Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vợ ơi, Chào em! – Chương 22 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 22: Đổi xưng hô

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

Beta: tulalant

Kiểu đàn ông như vậy rất thích hợp làm nhân vật nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình, thậm chí được đội cho danh hiệu “đại thần” lưu hành gần đây cũng không có gì quá đáng. Chỉ là, ngoại trừ những điều này, Ngụy Sở còn có những thói quen của người bình thường.

 Khi Tô Nhạc ngắt máy cũng đã là mười một giờ tối, cô nhìn thời gian trò chuyện trên màn hình, 00: 48: 52, không hiểu sao tâm trạng tốt lên nhiều, có một người gọi điện cho mình nói chuyện phiếm giết thời gian tất nhiên tâm trạng cô phải chuyển biến tốt đẹp.

Cô không ngờ một người đàn ông như Ngụy Sở lại có thói quen nói chuyện điện thoại lâu như vậy, nói chuyện trên trời dưới biển, bàn luận về một quyển tiểu thuyết nào đó. Dường như nhân vật phong vân lạnh lùng, khó tiếp cận kia dần dần biến thành một người đàn ông bình thường, anh cũng sẽ suy nghĩ xem quán ăn nào ngon, than thở thời tiết không tốt, thậm chí còn oán giận kẹt xe đáng ghét thế nào.

Kiểu đàn ông như vậy rất thích hợp làm nhân vật nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình, thậm chí được đội cho danh hiệu “đại thần” lưu hành gần đây cũng không có gì quá đáng. Chỉ là, ngoại trừ những điều này, Ngụy Sở còn có những thói quen của người bình thường.

Gập điện thoại lại, trùm chăn, một đêm không mộng mị.

Buổi chiều, khi Tô Nhạc vừa xử lý xong tài liệu trong tay đã bị Giang Đình gọi vào phòng làm việc, cầm văn kiện chuẩn bị tới Kim Sở.

Nhìn thời gian, hai giờ ba mươi chiều, tới Kim Sở lúc này vừa đúng.

Tới trước tòa cao ốc của Kim Sở, Giang Đình ngẩng đầu nhìn tấm biển tên công ty màu vàng lóng lánh, trên mặt cô lộ ra chút cảm khái, cô làm việc ở Bách Sinh đã nhiều năm, một vài năm trước đã từng gặp Ngụy Sở trong buổi tiệc sinh nhật của ông cụ nhà họ Ngụy, khi đó Ngụy Sở mới chỉ là một sinh viên năm thứ hai đã bắt đầu việc kinh doanh của riêng mình, mới chỉ vài năm qua đi mà công ty đã có quy mô lớn như vậy, khó trách khi ông Ngụy nhắc tới người cháu trai này luôn có vẻ mặt tự hào như vậy.

Quay đầu lại nhìn Tô Nhạc đi bên cạnh, từ khi phỏng vấn cô đã đặc biệt để ý đến cô gái này, hôm nay xem ra ánh mắt nhìn người của cô không sai, cô gái này tuy còn trẻ nhưng năng lực làm việc rất tốt, đối nhân xử thế cũng rất có chừng mực.

Bước vào Kim Sở, hai người còn chưa tới quầy tiếp tân báo danh đã có người tiến lên dẫn vào thang máy, vô cùng lễ độ.

Tô Nhạc im lặng đứng bên cạnh Giang Đình, hiện giờ cùng lắm cô chỉ coi là một trợ lý, việc gì nên làm thì làm, việc gì không nên làm thì không được mở miệng, càng không thể động tay động chân, đây là nguyên tắc cơ bản nhất của một nhân viên mới.

Cửa thang máy vừa mở ra, trong mắt Giang Đình lập tức ánh lên vẻ ngạc nhiên, bởi vì chờ ngoài thang máy chính là Trần Húc, trợ lý đặc biệt của Ngụy Sở, chính bản thân cô còn cho rằng lần hợp tác nhỏ của Bách Sinh với Kim Sở không tốt đẹp đến mức cần Trần Húc tự mình đón tiếp.

“Giám đốc Giang, Tô Nhạc.” Trần Húc nhìn thấy hai người, nở nụ cười: “Xin mời, tôi đoán hai người cũng sắp tới, tổng giám đốc đang có một cuộc hội nghị, rất nhanh sẽ kết thúc, mời hai người theo tôi.”

