Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vượt Qua Lôi Trì – Chương 43 – 44 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vượt qua Lôi Trì

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chuyển ngữ: Zeus

Chương 43

Cuồng nhiệt môi hôn, ngón tay dày xéo ngực, mà cơ thể hắn lúc đó xâm nhập, đem chân cô tách ra, giờ khắc này, áp lực như bị đè nén mong chờ đã lâu trong hắn dội lại, tất cả lý trí không có cách nào ngăn cản được.

Hắn mạnh mẽ đi vào nơi ẩm ướt…

Hai tiếng thở dốc trầm trọng bật ra, thống khổ kích thích, cũng là hưng phấn không thể kìm chế.

Tuy không phải là lần đầu tiên, nhưng cơ thể cô vẫn vô cùng chặt chẽ, giống như trong trí nhớ, còn chưa tiến vào toàn bộ, sự ấm áp đã vây quanh, làm cho hắn huyết mạch sôi trào, muốn ngừng mà không được.

Hắn đứng thẳng, hai tay đỡ lấy hai chân cô, kéo về phía sau, cơ thể cùng lúc đó tiến thẳng về phía trước, đi vào nơi sâu nhất.

“A…” Mộc Mộc cắn môi, đau đớn dội lại, hai chân giữ chặt lấy thắt lưng hắn.

Nhiều năm không gặp, cốt cách của cô đã trưởng thành, qua lớp quần áo rộng thùng thình dáng người nhìn có vẻ gầy, thực ra cũng không phải, ít nhất nơi cần có thịt, cũng đầy đủ, đầu nhũ tiêm hồng làm gợi lên dã tính nguyên thủy nhất của người đàn ông trong hắn.

Hắn chậm rãi rút ra, lại dùng hết sức lực nhảy vào, lúc này, toàn bộ dục vọng của hắn xâm chiếm cô, sự kích thích cuồng loạn bắt đầu dâng lên, hắn thét lớn một tiếng…

“Á!” Mộc Mộc khó chịu rên rỉ, cơ thể run lên trong đau đớn. Người ta nói chỉ có lần đầu tiên rất đau, lần này của cô đã là lần thứ hai… À, không phải lần thứ hai, là lần thứ… Cô cũng không đếm được là lần thứ mấy, nhưng tại sao còn đau như vậy.

Rốt cuộc nghe được tiếng rên đau đớn ở phía dưới, hắn hưng phấn sôi trào rút ra, lại một lần nữa dã man tiến vào.

“A!” Cô xiết chặt ga giường, cầu xin, “Đừng, đừng mà…”

“Kêu lớn tiếng như vậy sao? Chỗ này cách âm không tốt lắm, ở bên cạnh không biết còn tưởng tôi cường bạo em.”

Cô chống người ngồi dậy, đỏ mặt, nói nhỏ, “Đau, anh chậm một chút, được không?”

Đầu ngón tay khẽ lau giọt mồ hôi chảy xuống trán cô, hắn tự trách, xem ra mình hơi nóng vội. Để cho cô thời gian thích ứng, hắn không thể không đè nén khát vọng của chính mình, động tác cũng từ tốn rất nhiều.

Không còn sự va chạm đau đớn, những ma sát khoái cảm ngày càng rõ ràng, sự bủn rủn quen thuộc dần dần kéo đến, làn tràn từ chỗ sâu nhất.

Cô cuối cùng không đè nén được sự kích thích, theo tiết tấu của hắn, khó nhịn ngân nga, “Ưm… A…”

Trần nhà dập dềnh trước mắt, người trước mắt cũng theo đó chuyển động, cô không thấy rõ bất cứ thứ gì, chỉ có thể mê muội nắm lấy cánh tay cường kiện của hắn, lẳng lặng nhìn.

“Còn đau không?”

Cô cười lắc đầu, ngón tay chạm đến mặt hắn, môi hắn, cho dù trước mắt mơ hồ thế nào, nhưng nụ cười thỏa mãn và sự hưởng thụ nơi đáy mắt hắn vẫn thật rõ ràng, bởi có những thứ đã sớm khắc sâu vào tâm trí cô…

“Thật là anh sao?” Cô nhìn sâu vào đáy mắt hắn, còn có sống mũi thẳng tắp, nụ cười nhợt nhạt trên môi, “Người đàn ông bốn năm trước kia, thật là anh sao?”

