Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vương phi thất sủng – Chương 37-38 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 37 : Hoạn nạn mới thấy chân tình

 

Bầu trời u ám, mấy đen nhanh chóng kéo đến , không gian sớm đã bị bao phủ bởi bóng tối . Gió thu lạnh thổi càng thêm mạnh, cỏ dại lắc lư , giấy tiền vàng mã bay lượn trên trời khiến cho loạn táng cương tràn đầy quỷ khí .

Giấy tiền vàng rơi xuống , một đám hắc y nhân nhanh chóng nhảy ra khỏi bụi cỏ . Mỗi loại vũ khí đều toát ra hàn khí giết người mãnh liệt . Ánh đao , bóng kiếm đan xen cùng một chỗ .

Đối phương ước chừng có tất cả 15 người , mỗi người đều mặc hắc y , trên mặt che khắn . Chỉ cần là người có đầu óc đều biết được công việc của họ .

Đám hắc y nhân kia cũng không có đánh lén mà chỉ im lặng bao vây Tần Mộ Phong và Phi Dương .

Phi Dương che ở trước mặt Tần Mộ Phong , tay nắm chặt bảo kiếm không rời , cảnh giác nhìn bọn họ . Hắn đã sớm cảm nhận thấy có sát khí xung quanh , vốn tưởng rằng có người muốn ám sát Vương gia không nghĩ đến bọn họ lại công khai đối đầu với hai người .

Trong bụi cỏ lại đi ra một người nữa , người này khoác một chiếc áo choàng màu đen , trên mặt được che bởi một cái mặt nạ màu bạc , toàn thân tràn ngập sát khí quỷ dị .

Tần Mộ Phong đẩy Phi Dương sang một bên , ánh mắt lạnh lùng bắn về phía nam nhân mang mặt nạ . Nam nhân này hẳn là thủ lĩnh của đám hắc y nhân này , bọn họ muốn làm gì ? Nếu là thích khách tại sao lại không ám sát ?

Nam nhân đeo mặt nạ nhìn hắn , ánh mắt lạnh như băng giống như một mũi tên nhọn  .

Hai người đều là nam nhân có khí phách , khí thế bất phân cao thấp .

“Nghe đồn Bình Nam Vương kiêu dũng thiện chiến , võ công cao cường, không biết sự thật có phải như thế hay không ?” Nam nhân mang mặt nạ lạnh lùng mở miệng .

“Thật không dám nhận .” Tần Mộ Phong trả lời đến nỗi vân đạm phong khinh , khoé miệng lại mang theo một nụ cười khẽ .

“Thật can đảm .” Trong lời nói của nam nhân đeo mặt nạ lộ ra ý tán thưởng . Đối mặt với sự vây khốn như thế này mà hắn vẫn có thể trấn tĩnh được . Bình Nam Vương quả thực danh bất hư truyền .

Tần Mộ Phong chỉ mỉm cười , cũng không có trả lời .

Hắn hơi liếc mắt nhìn Thiên Mạch “Nàng là đàn bà của ngươi ?” Nữ tử này là cực phẩm trong số các nữ tử , can đảm hơn người , tỉnh táo hơn người , nhan sắc lại càng phi thường .

Nữ tủ bình thường gặp phải tình huống này sẽ hôn mê ngay nhưng nữ tử này cư nhiên trấn định được , coi như không có chuyện gì phát sinh , tiếp tục đốt giấy tiền vàng .

“Nếu ta nói đúng thì sao ?” Tần Mộ Phong liếc nhìn Thiên Mạch lúc nàng đang rất tỉnh táo , trong lòng cảm thấy bất an . Hắn cùng Phi Dương nắm chắc có thể chạy trốn nhưng còn Liễu Thiên Mạch… hắn không có tin tưởng .

“Một nữ tử rất đặc biệt .” Vô luận là khí chất hay lòng can đảm đều khiến cho hắn thưởng thức .

