Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vương phi thất sủng – Chương 01-03 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

 

Chương 1: Động phòng hoa chúc

Đó
là một tòa phủ đệ tráng lệ, rộng thênh thang. Cửa lớn thắm màu son,
trên là hai tay nắm hoàng kim rạng rỡ, khí thế bất phàm. Hai bên thềm
đều có sư tử toạ trấn, uy phong lẫm lẫm. Phía trên, chính treo một tấm
biển gồm bốn chữ lớn rắn rỏi hữu lực — Bình Nam vương phủ. Tường viện
vút cao, lầu các như vân , hành lang uốn lượn, đẹp đẽ uy nghi.
Nàng rất đẹp?
Không hẳn đẹp.
Không phải mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành.
Trong mắt rất nhiều người, nàng là tấm thân bồ liễu.
Cổ kim mỹ nhân vô số, mỗi người mỗi vẻ.
Bồ liễu, tự có ý vị của bồ liễu.
Dáng hình yểu điệu, dung mạo thanh tú, đôi ngươi trong trẻo tựa nước hồ .
Làn thu ba trong vắt ngượng ngập mà e dè, phảng phất ý nhị.
Tóc đen mềm như lụa , tăng thêm mấy phần phong tình.
Liễu Thiên Mạch hít sâu một hơi, từng bước từng bước, chầm chậm đi
vào vương phủ. Làn váy nhẹ nhàng quét qua bậc thềm, để lại chút thê
lương hoa lệ. Cửa nhà quyền quý sâu tựa biển, một ngày nhập vương phủ,
thế giới bên ngoài đã chẳng còn khiến nàng vương vấn .
Kiếp nhân sinh của nàng sau này, chính tại trong tường viện chất ngất kia mà lần nữa bắt đầu.
Rảo bước về phía cánh cửa, Thiên Mạch nhẹ nhàng khép mi, lệ theo khóe mắt mà rơi.
Từ giờ khắc này, nàng không còn là tể tướng thiên kim, mà là thiếp của Bình Nam vương.
Không sai, là thiếp, một tiểu thiếp không chút địa vị. Nào khác chi
bốn nàng thị thiếp Bình Nam vương mang về từ chốn thanh lâu, chỉ là công
cụ làm ấm giường .
Phụ thân trăm phương ngàn kế truy cầu quyền quý, thân nàng đã định trước là vật hi sinh.
Quân cờ, là giá trị duy nhất của nàng.
Gió , thoảng một làn, tóc mềm lay động.
Suối tóc đen tán lạc trên nền bạch y , hệt bức họa thuỷ mặc muôn vàn đạm nhã.

