Trang chủ » Thế giới truyện » Tiểu thuyết tình yêu

Vợ ơi là vợ – Chương 07 – 08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 7.1: Luật gia
trưởng

Bây giờ chỉ còn ba người trong cuộc, địa điểm là căn nhà mang tên Cao Lạc
Thiên. Lạc Trung rầu rĩ đứng ngồi không yên, bồn chồn mà đau lòng :

– Anh thành thật đã làm phiền hai em ! Em dâu, cho anh thứ lỗi !

– Không có gì đâu! Em hiểu mà ! Anh cứ vui lên, em nghĩ Vũ Gia Minh sẽ tìm cách
nói cho Phi Hàm hiểu ! – Khả Vy vặn nắp chai bia chuyển về an uỉ anh chồng.

Lạc Thiên soi cô từ trên xuống dưới, dám nhắc đến tên của Gia Minh à, theo anh
phỏng đoán thì cô có liên lạc với hắn ở mức độ mật thiết.

 

– E hèm! – giật lấy cái mở nắp, anh để ý cô chỉ tiếp bia cho Lạc Trung, còn anh
phải tự mình, con Cáo này rất phân biệt chồng với người trong gia đình nhà
chồng. Bộ anh hiền dễ bắt nạt ư?

Khả Vy nhìn lại bằng một nửa con mắt, không thèm tiếp chuyện, bỏ qua mọi sự chú
ý về anh.

Lạc Trung thấy nguy cơ xảy ra chiến tranh cao, anh đành nhận hết về mình.

– Lạc Thiên à, Vũ Gia Minh, cậu ta nhảy cùng Khả Vy xuất phát từ lí do muốn
giúp anh! Cậu đừng hiểu lầm !

– Ai thèm hiểu lầm ! Mà anh cũng biết khiêu vũ, cớ gì nhờ hai cái người nghiệp
dư vô công dồi nghề này !

– Xin lỗi anh đi, tôi nhảy rất giỏi đấy! Mà ai vô công dồi nghề ? Tôi á, anh có
biết nghề nghiệp của tôi là phải làm vợ lão Thiên không hả ? – Nói đoạn Khả Vy
nhận ra sự có mặt của Lạc Trung, cô lấy tay che miệng, mím chặt môi. Cô được
trả lương đàng hoàng về cuộc hôn nhân này, có việc bán sức lao động, do đó cô
có việc làm.

– Nực cười, thế thì nghề nghiệp của tôi là gì ? Ở nhà ngắm cô chắc ! Cái bản
mặt xấu xí ngày nào cũng phô ra cho thiên hạ người ta nhìn ! Mà cô lấy cái váy
này ở đâu ra ? Cô có tư cách gì mà vào vũ trường ? – Lạc Thiên vẫn cổ hủ trong
chuyện ăn mặc của Khả Vy, váy hai dây, cổ trễ, màu đen bóng, lại còn hợp pháp
vào được Gia Gia, có khi nào tên Vũ Gia Minh đó mua tặng, anh điên tiết lên,
bất chấp Lạc Trung muốn chen ngang – Cô tưởng mình là thiên nga ư, cái tên Vũ
Gia Minh chẳng qua ghen ăn tức ở với tôi nên mới tìm cách tiếp cận cô thôi ! –
Nếu không bởi lúc đó có Dương Mẫn ở đấy thì anh đã ném cái áo khoác của mình
bắt cô phải mặc rồi.

– Hừ ! Nhược Lam tặng tôi cái váy này đấy ! Sao nào, tôi còn có một cái ngắn
hơn thế này cơ do Lạc Ngôn tặng, bữa tới anh Minh rủ tôi đi thì sẽ đem ra mặc,
phải cho bọn họ biết vợ của anh rất đẹp chứ nhỉ ?! – “anh Minh”, Khả Vy tâng
bốc quan hệ của mình, hắn còn đuổi cô đi chứ mời mọc gì, nhưng phải ra oai
trước mặt chồng. Kèm thêm việc nhắc tới Nhược Lam, cô muốn anh không nói lại
được.

– Hai đứa đừng cãi nhau nữa…

– Anh trật tự để tôi nói cho con Cáo này biết, cô đừng có thấy tên Gia Minh đó
hào hoa mà sinh tình ý, cô nên nhớ chúng ta có 11 tháng vợ chồng, cô muốn làm
gì cũng phải đợi đến khi cắt đứt với tôi. Tôi cấm cô có quan hệ qua lại với
hắn, hắn là kẻ xấu xa, chuyên buôn bán tham ô tiền bạc, hàng lậu và thuốc cấm.

– Liên quan gì đến anh chứ ? – Khả Vy chỉ ngờ phụ nữ mới thích nói xấu nhau, ai
dè cái tên này cũng mắc hội chứng không tích cực.

 

– Không liên quan ? Cô định bêu xấu vào mặt chồng à ? Cô cho tôi là con bù nhìn
chắc ?

– Còn chuyện anh nhăng nhít với đám phụ nữ tôi có nói làm gì không ?

– … Ai bắt cô không nói! Mới lại cô là ai chứ, cái đồ vợ chẳng phải vợ, nghe
đây, từ nay tôi không thuê người dọn nhà nữa, cô sẽ phải làm hết tất cả ! –
hình phạt cho việc ham chơi của vợ là làm việc nhà, anh sẽ bới việc bắt cô ta
phải làm, làm đến nỗi không còn thời gian rảnh.

Khả Vy không đấu lại, cô nén nhịn, anh ta vừa nói cô không phải vợ, cô vô công
dồi nghề nên định cho làm ô sin để giải quyết gánh nặng việc làm sao, còn nữa,
Lạc Trung ở đây mà anh ta ăn nói thiếu suy nghĩ.

– Lạc Thiên, cậu quá lời rồi đấy ! Anh khẳng định một lần nữa giữa Gia Minh và
Khả Vy không có gì, họ là bạn bè !

 

– Bạn bè cái nỗi gì ? Cái hôm đám cưới hắn phát ngôn rất là vô ý, rồi ở bể bơi
cô đã để hắn làm gì, cô học nhảy giúp cho việc đi cùng tôi mà lại cặp kè với
hắn à ? – Từ trước tới giờ chơi với Tuấn Kiệt và Trần Hùng, Lạc Thiên không bao
giờ lo lắng về việc tình cảm dù hai người kia có ngoại hình khá ư nhìn, nhưng
sao anh lại có chút do dự khi đặt mình lên bàn cân với Vũ Gia Minh.

– Anh chồng, hôm nay chúng em có việc bận, anh có thể chọn hôm khác ở lại với
chúng em được không… em xin lỗi ! – Khả Vy nói lạc giọng, cô mang trong mình
một ngọn lửa uất ức. Cô đã vi phạm các điều khoản của họ Cao rồi, cuộc hôn nhân
này không được phép cho người khác biết bản chất.

– Anh về đi ! – Lạc Thiên đẩy đẩy Lạc Trung ra cửa, cần không gian thoải mái để
nói chuyện với con Cáo.

 

– Hai đứa chắc sẽ không cãi nhau ? Anh sẽ ở lại cho tới khi nào cậu bình tĩnh !

– Đã bảo anh về rồi mà ! Anh yên tâm đi, Lạc Thiên không phải hạng vũ phu, càng
không thích đôi co gây gổ ! Có những chuyện người thứ ba không nên nghe !

Thấy Lạc Thiên kiên quyết như vậy mình ở lại chẳng ra sao, Lạc Trung rời khỏi
căn hộ bằng chiếc xe của mình. Anh không biết dùng từ nào để mô tả về cuộc hôn
nhân vội vàng, lệch vế, cũng như về tính cách thay đổi của chính em trai mình.

Cơn gió hiếm hoi thổi qua, rung rinh tán lá cây cổ thụ trước hiên nhà, trời đã
xế chiều mà thời tiết vẫn oi ả, đặc biệt như chảo lửa trong lòng mỗi người. Lạc
Thiên ngồi phịch xuống ghế, dang hai tay hết cỡ, chiếm thế gia chủ. Khả Vy đứng
chống hông đối diện, đấu mắt một hồi. Không đời nào cô lên tiếng trước bởi mọi
rắc rối gây ra là từ anh, nếu anh không là Lạc Trung thì cô đã chẳng nghe
chuyện giải thích của anh chồng để rồi gặp tên Vũ Gia Minh và làm “thiên sứ
tình yêu” giúp người.

 

– Con nhỏ hôm nay tôi đi cùng… đáng lẽ sẽ phải làm chị dâu của tôi và Lạc
Nhã, tôi không thích nên tìm cách phá, ngoài ra chẳng có gì cả ! – Lạc Thiên
chưa biết Khả Vy hay nhưng tự nguyện nói, anh nhìn xem cô có biểu hiện gì khác
thường không.

– Vậy thì sao ? – Khả Vy tỉnh bơ.

– Tại nhỏ đó còn quá trẻ con, không làm dâu trưởng được !