“Các hạ hao tâm tổn sức chẳng lẽ chỉ vì muốn nữ nhân của ta thôi sao ?” Tần Mộ Phong cười khẽ, khoé miệng nhếch lên hiện rõ ý cười , ý cười hiện lên trong đáy mắt . Ngoài mặt hắn rất bình thản , tự đắc nhưng trên thực tế lại vạn phần đề phòng , nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của đối phương .

“Ta kính trọng Bình Nam Vương là một anh hùng nên không dùng thủ đoạn ám sát để giết ngươi .” Đúng vậy , hắn muốn giết Tần Mộ Phong .

“Là ai thuê cac người đến giết ta ?” Những người này là sát thủ , trên người bọn họ toả ra sát khí nồng nặc .

“Vương gia không biết quy củ trên giang hồ sao ?” Tần Mộ Phong có thực thông minh như trong lời đồn không . ( không, ngu thấy ớn luôn .)

“Xin lỗi .” Tần Mộ phong lại cười ưu nhã . Quy củ của giới sát thủ là không tiết lộ tư liệu về cố chủ .

“Thật không may chúng ta lại là đối thủ .” Trong lời nói của nam nhân đeo mặt nạ có chút tiếc nuối  .

Tần Mộ Phong thản nhiên liếc nhìn Liễu Thiên Mạch “Buông tha nàng .” Người trong giang hồ trọng lời hứa , chỉ cần hắn đáp ứng thì chắc chắn sẽ không làm tổn thương Liễu Thiên Mạch .

“Nhìn không ra Vương gia là người thương hương tiếc ngọc , bất quá…” Thanh âm chợt biến thành lạnh băng “Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc .” Thực sự thì trong một khoảng khắc hắn cũng không muốn giết nữ tử có khí chất đặc biệt này . Sự lạnh lùng của nàng, cao ngạo của nàng có vài phần giống như hắn .

Phi Dương tính tình cương liệt , nhịn không được lên tiếng “Ngưởi rốt cuộc là ai ?”

hắn lãnh đạm tuyên bố “Diêm môn môn chủ .” Một trong hai tổ chức sát thủ lớn nhất của võ lâm.

“Có thể chết trong tay Diêm môn môn chủ là vinh hạnh của Tần Mộ Phong .” Cho dù ở trong tình cảnh này, tâm tình của Tần Mộ Phong cũng không xao động nhiều lắm .

Hai con mắt dưới mặt nạ loé ra hàn quang , trong con mắt đen xen lẫn sự phức tạp . “Sát.” Một từ lạnh lùng , giống như lời nguyền đến từ địa ngục .

Chúng sát thủ không có đáp lại mà trực tiếp hướng Tần Mộ Phong tấn công , vô số bóng đen đánh về phía Tần Mộ Phong . Tần Mộ Phong nhanh nhẹn né tránh, cũng đoạt được kiếm của một gã sát thủ , lao vào chiến đấu ác liệt .

Thân pháp của Tần Mộ phong cực nhanh , liên tục biến hoá . Hắn học quá nhiều thứ cho nên không tinh thông thứ nào . Phỏng đoán hắn có rất nhiều thày dạy võ nên bây giờ mới có kết quả như vậy . Tuyệt đỉnh cao thủ thực sự bình thường chỉ tinh thông một loại võ công . Hắn , chỉ tính là cao thủ có thể sử dụng nhiều loại võ công chứ không được tính là cao thủ tuyệt đỉnh .

Cho dù Tần Mộ Phong và Phi Dương võ công có tốt nhưng cũng chỉ có hai người . Đối phương không những đông mà mỗi người đều là sát thủ bậc nhất trên giang hồ .

Sau nửa canh giờ, Tần Mộ Phong và Phi Dương dần dần địch không lại . Trên người Tần Mộ Phong bị trúng hai nhát kiếm, trong đó một kiếm đâm rất sâu .

Trên mặt Thiên Mạch vẫn lãnh đạm như cũ , tiếp tục đốt giấy tiền nhưng trong con ngươi lại hiện lên một tia do dự .

Nàng rốt cuộc có nên ra tay ứng cứu hay không ?

Nếu là trước kia nàng căn bản sẽ không do dự , có thể trơ mắt nhìn bọn họ bị giết mà không hề có cảm giác . Nàng rốt cuộc bị làm sao vậy ? Tại sao trong đầu lại xuất hiện ý niệm này ?