Động phòng hoa chúc, chính là hạnh phúc nhân sinh.
Đối với Liễu Thiên Mạch, cũng là khi ác mộng bắt đầu.
Đêm động phòng vốn phải náo nhiệt, lại tịch mịch quạnh hiu, không có
giăng đèn kết hoa, không có long phượng trình tường . Có, chỉ là một
phòng thê lương vắng lặng.
Tân nương không mặc trang rực rỡ, không mũ phượng khăn chùm. Một thân bạch y, mặt mộc ngồi trên giường ngước lên.
Nến tàn tự khi nào, trong bóng tối, dáng hình nàng càng thêm cô đơn.
Khóe miệng cười lặng lẽ, hai hàng lệ trong mắt chầm chậm lăn dài.
Đây là đêm tân hôn của nàng, nếu hắn muốn làm nhục nàng, mục đích hẳn đã đạt được rồi.
Nàng đứng dậy, chậm rãi bước ra.
Màn đêm thăm thẳm, gió vi vút thổi. Một vầng bán nguyệt treo giữa không trung, mơ hồ đã thấy được Hằng Nga trong nguyệt.
Hằng Nga nơi Nguyệt cung kia liệu có cô đơn giống nàng? Không, Hằng Nga có thỏ ngọc, còn có Ngô Cương bên gốc quế.
Mà nàng, chỉ có gió mát trăng thanh làm bạn.
Gió mát, trăng thanh, luôn âm thầm khiến người loạn tâm.
“Để ngươi cô đơn phải không? Tiểu thiếp của ta.” Một thanh âm lạnh lùng khắc nghiệt cất lên, cắt đứt dòng suy tưởng của nàng.
Liễu Thiên Mạch giật mình, e
sợ cúi đầu, “Vương gia.” Không sai, hắn là Bình Nam Vương, là phu quân
của nàng, là ông trời của nàng
Gương mặt lạnh nhạt của Bình Nam Vương Tần Mộ Phong lộ nét cười tàn nhẫn mà tà mị, “Gấp gáp vậy sao?”
Thiên Mạch cúi đầu, thanh âm nhỏ như muỗi kêu, “Không phải ạ.”
Tần Mộ Phong cười nhạt,
“Ngươi đã gấp như vậy, ta đương nhiên phải thỏa mãn ngươi.” Hàn ý trong
giọng nói khiến toàn thân Thiên Mạch run rẩy như phiến lá chao mình
trong gió thu.
“Đến đây.” Tần Mộ Phong bỏ lại hai tiếng, bước nhanh vào phòng.
Một hồi lâu, Thiên Mạch mới ngẩng đầu. Vừa nhấc đầu, nhìn thấy đầu
tiên, là cảnh hắn cùng một nữ nhân ấp ôm thân mật. Lệ, lần thứ hai chảy
ra.
Thiên Mạch thắp nến, cúi đầu đứng trước giường, nước mắt từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất.
Tần Mộ Phong thân mật ôm thị thiếp Thải Y, hờ hững nhìn nàng, nước mắt của nàng, khiến hắn thấy thỏa mãn.
“Nàng ta là Thải Y, là ái thiếp của ta.” Hắn lạnh lùng tuyên bố.
Thải Y trong lòng hắn yêu
kiều nói, “Chào muội muội!” Còn tưởng Liễu Thiên Mạch có bao nhiêu lợi
hại, hôm nay xem ra chẳng qua là quả hồng mềm nhũn chỉ biết khóc.
Một tiếng ‘ muội muội ’, càng chứng thực thân phận của nàng. Nàng là
thiếp, địa vị chẳng khác gì người thiếp xuất thân thanh lâu kia.
“Chào tỷ tỷ.” Thiên Mạch vẫn không ngẩng đầu, thanh âm có chút nghẹn ngào.
Khóe miệng Tần Mộ Phong lộ nét cười tàn nhẫn, tốt, mục đích của hắn đã đạt được rồi.
“Ta để Thải Y hầu hạ ta, ngươi không có ý kiến chứ?” Vẻ tươi cười lại lạnh lẽo đến cực điểm , khiến lòng người run sợ.
Thiên Mạch run lên một chút,
khẽ lắc đầu, “Không có.” A, nàng chỉ là một người thiếp, một người
thiếp không có tôn nghiêm mà thôi.
“Vương gia, tối nay là đêm
động phòng hoa chúc của ngài và muội muội, Thải Y phục vụ ngài có ổn
không?” Thanh âm của Thải Y mềm mại ngọt ngào, quyến rũ vô cùng.
Tần Mộ Phong cười nhạt, “Hừ, động phòng hoa chúc? Cô ta chỉ là thiếp.” Cô ta không xứng.
Nàng cúi đầu, lệ lại rơi, trong mắt không một tia ấm áp.”Phải, ta
chỉ là thiếp.” Hắn yêu duy một người , giai nhân đã hương tiêu ngọc vẫn
ấy, trừ nàng, hắn sẽ không để bất kì nữ tử nào vào mắt.
Không sai, nàng là thiếp. Hoàng thượng ban hôn đã làm sao? Nàng chỉ
là thiếp. Không kiệu hoa, không tam môi lục sính . Nàng một thân một
mình đi vào vương phủ.
Nàng là thê do hoàng thượng ban cho Bình Nam Vương, hắn trước mặt mọi người kháng chỉ, lạnh lùng tuyên bố hắn đã có thê thất.
Hắn yêu nhất chỉ có nữ tử đã dùng ba thước lụa kết thúc sinh mệnh, hắn đồng ý nhận nàng, nhưng chỉ có thể làm thiếp.
Nàng là con gái tể tướng đã
làm sao? Nàng chẳng qua là do người vợ thủa hàn vi chưa từng được sủng
ái sinh ra, ở tể tướng phủ không có chút địa vị.
Làm thê làm thiếp, đối với tể tướng mà nói không có phân biệt. Nàng
chỉ là một quân cờ – quân cờ tể tướng đại nhân dùng để leo lên nấc thang
quyền quý.
Không có hôn lễ đã làm sao?
Không ai để ý. Chỉ cần nàng là nữ nhân của Bình Nam Vương, tể tướng đại
nhân là nhạc phụ của Bình Nam Vương, những thứ khác đều không trọng yếu.
Dù là lấy thiếp, cũng cần
dùng kiệu đưa vào phủ mới phải? Nàng thì sao? Nàng chỉ mang theo bao
quần áo đi vào Bình Nam Vương phủ. Hắn tùy ý chà đạp tôn nghiêm của
nàng, nàng hận hắn, nhưng nàng còn lựa chọn nào khác?
“Ngươi là thiếp của ta.” Tần Mộ Phong lạnh lùng nói.
Thiên Mạch cắn môi, “Vâng, tiện thiếp là thiếp.” Nàng cúi đầu, nét mặt không hề biểu lộ chút cảm xúc nào.
“Chỉ là thứ giúp ta làm ấm giường.” Hắn tàn nhẫn chà đạp tôn nghiêm của nàng.
“Tiện thiếp minh bạch.” Nàng là tể tướng thiên kim thì thế nào? Trong mắt hắn , nàng khác chi thanh lâu nữ tử?
“Ngẩng đầu lên.” Hắn cười nhạt.
Thiên Mạch ngẩng đầu, kinh hãi nhìn bọn họ.
Tần Mộ Phong đương ở trên giường, Thải Y yêu kiều tựa vào ngực hắn , rất mực quyến rũ.
“Học hỏi chút đi.” Tần Mộ Phong ngang ngược ra lệnh, không cho nàng cơ hội cự tuyệt.