“Là chúng tôi tới sớm.” Giang Đình cười cười, tranh thủ thời gian Trần Húc xoay người liếc nhìn đồng hồ đeo tay, còn mười phút nữa mới tới giờ hẹn. Nhưng vị trợ lý mà Ngụy Sở đặc biệt tin tưởng này lại trực tiếp gọi tên Tô Nhạc, xem ra hai người có quen biết.

“Giám đốc Giang uống gì, cà phê hay nước trái cây?” Dẫn hai người tới phòng thượng khách, Trần Húc vừa mở cửa vừa hỏi.

“Một cốc cà phê, cảm ơn.” Giang Đình cười cười, nhưng ngạc nhiên khi thấy Trần Húc quên không hỏi Tô Nhạc.

Một lát sau, Trần Húc bưng tới một cốc cà phê và một cốc trà xanh, sau đó ngồi xuống sô pha đối diện hai người: “Hôm qua Tô Nhạc và tổng giám đốc đã nói về nội dung cơ bản của chuyện hợp tác, tổng giám đốc cũng không có ý kiến gì, chỉ lo lắng những chi tiết trong lần hợp tác này cũng rất quan trọng, vì vậy mong quý công ty phái một người tới công ty chúng tôi tham dự vào phần lập kế hoạch, có gì chưa thỏa đáng cũng kịp thời sửa đổi.”

“Ý của trợ lý Trần là để công ty chúng tôi tìm một người phụ trách cử tới quý công ty?” Bàn tay cầm tách cà phê của Giang Đình ngừng lại, thấy Trần Húc không có vẻ gì đang nói đùa mới do dự nói: “Như vậy liệu có quá…”

Dù sao phòng kế hoạch cũng là một bộ phận tương đối quan trọng, Kim Sở lại không ngại để một người Bách Sinh tham dự vào, tuy như vậy đối với Bách Sinh chỉ có lợi không có hại nhưng có khả năng sẽ khiến đối phương nghĩ rằng Bách Sinh không tin tưởng năng lực làm việc của Kim Sở, có chút không thỏa đáng.

“Xin giám đốc Giang yên tâm, công ty chúng ta gần như vậy, chủ tịch của quý công ty lại là bậc cha chú của tổng giám đốc chúng tôi, sẽ không có hiểu lầm gì khác.” Trần Húc lại chuyển chủ đề: “Tô Nhạc cũng hiểu rõ quy trình hợp tác lần này, chi bằng chị tới công ty chúng tôi đi?”

Từ đầu đến cuối Tô Nhạc không nói một lời nào, vừa nghe lời này của Trần Húc, cô vốn đang vùi đầu uống trà mới yên lặng ngẩng đầu lên nhìn vẻ mặt Giang Đình, lại không nhìn ra giận hay vui, vì vậy mở miệng nói: “Chuyện này do công ty sắp xếp, tôi nghĩ ai tới phụ trách đều như nhau.”

“Việc này Tô Nhạc tới phụ trách cũng tốt.” Giang Đình đột nhiên cười: “Tuy Tô Nhạc mới tới công ty chưa lâu nhưng làm việc rất cẩn thận.” Câu trước là nói với Tô Nhạc, câu sau là nói với Trần Húc, vừa khen Tô Nhạc lại vừa nói rõ Tô Nhạc là nhân viên mới. Trong đó có hàm ý nào khác hay không, Tô Nhạc không suy đoán, mà chỉ duy trì gương mặt tươi cười uống trà.

Trong lòng Trần Húc hiểu rõ, trước nay Giang Đình nói chuyện hay làm việc đều rất cẩn thận, cũng là một người phụ nữ lợi hại, ngược lại anh cũng không quan tâm lắm, anh tin tưởng Tô Nhạc, nếu không tin Tô Nhạc anh cũng phải tin vào ánh mắt sếp lớn nhà mình.

Ba người lại nói một chút về chuyện hợp tác, khi đồng hồ điểm ba giờ hai phút, cửa phòng thượng khách mở ra, Ngụy Sở bước vào, trên mặt mang theo nụ cười lễ phép: “Thật xin lỗi, giám đốc Giang, tôi tới muộn.”

