Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Vượt Qua Lôi Trì – Chương 53 – 54 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Vượt qua Lôi Trì

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chuyển ngữ: Zeus

Chương 53

Mộc Mộc lảo đảo dựa vào cửa sổ, cố gắng đứng vững lại. Cô giống như một chiếc khinh khí cầu căng phồng, bị người ta dùng kim đâm mạnh vào, cả người đột ngột xẹp xuống.

“Không còn lời nào để nói?” Hắn cười lạnh nâng khuôn mặt trắng bệch của cô lên. “Vậy thì thu lòng tự trọng cao quý của em lại, ngoan ngoãn nằm trên giường, để tôi muốn làm gì thì làm.”

Môi cô run lên, bị giẫm nát không chỉ có lòng tự trọng, mà còn là nhiệt tình cô dành cho hắn.

Cô gật đầu, lại gật đầu.

“Em hiểu rồi, ở trước mặt anh, em vĩnh viễn không cần cái gọi là lòng tự trọng.” Bởi vì tất cả đã bị hắn nghiền thành những mảnh nhỏ, chẳng còn cần dùng đến. Cô đương nhiên không ngờ, thực sự chọc giận Trác Siêu Việt chính là biểu tình không còn lời nào để nói này của cô.

Hắn đồng ý nhận sai, cũng đồng ý giải thích cho cô, chỉ cần cô nói: Trác Siêu Việt, đời này em không phải anh không cưới!

Cô trầm mặc, để cho hắn rốt cuộc hiểu được sự kiên quyết của mình, tất cả những gì hắn nhún nhường để vãn hồi chỉ là phí công. Cô thà không cần tự trọng, làm công cụ để hắn tiết dục, cùng không muốn làm người yêu của hắn.

Trác Siêu Việt thu lại bàn tay ở cằm cô, cởi áo khoác ném ở cạnh ghế, thay đổi đề tài, “Buổi chiều đi mua sắm vui vẻ chứ?”

“… Rất vui.”

“Như vậy.” Hai tay hắn xanh ở hai bên hông cô trên cửa kính, sự cuồng dã trong ánh mắt hắn không kiềm chế được làm cho người ta hoảng loạn, “Có phải không em cũng nên cho tôi một chút vui vẻ?”

Cô nhắm mắt lại, cười gật đầu, “Nếu em đã nhận tiền của anh, đương nhiên sẽ làm anh vừa lòng.”

“Tốt…”

Tay hắn dừng lại ở trên vai cô, khẽ dùng lực mạnh một chút, tiếng xé vải vang lên, chiếc váy cô mới mua từ từ rơi xuống đất. Cô khẽ run, tùy hắn thô bạo xé áo trong, sự ngăn cách riêng tư cuối cùng của mình.

Trong nháy mắt, cô không còn một mảnh vải che thân đứng trước cửa sổ.

Sau lưng là thành phố trong đêm, còn có những ngôi nhà cao tầng tiếp giáp, không có gì ngăn chở, cô nhất thời xấu hổ, vội vàng kéo rèm cửa sổ, nhưng Trác Siêu Việt lại ép cô lên cửa thủy tinh lạnh lẽo, một bàn tay đặt lên ngực cô, tàn khốc vuốt ve, một bàn tay khẽ nâng mặt cô, môi hắn ở gáy cô không kiêng nể gì bắt đầu phát tiết lửa giận.

Ánh đèn lộng lẫy, trăng sáng vằng vặc.

Tay hắn theo làn da mịn màng của cô chạy xuống, lướt qua thắt lưng mảnh khảnh, cặp mông đầy đặn, chiếc đùi thon dài, tiến vào giữa hai chân.

Đó là nơi mẫn cảm nhất của cô, đầu ngón tay hắn vừa chạm đến, cô lập tức khép hai chân lại theo phản xạ, đẩy hắn ra, muốn tìm đường chạy trốn.