Thiên Mạch run rẩy, lùi một bước, “Vâng.” Nàng chỉ biết đứng một bên nhìn bọn họ, lệ nóng lại trào.
“Vương gia, người hư quá!” Thải Y quăng cho Thiên Mạch một tia nhìn thị uy, rồi cùng Tần Mộ Phong tay áp má kề.
Tần Mộ Phong cười lạnh, thỏa mãn nhắm mắt mặc cho Thải Y trút bỏ quần áo trên người.
Từng món từng món y phục rơi
xuống, có bao nhiêu ám muội! Nhìn những thứ ấy , ánh mắt nàng chầm chậm
biến đổi, sâu đến không thấy đáy…
Tiếng nữ nhân rên rỉ, tiếng nam nhân thở dốc, đan đan cài cài, quấn quýt đầy phòng.
Tiếng kêu dâm đãng của Thải Y khuấy động bên tai nàng, trượng phu của nàng, đang cùng nữ nhân khác. . . .
Hình ảnh hai kẻ trên giường in vào đáy mắt, trước mặt Thiên Mạch một mảnh mịt mờ.
Chẳng biết qua bao lâu, Tần
Mộ Phong đột nhiên không hề thương tiếc đẩy Thải Y ra. Hắn mình trần
xuống giường, nâng cằm Thiên Mạch, ép nàng nhìn thẳng vào hắn.”Ngươi
khóc cái gì? Chính ganh tị?” Tiếng khóc của nàng khiến hắn bực dọc.
Thiên Mạch không sao ngừng nổi, lệ đã như mưa.
“Ngươi không có tư cách,
ngươi chỉ là thiếp, là công cụ noãn sàng của ta, còn không bằng cả kỹ
nữ.” Tần Mộ Phong tàn nhẫn nhục mạ nàng.
“Tiện thiếp là thiếp.” Nàng hiểu rõ phận mình, đâu cần hắn nhắc nhở.
Hắn quay đầu lại, “Thải Y,
ra ngoài.” Ngữ điệu cay nghiệt không chút tình cảm, so với nhiệt tình
như lửa khi nãy khác chi hai người!
“Vâng.” Thải Y không kịp mặc
y phục, chỉ đành ôm đồ mà chạy. Hắn xưa nay lãnh khốc vô tình, hỉ nộ
khó lường, nếu không muốn bị đuổi khỏi vương phủ chỉ có cách nghe lời.
Hắn liếm đi ngấn lệ trên mặt nàng , mắt đầy tà ý, “Ngươi khóc cái gì? Khóc ta không muốn ngươi?”
Nàng cắn môi, không dám nhìn hắn, “Tiện thiếp không dám.”
Trong nháy mắt, Tần Mộ Phong
đẩy nàng ngã xuống giường, kẹp chặt cổ tay, thô bạo xé đi y phục trên
người nàng thành muôn mảnh, nàng hệt như một con rối mặc cho hắn bài bố.
Tần Mộ Phong mỉa mai liếc nhìn nàng, “Không phản kháng à?”
“Tiện thiếp không có tư cách.” Nước mắt vẫn đầm đìa khóe mi.
Hắn không xứng để nàng rơi lệ .
“Biết là tốt rồi.”
Nàng cho rằng, nàng có thể
không để ý hắn xâm phạm. nàng cho rằng, bất kể hắn làm gì, nàng cũng có
thể chịu được, thế nhưng nàng làm không được a.
Sự thô bạo của Tần Mộ Phong
khiến Thiên Mạch hít vào một hơi khí lạnh, hét lên thất thanh, “Vương
gia, không nên!” Mắt nàng đã sớm đẫm lệ.
“Không nên? Ngươi không phải đang đợi ta?” Thanh âm của hắn tàn nhẫn tựa ác ma nơi địa ngục, lãnh khốc đến không một tia ấm áp.
Thiên Mạch vừa khóc vừa cố đẩy hắn ra, “Vương gia, xin đi cho!”
“Không phải ngươi nói ngươi không có tư cách sao?” Hắn không buồn để ý đến lệ của nàng, tàn nhẫn xâm phạm nàng.
Thiên Mạch nghe vậy, chỉ còn biết cam chịu nhắm mắt. Nước mắt không ngừng tuôn, lăn dài trên má.
Tần Mộ Phong gằn giọng, “Ngươi bức tử Thải Hà, ta bắt ngươi trả giá!”
Thiên Mạch mở to mắt, kinh
hoảng thần sắc, khóc nghẹn, “Vương gia, cái chết của Thải Hà cô nương
không liên quan đến ta.” Là Thải Hà nghĩ quẩn mà thắt cổ tự vẫn, liên
can gì tới nàng?
Hắn cười nhạt, “Không phải vì ngươi, nàng đã không chết.”
“Không liên can đến ta, xin người thả ta ra.” Thiên Mạch vô lực van xin, tiếng khóc lẫn van vỉ thê thảm vô cùng.
Cả đời Liễu Thiên Mạch nàng, chưa bao giờ hèn kém đến như thế.
“Nằm mơ, ngươi là thiếp của
bản vương, không có tư cách cự tuyệt ta.” Hắn hung hăng chiếm giữ thân
thể nàng – rất đột ngột khiến nàng không kịp thích ứng, một trận đau
buốt từ thân dưới truyền lại, móng tay của Thiên Mạch cắm thật sâu vào
vai hắn. Máu tươi thẫm đỏ, chầm chậm lăn trên lưng hắn . Máu tươi trên
thân thể đẫm mồ hôi, ghê người mà mĩ lệ.
Không có tình cảm, chỉ có
phát tiết cùng trả thù. Trong đôi mắt đen rất đẹp của Tần Mộ Phong, lửa
giận đan cài cùng lửa dục, không chút nhu tình.
Thiên Mạch nghiêng đầu, nhắm
mắt cắn môi, mặc hắn điều khiển. nàng không có quyền phản kháng, dù có
phản kháng, hắn cũng sẽ không bỏ qua cho nàng, hà tất phí sức!
Hắn thô bạo xoay mặt nàng
lại, “Tiện nhân, sao không kêu? Ta muốn nghe tiếng rên dâm đãng của
ngươi. Ta còn tưởng tể tướng thiên kim thanh cao thế nào, hôm nay xem ra
chẳng qua chỉ là dâm phụ làm vợ khắp thiên hạ!”
Nàng sớm không còn tấm thân xử nữ, nam nhân đầu tiên của nàng không phải hắn. Chỉ vừa đi vào nàng, hắn đã biết.
Nàng là dâm nữ đã qua tay kẻ khác, khi nào hắn cần hạng nữ nhân sang tay như vậy chứ?
Hắn từng có rất nhiều nữ nhân, hắn không quan tâm bọn họ có là xử nữ hay không. Nhưng, hắn để ý nàng.
Để ý nàng, không liên quan
đến tình cảm. Cướp đoạt thân thể thuần khiết của nàng, mới khiến hắn cảm
thấy khoái lạc trả được thù. Tưởng đoạt được băng thanh ngọc khiết của
nàng, ai ngờ lại là dâm nữ, giữ lấy thân thể nàng có ý nghĩa gì?
Liễu Thiên Mạch, ngươi được lắm!
Hắn đem toàn bộ hận ý trong
lòng hung hăng phát tiết trên người nàng. Thân thể yếu mềm của Thiên
Mạch không sao chịu nổi cơn chà đạp cuồng điên, chỉ biết ngất đi bên
dưới hắn .
Hắn thỏa mãn, chán ghét đẩy nàng ra, mặc y phục bước đi không ngoảnh lại.
Thiên Mạch một thân tàn hoa bại liễu, phơi bày lồ lộ.
Đêm, càng thêm lạnh.

