Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Vợ ơi là vợ – Chương 03 – 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3.1 : Chồng là
con lừa !

 

Lạc Thiên trong trang phục áo comple trắng, anh hoàn thành việc xỏ găng
tay. Các chuyên viên trang điểm chạy đi chạy lại, tất bật chỉnh chu cho chú rể.
Thậm chí cô làm tóc phải bắc một chiếc ghế đứng lên xịt gôm và chuốt keo vì anh
tương đối cao, người khác nhanh chóng thắt nơ cổ, một chuyên viên khác cẩn thận
kiểm tra đường chỉ, chu đáo đến từng chi tiết cho bộ lễ phục.

– Cho em gặp người mặc đồ chú rể được không? – Khả Vy thập thò bên cửa phòng,
nếu nhìn kĩ qua màu mắt của kính áp tròng sẽ thấy đôi mắt cô rất buồn.

 

– Ơ này, cô dâu sao có thể gặp chú rể lúc này, cô dâu vẫn chưa đánh mặt xong
mà, quay trở lại phòng tiếp tục đi! – Trưởng phụ trách lĩnh vực trang điểm yêu
cầu, đồng thời kéo tay Khả Vy về phía phòng dành cho cô dâu.

– Em chỉ gặp một chút thôi! Được chứ, vẫn còn những hai tiếng nữa mới tới giờ
hành lễ! – Khả Vy tiếp tục năn nỉ, nhìn cô có phần do dự mà lại tồi tội.

– Nhớ chú rể quá à, thôi vậy, gặp một lát thôi nhé!

 

– Dạ, em có vài điều muốn nói với anh ấy! – Khả Vy biết ơn, cô mỉm cười mà lòng
chẳng thoải mái.

Những chuyên viên ngắm chú rể lại lần cuối, thấy ưng ý và ca tụng rồi mới ra
ngoài để hai người tự do nói chuyện.

– Anh gì ơi, không phiền nếu tôi ngắm anh một lát nhé! – Khả Vy cất giọng nhỏ nhẹ
sợ phá vỡ sự mỏng manh trong ranh giới giữa hai người xa lạ, cô bước vào rón
rén.

– Tôi có tên chứ là anh gì ơi à?

Lạc Thiên đứng quay về phía Khả Vy, anh bỗng dưng nhận thấy cô gái này không
mạnh mẽ như những lần từng gặp, ánh mắt cô nhìn anh sợ sệt như một con nai nhỏ
trước nanh sắc của hung thú. Cô mới chỉ phủ một lớp phấn nền trắng, đã đánh mắt
và làm tóc, đôi môi còn nguyên vẹn màu đỏ tự nhiên, mím chặt. Cô đang nhìn anh,
nhìn từ dưới lên tới vai áo, cô không muốn nhìn khuôn mặt.

Cáo đang diễn trò gì đây ? Lạc Thiên tò mò nhìn lại cô nhưng nhất định không
đón được ánh mắt nói chi chuyện hiểu được cô vừa phát ngôn gì. Cô đã mặc váy
cưới nhưng chưa cài ren, tay giữ chân váy để lộ đôi giày bệt, lát nữa mới lên
giày cao gót.

Thật khó thành lời cảm xúc lúc này, anh nhìn cô một cách đăm chiêu mong muốn
tìm kiếm một vẻ đẹp nào đó ẩn dưới hàng mi kia, cô tiến gần đến hơn mà anh
không nhận ra điều đó, ngây người một lúc.

Khả Vy chỉ cách anh chừng năm bước chân, cô mới ngước mắt lên.

– Ủa ? Họ hóa trang tài thế ? Sao lại giống Lạc Thiên dữ vậy ? – Cô không ngần
ngại tiến đến, đặt tay lên vỗ nhẹ nào khuôn mặt điển trai kia. – Anh tên là gì
vậy ?

Khoảng cách gần gũi khiến con tim có chút bối rối, Lạc Thiên chần chừ trong
giây lát rồi mới nhận ra cô vừa hỏi anh. Lạ thật, cô vừa hỏi cái gì thế ? Tên ư
?

– Hì, vất vả cho anh quá ! Tội cho chúng ta thật! – Cô phủi vạt áo trên vai cho
anh, ngắm nhìn từng đường nét trên bộ trang phục – Cho tôi xin số điện thoại
được không?

Khả Vy đã nghĩ dù sao chàng thanh niên này mặc đồ cưới, đóng giả làm Lạc Thiên
trong ngày trọng đại, là người tiến hành hôn lễ cùng cô thì ắt mới là chồng
thực sự. Tội vì cô phải gả cho nhà họ Cao, tội cho anh ta phải lấy một cô gái
trong vai trò của cậu hai Lạc Thiên. Nghĩ lại thấy tức thằng cha Lạc Thiên, đồ
vô trách nhiệm, đồ độc ác!

 

Lạc Thiên càng nghe càng không hiểu, cô ta nói nghe kì quặc, hóa trang ?, ai
hóa trang ?

Khả Vy chìa điện thoại để xin số nhưng không thấy động tĩnh từ người đối diện,
cô nghĩ cần giữ liên lạc với người quan trọng này dù chỉ gặp nhau duy nhất một
lần và cô chưa biết bộ mặt thật của anh ta dưới lớp mặt nạ kia.

 

– Không được à? Cho tôi đi!

Lạc Thiên vẫn không dứt mắt khỏi khuôn mặt cô, một cách làm nũng trẻ con, một
làn môi mỏng kiêu kì khẽ nhếch khỏi khóe miệng, ánh mắt đầy vẻ xót xa. Anh đọc
số cho, số vẫn thường dùng của mình.

– Để tôi nháy thử nhé! Nhớ lưu số tôi vào, tôi là Khả Vy, không phải Triệu Khả
Vy hay Cao Khả Vy đâu! – Bởi cô đâu ôm mộng đẹp nữa, chính xác nhất sẽ phải
mang họ của chú rể đóng thế, không phải họ Cao.
Lạc Thiên nhận thấy điện thoại trong túi áo khoác vắt trên ghế vừa rung. Trong
hôn lễ anh không muốn dùng đi động nên để ở đó.

– Ơ hay, bảo anh đọc số của anh cho tôi chứ tôi lấy của tên Lạc Thiên làm gì?
Người gì mà kiêu thế! – màn hình của Khả Vy hiện lên dòng tên Lạc Thiên.

Rõ ràng Lạc Thiên nhận ra một điều cô bị ấm đầu, làm gì có kẻ nào khác ở đây mà
nói mông lung như bị xuất quỷ nhập thần.

– Nói thế này nhé, tôi biết anh vì bất đắc dĩ nhận tiền nhà họ Cao đóng làm chú
rể, sẽ cùng tôi làm các thủ tục trên thánh đường, theo đúng nghi thức anh mới
là chồng tôi còn tên Lạc Thiên đó chỉ là… phù du, ngày cưới của con người ta
chỉ có một lần nhưng tôi thì khác, lần sau chỉ gọi là tái giá nếu tôi tìm được
người thích hợp, còn lần này là quan trọng nhất, anh hiểu không? Thế nên tôi
mới muốn biết anh là ai! – Khả Vy nói một hồi, cô ước gì Lạc Thiên nghe được
điều này, ước rằng anh biết được cô vô cùng thất vọng về cuộc hôn nhân của
chính bản thân mình, muốn anh hay anh là kẻ quá đáng nhất thế gian này, anh
chẳng coi cô là gì cả nhưng cô lại là vợ của anh đấy. Thế mà ngày hôm qua khi
hỏi anh vô tình làm ngơ. Cô chỉ biết tự an ủi bản thân và tìm đến đây.

– Cao Lạc Thiên là tôi đây! Cô bị quáng gà hay chập cheng mà nghĩ có người đẹp
trai hơn tôi để đóng thế?
Lạc Thiên nói bằng giọng bình thản nhất có thể, trong lòng không tránh khỏi day
dứt. Hóa ra cô tưởng có người thay anh như đã từng làm trong việc chụp ảnh
cưới. Bức ảnh cưới hiên ngang đặt ở cổng khách sạn với khuôn mặt anh mỉm cười
mà chỉ những người trong cuộc mới biết nụ cười đó vốn không dành cho cô dâu.

– Sao? Tôi là Cao Lạc Thiên, có cần lột da mặt lên xem không ?

Khả Vy bàng hoàng, chất giọng này đúng là của anh ta chứ còn ai khác, vóc dáng
này, khuôn mặt này không phải anh thì là ai. Tại sao ban đầu cô không nhận ra
hay vì không dám tin, một Lạc Thiên bằng xương bằng thịt đang đứng trước mặt
mình.

