Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vợ ơi, Chào em! – Chương 33 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 33: Nhận ra

Chuyển ngữ: Sâu a.k.a Pink Lady

Beta: tulalant

 

 “Vừa rồi cảm ơn anh, số tiền đó ngày mai em sẽ gửi lại cho anh.” Tô Nhạc ngồi xuống sô pha, uống một ngụm trà đã hơi nguội lạnh, sau đó mới cảm thấy cơn giận chậm rãi tan đi, cô day trán, ngả người dựa vào sô pha, khi nhìn thấy chiếc máy tính bên cạnh, ánh mắt khẽ thay đổi.

“Không có gì, em đừng khách sáo như vậy.” Ngụy Sở thấy tâm trạng Tô Nhạc không tốt, vì vậy nói: “Về chuyện công việc, buổi chiều hãy bàn tới đi, chỗ anh có mấy quyển tiểu thuyết bán chạy trong năm nay, em có muốn đọc không?”

Tô Nhạc cười lắc đầu: “Không cần, chỉ là bất ngờ gặp một người xa lạ mà thôi, em ngồi một lát rồi sẽ bắt đầu công việc, về phần bản kế hoạch, em đã sửa lại một số chi tiết, các anh xem qua đi, nếu có gì không thỏa đáng có thể đề xuất.”

“Chuyện công việc nói lúc nào cũng được.” Ngụy Sở thở dài, cầm lấy cốc trà trước mặt Tô Nhạc: “Em ngồi một lát đi, anh đi đổi ly trà khác cho em.”

Tô Nhạc nhìn cánh cửa đã đóng lại lần nữa, ngón trỏ tay phải chạm tới chuột cảm ứng trên chiếc máy tính, màn hình vốn đang đen sì đột nhiên sáng lên. Cô thu nhỏ trang web lại, lộ ra màn hình quen thuộc. Hình ảnh này quen thuộc, nhưng đó không phải trọng điểm mà cô quan tâm, điều khiến cô ngạc nhiên nhất là dưới gốc cây Ngô Đồng kia có một bóng người quen thuộc, tuy khuôn mặt không rõ ràng như cô vẫn có thể nhận ra người kia là ai.

Từ góc độ này nhìn lại, tấm ảnh này hẳn là do người ta đã chụp lén, đây là trùng hợp hay ai đó cố ý? Cô nghĩ, không có người con gái nào nhìn thấy chính mình xuất hiện trên màn hình máy tính của người khác mà có thể thờ ơ.

Chuyện này giống như một người đột nhiên phát hiện trong ví của mình có thêm một trăm tệ, nhưng lại không biết từ đâu tới, nên tỉnh bơ đút vào túi hay để sang một bên chờ chủ nhân đến tìm mới tốt.

“Cạch”, cốc trà được đặt xuống trước mặt Tô Nhạc, khi ánh mắt Ngụy Sở rơi xuống màn hình máy tính trước mặt Tô Nhạc, nụ cười trên mặt biến mất, nhưng nhìn vẻ mặt của Tô Nhạc vẫn bình thường, anh liền tiếp tục cười nói: “Chiếc máy tính này em còn dùng không, bên trong anh có lưu một số tài liệu, có lẽ lát nữa sẽ dùng đến.”

“Chiếc máy tính này là của anh?” Tô Nhạc ngẩng đầu nhìn Ngụy Sở, ánh mắt thay đổi, lập tức nói: “Thật xin lỗi, em không biết anh cần đến nó.”

“Không sao, có lẽ Trần Húc quên mất thôi.” Ngụy Sở cười đóng chiếc máy tính lại, để lên bàn làm việc của mình, rồi xoay người lấy hai quyển tiểu thuyết đặt trước mặt Tô Nhạc. Tô Nhạc liếc mắt nhìn, là hai quyển sách mới của hai tác giả mà cô thích nhất. Mở một quyển trong đó ra, là ấn bản có chữ ký, cô mở to hai mắt ngạc nhiên, cô nhớ vị tác giả này rất lười nhác, rất ít khi ký sách, vì vậy, để lấy được sách có chữ ký của cô ấy không dễ dàng, ngay cả cô cũng phải nhờ Đông nhờ Tây mới có thể lấy được.

