Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vợ ơi, Chào em! – Chương 05 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5: Khẩu vị

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

Beta: tulalant

 

 Sau khi Tô Nhạc bước vào phòng mới phát hiện con nhỏ Trần Nguyệt đã ngồi trong góc cắn hạt dưa, đang nói chuyện rất rôm rả với một bạn học nam bên cạnh, ngay cả cô bước vào phòng cũng không nhìn thấy.

Ngồi xuống bên cạnh Trần Nguyệt, Tô Nhạc cẩn thận đánh giá bạn nam này, nhìn thế nào cũng thấy quen mắt. Nhưng nhất thời không thể nhớ được người kia là ai.

“A? Trần Nguyệt, đây không phải là Tô Nhạc, bạn thân của em hồi đại học sao?” Anh ta vừa nhìn thấy Tô Nhạc đã nhận ra: “Tô Nhạc, đã lâu không gặp, không ngờ em lại ở lại thành phố này.”

Nhất thời Tô Nhạc không nhận ra anh chàng này là ai, nhưng nhìn thái độ của Trần Nguyệt, hẳn là anh ta có quan hệ tốt với Trần Nguyệt, cô cũng cười gật đầu: “Vâng, đúng, em tốt nghiệp xong vẫn ở lại đây làm việc, không ngờ anh cũng ở đây.”

“A, trước đây anh nghe nói em muốn về quê làm việc, vì sao lại ở lại?” Anh ta đưa cho Tô Nhạc một lon nước: “Lúc đó có người còn rất nuối tiếc về quyết định của em đấy.”

Tô Nhạc hơi kinh ngạc, ý định về quê cô nói từ năm thứ hai, nếu người trước mặt biết chuyện này, chắc là người cô đã quen từ năm đó. Tô Nhạc quay đầu nhìn Trần Nguyệt, muốn tìm được đáp án từ chỗ Trần nguyệt.

“Tào Ngu Đông, anh nói bậy bạ gì đấy.” Trần Nguyệt thấy Tô Nhạc thay đổi sắc mặt, nghĩ rằng Tô Nhạc nghĩ tới chuyện Trang Vệ, vội vàng nói tránh đi: “Anh là đàn anh lớn hơn bọn em hai khóa, anh thì biết cái gì.”

Tào Ngu Đồng nhớ tới chuyện Tô Nhạc và Trang Vệ, ngẩng đầu nhìn Ngụy Sở đang đứng cách đó vài bước, cười một cái, rất nhạy bén mà thay đổi trọng tâm câu chuyện.

Tô Nhạc nghe Trần Nguyệt và Tào Ngu Đông nói chuyện với nhau, chậm rãi nhớ ra Tào Ngu Đông này là ai, không phải chủ tịch hội sinh viên của bọn họ năm đó sao? Nhiệm kỳ tiếp theo, người tiếp nhận vị trí của anh ta chính là Trang Vệ.

Nghĩ đến Trang Vệ, Tô Nhạc nhíu mày, đưa tay muốn bật lon nước, nhưng tay lại hơn run.

“Để anh giúp em.” Một bàn tay cầm lấy lon nước trong tay cô, chỉ nghe cạch một tiếng, lon nước đã được mở, người này ngồi xuống bên cạnh Tô Nhạc, sau đó tiện tay cắm một cái ống hút vào lon nước rồi mới đưa cho Tô Nhạc.

“Cảm ơn.” Tô Nhạc nhận lấy lon nước, ngồi dịch về phía Trần Nguyệt, sau đó mới cười cười với Ngụy Sở.

Trần Nguyệt và Tào Ngu Đông ở bên cạnh lại ngừng nói chuyện với nhau, đặt sự chú ý lên hai người, Trầng Nguyệt có chút bất ngờ: “Anh Ngụy, sáng hôm qua em gọi cho anh, không phải anh nói anh sẽ không tới sao?”