Nàng muốn ra tay không phải vì nàng thiêu Phi Dương một nhân tình mà đơn giản là muốn cứu lấy Tần Mộ Phong . Vì Tần Mộ Phong là nhiệm vụ của nàng , trước khi nhiệm vụ chưa hoàn thành , nàng có thể để cho hắn chết sao ? Gần như là thế ? Tại sao trong tâm lý của nàng cư nhiên lại lo lắng cho hắn .

Với y thuật của nàng, chỉ cần hắn không chết , nàng có thể cứu sống hắn . Nàng đang chờ bọn hắn bị thương , chờ lúc bọn hắn té xỉu sẽ ra tay . Nhưng trong ý thức của nàng , nàng muốn ngay lập tức cứu Tần Mộ Phong, nàng không muốn hắn bị thương . Nàng lại bị làm sao vậy ? Chẳng nhẽ giống như những người đàn bà khác bị hắn mê hoặc ? Không , không có khả năng , hắn giống như cừu nhân của nàng , nàng không thể phát sinh hảo cảm với hắn .

Thiên Mạch trong lúc còn đang do dự thì một bàn tay đã giữ lấy eo của nàng, sau đó cả người nàng bị ôm lấy . Nàng nghĩ đến mức nhập thần nên không chú ý tới phía sau có người .

Nàng lần đầu tiên bị người khác ‘đánh bất ngờ’ , không nhịn được kinh hô một tiếng .

“Đàn bà , ôm chặt .” Ngữ khí của Tần Mộ Phong đầy phiền não .

Hắn không rõ bản thân đến tột cùng đang làm cái gì , tại sao lại muốn cứu người đàn bà này ? Hắn luôn luôn không coi trọng đàn bà , cho tới bây giờ cũng vẫn không coi đàn bà quan trọng hơn bản thân mình . Tại sao trong thời khắc nguy cấp như thế , hắn tự dưng lại mang theo cái gánh nặng này ? Lúc cứu nàng hắn thấy rất phiền phức nhưng rồi tự nhiên lại cảm thấy an tâm . Ngay cả bản  thân hắn cũng không biết mình đang làm cái gì .

Tần Mộ Phong một tay ôm Thiên Mạch , một tay vung kiếm, dùng khinh công lăng không rời đi .

“Phi Dương đại ca đâu ?” Trong giọng nói của Thiên Mạch mang theo một tia lo lắng , hai người bọn họ bay đi , Phi Dương làm sao bây giờ ?

Trong lúc này mà nàng cư nhiên còn nghĩ tới nam nhân khác , Tần Mộ Phong tự dưng bốc hỏa “Đàn bà , không muốn chết thì câm miệng cho ta .” Sát thủ có nguyên tắc của sát thủ , sẽ không lạm thương người vô tội , chỉ cần hắn rời đi , bọn họ sẽ không thương tổn Phi Dương . Tuy Diêm Môn môn chủ nói phải giết sạch nhưng theo Tần Mộ Phong cảm nhận thì hắn thực sự là một nam tử hán , sẽ không lạm sát kẻ vô tội .

Thiên Mạch ngẩng đầu, liếc nhìn Tần Mộ Phong , thần sắc phức tạp .

Tần Mộ Phong trong lúc nguy cấp vẫn quan tâm đến nàng, nàng có thể vì hắn làm được như vậy sao ?

Một tiếng động nhỏ truyền đến bên tai của nàng , Thiên Mạch sắc mặt biến đổi , lấy từ bên hông ra ba cây ngân trâm . Nàng còn chưa kịp ra tay thì eo đã bị ôm chặt , cả người bị Tần Mộ Phong ôm vào trong lòng . Tần Mộ Phong ôm nàng, thân thể xoay tròn . Thân thể của Tần Mộ Phong vừa di chuyển đến vị trí của Thiên Mạch lúc nãy thì năm mũi tên nhọn đã đâm thật sâu vào lưng hắn . (tội nghiệp anh quá )

Tần Mộ Phong biến sắc , ôm thiên mạch rớt trên mặt đất . Thiên Mạch con ngươi lạnh lẽo ,phóng ra ba cây ngân trâm .

