Trang chủ » Thế giới truyện » Trinh thám hình sự

Vụ bí ẩn con Mèo nháy mắt – Chương 05 + 06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5: Cái bóng đe dọa

 

– Mình không hiểu nổi làm thế nào mà người ta mở được chuồng mà chú Dimitri không hay biết, Hannibal nói tiếp. Mình cứ suy nghĩ về chuyện này. Nên mình đến đây xem kỹ cái khóa này… Các cậu xem mình đã phát hiện điều gì này…. Xung quanh ổ khóa, có những vết trầy xước sáng bóng. Khóa này bị bẻ cách đây không lâu.
– Cậu có chắc không Babal? Bob hỏi.
– Tất nhiên! Các cậu hãy nhớ quyển sách mà ta có ở Bộ Tham Mưu. Sách nói về phương pháp mà tội phạm áp dụng. Thì mấy vết mà các cậu thấy trên kim loại đây, giống y hệt mấy vết mô tả trong sách ở chương bẻ khóa.
– Úi chà! Peter kêu. Ai lại có lợi lộc gì mà đi thả sư tử khỏi chuồng?
Ba thám tử trẻ đang suy nghĩ về vấn đề này thì nghe một tràng pháo tay vang lên. Khán giả đang vỗ tay chào nhà dạy thú và Rajah. Tiếng cửa kim loại vang lên, rồi sư tử xuất hiện, bước kiêu hãnh theo hành lang để về chuồng riêng. Ba thám tử nhìn con ác thú.
– Phải là kẻ khùng mới dám mở cửa chuồng nó. Bob kêu.
– Khùng… hay đầy lòng căm thù đối với đồng loại, Bob à! Hannibal trả lời. Nhưng không có gì chắc chắn cả. Có thể có động cơ khác…
– Động cơ? Nhưng động cơ nào? Peter thở dài.
– Có thể để làm cho công chúng hoảng sợ và phá hoại hội chợ, thám tử trưởng nói. Hoặc đóng vai anh hùng bằng cách bắt sư tử về chuồng. Hoặc gây động tác nghi binh trong khi kẻ khác thực hiện hành vi tội phạm chỗ khác.
– Nhưng đâu có gì xảy ra đâu Babal! Peter nhận xét.
– Và đâu có ai thử bắt Rajah về chuồng trước khi Dimitri tới kịp, Bob nói thêm.
– Theo mình nghĩ, Peter đã can thiệp quá sớm – thám tử trưởng nói. Có thể làm vậy, Peter đã phá vỡ kế hoạch của tên thủ phạm bí ẩn.
– Nếu kẻ nào đó định phá hoại hội chợ, thì đây cũng là một cách khá nguy hiểm, các cậu có nghĩ vậy không? Bob nói.
– Mình cũng không biết nữa. Hannibal thở dài. Chính Ronny cũng biết rằng thật ra Rajah không hung dữ. Tất cả những người ở hội chợ làm việc với chú Carson chắc đều biết đặc tính này.
– Vậy cậu nghĩ là người của hội chợ? Bob hỏi.
– Phải. Có lẽ Rajah đã được thả ra bởi một người biết trước là sẽ không có nguy hiểm gì.
– Trong trường hợp đó, mình chỉ thấy rằng chỉ có thể có một kẻ tình nghi là được: đích thân chú Dimitri! Nhưng mình không thể nào tưởng tượng nổi chú Dimitri tự bẻ chính cái khóa của mình!
– Sao lại không? Như vậy không ai có thể nghi ngờ chú ấy được, Hannibal nhận xét.
Thám tử trưởng suy nghĩ một hồi, rồi nói thêm:
– Mình thấy lạ. Sao chú Dimitri không phát hiện sớm rằng Rajah đã biến mất. Phiền cái là chúng ta chưa biết đủ nhiều để…
– Để làm gì? Peter hỏi. Ý cậu muốn nói bọn mình sẽ…
– Điều tra hả? Bob hăng hái kết thúc câu. Đúng vậy, đây là một vụ bí ẩn xứng đáng với ba thám tử trẻ!
– Tất nhiên Hannibal đáp. Dường như…
Hannibal ngưng nói đột ngột, đặt ngón tay lên môi, rồi hất đầu chỉ vào bức tường vải, cuối lều.
Một cái hình khổng lồ hiện phía sau thành một bóng đen. Giống như một người đàn ông không mặc quần áo! Nhìn thấy rõ đôi vai vạm vỡ cũng như cái đầu bù xù đang nghiêng như để lắng nghe.