Hắn nhếch môi, ý cười xấu xa, “Không phải không yêu tôi sao?”

Mộc Mộc nghẹn lời, quay mặt không thèm nhắc lại.

Hắn nâng lên khuôn mặt đỏ ửng, hôn môi cô, hai tay không ngừng thăm dò những nơi mẫn cảm nhất, làm cho cả người cô không còn chút sức lực, thở gấp liên tục.

“Em lập lại những lời vừa rồi một lần nữa thử xem.” Hắn nâng ngực cô, ngậm lấy một bên nụ hoa.

Ánh mắt cô mông lung, hơi thở càng dồn dập, “Nói cái gì?”

“Nói em không muốn mập mờ với tôi, nói em không muốn gặp lại tôi…”

“Em…” Miệng hắn khiêu khích, sự khoái cảm tê dại làm cho ngay cả hít thở cô cũng cảm thấy bất lực.

Không nói được lời nào, thầm nghĩ hắn cứ vậy đi vào cơ thể mình, vĩnh viễn cũng không rời đi.

Lúc tay hắn di chuyển xuống dưới hai chân cô, như có như không khiêu khích nơi mẫn cảm nhất, cả người cô co lại, luốn khép chặt hai chân, bất đắc dĩ vì dị vật ở trong cơ thể làm cô muốn khép mà không thể nào khép được.

“Đừng mà…” Thanh âm của cô ai oán, mỗi tấc da thịt trên cơ thể đều như thiêu đốt.

“Người em yêu kia thực sự không phải là tôi sao?”

Không hổ là đàn ông được huấn luyện trong quân đội, bức cung nghiêm hình như vậy cũng biết chọn thời điểm, cô thở còn không thở nổi, lấy đâu ra sức mà khẩu thị tâm phi.

Không chống cự được sự tàn phá của tinh thần và cơ thể, cô run giọng trả lời, “Là anh…”

“Tôi chưa nghe rõ…”

Sự tra tấn sinh lý làm phòng tuyến tâm lý trong cô hoàn toàn đổ vỡ, cô lắc đầu thật mạnh, nước ánh lên trong khóe mắt, “Em yêu anh!”

Hắn nở nụ cười mĩ mãn, hai tay đỡ lấy thắt lưng cô, bắt đầu điên cuồng xâm chiếm. Nhìn cơ thể cô bất lực lay động trên giường massage, nghe thanh âm cầu xin duyên dáng thốt ra, hắn càng mất đi lý trí, mỗi lần đều tiến đến nơi sâu nhất.

Mộc Mộc bắt đầu thích ứng với tiết tấu của hắn, cảm giác được sự an ủi dần thay thế đau đớn ban đầu, mỗi lần càng kích thích mạnh hơn, cuối cùng Mộc Mộc không chịu được, toàn thân như bùng nổ, cả người run rẩy.

Chưa bao giờ như giây phút này, cô khát khao dục vọng đến thế, cô muốn hắn, không chỉ cơ thể hắn, còn có trái tim hắn, con người hắn, toàn bộ của hắn…

Nhưng cô biết, cô không thể!

“Siêu… Việt… Em thực sự rất yêu anh!” Cơ thể lên đến đỉnh cao nhất, trái tim lại như chìm vào đáy vực, cô khóc, khóc đến mất đi lý trí, cầm lấy hai tay hắn, “Anh ôm em một lần.”

Cô cần một chiếc ôm của hắn, chẳng sợ chỉ là một giây ngắn ngủi.

Hắn ôm cô khỏi giường massage, bước nhanh đến phòng ngủ, đặt trên giường lớn mềm mại. Hắn lên trên giường, cơ thể trần trụi quấn lấy nhau, vòng tay khăng khít.

Sau đó, hắn chuyển các loại tư thế, chiếm lấy cô không biết mệt mỏi, như hận không thể nghiền nát xương tủy cô.

Cơ thể cô trở nên cực kỳ mẫn cảm, kích thích cùng với thống khổ, cô rên rỉ ngày càng mê loạn, cho đến khi bị hắn đưa đến cao triều…

Cơ thể phía dười mềm mại, tiếng rên rỉ xiêu hồn lạc phách, cô run run co rút, Trác Siêu Việt cuối cùng không thể nhẫn lại được sự kích thích mãnh lệt này, hắn gầm nhẹ, ở nơi sâu nhất trong cô giải phóng.

