Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Vụ bí ẩn Con đại bàng hai đầu – Chương 09 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

NGÔI NHÀ TRÊN ĐỒI

Hannibal và Bob rời khỏi sân kho bãi đồ linh tinh qua cánh cửa đỏ, rồi bước nhanh đến một chỗ có nhiều con đường mòn đi về hướng vùng đồi.
– Bọn mình nên chọn con đường dễ nhất, Bob khuyên, như vậy sẽ dễ đi hơn…
– Mình nghĩ nên đi theo dãy phòng cháy, đường này kín hơn, để không bị thấy, Hannibal gợi ý.
– Đúng, Bob thừa nhận.
Bob quay lại nhìn đại dương. Mặt trời vừa mới biến mất sau những đám mây chắn ngang đường chân trời. Bob nói thêm:
– Trời sẽ tối trước khi bọn mình kịp về.
– Không sao, – Hannibal nhận xét. Sau khi mặt trời lặn, sẽ có mặt trăng lên.
– Cậu đã xem kỹ lịch và dự trù mọi thứ, – Bob nói. Cậu hay quá!
Hai thám tử leo lên đường dốc. Do mập mạp, Hannibal thở hổn hển. Nhưng mười phút sau, Hannibal thở đều lại và chuyến đi lên tiếp diễn bình thường. Chẳng bao lâu Bob thông báo:
– Đây…
Dải phòng cháy là một con đường mòn chạy dọc theo ngọn đồi… Mặt trời đã lặn, mà vẫn chưa thấy trăng lên. Nên con đường khá tối tăm. Trông nó như một dải đất trần đi ngoằn ngoèo giữa cây đồi.
– Cậu muốn tìm gì tối nay? Bob hỏi.
– Trước hết mình mong nhìn thấy hai người nước ngoài đã dừng lại Thiên Đường Đồ Cổ hôm qua, Hannibal trả lời. Dường như một trong hai là ông Demetrieff thuộc bộ ngoại giao Karathie. Người kia không biết là ai. Có lẽ sẽ rất thú vị nếu biết được cả hai đang làm gì trên kia, trong Ngôi Nhà Trên Đồi.
Hai thám tử bước một hồi trên con đường mòn. Rồi trăng lên, chiếu sáng đường đi bằng ánh trăng trắng dịu.
Hannibal và Bob không nói gì trước khi đến đích… Bây giờ, cái bóng đen to của Ngôi Nhà Trên Đồi hiện rõ bên trái, nằm phía dưới hai thám tử một chút. Các tầng lầu ngôi nhà đều tối, nhưng có chút ánh sáng lọt ra từ cửa sổ tầng trệt.
– Có lần mình vào xem nhà, Bob nói. Dường như là cửa sổ thư phòng.
– Kính cửa sổ dơ quá, chắc chắn không phải bóng đèn điện chiếu sáng phòng.
– Đúng. Dường như là đèn dầu. Hai người mới vào ở mà.
Lòng suối khô cạn xuất phát từ dải phòng cháy đi thẳng về hướng nhà rồi vòng qua nhà. Hai thám tử đi theo con đường bất đắc dĩ này, chú ý không làm đá lăn dưới chân mình. Do thận trọng, hai bạn bò đoạn vài mét còn lại, khi đó lòng suối cạn đi song song với tường nhà.
Cuối cùng hai thám tử treo qua tường, ra đến phần sau nhà, là sân có lót đan. Chiếc xe Cadillac to của hai người nước ngoài đậu ngay phía trước nhà xe. Hannibal đi vòng qua xe, rồi không quan tâm đến xe nữa khi nhận thấy xe trống không.
Cửa sổ nhìn ra sân sau này tối om. Một cánh cửa nửa kính nửa gỗ được khóa kỹ.
– Nhà bếp! Thám tử trưởng nói khẽ.
– Phòng gia nhân ở phía trên kia, Bob cũng thì thào.
– Họ chưa kịp thuê người làm đâu, Hannibal đánh giá. Ta hãy thử xem thư phòng đi.
– Hannibal! Chẳng lẽ cậu vào nhà! Bob kinh hoàng thốt lên.
– Không! Nhưng ta vẫn có thể nhìn từ bên ngoài!
– Như vậy hay hơn. Nếu có báo động, bọn mình còn vắt giò lên cổ được.
Hannibal và Bob lần theo lối đi bằng đá chật hẹp chạy vòng quanh nhà và chẳng bao lâu đến ngang thư phòng. Hai thám tử quỳ trước cửa sổ kinh dơ, liếc nhìn vào bên trong phòng. Qua lớp bẩn đóng trên kính, hai bạn nhìn thấy hai người nước ngoài đã dừng lại ở Thiên Đường Đồ Cổ ngày hôm qua. Ở hai góc thư phòng, có hai giường xếp. Hộp thức ăn cũng như dĩa và ly bằng giấy chất đầy trên kệ đáng lẽ chứa sách. Lò sưởi lớn có đốt lửa. Người lái chiếc Cadillac cúi xuống ngọn lửa, đang bận nước xúc xích ghim trên dây sắt. Người đàn ông không tuổi đầu trọc ngồi trên ghế xếp bên bàn đọc sách. Trông ông y như thực khách trong nhà hàng đang chờ được phục vụ.