Ngụy Sở cười nói với Trần Nguyệt: “Chiều nay đúng lúc xử lý xong mọi chuyện, vì vậy mới kịp tới.”

Tô Nhạc híp mắt nhìn Trần Nguyệt, ngày đó là ai khăng khăng khẳng định Ngụy Sở sẽ đến, kết quả là vì công việc người ta rảnh rỗi nên người ta mới đến, lời của con nhỏ Trần Nguyệt này quả nhiên không nên quá tin tưởng, thật sự không nên dựa vào.

Tào Ngu Đông cười như có như không, liếc mắt nhìn Ngụy Sở, rồi lại liếc mắt nhìn lon nước trên tay cô: “Vì để tham gia hội bạn học tối nay, Ngụy Sở tăng ca cả đêm qua, ngay cả trưa nay cũng không ăn cơm.”

Trần Nguyệt ca ngợi: “Anh Ngụy quả thật coi trọng tình nghĩa bạn học.”

Tào Ngu Đông gật đầu: “Đúng là cậu ta coi trọng một bạn học nào đó.” Là bạn thân Ngụy Sở, anh rất phúc hậu mà không phá đám chuyện của người ta.

Khi mọi người gần như đến đông đủ, đoàn người lên tầng năm để dùng cơm, vào phòng đã đặt trước, mà rất ngoài ý muốn là, Lý Huyên Nhiễm vốn ngồi bên trái Tô Nhạc đột nhiên nhìn thấy một người bạn thân, sau đó chạy tới ngồi cạnh người đó, mười giây sau, người ngồi bên trái Tô Nhạc đổi thành nhân vật phong vân, Ngụy Sở.

Dường như chú ý tới vẻ mặt ngây ra của Tô Nhạc, Ngụy Sở vô cùng phong độ hỏi: “Có phải anh ngồi cạnh khiến em không thoải mái không?”

Tô Nhạc cong cong khóe miệng: “Không có, là vinh hạnh của em.” Bàn tay nắm thực đơn của cô cứng đờ, nghiến răng gạch một gạch lên món ăn mà cô không thích.

“Em thích mướp đắng xào trứng?” Ngụy Sở giúp Tô Nhạc chuyển cốc trà tới vị trí thuận tiện: “Không phải em không thích ăn mướp đắng sao?”

Tô Nhạc không chú ý lắm, gọi một món ăn nữa rồi đưa thực đơn cho Ngụy Sở, tuy không thích mướp đắng, nhưng cô vẫn gọi, nhiều người thế này chắc sẽ có người thích ăn, cô cười cười với Ngụy Sở: “Thỉnh thoảng thay đổi khẩu vị cũng tốt.”

Thấy Ngụy Sở đánh dấu vào tên mấy món cay Tứ Xuyên, Tô Nhạc cười nói: “Không ngờ khẩu vị của anh lại rất giống của em.”

“Vậy sao?” Ngụy Sở dường như cũng có chút bất ngờ, đưa thực đơn cho người tiếp theo rồi giải thích: “Bà ngoại anh là người Tứ Xuyên, bà nấu món cay Tứ Xuyên rất giỏi.”

Mắt Tô Nhạc sáng rực lên: “Em cũng thấy món cay Tứ Xuyên rất ngon.”

Ngụy Sở thật phong độ tươi cười: “Anh từng học được của bà ngoại vài món, có thời gian em có thể nếm thử món cay Tứ Xuyên anh làm.”

Tô Nhạc cười vui vẻ: “Được, có cơ hội em nhất định sẽ nếm thử.” Ngụy Sở biết nấu ăn thật sự làm cô bất ngờ, nhưng đối phương thuận miệng mời, cô đương nhiên cũng không ngốc đến mức cho là thật, là một người phụ nữ, tuy cô không thông minh lắm nhưng ít nhất cũng biết cái gì gọi là thức thời.