Gian tình không nên phát sinh cuối cùng cũng đã kết thúc, hắn thở dài, khi dục niệm phát tiết song, lý trí một lần nữa khôi phục, nói không hối hận, đó là giả.

Nhưng hối hận liệu có thể thay đổi được cái gì, tất cả những thứ xảy ra cũng đã xảy ra.

Hắn chỉ có thể nhẹ nhàng lau đi nước mắt, đem cơ thể run run kéo vào trong ngực, khẽ vuốt lưng cô, “Yêu tôi thì đừng khẩu thị tâm phi, nói những lời làm tổn thương như vậy.”

Cô lui ở trong lòng hắn, bất lực lắc đầu, “Anh bảo em làm cách nào để yêu anh? Cho đến bây giờ anh cũng chưa từng chính miệng nói một câu, anh yêu em!”

Hắn đặt một nụ hôn lên trán cô, “Không phải tôi đang yêu em đây sao?”

“Em không cần anh làm, em muốn anh nói…” Cô gối đầu lên vai hắn, nước mắt nóng bỏng đọng ở dấu răng trên đầu vai, “Siêu Việt, em hy vọng bao nhiêu người thừa nhận em là bạn gái của mình kia là anh, từ chối người khác can thiệp vào chuyện riêng tư của mình kia là anh… Em hy vọng bao nhiêu người giữ lấy tay em, không cho em bỏ đi cũng là anh! Nhưng em cũng biết, anh không thể! Trước mặt anh trai anh, ngay cả liếc mắt nhìn em một lần anh cũng không dám!”

“Em nghĩ rằng tôi không muốn sao? Nếu em thực sự là người phụ nữ củ tôi, tôi dám thừa nhận với cả thế giới này, đừng nói là mẹ tôi, ngay cả Ngọc Hoàng đại đế cũng không có quyền can thiệp! Đáng tiếc em không phải…”

Đúng vậy, cô không phải.

“Siêu Việt… Chúng ta…”

“Đừng nói gì cả…” Hắn ngồi dậy, “Tôi đi tắm.”

“Em giúp anh.”

*******

Đường chân trời biến thành màu xám đậm.

Trác Siêu Việt lẳng lặng ngồi giữa hồ, nước ấm vây quanh cơ thể, trên người bám đầy bọt xà phòng. Mộc Mộc cẩn thận giúp hắn chà lau, từng chỗ từng chỗ, xóa đi những vết ô uế tội chứng.

Cuối cùng, cô dùng khăn mặt giúp hắn lau khô cơ thể.

Làm xong tất cả, cô vuốt lên hàng mi anh tuấn của hắn, “Anh đang nghĩ gì?”

Hắn vẫn nhắm mắt, làm như không nghe thấy. Cô xem ra hắn không muốn trả lời, liền không hỏi nữa.

“Anh vừa lòng chưa? Chắc hẳn em có thể đi rồi?”

Hắn mở to mắt, “Muộn như vậy rồi, em có thể đi đâu? Sáng mai hãy đi.”

Tắm rửa xong, bọn họ lại một lần nữa lên giường ngủ, cô gối đầu lên ngực hắn, nghe tiếng tim hắn đập nặng nề, cảm nhận mùi hương cơ thể hắn…

Đã thật lâu không ngủ một giấc ngọt ngào đến vậy, trong giấc mơ, tất cả đều là ánh mặt trời ấm áp. Nếu không phải tiếng di động vang lên, có lẽ cô vẫn ngủ tiếp…

Lờ mờ mở mắt, trời đã sáng, Trác Siêu Việt đưa tay lấy di động trên đầu giường, thoáng nhìn màn hình hiển thị, đột nhiên ngồi thẳng dậy.

Chần chờ vài giây, hắn nghe máy, khó khăn mở miệng, “Anh.”

“Siêu Việt, cậu ở đâu?”

Nghe được giọng Trác Siêu Nhiên, Mộc Mộc như bị dội một chậu nước lạnh, không còn buồn ngủ, yên lặng xuống giường.

“Em…” Trác Siêu Việt day day trán, “Ở một hội quán massage…”

“Hội quán?” Trác Siêu Nhiên cười nói, “Thật sao? Cậu định đoạn tuyệt quan hệ với mẹ?”

Trác Siêu Việt cười khổ, “Là mẹ muốn đoạn tuyệt quan hệ với em.”