Người trẻ hơn vẫn tiếp tục nướng xúc xích. Cuối cùng người đầu trọc nóng lòng. Ông đứng dậy, hươ tay bực bội rồi biến mất vào một phòng tối om, ở cuối thư phòng. Sau khi trở lại vài phút sau, ông được dọn một khúc hot-dog trên đĩa giấy. Người đầu trọc nhìn món ăn có vẻ không hấp dẫn này, với vẻ mặt hơi gớm ghiếc. Hannibal xém phá lên cười.
Hai thám tử thận trọng lui ra khỏi cửa sổ, trở về sân có xe Cadillac. Bob tựa lưng vào xe.
– Hóa ra hai người nước ngoài này cắm trại trong nhà! Bob nói khẽ. Gớm! Nhà gì tồi tàn quá!
– Có lẽ không ai trên thế giới này chịu thuê một ngôi nhà như thế này, Hannibal nói. Ngủ trên giường xếp. Ăn xúc xích nướng chưa chín… Khả nghi quá! Và người đầu trọc đi đâu khi ra khỏi thư phòng?
– Phòng khách nằm phía bên kia và nhìn ra biển, Bob giải thích.
– Sân hiên cũng vậy… Ta đến đó đi!
Sân hiên chạy dọc theo mặt trước nhà. Rộng khoảng năm mét, trát xi măng hoàn toàn và có viền bờ tường cao khoảng một mét.
– Ủa! Cái gì đây? Hannibal nói khẽ và chỉ một vật trước mặt mình. Trông giống như thiết bị quang học gắn trên chân đế.
– Ống nhòm! Bob nhận thấy.
– Suỵt!… Nghe kìa…
Một giọng nam vừa mới vang lên. Hannibal lẩn mình vào bóng tối trong ngôi nhà, chăm chú lắng nghe. Người nước ngoài trẻ nhất đột nhiên bước ra sân hiên sáng trăng, đến gần ống nhòm kê mắt vào đó. Sau khi nhìn, ông la lên một câu gì đó. Rồi ông lại nhìn nữa, cười và nhận xét thêm một câu. Ngôn ngữ mà ông dùng có những ngữ điệu như bài hát.
Một giọng thứ hai vang dội hơn cất lên trong bóng tối. Rồi người đầu trọc cũng xuất hiện trên sân hiên và nhìn trong ống nhòm. Ông nói hai ba tiếng, nhún vai rồi trở vào nhà. Người kia cũng vào theo, vừa đi vừa nói liến thoắng.
– Không phải tiếng Pháp, Hannibal tuyên bố khi người đã vào nhà.
– Cũng không phải tiếng Đức, Bob nói vì cậu đã học ngoại ngữ này trong một năm.
– Không biết có phải tiếng Karathie không.
– Và không biết họ nhìn gì trong ống nhòm kia!
– Chuyện này thì ít nhất ta có thể biết được, – thám tử trưởng trả lời.
Hannibal bước nhanh ra dụng cụ quang học, và không chạm vào nó, kê mắt vào lăng kính… Qua đó, Hannibal nhìn thấy cửa sổ sau nhà của Thợ gốm. Các phòng có đèn sáng trưng. Trong một phòng, Peter đang ngồi trên giường tán dóc với Tom Dobson. Cả hai đang chơi cờ nhưng không say mê lắm. Bà Dobson bước vào, bưng cái mâm có ba tách… có lẽ là sữa cacao, Hannibal nghĩ bụng.
Thám tử trưởng lặng lẽ trở về với Bob.
– Bây giờ ta đã biết hai kẻ bị tình nghi này chơi trò gì rồi, thám tử trưởng nói. Bọn chúng rình mò những gì xảy ra trong nhà Thợ gốm.
– Nhưng cậu cũng đã nghi như vậy rồi mà? Bob nói. Hannibal này, bọn mình hãy đi khỏi đây đi! Mình không thích bọn người nước ngoài này chút nào. Mình thấy hơi sợ.
– Đồng ý! Hannibal gật đầu. Mà tạm thời cũng không còn gì để tìm hiểu.
Hai thám tử đi qua trước chiếc xe Cadillac, hướng về bờ tường phải trèo qua để gặp lòng suối cạn.
– Chắc là ngả này ngắn hơn! Bob nói khẽ
Rồi Bob chạy qua một khoảng đất vuông, có lẽ xưa kia là vườn rau.
Đột nhiên Bob la lên một tiếng, hươ tay lên như để vịn lại, rồi biến mất trước ánh mắt ngạc nhiên của Hannibal.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+