 

– … – Dâu trưởng nhà họ Cao, cô rồi sẽ ra đi thì quan trọng gì việc này.

– Giờ cô nói đi, cô bị đần độn hay sao mà để tên Gia Minh đó lợi dụng ! – Anh
bắt đầu lớn tiếng, trong phòng kín, tường kính vọng lại âm thanh của lời tra
khảo.

– Đó là việc của tôi, anh có phải chồng thật sự của tôi đâu mà được quản ! Sao,
có cần giặt đồ hay dọn dẹp nhà không để tôi làm ? – nếu anh muốn thì tôi sẵn
sàng đáp ứng, anh là chủ, tôi là người làm công.

– …

 

Lạc Thiên nào ngờ cô nói những lời quả quyết, anh cứ tưởng cô ta luôn coi anh
là một nửa, biết vâng lời dù không thể hiện qua gương mặt. Anh có tất cả, còn
cô vô sản, thế mà cô lại không hề bị lụy trước.

Khả Vy cho anh năm phút, trong năm phút đó anh chỉ nhìn cô mà không nói gì, thế
nên cô lên phòng. Đến giờ nấu cơm đi xuống, cặm cụi xào nấu. Biết làm thế nào
được, một khi Lạc Trung biết sự thật rồi thì người khác rồi sẽ biết, Cao phu
nhân ắt tìm mọi cách bưng bít, có khi nào bà sẽ đuổi cô đi và trục xuất khỏi
quốc gia để giữ lại danh dự cho Lạc Thiên. Cô thực sự giận anh vì đã chọc vào
vai trò của một người vợ trong gia đình nhỏ.

Tính cách con Cáo này đúng là sáng nắng chiều mưa, khi thì nói rất nhiều, khi
thì cậy mãi không được nửa câu. Lạc Thiên cứ đi qua đi lại bên ngoài, mắt không
ngừng để ý. Liệu có phải cô ta muốn giấu chuyện đi lại với tên Gia Minh nên tìm
cách đánh trống lảng, được lắm, tôi sẽ bắt cô phải khai ra.

– Bụi mù ! – Đứng trước một cái tủ đựng đồ trang trí, anh cảm thán.

Khả Vy tức thì dừng việc bếp, cầm miếng lau lại, vừa đi vừa quyệt tay thấm mồ
hôi trên mặt. Lạc Thiên cố tình đứng chắn đường, anh chiếm một phần trước mặt
tiền của đủ đồ. Không nói không rằng, cô vờ như là không khí, sải tay dọn mặt
tủ cẩn thận, đến khi chúng bóng loáng mới thôi, Lạc Thiên dựa hẳn vào, ngăn
chặn, tay cô dừng lại đúng lúc. Không lau nữa, Khả Vy trở về với nghĩa vụ nấu
ăn.

Lạc Thiên không nhận được cái lườm nào, mặt cô xị ra như cái bị, cứ nhìn xuống.
Tưởng mình cao lắm hay sao mà nhìn chồng như thế ?

 

Chưa bỏ cuộc, anh thở hắt, vươn vai thẳng tiến vào nhà tắm, đi qua gian bếp anh
luôn tạo tiếng lẹp xẹp đôi dép.

 

– Nóng thật đấy, tắm cho đã ! – Tựa mình vào tường giáp ranh giữa hai phòng, để
chân trước chân sau, anh khoanh tay ra lệnh : – Này, lên lầu lấy quần áo xuống
đây !

Đúng là rất nghe lời, Khả Vy tắt bếp để thi hành nhiệm vụ. Cô rửa tay sạch sẽ,
lau khô ráo bèn lên lầu. Lạ thật, tai sao hắn lại cho mình vào phòng chứ ?

Lạc Thiên đếm bảy nhịp cầu thang, mau lẹ vào bếp, ngó nghiêng các món ăn tối
nay, tương đối tươm tất. Anh ngước lên trên, mờ ám cầm lọ gia vị rắc vào món cá
kho, thịt nướng, chẳng biết có vị gì, ngọt hay mặn anh tương vào hết, không
dừng lại, anh còn bỏ rất nhiều tương ớt, tiêu và mùi tạp, đảo đều cùng món nộm
cá mực, anh vụng về làm bắn một vài giọt nước vào tấm áo, nhưng không sao, anh
đã về chỗ khi Khả Vy đi xuống.

Cô bước vào nhà tắm treo áo ngay ngắn cho anh.

– Ha ha, đi tắm thôi ! – ánh mắt tinh ranh của anh thật khó lường.

Lạc Thiên vào trong nhà tắm nghĩ ngợi tưởng tượng. Sau cánh cửa biệt lập với
công việc bếp núc của Khả Vy, anh ngạo nghễ cười đắc thắc. Việc nấu ăn nàng dâu
đã được học, điều tối kị không thể mạn phép nêm thử trước, đợi đến bữa ăn sẽ có
cái để chỉ trích, tiện đây anh sẽ ra luật để “dạy vợ”.

 

 

 

 

 

Chương 7.2: Luật gia
trưởng

– Là la lá la! – Lạc Thiên hứng mình dưới vòi nước mát lành, nghĩ xem nên
mắng con Cáo những gì, đã đến lúc khẳng định vị trí của mình rồi.

Khả Vy cho canh ra bát, trang trí thêm đĩa rau xào, kèm các món rán và kho,
xong đâu đó đợi Lạc Thiên ra. Mùi thức ăn gợi lên vị nồng nồng khiến sống mũi
cay cay. Khả Vy ngồi chờ chừng vài phút là Lạc Thiên đi ra, tự nhiên nhìn cô
cười.

Anh lau qua loa mái tóc rồi hiên ngang bước vào bàn ăn, để cho an toàn anh
quyết định ngồi vuông góc với cô thay vì ngồi đối diện như mọi khi.

 

– Ăn cơm nào ! – Lạc Thiên híp mắt, khóe môi vẽ lên đường cong quyến rũ, khoan
thai nhấc đôi đũa trên tay.

Đợi ông chồng gắp miếng đầu tiên Khả Vy mới dùng bữa. Dạo này cô nhận thấy mình
mập hơn nhưng vẫn chưa đạt tiêu chuẩn đề ra. Nói ra hơi ngại nhưng mấy bữa nay
ống tiêu hóa của cô có phần trục trặc, cụ thể là từ hôm trêu Lạc Thiên tham
giấy vác về phòng. Nhiều khi bụng cứ ọc ạch, sôi sùng sục, chiều nay khi đứng
dòm cùng Vũ Gia Minh, bộ phận ruột gan kêu thành tiếng khiến anh ta phản xạ đưa
tay lên mũi, ngại chết đi. Tốt nhất hôm nay nên chăm chỉ ăn rau để tăng cường
chất xơ.

Mọi ngày Lạc Thiên vẫn luôn tranh ăn nhưng hôm nay không hợp lí lắm. Con Cáo
trở nên kén chất đạm và lại muốn làm thỏ ăn cỏ, chẳng lẽ cô ta biết mình không
bỏ gia vị vào rau xanh à ? Lạc Thiên nãy giờ chỉ toàn ăn vã… cơm – thức ăn an
toàn nhất, thi thoảng thì đá vài cậng rau. Vô tình cả hai cùng nhằm trúng một
mục tiêu, sợi rau loằng ngoằng kết nối từ anh và kết thúc trên đầu đũa của cô,
tô rau còn lại phân nửa, đắt hàng như tôm tươi, trái với các món mặn.

– Hầy, tránh ra ! – Anh cục mịch phát âm, tay còn lại đẩy đĩa cá sang bên như
“thánh chỉ”: đây mới là đồ của thảo dân.

Khả Vy vốn đã thích ứng với con voi còi, thôi thì nhường, cô chuyển hướng, gắp
một miếng thịt cá về bát.

– Này ! – lỡ chúng rất mặn, ăn vào sơ cứng động mạch, hay quá ngọt dẫn đến tiểu
đường hoặc quá cay bị bỏng lưỡi… khổ thân… Cáo.

Khả Vy đưa mắt về phía anh, bắt gặp nét bối rối rồi nhìn xuống tiếp tục. Đừng
bảo hắn tham ăn đến nỗi muốn biến mình thành còm hương, cứ như kiếp trước mình
nợ hắn miếng ăn vậy.

– Cô nấu ăn dở tệ ! Dở lắm ! – Lạc Thiên đẩy đĩa cá và đồ kho ra xa góc bàn.

Chẳng buồn đáp, hắn chê thì mình tự an ủi, Khả Vy gắp đồ về bên.

 

– Đã bảo dở là dở ! Khó ăn lắm! Không ăn nữa ! – Khác hoàn toàn với dự tính,
Lạc Thiên đã định để con Cáo ăn mặn khát nước, rồi lên án chê bai nhưng đằng
này anh đốt cháy giai đoạn, thực hiện sang bước hai.