Nhưng thói đời là thế, kẻ có tiền có gì mà không làm được, vì vậy, Tô Nhạc chỉ nghĩ Ngụy Sở có hứng thú với sách của hai tác giả này, dùng thế mạnh của mình để cầm được tới tay. Chỉ là, quyển sách có vẻ rất mới, không có dấu vết như đã từng đọc qua, không biết vì Ngụy Sở bận quá chưa kịp đọc hay bởi vì có thói quen nâng niu sách vở.

“Nếu em thích hai quyển sách này thì cầm về đi, dù sao anh cũng chỉ đặt trên giá, bình thường rất ít khi đọc.” Ngụy Sở thấy Tô Nhạc nhìn chữ ký trên trang bìa mà thất thần, liền mở miệng nói vậy.

“Dạ?” Tô Nhạc tỉnh lại, cười lắc đầu: “Không cần đâu ạ, hai ngày trước em đã nhờ người lấy được sách có chữ ký của hai tác giả này.”

“Thì ra là vậy.” Nét mặt Ngụy Sở không có vẻ thất vọng, nhưng cũng chẳng có mấy hứng thú về việc mình và Tô Nhạc có chung tác giả yêu thích.

Tô Nhạc vô thức lật quyển sách trong tay, ánh mắt hướng về gương mặt của Ngụy Sở, nhưng khi Ngụy Sở ngẩng đầu lên nhìn thì cô lại nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài, ánh mặt trời chói chang, không biết nóng đến bao nhiêu độ, nhưng điều hòa trong phòng lúc nào cũng được để ở nhiệt độ thích hợp nhất, Tô Nhạc chống cằm, đột nhiên mở miệng nói: “Bên cạnh ngón tay thứ tư bên phải của em có một nốt ruồi, trước đây có một ông thầy tướng số nói đó là chứng minh cho việc chồng tương lai sẽ là quý nhân của em.”

Ngụy Sở không ngờ Tô Nhạc đột nhiên lại nhắc tới loại chuyện này, anh ngẩng đầu nhìn về phía Tô Nhạc, nhưng chỉ nhìn thấy nụ cười nhạt trên mặt đối phương, hoàn toàn không có vẻ gì vừa gặp bố mình không lâu trước đó.

“Chỉ là, trên ngón tay mẹ em cũng có một nốt ruồi y hệt như thế, vị trí cũng không khác biệt lắm.” Tô Nhạc nhún vai: “Vì vậy, những thầy tướng số đều là lừa đảo.”

Ngụy Sở nhăn mày: “Bói toán đều là những thứ tin là có, không tin là không có.”

Tô Nhạc cười gật đầu, cầm cốc trà lên uống một ngụm, hương trà xanh thoang thoảng tan trong miệng, làm cho người ta cảm thấy thật tươi mát, cô cúi đầu nhìn quyển sách đặt trên đầu gối: “Anh còn nhớ Lâm Kỳ không?”

Anh suy nghĩ một lát, trong đầu chậm rãi hiện ra một bóng người không rõ ràng lắm, Ngụy Sở không xác định mà hỏi: “Chính là nhân viên phục vụ mà chúng ta gặp trong khu nghỉ dưỡng kia?”

Nhìn dáng vẻ không xác định của Ngụy Sở, Tô Nhạc bật cười: “Đúng, chính là cô ấy, mẹ cô ấy và bố em là anh em, nhưng sau khi mẹ em và bố em ly hôn, nhà em không còn liên lạc với nhà Lâm Kỳ nữa, sau đó mẹ em lại mang em chuyển nhà.” Vì vậy, rõ ràng đã rất nhiều năm không gặp, nhưng Lâm Kỳ lại coi cô là đối thủ cạnh tranh, hoặc có thể nói là một vật tham chiếu.

Ngụy Sở nghe thấy khi Tô Nhạc nói hai chữ “bố em” không có mất tự nhiên, cũng không có tình cảm, giống như chỉ là một danh xưng, không hề có cảm xúc nào khác. Anh đứng lên đi tới bên cạnh Tô Nhạc ngồi xuống, lắng nghe cô kể một số chuyện trước đây.