“Tính mẹ không phải cậu không biết, trở về nhận sai là xong rồi, nếu không, cậu cứ về, tôi nhận sai giúp cậu …”

“Được, chốc nữa em trở về nhận lỗi với mẹ.”

Trác Siêu Nhiên không ngờ hắn đồng ý dễ dàng như vậy, sửng sốt, “Cậu nói thật?”

“Ừm.” Hắn thuận miệng đáp, nhìn thấy Mộc Mộc mặc quần áo đi ra ngoài, hắn định ngăn cản, cầm điện thoại đứng dậy, đã thấy bóng dáng cô biến mất sau cánh cửa.

Giống như buổi sáng bốn năm trước!

“Siêu Việt? Cậu không sao chứ?”

Hắn nắm chặt điện thoại trong tay, dường như phát ra những thanh âm vỡ vụn, “Không có việc gì…”

*****

Tiếng cửa mở một lần nữa khép lại, là trời nhạt mây mờ, là hành lang trống trải…

Tình cảnh này, giống như một màn kịch bốn năm một lần tái diễn.

Điều duy nhất không giống, đó là Mộc Mộc của bốn năm trước còn để lại cho hắn một niềm hy vọng để chờ đợi kiên trì, mà hôm nay, cô ra đi hờ hững, điều duy nhất cô có thể làm, đó là tự ép mình bỏ cuộc…

Hình như có ai từng nói, tình yêu không có kết thúc, chỉ có buông xuôi! Chỉ cần con người ta kiên trì, không bỏ cuộc, tình yêu sẽ không bao giờ kết thúc! Những ngày đông giá rét qua đi, những đóa mai mới có thể nở rộ.

Bây giờ cô muốn nói cho một người biết, có những tình yêu phải hiểu được cách buông xuôi! Cố gắng nắm lấy một thứ tình yêu vốn không thuộc về mình, chỉ làm cho nhau thêm mệt mỏi.

Nhưng bỏ cuộc, nghĩ sao dễ dàng, mà làm sao gian nan đến vậy.

Giờ phút này, cơ thể cô còn lưu lại mùi hương của hắn, còn lưu lại những dấu hôn, còn sự đau đớn giữa hai chân… Cô thực sự lưu luyến hắn, không thể ôm hắn thêm một lần, hưởng thụ hơi ấm vòng tay hắn, cũng muốn nhìn hắn thêm một lần, xem hắn có hay không tự trách, tiếc thương…

Cô vịn vào tường, cố gắng ngẩng đầu lên, không cho nước mắt rơi xuống. Một lần nữa tự nói với mình: Tô Mộc Mộc, cô có thể chịu đựng được, trên đời này không có nỗi đau nào là cô không thể vượt qua!

Rốt cuộc có một chút dũng khí, cô chuẩn bị rời đi, trong phòng cô vừa đi ra, tiếng bước chân vang lên, ngày càng gần.

Mộc Mộc sợ hãi, luống cuống chạy đến bên cạnh cầu thang, dựa lưng vào vách tường, lấy tay che miệng, không dám động, cũng chẳng dám thở mạnh.

Buổi sáng yên tĩnh, nhưng tiếng động rất nhỏ cũng không lọt ngoài tai cô.

Cô nghe thấy tiếng mở cửa, nghe thấy bước chân dồn dập của hắn, cũng thấy hắn nôn nóng đấm vào cửa thang máy, cho đến khi “Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra, lại khép lại, thế giới quanh cô mới trở về yên tĩnh…

Trái tim giống như bị những lưỡi dao cứa đứt, Mộc Mộc cuối cũng không chịu được, dựa lưng vào vách tường, chậm rãi ngồi xuống, che miệng, nước mắt từng hàng từng hàng tuôn rơi.

Vượt qua Lôi Trì

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chuyển ngữ: Zeus

Chương 44

Sau khi Trác Siêu Việt đuổi theo cũng không trở lại. Cô không biết hắn tìm mình bao lâu, ở những nơi nào. Cô vẫn tránh ở góc tường ẩm ướt thầm khóc, khóc đến khi không còn chút sức lực, nhưng nước mắt vẫn không thể nào dừng. Cô không xứng đáng, ngoài hai đêm kích tình tuyệt vọng, cô chẳng thể cho hắn cái gì, không đáng để hắn bận tâm bốn năm, lại càng không đáng để hắn quay lưng phản bội những người mình thân yêu nhất.