– Nhìn cô kìa, xí gái quá đi! Về phòng trang điểm nốt! Nhanh lên không cho kịp
giờ! – Anh bỗng thấy nóng mặt, cảm giác muốn trốn tránh khỏi nụ cười ngây ngô,
cô đang nhoẻn đôi môi một cách nhẹ nhõm. Chẳng ai biết được tâm trạng của cô
lúc này vui thế nào, chỉ biết nó đủ để làm cho Lạc Thiên phải ngại ngùng tránh
mặt.

Khả Vy không nói gì hơn, cô chẳng màng những lời nói chọc của anh, ánh mắt sáng
lên một niềm vui khó tả, trở lại phòng của mình.

*

Vũ Gia Minh nhìn soi xét tấm ảnh cưới được in bằng giấy cao cấp và mực đạt chất
lượng chuẩn, anh không ngờ cô dâu cũng không đến nỗi tệ, kể mà không có sự kiện
xảy ra gây chấn động suy nghĩ của anh về Triệu Khả Vy thì cũng liệt cô vào danh
sách sáng giá. Liếc nhìn chú rể, anh chẳng nhớ mặt kẻ đã say xỉn hôm trước bởi
khi ấy trông hắn quá bù xù còn người trong ảnh lại vô cùng sang trọng.

– Này! Trông hao hao giống anh thế?

 

– Em trai tôi thì sao không giống! – Lạc Trung cũng dừng lại ngắm nhìn bức ảnh
đó, anh quen biết Vũ Gia Minh trong lần công tác bên ốc đảo của châu Mĩ, hai
người cũng hay liên lạc và trở thành bạn.

– Hả? Thằng này là em trai của anh sao?

 

– Phải! Nhưng có gì không ổn?

Vũ Gia Minh không nói gì, thầm nghĩ, cứ tưởng hắn và con nhỏ thổ dân đó là lũ
người thiếu giáo dục, vô duyên vô cớ trêu người. Thì ra lại là một người có
chức sắc quyền hành, gia giáo.

Lễ thành hôn được tổ chức vào tầm chiều tối, gồm hai phần là nghi thức và tiệc
tùng.

Chú rể đã xuất hiện, tất cả đều trầm trồ ca ngợi vẻ đẹp của anh. Đứng bên cạnh
bức ảnh cưới, Lạc Thiên không hài lòng nhìn nụ cười của Khả Vy, không biết lúc
ấy cô đã nghĩ gì, chắc là buồn lắm thế nên anh yêu cầu phục vụ mang tấm ảnh đi,
không để cô nhìn thấy nó.

Trần Hùng đến sớm, tới bắt tay Lạc Thiên không khỏi nuối tiếc:

– Anh Thiên cưới vợ sớm thế, em cứ tưởng anh định ở giá cả đời để tận hưởng
cuộc sống!

 

Thế rồi cả hai cùng phá lên cười và nói chuyện phiếm một hồi. Khi Trần Hùng đi,
nhìn thấy Lạc Trung đứng một mình, Lạc Thiên đề nghị anh trai một việc:

– Anh có thể dắt cô dâu trên lễ đường được không?

Lạc Trung nhìn lại bằng ánh mắt khó hiểu, anh đã từng hứa sẽ là người tác hợp
cho Lạc Thiên và cô dâu nhưng phải là Nhược Lam chứ không là ai khác.

– Khả Vy… cô ấy không có người thân nào cả! – Lạc Thiên thấy sự do dự trong
ánh mắt của anh trai, có lẽ Lạc Trung vẫn chưa biết là mình chính là anh ruột
của Nhược Lam, anh cũng không tiện giải thích vì chuyện ấy càng ít người biết
càng tốt.

– Cha sẽ dẫn cô dâu!

– Không! Nếu anh không muốn giúp thì nhờ người khác vậy! – Màn sắp xếp trước,
ông Cao Lạc Trương với quan hệ là cha nuôi của Khả Vy là người trao tay cô dâu
cho chú rể, nhưng Lạc Thiên không thích điều đó, cho rằng cuộc hôn nhân này là
một sự đổi trác nhưng anh không muốn vướng bận những mưu mô quỷ kế của người
lớn, để Lạc Trung đi thay là tốt nhất. Có lẽ Lạc Trung vì ưng ý Nhược Lam hơn
Khả Vy, cũng như anh đã từng nhìn Khả Vy bằng ánh mắt của một người thành phố
với một đứa quê mùa, anh tin Lạc Trung sẽ thay đổi góc nhìn như mình đã tự cân
chỉnh lại sau khi tiếp xúc nhiều với cô.

– Thôi được!

Cao phu nhân và Chủ tịch trực tiếp đón chào những vị khách quý từ phương xa về
dự đám cưới của con trai, một phần người quý tộc đến đây là để phô trương mối
quan hệ và quyền thế, một phần vì tò mò không biết cô công chúa nhỏ nào có đủ
khả năng giữ chân được chàng trai nổi tiếng đào hoa sát gái Cao Lạc Thiên, ai
cũng chung một suy nghĩ sớm muộn cô gái đó cũng bị ra rìa thôi nhưng ngoài miệng
toàn nói lời tốt đẹp.

Khả Vy một mình bước ra, tay cầm một đóa hoa hồng, đằng xa đã thấy Lạc Thiên
đứng đó với bạn bè vui vẻ nói chuyện. Thấy mình chỉ có duy nhất bởi nhà họ Cao
không cho phép những kẻ hèn kém góp mặt tại đây, mà những cô bạn gái ở cô nhi
viện thì đúng là thế. Cô đơn độc thế, bước chân có phần lạc lõng, cô lấy chồng
khi chưa thực sự tin tưởng, bỏ cả một tuổi trẻ sang bên để chung một lối đi
ngắn ngủi bên Lạc Thiên.

– Chị dâu đây rồi! – Trần Hùng hồ hởi tiến lên trước, đón tay Khả Vy và hôn nhẹ
lên thể hiện sự trân trọng. – Hôm nay chị là người phụ nữ tinh tế và đẹp nhất
đấy!

– Đâu có, cô dâu vẫn chưa là phụ nữ mà! – một người bạn khác thêm vào.

Tuấn Kiệt bắt gặp Vũ Gia Minh trong buổi lễ, đứng cùng nhau thấy cô dâu rồi từ
xa đi tới, tiếp câu chuyện:

– Cái này không biết được, phải hỏi chú rể chứ!!!! Ha ha! – Tuấn Kiệt thoải mái
chọc ghẹo mặc cho Lạc Thiên hằm hằm nhìn lại, lần này không giống những lần
khác, ánh nhìn khiến Tuấn Kiệt có phần rùng rợn.

– À há! Tôi dự đoán hai người này sớm muộn cũng li thân thôi! – Với những gì
phỏng đoán, một người chồng vũ phu, một bà vợ bẩn tính thì

 

Vũ Gia Minh chỉ nói đúng, đến ngày hôm nay anh vẫn chưa hết bực dọc.

Câu nói vô tình hay có chủ ý của Vũ Gia Minh khiến cả đám xúm lại lườm cho một
tràng – Cậu nói cái gì thế?

– Vô duyên! – Khả Vy nghĩ mấy câu trêu đùa của bạn chú rể đã quá lắm rồi và cô
để im, thế nhưng trong ngày vui mà tên kia ăn nói chẳng suy nghĩ gì cả, dù có
đúng là thế cũng không nên nói ra.

– Quen à? – Lạc Thiên quay về phía Khả Vy, anh nhìn nghiêng. Nãy rồi không để ý
nhưng chợt anh phải nhận ra một điều cô “đang” đẹp, vẻ đẹp của một nữ hoàng
hiện đại, pha lẫn sự đáng yêu của cô công chua tọa lạc trong tòa lâu đài nào
đó. Người đàn ông vận đồ lịch sự kia cũng mang một vẻ đẹp cuốn hút, sao lại có
thể quen biết với vợ anh, chắc chỉ là nhầm lẫn.

– Không!

 

– Vậy thì tiễn khách! – Lạc Thiên không thèm nhìn Vũ Gia Minh, gọi một phục vụ
gần đó tới.

– Vũ Gia Minh là bạn của tôi, cậu ấy tính tình thẳng thắn không thích văn
phong, mong mọi người thông cảm – Tuấn Kiệt đành xuống nước, tuy cũng đồng tình
với bạn.

Vũ Gia Minh bị mất mặt trước mọi người, có lẽ nào vì đã đuổi Triệu Khả Vy ra
khỏi vũ trường của mình nên bị “tẩy chay”, anh vốn là người nghĩ sao nói vậy,
đi thẳng vấn đề. Cũng không phải là khách mời trung gian mà có thiệp đỏ hẳn
hoi, Lạc Trung là bạn anh, công ty Trường Tồn và những vũ trường lớn nhỏ trong
nước do gia đình anh quản lí đều có mối làm ăn mật thiết, không phải bạn của
chú rể thì cũng là bạn của Cao gia.