 

 

 

Chương 2 : Một đêm thê lương Liễu
Thiên Mạch tỉnh lại trong đau đớn , chứng kiến trên người mình đầy
thương tích , thân thể đau đớn , đêm qua đúng là khiến cho nàng không
thể chịu nổi . Hắn trên người còn mang theo mùi hương của người đàn bà
khác mà giữ lấy nàng .
Đối với cuộc hôn nhân này ,
nàng cho tới bây giờ cũng chưa từng hy vọng , chính là không hy vọng sẽ
chẳng bao giờ biết đến thất vọng .
Một đêm không ngủ , nàng mặc
quần áo , ngồi ở trên giường lẳng lặng chờ hừng đông , chờ đợi bình
minh , chính là chuyện mọi ngày nàng vẫn thường làm .
Nàng tại tướng phủ không có
địa vị , có khi còn không bằng một cái nha hoàn , bị nhốt tại một tiểu
viện hoang phế trong vườn , ngày ngày đuợc cấp chút cơm thừa canh cặn .
Mười mấy năm qua , cũng không có ai chú ý đến sự tồn tại của nàng .
Nàng cũng không chán ghét , cuộc sống như vậy chính hợp ý nàng .
Nàng vốn tưởng cuộc sống sẽ
như vậy trôi đi , cho đến một ngày , người ta nói với nàng nàng sẽ bị gả
cho Bình Nam Vương làm vương phi , vận mệnh của nàng từ nay về sau bị
biến đổi .

Liễu tể tướng có nhị thê tứ thiếp , không có con trai , chỉ có chín nữ nhi .
Hắn cũng không oán ông trời
tại sao lại không cho hắn con trai , bởi vì có chín nữ nhi mới có thể
cho hắn leo lên địa vị quyền quý , với hắn mà nói quyền thế mới chính là
thứ quan trọng nhất .
Mẫu thân của Thiên Mạch là
người vợ tào khang của hắn , chính là sau khi hắn lấy nữ nhi của đại học
sĩ đương triều , hắn liền bỏ rơi mẹ nàng , để mẹ con nàng mỗi ngày đều
sống ở trong một cái hoang viên . Khi nàng năm tuổi , mẫu thân rời đi
nhân thế , Liễu tể tướng xem nàng như một con chó , mặc cho tự sinh tự
diệt . Nhiều năm như vậy , có lẽ hắn đã quên chính mình còn có một nữ
nhi tên Thiên Mạch .

Khi tiên hoàng tại vị , Tần
Mộ Phong chỉ là một hoàng tử nhàn tản , đối với con đường làm quan của
Liễu tể tướng cũng không giúp ích được gì , Liễu tể tướng chưa bao giờ
nghĩ sẽ đem nữ nhi gả cho hắn . Đến khi hoàng thượng kế vị , Tần Mộ
Phong thuỷ trướng thuyền cao , hắn cùng đương kim hoàng thượng là huynh
đệ đồng mẫu , tay nắm trọng binh , quỳên khuynh hướng dã . Trong lúc đó
trở thành đối tượng quyền quý bậc nhất . Liễu tể tướng muốn kết giao với
hắn , nhưng tám nữ nhi đều đã gả đi hết , cuối cùng suy đi tính lại mới
chợt nhớ đến sự tồn tại của Thiên Mạch .

Vì muốn kết giao với Bình
Nam Vương , Liễu tể tướng cầu hoàng thượng tứ hôn , muốn đem Thiên Mạch
gả cho hắn . Bình Nam Vương rất mực phong lưu , ai nấy đều biết , hoàng
thượng vì muốn làm cho hắn yên ổn nên đã đồng ý hôn sự này .