Không biết qua bao lâu, sắc trời càng tối, cô tin Trác Siêu Việt không còn đi tìm mình mới kéo hai chân tê dại, từng bước từng bước đi xuống cầu thang.

Mười hai tầng lầu, cuối cùng đi xuống tầng thấp nhất, cô hướng đại sảnh nhìn kĩ một hồi, chắc chắn không có bóng dáng Trác Siêu Việt, mới lo sợ đi ra, nhưng sau khi ra khỏi “Long cung” cô lại bỗng nhiên cảm thấy thất vọng, bao nhiêu lần quay đầu, hy vọng ở trong đám đông nhìn thấy hắn. Đáng tiếc, hắn đã đi thật rồi…

Gió tháng Chín, hiu hiu lạnh. Mộc Mộc ôm cơ thể run run đứng ở ngã tư đường xa lạ, không rõ phương hướng.

Cô chỉ có thể đi dọc theo con đường kia trở về. Đi qua một hiệu thuốc, cô đột nhiên nhớ mấy ngày nay không phải kỳ an toàn, vạn nhất cô có đứa bé của hắn… Nghĩ đến việc đó, cô theo bản năng sờ sờ bụng mình, cô có thể sinh một đứa con của hắn sao?

Không, không được! Cô không thể để đứa bé đó ra đời mà không thể nói cho nó rằng ba nó là ai! Cô không thể để cho bi kịch của cô một lần nữa tái hiện.

Quyết tâm đi vào hiệu thuốc, Mộc Mộc trước mặt một người phụ nữ mặc áo trắng dài, run rẩy mở miệng, “Tôi muốn mua… thuốc tránh thai… Ừm, là ngày hôm qua, tôi cùng với một người…”

Người phụ nữ kia lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, mở tủ, “Mười sáu đồng!”

Cô run run lấy tiền, thanh toán xong, run run cầm lấy vỉ thuộc người phụ nữa kia để trên mặt quầy, nắm chặt trong lòng bàn tay.

Đi ra khỏi hiệu thuốc, cô lấy ra tờ giấy hướng dẫn, cố gắng rất lâu mới nhìn rõ mặt chữ. Dùng cho phụ nữ khẩn cấp tránh thai… Uống một viên sau khi quan hệ bảy mươi hai giờ, sau mười hai giờ uống tiếp hai viên.

Có người đi qua, thấy vỉ thuốc trong tay cô, quay đầu lại nhìn…

Mộc Mộc hít một hơi thật sâu, cầm viên thuốc bỏ vào miệng cố gắng nuốt xuống, thuốc rất đắng, cảm giác đắng cay này ngạnh lại ở yết hầu, rất lâu không tiêu tan.

Cô bỗng nhiên thấy lạnh, quần áo mỏng manh trên người, gió lại vẫn như chui vào xương tủy, cô lạnh đến nỗi răng va đập vào nhau.

Có lẽ, cô đốt que diêm cuối cùng… Nói không chừng có thể nhìn thấy hắn cười trong ánh lửa.

Cô cười khổ, lại tiếp tục đi về phía trước.

Muốn nhìn thấy hắn, căn bản không cần đốt diêm, chỉ cần nhắm mắt, vậy là được rồi.

******

Cho đến khi chạng vạng, Mộc Mộc mới đứng ở ngoài cửa nhà Bạch Lộ, gõ hai tiếng.

Khi Bạch Lộ ra mở cửa, nhìn thấy Mộc Mộc đứng bên ngoài, mặt trắng bệch, vội vã kéo cô đi vào, nhìn một lượt từ trên xuống dưới, “Cậu làm sao vậy?”

Mộc Mộc cố gắng nở nụ cười, “Mình rất tốt, cậu có thể đừng làm như nhìn thấy quỷ không hả?”

Bạch Lộ không nói gì, đem cô kéo đến trước gương. Nhìn chính mình trong gương, Mộc Mộc cũng hoảng sợ, đây là cô sao? Tóc rối bù, mặt trắng bệnh, mắt ầng ậc nước, đôi môi còn sưng đỏ.

Cô thật cảm thấy mình vô cùng may mắn vì không về trường học, để bạn học thấy được bộ dáng cô kinh khủng thế này, không biết sẽ nghĩ thế nào.