Nhưng nơi đó vừa thoát khỏi bàn tay Trác Siêu Việt, cô chạy hai bước, hắn liền đuổi theo ôm được thắt lưng cô, đem cô ôm khỏi mặt đất, trở lại đặt xuống cửa kính sát đất.

“Đừng mà…” Cô sợ tới mức cả người run lên, hai tay ôm chặt lấy bờ vai hắn, cảm giác như cơ thể mình lơ lửng giữa không trung, chỉ cần hắn thả ra sẽ rơi xuống tan xương nát thịt.

“Thế nào? Sợ?” Giọng nói hắn vang lên đầy ác ý, không có nhiệt tình, cũng không có ôn tồn, như là tiếng từ địa ngục vọng về.

Cô vội vàng gật đầu, những đường cong mềm mại ở trước mặt hắn rung động.

“Em… sợ độ cao!”

“Hả?” Hắn cười càng thâm hiểm, cúi đầu ngậm lấy ngực cô, hung hăng mút, đầu lưỡi lần lượt khiêu khích mọi dây thần kinh mẫn cảm.

“A, ưm…” Toàn thân cô run rẩy, hai tay chôn chặt trong làn tóc hắn, đầu ngón tay quấn lấy những sợi tóc mềm mại…

Cảm giác này không chỉ đau đớn, còn là một sự khoái cảm cuồng dã, như trong cơ thể có một dòng dung nham chảy dọc, cọ rửa, mỗi một tấc da thịt đều bị đốt thành tro tàn, xương cốt cũng bị ngọn lửa vuốt ve kịch liệt.

“Đừng mà…”

Hắn hoàn toàn không để ý đến sự giãy giụa của cô, cắn cắn cơ thể mịn màng, để lại những dấu hôn xanh tím.

“Ưm… A…” Trong lòng rõ ràng là sợ hãi, kháng cự, cơ thể ở trong bàn tay hắn lại càng ngày càng thuần thục, cô thống khổ, cũng sung sướng, dần dần không còn sức chống đỡ. Cô cảm giác bản thân mình như món đồ chơi, tùy ý để hắn đùa bỡn, không có cách nào phản kháng.

Cuối cùng, hắn đem hai chân cô đặt trên hông mình, cởi khóa quần.

Sau lưng là thành phố phồn hoa, bầu trời đêm như tâm nhung đính kim sa lộng lẫy.

Hai tay hắn mạnh mẽ giữ lấy eo cô áp vào, cơ thể tráng kiện cúi về phía trước, không hề có khúc dạo đầu, hắn cứng nhắc đột ngột xâm chiếm.

“A!”

“Đau không?” Hắn cười hỏi.

Đau, không chỉ là cơ thể, có một nơi ở đáy lòng càng đau hơn.

Cô biết là hắn cố ý, hắn muốn cô nhớ kĩ nỗi đau này, tựa như nhát dao cô đâm vào miệng vết thương hắn ngày hôm qua, cả đời khó có thể nào quên.

Tấm lưng trần thấm đầy mô hôi dán trên cửa thủy tinh lạnh lẽo, biết rõ kết quả là bi thảm, cô vẫn kiên cường nhả ra hai chữ, “Không đau!”

Người đàn ông đang ôm cô nghe thấy vậy, ôm thắt lưng cô kéo mạnh về phía mình, thuận thể hung hăng tiến vào nơi sâu nhất.

“A…” Cô còn chưa kịp kêu lên, đôi môi đã bị hắn chặn lại, tiếng rên rỉ cũng bị hắn nuốt hết.

Cô không cầu xin tha thứ, cũng không giãy giụa, yên lặng nhắm mắt lại thừa nhận sự chà đạp của hắn.

Cùng với sự va chạm cuồng dã, hắn bừa bãi tàn sát môi cô. Trong lúc triền miên thô bạo, cánh môi cô tê dại, không còn cảm giác đau đớn, chỉ cảm thấy mùi máu tương thoảng nhẹ chạy qua nơi kết hợp giữa hắn và mình.