– Ra ngoài các cậu ơi! Hannibal nhanh miệng ra lệnh.
Cũng may là không có cửa ở cuối lều. Ba thám tử buộc phải ra qua cửa gần cái chuồng lớn, rồi vòng qua sau mới đến được chỗ nhìn thấy cái bóng khả nghi. Nhưng khi đến nơi, không còn ai nữa hết.
– Chắc là hắn đã nghe thấy bọn mình! Bob thì thầm. Nhưng bọn mình đâu có gây tiếng động đâu.
Tiếng chân bước nặng nề vang lên phía sau lưng.
– A ha! Các cậu làm gì ở đây? Một giọng khỏe mạnh hỏi.
Ba bạn giật mình quay lại nhìn. Một người đàn ông to lớn đang đứng trước mặt, giận dữ nhìn chằm chằm vào ba bạn. Tay ông cầm một cái búa cán dài.
– Tụi cháu… tụi cháu chỉ… chỉ… Peter cà lăm.
Đúng lúc đó Ronny Carson xuất hiện phía sau người đàn ông không lồ. Khi nhìn thấy ba thám tử trẻ, mặt Ronny sáng lên:
– Sao, các bạn? Ronny nói vui vẻ. Cuối cùng ba mình cũng gặp được các cậu!
Peter nuốt nước miếng:
– Ba của cậu?
– Phải, các cậu à! Người đàn ông khổng lồ mỉm cười đặt búa xuống đất. Tôi tìm các cậu để thay mặt hội chợ cảm ơn các cậu. Không có các cậu, Rajah đã gây hoảng hốt trong đám đông rồi.
– Ba mình muốn thưởng các cậu. Ronny nói. Ba và mình muốn các cậu mang từ hội chợ đi một món kỷ niệm khác, ngoài con mèo bông.
– Con mèo! Peter đột ngột la lên và nhìn xung quanh. Mình làm mất rồi.
– Con mèo nào? Ông Carson ngạc nhiên hỏi.
– Một trong những phần thưởng độc đắc của quầy bắn súng, ba à. Ronny giải thích. Peter trúng được con mèo đó.
– Có thể cậu bỏ quên trong lều của chú Dimitri, Bob nói.
Nhưng con mèo không có trong lều… mà cũng không thấy chỗ nào khác. Ở quầy bắn, hay xung quanh, hay ở chỗ Peter dụ dỗ được Rajah.
– Mình nhớ chắc là mình còn cầm con mèo trong tay trước khi thấy con sư tử mà! Peter đau khổ tuyên bố. Chắc mình làm rơi và ai đó đã lượm mất.
Hannibal nóng lòng không chịu được nữa.
– Nói dài dòng chỉ vì một chú mèo bông. Hannibal nói với Peter. Peter à, thế nào Ronny cũng kiếm được một con mèo khác cho cậu! Thưa chú Carson, khi tụi cháu…
Ronny ngắt lời:
– Không! Mình sẽ không thể tìm được con mèo khác cho Peter! Các cậu hãy nhớ lại lời mình nói: đó là chú mèo bông cuối cùng! Mình có năm con mèo tất cả! Tất cả đều đi hết rồi!
– Ôi! Ta sẽ tìm được món quà khác, hay hơn một con mèo, ông Carson bảo đảm.
Không chịu đựng được nữa, Hannibal hỏi thẳng thừng:
– Thưa chú Carson, có phải hội chợ của chú bị rắc rối không ạ?
– Rắc rối à? Ông Carson nhìn thẳng vào mắt thám tử trưởng. Tại sao cậu lại đặt ra câu hỏi này với tôi?
– Bởi vì, trước khi chú tới, tụi cháu đã phát hiện một người đang rình rập tụi cháu, trong khi tụi cháu đang đứng trong lều của Rajah.
– Rình rập à? Giám đốc hội chợ nhíu mày hỏi lại lần nữa, rồi cười. Chắc là cậu lầm đó thôi! Sau vụ Rajah, cậu tưởng tượng nhiều quá đấy.
– Cũng có thể. Hannibal hơi tự ái đáp. Tuy nhiên, chắc chắn điều tụi cháu phát hiện trước khi thấy kẻ nghe lén là không do trí tưởng tượng đâu: Rajah không xổng chuồng! Có kẻ đã cố ý mở chuồng cho nó!
Ông Carson nhìn kỹ Hannibal hơn nữa.