Tần Mộ Phong nửa quỳ trên mặt đất, vẫn duy trì tư thế cũ . Tay vẫn như cũ ôm Thiên Mạch , đầu tựa ở trên vai của nàng “Đàn bà, ta sớm muộn bị ngươi hại chết .” Huyết sắc trên mặt hắn dần dần biến mất, mồ hôi vã ra khắp trán .

Thiên Mạch ngơ ngác để cho hắn ôm , nói không lên lời . Tần Mộ Phong nhất định là điên rồi , tuyệt đối điên rồi . Nếu không hắn không có khả năng vì nàng chắn ám khí . Khi nàng nghe được tiếng động của ám khí, đã định đem ngân châm đánh bật ám khí , vậy mà hắn cư nhiên dùng thân thể chắn ám khí cho nàng .

Nàng hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy , luôn luôn độc lai độc vãng . Cho tới bây bây giờ cũng không biết có kẻ dùng thân thể của mình để chắn ám khí cho người khác  . nàng thật sự bị hắn dọa tới rồi , lúc này đây , nàng thật sự bị hù dọa rồi .

Tần Mộ Phong suy yếu ở bên tai nàng nói “Ngươi chạy, đừng động ta .” Trong ý thức mơ hồ của hắn , tại thời điểm này , hắn chỉ muốn nàng được an toàn .

Một thứ cảm giác xa lạ lướt qua trong lòng Thiên Mạch, ấm áp , nhẹ nhàng , ngọt ngào giống như kẹo đường . Một thứ gì đó ở trong sâu thẳm trái tim đang chậm rãi hòa tan .

“Muốn chạy thì cùng chạy .” Thiên Mạch nói rất nhỏ , trong giọng nói tựa hồ mang theo một tia ôn nhu . Nàng biết hắn nghe không thấy, từ tiếng thở của hắn, nàng biết hắn đã hôn mê rồi .

“Nghĩ không ra Bình Nam Vương lại si tình như thế .” Diêm Môn môn chủ theo đuôi mà đến đã chứng kiến được một màn , chân thành cảm khái . Kẻ hoa tâm như Tần Mộ Phong cư nhiên vì một người đàn bà mà chắn ám khí , đúng là không thể tin nổi .

Thiên mạch không có trả lời , vẫn như cũ ngẩn ngơ ôm tần mộ Phong .

“Nàng xảy ra chuyện gì ?” Hắn chỉ vào hắc y nhân đang bất động mà hỏi Thiên Mạch . Hắn truy đuổi Tần Mộ Phong đến đây , không nghĩ tới đột nhiên có người đánh lén , hắn đang muốn ra tay chế trụ kẻ đánh lén thì người nọ đột nhiên bất động tại chỗ . Cách không điểm huyệt ? Không , môn võ công này đã thất truyền từ lâu .

“Hắn không phải người của Diêm Môn sao ?’ Thiên Mạch lãnh đạm liếc mắt nhìn hắn , vẫn như cũ không biểu lộ cảm xúc . Nàng vẫn tưởng rằng kẻ ra tay đánh lén là người của Diêm Môn .

Người của Diêm Môn quang minh lỗi lạc , sẽ không làm ra chuyện trộm gà cắp chó như thế . Trong lòng hắn không giận, lạnh lùng nói “Người của Diêm Môn không có hèn hạ vô sỉ như vậy .” Người đàn bà này thật tỉnh táo , tỉnh táo đến đáng sợ .

“Nghĩ cũng đúng .” Thiên Mạch lẩm bẩm . Thiên Mạch buông Tần Mộ Phong ra , để cho hắn nằm trên mặt đất , tiện tay phong bế huyệt đạo của hắn . Động tác của nàng rất nhanh, nhanh đến nỗi hắn căn bản cũng không nhìn rõ .

“Hắn bị thương , để cho ta xem .” Mạng của Bình Nam Vương là của Diêm Môn , bất luận kẻ nào cũng đừng nghĩ cướp lấy .

