Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Vụ bí ẩn Con đại bàng hai đầu – Chương 08 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

ĐIỀU TRA

Hannibal tuyên bố bằng một giọng cương quyết:
– Dù quá khứ Thợ gốm có thế nào đi nữa, mình tin chắc hai mẹ con Dobson cũng không biết gì nhiều hơn ta đâu. Họ chỉ biết có hai điều: Thợ gốm làm những món đồ gốm tuyệt đẹp và ông đã biết mất! Mấy dấu chân lửa trong nhà bếp đã là cú sốc cho bà Dobson, còn Tom cũng cảm thấy lo sợ. Mình có đề nghị với Tom là một đứa trong ba ta sẽ qua đêm với hai mẹ con. Cách dàn xếp như vậy có hai thuận lợi: hai mẹ con sẽ cảm thấy yên tâm hơn và có người của ta có mặt tại hiện trường nếu có thêm chuyện gì xảy ra. Mình cần Tom để điều tra trong một lĩnh vực. Vậy Peter sẽ gọi điện thoại về nhà cho mẹ để…
– Không! Mình không đi! Peter la lên. Nghe này Hannibal. Nếu có dấu chân lửa mới nữa, thì rất có thể cả nhà sẽ bốc cháy. Mình không muốn phải nhảy lầu để thoát thân. Nguy hiểm lắm.
– Thôi! Nếu cậu sợ, thì thôi vậy, – Hannibal nói. Mình sẽ đi. Nhưng mình cứ hy vọng…
– Thôi, hiểu rồi! Peter càu nhàu. Nếu cậu nói kiểu đó!… Được rồi! Đưa máy điện thoại đây…
Peter quay số nhà:
– A-lô! Mẹ hả mẹ?… Con đang ở chỗ Hannibal đây. Con ở lại cả đêm với Hannibal được không mẹ?… Dạ, cả đêm… Tụi con đang nghiên cứu… về mặt dây chuyền. Bị mất…
Tiếng khọt khạt vang ra từ ống nghe điện thoại, dường như để lộ sự không hài lòng.
– Hannibal nói rằng thím bạn ấy đồng ý, Peter nói thêm. Sáng mai con sẽ về sớm… Không, không, con nhớ là con phải cắt cỏ… Dạ! Con sẽ làm, mẹ à! Chào mẹ! Con cám ơn mẹ!
Peter gác máy xuống, nhường chỗ cho Bob. Bob cũng xin được phép ở lại nhà Jones ăn cơm tối. Bob vừa bỏ máy xuống thì giọng thím Mathilda vang lên.
– Hannibal ơi! Hannibal! Cháu ở đâu vậy?
– Nhanh! Thám tử trưởng ra lệnh.
Bộ ba lao vào Đường hầm số 2, ra đến xưởng của Hannibal, băng qua cửa.
– À! Các cháu đây rồi! Thím Mathilda đứng trước cửa văn phòng nói. Không hiểu các cháu làm gì mà cứ ru rú trong cái xưởng kia suốt! Ăn tối Hannibal à!
– Thím Mathilda ơi, Bob và Peter ở lại ăn cơm tối được không?
– Tất nhiên! Thím trả lời. Nhưng hai cháu phải gọi điện thoại về nhà báo. Các cháu cứ dùng điện thoại trong văn phòng! Nhớ đóng cửa lại khi gọi xong!
Thím bước ra khỏi kho bãi đồ linh tinh, băng qua đường, biến vào nhà. Ba thám tử nhìn nhau cười. Năm phút sau, gia đình Jones cùng khách ngồi trước một bữa ăn thịnh soạn, được tô điểm thêm bởi những mẩu chuyện vui của chú Titus.
Sau bữa ăn, ba bạn giúp thím Mathilda dọn bàn, rửa chén. Sau đó cả ba chuẩn bị đi.
– Các cháu đi đâu vậy? Thím Mathilda hỏi.
– Tụi cháu chưa làm xong hết việc, – Hannibal giải thích mà không phải nói dối.
– Được. Nhưng đừng thức khuya quá và nhớ đóng kỹ cửa khi xong.
Khi trở về Thiên Đường Đồ Cổ, Peter lấy xe đạp.
– Làm sao Tom Dobson biết mình là ai? Peter hỏi.
– Thì cậu sẽ tự giới thiệu! Hannibal trả lời. Tom biết tên cậu: mình có đưa cho Tom một tấm danh thiếp.
– Tốt!
Peter leo lên xe, ra khỏi sân, đạp nhanh trên con đường lớn.
– Bây giời, – Hannibal quyết định, ta hãy quan tâm đến cái ông Demetrieff, người thuê Ngôi Nhà Trên Đồi. Mình nghĩ chú Warrington sẽ giúp ta.
Trước đây, Hannibal đã đoạt giải nhất một cuộc thi do hãng thuê xe tổ chức. Giải này cho phép sử dụng, trong suốt một tháng trời, một chiếc Rolls-Royce mạ vàng có tài xé, tên là Warrington. Thế là suốt ba mươi ngày, Hannibal, Peter và Bob đã dùng xe và bác Warrington để điều tra nhiều vụ. Chính bác tài hăng hái cũng đã trở thành thám tử nghiệp dư tài giỏi.