“Đâu có.” Giang Đình đứng dậy bắt tay Ngụy Sở: “Tổng giám đốc Ngụy tới rất đúng giờ, là chúng tôi tới sớm.”

Ngụy Sở buông tay Giang Đình ra, cười cười với Tô Nhạc rồi lập tức ngồi xuống vào thẳng vấn đề chi tiết của chuyện hợp tác, Trần Húc ở bên cạnh nghiêm túc ghi chép.

Tô Nhạc yên lặng lắng nghe, ghi nhớ một số nội dung quan trọng trong đầu, nghe mưa gió giật đùng đùng giữa Giang Đình và Ngụy Sở, thầm bội phục không hổ là những người tài ba trong giới kinh doanh, lời nói tuy rất có ý, chỗ nào cũng đầy lý lẽ, nhưng phần trách nhiệm của mỗi bên lại phân chia vô cùng rõ ràng.

Thừa dịp nâng trà lên uống, Ngụy Sở đánh mắt nhìn Tô Nhạc ngồi bên cạnh, thấy trên mặt cô đầy vẻ chăm chú và tán thưởng, khóe miệng anh lộ ra một nụ cười khó nhìn rõ, rồi lại tiếp tục cúi đầu phân chia phạm vi công việc.

Trong khoảng thời gian đó có người đến tìm Ngụy Sở, đều bị anh đuổi ra, Tô Nhạc thấy trong một ngày một đêm ngắn ngủi mà anh đã nghĩ ra một nội dung tổng thể như thế, trong lòng cũng ít nhiều hiểu được vì sao bạn học lại dùng danh xưng “đại thần” này để gọi anh, loại khả năng bản thân vượt trên sức hấp dẫn này làm cho người ta bội phục gấp trăm lần những nhị đại, tam đại chỉ biết dựa vào ô dù của gia đình.

Sau khi vạch ra kế hoạch tổng thể, Giang Đình cười nói: “Hôm nay hiếm khi nào được hợp tác với tổng giám đốc Ngụy, không biết tổng giám đốc Ngụy có chịu cho tôi chút mặt mũi, cùng ra ngoài ăn một bữa cơm rau dưa hay không?”

Ngụy Sở khép lại quyển sổ trong tay, ánh mắt đảo qua Tô Nhạc ở bên cạnh: “Sao có thể để giám đốc Giang tốn kém như thế, nếu giám đốc Giang đã tới Kim Sở chúng tôi, chi bằng để tôi chủ trì được không?”

Giang Đình khen ngợi tác phong xử sự của Ngụy Sở, lần thứ hai kiên trì để cô mời khách, cuối cùng vẫn do Ngụy Sở dẫn mọi người tới một nhà hàng dùng cơm tối.

Giang Đình đã lớn tuổi nhìn hành động giữa hai người trẻ tuổi khi ăn cơm và Trần Húc vẻ mặt không có gì thay đổi ở bên cạnh mới biết được Ngụy Sở ý tại ngôn ngoại, cô cười cười bóc vỏ tôm. Cô gái trẻ Tô Nhạc này bề ngoài không tệ, tính cách cũng tốt, thảo nào vị tổng giám đốc Ngụy tuổi trẻ đầy hứa hẹn này lại có ý tứ khác, nhưng coi dáng vẻ này, có vẻ “tương vương hữu tâm, thần nữ vô mộng” rồi.

“Tô Nhạc, em và tổng giám đốc Ngụy là đàn anh đàn em, vậy có phải đã có quen biết?” Nhìn Ngụy Sở xoay món ăn tới trước mặt Tô Nhạc, Giang Đình cười: “Nhìn tổng giám đốc Ngụy như vậy, dường như quan hệ với Tô Nhạc không tệ.”

Đối với câu nói của Giang Đình, Ngụy Sở chỉ cười cười, không trả lời.

Tô Nhạc ngừng đũa, đáp lời: “Anh Ngụy trên em hai khóa, tuy anh Ngụy là nhân vật phong vân trong trường, nhưng em còn chưa từng gặp anh Ngụy, sao có thể quen biết được?”

Nụ cười trên mặt anh cứng đờ, thịt cá vốn đang gắp trên đũa cũng rơi xuống cái bát trước mặt, cũng may động tác không lớn, không khiến Tô Nhạc chú ý, nhưng Trần Húc cũng để ý nhìn anh một cái.