Ngụy Sở thấy Tô Nhạc không cho là thật cũng không tiếp tục mời nữa mà đổi chủ đề: “Anh nghe Trần Nguyệt nói em nghỉ việc rồi, có hứng thú tới công ty anh làm không?”

Tô Nhạc ngẩn người, rồi lập tức cười từ chối: “Cảm ơn anh Ngụy, gần đây em cũng không nóng lòng tìm việc, trước tiên cứ chậm rãi tìm xem thế nào đã.” Nói xong, cô nghiến răng trong lòng, cái miệng này của Trần Nguyệt, sớm muộn gì cô cũng phải dán nó lại.

Công việc trước giờ của cô tuy lương không cao, nhưng cô không giống những bạn học khác, phải trả tiền nhà và những thứ khác, cũng tiết kiệm được một số tiền, cộng thêm sở thích viết tiểu thuyết trên mạng, cũng kiếm được chút tiền tiêu vặt, tạm thời ăn chơi ba tháng cũng không có vấn đề gì. Đối với lời mời của Ngụy Sở, đầu tiên cô hơi ngạc nhiên, sau đó lập tức hiểu rằng đây chỉ là một lời mời khách sáo giữa bạn học thôi, cô không cần tưởng thật, cho dù cô thật sự muốn vào công ty Ngụy Sở cũng phải chính thức phỏng vấn mà vào, không phải dựa vào quan hệ đàn anh đàn em.

Tào Ngu Đông đang ngồi cùng Trần Nguyệt vuốt cằm nói: “Trần Nguyệt, em có cảm thấy… hôm nay Ngụy Sở nói đặc biệt nhiều, cười cũng đặc biệt nhiều không?”

Trần Nguyệt giương mắt nhìn lại, lúc này Ngụy Sở đang giúp Tô Nhạc lau thìa, cô đờ đẫn thu hồi ánh mắt: “Thật ra, thứ chúng ta thấy chính là ảo giác.” Tô Nhạc, đồ ngốc kia, lại dám để Ngụy Sở làm việc đó cho mình, nó tưởng anh Ngụy là nam sinh đang theo đuổi nó hay sao? Trong đầu đồ ngốc kia chứa cái gì vậy?!

Đồ ăn được dọn lên rất nhanh, món ăn rất tinh tế, Tô Nhạc chọn một món có cái tên rất nhã nhặn “Ngân Ti Vạn Lũ”, thật ra đó chỉ là món rau trộn miến, ăn xong, cô bình tĩnh thu đũa, món ăn của nhà hàng này vẫn có cái tên trang nhã nhưng mùi vị cũng như trước, không được ngon lắm.

Những món tiếp theo bắt đầu được đưa lên, hình thức vẫn đẹp đẽ mà mùi vị thật sự giống nhau, món canh Quy Định Giang Sơn uống như nước sôi, Ngư Dược Long Môn thiếu vị cá, còn cả món cá muối Vưu Ngư Bảo gì đó mùi vị thật sự không được tốt lắm, đối với Tô Nhạc mà nói, món ăn được nhất trên bàn chỉ có bát cải muối, ít nhất ăn vào cô còn cảm nhận được mùi vị rau cải.

“Nếm thử món Phượng Hoàng Tại Thiên này đi, nấm hương ở đây cũng không tệ lắm.” Ngụy Sở chuyển món ăn tới trước mặt Tô Nhạc, nói rất nghiêm túc: “Chí ít ăn vào còn nhận ra nó là cái nấm.”

Tô Nhạc bật cười, vươn đũa gắp một cái nấm trong bụng gà bỏ vào bát mình, thấp giọng nói: “Không phải chỉ là một bát canh gà thôi sao, đâu cần gọi cái gì mà Phượng Hoàng Tại Thiên.”

Ngụy Sở múc hai thìa canh vào trong bát của cô: “Uống nhanh đi, lượt rượu sắp tới rồi.” Sau đó, anh nở một nụ cười.