“Thật ra cũng không đau khổ như trong phim truyền hình hay diễn, em lớn lên cũng không khác gì những đứa trẻ khác, mẹ em rất ít khi nhắc đến bố em, giống như người này không có vai trò gì quan trọng trong gia đình, còn em cũng tuyệt đối không cảm thấy mình đáng thương hơn những đứa trẻ khác. Dù sao mỗi lần họp hội phụ huynh đều chỉ có một trong hai người đi, em cũng không kém hơn những bạn học khác.” Tô Nhạc nở một nụ cười yếu ớt, quá khứ chỉ nói mấy câu đã hết chuyện: “Vì vậy, anh cũng đừng coi em là nữ diễn viên đáng thương, mỗi ngày dùng con mắt thương hại để nhìn em, em sẽ đau dạ dày mất.”

Ngụy Sở bật cười, hai người nói chuyện một lúc sau liền quay lại chuyện mình phải làm, tuy hai người ở trong cùng một phòng làm việc nhưng không hề quấy rầy nhau.

Tới thời gian nghỉ trưa, Trần Húc dè dặt thò đầu nhìn về phía phòng tổng giám đốc dò xét, không hề có động tĩnh gì, anh thấp thỏm trong lòng, dù sao hai người kia vì có quan hệ với mình hôm nay mới có thể tới Kim Sở gặp đại ca, kết quả lại gặp phải chuyện này, trong lòng anh cảm thấy rất có lỗi với Tô Nhạc, chỉ sợ Tô Nhạc trốn trong phòng tổng giám đốc mà khóc.

Ngay khi Trần Húc đang vô cùng lo lắng, cửa phòng tổng giám đốc mở ra, Tô Nhạc và Ngụy Sở cười vui vẻ đi ra, nét mặt không có vẻ u ám lắm. Trần Húc rụt đầu về, nhất thời cảm thấy vì mẹ già nhà mình xem quá nhiều phim truyền hình mà ảnh hưởng không tốt tới bản thân, Tô Nhạc kia không có một chút dáng vẻ bối rối, nhìn thế nào cũng không giống nữ diễn viên đau khổ vì tình thân.

Trong khi ăn cơm, Ngụy Sở mở to mắt nhìn Tô Nhạc ăn hết hai bát cơm, uống một bát canh xương sườn, đôi đũa tung hoành ngang dọc, một chút lo lắng cuối cùng trong lòng anh đã có thể trút đi, ít nhất có thể ăn có thể uống, có vẻ sẽ không ảnh hưởng tới sức khỏe.

Cơm nước xong, hai người cùng nhau trở về công ty, sau đó Tô Nhạc tạm biệt Ngụy Sở, nói mình phải tới phòng kế hoạch. Nhân viên phòng kế hoạch vô cùng nhiệt tình thân thiết với Tô Nhạc, không hề có vẻ xa cách vì khác công ty, Tô Nhạc thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nói ra tất cả những dự định trong đầu.

Những người trong phòng kế hoạch bởi vì quan hệ của Tô Nhạc và sếp lớn nên mới khách sáo, nhưng sau một thời gian ở cùng Tô Nhạc, bọn họ phát hiện cô gái trẻ này tuy một số chỗ xử lý còn chưa chuyên nghiệp nhưng những ý kiến đưa ra đều vô cùng có tính khả thi, hơn nữa cô cũng hiểu rất rõ về thị trường, hiển nhiên là đã điều tra thị trường, hơn nữa còn tốn không ít công sức.

Bọn họ nói chuyện với nhau một lúc đã cảm thấy rất hòa hợp, khi Ngụy Sở tới đón Tô Nhạc tan tầm thì cô đã vừa nói đùa với những nhân viên khác, vừa thiết kế đồ án.

Ngụy Sở đứng ở cửa phòng kế hoạch, nhìn Tô Nhạc cười đùa với nhân viên của anh, còn những nhân viên của anh cũng vô cùng thân mật với Tô Nhạc, ngay cả khi anh xuất hiện ở cửa phòng cũng không ai phát hiện ra. Là một tổng giám đốc, anh nên thở dài vì chính mình bị coi như không tồn tại, là một người đàn ông, anh nên tự hào về sức hút của người mình yêu.