“Không có gì , trúng độc mà thôi .” Thiên Mạch đứng lên , ánh mắt rơi vào kẻ phóng ám khí “thất bộ truy hồn .”

Diêm Môn môn chủ kinh ngạc nhưng không có biểu hiện ra , hắn nhíu mày “thất bộ tủy hồn ?” Thất bộ truy hồn là một trong những kịch độc lợi hại nhất của võ lâm , ngoại trừ tả thủ thần y và thiên hạ đệ nhất độc y năm đó , rất ít người có thể giải được . Mà nàng thì nói rất bình thường , đúng là không thể tin nổi .

“Không chết được .” Trong giang hồ rất ít người biết được cách giải thất bộ truy hồn , Liễu Thiên Mạch may sao lại là một trong những người đó .

Hắn hồ nghi liếc nhìn nàng một cái , ngồi xổm xuống bắt mạch cho Tần Mộ Phong . Hắn buông cổ tay Tần Mộ Phong , bình tĩnh nhìn Thiên Mạch “Ngươi là ai ? Đây quả thực là thất bộ truy hồn .”

Thiên Mạch nheo mắt , tầm mắt rơi vào khoảng không , thản nhiên nói “Khúc Vô Tình, nể mặt Tiêu Triệt , ta không muốn so đo với ngươi . Mời ngươi nhớ kỹ , mạng Tần Mộ Phong là của ta , không có sự cho phép của ta , bất cứ kẻ nào cũng không thể cướp đi .” Vô Tranh sơn trang có một quyển sách gọi là Võ Lâm sử , là do Đại sư phụ của nàng viết . Trên đó ghi lại võ lâm bí sử của hơn mười năm qua . Tất cả về Diêm Môn môn chủ , Thiên Mạch đều biết rõ ràng .

Hàn quang trong mắt lóe ra , lạnh đến đáng sợ “Ngươi rốt cuộc là ai ?” Nàng cư nhiên biết lai lịch của hắn , nàng rốt cuộc là ai . Vị nữ tử trước mặt này dường như lai lịch bất phàm .

Thanh âm của Khúc Vô Tình lạnh như hàn băng , sau tấm mặt nạ có thể thấy được đôi mắt đen thâm trầm của hắn .

“Chỉ là vô danh tiểu tốt thôi .” Nàng lạnh nhạt như gió khiến cho người ta xem không hiểu .

“Biết lai lịch của Khúc Vô Tình ta mà là vô danh tiểu tốt sao ?” Trên giang hồ không ai có thể tra được lai lịch của hắn , trừ bỏ…Thiên Cơ các . Nàng biết lai lịch của hắn , nàng có quan hệ vơi Tiêu Triệt sao ? Nàng cùng Tiêu Triệt có quan hệ gì ? Nàng là đàn bà của Tiêu Triệt ? Không có khả năng , Tiêu Triệt đã có một thê tử xinh đẹp , không có khả năng ở bên ngoài chơi đùa đàn bà . Thân phận của nàng thật khó hiểu .

Thiên Mạch không muốn nhiều lời , giống như không nghe thấy lời hắn nói , đi tới trước mặt hắc y nhân đánh lén kia .

Thiên Mạch không do dự đưa tay giật khăn che mặt của hắc y nhân .

“Là ngươi ?” Thiên Mạch vẫn như cũ lãnh đạm nhưng trong con ngươi lại hiện lên một tia kinh ngạc .

 

Chương 38: Sự tàn bạo của nàng

 

Ả lãnh đạm nhìn Liễu Thiên Mạch, không có cảm xúc, “Ngươi biết ta?”

“Sao lại không biết ngươi?” Thiên Mạch nói xong liền cúi đầu, tìm chính xác chỗ ba cây ngân châm đâm trên người ả, rồi từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn tay màu trắng lau sạch ngân châm.

Khúc Vô Tình thoáng kinh ngạc, “Ngươi dùng ngân châm điểm huyệt đạo của cô ta?” Loại thủ pháp điểm huyệt này, Khúc Vô Tình lần đầu tiên mới gặp.

