Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vừa Gặp Đã Yêu – Chương 09 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 9

Chu Thanh Thanh mang vẻ mặt đau buồn giống như chú cún con bị vứt bỏ, sau khi yên lặng đi xuống cầu thang cùng mỹ nam cũng trầm mặc tương tự đột nhiên cô nghĩ ra một vấn đề rất quan trọng: “Tôi, tại sao tôi phải đi theo anh?”

Mỹ nam quay đầu lại, trên mặt là nụ cười dịu dàng, toàn thân tỏa ra hơi ấm: “Bởi vì tôi biết cô không có chỗ để đi, cho nên mới cố ý tới đây để giải cứu cô.” Nói xong, anh còn vươn tay vuốt nhẹ mái tóc lộn xộn như ổ gà của cô, vô cùng thân mật.

“Tốt quá! Ra là anh không chê tôi!” Chu Thanh Thanh cảm động đến mức hai mắt đẫm lệ, lập tức ôm lấy một bên cánh tay không xách hành lý của mỹ nam.

 

Về phần tại sao mỹ nam phải đặc biệt đến thu nhận cô, trước đó không phải anh đã nói rồi sao, phí an ủi! Hơn nữa, chính cô tự xưng là bản thân chẳng có gì để người ta phải ham muốn… Tiền thì chắc chắn không có rồi! Nói về sắc… Khụ khụ, “sắc” của cô chắc là, ha ha, nhiều hơn anh một chút?

Khóe miệng Lâm Diễn hơi nhếch lên, Chu Thanh Thanh cô đừng có dễ bị lừa như thế có được không? Hại tôi có cảm giác vô đạo đức, lừa gạt thiếu nữ ngây thơ…

Xe của Lâm Diễn là một chiếc Lamborghini thể thao màu bạc tao nhã. Chu Thanh Thanh vừa nghe thấy đó là xe của anh, lập tức buông móng vuốt đang bám trên tay anh ra, phấn khích lao lên phía trước, nhìn nhìn sờ sờ cả buổi, cuối cùng mới nhìn biểu tượng nhãn hiệu ở đầu xe nghiên cứu: “Rốt cuộc đây là nhãn hiệu gì? Nhìn quen quen… Nhưng mà, tôi có thể chắc chắn nó không phải BMW!”

Lâm Diễn ôm trán… Hóa ra cô chỉ nhận biết được BMW.

Thế nhưng, Lâm Diễn thật sự đã đoán đúng, trí nhớ của Chu Thanh Thanh đúng là chỉ nhớ được BMW, cũng là do chữ BMW kia bắt nguồn từ câu “be my wife” quá lãng mạn… Và, bởi vì cô đã quá quen với nhãn hiệu xe của Hàn Duệ suốt một năm. o(╯□╰)o

Chu Thanh Thanh ở bên kia tiếp tục la lớn: “Ôi mẹ ơi, L0308, giống đuôi số điện thoại của anh à! Tôi biết rồi, ngày mùng tám tháng ba nhất định là sinh nhật anh đúng không?…”

Lâm Diễn đang cất hành lý vào cốp sau của xe, động tác đột nhiên khựng lại, một lúc lâu sau mới nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, sau đó tiếp tục đóng cốp xe lại.

Nếu là người bình thường sẽ chỉ có suy nghĩ đại loại như, “Một người đàn ông mà câu nệ hai cái số ba với tám, chắc chắn bản thân cũng là một người lắm mồm nhiều chuyện!” (*), hoặc những suy đoán nhàm chán tương tự. Không ngờ ngốc nghếch như Chu Thanh Thanh cũng có lúc sâu sắc như thế…

(*) trong bản gốc dùng cụm từ “tam bát”: chỉ người nhiều chuyện, ăn nói lỗ mãng, cử chỉ không đứng đắn, đàng hoàng

Chu Thanh Thanh đoán trúng nên cảm thấy rất hưng phấn: “Tôi đã nói mà! Một người đàn ông, nếu không phải có ý nghĩa đặc biệt gì đó thì anh ta sẽ không câu nệ một dãy số nào đó như vậy!” Vừa nói, Chu Thanh Thanh vừa lấy điện thoại di động ra, cúi đầu ấn vài cái, sau đó lại ngẩng đầu lên nhìn Lâm Diễn, vẻ mặt thận trọng lạ thường, hỏi: “Đúng rồi, mỹ nam, tên anh là gì? Còn cả địa chỉ nhà anh nữa? Tôi muốn gửi cho Tư Tư tên của anh, biển số xe, địa chỉ nhà anh. Đề phòng anh là tên buôn bán người!”