Nàng rõ ràng nhớ kỹ , hoàng
thượng hạ chỉ ngày đó , Bình Nam Vương đã lạnh lùng kháng chỉ , nói rằng
hắn đã có vương phi , ngừơi kia chính là thanh lâu danh kỹ , tên tự
Thải Hà . nghe nói Thải Hà dung mạo như trăng , khuynh quốc khuynh thành
. Tần Mộ Phong có vô số hồng phấn tri kỷ nhưng thuỷ chung yêu nhất
chính là nàng .

Thanh lâu danh kỹ có thể nào
làm vương phi ? Hoàng thượng bất đắc dĩ , chỉ còn cách lấy thiên tử
chi uy ép buộc hắn lấy Thiên Mạch làm chính phi. Sau khi hạ chỉ ba ngày
, Thải Hà dùng lụa trắng tự vẫn . Tần Mộ Phong thương tâm gần chết ,
không để ý đến sự phản đối của hoàng thương và thái hậu , dùng vương phi
chi lễ đem nàng tiến nhập Hoàng lăng .

Thải Y là muội muội của Thải
Hà , tỷ muôi chung phu đúng là thiên cổ giai thoại . Thải Y vốn không
được sủng , chỉ là sau khi Thải Hà chết bỗng trở thành thị thiếp đắc
sủng nhất . Nghe nói Thải Hà trước khi chết đã để lại một bức thư , muốn
Tần Mộ Phong chiếu cố muội muội của nàng . Vì vậy hắn sủng hạnh là Thải
Y , yêu là Thải Hà .
Hắn yêu Thải Hà , không ai
không biết , nàng tự nhiên cũng biết . Nàng không vọng tưởng Tần Mộ
Phong sủng ái . Nàng không mong đợi , cũng sẽ không muốn . Yêu ? Nàng đã
sớm không tin thế gian hữu tình . Nàng rất rõ ràng giá trị của mình,
Tần Mộ Phong lấy nàng cũng chỉ vì muốn trả thù , hắn đã ngầm cho rằng
nàng chính là hung thủ hại chết Thải Hà .

Bảy ngày , là bảy ngày sau .
Thải Hà chết được bảy ngày ,
Tần Mộ Phong vào cung diện thánh , chấp nhận hoàng thượng tứ hôn , chỉ
có một điều kiện duy nhất , nàng chỉ có thể làm thiếp của hắn . Hắn cả
đời chỉ có một thê tử , chính là Thải Hà đã hương tiêu ngọc vẫn . Hoàng
đế đối với cái chết của Thải Hà có chút hổ thẹn , đáp ứng điều kiện của
Tần Mộ Phong , dù sao thì Thiên Mạch cũng chỉ là do đường thê sở sinh ,
làm thiếp của Bình Nam Vương cũng không tính gì là uỷ khuất .
Nửa năm sau , hắn lấy nàng . Nàng trở thành một trong những người đàn bà của Bình Nam Vương .
Thế gian cho rằng nàng không
uỷ khuất , chỉ có nàng tự biết rằng mình đã chịu uỷ khuất như thế nào ,
cho dù là làm thiếp của hoàng đế , nàng cũng không nguyện ý . Nếu làm
thiếp là uỷ khuất thì hôn lễ của nàng thật quá uỷ khuất

Đáp ứng hôn lễ ngày đó , Tần
Mộ Phong cho người nói với Liễu tể tướng , Thiên Mạch chỉ là thiếp ,
hắn sẽ không dùng nghi thức đón rước nàng , nếu nàng không muốn tự mình
đi vào vương phủ thì có thể hồi hôn bất cứ lúc nào .
Vì vậy nàng mang theo bao
quần áo , một mình đi vào Vương phủ . Trên đường đến Vương phủ , Nàng
nhận hết những ánh mắt xem thường . Trào phúng , phỉ nhổ , kinh thường ,
hèn mọn , tất cả những ánh mắt đó đều chiểu thẳng vào nàng .
Trong lúc đó , nàng đã mất hết sự tôn nghiêm . Buổi tối nhục nhã ngày hôm qua càng làm cho nàng thêm bi thương .
Thiếp chính là cái danh hiệu nàng ghét nhất .
Trời dần dần sáng , ánh sáng chiếu vào trong phòng . Ngẫu nhiên còn nghe vài tiếng chim kêu .
Liễu Thiên Mạch mở cửa sổ , đón nhận từng trận gió mát . Đi đến bàn trang điểm , nàng cầm lên một cây trâm .

Cây trâm thân bằng bạc , ước
chừng phẩm chất rất tồi , mặt trên có khắc hoa văn tinh mỹ . Vĩ đoan
khảm bốn viên trân châu , ba viên lớn chính là cánh hoa , viên nhỏ hơn
là nhuỵ hoa . Châu hoa phía dưới chuế nhất lưu tô , lưu tô màu bạc ,
nhưng nhìn kỹ lại không phải bạc , nếu nhìn kỹ có thể thấy viên trân
châu nhỏ kia có thể vặn vẹo .
Nàng thuần thục búi tóc lên , đem cây trâm cài lên đầu .
Nàng không tô son điểm phấn , y phục đơn giản nhưng có ý vị riêng , tự nhiên lại thanh nhã , cao quý , ít ai có được .
Thiên Mạch nhìn mình trong gương , hít một hơi thật sâu , chuẩn bị nghênh đón một ngày mới .
Nàng vốn đã không thể cảm nhận sắc thái của cuộc sống , vì nàng giống như một xác chết không hồn .
Nàng không biết mình sống có ý nghĩa gì nhưng nàng vẫn muốn sống .