Cuối cùng cũng có người tinh mắt phát hiện ra sếp lớn nhà mình đang đứng ở cửa, vì vậy vội vàng ho một tiếng nói: “Chào sếp.”

Những người vốn đang cười đùa lúc này cũng im bặt, quay đầu nhìn về phía cửa, những người vốn đang vụng trộm lên mạng hay lười nhác ngồi không toàn bộ đều ngồi thẳng nghiêm chỉnh, chỉ còn lại một mình Tô Nhạc cầm bản phác thảo thiết kế đứng tại chỗ.

“Hiện giờ cũng không còn sớm nữa, nếu mọi người không còn việc gì khác thì nhanh tan tầm đi.” Ngụy Sở cười cười, sau đó nói với Tô Nhạc: “Tô Nhạc, bây giờ em có bận không, nếu không bận, anh đưa em về.”

Mấy người ở đây đều trao đổi với nhau một ánh mắt, đồng loạt đứng lên, tỏ vẻ chính mình không còn việc gì nữa, phải về nhà, chưa tới một phút đồng hồ sau, bên cạnh Tô Nhạc ngay cả nửa người cũng không thấy nữa. Nhìn bản thảo trong tay, lại nhìn Ngụy Sở đang cười dịu dàng đứng ở cửa, Tô Nhạc bất đắc dĩ gật đầu: “Đi thôi.”

Hai người cùng nhau xuống lầu, gặp phải một người không ngờ tới, Tô Nhạc bình tĩnh nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt, im lặng không nói gì.

“Tổng giám đốc Trầm.” Ngụy Sở khách khí bắt chuyện với Trầm Khai, nghiêng đầu nhìn vẻ mặt Tô Nhạc rồi mới nói: “Hiện giờ đã là giờ tan tầm, có chuyện gì xin đợi tới giờ hành chính.”

“Nữu Nữu, nói chuyện với bố một lúc đi.” Trong giọng nói của Trầm Khai có chút cầu xin, gương mặt vốn không thân thiết kia cũng có thêm vài phần đau buồn: “Bố biết mấy năm nay bố đã sai, bố không có ý gì khác, chỉ muốn nói với con mấy câu thôi.”

Tô Nhạc nhìn đồng hồ đeo tay, dửng dưng nói: “Được, chúng ta có một tiếng để nói chuyện.” Nói xong, cô đột nhiên lại nói: “Tôi đi cũng với tổng giám đốc Ngụy, chắc ông cũng không để ý chứ.” Có nhiều người ở đây, có lẽ người cha này của cô cũng không đến mức nói ra những lời quá đáng.

Ngụy Sở hiểu ý Tô Nhạc, tuy làm một cái bóng đèn không phù hợp với phong cách của anh, nhưng những thứ như phong cách này, trên con đường theo đuổi bà xã đầy cam go cũng chỉ là phù vân không có thực, nhìn được nhưng không sờ được.

Trong quán cà phê, Tô Nhạc thả mấy viên đường vào trong cốc, nhưng không có ý định cầm lên uống, chỉ nghe Trầm Khai nói gì đấy về hối hận, đấu tranh. Chờ Trầm Khai nói xong, Tô Nhạc mới gật đầu: “Được rồi, những thứ này tôi đều đã biết.”

Trầm Khai nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Tô Nhạc, trái tim lạnh dần. Không có những trách cứ, giận dữ, hoặc khổ sở như ông đã dự tính, sự bình tĩnh này còn đáng sợ hơn tất cả.

Hoặc một người cha như ông, ở trong lòng con gái vốn chưa từng tồn tại, vì vậy cũng không có chút địa vị nào.

Ông ngẩng đầu nhìn về phía Ngụy Sở, đột nhiên mở miệng nói: “Tôi biết cậu thích Nữu Nữu, nhờ cậu sau này chăm sóc con bé, đừng làm chuyện vô liêm sỉ như tôi, cuối cùng tự tìm lấy kết cục này.”

~ Hết chương 33 ~

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+