– Mời các cậu vào xe lán của tôi, ông Carson đột ngột đề nghị với ba thám tử.
Ba của Ronny có vẻ lo lắng:
– Mời các cậu ngồi và trình bày nghi ngờ cho tôi nghe!
Hanmbal kể lại phát hiện về cái chuồng của sư tử Rajah.
– Cháu biết các kiểu cách bẻ khóa, thưa chú, và cháu nhìn thấy dấu hiệu đặc trưng trên cái khóa. Tụi cháu là thám tử kinh nghiệm.
Nói xong, Hanmbal đưa cho ông Carson danh thiếp của bộ ba.
Ông Carson mỉm cười:
– Đây là loại trò giải trí cũng vui, các cậu à, nhưng…
– Đó còn hơn một trò giải trí, thưa chú. Hannibal kiêu hãnh khẳng định. Cảnh sát Rocky bảo lãnh cho tính nghiêm túc của các hoạt động tụi cháu.
Hannibal đưa thêm một tấm thẻ cho ông Carson:
Giấy này chứng nhận rằng Ba thám tử trẻ tình nguyện hợp tác với cảnh sát thành phố Rocky. Cảnh sát Rocky xin cám ơn tất cả những ai có thể giúp đỡ Ba thám tử trẻ.
Ký tên: Samuel Reynolds
Cảnh sát trưởng
– Xin lỗi các cậu, ông Carson vẫn mỉm cười nói khẽ. Tấm thẻ này chứng tỏ các cậu thật sự là thám tử. Nhưng tôi nghĩ lần này các cậu lầm rồi.
– Nhưng mà ba ơi, Ronny la lên, ba cũng biết rằng…
Ông Carson đứng dậy:
– Đủ rồi, Ronny. Không được nói thêm lời nào, nghe chưa? Hannibal đã lầm. Nhưng dù sao ba bạn đây đã giúp chúng tôi rất nhiều. Cho nên…. đây, các cậu cầm lấy giấy thông hành này! Các cậu sẽ được phép đi khắp hội chợ xem tất cả và dự mọi trò giải trí. Các cậu có thích phần thưởng này không’
– Cám ơn chú, chú đại lượng quá! Hannibal nói.
– Ồ! Bob đột ngột kêu. Xem kìa!
Bob chỉ cánh cửa có thủy tinh màu của xe lán, trên kính có một hình bóng to tướng, đôi vai vuông vức và cái đầu bù xù.
– Chính cái bóng lúc nãy! Peter thì thầm.
Ông Carson bước nhanh ra mở cửa, rồi quay lại mỉm cười với ba thám tử trẻ. Một người đàn ông bước vào. Ba thám tử trẻ há miệng nhìn ông. Vóc dáng ông cao một cách bất thường. Cơ bắp cuồn cuộn nhô lên ngực trần. Ông chỉ mặc mỗi cái vớ quần đen vàng, bó sát hai cái chân khỏe mạnh như một lớp da thứ nhì. Ông mang đôi ủng ngắn sáng bóng. Mái tóc đen và bộ râu rất rậm mọc bù xù.
– Xin giới thiệu đây là Khan, lực sĩ của chúng tôi – ông Carson nói. Cũng như mọi người ở đây, Khan làm nhiều việc. Trong đó, Khan có trách nhiệm làm bảo vệ cho hội chợ. Chắc Khan đã thấy các cậu lẻn vào lều Rajah và đến xem các cậu làm gì…
– Đúng! Khan nói bằng một giọng còn trầm hơn ông Carson.
Ông Carson mỉm cười với các thám tử:
– Bây giờ, tôi xin lỗi các cậu, tôi bận việc. Còn Ronny thì phải quay về quầy bắn súng. Các cậu cứ đi chơi đi, và hãy nhớ: đối với các cậu, mọi thứ đều miễn phí!
– Tụi cháu cám ơn chú rất nhiều! Hannibal lặp lại.
Ba thám tử trẻ bước ra khỏi xe lán. Khi đi được khá xa, Hannibal đột ngột đứng lại.
– Chuyện gì vậy hả Babal? Bob hỏi thăm.
– Mình tin chắc là ở hội chợ này có điều gì đó không ổn, thám tử trưởng nghiêm trang nói. Tên Khan này có vẻ rất khả nghi. Thái độ ông ấy không phải là thái độ của một người bảo vệ khi đứng lắng nghe chúng ta. Và mình biết chắc Ronny sẽ tiết lộ một cái gì đó, nếu không bị ông Carson ngăn cản. Ta hãy quay lại xe lán, và đến lượt ta nghe lén.