– Ngày vui của chúng tôi, hân hạnh được đón tiếp quý khách! – Khả Vy tiếp nhận
câu nói của Tuấn Kiệt, cô mềm giọng ngay. Quản gia đã nói, phải biết cung kính
bạn của gia đình nhà chồng dù thực lòng cô chẳng ưa gì tên Vũ Gia Minh này.

Sau đó cô dâu chú rể đứng chào khách, Khả Vy khoác tay Lạc Thiên một cách tự
nhiên, cùng vui vẻ nói chuyện xã giao. Khuôn mặt cô còn non choẹt ẩn dưới lớp
phấn, nói năng từ tốn như sợ nói vấp hay không hài lòng người nghe, có nhiều
khách quá cô chẳng biết họ tên là gì, chỉ nghe chú rể chào đón mà bắt chước
theo.

– Biết thế này đã đến muộn! – Lạc Thiên lấy một ly trà đưa cho Khả Vy, chu đáo
đặt ống mút lên. – Uống cho đỡ khát!

Cô im lìm không khoác tay lên anh nữa, anh đến muộn, nếu là thế, tại sao cứ
thích để cô bơ vơ vậy. Anh có rất nhiều bạn bè chiến hữu, có rất nhiều ngươi
thân đến dự mà cô chẳng có ai. Anh đến muộn cô sẽ phải đứng một mình lẻ loi,
sao không thử nghĩ đến tâm trạng của người cô thế?

– Tôi đùa đấy ! – Lạc Thiên quay lại nhìn cô, mới chọc một tý mà mặt đã nghệt
ra. Anh thích nhìn thấy cô tung tăng hống hách hơn cái vẻ mặt sầu não này, nó
làm anh đứng bên cạnh cũng không thể nào vui.

– Đùa gì mà đáng ghét! – một giọt nước mắt vô tình rơi, nín thở một lát, Khả Vy
đưa tay quệt lấy. Cô không yếu đuối đến nỗi phải khóc vì anh, giọt nước mặt này
dành cho sự bất công trong cuộc đời. Nếu cô có cha, có mẹ, có anh em họ hàng
thân thích đã không phải một mình sang sông.

– Sao thế?

– Chẳng sao cả! Chỉ nhớ nhà thôi!

– Cô làm gì có nhà… – Anh lỡ lời, đáng lẽ không được phép nói ra. Con gái
trước khi về nhà chồng luôn có cùng một nỗi niềm bồi hồi, điều đáng trách ở anh
là biết Khả Vy không may mắn như những cô gái khác, thế mà lại thể hiện qua lời
nói.

– … – Khả Vy quay lưng vào trong, không nói gì lặng lẽ lau nước mắt. Ai bảo
cô không có nhà chứ, nhà của cô chính là nơi đã sống và lớn lên, là tập thể gia
đình cô nhi viện.

– Tôi… không đùa nữa! Nãy giờ chỉ nói chọc thôi!… Có tôi ở đây rồi cô còn
sợ cô đơn nữa à? Con cáo Khả Vy sao lại ngốc nghếch không phân biệt được đâu là
nói đùa đâu là nói thật chứ!

– Anh có bao giờ nói thật đâu! – Khả Vy lấy lại tinh thần, bỏ qua, nụ cười hiền
lại nở trên môi với khách quý.

 

Lạc Thiên biết lặng im lúc này là cách tốt nhất, cô chẳng bao giờ tin những gì
anh nói, thế cũng tốt.

Nếu không muốn đến dự đám cưới với vai trò của người bạn gái cũ thì Nhược Lam
cố gắng đi với tư cách một người em gái. Cô đi cùng Triệu Đông Kỳ tới.

– Nhược Lam à ! – Lạc Thiên gọi thành tiếng, cố gắng không để lộ ra tiếng lòng,
anh ngượng cười và dặn lòng coi cô chỉ là một người em.

Khả Vy ngước lên nhìn ánh mắt anh, sao chưa bao giờ thấy anh nhìn ai ấm áp như
thế, ánh mặt trời ngỡ chỉ dành cho một mình cô gái kia. Hai người đó tiến lại
gần, Nhược Lam mỉm cười, nhưng giây phút giao nhau ánh mắt với Lạc Thiên như
bất tận, họ chẳng còn để ý sự tồn tại của hai người còn lại.

– Giờ mới đến à? Phong bì của em đâu? – Khả Vy trở về vẻ tinh nghịch, mặc kệ
họ.

– Không có! Mà ai làm cô chạnh lòng vậy, mắt đỏ hoe rồi kìa? – Triệu Đông Ky
thực tế chỉ được đến cùng Nhược Lam, nhưng dự đoán cô dâu không có ai đến mừng
đã chuẩn bị một món quà nho nhỏ nhằm mục đích an ủi.

 

– Thế á? Mắt em xưng lắm à? – Khả Vy lo sợ ai cũng biết mình đã khóc.

– Đùa thôi! Chỉ có con mắt tinh tường như anh mới nhìn thấy, cô không bị thằng
cha Lạc Thiên bắt nạt chứ? Nếu hắn dám thì bảo anh, anh sẽ đứng về phía cô! Mà
này, đêm nay phải lên gân một chút nhé! – Che tay lên miệng, Triệu Đông Kỳ nói
nhỏ – Không dành cho người dưới 18 tuổi!

 

Dù biết Khả Vy đã đủ tuổi là một công dân nhưng cô còn tồ tẹt trong chuyện vợ
chồng lắm, bị Triệu Đông Kỳ trêu vậy mà vẫn cười cười.

 

– Đừng trách anh không cảnh báo trước! – Triệu Đông Kì nháy lại một lần nữa
nhưng có nói thế nào cô vẫn vui vẻ, nhận lấy món quà của anh mà thích thú.

– Cảm ơn anh !

Cuối cùng Nhược Lam cũng rời Lạc Thiên đi vào bên trong, không quên chúc phúc.

– Cô cười cái gì thế? – Lạc Thiên quay sang dòm ngó, đáng lẽ thấy chồng gặp bạn
gái cũ phải tỏ ra khó chịu mà cô này cứ nhe răng ra từ nãy tới giờ.

– Tôi có quà này! – Cô giơ lên khoe khoang như một đứa trẻ lần đầu tiên nhận
quà sinh nhật, đôi mắt trở về một miền kí ức xa xăm, vô cùng hạnh phúc.

– Xì, nhìn thấy chồng quà kia không? Là của tôi đấy! – Lạc Thiên chỉ tay sang
phải, quà mừng cho ngày hôm nay chất thành đống, toàn những món cầu kì đắt giá.

Khả Vy chẳng bận tâm, cô từ từ bóc lớp vở ra, đó là một con búp bê con trai với
lời nhắn: “Hắn mà bắt nạt thì lấy con búp bê này lên đồng trù úm!”, Khả Vy trân
trọng con búp bê nhỏ trên tay, áp vào mình, có thể giá trị vật chất của nó không
bằng một phần trăm của những thứ cô nhận được từ nhà họ Cao nhưng giá trị tinh
thần thì đáng kể. Có thể nói là may mắn khi được quen biết với Triệu Đông Kỳ,
anh ta không phải hoàn hảo nhưng lại rất gần gũi thân thiết.

– Ai tặng? – Lạc Thiên đâu có thấy người nào đưa cô món đồ này, lại tặng thứ đồ
chơi con nít mầm non thế mà cô sung sướng đến thế – Nói nhanh ? – bức cung dồn
dập – Y là nam hay nữ?

– Người thân! – Cô mỉm cười, giờ ai bảo cô không có gia đình chứ. Cô có một
người anh em kết nghĩa rất tốt đấy nha!

Lạc Thiên lườm con búp bê ấy, anh không thích vị trí của nó trong tay cô. Và
anh đâu hay rằng còn búp bê chính là mình! Nó có hai chấm hồng phớt trên khuôn
mặt, mặc âu phục thắt cà vạt chỉnh tề.

Màn cử hành hôn lễ, Lạc Trung dắt tay cô dâu từng bước trên lễ đài, anh động
viên cô hãy cứ nhìn thẳng phía trước, hít sâu thở đều lấy bình tĩnh. Khả Vy cố
gắng bước để tránh bị trẹo chân, cô run run và rất hồi hộp. Một làn khói trắng
từ từ thổi lên kèm theo những quả bong bóng bằng chất hóa học tỏa ra tứ phía
tạo một không gian huyền ảo cổ tích.