Chương 3: Dạ đạo Phi Yến

Thiếp cùng thị thiếp khác biệt rất lớn
. Thị thiếp có tác dụng làm ấm giường , địa vị cao hơn tỳ nữ , đương
nhiên nếu được sủng ái thì lại là chuyện khác , không cần nói tới .
Thiếp có địa vị dưới thê , cao hơn thị thiếp .
Tần Mộ Phong không có thê ,
Thiên Mạch tự nhiên là nữ nhân lớn nhất trong Vương phủ , dựa theo luật
lệ bốn vị thị thiếp kia phải hướng nàng thỉnh an .
Ở Vương phủ , mỗi người đàn
bà đều có nơi ở riêng của mình . Thiên Mạch ở tại Đạm Tình cư là nơi
hẻo lánh nhất , cũ nát nhất trong Vương phủ . Khi nhìn Vương phủ lần đầu
tiên , hoàng đế đã nói đùa Đạm Tình cư chính là Vương phủ lãnh cung .
Ngày đầu tiên nàng tiến vào Vương phủ đã đem nàng ấn trụ tại Đạm Tình cư
, Tần Mộ Phong đơn giản muốn nói cho nàng , nàng chính là thất sủng ,
không nên có tâm vọng tưởng .
Ở nơi này nàng cũng không
có nửa câu oán hận , Đạm Tình hai chữ chính là hợp ý nàng . Nàng lãnh
đạm , rất vô tình , có lẽ kêu Vô Tình cư sẽ tốt hơn .
Tự mình thay trang phục tốt
, Liễu Thiên Mạch cô đơn ngồi ở phòng khách , ngồi ở vị trí trên cao ,
nàng không khỏi buồn cười , các nàng sẽ đến thỉnh an mình sao ? Nàng
chưa thụ sủng đã thất sủng , hơn nữa chỉ là một tiểu thiếp vậy bốn người
kia cần gì thỉnh an nàng . Nhưng dù họ có tới hay không , nàng vẫn phải
đợi , đây chính là quy củ .
Thiên Mạch là người thích
an tĩnh , nàng có thể một mình ngồi mấy ngày mấy đêm mà không nói lời
nào , chỉ là thời gian một buổi sang , đối với nàng cũng không quá khó
khăn .
Đúng vậy , nàng ngồi suốt một buổi sáng , Đạm Tình cư cũng chỉ có một mình nàng .
Nàng tựa hồ đã bị lãng quên
, không ai đem điểm tâm đến cho nàng , cũng không ai nói nàng nên dùng
cơm trưa , gả vào Vương phủ ngày đầu tiên đã bỏ đói nàng . Đây là một
trong những kế hoạch trả thù của Tần Mộ Phong sao ? Nàng không biết ,
cũng không muốn biết , trước khi vào Vương phủ nàng hiểu cảm giác bị tra
tấn rồi .
Chỉ là không cho nàng ăn thôi , cũng không tính cái gì , thủ đoạn trả thù lợi hại hơn vẫn còn ở phía trước . A , nàng chờ .
Giờ Mùi một khắc , vẻ an tĩnh của Đạm Tình cư cuối cùng cũng bị đánh vỡ .
“Vương gia, ngươi thật xấu
a”, một cái thanh âm mềm mại vang lên bên tai nàng . Thiên Mạch khoé
miệng khẽ nhếch lên , cười lãnh đạm . Hắn đúng là thiếu kiên nhẫn , trò
chơi vừa mới bắt đầu , hắn đã thua một nửa .
“Ngươi không phải thích ta xấu như vậy sao ?” Trong lời nói có chút mập mờ .
“Vương gia , ngươi thật thiên vị , trong mắt chỉ có Thải Y tỷ tỷ , đem Ngọc La ta ném đến tận chân trời nào rồi ?”
“Vương gia , còn Hàm Thuý nữa .”
“Vương gia , vừa rồi Yên chi hầu hạ người không vừa ý sao ? Cũng không để ý ta .”
Vừa đi vừa nói chuyện , năm
người đã tiến vào , bốn nữ nhân gắn ở bên người Tần Mộ Phong , mỗi bên
hai người . Mỗi người đều có bộ dáng như con chim nhỏ .
Đối mặt với Thiên Mạch ,
bốn cái ‘ôn nhu’ nữ nhân đều vênh mặt tự đắc , nụ cười hướng Liễu Thiên
Mạch hàm chứa sự châm chọc . Bốn người biểu tình như một , đồng dạng ám
chỉ Liễu Thiên Mạch không hề có địa vị .
Thiên Mạch chống lại ánh
mắt châm chọc của các nàng , như cũ lãnh đạm nhìn không ra biểu tình ,
có ánh sáng trong đôi mắt nàng nhưng trong đó lại phủ một tầng sương mù
mỏng manh .
Tần Mộ Phong thản nhiên
liếc mắt nhìn Liễu Thiên Mạch , hài lòng khi thấy trong mắt nàng lấp
lánh lệ quang . Năm người coi như không thấy Liễu Thiên Mạch , lại tiếp
tục quay ra tán tỉnh .
Vương phủ bốn vị thị thiếp , mỗi người mỗi vẻ .
Thải Y quyến rũ , Ngọc La mềm mại , Hàm Thuý thanh nhã , Yên Chi diễm lệ , mỗi người một vẻ nhưng đều là mỹ nhân khó tìm .
Liễu Thiên Mạch cũng là mỹ nhân nhưng so với các nàng còn kém hơn rất nhiều .