– Ê, khoan đã! Peter nhanh nhẹn nói.
Ronny Carson vừa mới chạy ra khỏi xe lán và đang bước nhanh về quầy bắn súng. Khi Ronny biến mất, bộ ba đến gần cửa sồ xe lán.
Giọng nói to lớn của Khan vang đến:
– … còn bây giờ, thì Rajah chạy trốn. Lần sau, cái gì sẽ ập xuống đầu chúng tôi nữa đây. Có thể chúng tôi sẽ hoàn toàn không được trả lương.
– Tuần sau, mọi người sẽ được trả lương, Khan à – ông Carson trả lời. Tôi hứa như vậy.
– Nhưng ông cũng biết tính người hội chợ rồi. Họ nghĩ rằng hội chợ đang bị nguyền rủa. Sẽ còn có những rắc rối khác nữa.
– Thôi nào, Khan, nghe tôi đi. Anh…
Có tiếng chân bước, rồi cửa sổ đóng lại. Ba thám tử không còn nghe được gì nữa.
– Ùi chà! Peter khẽ kêu. Cậu nói đúng Babal ơi! Có rắc rối…. Nhưng bọn mình biết làm gì, khi ông Carson không chịu nói gì cho bọn mình.
Hannibal suy nghĩ.
– Chúng ta có giấy thông hành. Nhờ đó, ta sẽ có thể lục lạo đây đó quan sát, theo dõi mọi người. Bob ơi, ngày mai, ở thư viện, cậu sẽ xem báo chí. Cậu phải cố tìm những sự cố mà hội chợ có thể đã gặp phải trên đường đi đến đây. Ngày mai, ta sẽ hội ý rồi quyết định nên làm gì.
– Nhưng còn cậu, Babal, chẳng lẽ cậu sẽ không làm gì hết trong suốt thời gian ấy.
– Tất nhiên là không! Mình sẽ lợi dụng đêm nay để cố thu thập thật nhiều thông tin.

 

Chương 6: Ronny đến gặp ba thám tử trẻ

Tối hôm đó, Peter rất khó ngủ. Peter cố nghĩ ra một cách thức để buộc ông Carson phải tâm sự với Ba thám tử trẻ. Nhưng Peter không nghĩ ra được gì… Có thể Bob và Hannibal may mắn hơn…
Peter dậy thật sớm và ngạc nhiên thấy ba dậy còn sớm hơn nữa.
– Ba mới nhận được cú điện thoại khẩn của ông Alfred Hitchcock, – ông Crentch giải thích cho con trai – ông ấy có công việc khó cần giao cho ba trước khi bắt đầu quay bộ phim mới. Peter ơi, phiền cái là ba hứa với mẹ con là sẽ dọn dẹp hầm kho ngày hôm nay. E rằng con phải làm việc đó thay cho ba!
Peter thầm nguyền rủa ông Alfred Hitchcock, nhưng vẫn trả lời:
– Tất nhiên rồi, ba! Con sẽ làm.
Do trở ngại bất ngờ này, Peter chỉ lên đường đi đến Thiên Đường Đồ Cổ sau bữa ăn trưa.
Thám tử trưởng đặt ngay câu hỏi nghị sự:
– Cậu có nghĩ ra cách bắt buộc ông Carson phải nhờ ta giúp đỡ không?
– Mình có suy nghĩ! Peter thở dài và thừa nhận. Nhưng không nghĩ ra được gì.
– Mình cũng vậy, Hannibal rầu rĩ nói. Chỉ còn hy vọng vào Bob thôi. Có thể Bob tìm ra cái gì hay hay ở thư viện. Mình đang trông chờ Bob từ nãy giờ. Bob có hứa là sẽ ra sớm hơn thường ngày.
Hai phút sau, Lưu Trữ Nghiên Cứu xuất hiện. Bob đang cầm quyển sổ trong tay và có vẻ rất kích động.
– Cậu phát hiện được điều gì hả? Peter hỏi.
– Có chứ! Bob rạng rỡ đáp. Mất cả buổi sáng, nhưng thành công! Mình phát hiện rằng thời gian gần đây hội chợ Carson không được may mắn lắm! Vì đó là một vụ không quan trọng, nên mình đã phải xem kỹ các tờ báo địa phương ở các thành phố nhỏ để thu thập đủ các thông tin cần thiết.