Khói phun có thể tan trong không khí, bong bóng sẽ vỡ theo thời gian, cuộc hôn
nhân này cũng chỉ có thể so sánh với chúng.
Vừa rồi trước lúc bước ra, Lạc Trung bảo cô giờ đã là người một nhà, Lạc Nhã,
Lạc Mỹ, Lạc Kiệt cùng những người khác đều hỏi thăm cô và chúc phúc chân thành,
làm Khả Vy thực sự rất vui. Cô hóa ra lại có rất nhiều người thân đó chứ, từ
giờ cô sẽ được gọi người khác là anh trai, em gái, cha, mẹ và đặc biệt là
chồng. Chỉ nghĩ đến thế thôi đã làm cô rạng rỡ.

Lạc Thiên đứng dưới cha sứ, anh nhìn cô đi tới. Anh chẳng còn nhớ tới chỗ ngồi
của Nhược Lam, cũng chẳng đoái hoài những nàng tiểu thư đang chăm chú ngắm nhìn
mình. Khả Vy bước đi cùng Lạc Trung, tỏa sáng dưới ánh đèn, chân thực trên làn
khói, giọt nước mắt cô không đoán được là hạnh phúc hay sự ép buộc, long lanh
những điều kì diệu trong ánh mắt đó. Lạc Trung dừng lại, trao tay cô cho Lạc
Thiên.

Khả Vy nhìn Lạc Trung, đây chính là người cô đã hiểu nhầm ban đầu, cuối cùng
lại trở thành người mang cô tới một chân trời mới. Cảm xúc chợt vỡ òa, nếu cô
có cha chắc ông sẽ mỉm cười như anh lúc này, một nụ cười hiền từ tràn đầy cung
bậc.

Không gian yên lặng như đang nín thở chờ đợi giây phút thiêng liêng nhất của
đôi trai gái, phù dâu phù rể là hai bé trẻ con tinh nghịch, chúng rải hoa hồng
bạch khắp lối đi, gieo những mầm tình yêu tới mọi người. Đôi tay thon nhỏ của
Khả Vy run rẩy trên đôi bàn tay to lớn của Lạc Trung, anh ân cần trao cho Lạc
Thiên.

– Hức hức hức… – Khả Vy nghẹ trong tiếng nấc, nếu người bên cạnh thực sự là
một người thân ruột thịt của cô thì cô sẽ nói rằng mình chưa muốn lấy chồng
đâu, chưa muốn trải nghiệm cuộc sống hai người, không muốn một chút nào, cô
chưa muốn lớn.

– Bình tĩnh nào em! – Lạc Trung vỗ về cô dâu, đám cưới này do chính em trai anh
quyết định, anh tôn trọng quyết định của Lạc Thiên và sẽ ủng hộ.

Khả Vy rất muốn khóc nhưng biết mình không thể, kìm lại nơi trái tim, từ giờ cô
sẽ mang họ Cao thật rồi.

Khả Vy chần chừ biết bao nhiêu thì Lạc Thiên lại nóng lòng bằng từng ấy. Anh
không biết tại sao mình lại muốn đón nhận vô cùng, anh đã sẵn sàng chìa tay
mình dẫu biết chỉ vài tích tắc nữa thôi sẽ nằm trong tầm tay mà nôn nao không
yên. Ngay đến ánh mắt biết ơn của Khả Vy dành cho Lạc Trung mà anh cũng tỏ ra
đố kị. Chẳng lẽ Lạc Trung đẹp trai hơn chú rể được sao, làm gì có chàng trai
nào nổi bật hơn anh lúc này. Thế rồi đầu ngón tay cô chạm vào anh, xung thần
kinh nhạy bén truyền tới não bộ những tín hiệu hưng phấn. Khả Vy hướng tầm mắt
về phía anh, một cô dâu Khả Vy hiện lên trong đôi mắt đó.

– Con có đồng ý lấy cô dâu Triệu Khả Vy làm vợ không?

 

Vị cha sứ sau một hồi nói những lời hay ý đẹp điềm đạm hỏi Lạc Thiên.

– Con đồng ý!

– Con có đồng ý lấy chú rể Cao Lạc Thiên làm chồng không? – rồi ông đặt câu hỏi
nơi Khả Vy.

Khả Vy chưa trả lời, cô vẫn còn hoang mang, nghi vấn về cuộc sống mới. Họ để cô
và anh chung sống trong mười một tháng với một điều kiện, về phía anh đâu có
thương yêu cô, sống với nhau như thế có phải là ràng buộc tuổi thanh xuân. Cô
khẳng định mình chịu đựng được, còn anh liệu có không, anh có thể chấp nhận một
Khả Vy này.

Cả khán phòng có chút biến động, ai cũng đều biết được lấy chàng công tử họ Cao
còn trên cả tuyệt vời, anh ta có tài, có sắc, biết yêu chiều phụ nữ vậy còn gì
hơn, chính bởi người lưỡng lự là cô dâu đã khiến những người có mặt bất ngờ.

– Con đồng ý! – Rốt cuộc vẫn phải nói, Khả Vy không nhìn Lạc Thiên, thở dài như
chấp nhận những tháng ngày sắp tới.

– Ta tuyên bố từ nay Cao Lạc Thiên và Triệu Khả Vy, hai con đã trở thành vợ
chồng!

Một tràng vỗ tay cất lên, Trần Hùng đứng hẳn dậy khích lệ:

– Cô dâu chú rể hôn nhau đi!

Lần này không phải buổi tiệc hôm trước, cô đang mang một bộ trang phục vô cùng
diêm dúa không thể nhảy lên, anh và cô lại đã danh chính môn thuận quan hệ vợ
chồng việc này không có gì vô nghĩa, trái lại rất tình tứ. Tất cả bạn bè của
Lạc Thiên đều ồ lên theo, bức đôi tình nhân đến đường cùng.

Chàng thiếu gia Lạc Thiên nổi tiếng với nụ hôn Pháp điêu luyện mà bất kì cô gái
nào đều mong đợi, đôi môi anh khêu gợi vẽ lên đường trái tim.

 

Một vài cô gái tức tối ngoảnh mặt đi, còn đa phần đều tò mò.

– May mà đã nhai singum! – Lạc Thiên không ngờ mình lại bối rối trước hoàn cảnh
này, cứ coi cô như những fan hâm mộ mình là được, có gì phải rối bời thế này.
Anh nói thế chỉ để chấn an chính nhịp đập dồn dập của hệ tuần hoàn.

– Nằm mơ hả? – Khả Vy đáp lại, cô đã dự liệu được hoàn cảnh này và năn nỉ ỉ ôi
mãi Triệu Đông Kỳ mới bày cho một cách để không bị mất đi nụ hôn đầu đời một
cách bất đắc dĩ.

Khả Vy chủ động đặt đôi tay lên má Lạc Thiên, kéo mặt anh sát lại gần. Tiếng
reo hò càng lớn. Lạc Thiên như bị cuốn vào, ngoài việc để tâm đến chuyển động
của đôi môi đỏ mọng ra không thể nghĩ gì khác hơn, anh chấp nhận bị động cúi
thấp đầu. Cô đơn giản ti hí mắt kề tới, mùi bạc hà trong hơi thở của Lạc Thiên
có ma lực hấp dẫn.

 

Cách chừng một cm cô dừng lại, trong khi anh vẫn tiến tới, cô ghì tay vào mặt
anh không cho chuyển động nữa. Chỉ cần làm đến đây là đủ, người ngoài sẽ bị bàn
tay đã đeo găng trắng của cô che lấp và nghĩ rằng đây thực sự là một nụ hôn.

– Này, đứng im đi, chỉ giả vờ thôi không có hôn thật đâu! – Khả Vy mấp máy môi
để Lạc Thiên biết, cô muốn đặt nụ hôn vào người toàn tâm toàn ý yêu mình chứ
không phải người có hình bóng của ai khác trong lòng. Cô nghĩ anh tưởng mình là
Nhược Lam mà hồ đồ thôi. Không hy vọng tất sẽ không phải thất vọng.

Lạc Thiên từ từ mở mắt, khoảng cách lúc này không chỉ còn là mười mm nữa rồi,
rất gần, chỉ cần gần hơn chút nữa là môi chạm môi. Anh đã quá tự tin cho rằng
chỉ cần mình không để ý thì thôi chứ đã ngắm cô gái nào hẳn cô ta sẽ phục tùng
anh. Nhưng anh nhầm, mắc rất nhiều sự nhầm với Khả Vy, điều đó khiến anh càng
muốn chinh phục hơn. Bất giác anh lấy lại thế thượng phong vốn có, mặc cho
những ngón tay cô tồn tại trên gò má, anh đẩy cô lại gần mình hơn.

Và đó là nụ hôn đầu tiên của Khả Vy, tại thánh đường dành riêng cho cô và chú
rể, dưới sự chứng giám của nhiều người, thăng hoa và nở rộ như một đóa hoa.