“Sao lại không thể?” Thiên Mạch cúi đầu chà kỹ ngân châm, thờ ơ trả lời.

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Dùng ngân châm điểm huyệt, chẳng những phải biết chính xác huyệt đạo, mà còn phải có nội lực thâm hậu.

“Dùng ngân châm điểm huyệt cũng không có gì lạ.” Trên ngân châm có một lượng lớn thuốc tê, cho dù vị trí không chính xác, người bị trúng châm cũng không thể động đậy. So với ‘cách không điểm huyệt’, chỉ là chút tiểu xảo.

Khúc Vô Tình thấy Thiên Mạch không muốn nhiều lời, cũng không tiếp tục truy vấn, liếc nhìn kẻ đánh lén Thiên Mạch, “Cô ta là ai?” Đó là một cô gái, khoảng chừng mười tám mười chín tuổi, nhan sắc trung bình. Trên mặt lộ vẻ lạnh lùng, điệu bộ coi thường cái chết.

“Cô ta là Xảo Xảo, là nha hoàn của Thái Y, một ả thị thiếp của Tần Mộ Phong.” Thiên Mạch từng hoài nghi Yên Chi, hoài nghi Hàm Thúy, nhưng không ngờ lại là nha hoàn bên người của Thái Y. Trong ấn tượng của nàng, Thái Y là một ả đàn bà ngu ngốc, ngực to đầu rỗng, mồm năm miệng mười, chỉ thích tranh giành tình nhân, nàng trước nay vốn không hề nghi ngờ Thái Y, thậm chí không thèm xem ả là đối thủ. Một ả đàn bà xuẩn ngốc như vậy, nàng thật sự không có ý hoài nghi.

Xảo xảo lạnh lùng liếc Liễu Thiên Mạch, vẻ mặt không hề sợ hãi, “Ta đã xem thường ngươi rồi.”

Thiên Mạch chậm rãi đem ba cây ngân châm cất vào giữa thắt lưng, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, “Ta cũng xem thường ngươi rồi.” Theo thông tin của Thiên Cơ Các, Xảo Xảo mất song thân từ nhỏ, mới năm tuổi đã bị Thúc Thúc Thẩm Thẩm bán vào kỹ viện. Năm mười bốn tuổi, được Thái Hà thu nhận làm nha hoàn. Sau khi Thái Hà chết, liền đi theo Thái Y.

“Hừ.” Xảo xảo hừ lạnh một tiếng, quay mặt qua chỗ khác.

“Ngươi đừng tưởng rằng ta lấy ngân châm ra rồi thì ngươi có thể phá vỡ huyệt đạo. Trên ngân châm có thuốc tê, nội trong ba canh giờ đừng phí công vô ích.” Cho dù phá vỡ huyệt đạo, cũng không động đậy được.

“Muốn giết cứ giết.” Xảo Xảo mạnh miệng, nhưng trong lòng lại kinh ngạc, cô ta chỉ mới khẽ vận công, Liễu Thiên Mạch làm sao mà thấy được?

“Yên tâm, ta sẽ giết ngươi. Người đã rơi vào tay ta thì không một ai có thể sống sót, ngươi cũng không ngoại lệ.” Giọng nói Thiên Mạch rất nhẹ nhàng, hoàn toàn không có ý uy hiếp.

“Ngươi, thật sự muốn giết ta?” Xảo xảo thật là có chút lo lắng, “Không muốn biết chủ tử của ta là ai sao?”

“Không cần biết.” Thiên Mạch thanh âm phút chốc trở nên lạnh lùng, “Kiếp sau đừng đắc tội ta.” Thiên Mạch nheo mắt, tức thì rút ngọc trâm cài trên tóc, đâm một nhát chuẩn xác vào cổ họng Xảo Xảo. Một dòng máu đỏ tươi phun ra, Thiên Mạch thầm vận nội lực, nhẹ nhàng xua tay, dòng máu tươi nóng hổi kia bị nội lực của nàng chặn lại, toàn bộ quay ngược về văng tung tóe trên người Xảo Xảo.