Nàng trong mắt hiện lên tia sáng kỳ dị , quỳ gối “Tiện thiếp tham kiến Vương gia .” Đây chính là mục đích của hắn , đúng không ?
Tần Mộ Phong cười lạnh “Thu hồi bộ dáng khổ sở đó của ngươi .”
Chẳng nhẽ cả khóc nàng cũng không có tư cách sao ?
“Vâng” Thiên Mạch nghẹn ngào , lệ từ trong hốc mắt rơi xuống .
Của nàng nước mắt đủ làm
cho hắn thoả mãn , hắn nâng cằm nàng lên “Ngươi khóc cái gì , người
không biết nhìn vào còn tưởng ta bạc đãi ngươi.”
“Tiện thiếp chính là nhớ nhà .” Nhớ nhà ư ? Lý do này ngay cả nàng cũng không thể tin nổi .
Thải Y cười dài nói “Nhớ nhà sao ? Không bằng ngươi trở về đi ?”
“Trở về không?” Tần Mộ Phong cười hỏi , trong mắt hiện lên ý cười rõ rệt .
Thiên Mạch khẽ hạ mi mắt “hảo” . Nàng ôn thuận gật đầu . Hắn sẽ buông tha nàng dễ dàng vậy sao ? Không , hắn sẽ không .
“Ngươi…” Câu trả lời của
nàng làm Tần Mộ Phong rất không thoải mái , nàng là món đồ chơi của hắn ,
là nô lệ , đừng nghĩ nói đi là đi . “Ngươi là nô lệ của ta , trừ khi ta
chán ngươi , nếu không đừng mơ tưởng rời đi Vương phủ”.
“Vâng” Nàng vẫn nhu nhuận nghe theo .
Bàn tay dưới cằm nàng tăng thêm lực đạo , cơ hồ muốn đem nàng bóp nát , đau đớn khiến cho nàng chảy nước mắt .
“Vương gia , vị này chính là tể tướng thiên kim sao ?” Hàm Thuý biết rõ còn hỏi .
Tần Mộ Phong cúi đầu hôn nhẹ lên môi Hàm Thuý , nhẹ điểm cái mũi nàng “Thông minh.”
Thải Y hơi cúi người “Thải Y tham kiến phu nhân , Thải Y chậm trễ thỉnh an , mong phu nhân thứ tội .”
Bàn tay to của hắn ôm lấy
eo nhỏ của Thải Y , tại bên tai nàng nói nhỏ “Tối qua ngươi hầu hạ ta ,
chậm trễ là chuyện đương nhiên .”
“Hầu hạ người còn có Hàm
thúy nữa.” Hàm Thuý lôi kéo quần áo Tần Mộ Phong , làm nũng , thỉnh
thoàng đưa mắt nhìn Thiên Mạch thị uy .
Hắn cắn nhẹ vào tai Hàm Thuý “Hàm Thúy ngoan , đương nhiên không thể thiếu ngươi được .”
Yên Chi choàng tay ôm lấy
cổ Tần Mộ Phong , gắt nhẹ “Vương gia , ta vừa mới hầu hạ ngươi mệt muốn
chết , vậy mà ngươi lại bỏ mặc ta.”
“Vương gia , ngươi thiên vị , chẳng nhẽ Ngọc La hầu hạ không tốt .”
Tần Mộ Phong vuốt lên bộ ngực của nàng , cười mập mờ “Tý nữa sẽ để cho ngươi hầu hạ.”
“Tần Mộ Phong , ngươi đúng là con lợn giống .” Một thanh âm hàm chứa ý cười cắt đứt việc tán tỉnh của bọn họ .
Thanh âm kia mang theo vài phần khinh thường , trong đó còn có ý cười khẽ , thanh thúy dễ nghe , người nói nhất định là nữ tử .
“Ai?” Tần Mộ Phong theo bản
năng đưa mắt nhìn Thiên Mạch , chỉ thấy nàng cúi đầu , hai mắt rưng
rưng . Không khả năng . Những lời kia không có khả năng là do nàng nói .
Liễu Thiên Mạch chỉ biết khóc , thanh âm không thể nào hoạt bát , lại mang đậm tiếu ý như vậy .
“Tần Mộ Phong , ngươi thật
là lợi hại , không bằng đến mục trường đi , nơi đó có rất nhiều trâu cái
ngựa cái đang chờ ngươi đó .” Tiếp sau đó là tràng cười trong trẻo cất
lên .
Thanh âm tựa hồ như truyền đến từ nóc nhà .
“Ngươi là ai ?” Hắn võ công
không kém , nóc nhà có người , hắn như thế nào không phát hiện , hay là
dạo này túng dục quá độ , tinh lực kém đi nhiều , nên mới không phát
hiện ?
Bốn cái thị thiếp cũng không dám ríu rít nữa, nhanh chóng ngậm miệng lại , đứng nép sát vào Tần Mộ Phong .
“Ha ha , bổn cô nương là dạ
đạo Phi Yến , không quen nhìn hành vi lợn giống của nhà ngươi . Như thế
nào ? Không phục thì cắn ta đi , ta chỉ sợ bị ngươi cắn xong sẽ mắc
bệnh . Nam nhân như ngươi sớm muộn cũng mắc hoa liễu , chết không có chỗ
chôn . Đã cưới Liễu Thiên Mạch , lại còn phóng túng cùng bốn nữ nhân
kia , ngươi trùng hôn có biết hay không , tội của ngươi cũng đủ để bắn
chết .” Phi Yến càng nói càng khinh bỉ , nói xong không quên nhổ một
ngụm nước bọt .
Tần Mộ Phong không để ý lời
nhục mạ của nàng , cái mà hắn quan tâm là tại sao nàng lại xuất hiện ở
