Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Vụ bí ẩn Con chó tàng hình – Chương 17 + 18 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

17. HÌNH BÓNG RA TAY

Đến mười hai giờ khuya, cổng trước mở ra. Hình bóng mảnh khảnh uể oải của Sonny Elmquist xuất hiện phía dưới, bước vào căn hộ. Ánh đèn sáng lên ở cửa sổ căn hộ Elmquist, rồi tắt đi nhanh.

Nhóm quan sát trên ban-công chờ đợi.
Một cánh cửa mở ra, rồi đóng lại. Ba Thám Tử Trẻ thấy được một người di chuyển phía dưới!
Peter chụp lấy cánh tay Hannibal.
Hình bóng từ từ tiến đến phía cạn của hồ bơi, rồi lẳng lặng xuống nước, tiến tới, hầu như không tạo sóng.
Đột nhiên Ba Thám Tử Trẻ nghe người đó hít thở thật kêu. Người ấy im lặng lặn xuống nước với tiếng tõm khẽ. Rồi một chùm đèn sáng lên từ dưới nước. Kẻ xuống hồ bơi có cái đèn pin không thấm nước. Chùm sáng quét qua quét lại đáy hồ bơi.
Một bàn tay xuất hiện trong chùm sáng, thò ra chụp lấy một vật vô hình: con chó Carpates trong suốt?
Người đó trở lên mặt nước, leo ra khỏi hồ bơi, trở về nhà.
Peter bước lui, cào nhẹ cánh cửa căn hộ ông Prentice. Cửa mở ra ngay.
– Chính Elmquist! – Peter thì thầm.
Ba Thám Tử Trẻ, cùng Fenton Prentice và Charles Niedland, lật đật chạy xuống cầu thang.
Cửa sổ nhà Sonny Elmquist vẫn tối.
– Có thể anh ấy lại lang thang trong khi ngủ nữa rồi – Peter nói.
– Vô lý! – Hannibal tuyên bố.
Thám tử trưởng bấm chuông nhà Elmquist, chờ một giây, rồi bấm nữa.
– Anh Elmquist ơi! – Hannibal la lên – Mở cửa ra! Mở đi, nếu không, tôi sẽ gọi cảnh sát và họ cũng phá cửa vào thôi.
Cửa mở ra. Elmquist đứng đó, trùm áo choàng, chân trần thấy rõ dưới áo.
– Cái gì vậy? – Sonny Elmquist nói – Tôi đang ngủ. Các người muốn gì?
Hannibal bước vào cửa, bật công tác điện. Đèn sáng lên, cho thấy mái tóc đen của Elmquist đang ướt và dính sát đầu.
– Anh đã xuống hồ bơi – Hannibal tố cáo.
– Tôi không hề… – Elmquist bắt đầu chối nhưng rồi cảm thấy một giọt nước chảy từ tóc xuống mặt – tôi đang tắm thôi.
– Không, anh xuống hồ bơi – Hannibal chỉnh – Có dấu chân ướt dẫn đến cửa nhà anh.
Elmquist nhìn xuống thấy rõ bằng chứng rồi nhún vai.
– Thôi được, tôi có ra hồ bơi. Ngày làm việc ngoài chợ hôm nay cực quá. Tôi bơi để thư giãn. Thì đã sao nào?
– Con chó Carpates đâu? – Prentice la lên – Đồ vô lại! Đồ ăn cắp!
– Tôi không hiểu ông nói gì! – Elmquist nói.
Nhưng mắt Sonny Elmquist liếc nhìn bên hông, về hướng nhà bếp nhỏ xíu.
– Chắc là trong tủ bếp – Hannibal nói – Anh đã không kịp giấu chỗ nào khác.
– Cậu điên rồi! – Elmquist phản đối.
– Bác Prentice à – Hannibal nói – cháu nghĩ tốt hơn hết là bác gọi cảnh sát đi. Bác hãy bảo cánh sát mang lệnh khám nhà theo.
– Các người không thể lục soát chỗ này! – Elmquist la lên – Các người không thể nào lấy được lệnh khám nhà ngay giữa đêm!
– Có thể là không – Hannibal nói – Nhưng cũng được, chúng tôi sẽ chờ cho đến sáng, rồi sẽ xin được lệnh khám nhà. Trong khi chờ, chúng tôi sẽ túc trực ngoài sân và anh sẽ không thể nào ra khỏi nhà mà không bị thấy.
– Các người không thể làm như thế được! – Elmquist hầu như hét lên – Làm như thế là… là quấy rối!
– Chẳng có lý do gì mà không làm được – Hannibal nói – Đâu có luật lệ nào cấm chúng tôi ngồi ngoài sân. Nhưng tại sao anh phải tự gây rắc rối thêm cho mình? Cứ trả con chó pha lê ngay bây giờ, thì chúng tôi sẽ khỏi phải gọi cảnh sát.
Elmquist nhìn thám tử trưởng vài giây, rồi bước lui vào nhà.
– Trong lò nướng – Elmquist bực bội nói – Tôi định mang trả cho ông Prentice thôi. Thật mà.
Fenton Prentice khịt mũi.
– Cậu định mang trả cho tôi sau khi nhận xong mười ngàn đô-la hả?
– Mười ngàn à? – Sonny Elmquist có vẻ thật sự hoang mang – Mười ngàn gì?
– Anh không biết sao? – Hannibal Jones nói – Anh thật sự không biết gì về tiền sao?
Sonny Elmquist nhìn mọi người.