Ý cười trên mặt Giang Đình lại càng rõ ràng: “Sinh viên trong trường đại học rất nhiều, nếu không cùng một khoa quả thật rất khó gặp mặt.”

“Nếu nói ra, em với anh Ngụy cùng thuộc một khoa.” Nói đến đây, Tô Nhạc có chút ngạc nhiên nhìn Ngụy Sở: “Đàn anh, hồi đại học có phải anh thường trốn học không, vì sao em chưa từng gặp anh?”

Ngụy Sở cười nuốt miếng cá, chậm rãi trả lời: “Có lẽ vì bề ngoài anh không có gì đặc biệt, em không chú ý đến anh.”

Tô Nhạc yên lặng liếc nhìn gương mặt đẹp trai của Ngụy Sở một lần, uống một ngụm đồ uống: “Đàn anh, tuy khiêm tốn là một đức tính tốt nhưng nói dối không chớp mắt là rất thiếu đạo đức.”

Nụ cười của Ngụy Sở càng thêm ôn hòa, chậm rãi nâng mắt lên, trong ánh mắt cũng tràn ngập ý cười, gương mặt lại càng đặc biệt đẹp trai, nhưng lại khiến bàn tay đang gắp rau của Tô Nhạc lạnh đi một cách khó hiểu.

“Thiếu đạo đức dù sao cũng tốt hơn thiếu những thứ khác, thiếu đạo đức không cần bổ sung, thiếu những cái khác là rất cần bổ sung.” Tô Nhạc an ủi: “Nghe nói can-xi gần đây lại tăng giá rồi.”

Ngụy Sở mỉm cười hỏi: “Vậy em Tô Nhạc có cần anh tặng mấy lọ can-xi không?”

“Cái đấy thì không cần.” Tô Nhạc cười hậm hực, trong lòng yên lặng rớt nước mắt, cô càng ngày càng không biết giữ mồm giữ miệng trước mặt Ngụy Sở, đây đúng là nghiệp chướng.

Trần Húc yên lặng múc một muỗng canh xương hầm vào trong bát, vừa uống vừa cảm khái, canh xương cũng có thể bổ sung can-xi.

Ăn cơm xong, Giang Đình tự lái xe về nhà, còn Trần Húc cũng rất tự giác biến mất, để lại Ngụy Sở duy trì phong độ thân sĩ đưa Tô Nhạc về nhà.

Tô Nhạc ngồi trên vị trí phó lái, nghe nhạc trong xe, ăn uống no đủ xong cô cảm thấy rất viên mãn, sau đó xúc động mở miệng: “Những ngày tốt đẹp nhất trên thế giới chính là ngày được nghe nhạc, uống trà, đọc sách, gộp tất cả lại, chính là những ngày được sống như heo.”

Ngụy Sở gật đầu: “Giá thịt heo cũng lên rồi, hơn nữa nghe nói có nơi quả thật còn bật nhạc cho heo nghe, lý tưởng này của em không tệ.”

Tô Nhạc dùng vẻ mặt đau khổ nhìn Ngụy Sở: “Đàn anh, anh không cần nhắc nhở em đang sống những ngày không bằng heo.”

Lúc này đúng lúc gặp phải đèn xanh đèn đỏ, Ngụy Sở dừng xe lại, quay đầu cười với Tô Nhạc: “Gọi Ngụy Sở đi.”

“Sao cơ?”

“Đều đã ra ngoài xã hội kiếm ăn rồi, cứ đàn anh đàn anh hoài cũng không tốt lắm.”

“À… Ngụy sư huynh.”

“Em… không cảm thấy giống như đang sống trong thế giới võ hiệp à, vẫn là Ngụy Sở tốt hơn.”

“Vậy… được rồi, Ngụy Sở.”

“Ừ.”

Tô Nhạc nhìn Ngụy Sở đang mỉm cười, dời tầm mắt về phía trước, trong mắt cô có do dự, có đấu tranh, có khó xử, khiến Ngụy Sở đang nhìn cô dần dần cảm thấy bất an trong lòng.

Cuối cùng, cô quyết định mở miệng: “Ngụy Sở, đèn xanh rồi.”

Ngụy Sở: …

~ Hết chương 22 ~

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+