Anh đón lấy cô bằng cả vòng tay mình, không say đắm mân mê môi kề môi, không khoa
trương lãng mạn, càng không chìm sâu vào tìm kiếm, đơn giản chỉ là một khoảnh
khắc hai con tim chờ đợi nhau để cùng cộng hưởng một nhịp đập. Sự lướt qua
nhanh chóng ấy duy chỉ mình cô đạt được, chưa sâu sắc nhưng khó quên, chưa mặn
mà nhưng cháy bỏng, chưa cực đại nhưng sẽ đến một ngày đạt tới giá trị lớn
nhất.

Có lẽ bên dưới họ nghĩ anh quá thuần thục với những cử chỉ ân cần trao cho phái
nữ rồi, dường như anh chưa từng có khái niệm chỉ thăm dò làn môi của phái nữ,
bất kể là ai, ngay cả nụ hôn thuở niên thiếu dành cho Nhược Lam cũng không mang
lại một cảm giác bất an như lúc này.

 

Bởi những người con gái ấy phụ thuộc vào anh quá nhiều, đều rất si mê con người
Cao Lạc Thiên, còn với cô dâu – người chắc chắn thuộc về anh có điều gì đó làm
nao núng. Liệu cô ta có đồng ý với nụ hôn đó?

Dứt khỏi, anh buông lửng tay để cô về vị trí cũ. Khả Vy đờ người ra giống một
robo bị dính nước, tê liệt. Vừa rồi cô không hề kiểm soát được chuyện gì đang
xảy ra, cô đã hôn rồi ư, cảm giác lúc này thật khó nắm bắt. Mất phương hướng
tức thời.

Khách khứa được chăm sóc chu đáo, từng nhóm chia ra vào bàn tiệc. Chú rể và cô
dâu sẽ đi chúc rượu từng bàn.

 

Triệu Đông Kì ngồi bên cạnh Nhược Lam, sáu người còn lại trong bàn đều là bạn
của Lạc Thiên. Trong đó có Trần Hùng tỏ thái độ khó chịu ra mặt:

– Hầy hầy, bạn bè lâu không tụ tập phải ôn lại chuyện cũ! – Trần Hùng bơ lác
Triệu Đông Kỳ, tìm những câu chuyện nào mà anh ta không thể tham gia góp vui.
Nhìn thái độ thư sinh của Triệu Đông Kỳ mà khó chịu, trông tẩm ngẩm tầm ngầm
thế này cẩn thận vật chết voi lúc nào không hay, Trần Hùng luôn dè chừng trong
từng lời nói khích đểu.

Triệu Đông Kỳ cũng không có ý định quan hệ với những thiếu gia ham chơi, anh
phần lớn thời gian dành cho Nhược Lam, quan tâm và chia sẻ cùng cô, biết cô lúc
này rất cần một bờ vai nương tựa.

Lúc này đôi vợ chồng trẻ đã tiến đến sau khi tiếp rượu hầu hết những bàn tiệc,
Lạc Thiên có giấu hiệu phê phê, bình thường tửu lượng của anh khá tốt không
hiểu sao lại thiu thiu mệt mỏi. Cầm ly rượu cạn ly từng người bạn, kể cả Nhược
Lam.

– Chị dâu à, hôm nay chú rể không say không được về! – Tuấn Kiệt rót một ly
hướng về phía Khả Vy vui vẻ. – Chúc cho hai người một đêm tình trường nóng
bỏng!

Khả Vy nhăn mặt, tại sao bạn của Lạc Thiên lúc nào cũng thích nói về chuyện đêm
hôm thế vậy, có gì hay ho cơ chứ, đêm nay thì giường ai người ấy nằm, có gì lăn
tăn.

– Đừng cho cô ta uống rượu!

– Để tôi uống giúp!

 

Ly rượu hướng về Khả Vy nhưng lại có hai cánh tay chặn lại. Một là của Lạc
Thiên, vừa rồi cô nói không biết uống, ghét cái vị đắng của sambanh nên anh đề
nghị thay cô dâu xử lí. Đó là điều hợp lệ, lạ lùng là Vũ Gia Minh với bản sơ
yếu lí lịch trước nay rất thích gái Tây lại kiến nghị không đưa rượu cho cô
uống.

Đương nhiên vì Vũ Gia Minh bị ám ảnh bởi ly rượu hôm nọ làm anh ăn không ngon
ngủ không yên, không bao giờ muốn lặp lại cảnh tượng ghê tởm.

 

– Không! Chén này để tôi uống!

 

Động lực khiến Khả Vy nuốt trọn thứ màu nâu chính là cô không muốn chú rể bị
mất mặt trước bạn bè, ai đời cô dâu lại không nể nang bạn bè anh để uống, mặt
khác cô cũng biết mình đã không phải lễ khi ra khỏi KTV mà không trả tiền ly
rượu, thế là xông pha uống luôn. Ngày hôm nay thức rượu này không còn vị đắng
đơn thuần nữa mà đã thêm vị ngọt ngào.

Tuấn Kiệt rót thêm ly nữa, Khả Vy tiếp tục, Lạc Thiên đã bảo cô dừng lại nhưng
cô không nghe, muốn làm cho những người ở đây tâm phục khẩu phục.

Quản gia Tôn từ xa trông thấy vội vã ngăn cản, Đương nhiên lời quản gia nói Khả
Vy phải tuân lệnh. Lạc Thiên có thể uống bao nhiêu tùy ý nhưng cô thì không
thể, cô không được say, phải tỉnh táo hoàn toàn vì mọi phát sinh sau đêm nay
phải do cô đích thân tạo nên, không ai khác làm thay được.

 

 

 

 

Chap 3.2: Chồng là con
lừa! Vợ là con cáo!

 

Hai thanh niên kéo chú rể vào ngôi nhà. Khả Vy còn bận lùng bùng chiếc váy cô
dâu, đám cưới này không có tuần trăng mật nhưng không vì thế mà cô phải phiền
lòng, được sống trong căn biệt thự đồ sộ thì còn gì bằng. Phòng ốc khang trang,
xây dựng theo lối kiến trúc hiện đại, phần lớn tường là kính bao quanh hứng
sáng, bên ngoài là một khu vườn có bàn trà ghế đá. Có hai phòng ngủ, trên danh
nghĩa Khả Vy phải ở cùng phòng lớn với Lạc Thiên nhưng cô hoàn toàn được phép
sử dụng phòng dành cho con cái sau này hoặc khách đến chơi nhà.

 

Lạc Thiên vẫn say bí tỉ, sau khi đặt anh xuống giường, mấy người đều ra về,
riêng quản gia ở lại dặn dò đôi chút.

– Chúng tôi thực hiện lời hứa với cậu chủ nên sẽ không thể kiểm soát cuộc sống
hôn nhân của hai người. Cô hãy tự chăm sóc bản thân mình và giấu cậu chủ những
sắp đặt của chúng tôi, nhớ đấy, không được để lộ ra bất kì sai sót nào, kế
hoạch cho rạng sáng hôm sau đây, cô phải làm theo.

– Kế hoạch động phòng? – Khả Vy nhận tài liệu từ ông Tôn rồi ông ra về, cô sửng
sốt trước những thứ mà mình sắp phải diễn. Nghiền ngẫm đọc từng chi tiết, hai
ly rượu đã uống cũng không cản trở sự minh mẫn khi cô hiểu được chuyện gì thế
này! Thảo nào Triệu Đông Kỳ đã từng hỏi về “cái gì đó” giữa cô và Lạc Thiên, ra
là cái này đây!

Bấm số gọi cho anh ta, cô không nhận được sự trả lời ngoài một tin nhắn tự động,
Hãy làm theo kịch bản đi, làm như thế sẽ tránh được hậu quả sau này, nếu
Lạc Thiên muốn áp bức cũng không thể giở mánh ức hiếp cô được!

Đúng là loạn hết rồi. Cái tên tác giả này không biết theo phe nào.

Lên phòng, rẽ trái là căn phòng mà Lạc Thiên đang say giấc ngủ, Khả Vy buồn bực
đá chân anh nhưng nhận lại chỉ là những tiếng động đều đều, anh vẫn miên man
gáy ò ó o.

– Đồ ham ngủ, mai có làm sao thì đừng trách tôi !

 

Cô đi lên phía đầu giường, bịp mũi anh định gọi dậy thì anh thở bằng miệng, còn
xua tay đuổi đi, đúng là con sâu rượu ngủ như chết, có bị khuân bỏ sọt cũng
chẳng biết. Mặc kệ đấy !

Sau khi chỉnh lại chăn gối ngay ngắn cho Khả Vy đi về phòng, theo dự tính với
lượng thuốc ngủ người ta chuốc trong rượu thì phải tầm 8h sáng mai Lạc Thiên
mới tỉnh. Cô cứ ngủ một giấc đã.