Tô Nhạc cúi đầu uống một ngụm canh gà nóng, không khỏi nghĩ vị đàn anh họ Ngụy này dường như cũng không phải cao cao tại thượng, xa không với được, tài trí hơn người như người ta đồn đại.

Trang Vệ nhìn hành động giữa Tô Nhạc và Ngụy Sở, ánh mắt trầm xuống.

Ăn cơm xong, Tô Nhạc có chút cảm thán nghĩ, tìm một ông chồng nấu ăn giỏi là vô cùng cần thiết, uống ít rượu cũng cần thiết không kém.

Trong suốt bữa cơm, mặc dù có Ngụy Sở ở bên cạnh chống đỡ, cô vẫn bị ép uống vài chén rượu, về phần có vài người trêu đùa cô và Ngụy Sở, cô cũng chỉ coi như đùa vui, nếu nói cô và Ngụy Sở có chuyện gì đó, chi bằng nói một ngày nào đó Trang Vệ quỳ gối khóc, nói hắn biết mình sai rồi.

Sau đó mọi người cùng đi thanh toán mới biết Trang Vệ đã trả tiền, Tô Nhạc nhìn biểu hiện đắc ý của Lâm Kỳ không khỏi bóp trán, lấy điện thoại trong túi ra xem giờ, cô hơi do dự nghĩ, có nên về sớm một chút không? Một đám người như thế này đi hát, tỷ lệ micro rơi vào tay cô không cao, hơn nữa hiện giờ đầu óc cô rất choáng váng, có thể hát hò gì?

“Tô Nhạc uống say rồi, tôi đưa cô ấy về, mọi người đi hát đi, chúng tôi không đi nữa.” Khi Tô Nhạc còn chưa kịp từ chối, Ngụy Sở đã mở miệng.

Mí mắt Tô Nhạc giật giật, anh hai, anh không nên nhập diễn quá như thế, anh thật sự coi mình là bạn trai của bà chị đây rồi sao? Tô Nhạc rùng mình một cái, có nhân vật như vậy làm bạn trai, cô sẽ bị các chị em phụ nữ oán hận tới chết.

Thấy Tô Nhạc run lên, Ngụy Sở cúi đầu hỏi: “Sao vậy, lạnh à?” Anh nhìn bộ váy trên người Tô Nhạc, đứng qua chắn gió cho cô, nói một cách không cho phép từ chối: “Anh đưa em về.”

Những người ở đây thấy vậy lại huyên náo một trận, có người nói Ngụy Sở yêu thương bạn gái, có người lại nói hâm mộ Tô Nhạc, giống như đã quên Tô Nhạc từng là bạn gái Trang Vệ.

Tô Nhạc không coi những lời này là thật, cô cũng muốn nhân cơ hội này ra về, vì vậy thuận tiện đồng ý với Ngụy Sở, về phần Ngụy Sở có nhân cơ hội nhìn trộm “sắc đẹp” của cô hay không, có cố ý một mình đưa cô về để tiện XXOO hay cái gì đó hay không, Tô Nhạc không chút lo lắng. Thứ nhất, cô tin tưởng thẩm mỹ của Ngụy Sở sẽ không thấp như thế, ở đây, không ít người đẹp hơn cô; thứ hai, Ngụy Sở sẽ không ngốc tới mức đưa cô đi làm chuyện gì đó dưới nhiều ánh mắt như vậy, trừ khi anh ta bị đồ ăn lấp não; thứ ba, nhân vật làm mưa làm gió ở đại học A hẳn là còn chưa đến mức bỉ ổi như thế.

Vì vậy, dưới ánh mắt cực kỳ hâm mộ của các chị em phụ nữ, Tô Nhạc ra về cùng Ngụy Sở, đương nhiên cũng không nhìn thấy sắc mặt khó coi của Trang Vệ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+