– Anh không thích thì có thể ăn hàng, đồ tôi nấu thì tôi ăn ! – Đáng ghét, dù
cô không khéo tay thì món ăn vẫn được gọi là thực phẩm, chúng không hề cháy
than, chua loét đến nỗi khó nuốt và phải nhăn nhó khi nuốt chửng. Hắn lại thích
gây sự đây mà.

– Cô nói kiểu đấy mà nghe được à ?

 

– Làm sao không được ? Anh chê tôi nấu không ra gì thì tự đi mà lo cho cái dạ
dày ! – Bực dọc, Khả Vy gắp lấy gắp để các món ăn vào bát, há miệng thật to.

– Dừng lại ! … – Lạc Thiên đưa tay trước mặt, thấy cô không có ý định nghe
lời liền chặn tay cô. Anh không lường được tích chất “ghê tởm” của hành ném đá
giấu tay của mình, đây là cách duy nhất để hai bên không bị “dính chưởng”.

– Bỏ ra !

– Bing Boong!

 

Tiếng chuông cửa kịp thời đã ngăn chặn xung đột tức thời. Lạc Thiên được thể ra
lệnh:

– Ra mở cửa mau !

Khả Vy rất ghét cái thói coi mình là ông trời của Lạc Thiên, cô ngồi lì một
chỗ.

– Ơ kìa, ra xem ai đến ! Nhanh !

 

Tìm mọi cách “ra chỉ thị” nào là nói mẹ chồng tới hay cái gỉ gi gì khác, cuối
cùng con Cáo bướng bỉnh cũng ra. Anh “tóm” lấy thùng rác và vơ hết “hậu quả”
của mình vào trong, nháo nhào hủy bỏ chứng cớ. Vừa làm vừa toát mồ hồi, hệt như
tên trộm khươ đô la vào túi từ két của ngân hàng.

– Chà ! Ngôi nhà mơ ước của hai người thật ấm cúng !

 

– Dạ ! Hai anh cứ quá khen ! – Khả Vy đỡ lấy hộp quà, ngượng cười trước hai ông
bạn của chồng, dùng lời lẽ giới thiệu tổng thể căn nhà.

– Ấy cha cha ! Chúng em đến tầm này để ăn rình bữa tối của hai người đây ! Anh
Thiên là kén ăn lắm, không biết chị nhà có tài nghệ gì mà dạo này chúng em rủ
ăn ngoài mà chẳng mời được – Trần Hùng vừa vào gian bếp đã thấy Lạc Thiên ngồi
khoanh tay trước bàn rất nghiêm túc. Thú thực anh và Tuấn Kiệt biết đến chơi
nhà bạn vào lúc này chẳng hay chút nào, Lạc Thiên còn chưa thèm mời đến mà đã
không hẹn trước vác mặc tới. Nhưng ai biết được tự dưng hôm nay anh Lạc Trung
bảo có hẹn với vợ chồng nhà này, rủ anh em đến cùng cho vui, nhưng có việc nên
không đến được. Anh không hề hay ý đồ của Lạc Trung là: hy vọng việc đến chơi
bất thình lình của hai chiến hữu sẽ làm giảm căng thẳng của “thời chiến”.

– Có gì đâu, chỉ là cơm canh đạm bạc thôi mà ! Mời các anh ngồi !

– Lạc Thiên, cậu không phiền nếu chúng tôi thưởng thức tài nghệ của chị dâu chứ
? – Tuấn Kiệt hồ hởi.

– Có tài gì đâu ạ, các anh để em lấy thêm bát đũa, hôm nay em cũng nấu khá
nhiều món, lại vừa mới bắt đầu bữa ăn !

Lạc Thiên khua tay Khả Vy ra hiệu nhưng cô đâu có thèm để mắt, để đến khi Trần
Hùng và Tuấn Kiệt nhìn vào bàn ăn mới vỡ lẽ…

Một tô rau xào chỉ còn lác đác vài mầm xanh, thêm bát canh ninh khoai dừ, chiếc
nồi cơm nghi ngút khói và hai chiếc bát nhỏ. Chấm hết. Đây là bữa cơm của dân
chơi có thu nhập cao ư ? Lại còn vừa mới ăn, chứng tỏ chị dâu quả là một phụ nữ
“kinh tế”. Hai cũng được gọi là số nhiều nên “nấu khá nhiều món” là không sai.
Trần Hùng và Tuấn Kiệt nhìn nhau bấm bụng. Thật là dại khi đã để dạ dày đình
công từ trưa tới giờ.

Khả Vy vẫn còn giữ nguyên nụ cười trên môi, đôi mắt đơ lại, ngay sau đánh mắt
nhìn sang Lạc Thiên. Đừng nói với mình rằng trong năm phút gã chén sạch, trời
ơi, đúng là con heo Lạc Thiên rồi.

 

 

 

 

Chương 7.3: Luật gia
trưởng

– Chào hai đồng chí ! Cơn gió nào mang hai người tới đây ?- Lạc Thiên giở giọng
tỉnh bơ.

 

Trần Hùng tranh thủ lúc Tuấn Kiệt cười cười với Khả Vy ngó đầu nói nhỏ:

– Anh bị bỏ đói thâm niên hả ?

– Linh tinh !

Khả Vy không còn cầm cự được nụ cười nữa, ê mặt vô cùng. Ai đời lại để bạn
chồng đánh giá chuyện ăn uống cằn kiệm thế này. Muốn cho điểm một người phụ nữ,
chỉ cần dẫn họ vào căn bếp, thế này thì trong mắt người khác cô đạt mấy điểm
đây. Hẳn là tên chồng đã giữ thức ăn làm của riêng rồi, hắn có ý làm mình bẽ
mặt sao.

Đành vậy, đâm lao thì theo lao, cô bắt đắc dĩ mời hai người bạn ngồi xuống bàn
ăn. Giật tay áo Lạc Thiên hội ý.

– Gì ? – Sau khi lựa một vị trí đắc địa, Lạc Thiên kiệm lời, anh biết cô sẽ nói
gì nên phòng thủ sự cục mịch trong lời nói từ trước.

– Anh… thôi rồi, từ giờ tôi hứa sẽ không làm phật ý anh nữa, nói đi,… nói
xem anh để đồ ăn ở đâu rồi, trong đây phải không?

Trần Hùng và Tuấn Kiệt thấy cả hai vị thủ thỉ bên cái tủ lạnh cố đứng hóng
nhưng không thể, bí mật quá, ngầm định sẽ rút lui, chứ ăn vài lá rau này thì
chết đói bỏ xừ.

– Cô nấu dở quá, tôi phi chúng vào thùng rác rồi ! Nấu ăn chẳng ra làm sao cả,
định hại chết bạn tôi à ?

– Anh… ! Được lắm, nếu đã vậy thì…

 

Khả Vy uất ức không để đâu cho hết được, cô nhìn vào thùng rác, thành quả lao
động của cô đã bị hủy trong tíc tắc chỉ bởi sự khó tính trong ăn uống của tên
chồng. Nếu không hợp khẩu vị hắn có thể nói để cô điều chỉnh, sao lại thiếu tôn
trọng một cách như vầy.

– Thực ra thì hôm nay không phải em nấu, anh Thiên trực tiếp động bếp đấy ạ !
Em đã nói sẽ giúp làm các món mặn nhưng anh ấy không chịu, cứ một mặt tranh
giành…

Điêu ơi là điêu, con Cáo lại nghĩ ra cái trò gì đây, Lạc Thiên bịp miệng cô tức
thì. Anh còn thận trọng áp người cô lại để tránh ngọ nguậy.

– Thật vậy chứ ? Ôi, thật là ngưỡng mộ ! – Trần Hùng và Tuấn Kiệt đồng thời mắt
chữ A mồm chữ O, nhìn hai vợ chồng họ tình tứ thế kia cơ mà.

– Hờ hờ ! – Sao con Cáo này thông manh thế nhỉ, lúc nào cũng biết cách xoay
chuyển tình thế, Lạc Thiên cười với vẻ mặt ưa nhìn nhất có thể, bất chấp những
cái huých tay của vợ vẫn ghì chặt lấy. Chỉ cần sơ sẩy là cái đài sẽ hót hay như
khướu.

– Không phải ngại đâu ! Chúng tôi quen nhìn những cảnh thân mật của cậu rồi mà
! Cứ tự nhiên ! Ha ha, món rau này của Lạc Thiên làm phải không ? Để thử xem
nào ! – Trần Hùng và Tuấn Kiệt tranh nhau “tàn dư” còn sót lại.

– Uầy! Chơi với nhau từ thuở đóng khố mà bây giờ mới biết ông bạn nấu ăn không
tồi ! Mỗi tội sợ rau để dài quá, hơi nhạt xíu xiu nhưng đàn ông con trai làm
thế thì duyệt! Chị dâu được nhờ rồi! – chỗ bạn bè thân thiết nên Tuấn Kiệt
thẳng thắn, anh đâu có biết đôi mắt của Khả Vy đang hằm hằm nhìn mình.

Lạc Thiên cười phá lên thích thú nhờ một chút chê bai mang tính bóng gió, tự
nhiên anh thấy quý Tuấn Kiệt ghê gớm.