6h ngày hôm sau, đồng hồ báo chuông. Cô ngồi trước bàn trang điểm, trong kịch
bản nói cô phải đầu bù tóc rối, phấn trang điểm nhem nhuốc. Hôm qua đã tẩy
trang rồi nên cô đành bôi mèo lên mặt bằng cách mascara chuốt dây ra viền mắt,
phấn đen đánh thâm quầng, rồi son tô nhoen môi, tóc thì dốc ngược lấy lược đánh
rối. Vừa làm cô vừa thương thân trách phận. Hóa ra người ta chọn mình làm dâu
để làm cái việc hèn hạ này đây. Tại sao lại nghĩ tên Triệu Đông Kỳ là người tốt
được chứ ?!

Thập thò ngoài phòng ngủ lớn, năm phút cô mới quyết định đi vào, ném váy cưới
xuống sàn, thở dài thấy chưa đạt yêu cầu, đành đứng lên giường đáp xuống y như
một người thợ chài quăng lưới, sao cho chiếc váy trở nên tội nghiệp bị hắt hủi.
Từ trước đến nay Khả Vy chưa bao giờ hình dung ra hành động kì quặc nào hơn mà
mình phải diễn.

Ngồi bên giường, cô xấu hổ nhìn Lạc Thiên:

– Tôi xin lỗi, đừng trách tôi nhé! Nếu có bắt đền thì đến mà gặp Triệu Đông Kỳ
ấy, tôi… vô tội !
Đặt tay lên ngực áo anh, Khả Vy ngắm nhìn anh một lúc. Anh rõ ràng rất đẹp, một
vẻ đẹp kiêu sa quyền thế, nếu so sánh anh như chàng bạch mã hoàng tử thì chưa
đúng bởi anh đã là một ông hoàng, nếu cho anh là chàng lính ngự lâm quân oai
phong lẫm liệt thì anh đã là một tướng quân đầu đội trời chân đạp đất, ngay tới
vị thuyền trưởng tài ba cũng không mang một nét khỏe khoắn khoáng đạt của con
trai biển cả là anh. Một tập hợp hằng hà sa số tinh túy của tự nhiên tồn tại
trong một chỉnh thể mang tên Lạc Thiên.

– Đẹp trai thì vợ khổ chứ hay ho gì ! – Khả Vy vỗ nhẹ vào má anh, đôi bàn tay
thoáng chốc trở nên ấm áp lạ kì – Vẫn ngủ như heo !

Hơn nữa gia đình anh cũng thuộc loại nhất nhì thiên hạ tại sao lại phải lấy một
người như cô chứ, một con nhóc vô gia đình, ngu ngốc, quá đỗi bình thường.

– Nhược Lam!

Ngay đến trong giấc ngủ anh vẫn nhắc đến tên cô gái khác, Khả Vy không phải
không biết anh yêu ai, anh muốn sống với ai, cô trong vai trò người vợ cực
chẳng đã đi cướp tình yêu của người ta. – Tôi xin lỗi cả Nhược Lam, nếu hai
người còn duyên phận xin hãy đợi sau khi cuộc hôn nhân của tôi kết thúc! – Khả
Vy đã gạt những tính toán được mất xuống hố sâu, tự mình chôn lấp, Lạc Thiên là
người có trái tim băng giá, anh đã yêu người khác thì đừng có mơ mộng, có lẽ vì
cô chưa biết quan hệ thật sự giữa anh và Nhược Lam nên đành ngậm ngùi tiếc nuối
cho họ.

Bắt đầu từng chiếc cúc một, cô mở hết ra, đỡ người anh lên, khoảng cách rất
gần, phanh áo và cởi bỏ, vò nát rồi mặc áo anh lên người mình. Tháo thắt lưng
và quần dài của anh ra, mắt nhắm chặt. Xong đâu đó đặt tay anh sang ngang và
gối đầu lên.

– Thật là! Tại sao mình phải đóng cái trò này chứ? – Lại ngồi dậy, nhìn ông
chồng hờ không hề có phòng thủ, anh ta liệu có nghĩ đang bị mình chơi đểu không
– nếu anh ta dậy thì phải làm sao? Còn kế hoạch nhà họ Cao nữa? – Khả Vy lại
nằm xuống, cố gắng chìm vào giấc ngủ, hy vọng Lạc Thiên dạy trước, không thì kì
lắm.

Mùi rượu phảng phất men nam tính từ cơ thể Lạc Thiên qua các sợi vải, dìu dịu
thẩm thấu dưới làn da Khả Vy.

Mặt trời chiếu thẳng vào khuôn mặt của Lạc Thiên, lờ mờ đôi mắt, cánh tay có
vật gì đó đè lên tê tê. Bàn tay trái đưa lên vầng thái dương xoa xoa, nhìn căn
phòng xa lạ, thoang thoảng mùi nước hoa của phái nữ, chữ hỷ dán trên tường đối
diện anh mới biết mình đã là đàn ông có vợ. Vĩnh biệt Nhược Lam!

– Chuyện gì xảy ra ở đây? – Anh xoay người vươn vai, ngay lập tức nhìn thấy một
cô gái nằm ngay cạnh.

 

Miền kí ức bắt đầu được triệu tập, tối qua đã uống rượu cùng Tuấn Kiệt và Trần
Hùng, họ còn chưa say mà anh đã lăn ra ngủ li bì, không hiểu ai đã đưa về.

– Cô… cô làm gì ở đây?

 

Anh hỏi nhưng cô gái không trả lời, lay người cũng không có tín hiệu hồi âm,
ngó xung quanh, váy cưới và chiếc quần âu của anh vất lung tung, nhìn lại mình,
anh chỉ mặc một chiếc quần nhỏ, cô ta lại mặc áo anh, chỉ có thế, để lộ đôi
chân thon nhỏ. Dần dà tự định hình được cô gái này là ai.

– Khả Vy, cô… ! – Anh không gọi nữa, nhìn bộ dạng và tư thế của người kề bên
đủ để hiểu.

Mặt cô phấn son lem luốc, tóc tai bù xù chẳng lẽ đêm qua anh đã làm gì sai ư?
Hay nói theo cách khác Cao Lạc Thiên đã hợp thức hóa mối quan hệ vợ chồng với
cô gái này ?

 

Xảy ra một phiên chất vấn tại bán cầu não của Lạc Thiên. Bên nguyên tố cáo chủ
thể, thay mặt đại diện cho người bị hại là Khả Vy, cả họ lẫn tên là Cao Khả Vy,
bị cáo chính là người đâm đơn kiện. Luật sư bào chữa gồm toàn thể tế bào xúc
giác. Lí do kháng án thứ nhất : Cao Lạc Thiên ở trong tình trạng say bí tỉ,
không làm chủ được hành động và suy nghĩ, theo luật pháp điều này châm trước
được. Lí do thứ hai

 

: cảm giác hiện tại không nói lên sự phạm tội. Rõ ràng Lạc Thiên không hề nhận
thấy chút ít dư vị của một cuộc ân ái, cơ thể này vẫn vẹn nguyên, không hề có
dấu vết cọ xát nào, đôi môi cô dù mang đầy hóa mĩ phẩm, mà môi anh lại vô cùng
sạch sẽ, thậm chí không hề có một hương thơm nào của cô vương trên anh, mọi thứ
đều không có gì khác lạ nằm ngoài sở hữu của anh. Giả dụ như hôm qua hai người
động phòng cũng phải tồn tại một chút ít dư vị quyến luyến, hoàn cảnh này chỉ
trừ vật chứng chiếc áo sơ mi đã làm phép dịch chuyển tức thời từ anh sang cô
thì đều không nói lên điều quan ngại.

Trước khi kết hôn anh đã chấp nhận không động chạm đến cô gái này, đổi lại cô
ta cùng thế. Có lẽ nào men rượu đã làm anh mất kiểm soát? Trên tay anh lấp lánh
chiếc chẫn cưới, bên tay cô cũng vậy, anh không yêu cô, tại sao lại xảy ra việc
này… ?

Khả Vy khẽ trở mình, Lạc Thiên nằm rạp và chùm chăn kín nhanh chóng. Cô gái này
trước khi lấy anh còn trinh trắng, hoàn toàn không phải loại gái bao, về phẩm
giá vô cùng đáng quý và cần được tôn trọng, chính điều này khiến anh vô cùng
tội lỗi. Không ngờ lãng tử có lúc gặp phải tình huống dở khóc dở bi ai, có bao
giờ anh nghĩ mình trở thành một kẻ vô chừng mực với một nửa tạm thời của mình.
Bước vào thế bí, anh giả vờ nằm ngủ tiếp để tìm phương pháp tối ưu.