– Cuối cùng thì cậu tìm được cái gì? Hannibal nóng lòng hỏi.
Bob mở sổ ra.
– Cách đây ba tuần, Bob bắt đầu nói, gánh xiếc đã phải bỏ tiết mục ngựa poney. Ba chú ngựa poney bị chết: có thuốc độc trong cỏ ăn của chúng. Chuyện xảy ra ở Ventura. Rồi đầu tuần này, ở San Mateo, một vụ hỏa hoạn đã xảy ra. Bốn cái lều bị lửa làm cháy: lều của nghệ sĩ nuốt lửa, của nghệ sĩ ném vòng, của sư tử và phần lều của quầy bắn súng.
– Lều sư tử! Peter thốt lên. Vậy là chú Dimitri bị rắc rối hai lần!
– Mình không muốn kết luận vội, – Hannibal nói, nhưng dường như cái chết của ba chú ngựa poney, và vụ hỏa hoạn không phải là sự cố… mà là âm mưu phá hoại! Này, Lưu Trữ ơi, mình dám chắc cậu còn tìm ra một vụ khác, ngoài hai vụ này chứ?
– Đúng! Sao cậu biết tài vậy? Bob thắc mắc hỏi.
– Nhớ lại đi, tối hôm qua, chúng ta đã nghe Khan nói đến tính mê tín của dân hội chợ. Mà cậu cũng biết là theo tín ngưỡng dân gian, bất hạnh luôn đến hàng loạt! Người ta hay nói “Đã bị hai lần, thế nào cũng bị thêm lần ba”. Vụ xổng chuồng của Rajah là vụ xui xẻo thứ ba!
– Úi chà! Cậu nghĩ dân hội chợ mê tín dị đoan đến thế sao? Peter hỏi.
– Mình vừa nảy ra một sáng kiến thế này – Hanibal nói.
Thám tử trưởng trình bày kế hoạch. Bob và Peter mỉm cười tán thành.
Một hồi sau, Peter, mắt dán vào thị kính của kính tiềm vọng, thông báo:
– Ronny đến! Chuẩn bị nhé!
Khi bước đến xưởng trong sân bãi, Ronny thấy Peter đi nhanh ra đón.
– Có chuyện gì vậy? Ronny hỏi Peter. Tại sao các cậu gọi điện thoại kêu mình tới đây?
– Bọn mình nghĩ cậu sẽ thích tham quan Bộ Tham Mưu và xem Ba thám tử trẻ làm việc như thế nào, Peter trả lời. Đi theo mình.
Peter dẫn Ronny đến đường hầm số hai. Sau khi đẩy cửa sập, cả hai chui lên xe lán. Ronny ngạc nhiên thốt lên:
– Chỗ gì mà lạ quá!
Ronny chăm chú nhìn kính hiển vi, kính tiềm vọng, các bộ đàm treo trên tường, hồ sơ đầy tài liệu, máy dò kim loại, kệ sách và các dụng cụ chuyên dùng mà ba thám tử đã cố tình bày ra cho dễ thấy.
Rồi Ronny nhìn thấy Bob và Hannibal, có vẻ đang chăm chú làm việc miệt mài. Không ai ngẩng đầu lên khỏi công việc. Hannibal đang xem xét cái khóa bằng kính lúp. Bob đang nghiên cứu mấy sợi vải trên một tấm kính nhỏ, có rọi đèn từ phía dưới. Peter nói thật nhỏ vào tai Ronny:
– Bọn mình biết rằng ở hội chợ có những chuyện khả nghi, Ronny à. Bọn mình đang điều tra một số chi tiết.
– Không thể nào có được! Ronny đáp khẽ. Các cậu không biết gì mà…
– Khoa học và sự tinh ý sẽ giúp bọn mình biết được những điều mà cậu không chịu nói ra! – Peter tuyên bố với một giọng điệu mà cậu cố làm trịnh trọng cho giống thám tử trưởng.
Đúng lúc đó, Hannibal ngẩng đầu lên.
– Chính một chuyên gia tội ác đã mở chuồng Rajah, các cậu à! Hannibal thông báo cho Bob và Peter, như thể không thấy Ronny đang có mặt trong phòng. Không còn gì nghi ngờ nữa hết. Dấu vết quanh ổ khóa rất đặc trưng. Và nếu Rajah được thả ra, dĩ nhiên có kẻ muốn phá hoại!