 

– Trần Hùng, cậu nhận xét đi chớ ? Thấy anh nấu món này thế nào ? Cứ nhiệt tình
nói !

– Nói thực thì anh nấu kém lắm ! Cho hơi bị nhiều dầu, ăn ngấy quá ! Hình thức
thì không được đẹp cho lắm ! – Trần Hùng muốn nịnh chị dâu, anh pha trò chọc
quê Lạc Thiên, tạo cơ hội cho chị dâu phê bình, nhưng thật không phải lúc. Khả
Vy nhìn cháy ruột gan anh. – Ấy ấy chị dâu à, em không dám chê đức lang quân
của chị đâu ! Chỉ là em tham kiến giùm thôi !

Đành ra đối với người ngoài họ hiển nhiên nghĩ rằng Khả Vy vì không muốn chồng
bị “dìm” nên khó chịu, còn Lạc Thiên cười ha hả, chắc do thiếu kinh nghiệm nên
chữa cháy với vợ. Hẳn yêu cầu bữa cơm của chị dâu cao lắm đây.

– Thấy họ nói gì chưa ? – nghé đầu vào Khả Vy, Lạc Thiên đắc chí, – cô mà chọc
tức tôi, tôi sẽ cho họ biết ai mới là người nấu ! Lúc này cô mang ơn tôi đó!

Đôi môi của cô ép chặt vào bàn tay anh, chỉ cần có cơ hội sẽ sẵn sàng nhe răng
nanh hung dữ, ước gì cô có hàm răng của một con Dracula với hai chiếc răng ở
hàm trên vươn dài, chỉ cần nghĩ đến thế đã đủ suug sướng.

– Anh Thiên, tiện đây anh nấu thêm cho chúng em đi ! Dù gì cũng phải chiêu đãi
bạn bè ! Anh mà nấu riêng cho mỗi chị dâu tụi này không phục đâu ! – Trần Hùng
nhai nhồm nhoàm, đem chuyện này kể với những người tình cũ của Lạc Thiên thì
các nàng ấy tiếc hùi hụi cho xem.

– Phải đấy !

Chẳng cần Khả Vy phải công kích, hai cậu bạn quý của Lạc Thiên đã dồn anh vào
chân tường. Cùng cực, anh xắn tay áo tìm viện trợ của vợ, đàn ông vốn có tính
sĩ, để bạn bè ngưỡng mộ mình chiều vợ thì còn gì bằng.

– Giúp anh!

Èo ôi, nghe hắn nói mà nổi da gà, “giúp anh” cơ đấy. Khả Vy chấp nhận với điều
kiện tất yếu, bao bọc thể diện của mình.

– Chị dâu đừng chiều Lạc Thiên, y mắc bệnh ỷ lại đó ! Cứ ra đây ngồi với chúng
tôi!

– Không ! – Lạc Thiêm mím môi dè chừng Tuấn Kiệt, một tay giữ lấy Khả Vy, anh
đâm ra ghét cái bản mặt nhăn nhở của bạn. Đã nấu cho ăn lại còn lắm chuyện.

– Xem kìa, có vợ là quên bạn bè! Chán cậu này thật ! Ha ha! Tôi cũng lấy vợ
quá!

Tuấn Kiệt và Trần Hùng cười không ngậm lại được, châm chọc một hồi, đến khi bị
cả Khả Vy lẫn Lạc Thiên gừ mặt mới im hơi lặng tiếng. Hai anh chàng tì tay lên
mặt bàn dài cổ đợi sản phẩm “made by Lac Thien”.

Lần đầu tiên cặp vợ chồng này nấu ăn chung! Vì là lần đầu tiên nên không tránh
khỏi sự không ăn nhập, mỗi người một ý. Đồ ăn trong tủ đem ra chế biến là được.
Lạc Thiên đứng ngóng cái tủ lạnh một hồi lâu, xoay đi xoay lại không biết chọn
món nào, mặc kệ hơi lạnh tỏa ra từ tầng thoát nhiệt mang theo các phân tử có
mùi cứ phả thẳng vào người.

 

– … – Khả Vy trao quyền quyết định cho Lạc Thiên mà anh lề dà lề dề, nhíu
mày.

– Đây ! Chúng ta sẽ làm món trứng tráng và thịt kho tàu ! – Lạc Thiên nhớ rằng
cô em gái mình, Lạc Nhã có khiếm khuyết trong việc bếp núc và thường xuyên chiêu
đãi hai anh trai món này, cơ hồ vì quá dễ để thực hiện. – Phụ bếp ! Em đứng xem
bếp trưởng làm việc đây!

Gớm nữa, oai quá đi đấy chồng ạ ! Khả Vy không định đưa tạp dề cho nhưng để cho
khách quan, Lạc Thiên chủ động cướp của cô cho ra dáng đầu bếp. Lên gân bằng
một cái “e hèm’, anh bắt tay vào công cuộc. Giả bộ “anh anh em em” ngon lành.
Tuấn Kiệt và Trần Hùng thi nhau diễn lại động tác vừa rồi của Lạc Thiên, thi
thoảng cả ba, bao gồm Khả Vy quay ra phớ lớ bởi sự nhập tâm một cách quá đáng
của đầu bếp nghiệp dư.

Hồi đấy Lạc Thiên vẫn hay trêu Lạc Nhã khó lấy chồng, có mấy món đơn giản mà
không làm được, khi em gái bảo anh làm thử cho biết thì nhất định không chịu,
thành ra anh vẫn chưa từng vào bếp, có chăng cũng chỉ là cổ vũ Nhược Lam nấu
cho mình. “Nghe nói” thực hiện kho thịt, cần rửa sạch, trần qua nước sôi tẩy
mùi hoi khí, ướp gia vị và đun lên, còn các bước tiến hành tráng trứng, nếu
không chắc sẽ đập nguyên lòng đỏ tròn vo thì đừng ốp la mà hãy cho ra bát, đánh
đều và chuyển qua chảo. Quá đơn giản, kể ra em gái mình khôn đáo để, biết chọn
món mà làm. Lạc Thiên vội vàng vênh mặt:

– Chờ xem tôi sẽ cho cô biết tuyệt đỉnh trứng và mĩ vị thịt heo là thế nào! –
Câu này anh chôm lại từ Lạc Nhã, và sau lần ấy anh không dám thử bất kì món gì
từ Lạc Nhã nữa, nhưng Lạc Nhã là Lạc Nhã, anh là anh. Anh trai phải hơn em gái,
thông thường bếp trưởng trong một nhà hàng vẫn luôn là đàn ông đấy thôi. Ấy ấy,
nhưng nhỡ mình nấu ngon quá ngày nào Cáo cũng bắt mình vào bếp thì phiền lắm.
Chưa gì anh đã mơ tưởng hão huyền.

– Ai lại chiêu đãi khách món sơ sài thế ? Thôi anh để đấy tôi làm cho ! Anh ra
với họ đi!

– Cô thì làm được chắc ? Không thấy họ tấm tắc chê à. Cô đứng ra bên này để xem
màn trình diễn điêu luyện của tôi đây! Hai tên kia phàm ăn tục uống, mời cái gì
chẳng chén ! Thôi, vào việc! Nhớ theo dõi cẩn thận vào đấy ! Cô là cô lười học
lắm!

 

– Thì là “đồng bọn” cả mà ! – Khả Vy đứng bên cạnh, nhìn hắn cũng ra dáng lắm
đây, chẳng biết có làm nên trò trống gì.

 

– Bắt đầu ! – nãy giờ Lạc Thiên khởi động mấy lần rồi. Anh cẩn thận bỏ đồng hồ
quăng cho Khả Vy cầm, đây là nghĩa vụ của kẻ hậu cần.

Thịt đông cứng hoắc, Lạc Thiên vừa chạm vào đã thấy nhơn nhớt mỡ liền rụt tay
lại. Miếng thịt to khủng bố và băng giá bủa vây, loay hoay không hiểu sao người
ta lại thái nhỏ vừa miệng được nhỉ, Lạc Thiên lục lọi bộ dụng cụ cắt thái. Hẳn
phải có đồ chuyên dụng mới “chặt” được tảng thịt 2º C, lần mò dần dà anh chọn
con dao bản to nhất, rút ra bóng loáng, hệt như đồ tể dùng lưỡi sắc nhọn mổ
thịt lợn. Dưới ánh đèn, anh dơ cao vũ khí, mắt nhằm thẳng vào khối vật chất.

Trần Hùng bị lóa bởi ánh sáng phản quang rùng mình trợn mắt sửng sốt.

– Anh làm gì thế ?

Cục thịt to vạm vỡ chảy nước đá trơn tuột, giữ mãi làm đầu ngón tay lạnh buốt
tê liệt, Lạc Thiên hăm hở cho lần chém đầu tiên, cánh tay phải kéo xuống theo
vận tốc nhanh mang lại lực tối đa.

– Phặp!