Anh cứ nằm im lìm, suy nghĩ vắt óc. Nếu cô ta biết liệu có tha cho mình không,
dù gì cũng là vợ chồng rồi, chuyện này không có gì lạ lẫm nhưng cô ta có yêu
mình đâu…? Duy chỉ có một cách thỏa đáng là làm bạn trăm năm với cô ta mới
mong được tha thứ, mà cần gì cô ta phải tha thứ, đối với đàn bà chỉ cần có tiền
là mua được tất cả, không, nhưng cô ấy còn tương lai ở phía trước, mình đang
nghĩ gì vậy, ôi đau đầu quá !

Lạc Thiên đấm vào trán vài phát, anh là một nhà kinh tế, anh biết cách cân đo
đong đếm giá trị của đồng tiền, khẳng định về thuật ngữ mua bán trao đổi giữa
tiền tệ với vật chất và tinh thần luôn luôn đúng. Đối với lĩnh vực tình cảm,
anh cũng là nhà chuyên môn, đẳng thức :

 

tiền =
tình yêu + hạnh phúc

 

luôn có
cách phản chứng, thế nên đứng trên hai lĩnh vực này nói về cuộc hôn nhân với
Khả Vy, anh đã nuốt trọn phần lợi nhuận, chỉ chừa lại về bên cô hàm tổn thất
với hệ số tăng dần đều. Cô phải lấy anh rồi li hôn, con gái mang tiếng một đời
chồng đã là bất hạnh lắm rồi, bản thân anh tuy theo đuổi lối sống phương Tây
nhưng vẫn duy trì tính gia trưởng coi trọng cái ngàn vàng của vợ thì những
người đàn ông khác, cụ thể là người chồng thứ hai của cô sẽ mất đi sự bình đẳng
với cô. Anh không mong điều đó xảy ra.

Anh chưa từng nghĩ quá khứ, hiện tại và tương lai có yêu cầu thể xác với người
vợ mười một tháng này mà sự thật như đang trêu ngươi.

 

Có điều gì đó khiến anh nghi ngờ về những gì mình đang trải qua, có khi nào ảo
giác đơn thuần chỉ đánh lừa được con mắt.

Do đó phiên toàn lương tâm được tạm hoãn.

Nửa tiếng sau Khả Vy mới tỉnh ngủ, thấy Lạc Thiên bên cạnh nhắm mắt liền nghĩ
anh còn mệt, cô là phận gái biết làm thế nào đây. Kế hoạch của Triệu Đông Kỳ đã
cho vào máy hủy tài liệu, trong đó chỉ viết đến hành động này rồi dừng lại, lí
do anh ta đưa ra là: vì tác giả chưa từng abc xyz nên không biết viết tiếp thế
nào, tốt nhất hai nhân vật cứ tự biên tự diễn cho tự nhiên. Đúng là tác giả
dởm, cô chằn chọc cắn môi, chờ đợi Lạc Thiên là người dậy trước, xem anh ta nói
gì thì mình hùa theo.

 

 

 

 

Chap 3.3: Chồng là con
lừa! Vợ là con cáo!

Cả hai đều muốn về thế bị động nên không ai thèm hành xử trước. Thời gian
cứ vô tư trôi, họ còn cảm giác thấy từng tiếng đồng hồ trôi và nhịp tim loạn xạ
của mình. Nếu đem cảnh tượng mờ ám này lên một bộ phim truyền hình đang tuột
dốc không phanh thì chắc chắn sẽ tuốt lại rating một cách nhanh chóng, chàng và
nàng đang kiểm chứng giới hạn sự kiên nhẫn của nhau trong tình thế đáng báo
động.

Cuối cùng cả hai sốt ruột trùng hợp quay mặt vào trong thăm dò đối phương, mắt
chạm mắt, nhấp nháy ba cái. Xong rồi lại nhắm giả vờ ngủ tiếp, nghĩ thế nào cả
hai lại cùng ngồi dậy.

– Tôi… – Lạc Thiên ngượng ngùng náu mình dưới lớp chăn. Nhìn mặt cô khủng
khiếp quá, lẽ nào anh đã cào nát hay mài đá khiến những sản phẩm làm đẹp đi
ngược lại tác dụng vốn có, biến khuôn mặt thiếu nữ còn sống như một con ma nữ.

Ấy là do sự thiếu chuyên nghiệp trong cách trang điểm cố tỏ ra mình bị hại, như
sợ người khác nhìn vào không biết nên cô đã tô vẽ quá đậm. Thế nhưng lớp phấn
trắng lại không thể che lấp đôi má đỏ rực và sự bối rối của cô.

Một nam một nữ tại một nơi giành riêng cho hai người, những vật dụng cần thiết
bị quẳng xung quanh giường, cô gái lại vận đồ của chàng trai thì dẫu Khả Vy đã
bỏ qua một bước trong tiến trình của kế hoạch gốc thì cũng vẫn làm Lạc Thiên
suy diễn mông lung. Đáng lẽ cô còn phải quệt son vào môi anh, vẽ hình môi lên
tay mà tích vào một vài nơi trên người anh, kì chết đi được, xịt nước hoa của
cô dâu khắp chăn gối, bứt tóc mình rải rác, lạ nữa là dùng móng tay cào cấu ngực
anh đến nỗi đổ máu cũng được, nhưng cô đã tự bỏ qua. Ai lại đi làm cái trò dở
người ấy ! – Amen, tôi chỉ là diễn viên, đừng trách tôi ! – Khả Vy nhủ thầm.

– Tôi… à, cô… đi vệ sinh đi! – Nói xong câu này Lạc Thiên muốn độn thổ, câu
nói vô tình đã tự thừa nhận chuyện gì đó với vợ, người ta chỉ có ý định đi tắm
trong trường hợp quá nóng hoặc cơ thể không sạch sẽ… Chuyện đang xảy ra anh bị
« thuyết phục » 51%, cần phải tìm hiểu 49 phần còn lại, nó phụ thuộc vào lòng
tin của anh đặt vào chính bản thân về tinh thần tự chủ.

Khả Vy chọn cách biến khỏi rắc rối, rời khỏi phòng anh, ngay sau tiếng cửa
đóng, lồng ngực của cả hai như quăng được cả một ngọn Thái Sơn. Chiếc áo của
chú rể không dài lắm, chỉ che được một phần thân dưới của cô, mở tủ chọn đồ,
Khả Vy tìm bộ nào cao cổng kín tường nhất.

Không biết vợ chồng sau đêm tân hôn người ta có ngại nhau như thế không nhưng
đôi tai của Lạc Thiên nóng bừng, cách hình dung đơn giản nhất nó giống như đã
bị trần nước sôi. Ở những lần vui vẻ sao anh không hề lúng túng, day dứt hay vì
những nàng đó tự nguyện. Hình dung ra cảnh đêm qua anh chịu sự chi phối của men
cồn, lôi Khả Vy ném xuống giường, cô chân yếu tay mềm không chống cự nổi – Ôi,
thành thật tôi xin lỗi cô! – Úp tay vào mặt, Lạc Thiên sám hối, thương xót thay
phận nữ nhi. Chắc Khả Vy giận mình lắm !

Về phía Khả Vy, cô đang nghĩ nếu là kẻ thứ ba đứng ngoài chắc chắn nghĩ Lạc
Thiên là kẻ đần độn, bị con nhỏ Khả Vy xí gạt. Hay là cô nói toẹt ra và dặn anh
phải giữ bí mật, rằng chỉ là màn kịch, điều đó sẽ dễ dàng giáp mặt nhau. Cô
quyết định ló mặt ra ngoài.

– A, Khả Vy à! – Đúng lúc Lạc Thiên ăn mặc chỉnh tề định gõ cửa phòng cô, rón
rén không khác một tên tội phạm. Gặp được cô anh mau chóng đứng thẳng người,
đôi tay trở nên thừa thãi, gãi đầu gãi tai.

– Ờ thì…! – Nhưng Khả Vy lại không thể nói, có một thế lực buộc cô bịt miệng
làm ngơ, nghe đâu là ý của hai bậc cao nhân trưởng bối. Thôi thì cứ để hiểu
lầm, anh ta cũng chẳng muốn sống với mình, có thì cũng gặp mặt vài lần là cùng.

Nhìn thấy Khả Vy mặc áo cổ cao trong tiết hè này càng làm anh khó xử, giọng nói
cứng nhắc và lắp bắp ngay từ trong suy nghĩ.

– Tôi… muốn nói là… chúng ta đi ăn sáng! – Tốt nhất ra ngoài thay đổi không
khí, tránh được giây phút riêng tư.

– Hờ hờ, anh cứ tự nhiên ra ngoài, tôi ăn ở nhà cũng được ! – Khả Vy lên tiếng,
cô liếc nhìn anh một cái, sao mặt anh ta nóng bừng bừng thế nhỉ, vẫn còn say ?

– … – Lạc Thiên không biết làm thế nào, tưởng cô sẽ đồng ý – Vậy… thôi, cô nghỉ
ngơi đi.