Vương phủ . Hắn chấp trưởng một nửa binh quyền của vương triều , những
bố phòng quân sự trọng yếu đều ở trong tay hắn , nàng xuất hiện ở đây
rốt cuộc có mục đích gì ?
“Truyền thuyết nói Phi Yến
ái tài , không gì không trộm được , hơn nữa chỉ lấy thứ mà người trả thù
lao cần , tuyệt không trộm thêm tài bảo . Ngươi đến Vương phủ của ta
lấy cái gì ?” Phi Yến là thiên hạ đệ nhất dạo tặc , không có địa phương
nào nàng không dám vào trộm , chỉ cần cấp nàng tiền , cái gì nàng cũng
trộm , ngay cả long bào của hoàng đế nàng cũng dám hạ thủ .
Phi Yến năm năm trước xuất
đạo , vì trộm được trấn phái chi bảo của Thanh Lương phái – một trong võ
lâm lục đại phái mà nổi danh trên giang hồ . Một tháng sau khi trộm bảo
vật của Thanh Lương phái , Phi Yến đột nhập vào hoàng cung đánh cắp dạ
minh châu – bảo vật do Tây vực tiến cống , từ đó nàng nổi danh trên
giang hồ , không người không biết , không người không hay .
Nàng yêu tài như mệnh nhưng
lại không trộm tài vật của người khác . Có những lúc giá trị vật mà
nàng trộm còn lớn hơn tiền thù lao nhưng nàng thuỷ chung chỉ lấy tiền
thù lao chưa bao giờ phá hoại quy củ . Chính vì danh tiếng của nàng tốt
nên người nhờ nàng trộm vật nhiều không kể siết .
Phi Yến rất thần bí , người
muốn mời nàng thâu vật cũng không biết nàng ở đâu . Nghe nói nàng trú
tại một thanh lâu , thanh lâu lão bản chính là người đại diện của nàng .
Chỉ cần tìm đúng nơi là có thể liên lạc với nàng , nhưng trên đời nhiều
thanh lâu như vậy , nơi nào mới tìm được nàng ? Quỷ mới biết .
Lại có một cách nói khác ,
nàng chính là người của tổ chức tình báo đệ nhất thiên hạ – Thiên Cơ các
. muốn tìm nàng thâu vật này nọ chỉ cần gửỉ bồ câu đưa tin đến Thiên Cơ
các .
Nhưng truyền thuyết cũng
chỉ là truyền thuyết , không biết là thật hay giả nhưng trước mắt vẫn
không ai chứng thực . Cho dù là Thiên Cơ các chưa chắc đã tra được hành
tung của nàng .
Phi Yến đột nhập vào Vương phủ rốt cuộc là muốn trộm cái gì ? Chắc không phải chỉ đến tìm hắn phiền toái chứ ?
Phi Yến ha ha cười , khoái
trá nói “Liễu Yhiên Mạch , Phi Yến ta cũng thâu nhân mạng , Tần Mộ Phong
như vậy khi dễ ngươi , ta giúp ngươi giết hắn có được hay không ? Xem
ngươi bộ dáng đáng thương như vậy , ta cho ngươi chiết khấu , nửa đồng
tiền là đủ rồi . Bình Nam Vương , ngươi trong mắt ta chỉ đáng giá nửa
đồng tiền .”
“Không…không, đừng.” Liễu Thiên Mạch vừa nói vừa run lên , lời còn chưa dứt thân thể đã đổ phịch trên mặt đất .
Phi Yến thở dài một tiếng
“Thực không dùng được , không biết ngươi gả cho tên lợn giống này làm gì
. Nữ nhân a , phải biết tự mình làm chủ , đừng nghĩ nam nhân đều là
trời . Như vậy đi , ngươi tới làm đồ đệ cho ta , ta giúp ngươi sát Tần
Mộ Phong , kể cả hắn là Bình Nam Vương , ta đều tin tưởng mình có năng
lực giết hắn .”
“Cảm ơn… hảo ý… của nữ hiệp” Thiên Mạch cơ hồ cả người đều phát run , vẻ mặt sợ hãi .
Phi Yến lầm bầm một tiếng
“Ai , vô dụng . Ta sắp phải đi rồi , nhìn bộ dáng đáng thương của ngươi ,
ta cũng muốn làm người tốt . Có định giết người phóng hoả gì gì đó hãy
liên lạc với ta , ta sẽ trợ giúp ngươi.”
Một hồi lâu , trong phòng khách tĩnh lặng , không ai nói câu nào .
Xác định Phi Yến đã rời đi , Tần Mộ Phong bỏ mặc bốn ả thị thiếp , bước ra ngoài .
Đi tới cửa , hắn lạnh lùng
nói “Ngươi tưởng ta là kẻ ngốc . Không có lệnh của ta ngươi không được
bước ra khỏi nơi này .” Hắn dừng một chút “Ta sẽ phái nha hoàn hầu hạ
ngươi.” Chỉ sợ đây chính là giám thị .
Bốn cái thị thiếp đi phía sau hắn , thỉnh thoảng ngoái lại châm chọc Liễu Thiên Mạch .
Nhìn bóng lưng năm người đó rời đi , Thiên Mạch khoé miệng khẽ nhếch lên , cười như không cười .

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+