 

Khả Vy hốt hoảng cầm lấy tay trái của “tên đao phủ”, chậm chút nữa thôi thì
lưỡi dao vô tình đã xén trúng. Lưỡi dao thẳng tiến cắm vào thớt, miếng thịt
“chốn” ra ngoài tàm ngắm.

Anh đã thất bại!

– Phù ! – Khả Vy đánh rơi nỗi sợ hãi, hai tay cầm lấy năm ngón tay lạnh buốt
trước ngực. Tay cô không ấm nhưng đủ để cân bằng nhiệt lượng, tìm lại cảm giác
giúp bàn tay kia. – Chưa ai hấp bằng anh !

 

Lạc Thiên thu tay về, ánh mắt khác hẳn, quay mặt đi. Chiếc nhẫn tự dưng nóng
ran, siết chặt lấy ngón áp út, hiển nhiên lạnh quá co lại, nhưng đôi tay kia ấm
lắm, cấu trúc không gian của kim loại phải giãn ra chứ, có lẽ nên hiểu theo một
cách khác, ở một cơ quan nội tạng, nơi tay anh từng đặt gần đó.

– Muốn thái thịt phải để nó giã đông !

– Nhưng lâu lắm !

– Thì nhúng qua nước sôi ! Có thế mà không nghĩ ra !

– Ừ nhỉ ! – Lạc Thiên vỡ lẽ, miếng thịt mà Lạc Nhã đã dùng dao phặm phặm như
chém hoa quả là thịt tươi sống, còn của anh là đồ đông lạnh.

Tuấn Kiệt làm nguyên bộ mặt vâng lời của cậu học trò Lạc Thiên, nhìn ngay ngô
mà ham hiểu biết, Thiên ơi là Thiên, cậu cũng có lúc để phụ nữ chỉ bảo, hổ
thẹn. Trần Hùng sốt ruột giục :

– Anh chị định để tụi này mọc rễ ở đây há ?

– Thấy chưa, để tôi làm nhanh hơn! Anh đứng tránh ra đi!

Khả Vy thế chỗ, thao tác của phái nữ lúc nào cũng thuần thục hơn một chàng trai
chỉ ưa những hoạt động thể thao, để anh ta làm thật chẳng an tâm chút nào.

– Trần Hùng thích ăn đồ do anh Thiên nấu! Chị dâu để anh ấy trổ tài đi chứ, còn
hôm nào đó chị phải làm món thịnh soạn tiếp đãi khách quý!

Lạc Thiên nghe thấy đành thuận ý, chuyển nhượng từ Khả Vy sang. Nhưng cô thái
nhỏ thịt giúp rồi mới bàn giao, cho hắn nấu cơm như trông trẻ con nghịch dại
vậy. Công đoạn tiếp theo là tẩm gia vị, “đứa trẻ” Lạc Thiên cứ thấy mấy cái hộp
màu mè với các hạt có màu là muốn rắc vào.

 

– Cho ít thôi kẻo lợ đấy ! – Khả Vy cảnh báo.

– Yên nào ! – Lạc Thiên xúc hai thìa hạt nêm, hai thìa bột canh, hai thìa muối
trắng và hai thìa đường kính. Một người công bằng không thể để mỗi thứ gia vị
chịu thiệt thòi.

 

– Anh cho hơi nhiều rồi ! Bỏ bớt ra ngoài đi !

 

– Ơ hay nhỉ ? Tôi nấu có phải cô nấu đâu ! Đề nghị giữ trật tự trong quá trình
thi hành công vụ ! – Lạc Thiên nghiêm mặt, hệt như cán bộ quan chức cấp cao nạt
thư kí.

– Không được, hai anh ấy sẽ cười chúng ta mất !

 

– Làm sao mà khó nuốt ? Cô cứ để yên tôi làm, việc của cô là nhặt rau, đi làm
đi, nhanh!

 

Sao lại có kẻ cố chấp hơn hắn ta được, Tuấn Kiệt và Trần Hùng ăn phải món này
không khéo sẽ phì ra như mình dạo trước mất, lại nhắc mới nhớ, cái tên Gia Minh
đó có hiềm khích gì với mình mà hễ lần nào gặp đều tỏ thái độ đối đầu. Giả dụ
món ăn mà Lạc Thiên nấu hệt như ly cocktail hôm nào chắc sẽ bôi tro trát trấu
vào vợ hắn, tức là mình mất. Nghĩ đoạn Khả Vy bất chấp tính bảo thủ của Lạc
Thiên, cầm một chiếc thìa xúc đám lâu la gia vị đi.

– Tôi nấu chứ cô nấu à ? Tránh ra ! – Lạc Thiên có dịp làm tổng chỉ huy phải
biết tận dụng, mấy khi thợ săn sai bảo được con Cáo. Anh mặc định mình là một
thiên tài, ép buộc người khác phải nghe theo.

– Chẹp chẹp ! Có bất đồng ý kiến rồi ! Chị dâu mặc xác đi, chúng tôi muốn xem
trình độ của anh ta thế nào, chứ cô em Lạc Nhã nấu ăn trên cả tệ hại, chẳng
biết anh trai có khá khẩm hơn chút nào không, chứ tôi nghĩ di truyền lắm !

– Vậy ư ? – Khả Vy cầm lấy mớ rau và an phận ngồi nhặt, Lạc Nhã thục nữ vậy mà
không biết nấu ăn sao.

Đương nhiên nói xấu gia đình có ai thích, Lạc Thiên dùng ánh mắt « cứ chờ đấy »
để khiêu khích, anh sẽ lấy lại danh dự cho em gái mình. Nên nhớ Nhược Lam cũng
là em gái anh mà nấu ăn rất tuyệt,… hay vì mẹ anh nấu ăn dở nhỉ, từ trước tới
giờ chưa từng thấy bà vào bếp.

 

Tiếp tục công việc dang dở, thịt tẩm hương vị đã bị con Cáo ngang ngược phủi
đi, anh đành làm lại. Cũng là hai thìa gia vị mỗi loại. Khổ nỗi, anh vốn là
người không thích sao chép y nguyên, mỗi lần Nhược Lam nêm gia vị, cô thường
dùng hai muỗng cafe, còn chuyển sang công thức của Lạc Thiên, là thìa mà người
ta vẫn hay lấy ăn phở. Tương tự như vậy, để nhỏ lửa thì anh muốn cho to hết cỡ
đẩy nhanh quá trình chín.

 

 

 

 

Chương 7.4: Luật gia
trưởng

– Lạc Thiên à, tôi khuyên thật đấy, để tôi giúp ! – Khả Vy vặn nhỏ bếp
ga.

– Cô kiểm điểm cách nấu nướng của mình trước khi giáo huấn người khác đi, tôi
nấu theo cách của Nhược Lam, chỉ có ngon trở nên. Nghe đây, cho nhiều nước vào
ninh lên sẽ ngọt thịt !

Ừ, phải rồi, hắn đã tín nhiệm cô ấy như vậy thì ý kiến của mình đâu có giá trị.
Mọi thứ của cô ấy đều hơn mình cả. Khả Vy thở hắt, quay trở lại với đám rau bèo
bọt, tức mình xếp chúng cùng đầu, một nhát dao cắt xoẹt chia đôi thân già và lá
non. Việc gì phải tỉ mẩn từng cậng rau đơn lẻ.

 

Đến món trứng, Lạc Thiên kiếm một tô bát lớn kèm theo mười quả trứng gà. Những
giọt mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên trán, lấm thấm tấm áo.

– Vợ !

 

Trần Hùng và Tuấn Kiệt « tình nguyện » chuyển hướng về phía Lạc Thiên, quan sát
cách hành xử của người chồng trẻ tuổi. Khả Vy biết chỉ có bạn ở đây anh mới
xưng hô tử tế, vậy thì cũng trước mặt bạn anh cô mới cần thẻ hiện con dâu nhà
họ Cao thế nào.

– Lau mồ hôi trên trán !

Khả Vy lật đật vào nhà tắm lấy chiếc khăn chấm chấm lên khuôn mặt Lạc Thiên.

– Thấm mạnh tay vào ! – Anh dừng việc đôi phút, con Cáo điệu đà quá, có lau cái
mặt cho mình thôi mà mãi không xong. Cứ thử không có mặt hai người kia ở đây
xem, có mà cô ta chùi mặt mình kĩ càng như lau sàn nhà thì có.

Lạc Thiên liếc nhìn Khả Vy, anh hơi cong lưng làm thành một đường cong quyến
rũ. Cũng có giọt mồ hôi xuất phát từ vầng thái dương trượt xuống vai áo cô. Xem
ra việc nấu ăn hằng ngày của chị em phụ nữ không hề dễ dàng chút nào.

– Thôi !

 

Cô đang thấy mình giống hệt một nhân viên hộ lí, khi cần thì anh gọi, khi không
thiết thì bảo tránh ra. Cố nhẫn nhịn nào Khả Vy ơi !

Anh tiến hành việc đập vỏ.