Bạch Lộ cầm chiếc khăn ướt đưa cho cô, cô cảm động đến rơi nước mắt nhận lấy, vừa lau mặt, Bạch Lộ bỗng nhiên vén tóc cô, nhìn một dải dấu hôn loang lổ, dùng ánh mắt muốn hỏi nhưng lại không dám mở miệng nhìn …

“Là mình tình nguyện.” Mộc Mộc biết cô ấy muốn hỏi cái gì, đành đơn giản giải thích, “Vẫn là hắn, vẫn là một đêm tình… Không có gì, coi như ôn lại chuyện cũ, cảm giác rất tốt… Thực sự không có gì…”

Nói một hơi xong, cô cầm khăn chà mặt rất mạnh, chất lỏng nóng bỏng trong mắt đều bị khăn hút khô, không rơi xuống một giọt.

“Mộc Mộc…”

“Bạch Lộ, mình đói, nhà cậu có gì ăn không?”

Bạch Lộ bất đắc dĩ thở dài, đi vào phòng bếp nấu mì ăn liền, mỳ thịt bò kho tàu nóng hổi, tỏa hương bốn phía.

Cô hai tay cầm bát, hơi nóng theo lòng bàn tay thấm vào máu, nhưng cô vẫn lạnh đến phát run.

“Đội trưởng Trác kia…” Bạch Lộ do dự, sau đó tiếp tục, “Mình nghe Vương Diêu nói, mắt anh ta bị thương, vẫn còn tĩnh dưỡng trong bệnh viện.”

Nước mì nóng dường như nghẹn ở cổ họng, Mộc Mộc che miệng ho khan, lục phủ ngũ tạng như đảo lộn, mãi mới có thể dừng.

“Ừm.” Cô lau khóe miệng, “Anh ấy ở trong bệnh viện, anh ấy bị thương, chẳng những mắt, chân cũng bị… Bạch Lộ, coi như mình xin cậu, đừng hỏi tối qua mình vụng trộm với ai, mình không muốn nói…”

Bạch Lộ không hỏi lại, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai run rẩy của cô, “Mộc Mộc, đến tột cùng anh ta là dạng đàn ông như thế nào? Tại sao cậu yêu đến như vậy?”

Nguyên bản là Bạch Lộ tò mò, nghĩ không biết người đàn ông thế nào mà quyến rũ làm cho phụ nữ không thể nào kháng cự, nhưng khi nhìn thấy vỉ thuốc tránh thai trong túi Mộc Mộc, lại quay sang mắng, “Hừ, loại cặn bã! Chỉ quan tâm đến sự hưởng thụ của bản thân mình, ngay cả cậu sống chết thế nào cũng không thèm quan tâm, cậu còn khăng khăng một mực yêu hắn! Cậu sớm quên hắn đi cho mình… Còn nữa, ngày mai mình đưa cậu đi bệnh viện kiểm tra, không chừng lại lây nhiễm bệnh gì!”

*******

Mộc Mộc bị ốm thật, đương nhiên không phải là lây bệnh, cô sốt suốt ba ngày không giảm, chỉ có thể ho khan.

Con người khi sinh bệnh thường thường nhớ về những người thân yêu nhất, Mộc Mộc cũng nhớ, nhưng cô càng muốn Trác Siêu Việt, bởi vì những người thân yêu nhất với cô không còn trên đời này, nhưng Trác Siêu Việt còn sống, cô chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là có thể nghe thấy giọng nói hắn.

Cho nên, cô luôn nhìn điện thoại ngẩn ngơ, sợ hãi hắn gọi đến, lại mong chờ hắn gọi đến.

Bạch Lộ đến bệnh viện thăm, thấy cô nhìn điện thoại đến thất hồn lạc phách, tức giận đến không thể nhịn được, đem điện thoại dúi vào tay cô, “Gọi điện cho hắn, bảo hắn đến thăm cậu!”

“Chị Bạch Lộ” Mộc Mộc giương đôi mắt ngập nước, “Váy của chỉ rất đẹp, mới mua sao?”

“Cậu! Đồ bỏ đi!” Bạch Lộ ngồi trên giường bóc chuối, đưa cho Mộc Mộc.

“Đừng có đánh trống lảng, tưởng rằng mình quên việc này sao?”

“Cậu đã quên chưa?”

