở trong trường học, như thường lệ ngồi ở chỗ thường ngồi cùng Diệp Lận, ngây người một chút, anh nói cô vô tình vô nghĩa, nhưng là, rốt cuộc có bao nhiêu nhớ nhung chỉ có bản thân mình biết.

Nhìn  tường gạch nâu đỏ ở trường học, cô một lần nữa suy nghĩ, một lần nữa hỏi chính mình, rốt cuộc chờ đợi cái gì ở đây? Rõ ràng trên thực tế cái gì cũng không quay trở về được.

“ Nơi này, vẫn là không nên đến nữa.”

Máy bay bay lúc hai giờ chiều, buổi trưa Phác Tranh đưa cô đến một nhà hàng Trung Quốc.

“ Ăn nhiều vào, sắp tới không được ăn đồ ăn Trung Quốc chính thống đâu.” Vừa nói vừa gắp thức ăn vào trong bát cô,cổ họng An Kiệt có chút chua, không nuốt xuống được.

“ Cho dù đồ ăn bên kia không hợp khẩu vị, cũng phải cố mà ăn, đừng để gầy, nhìn gầy trong khó coi lắm.”

Cô cười nói,  “ Cũng có người thích gầy một chút.”

“ Anh không thích.”

“ Được rồi, lần sau gặp anh em sẽ béo.”

“ Trên đời  này chỉ có anh mới được như thế.” Phác Tranh ha ha cười, nhìn về phía sau liếc mắt một cái, An Kiệt lơ đãng nói, “ Làm sao vậy? Gặp người quen à?”

Anh không quay đầu,chỉ nói “ Tịch Si Thần.”

Chiếc đũa trên tay An Kiệt dừng lại, nhìn theo ánh mắt của Phác Tranh, một bàn ăn kia có bốn người đàn ông mặc vest cùng với hai người phụ nữ, mà hình bóng đối diện lưng  với cô, có chút quen thuộc, mà việc quen thuộc này khiến cô không thấy thoải mái.

“ Không sao chứ?” Phác Tranh thấy sắc mặt cô đột nhiên không tốt.

An Kiệt lăc đầu, không bày tỏ gì, nhưng tâm tình không tốt, cho dù là không phải đối mặt , nhưng cảm giác bài xích vẫn dâng lên, quay đầu nói,” Chúng ta đi chỗ khác đi.” Vừa đứng dậy, bởi vì rất đột nhiên,  một người đàn ông cao ráo vội vàng đi tới đụng phải cô, An Kiệt mất thăng bằng, cánh tay đụng phải mép bàn, một trận đau đớn ập tới.

“ An Kiệt?” Phác Tranh lập tức đỡ lấy cô, vén tay áo thấy sưng một mảng đỏ.

Mà người nọ quay đầu chỉ liếc mắt một cái, ngay cả xin lỗi cũng không có ý định nói, Phác Tranh hiển nhiên phát cáu, tiến lên giữ chặt anh ta, “ Ít nhất cũng phải nói lời xin lỗi chứ, còn nữa, anh có mắt hay không vậy?”

“ Phác Tranh, em không sao, đi thôi.”

“ Cô ấy nói không sao, anh có thể buông tay được không?” Người kia tựa hồ là đang rất vội, nhưng vẫn gật đầu nói sorry với Giản An Kiệt.

Đụng phải tay trái, thật đúng là không may, An Kiệt cắn cắn môi, bởi vì khá là đau.

“ Lý Ngạn, sao lại thế này? Đụng vào người ta mà cũng không xin lỗi sao?”Một người đàn ông trung niên đi đến, khẩu khí vô cùng nghiêm khác, mà người đàn ông vừa rồi lập tức xoay người, “ Quản lý? !Thực xin lỗi, tôi đến muộn.”

“ Đến muộn là việc nhỏ, anh nên học lại  phép lịch sự đi.”

Có không ít người đã nhìn về phía này, mà An Kiệt phát hiện người đàn ông trung niên này cùng một bàn với Tịch Si Thần! Theo bản năng nhíu mày, đang muốn kéo Phác Tranh đi, kết quả phía sau lưng có người nhẹ đỡ cánh tay cô, một chiếc khăn để ở khuỷu tay trái đang chảy máu của cô.

“ Em cần đi bệnh viện.”

Nháy mắt An Kiệt thay đổi sắc mặt, mà bốn phía cũng không hiểu gì, im lặng một chút. Chờ tinh thần hồi phục lại, chậm rãi đẩy tay người kia ra, “ Đừng động vào tôi!” Chiếc khăn tay màu trắng dính máu rơi xuống, “ Không khiến động vào tôi!” Cô nhẹ nhàng nói lại lần nữa.

“ Si Thần?”

“…. Gì?”

“ Anh suy nghĩ cái gì mất hồn như vậy, em gọi anh vài lần mà không nói gì.” An Kiệt ngẩng đầu nhìn anh.

Tịch Si Thần nắm chặt tay, không nói gì.

An Kiệt đẩy đẩy anh, “ Ở đây đông người.”

“ An Kiệt—“ Anh gọi cô một tiếng, lại thật lâu không nói gì, hiện tại Giản An Kiệt ở trong lòng anh, ở nơi anh có thể chạm đến được, thuộc về anh, “ An Kiệt, nói một tiếng em yêu anh!”

Người ở trong ngực bị kẹp không thể động đậy, chỉ có thể bình tĩnh nói, “ Em yêu anh.”

“…… Cám ơn.”

Chú thích:

(1) 既来之则安之 ( Ký lai chi tắc an chi): có nghĩa là trời sinh voi sinh cỏ, ý nói mọi thứ được sinh ra thì mọi nhu cầu sẽ tự khắc có

ý nói mọi thứ được sinh ra thì mọi nhu cầu sẽ tự khắc có

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+