Trang chủ » Thế giới truyện »

Vũng Nước! Cảm ơn mi! – Chương 17-20 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chapter 17 :

 

Hắn đang nằm trên giường, nghĩ về nó, cả tuần nay,
ngày nào hắn cũng nghĩ về nó như vậy, nghĩ về tình cảm của nó, rồi hắn nhận
được một tin nhắn, không phải từ “Siêu Rùa” như hắn mong, mà từ một
sđt lạ.

 Tin nhắn đó nói người con gái của hắn đang gặp
nguy hiểm, nếu hắn không đến khu xưởng bỏ hoang gần trường, hắn sẽ
hối hận, và, hắn chỉ được đến một mình.

 Hắn tức tốc thay quần áo, mang găng tay, hắn
gọi điện dàn xếp với vài tên đàn em, rồi lấy xe chạy như bay tới
điểm hẹn, mặc cho tin nhắn đó là thật hay chỉ là một sự đùa giỡn.

 Hắn đang lo cho nó lắm, hắn hối hận vì tuần
qua đã không ngó ngàng gì đến nó, hắn lái xe nhanh hết mức có thể.
Mong cho nó đừng xảy ra chuyện gì.

 *** 

 Nó mở mắt, thấy mình bị trói, đang ngồi trước
một đám con trai lạnh lùng. Nó nhìn quanh , Danh Hoàng  bước lại, tháo lớp băng keo trên miệng
nó. Khi đã định thần lại được, nó ngước mặt lên :

         
Tôi ghê tởm anh ! – nó khinh bỉ nhìn tên con trai.

         
Em có muốn suy nghĩ lại không ? Về việc ở lại
bên cạnh anh đó !

         
Đừng có mơ, thả tôi ra đi ! – nó hét lên

         
Không sao ! thằng Kiến Văn  đã trên đường tới đây rồi, tôi sẽ cho em
tận mắt thấy hắn bị hành hạ ! – Danh Hoàng  nói, rồi phá lên cười.

 Không còn sức nữa, nó gục xuống khóc. Cùng
lúc đó , một tên đàn em chạy vào, nói Kiến Văn đã đến, và chỉ đi một
mình.

 “Không” – nó
rên khẽ .

 Hắn bước vào, thấy nó, hắn vội chạy đến,
nhưng chưa tới nơi, hắn bị hai tên đàn em của Danh Hoàng  ngán chân, hắn té, rồi sau đó là liên tục
những gậy gộc vào người, hắn xoay người chống trả. Mỗi một cú đánh đều chứa
đầy sự tức giận.

         
Mày ra một đòn , thì con bé ngồi cạnh tao đây sẽ ăn một
bạt tai!

         
Đồ khốn !

Danh Hoàng nói, miệng cười hả hê. Hắn nhìn nó, không
suy nghĩ được nhiều, hắn chỉ biết đứng cho bọn côn đồ ra sức đánh đấm, hắn
đứng cho tới khi ngã quỵ.

Vài phút sau đó, không thể nhìn thêm cảnh Kiến Văn bị
những cú đòn tàn ác đó, nó dùng hết sức mình, cố gắng hét lên

         
Đừng đánh nữa !! Anh ấy không chịu nỗi đâu ……..

.

.

.

.

        
Tôi nói các người dừng lại đi mà !!!!

Lời nó của nó không có hiệu lực, nhất là trong cảnh hỗn
độn này, biết rằng dù có nói to cách mấy, cũng không khiến những người con trai
mạnh bạo kia dừng tay, nó quay sang Danh Hoàng, ánh mắt tội nghiệp van xin.

        
Đủ rồi!

Danh Hoàng ra hiệu cho bọn đàn em ngừng lại, đã có
hai tên khống chế ở hai bên Kiến Văn. Hắn nhìn lên nó, ánh mắt vẫn kiên cường
như muốn nói “Anh sẽ không bỏ cuộc… , hắn nhìn thấy nó khóc.

        
Mày biết lý do tao làm việc này chứ ? – Danh Hoàng  nhìn hắn, cười đểu

        
Tao không ngờ đấy ! Thả Phương Nghi ra mau ! – hắn
thét lên giận dữ

        
Thì ra con bé này quan trọng với mày như vậy.
Được, tao sẽ thả nó ra nếu mày chịu quỳ xuống, dập đầu mà xin lỗi tao !!