Bob liếc nhìn đồng hồ.
– Hơn bảy giờ rưỡi rồi, – Bob thông báo. Không thể nhờ bác Warrington vào một giờ trễ như thế này… nhất là tối chủ nhật nữa!
– Không nhất thiết phải buộc chú Warrington đến đây, Hannibal trả lời. Nhà chú ở Los Angeles, rất gần đại lộ Wilshire, nơi Demetrieff ở. Trừ phi chú Warrington rất bận, mình nghĩ chú sẽ chịu ghé qua địa chỉ của kẻ bị tình nghi. Có thể chú Warrington sẽ biết được thông tin gì đó…
Thế là hai thám tử gọi điện thoại cho Warrington. Hannibal không nói chuyện dài dòng. Thám tử trưởng đề nghị ngay bác tài tiến hành một cuộc điều tra nhỏ giúp Ba Thám Tử Trẻ.
– … Tất nhiên là trừ phi chú quá bận! Hannibal lịch sự nói thêm.
– Bận thì tôi rất bận, Warrington nói. Tôi bận chơi bài một mình… và thua nữa chứ! Tôi rất vui được ra ngoài một chút. Xem nào, tôi phải làm gì?
– Tụi cháu đang cần thông tin về một ông tên là Hyan Demetrieff, – Hannibal giải thích và đánh vần tên. Cũng có thể là Demetrioff. Còn địa chỉ là 2901 đại lộ Wilshire. Tụi cháu muốn biết ông Demetrieff đó có thật sự sống ở đó thời gian gần đây hay không… và ngôi nhà trông như thế nào.
– Cách chỗ tôi ở có hai bước, Warrington tuyên bố. Tôi sẽ đi dạo đến đó và thử bấm chuông.
– Thế thì hay quá, chú Warrington à, Hannibal tán thành. Nhưng chú sẽ nói sao nếu có người ra mở cửa?
Warrington chỉ lưỡng lự có nửa giây:
– Tôi sẽ nói mình thuộc ủy ban làm đẹp khu phố và tôi sẽ hỏi người mở cửa xem người đó có ý kiến gì về một dãy cây trong chậu đặt dọc theo lối đi.
– Tuyệt! Hannibal kêu. Chú nhiều sáng kiến quá!
Warrington hứa sẽ gọi điện thoại về bộ tham mưu ngay khi thực hiện xong nhiệm vụ, tức là khoảng nửa tiếng sau. Rồi chú vui vẻ gác máy xuống.
Trong khi chờ điện thoại, Hannibal và Bob thảo luận. Chuyến đi của bác tài sẽ thành công hay thất bại?
Đột nhiên chuông điện thoại reng lên… sớm hơn dự kiến rất nhiều. Tuy nhiên đúng chú Warrington gọi.
– Rất tiếc, cậu Hannibal à, bác tài nói, nhưng không có ai sống ở số nhà 2901 đại lộ 65 Wilshire cả! Đây là tòa nhà công sở. Giờ này, tất nhiên là các văn phòng đều đóng cửa.
– Ồ! Hannibal kêu.
– Nhưng tôi có lấy được vài thông tin, Warrington nói tiếp. Tôi có ghi lại tên các công ty và cá nhân đặt trụ sở trong tòa nhà đó. Danh sách đây: văn phòng công chứng viên, ông Random; phòng mạch bác sĩ Carmichael; trụ sở công ty Jensen; văn phòng đại diện bộ Ngoại giao Karathie; tòa soạn báo Thời trang…
– Sao! Hannibal la vào ống nghe. Chú nói lại được không ạ?
– Tòa soạn…
– Không, không! Trước đó!
– Văn phòng đại diện bộ Ngoại giao Karathie1
– Chú Warrington ơi! Đúng là thông tin mà cháu cần. Hannibal mừng rỡ reo lên.
– Thế à! Warrington ngạc nhiên trả lời. Nhưng ở địa chỉ đó đâu có ai tên Demetrieff.
– Nhưng nếu chú hỏi văn phòng đại diện, thì chú sẽ được biết ông Demetrieff đang nghỉ hè ở Rocky! Cháu rất cảm ơn chú, chú Warrington à!
Thám tử trưởng gác máy xuống rồi quay sang Bob:
– Vậy người thuê Ngôi Nhà Trên Đồi có quan hệ với bộ Ngoại giao Karathie!… Đại bàn hai đầu trang trí cho vương miện Karathie. Và cũng là biểu tượng ưa thích của Thợ gốm. Và một người có liên quan với bộ ngoại giao Karathie vừa mới thuê ngôi nhà nằm phía trên nhà Thợ gốm. Như vậy tha hồ mà nghĩ ra giả thiết…
– Hay Thợ gốm là người Karathie? Bob gợi ý.
– Thậm chí ta có thể ghé qua Ngôi Nhà Trên Đồi… Hannibal cương quyết trả lời.
– Trong tối này à? Bob ngạc nhiên hỏi.
– Ngay tối nay! Hannibal trả lời.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+