– Bụp ! – Quả đầu tiên vừa cầm trên tay đã bị vỡ do nắm quá chặt. Hủy !

– Bụp ! – Quả thứ hai nhẹ nhàng hơn, dùng hai đầu ngón cái tỳ chặt tạo lực nén
nứt vỏ, vỡ thành hai mảnh nhưng trứng dây hết ra tay.

– Bụp ! – Quả thứ ba khéo hơn, đập vào thành bát, ưu điểm : khỏe tay, nhược điểm
: quá nhanh nhẹn, trứng một lần nữa dính vào tay, bắn lên tạp dề và cổ áo.

– Bụp ! – Quả thứ tư cẩn thận hơn, đập vào thành bát, khắc phục nhược điểm
trên, tuy nhiên địa điểm không thích hợp, trứng không rơi vào lòng bát mà xuất
hiện bên ngoài thành.

– Tôi làm mẫu cho ! – Khả Vy lắc đầu, cô đang rửa rau bên cạnh, tiếc hùi hụi
cho bốn quả trứng gà.

Lạc Thiên rửa tay cẩn thận sau mỗi lần thất bại, sao coi người ta đập trứng dễ
thế mà thực tế lại khó nhường này.

 

– Lòng đỏ vỡ rồi ! Thiếu chuyên nghiệp !

– Ít ra thì nó cũng ở trong bát, không như anh ! – Khả Vy lấy thêm quả nữa.

– Thôi đi, để tôi làm cho mà xem, chẳng qua tôi chưa từng thấy truyền hình trực
tiếp đập trứng nên không biết làm, giờ coi rồi thì sẽ làm được.

Năm quả trứng còn lại Lạc Thiên cố gắng hết sẩy, không muốn mất hình tượng,
chuyên tâm vào việc, dù còn vương lại vài chiếc vỏ trứng nho nhỏ trong lòng
trắng.

Nhìn hắn vênh mặt rõ là ghét, Khả Vy đứng đấy xem, đánh trứng hay nhào lộn ảo
thuật vậy. Be bét, bê bối, xáo trộn, tùm lum. Hắn đặt tô trứng trước bụng, tay
ôm lấy như bồng con nít, tay còn lại ngoáy mạnh hết công lực. Đến nỗi mà hai
người bạn phải ngao ngán, uể oải trong đợi chờ.

– Anh Thiên, sắp được chưa ?

– Tôi lấy dầu cho vào chảo hộ anh rồi đây !

– Trần Hùng, cậu kéo chị dâu ra ngoài cho anh nào, nhiều lời quá, đừng có tranh
công với đầu bếp !

 

Phụ nữ đôi khi lằng nhằng vậy đó, cô muốn thử tài nghệ của chồng thì phải để
yên cho tôi làm chứ ! Lạc Thiên đặt chảo lên bếp, sợ bắn dầu nên anh quyết định
đổ hỗn hợp lòng trắng đỏ trước rồi mới bật bếp.

Theo lệnh của đại ca, Trần Hùng kêu Khả Vy ra bàn ngồi, cả ba chẳng biết làm gì
ngoài việc chống cằm chờ đợi kim giây nhúc nhích từng bước.

Con Cáo cho dầu khiêm tốn quá, Lạc Thiên tương hẳn một phần tư chai dầu một lit
vào trên bề mặt trứng tráng. Duy trì mức lửa tối đa. Chừng ba mươi giây có dấu
hiệu sôi dầu, anh khom người dàn trải miếng trứng đều quanh diện tích rán. Sực
nhớ ra quên chưa cho súp, đưa mắt về ba đối tượng, dè chừng rồi đứng chắn tầm
nhìn, rón rén cầm lọ gia vị. Tại các hạt súp li ti cứ bơi trong dầu ăn nên đổ
nhiều cho chắc ăn.

– Bộp ! Bộp ! Bộp ! Bộp !

– Ui cha ! Mặt của tôi !

Khi sáu con mắt quay lại thì Lạc Thiên đã ôm trầm lấy dung nhan của mình. Tiếng
xèo xèo của chảo trứng vang lên sôi động làm nhạc nền cho không khí. Chả là tay
Lạc Thiên mỗi lần đập vỏ đều có nước, rơi xuống bát trứng, nay gặp dầu ở nhiệt
độ cao chúng bắn lên như tên lửa. Anh tìm mọi cách hất nước lạnh lên mặt, dát
và xót đồng hành trên làn da bị tổn thương. Tuấn Kiệt ngồi ngoài chạy tới định
tắt bếp nhưng dầu bắn ra nhiều quá, né mọi đường mà chưa thể thò tay khóa bếp.
Trong giây phút đó, Trần Hùng nhanh nhẩu đoảng cửi áo sơ mi phủi ngay lên.
Chiếc áo chuyển màu trong giây lát, từ màu trắng trở thành ánh vàng, « ôm ấp »
thức ăn ở dưới. Được cái dòng « nham thạch » tạm thời bưng bít.

Khả Vy chỉ kịp thốt lên một tiếng « Ối giời ơi ! » chào thua.

– Đáng lẽ ra nên khóa van ga thay vì tắt bếp !

Trần Hùng và Tuấn Kiệt đi đến ngạc nhiên trước một phương thức quá đơn giản.
Bình ga nằm bên dưới, gần với nồi thịt hơn nên sẽ tránh bị bắn dầu. Cả thêm Lạc
Thiên ồ lên một tiếng cảm thán vang trời, thán phục trước sự thông minh của
phái yếu. Tuy nhiên việc đã lỡ, không thể lùi lại thời điểm xảy ra sự cố. Hiện
tại chỉ nắm bắt được mùi khét lẹt khinh khủng.

– Khóa van lại nhanh ! – Tuấn Kiệt, Lạc Thiên và Trần Hùng vội vàng cúi xuống,
người này nắm tay người kia, chẳng biết ai là người nắm được van của bình ga.
Ba bàn tay chắc nịch nhiệt tình muốn ngăn chặn mùi khét. Khổ nỗi ngược chiều
kim đồng hồ là đóng ga, họ nhầm mất rồi.

Khả Vy thở dài, nhẹ nhàng nhấn ngón trỏ vào bếp. Ba anh chàng phá lên cười
tưởng mình đã tắt được rồi. Đâu còn bị bắn nữa mà phải cần kíp khóa van, tắt
trực tiếp trên bếp có phải hơn không. Chiếc áo của Trần Hùng vừa rồi bắt cháy,
phừng lên với mùi khét lẹt của sợi cotton, cộng thêm dầu ăn quá là nguy hiểm.
Do đó ta có thể đưa ra kết luận : Đừng để ba kẻ đàn ông không có kiến thức về
nội trợ vào bếp.

Mất chừng mười phút không khí lọc trong lành. Trần Hùng là người bị mất của nhưng
bình an nhất, còn Lạc Thiên và Tuấn Kiệt thì người đi thay của. Đặc biệt là Lạc
Thiên, mặt anh nổi lên một vài chỗ đỏ do bỏng nhẹ.

Khả Vy đem đồ y tế ra, lấy bông gòn tẩm thuốc mỡ. Xấu hổ kèm theo, Lạc Thiên từ
chối không để cô sơ cứu, đặt chiếc gương lên bàn mà tự xử. Nhất định không nhờ
ai hết.

– Để em rải thuốc cho ! – Vẫn còn một nạn nhân nữa, Tuấn Kiệt bị thương ở tay,
Khả Vy ân cần tránh để cho anh bị đau.

Ngay cả rắc thuốc đàn ông cũng vụng về, Khả Vy vừa động tay vào là Tuấn Kiệt
bớt xót hẳn, không hề nhăn nhó như quả táo tàu ai kia. Khả Vy xắn cao tay áo
anh lên, mỗi lần chấm bông đều mang cảm giác dễ chịu. Nhìn vết bỏng y như bị
ong chích, tuýp thuốc sẽ có tác dụng làm dịu vết thương và chóng liền.

– Cảm ơn em nhé ! – Tuấn Kiệt cười cười, chắc hè này phải mặc áo dài tay nhiều
nhiều rồi.

– Không có gì ! Anh chỉ cần chú ý vệ sinh chỗ bỏng và bôi thuốc thường xuyên là
sẽ khỏi thôi ! À, anh Hùng, để em lấy áo của anh Thiên đưa cho anh mặc !

– Ừ ! Phiền Khả Vy nhiều ! – Trần Hùng mang áo may ô, anh dùng tạm chiếc áo
khác của bạn. Anh hơn cô bốn tuổi nhưng vẫn thường gọi chị dâu cho thân thiết.

– E hèm ! – Tuấn Kiệt húng hắng ho, anh giả bộ kêu đau để chiếm lấy sự quan tâm
của vợ bạn. Hết rồi lại đến Trần Hùng, họ thi nhau tiếp chuyện Khả Vy, để ai
kia ra rìa.