Thiên Mạch mặt không biến sắc rút ngọc trâm ra, máu, lại phun ra thêm một lần nữa. Một giọt máu tươi bắn lên mặt nàng, máu đỏ sẫm, mặt tái nhợt, một vẻ đẹp không nói thành lời.

Nàng xoay người quay lưng về phía Xảo Xảo, điềm đạm như không, nói, “Kiếp sau đừng phạm ở trong tay ta.”

Xảo Xảo hai mắt trợn trắng, ngã ngay đơ trên mặt đất. Xảo Xảo đã chết, ả thậm chí còn không thốt thành tiếng, cứ như vậy mà chết Thiên Mạch trong tay.

Thiên Mạch lại rút chiếc khăn tay màu trắng lau đi vết máu trên mặt, rồi lại cúi đầu lau sạch ngọc trâm. Ánh mắt nàng chăm chú vào ngọc trâm, chẳng thèm để ý đến Xảo Xảo.

Khúc Vô Tình giết người vô số, nhưng lại bị thủ pháp giết người của nàng làm cho hoảng sợ. Chỉ trong nháy mắt, hắn thậm chí không tin vào mắt mình. Một nữ tử mỏng manh như vậy, lúc giết người không ngờ lại tàn nhẫn như thế, bình thản như thế. Hắn là sát thủ đầy kinh nghiệm nổi tiếng chốn giang hồ, chứng kiến vô số cảnh tượng giết người. Đây là lần khó quên nhất.

“Vì sao ngươi lại phải giết cô ta?” Khúc Vô Tình không hiểu.

“Giữ ả cũng vô dụng.” Thiên Mạch đem ngọc trâm gắn trở lại trên tóc, tựa như vừa rồi chưa hề có chuyện gì xảy ra.

“Ngươi nên giữ ả lại để Tần Mộ Phong xử lý.” Nàng lạnh lùng, người ngoài vĩnh viễn không biết nàng đang suy nghĩ điều gì.

“Vô ích thôi.” Xảo xảo võ công không kém, lai lịch của ả tuyệt đối không đơn giản như vậy. Ả là nha hoàn của Thái Y, hiển nhiên thân phận Thái Y trở nên khả nghi. Thái Hà từng là chủ tử của Xảo Xảo, cũng là tỷ tỷ của Thái Y. Xảo xảo khả nghi, Thái Y khả nghi, Thái Hà cũng không tránh được khả nghi. Dựa vào sự mê luyến của Tần Mộ Phong đối với Thái Hà, y sẽ không tin rằng Thái Hà có mục đích xấu, cho dù Xảo Xảo nói thật, cũng chẳng ích gì. Liễu Thiên Mạch không bao giờ thích làm những việc vô ích, chi bằng giết sạch sẽ.

Khúc Vô Tình lại trầm mặc, hắn không biết nên nói gì. Làm sát thủ đã nhiều năm, lần đầu tiên gặp phải tình huống như vậy.

Thiên Mạch ngẩng đầu, nhìn Khúc Vô Tình, “Khúc Vô Tình, ta biết quy củ giang hồ. Nhưng mà, Tần Mộ Phong là người của ta, nể mặt ta một chút có được không?”

“Ngươi là ai?” Để xem mặt mũi của nàng trị giá bao nhiêu tiền.

Mặt nàng không cảm xúc, ngữ khí đạm mạc, “Thất cô nương.” Ba chữ này trên giang hồ trọng lượng không nhỏ, hắc bạch lưỡng đạo đều phải nể mặt vài phần.

Đại danh Thất cô nương của Vô tranh sơn trang, không có ai mà không biết đến. “Ngưỡng mộ đã lâu đại danh Thất cô nương.” Khúc Vô Tình vẫn lãnh đạm không đổi, nhưng trong lòng lại chấn động không nhỏ.

Thất cô nương không ngờ lại là nữ nhân của Tần Mộ Phong, bất khả tư nghị.

“Thế nào?” Nàng vẫn giữ vẻ mặt vô cảm.