Vậy là, rốt cuộc đây xem như cô cũng có một chút thông minh sao? Lâm Diễn không nhịn được phì cười: “Thật tò mò không biết cha mẹ cô là người thế nào, có thể dạy được giống ngốc như cô!”

Cha mẹ? Xong rồi xong rồi! Lúc này Chu Thanh Thanh mới nhớ ra, cô vẫn chưa khai báo với ba mẹ chuyện hôn sự thất bại, vốn đã định cuối tuần này sẽ cùng Hàn Duệ về nhà ở thành phố Y gặp hai người họ… Nháy mắt khuôn mặt nhỏ nhắn hơi nhăn lại.

Ôi, hay là ngày mai gọi điện về nhà, khai thật tất cả? Dù sao thì ba già đi đứng không tốt, không thể đi ra ngoài, mẹ già cũng muốn ở nhà chăm sóc ba, chắc chắn không thể ngồi tàu hơn một ngày tới chỗ cô ở thành phố T, tìm tới tận cửa, sau đó dùng chổi lông gà đánh cô một trận… Nghĩ chu đáo xong, Chu Thanh Thanh mới bắt đầu thả lỏng! =.=

Về phần ngốc? Đúng là đã có nhiều người nói cô như thế, nhưng Chu Thanh Thanh vẫn trước sau như một, kiên trì cho rằng mình chỉ là phản ứng hơi chậm chạp một chút, chứ thực ra vẫn rất thông minh! Vì vậy cô trề môi không phục: “Tôi mới tò mò cha mẹ như thế nào mà lại có thể sinh được một người đàn ông đẹp như anh!”

Còn “giống” – rõ ràng là từ để chỉ động vật, lại bị cô gái nào đó hoa hoa lệ lệ bỏ qua.

Đàn ông có vẻ ngoài đẹp thường rất ghét người khác nhằm vào bề ngoài của mình, Lâm Diễn cũng không ngoại lệ. Anh vốn đang vui vẻ nhìn biểu lộ biến hóa muôn màu muôn vẻ trên mặt Chu Thanh Thanh, không ngờ cô lại phản lại anh một nước, hơn nữa còn vừa vặn chọc đúng chỗ đau nào đó trong lòng anh… Lập tức nét mặt trở lại vẻ lạnh lùng, nói: “Nói lảm nhảm cái gì, lên xe.”

Chu Thanh Thanh tuy có hơi chậm chạp nhưng vẫn hiểu sắc mặt người khác, vẻ mặt và giọng điệu của mỹ nam đại nhân đều nói lên tâm tình anh đang không tốt. Không biết có phải cô đã nói sai điều gì?

Nhưng mà, còn có nhiều thứ nhất định phải hỏi.

Ngồi ở ghế lái phụ, Chu Thanh Thanh cầm điện thoại, trong lòng rối như tơ vò, rốt cục không nhịn được dè dặt mở miệng lần nữa: “Xin hỏi, tên của anh…” (Cô xác định thật sự đây là cô hiểu được phải nhìn sắc mặt người khác sao…)

Lâm Diễn bình tĩnh thong dong lái xe, ném qua một ánh mắt lạnh nhạt: “Tối hôm qua trước khi lên giường sao cô không nghĩ phải hỏi vấn đề này?”

Chu Thanh Thanh: >_<…

Tôi đây không phải là tuân theo quy tắc tình một đêm “bất như tương vong vu giang hồ (*)” sao, hơn nữa, lúc ấy tôi căng thẳng còn không kịp, làm gì nhớ nổi mà hỏi tên?