        
Không đời nào !

        
Vẫn còn giải pháp thứ hai.

        
Nói !

        
Cô ấy ! – Danh Hoàng lạnh lùng chỉ vào nó, cười tinh
quái.

Hắn nhìn nó, đôi mắt xa xăm. Bất chợt nó hét lên, mắt
không rời hắn 

        
Thả Kiến Văn ra , anh muốn gì tôi cũng sẽ làm … ! –
nói tới đây, nó nhắm mắt lại , để hàng nước mắt thoát ra ngoài , không đọng lại
trên mắt nó nữa, để nó được nhìn hắn rõ hơn.

        
Kể cả việc rời xa hắn ?

Hắn trợn trừng mắt trước câu nói dứt khoát của nó, hắn
nhìn sang Danh Hoàng, hắn nói bằng giọng chứa đầy nỗi giận

        
Người quyết định là tao !

Danh Hoàng đến ngồi xuống trước mặt hắn, ánh mắt
nghênh lên, vẻ thách thức và nụ cười đắc thắng.

– Càng không thể nào !!! – hắn hét lên, miệng đã rỉ
máu nhưng vẫn cười khinh bỉ– Dù có chuyện gì xảy ra, cô ấy cũng là của tao !!

        
Đánh tiếp – sau lời nói của Danh Hoàng cả bọn
lại tiếp tục công việc khi nãy, nhưng lần này nặng nề hơn, những cú đánh mạnh
hơn.

Kiến Văn đã gục ngã sau vài đòn chống trả khó khăn do trận
đòn lần trước làm hắn phần nào yếu đi. Lúc đó hắn không thể suy nghĩ được gì ,chỉ
muốn lao đến giải cứu cho đứa con gái hắn yêu đang ngồi đó, vẻ mặt đau khổ vô
cùng.

Nó nhìn thấy cảnh tượng này, nhìn
hắn ngã gục vì nó, vì lo cho nó, vì sự cố chấp cả tuần qua của nó, đau lòng
khôn xiết, nó chợt nhận ra nó đã yêu hắn rồi. Nó nhìn lên Danh Hoàng ,
ánh mắt cầu khẩn , nhưng , nó không ngờ những điều đang thấy trước mắt …

Danh Hoàng  cầm
luôn cây côn sắt gần đó, nhắm thẳng vào Kiến Văn , không còn suy nghĩ
được gì nữa, nó lao đến, mang theo cả cái ghế mà nó đang bị trói
vào, nó nằm lên người của Kiến Văn, đang đầy máu, nó muốn một lần, nó bảo
vệ cho hắn.

Danh Hoàng  thấy nó, trong tích tắc, cậu ta biết mình
đang làm gì, nhưng cậu ta không thể rút lại kịp cú đánh đầy thù hận
của mình, cây côn lao thẳng vào người nó, chiếc ghế gỗ gãy ra, đã
cản bớt lực của thứ vũ khí cứng cáp kia, nhưng vẫn giáng xuống lưng
nó một đòn rất đau. Danh Hoàng  sững
người lại, cả đám đàn em của hắn cũng ngưng mọi hoạt động, đứng trân ra nhìn
đứa con gái yếu đuối, ngay lập tức đám đàn em của Kiến Văn từ ngoài xông
vào, khống chế được tình hình và cả Danh Hoàng nữa.

        
Phương Nghi !!!!!!!

Hắn ngồi dậy, mau chóng cởi trói cho nó, đỡ nó dậy,
hắn gọi tên nó, nhưng nó không còn nói chuyện nữa, nó bất tỉnh rồi.

Hắn bế nó trên tay, nói với Danh Hoàng  :

        
Nếu ngày hôm đó, ba tao không đưa tay ra giúp đỡ,
cả gia đình mày đã không thể đứng vững !

Nói rồi hắn quay đi, mắt không rời nó, để mặc đám đàn
em, thẳng tay với đứa con trai đã làm tổn thương người con gái này.

Danh Hoàng nhìn theo từng bước chân của hắn, suy nghĩ
về điều tàn nhẫn mình vừa làm 

        
Phương Nghi …. Tôi xin lỗi – lòng của anh ta, đau hơn
bao giờ hết.