Mộc Mộc lại kéo kéo áo cô, “Cậu mua váy này ở đâu? Đắt hay không? Mình cũng muốn mua một cái.”

“Ở trung tâm thương mại XX, mấy ngày trước bọn họ khánh thành, giảm giá rất nhiều…” Nhắc tới giảm giá, mắt Bạch Lộ nhất thời sáng lòe, “Váy này giá gốc hơn một ngàn, hạ giá ba lần, còn hơn bốn trăm…”

“Thật sao? Quá rẻ.” Mộc Mộc ngồi dậy, “Mình ở bệnh viện buồn lắm, không bằng chúng ta đi mua sắm đi.”

Mộc Mộc cũng không phải muốn mua váy, cô chỉ là nghe nói mua sắm là cách phụ nữ trị liệu thất tình tốt nhất, so với một mình cô đơn nằm trên giường bệnh, nhìn nữ sinh giường bên được bạn trai tận tình chăm sóc, cô thà đi ra ngoài xem trời có nhiều mây không, không khí có ẩm ướt không còn hơn.

Đáng tiếc Bạch Lộ không cho cô cơ hội, “Đi mua sắm? Nhìn cậu nửa chết nửa sống thế này còn muốn đi dạo phố? Ngoan ngoãn ở nhà dưỡng bệnh cho tôi nhờ!”

“Mình đã hạ sốt rồi mà!”

“Từ bốn mươi độ hạ xuống còn ba tám độ rưỡi, cậu…” Bạch Lộ dừng lại, bởi vì cô nhìn thấy một người đàn ông đi vào cửa, nét đàn ông cương nghị làm cho cô phải chú ý.

Mộc Mộc đang lúc sốt cao nhìn thấy khuôn mặt mình nhớ nhung kia, nước mắt rốt cuộc trào ra làm mờ tầm mắt, cái gì cũng không nói được.

Hắn ngồi ở trên giường, còn chưa mở miệng, Mộc Mộc đã không khống chế được bản thân mình, hai tay ôm chầm lấy hắn. Hắn rốt cuộc cũng đến, cô luôn luôn chờ hắn, chờ đến cả người đau nhói, ngay cả xương tủy cũng đau.

Ba ngày này, cô luôn luôn mong nhớ, mặc kệ đúng hay sai, chỉ cần hắn đến, cô nhất định phải ôm chặt lấy hắn, không bao giờ buông tay.

Tay hắn dịu dàng đặt lên lưng cô, vỗ vỗ nhẹ, sự dịu dàng này làm cho cả người Mộc Mộc giật thót.

Cảm giác này, không giống Trác Siêu Việt…

Nhưng Trác Siêu Nhiên rõ ràng ở bệnh viện, không phải mắt anh còn chưa nhìn rõ sao?

Mộc Mộc kinh hãi mở mắt ra, đúng lúc nhìn thấy ở cửa phòng bệnh một dáng người quen thuộc khác, hắn khẽ dựa vào cửa, lẳng lặng nhìn cô, khóe miệng nửa cười nửa không…

Ánh mắt hai người giao hội trong không trung, cô nhìn thấy trong đáy mắt hắn có một chút hận, một chút đau, nhanh chóng lướt qua.

Cô đang làm cái gì? Lao vào lòng một người đàn ông mình không nên gần gũi nhất, lại còn là trước mặt Trác Siêu Việt.

Mộc Mộc cuống quýt đẩy Trác Siêu Nhiên ra, lui người về phía sau, giữ khoảng cách với Trác Siêu Nhiên. Cô không phải cố ý, chỉ là cô bệnh quá nặng, lại quá mong chờ Trác Siêu Việt đến tìm mình, cho nên vừa nhìn thấy khuôn mặt này mà vui mừng quên hết tất cả.

“Mộc Mộc, xin lỗi, anh vừa mới biết em đổ bệnh.” Giọng nói Trác Siêu Nhiên tràn ngập áy náy.

Cô lấy lại bình tĩnh hỏi, “Sao anh lại tới đây? Mắt anh thế nào? Xuất viện rồi sao?”

“Chưa xuất viện, anh nhìn mọi thứ còn hơi mơ hồ, bác sĩ đề nghị ở lại quan sát thêm vài ngày.” Anh thản nhiên cười, “Anh nghe nói em đổ bệnh, vội vã đến thăm em, cho nên trốn viện.”