Ronny lắng nghe, kinh ngạc. Trước khi Ronny kịp phản ứng, Bob nói tiếp:
– Cách đây ba tuần, có kẻ đã bỏ thuốc độc giết mấy chú ngựa poney, chính là để buộc ông Carson rút tiết mục này ra khỏi chương trình, chuyện này quá hiển nhiên. Cũng như vụ cháy đã phá hủy hay làm hư ba cái lều và một phần quầy bắn súng. Làm cho giám đốc hội chợ bị mất rất nhiều tiền và hiện không có khả năng trả lương cho nhân viên.
Vẫn giả vờ như không thấy Ronny, Hannibal lắc đầu hỏi:
– Còn về người của hội chợ, thì ta biết gì?
– Lực sĩ Khan từ lâu không làm việc ở một hội chợ nào, Bob tuyên bố. Rất có thể đây là kẻ giả danh.
Trong khi thám tử trưởng và Lưu Trữ Nghiên Cứu diễn kịch như thế, miệng Ronny càng lúc càng há to hơn. Cuối cùng, Ronny không chịu được nữa:
– Ai nói cho các cậu nghe những chuyện này? Ronny nóng lòng hỏi.
Hannibal và Bob giật mình, quay sang Ronny, giả bộ ngạc nhiên phát hiện khách.
– Ủa. Cậu đến rồi hả? Hannibal hết sức vô tư hỏi.
– Ai cho các cậu biết về tình hình ở hội chợ?
Ronny không trả lời hỏi lại.
Hannibal lắc đầu:
Không, Ronny à! Không có ai đâu. Chúng tôi là thám tử và chúng tôi đã tự mình phát hiện ra… Nếu mình hiểu không sai, thì các suy luận của bọn mình là chính xác?
– Phải, Ronny thừa nhận. Tất cả những gì các cậu nói là đúng sự thật. Các cậu cũng không lầm về Khan, ông ấy dùng tên giả làm việc ở hội chợ. Thật ra, ông ấy chỉ là nghệ sĩ xiếc. Nhưng vì không còn hợp đồng nào nữa, ông ấy rất vui được làm việc ở hội chợ của ba. Nhưng ông ấy không muốn người ta biết. Khan rất tự kiêu! Hội chợ Carson không được nổi tiếng lắm. Ba và mình không biết tên thật của Khan, nhưng ông ấy đóng vai lực sĩ hội chợ rất tốt.
– Có thể những gì cậu nói là đúng, nhưng dù sao chắc chắn có kẻ đang muốn phá hoại công việc của ba cậu! Hannibal nghiêm trang thông báo. Và bọn mình rất muốn vạch mặt thủ phạm… nếu ba cậu cho phép.
Ronny nhìn Ba thám tử trẻ:
– Nếu không ai kể cho các cậu biết, thì các cậu hãy nói cho mình nghe bằng cách nào các cậu đã tìm ra được những thông tin này. Mình không tin là có ảo thuật. Nào, giải thích cho mình đi…
Hannibal, Bob và Peter mỉm cười. Rồi, thám tử trưởng trình bày cách Ba thám tử trẻ tiến hành để đạt kết quả có giá trị. Ronny lắng nghe đến cùng, nét mặt khâm phục. Cuối cùng, Ronny hăng hái la lên:
– Hay quá! Gần như không thể nào tin nổi! Các cậu tài thật! Đúng là thám tử chuyên nghiệp. Mình tin chắc các cậu hoàn toàn có khả năng tìm ra hiện đang có âm mưu gì ở hội chợ. Khổ nỗi, dân hội chợ rất hay tự ái… và ba mình kiên quyết tự xoay xở lấy. Ba sẽ không bao giờ chấp nhận sự giúp đỡ từ bên ngoài!
– Nhưng ba cậu có thể bị mất hết trong thời gian ngắn, Ronny à! Hannibal nhận xét.
– Mình biết. – Ronny thở dài. Nếu tuần sau mà ba mình không trả lương…
Ronny ngưng nói, có vẻ phân vân một lúc. Rồi nét mặt Ronny trở nên cương quyết:
– Được rồi! Ronny nói bằng một giọng cứng rắn. Nếu ba từ chối không muốn các cậu giúp, thì mình, ngược lại, mình rất muốn. Thà nói ngay sự thật cho các cậu nghe: nếu hiện có kẻ đang tìm cách làm cho ba mình sạt nghiệp… thì đó là tại mình!

 


 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+