– Tôi có nghĩ ông Prentice có thể sẽ hậu tạ cho tôi, vì đã mang trả con chó cho ông. Nhưng tại sao đến mười ngàn đô-la lận?

Fenton Prentice bước qua Sonny Elmquist, vào nhà bếp. Ông mở cửa lò nướng ra. Con chó đang nằm trong đó, sợi dây vàng cột quanh.
– Bác Prentice ơi, cháu nghĩ anh ấy thật sự không biết gì về tiền – Hannibal nói – Anh ấy không phải là tên trộm. Anh ấy chỉ là một hồn lang thang đôi khi nhìn thấy nhiều việc trong khi ngủ.
Sonny Elmquist giật mình, tái mặt đi.
– Anh đã nhìn thấy gì vậy? – Hannibal hỏi – Khi anh ngủ gục trước truyền hình, thì anh nhìn thấy những gì?
Bây giờ Elmquist đang run lẩy bẩy.
– Tôi bị như thế – Elmquist nói – Tôi nằm mơ thấy đủ thứ. Tôi không làm gì nổi, để không bị như thế.
– Nhưng anh mơ thấy gì? – Hannibal vặn hỏi.
– Tôi có mơ thấy một con chó, một con chó bằng thủy tinh. Tôi mơ thấy một người nào đó đến từ trong bóng tối rất khuya, rồi cho con chó xuống nước. Tôi không thấy được người đó là ai.

– Mình nghĩ anh ấy nói sự thật – Hannibal nói với Bob và Peter.

18. TIỀN CHUỘC CÓ GÀI BẪY TREO

Gương mặt Sonny Elmquist có vẻ hốc hác đi.
– Này, tôi đã lấy con chó ra khỏi hồ bơi cho ông Prentice. Tôi định sẽ giao cho ông ấy. Thật mà. Và tôi không hề lấy cắp từ chỗ đầu tiên.
– Không – Hannibal nói – anh đã không làm thế. Anh đang ngủ khi xảy ra vụ trộm. Nhưng anh đã giấu con chó pha lê một khi anh tìm ra. Như vậy không hay chút nào.
Charles Niedland tựa lưng vào tường.
– Cậu vào lấy quần áo rồi lên trên kia – Charles Niedlandra lệnh – Chúng tôi muốn để mắt đến cậu.