Anh vì thế cũng đành ở nhà. Theo tính toán ban đầu chiều nay anh sẽ bắt đầu vào
bar xả hơi dài kì nhưng tình hình này thì không được rồi. Anh tự thấy mình cần
có trách nhiệm với những việc xảy ra đêm qua. Nếu cứ cố tình tránh mặt thì hèn
quá, anh chọn cách ngồi ở ghế sofa phòng khách. Ngồi xuống chăm chăm nhìn vào
chữ Hỉ.

Khả Vy vào trong bếp, nhớ lại lời quản gia Tôn, ngay cả ông còn nói về Lạc
Thiên bằng một trạng từ trong dấu ngoặc kép : « sung mãn », đối với anh chuyện
chăn gối là quá bình thường, ông chỉ lo cô bị sốc tâm lí nên căn dặn trước. Tuy
nhiên trong tình thế này người bị hại phải là anh ta – một con lừa ngu ngơ, còn
cô giống con cáo già xảo quyệt, cô chẳng bị sao cả, tâm trạng có phần không
thoải mái chứ tuyệt đối không ảnh hưởng tới tâm sinh lí. Hơn nữa anh ta đã có
tiền sử với những người khác rồi thì cô chẳng có gì phải áy náy.

Mở tủ lạnh ra, bên Cao gia chu đáo đề nghị mỗi tuần sẽ cũng cấp thực phẩm tới,
chất đầy cả một tủ toàn là đồ ăn. Khả Vy vỗ bụng hài lòng nói chuyện phiếm với
cái dạ dày.

Có một tờ giấy nhớ dán trên mặt tủ, «

 

Mục tiêu : tăng 10kg trong vòng 5 tháng !

 

 

» , Khả Vy mắt sắp long tròng, cái gì cơ, cô phải ăn hết những thứ này
sao. Vô lí, trước khi lấy chồng họ bắt cô kiêng khem để mặc váy cưới, đến khi
giây phút huy hoàng trôi qua thì cho nhồi nhét vô tổ chức. Trong tủ lạnh chia
làm bẩy ngăn, dành cho mỗi thứ trong tuần, mỗi hộp có dung tích tương đương hai
mươi lit, chứa thực phẩm bổ dưỡng.

– Này anh ! Vào đây ăn sáng ! – Khả Vy không dùng tạp dề, cô làm nóng đồ ăn rồi
bày biện trên bàn. Nghĩ bụng chắc bên nhà lo lắng cho anh, chỉ tiêu lên cân đề
ra là để anh thực hiện chứ cô là con gái, lên những 10 cân chắc lăn đi mất.

 

Anh sướng thật, có người quan tâm, còn cô chính xác chưa bao giờ nhận được một
lời hỏi thăm chân thành.

Lạc Thiên nghe ngữ điệu có chút buồn phiền chất chứa của Khả Vy đâm ra càng lo
gay gáy. Ậm ờ đi vào trong. Khả Vy

 

đã ngồi từ trước, bàn có sáu ghế, anh tránh ngồi đối diện.

Cô còn chu đáo lấy bát và đũa cho, suốt bữa anh phần nhiều cắm mặt vào bát cơm.

– Cố ăn hết đi nhé ! Bên nhà anh đề nghị đấy ! Chắc họ muốn vỗ béo nên yêu cầu
bắt anh tăng 10 cân trong thời gian ngắn !

Lạc Thiên thậm chí còn không trả lời. Cô ta đang cố tỏ ra như không có chuyện
gì đây mà, cô đừng làm như thế có được không, tôi… tôi biết lỗi rồi mà. Thứ ăn
trong miệng thật khó nuốt, Lạc Thiên cố gắng nhai chậm rãi để không bị nghẹn ứ,
tâm trạng như đang trên dàn thiêu, nóng hổi toát vã mồ hôi, mỗi câu nói của Khả
Vy như một ngọn lửa châm ngòi cho đám củi gỗ dưới chân.

– Ăn đi này ! – Anh vẫn cúi mặt, gắp một miếng đưa lên, cũng chẳng nhìn đó là
thức ăn gì, điều quan trọng là anh muốn đền đáp phần nào cho cô.

– Cảm ơn ! – Khả Vy nâng bát cơm theo hướng tay anh, lệch chỗ cô ngồi một góc
chừng ba mươi độ. Đợi mãi mà không thấy anh nhả viên thịt ra.

Cứ kiểu này chắc chết mất thôi, Lạc Thiên à, anh bình thường lại đi, tôi nào
phải yêu ma, thà anh cứ coi như không có chuyện gì còn tốt hơn phải khép nép,
anh dường như đang tôn thờ tôi thì phải. Chồng ơi là chồng, nếu anh mà biết tôi
đã làm những gì liệu tôi có bị hắt hủi và khinh rẻ không. Khả Vy không đợi được
rút tay về, tự gắp đồ cho mình.

– Cô ăn thêm đi này ! – Lạc Thiên mới biết đầu óc mình đang đi chậm với tiến
độ, anh nhanh tay gắp mỗi đĩa một hai thứ vào bát của cô – Ăn đi để lấy lại sức
!

Ôi giời ơi đất hỡi, sức khỏe tôi ở trong trạng thái hoàn toàn tốt, không tham
gia hoạt động mạnh trước đó, cần gì phải « lấy lại sức », anh đẩy quá khứ sang
một bên được không ?

Lạc Thiên hi hữu ngước mặt lên, chớp được đúng khuôn mặt khó xử của Khả Vy, anh
lại nói sai rồi. Theo như cô nói, số thức ăn trên bàn do nhà chuẩn bị, chẳng
hay họ nghĩ anh thiếu năng lượng đến nỗi phải chu đáo quá mức, có khi nào họ
nghĩ anh « hành hạ » Khả Vy đến nỗi phải bồi bổ sức khỏe.

Bữa cơm kết thúc trong im lặng, thức ăn để thừa ra quá nhiều vì không ai trong
hai người nuốt được. Lạc Thiên không đành để Khả Vy phải dọn, bất đắc dĩ đề
nghị :

– Để đấy tôi làm cho !

 

– Có gì đâu ! Anh không cần phải… – Khả Vy đưa mắt nhìn trần nhà, hình dùng ra
từ « chịu trách nhiệm » – Việc này là của phụ nữ !

– Không ! – Lạc Thiên kiên quyết. Cô đã là phụ nữ bởi tôi rồi sao ? Cũng chỉ là
một câu nói nhưng đôi khi người nghe lại hiểu sâu sa, đi vào đào xới phân tích.
Anh định đẩy cô ra ngoài nhưng lại không thể chạm vào đành tiến hành việc dọn
dẹp.

– Anh làm được không đấy ? – Khả Vy hỏi lại, có kẻ nào thích thú việc thu dọn,
nếu có người làm thay thì hay quá.

– Được ! Cô… cứ yên tâm !

Lạc Thiên tìm một cái túi to ở một trong số các ngăn bếp.

– Anh định làm gì ?

Không trả lời, Lạc Thiên lóng ngóng dồn thực phẩm thừa vào đó. Đáp án vì anh
muốn « dọn dẹp hậu quả » nói ra liệu có lọt tai, rằng anh không can tâm để cô
bị coi là một đứa nô lệ trên mọi lĩnh vực, nên thay hành động hối lỗi. Anh chưa
từng làm việc nhà, động tác mạnh mẽ không thích hợp cho những hoạt động cần sự
khéo léo và cẩn thận. Xoẹt một phát, gẩy cao lương mĩ vị vào túi, tiện tay ném
luôn thìa, đổ đồ xào nấu lại vất luôn cả đĩa đựng theo, nhanh chóng ba phút anh
đã hoàn thành.

– Thôi, anh phá hết mọi thứ rồi ! Anh định vất hết đồ ăn đi sao ? Phí phạm !

– Thì bỏ đi chứ còn làm gì ? Đằng nào chúng cũng chỉ dùng một lần ! – Lạc Thiên
lại nghĩ mình nói không ổn, tốt hơn hết là chiều lòng vợ.

– Chẹp ! – cô nhìn anh lắc đầu, người đâu mà không biết tiết kiệm gì sất, đồ ăn
này anh đã cho lẫn thành hỗn độn. Cô đành thân chinh xắn tay áo.

 

Giành lấy từ anh, Lạc Thiên lúng túng khi vô tình tiếp xúc với những ngón tay
cô, anh rụt ngay lại khiến chiếc muôi inox rơi xuống sàn phát ra một tiếng kêu
nhức nhối. Khả Vy thay anh làm nốt, Lạc Thiên xấu hổ ra ngoài.

Quanh quẩn bên mình vẫn là cảnh tượng « phong lưu », chất xám của anh lúc này
chỉ có một chức năng duy nhất, chúng đều bị chỉ định «

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+