“Bình Nam Vương nếu đã là người trong lòng của Thất cô nương, ta tự nhiên sẽ không động đến hắn. Mặt mũi Thất cô nương, không ai dám không kiêng nể. Huống chi Tần Mộ Phong và Đại sư huynh lại là anh em đồng hao, ta sẽ không giết hắn.” Người đáng sợ thật sự không phải Thất cô nương, mà là Vô tranh sơn trang ở sau lưng nàng. Trên giang hồ, kẻ đần độn cũng biết, đắc tội với ai cũng được, nhưng không thể đắc tội với bất kỳ người nảo của Vô tranh sơn trang. Hơn nữa, sư huynh hắn cưới Nhị cô nương của Vô tranh sơn trang, xem như là tỷ phu của Tần Mộ Phong, Khúc Vô Tình hắn chưa đến nỗi đi giết ‘người trong nhà’.

“Đa tạ.” Thiên Mạch từ trong vòng ngọc lấy ra hai viên thuốc, ném một viên cho Khúc Vô Tình. “Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan.” Theo quy củ của giới sát thủ, không được tự tiện bội ước. Nàng biết, yêu cầu của nàng rất khó xử, chắc chắn sẽ làm hỏng danh tiếng của Diêm Môn.

“Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan?” Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan là linh dược ước mơ của người trong võ lâm. Chẳng những là thần dược trị thương, mà còn có thể tăng cường công lực. Tác dụng lớn nhất là bảo vệ tâm mạch, bất kể bị thương nặng thế nào, dùng một viên Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan có thể kéo dài mạng sống bảy ngày. Nếu chỉ là nội thương nhẹ, lập tức khỏi hẳn. Hắn chỉ nghe qua, mà chưa từng nhìn thấy.

Thiên Mạch ngồi xuống, nhét viên thuốc trong tay vào miệng Tần Mộ Phong. Nàng từ trên người lấy ra một cây ngân châm bắn về phía Khúc Vô Tình, “Vô tranh sơn trang nợ ngươi một ân tình, cầm lấy nó, Vô tranh sơn trang sẽ vô điều kiện làm cho ngươi một chuyện.”

Khúc Vô Tình cầm lấy ngân châm, “Đa tạ.” Chỉ cần là chuyện mà người của Vô tranh sơn trang muốn làm, thì không có gì không làm được, cây ngân châm này thật không tầm thường.

“Còn hộ vệ của Tần Mộ Phong?” Phi Dương là bằng hữu của nàng, nàng không muốn hắn đã bị thương tổn.

“Không ai mua mạng của hắn.” Diêm Môn xưa nay không giết người vô tội. (oài, vậy mạng ai được mua thì là kẻ có tội sao? Lý luận cái kiểu gì?)

“Đa tạ.” Thiên Mạch lại lấy ra một viên thuốc ném cho Khúc Vô Tình, “Đúng như Tiêu Triệt nói, Khúc Vô Tình quả nhiên quang minh lỗi lạc.”

“Thất cô nương quá khen.” Hắn tự nhận bản thân đích thực đủ quang minh lỗi lạc.

“Cáo từ.” Liễu Thiên Mạch nâng Tần Mộ Phong dậy, xoay người rời đi.

“Mời.”

Khúc Vô Tình nhìn chằm chằm bóng dáng bọn họ một hồi lâu, rồi chậm rãi thu hồi tầm mắt. Ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc khăn tay trắng dính máu, trên chiếc khăn tay trắng tinh kia, thêu một cành dương. Hắn xoay người nhặt khăn tay lên, bỏ vào trong ngực áo.

Gió càng lúc càng dữ dội, đám cỏ dại cao ngang đầu người không ngừng lay động.

Cùng với tiếng gió gào thét, thấp thoáng vài giọt mưa lất phất bay. Trong phút chốc, những giọt mưa lâm thâm chuyển thành một cơn mưa tầm tã.

Mưa gió gầm rú, sấm vang chớp giật. Trong cơn mưa, một dáng người mảnh khảnh mông lung bước đi khó nhọc, dìu người bên cạnh, vất vả trong mưa gió tiến về phía trước.

Nước mưa xua tan đi mùi máu tươi trong không khí, nhưng không xua tan được câu chuyện trong cơn mưa.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+