Elmquist trừng mắt nhìn Charles Niedland.
– Ông không có quyền hạn gì mà ra lệnh cho tôi! – Sonny Elmquist hét lên – Ông không phải là chủ tòa nhà này.
– Còn cậu thì không có quyền gì mà xâm nhập căn hộ tôi – Fenton Prentice nói – Cậu sẽ làm theo lệnh chúng tôi, nếu không, tôi gọi cảnh sát và cậu sẽ bị bắt vì tội tàng trữ vật ăn trộm!
Elmquist quay lưng, bước vào phòng ngủ. Ba thám tử nghe tiếng cửa tủ và ngăn kéo kéo ra. Vài phút sau, Elmquist quay ra, mặc áo thun dài tay đen và quần màu sáng.
– Cậu sẽ qua đêm trong phòng khách của tôi, và cậu sẽ không ngủ – Prentice nói.
Sonny Elmquist bực bội gật đầu.
Prentice ôm con chó pha lê trong tay.
– Hannibal,chắc là cậu vẫn muốn tóm tên trộm đêm nay chứ?
– Nếu được, nếu ta đã không làm hắn hoảng sợ với tiếng ồn ào.
Frentice miễn cưỡng trao con chó. Rồi ông và Charles Niedland dẫn Sonny Elmquist lên lầu. Ba Thám Tử Trẻ đặt con chó trở vào hồ bơi, rồi tiếp tục quan sát.
Nếu có ý định lấy lại con chó, thì tên trộm không làm thế đêm nay. Những tiếng đồng hồ dài, lạnh lẽo, tối tăm lặng lẽ trôi qua, rồi đến bình minh, xám xịt đầy sương mù.
– Thật ra hắn không cần phải lấy con chó ra khỏi hồ bơi – cuối cùng Hannibal nói – Hắn chỉ cần lấy tiền của bác Prentice, rồi báo cho bác biết con chó đang ở đâu.
Sau khi ăn sáng xong, Hannibal lấy một tờ báo cũ, rồi tiến hành cắt ra thành những hình chữ nhật nhỏ, mỗi cái dài khoảng mười ba phân, rộng khoảng năm phân.
– Cậu làm gì vậy? – Bob hỏi.
– Tên trộm sắp cho ta biết nơi nộp tiền chuộc. Ta phải có cọc tiền sẵn sàng cho hắn – Hannibal nói – Bác Prentice đã biết con chó nằm ở đâu, nên bác sẽ không giao nộp tiền thật.
– Vậy thì tại sao phải giao nộp một cái gì đó? – Peter hỏi.
– Bởi vì ta cần bằng chứng tên trộm là ai – Hannibal trả lời – Ta sẽ dùng thuốc bôi đặc biệt của mình để xử lý mấy cọc tiền. Có thể ta sẽ không thấy tên trộm thu gom tiền. Nhưng nếu nhặt gói tiền, thì hắn sẽ bị những vết đen không tẩy đi được trên tay. Và ta sẽ tóm được hắn.
– Vậy cậu giả thiết rằng ta có quen biết với hắn – Fenton Prentice nói.
– Dĩ nhiên là ta biết hắn – Hannibal vui vẻ nói – Hắn biết rằng chị Gwen Chalmers rất thích kẹo sôcôla. Hắn biết rằng bà Bortz đi chợ lúc bốn giờ sáng. Nhất định hắn là người thuê căn hộ ở đây.
– Hassel! – Peter thốt lên – Chỉ còn mỗi mình ông ấy!
Hannibal mỉm cười, không nói gì.
– Cậu đã biết hắn là ai? – Prentice nói.
– Cháu biết, nhưng cháu không có chứng cứ – Hannibal nói – Chưa có. Khi nào hắn toan thu tiền chuộc thì ta sẽ có chứng cứ!
Hannibal không nói thêm gì. Khi thư đến lúc mười giờ, Hannibal đã làm được hai xấp giấy báo cắt để trên bàn phòng khách.
Người đưa thư bỏ lại một lá thư trong hòm thư ông Fenton Prentice, một lá thư đánh máy, không ký lên.
GÓI TIỀN LẠI TRONG GIẤY NÂU, RỒI BỎ VÀO SỌT RÁC NGAY CỔNG VÀO CÔNG VIÊN ĐÚNG NĂM GIỜ CHIỀU NAY.
Bức thông điệp viết trên giấy trắng, dấu bưu điện trên phong bì là ngày hôm trước.
– Hay quá! – Hannibal nói với một nụ cười hài lòng.
Hannibal tiến hành bôi thuốc trên những tờ giấy hình đô-la, trong khi ông Prentice đi tìm giấy gói màu nâu. Rồi Hannibal gói tiền chuộc gỉa lại, bôi thêm thuốc bên ngoài nữa.
– Xong – Hannibal nói với ông Prentice – Đúng năm giờ, bác chỉ cần xuống góc đường, thả gói này vào thùng rác y như chỉ thị của tên trộm. Cháu đề nghị bác mang găng tay để không bị dính thuốc. Tất nhiên là bác báo cảnh sát trước. Cảnh sát sẽ theo dõi công viên, rồi sẽ tóm cổ tên trộm.
– Lỡ có tên ăn mày nào lượm cái gói – Prentice nói – Người lục thùng rác cũng đâu có ít.
– Cháu nghĩ tên trộm sẽ không để chuyện như thế xảy ra – Hannibal nói – Hắn sẽ theo dõi.
– Thế bọn mình sẽ không có nạt tại hiện trường sao? – Peter hỏi.

– Có chứ. Đúng năm giờ, tụi cháu cũng sẽ quan sát thùng rác. Bác sẽ không nhìn thấy tụi cháu, bác Prentice à, nhưng tụi cháu sẽ có mặt ở đó!
Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+