Lạc Thiên ngồi một mình một góc, soi gương và lẩm bẩm một mình. Đúng là đồ dở
hơi, chồng bị thương không lo lại đi chăm kẻ khỏe mạnh. Hai tên kia cũng vô ý
vừa thôi chứ, mình bị đau nhất mà không thèm hỏi han. Còn nữa, rõ ràng mình mới
là người thân mà cô ta lại ngồi giữa hai tên hám sắc kia à ?

– Trần Hùng ! Lấy cho anh ly nước !

– Em đang thiếu năng lượng đây ! Anh tự đi mà làm !

 

– Tuấn Kiệt !

– Cậu còn thiếu tôi một bữa cơm đấy ! – Không giúp là không giúp, Tuấn Kiệt trở
lại với câu chuyện của mình. Anh và Trần Hùng muốn xem tên bạn chí cốt này chọn
vợ hay chọn bạn.

Đời nào con Cáo lấy nước cho mình chứ, Lạc Thiên không đòi hỏi thêm. Buồn bực
kinh khủng, ba con người kia đang cười đùa hớn hở, không ai thèm để mắt tới
anh.

Nghĩ cũng thấy thương, Trần Hùng dừng cuộc chơi tại đây :

– Thôi thôi, giả chị dâu về cho Lạc Thiên này ! Nói chuyện với chị dâu chán
chết đi, cứ tý tý lại quay sang nhìn chồng chẳng vui tẹo nào ! Còn món thịt
nữa, anh Tuấn Kiệt, chúng ta vào bếp coi xem thế nào !

Hai người đứng dậy khiến lớp đệm trên ghế sofa lún xuống. Lạc Thiên ngồi đầu
ghế lấy gương che mặt, lấp ló nhìn người đối diện. Trông anh lúc này kém hoàn
hảo quá, thì ra con Cáo cũng biết chừng mực đấy.

– Đưa bông đây tôi bôi thuốc cho ! – Khả Vy đứng dậy đi vòng qua bàn sang ngồi
cạnh, môi mím lại vì khuôn mặt tồi tội của chồng. – Đồ hấp, cái mặt quan trọng
nhất phải trị thuốc đầu tiên, anh nhìn xem, mặt anh giờ như bị chứng cá ý !

– Làm sao nào? Phải nhường bạn bè trước ! Có… vợ rồi thì… đẹp trai để… hai tên
kia ghen ghét à ! – Lạc Thiên trẻ con đưa mặt cho cô tút tát lại giùm. Anh đã
nói không cần thì cô phải tự hiểu ngược lại chứ, lúc rồi lẽ ra phải nằng nặc
chăm sóc anh trước.

– Thế á ! – Khả Vy vô cùng nhẹ tay, khoảng cách của hai người lúc này đã xích
lại rất gần.

Về phần Tuấn Kiệt và Trần Hùng, sau khi mở vung nồi thịt ra, nhìn những « cục »
thịt không hề đen đen, vàng vàng, chay cháy lấy làm ngạc nhiên. Cứ tưởng thiếu
gia Thiên gờ m, thì ra cũng mát tay.

– Không đâu, chắc là do vừa rồi tụi mình tắt van ga nên chưa cháy ! – Trần Hùng
lắc đầu. Thực ra là nhờ Khả Vy đã cứu cánh Lạc Thiên, cô đã tắt cả hai bếp.

– Giờ cậu có muốn thử không ?

Tuấn Kiệt đưa mắt về cái nồi, cũng muốn coi xem.

 

 

 

 

 

Chương 7.5: Luật gia
trưởng

– Ọe ! Khiếp quá ! Cái thế gì thế này ! Kinh tởm đến tận già !

Miếng thịt ngay lập tức bị chặn ở cơ quan vị giác, các đầu dây thần kinh liên
tục gửi tín hiệu về trung khu phân tích thần kinh. Theo phản xạ, Trần Hùng và
Tuấn Kiệt phỉ nhổ cái thứ « rác rưởi » – thành quả lao động của người khác.

*

Tại phòng số 27, tầng một của bệnh viện Thái Thịnh…

– Xin chúc mừng quý bà, thai nhi đã được hai tháng tuổi và phát triển bình
thường, khi lớn lên cháu sẽ trở thành một quý ông lịch lãm !

Vị trưởng khoa sản trực tiếp tiến hành siêu âm cho thai phụ, ông làm đúng trách
nhiệm của một lương y nên không thể biết niềm vui ẩn sau đôi mắt của người phụ
nữ mang trong mình dòng máu « tương lai » nhà họ Cao. Nghịch lí rằng, chính anh
trai của thai nhi này còn lớn tuổi hơn cả mẹ bé, và bé sẽ có một chỗ đứng nhờ
người anh đó.

*

Quán bar sáng thứ hai là thời gian nghỉ ngơi của hầu hết đội ngũ nhân viên. Vũ
Gia Minh mới chợp mắt được vài phút, đối với anh cuộc sống về đêm ở thành phố
này quyến rũ hơn ánh ban mai kia nhiều. Anh thích không khí xập xình đầy cám dỗ
do chính mình tạo ra, kết thứ nước đỏ trong vị đắng của rượu nho, yêu góc thác
loạn của cuộc sống, chính nơi mà mọi thứ trở nên điên cuồng, hoang dã ấy vạch
trần xuồng xã bản chất của loài động vật cao cấp thuộc bộ linh trưởng.

Mỗi người có một cuộc sống riêng, Lạc Trung theo đuổi sự nghiệp của gia tiên để
lại, vị trí phó Tổng được anh lựa chọn và mục tiêu vươn xa hơn. Hay như Lạc
Thiên, Trần Hùng, Tuấn Kiệt cân bằng giữa công việc bộn bề và những cuộc vui
nhởn nhơ. Vũ Gia Minh từ bỏ cơ hội ngồi trên tòa thị chính cao sang, chỉ tay
sai khiến đám nhân viên vận hành guồng máy công việc, anh tìm cho mình một
hướng đi khác mang đậm tính xã hội đen.

 

Không thể phủ nhận những mặt tích cực của việc hoạt động các quầy rượu, vũ
trường, nhưng phần lớn lợi bất cập hại. Vũ Gia Minh tương đồng với nhân tố màu
đen đó, điều khiển chuyển động hư hỏng của giới trẻ hiện hành.

Không sai, chính bởi tính chất công việc nên anh luôn gằn mặt và « máu ». Nếu
không, sao có thể tồn tại trên nỗi thất bại của kẻ yếu thế hơn, trừ những người
anh thực sự coi là bạn, cấp dưới thì luôn nhận lấy lạnh lùng đáng sợ. Nên một
Vũ Gia Minh hài hước, nhẫn nhịn khác hoàn toàn trong giới hạn tưởng tượng của
tầm nhìn hạn hẹp.

Phi Hàm hiểu anh đã ca ngợi ai thì người đó thật sự xứng đáng, hay nếu đã có ý
tác hợp mình cho chàng trai nào thì hẳn cô quá đỗi may mắn. Anh khuyên giải :

– Tin tôi đi, cái người mặc đồ màu mè hôm ấy là Lạc Trung, vì lí do nho nhỏ
khiến anh ta phải đổi tên với em trai.

– Anh nói những lời này liên quan gì đến tôi chứ ? – nhưng phụ nữ luôn tỏ ra
làm ngơ.

– Giờ thì chưa nhưng sẽ đến lúc ! Cô thử cho anh ta một cơ hội xem !

– Không, tôi không bao giờ có ý định với đàn ông đã có vợ.

– Tôi đã nói rồi, Khả Vy, cô ta là vợ của cái tên tự nhận mình là anh chồng đó
! Hắn mới chính là Lạc Thiên, còn người tôi giới thiệu với cô còn đang độc thân
!

Chẳng có sự biện hộ nào hợp lí cho mớ nhùng nhằng lẫn lộn, đàn bà là chúa đa
nghi. Vũ Gia Minh thở dài một cái, gọi lại cho Lạc Trung đang chăm chăm chiếc
điện thoại lời rất tiếc. Tiếc thật, anh không có cách nào giải quyết mối hiểu
lầm vì ngay chính anh cũng không hiểu chuyện gì.

Có một chuyên gia tình yêu là chính em trai mình, nhưng Lạc Trung không đời nào
kiếm tìm thêm phiền phức, anh chợt nghĩ đến Khả Vy, chỉ cần cô tới giải thích,
may ra…

*

Lạc Thiên gối đầu trên thành ghế sofa, duỗi thẳng người như con mèo sưởi nắng.
Anh đang đợi cơm sáng. Thật là lạ, kể từ hai hôm nay, mấy lần anh đã định gọi
Trần Hùng, Tuấn Kiệt sang chơi, lấy làm dịp bắt con Cáo trổ tài nấu nướng, cúp
cung phục vụ mà họ kêu bận hoài, cuối tuần thì có việc ư. Mà họ cũng vô ý, tối
hôm ấy cả hai cáo biệt lúc nào mà anh chẳng hay, chỉ biết con Cáo cằn nhằn việc
dọn dẹp ghê gớm.

– Tôi đã chuẩn bị xong bữa sáng rồi ! – Khả Vy ra tận phòng ngoài thông báo.