 *Ước gì tôi có một lương tâm luôn nhắc nhở tôi
phải biết làm gì khi tôi hận thù, ước gì trái tim tôi luôn biết bao dung và tha
thứ…

 

Chapter 18 :

 

Nó nặng nề hé mắt, lại một mùi hương dễ chịu, một
thoáng khiến nó sợ hãi, nhưng bình tâm lại, nhìn quanh, nó thấy mình đang ở
trong một căn phòng sang trọng khác, nhưng , có cảm giác an toàn hơn
nhiều. Nó cảm thấy toàn thân đau nhói, mệt mỏi rã rời.

Nó quay sang một bên 
định kéo chăn ra, đi xem nơi này là đâu, thì … nó thấy hắn. Hắn
đang nằm đầu chống lên tay, nhìn nó, và rất gần gũi. Hoảng quá, nó với
tay lấy cái chăn thật nhanh, trùm hết lên người, chỉ chừa lại đôi mắt,
nó khẽ liếc sang người đang nằm cạnh mình một cách bối rối và nghi hoặc.

        
Không phải mơ đâu, đúng là anh mà ! – hắn cười
nửa miệng

        
Ờ … Biết rồi ! – thu cái liếc nhìn của nó lại,
nó nói nhưng không dám nhìn sang

.

.

.

        
Đây là đâu vậy ? – nó hỏi tiếp

        
Dĩ nhiên là nhà anh rồi ! Hỏi ngớ ngẩn !

Hắn bỗng ngồi dậy, nhìn nó đăm đăm

        
Tự dưng lúc nãy nhảy vào làm gì ? Lỡ em có
chuyện gì thì sao ?

Hắn nói tới đây, nó lại khóc, khóc không thành
tiếng, chỉ thấy nước mắt cứ chảy không ngừng.

        
Em đừng khóc nữa ! – hắn vừa nói, vừa đỡ nó
ngồi dậy, nhẹ nhàng lau nước mắt cho nó.

Đột nhiên, nó ôm chầm lấy hắn, vẫn với hai
hàng nước mắt, nó khóc to hơn 

– Kiến Văn !!! Em lo cho anh lắm, em sợ sẽ mất
anh, em xin lỗi, xin lỗi về tất cả, em không nên lấy thanh kẹo anh cho
mà đưa cho Danh Hoàng, em không nên bênh vực cho hắn mà bỏ mặc anh, em
không nên yêu hắn như vậy, em xin lỗi, em xin lỗi…. Huhuhuhuhuh ……

Nó thay đổi cách xưng hô, nói lo lắng cho hắn,
nói sợ mất hắn, làm tim hắn lại đập nhanh hơn.

Bàn tay hắn khẽ ôm lấy bờ vai của nó 

        
Em biết lỗi là tốt rồi, từ nay phải ngoan
ngoãn ở bên anh, nhớ chưa, rùa ngốc!

Rồi cũng đột nhiên, nó đẩy hắn ra, quay sang
hướng khác, che dấu gương mặt đang đỏ ửng cùng cái cảm xúc kì lạ khó tả này.

Ở bên ngoài, một lẵng hoa rơi xuống, một người
con gái chạy đi trong nước mắt

 

Chapter 19 :

 

        
Uống !

Vừa mở mắt ra, lưng nhức nhối vô cùng, thì cả một ly
nước với một bàn tay có viên thuốc màu trắng ngang tầm mắt nó.

        
Gì thế ?

        
Thuốc giảm đau, uống đi !

Nó ngoan ngoãn cầm viên thuốc, uống xong, nó hỏi giờ,
như hiểu được ý nó, hắn thẳng thừng

        
Hôm nay nghỉ, bữa sau đi học.

        
Ơ … – nó ngạc nhiên nhìn hắn, tỏ vẻ khó chịu

.

.

.

        
Đối xử với ân nhân cứu mình như vậy hả ?

        
Một gậy đó thì làm gì được anh, anh còn chưa phạt, cái
vụ tự nhiên nhảy vào.

        
Phạt … Phạt … Phạt anh đó !!!!!! – nó ngẩng cao mặt
lên, nhìn hắn với nửa con ngươi.

        
Phải phạt em thôi !