(*) bất như tương vong vu giang hồ: ý nghĩa đại khái là lúc hoạn nạn thì giúp đỡ nhau, sau này lãng quên nhau cũng có thể là một hạnh phúc, đây là hai câu trong Nam Hoa kinh – sieunhanu

Nhớ tới tối hôm qua, Chu Thanh Thanh không khỏi bắt đầu xấu hổ. Sau khi bọn họ bước vào cánh cửa phòng kia… Vẻ đẹp xuân sắc của mỹ nam, sự gợi cảm mê hoặc của anh, sự hết lòng dẫn dắt của anh, sự kiên nhẫn chịu đựng của anh, sự đụng chạm điên cuồng của anh, sự dịu dàng săn sóc của anh…

Bởi vì là lần đầu tiên, cho nên cảm giác của cô đa phần là đau đớn, nhưng sắc đẹp của mỹ nam đã hoàn toàn làm phân tán sự chú ý của cô, giúp cô quên đi nỗi đau, cô rất không biết xấu hổ mà đắm chìm cùng anh một lần lại một lần lại một lần (tổng số lần mời tự thêm vào)

Gì cơ? Quá trình cụ thể? Trong cả quá trình, tâm trí cô vô cùng hỗn loạn, đầu óc choáng váng, cảm giác sung sướng tốt đẹp như muốn bay lên, trong chốc lát lại dày vò khó chịu như ngã xuống vực sâu, làm gì còn nhớ rõ chi tiết quá trình… Chính bởi vì thế, lúc Dương Tư Tư truy hỏi, cô mới từ chối tiết lộ – nói ra cảm giác chân thật lần này của cô, e là Tư Tư nhất định sẽ cười nhạo cô “quá cùi bắp”. >_<

“Lâm Diễn.” Tối qua, giọng nói trầm ấm bên tai cô tối qua giờ phút này lại vang lên một lần nữa.

“Hả?” Chu Thanh Thanh đang dạo chơi trên chín tầng mây rốt cục bị ép phải tỉnh lại, quay sang gần ngay bên cạnh, nhìn khuôn mặt còn đẹp trai hơn cả người mẫu trên tạp chí, đẹp hơn cả nhân vật nam chính trong truyện tranh, gương mặt đẹp hơn tất cả những người đàn ông cô đã từng gặp, nghĩ lại tối qua bọn họ đã từng “giao lưu” vô cùng thân mật gắn bó… Mặt Chu Thanh Thanh nháy mắt đỏ bừng như quả cà chua, nói chuyện cũng bắt đầu lắp bắp: “Anh, anh vừa nói gì?” Rất may bây giờ đang là buổi tối, nếu không thì đã bị cười nhạo rồi. Tuy trong xe mở đèn nhưng cũng không thể thấy rõ vẻ ngượng ngùng của cô, Chu Thanh Thanh âm thầm nghĩ.

“Tôi nói, tên tôi là Lâm Diễn! Cô nhớ kỹ cho tôi! Nếu mà dám quên, hừ…” Lâm Diễn uy hiếp theo thói quen, có chút không vui khi cô gái này dám phân tâm khi ở trước mặt anh.

Chu Thanh Thanh vội vàng giơ tay lên cam đoan: “Tôi tuyệt đối sẽ không quên!” >_<

Bất kỳ cô gái nào, đều sẽ không quên được người đàn ông đầu tiên ở trên cơ thể mình… Nhất là, một người đàn ông dễ nhìn như vậy, chỉ cần nhìn qua cũng đã khiến người khác khó quên.

Nhìn người ngồi bên cạnh đang mải mê gửi tin nhắn cho Dương Tư Tư, tâm tư Lâm Diễn cũng bắt đầu hơi lay động.

Không biết tại sao, cứ vô ý thức nói với cô những lời mà người ngoài nghe vào cảm thấy rất thân mật, tuy cô rất ngốc nghếch không hiểu được… Có lẽ, vì đã quen trên Internet ba năm, anh đã hoàn toàn hiểu rõ cô là người thế nào – mặc dù chỉ là trên mạng, nhưng nếu không phải là người bạn mà anh chấp nhận và cảm thấy ưa thích thì căn bản anh sẽ không để ý tới.

Còn ở trong hiện thực, giữa họ đã xảy ra quan hệ thân mật nhất… Vì vậy, không có cách nào coi cô như vị trí một người bạn bình thường được nữa. Cho nên, sau khi anh nghe những lời đó của Tô Kế mới vội vã muốn che chắn, bảo vệ cô dưới cánh của mình.

Nhớ tới sự hiểu lầm của Dương Tư Tư đối với hành động của anh trước đó… Hay là, làm cho sự hiểu lầm đó trở thành sự thật, cũng không tệ.

Hết chương 9

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+