– Ờ ! – Anh chàng vươn vai lười nhác, con Cáo chiều chồng đáo để, tuyệt đối
không cho vào bếp. – Ăn nào !

– Anh ăn xong cứ để bát đĩa đấy tôi rửa sau, tôi đi đằng này có chút việc !

– Đi đâu ? – Lạc Thiên cộc lốc, có mối quan hệ nào của con Cáo cho phép cô ta
bỏ rơi bữa sáng cùng chồng để đi.

– Đi đâu hỏi làm gì ? – Lạc Trung không yêu cầu cô phải giữ kín, chỉ là có một
ngọn lửa đâu đó mách bảo cô nên giấu.

– Ơ hay, hỏi để biết ! Cô không được đi, ở nhà ! – Từ trước tới giờ Lạc Thiên
chỉ nghĩ phụ nữ chờ đợi mình, không có điều ngược lại, mặt khác, còn có niềm
thú vị hơn được ngồi bên cạnh anh được chăng.

Khả Vy chẳng thừa hơi liếc anh lấy một cái, nếu anh có quyền hẹn hò với nàng
Dương Mẫn thì tại sao cô lại không được phép ra ngoài. Hơn nữa việc cô đi gặp
Lạc Trung hoàn toàn chính đáng.

 

– Phải rồi, tấm ga phủ giường của tôi bẩn rồi, cả gối nữa, rèm cửa cũng cần
giặt lại sạch sẽ. Ăn xong rồi cô dọn dẹp một thể đi ! – Để bới việc cho con Cáo
thì chẳng thiếu, nếu Khả Vy không xen ngang có lẽ mệnh lệnh của thiếu gia này
còn dài dằng dặc :

– Được thôi, đi về rồi tôi sẽ thực hiện !

Khả Vy lên lầu thay đồ, mất mười lăm phút cô trở xuống. Trong nhường ấy thời
gian, Lạc Thiên chống cằm nghĩ rằng cô giận dỗi mình, có khi nào vì đã tranh
công cướp vị trí người đầu bếp trước mặt Trần Hùng và Tuấn Kiệt.

– Tôi đi đây !

Khả Vy chỉ vọng lại một tiếng rồi mất hút, cô làm ra vẻ gấp rút để tăng thêm
tính phớt lờ anh. Đôi khi người ta muốn có được sự chú ý của người khác bằng
các hành động muốn tránh xa họ, và đến ngày hôm nay dường như cô đạt được điều
ấy. Lạc Thiên quả nhiên tức tối, anh chạy theo tận ra cổng với chiếc áo balo
rộng thùng thình và quần sọc xanh xám. Từ xa đã thấy một chiếc xe bóng loáng
đứng chờ :

– Khả Vy, cô ở lại cho tôi !

– A ! Lạc Thiên à, cho anh mượn Khả Vy của em một lát nhé ! Anh cần lời giải
thích của cô ấy ! Chào em ! – Lạc Trung mở cửa cho Khả Vy rồi lên xe đi ngay,
anh không muốn để người đẹp chờ đợi lâu.

Còn Lạc Thiên, ngoài việc lẩm nhẩm khó chịu, anh còn biết làm gì hơn. Ít ra thì
đó là Lạc Trung, nếu là một người đàn ông nào khác thì cô chết với tôi ! Chắc
là anh trai muốn nhờ vợ mình lập luận mối quan hệ Lạc Thiên Lạc Trung đây mà !

*

Trên xe, Khả Vy mỉm cười trước thái độ ra tận cổng tiễn người thân của chồng,
kể ra hắn cũng… dở hơi.

– Phiền em nhé, em nói giúp anh về số phận của cái tên Lạc Thiên, hôm ấy anh
hoàn toàn vào thế bí nên…

– Dạ, anh yên tâm em sẽ nói cho chị ấy hiểu.

 

Đúng như dàn xếp, Phi Hàm ưng thuận chờ đợi người đến. Vẫn là khuôn mặt hôm
nào, trong trang phục lịch lãm của một đức ông Lạc Trung đã phá vỡ khẳng định
về cái tên. Khả Vy không cần nói nhiều, Phi Hàm không cần thiết phải nắm kế
hoạch hoán đổi, cô tự đặt một vé mời cho chàng trai này trong thâm tâm. Trị giá
của chiếc vé đó có thể là vô giá, nơi một tình yêu độc quyền đâm hoa kết trái.

– Phù ! – Vũ Gia Minh thoát ra từ cửa sau của hộp đêm, thở mạnh. Anh chỉ giúp
được bạn đến đây thôi, phần còn lại nên để Lạc Trung tự lựa chọn phương thức
của riêng mình.

Khả Vy nối gót, tầm này về chắc Lạc Thiên sẽ không nói muộn. Trong sảnh vũ
trường sắc màu u ám là thế, lác đác các nhân viên dọn dẹp thế mà thế giới bên
ngoài trong lành quá. Cô cầm hộ Gia Minh một chiếc túi mà khi nãy lúc theo ra
ngoài có một người bịt khẩu trang mặc đồ lễ tân nhờ chuyển giúp. Chỉ dừng lại
chút thôi mà anh đi nhanh quá, hớt hải theo, khi đến gần nơi anh đứng thì thấy
có một vài người chờ sẵn, trực chờ để bắt tay anh.

– Vũ Gia Minh, nhân viên nhờ tôi đưa anh cái này ! – hả Vy thở dốc, vịn thành
tường nghỉ ngơi, tay còn lại giơ lên cầm túi xách.

– Cút về đi, tôi không quen biết cô !

Trừ tấm lưng to lớn vững vàng tĩnh lặng của anh, âm thanh của câu nói nghe mới
nặng nề và dứt khoát làm sao. Nếu như mọi lần cô sẽ ném chiếc túi về phía anh
và bỏ đi thật, nhưng dự cảm cho cô sự phá đoán khác. Đúng thật bất ngờ trước
những lời phũ phàng ấy, Vũ Gia Minh trong hiểu biết của cô là người không biết
đối nhân xử thế, mà lúc này, có lẽ đôi mắt sau mái tóc kia mới có câu trả lời.
Để rồi có một giọng nói khác vô tình:

– Vũ Gia Minh, anh bị bắt vì tội tàng trữ chất ma túy !

 

 

 

 

Chương 7.6: Luật gia
trưởng

 

Dường như chẳng mấy ai nhận ra sự có mặt của đội ngũ cảnh sát nghiệp vụ trong
hộp đêm. Vũ Gia Minh không hề tỏ ra nao núng, việc vượt qua được hàng rào bảo
vệ nghiêm ngặt và gài người vận phục trang của bar chứng tỏ đằng sau đám thi
hành phát luật này phải có kẻ giật dây. Anh chỉ là không muốn kẻ vô tội bị kéo
vào trò chơi của gia đình mình. Chẳng cần phải nghĩ ngợi cũng đưa ra cam đoan
trong chiếc túi đen bọc da cá sấu kia chứa đựng thứ hàng lóng, và Khả Vy vô
hình chung bị cuốn vào.

Không một vũ trường nào trên thế giới không phân phối và tiêu thụ chất kích
thích. Mấu chốt ở cấp độ loại hàng hóa chứ không phải cấm đoán hoàn toàn., Vũ
Gia Minh là người cẩn trọng, anh tuyệt đối nói không với hàm lượng chất cocain
vượt kiểm soát, từ chối mọi sản phẩm gây nghiện với hoạt tính cao, chứa phần
trăm tổn hại tới sức khỏe lớn. Chiếc thẻ Passport là một lý thuyết chứng minh,
muốn vào câu lạc bộ của Vũ Gia Minh, bạn phải đáp ứng yêu cầu tài chính để chi
trả cho những viên thuốc đem lại cảm giác thăng hoa nhất thời vô hại.

Vũ Gia Minh có bằng chứng kháng cáo, nhưng cô gái kia thì không, chưa kể cô ta
vừa đi tắt theo lối hành lang của casino mini đi ra, theo luật pháp người trên
hai mốt tuổi mới có quyền đặt chân vào. Dù thế nào Cao Lạc Thiên cũng là khách
quen mặt, danh dự này ở đôi bên, anh biết rằng gặp cô ta là điều không may mà.

– Các người giữ tang vật là đủ, con nhỏ kia tôi thuê nó vận chuyển, không mắc
mớ ! Tôi sẽ đến đồn !

Khả Vy trân trối nhìn Vũ Gia Minh chìa cho một thanh niên khác còng tay rồi phủ
một tấm áo che tránh thị phi. Cô rồi sẽ biết chất hóa học trong cái bọc này là
sự thèm khát của biết bao con nghiện.

– Điều 293 trong khoản lệ 45, hành vi của cô ta là tòng phạm ! – Viên cảnh sát đã
nhận một khoản tiền lớn « mời » công tử nhà họ Vũ về hầu tòa, không lẽ nào lại
bỏ sót thiếu phu nhân nhà họ Ca

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+