Vừa nói, hắn vừa tiến sát nó, thật gần … hắn ngồi lên
giường, ngay cạnh nó, càng lúc, gương mặt lạnh lùng có chút căng thẳng càng gần
khuôn mặt đang ửng đỏ của nó hơn

        
Tôi … tôi là người bệnh đó ….! – nó nói, mắt không dám
nhìn hắn, chợt thấy mình như, không còn con đường trốn chạy khác, nó nhắm mạnh
đôi mắt lại, chờ đợi…

1s

2s

3s

Không thấy động
tĩnh gì, nó mở mắt, thì cùng lúc này, nó nhận được nụ hôn của hắn, dù đã biết
trước, nhưng nó vẫn bất ngờ. Hình như hắn cố tình. Thật lâu, thật lâu sau đó, hắn
nhẹ nhàng, rời khỏi đôi môi nó như còn chút luyến tiếc, hắn le lưỡi, nheo mắt,
rồi cười thích thú, bỏ đi.

“Cái tên này …” J

Buổi chiều, nó khỏe lại đôi chút, theo hắn ra ngoài vườn,
đi dạo

 

Chapter 20 :

 

“Chát…..chát…..chát….cháttttttt……….
!!!!”

        
Dậy đi Rùa !!! Có muốn đi học không ? – vừa nói,
hắn vừa gõ liên tục hai cái nắp nồi lại với nhau, tạo ra âm thanh
thật nhói tai.

        
Biết rồiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii !!!! – nó la lên để
hắn dừng cái âm thanh khủng khiếp kia lại.

 –        
Dậy đi !

Nó bật dậy, lúc này hắn mới ngưng. Nó nhìn
hắn, “cái con người này thật đáng ghét!!!”

        
Cái đồ con trai vô duyên, xông vào phòng con gái
như thế hả ? – nó ngước mặt lên, mắt nhắm mắt mở.

         
Phòng này của anh mà !!!!!!!!!!

Giờ nó mới nhớ ra đây không phải là nhà nó,
hớt hải nhìn quanh, nó mới gục đầu xuống 

        
Ờ …. Quên !

        
Có nhớ hôm qua nói gì với anh không ? Phải nghe
lời anh, biết chưa !

        
Tôi có nói như vậy hả ? – nó gân cổ lên hét
thật to

        
Có ! và việc đầu tiên là em phải đổi cách xưng
hô đi ! nếu không anh sẽ không cho em về với mẹ bây giờ !

Nhắc tới mẹ, nó hốt hoảng 

        
Chết rồi chết rồi !!! mấy ngày nay đi không về,
không biết ba mẹ đã về chưa ??!! huhuhu

Nó chạy quanh cái phòng rộng gấp 3 phòng nó,
vẻ sợ sệt lắm.

        
Không sao, anh gọi xin phép giúp em rồi!

        
Ờ … Cảm ơn … anh ! – nó đứng lại giây lát , rồi
lại chạy tiếp

        
 Chết rồi chết
rồi !!!!! hôm nay đi học, không có áo quần, cặp sách, xe cộ, huhuhu ,
còn mất luôn cái điện thoại nữa …. Sao tôi khổ quá vậy nè ……

        
Chóng mặt quá ! Có đứng lại không hả? – hắn nói,
rồi nhanh chóng bắt được nó một cách dễ dàng, rồi hắn bế nó lên –
Em còn chạy nữa, anh không thả em xuống đâu !

        
Ơ … xin lỗi , không chạy nữa … không chạy nữa !! –
nó nói vẻ biết lỗi thật

        
Tốt ! tất cả anh chuẩn bị hết rồi, để trên
bàn kìa ! – nói rồi hắn bế nó đến bên chiếc bàn, rồi bỏ nó xuống – Mà em
còn mệt không, lưng đã bớt chưa ? Có đi học được không ?

        
Được ! được mà ! ngủ cả đêm, lại sức rồi ! Cho em đi học
nha !!!

Nói
rồi nó nhảy xuống, nhanh chóng chạy lại cái bàn hắn chỉ, một bộ đồng
phục mới, một cái cặp có sẵn sách vở, và một chiếc điện thoại
giống y như cái của hắn. Nó cảm ơn rối rít, rồi vào phòng tắm thay
đồ.

—–Update—–

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+