“…”

Có những người đàn ông rất đáng sợ, bạn không dám làm tổn thương anh ta, cũng có những người đàn ông vô cùng mạnh mẽ, bạn không có cách nào làm tổn thương anh ta.

Có những người đàn ông quá tốt, anh ta dùng hết tấm lòng che chở bạn, yêu thương bạn, cuối cùng bạn không đành lòng làm tổn thương người đó.

Trác Siêu Nhiên chính là một người đàn ông như vậy. Trong lúc cô yếu ớt nhất, cần sự an ủi nhất, anh như từ trên thiên đường giáng xuống, cho cô một vòng tay ấm áp, cho cô một sự che chở dịu dàng.

Cô không có cách nào nói cho anh: Lúc vừa rồi em ôm anh là vì tưởng nhầm anh là em trai anh! Anh biết không? Lúc anh ở giường bệnh nhìn không thấy mắt trời, chúng tôi đã ở trên giường làm vô số việc!

Những lời này, cô vĩnh viễn không có cách nào mở miệng!

Cảm giác được sự khác thường của Mộc Mộc, Trác Siêu Nhiên hơi nheo mắt, muốn nhìn rõ gương mặt cô, nhưng không các nào làm được, cho nên anh nhẹ nhàng đặt tay nên khóe mắt, xem cô có rơi lệ hay không.

Mộc Mộc nghiêng mặt tránh đi, ánh mắt lại không chịu khống chế liếc về phía cửa, cửa không biết khi nào đã khép lại, Trác Siêu Việt đã bỏ đi.

Trác Siêu Nhiên mờ mịt, cũng nhìn về phía cửa, “Làm sao vậy?”

“Không có việc gì…” Mộc Mộc đột nhiên nhớ tới Bạch Lộ còn đứng ở bên giường, vội vàng giới thiệu: “Bạch Lộ, anh ấy là Trác Siêu Nhiên.” Cô do dự một chút, tỉnh lược quan hệ của bọn họ, “… Siêu Nhiên, đây là Bạch Lộ, bạn của em.”

Thực ra, qua đoạn đối thoại của bọn họ Bạch Lộ đã sớm đoán ra người này là ai, thoải mái vươn tay, “Đội trưởng Trác phải không? Trước đây từng nghe Vương Diêu nhắc đến anh, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy.”

Trác Siêu Nhiên khách khí đứng dậy bắt tay, tuy rằng thị lực không tốt, nhưng quân nhân mỗi lần vươn tay đều tỏa ra khí độ bất phàm, “Xin chào, cô Bạch biết Vương Diêu sao?”

“Chúng tôi là bạn đại học. Lúc trước là tôi tiến cử Mộc Mộc đi đến đoàn văn công đàn dương cầm đó thôi.”

“Vậy sao? Nếu có cơ hội tôi muốn mời cô dùng bữa cơm, cảm ơn cô cho tôi có cơ hội được biết Mộc Mộc.”

“Được!” Lúc Bạch Lộ nhận lời, còn cố ý xem thường nhìn Mộc Mộc một cái, thầm oán cô không biết quý trọng một người đàn ông như vậy.

Hàn huyên vài câu, cũng đánh giá xong “Đội trưởng Trác” trong truyền thuyết, Bạch Lộ thức thời thu dọn mọi thứ ra về, “Mộc Mộc, hai người cứ nói chuyện, mình về trước, lúc nào rảnh lại đến thăm cậu.”

Bạch Lộ đi rồi, nữ sinh giường bên cạnh cũng vừa châm cứu xong, anh bạn trai lòng dạ hẹp hòi sợ cô bị anh chàng đẹp trai bên này câu hồn, nhất quyết dẫn cô ấy ra ngoài ăn cơm, trong giây lát, phòng bệnh ngoài Trác Siêu Nhiên và Mộc Mộc, không còn một ai.

Mộc Mộc lại nhìn về phía Trác Siêu Nhiên, “Siêu Nhiên, đúng lúc anh tới, em có lời muốn nói với anh.”

“Được, em nói đi.”

Nếu bệnh của anh đã sắp khỏi, cũng là thời điểm cô nên đem mọi chuyện nói cho rõ ràng, cô ngồi thẳng dậy, nghiêm túc nhìn anh, đem những lời nói đã luyện đi luyện lại trong lòng, dùng giọng bình thản nhất, “Chúng ta chia tay đi!”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+