Trước kia, cho dù Trác Siêu Việt tức giận bao nhiêu, dù không khống chế được cũng sẽ để ý đến cảm giác của cô, làm cho cô cảm nhận được cảm giác được yêu, mà lúc này đây, hắn dã man gần như phát điên, dường như không có yêu, chỉ có phát tiết.

Có phải cô lại sai rồi không? Cô thật sự đã chọc giận hắn? Yêu một người, không phải là suy nghĩ cho hắn, để cho hắn hạnh phúc sao? Cô muốn vì hắn mà làm chút gì đó, không làm hắn khó xử, đừng vì cô mà trở thành một người đàn ông bất nhân bất nghĩa… Chẳng lẽ cũng là sai lầm?

Không biết qua bao lâu, Trác Siêu Việt dường như đã chán hoạt động bên cửa sổ, lại ôm cô đi đến ghế sô pha, đặt cô lên bên trên, cởi mớ quần áo vướng bận trên người mình. Chiếc cổ màu đồng nam tính hiện ra, Mộc Mộc co rúm người lại, chống đỡ cơ thể mềm nhũn lui về phía sau, lại bị hắn kéo hai chân lôi trở về sô pha, cơ thể nặng nề đặt lên trên người cô, không cho cô đường thở dốc, tiếp tục xâm chiếm.

Nơi đau đớn lại bị xâm nhập, sự ma sát nóng bỏng đau rát làm mồ hôi cô túa ra như mưa. Cô cật lực lắc đầu, mái tóc dài màu đen xòa trên dấu răng nơi bờ vai hắn, “Đừng mà…”

Nếu vẫn tiếp tục, cô sẽ chết dưới người hắn.

“Chịu không nổi?” Hắn giữ lấy cằm cô, bức cô đang mồ hôi chảy đầm đìa đối diện với sự cháy bỏng và thỏa mãn trong mắt mình, “Muốn tôi dịu dàng? Cầu tôi!”

Cầu hắn, hắn làm sao có thể dễ dàng buông tha cô, trừ khi cô trả một cái giá tương đương. Hai tay Mộc Mộc nắm chặt lấy đệm dựa sô pha, cố gắng cắn răng không kêu ra tiếng.

Cô hạ quyết tâm, thà chết chứ không chịu khuất phục!

Trác Siêu Việt càng phẫn nộ, lại càng muốn cô, thậm chí làm đủ mọi phương thức để tra tấn cơ thể cô, đem cô đẩy đến nơi giao giới giữa thiên đường và địa ngục, lại ở khi toàn bộ dây thần kinh cô mẫn cảm không chịu được kích thích, dùng toàn lực tiến đến, hận không thể đâm thủng trái tim cô.

Cuối cùng, cô bị sự đau đớn và mệt mỏi tra tấn làm cho ý thức dần dần mờ mịt, đến hít thở cũng không còn đủ sức, chỉ có thể nằm trong lòng hắn thở đứt quãng, hắn mới cảm thấy hài lòng phóng thích trong cơ thể cô.

Tơ máu cùng chất lỏng chậm rãi chảy xuống khi hắn đi ra, đọng ở nền ghế sô pha màu trắng đục. Hắn hơi kinh ngạc, đầu ngón tay miết qua giọt mồ hôi nóng bỏng đọng lại trên trán cô, trong ánh mắt hiện lên sự ôn tồn quyến luyến.

Cô vội xoay mặt, tránh đầu ngón tay hắn, sợ sự trìu mến của hắn sẽ làm mình không đè nén được nỗi tủi thân, lại ghé vào lòng hắn mà òa khóc…

Hiểu được sự cự tuyệt của cô, Trác Siêu Việt không nói gì, đứng dậy đi vào phòng tắm, để cô một mình nằm trên sô pha.

Cửa phòng tắm đóng lại, bên trong truyền ra tiếng nước rào rào.

Mộc Mộc cho rằng Trác Siêu Việt sẽ không ra xem mình nữa, cố gắng vịn sô pha ngồi dậy, cầm lấy túi, từ bên trong lục ra hộp thuốc tránh thai vừa mua hôm nay… Vừa ngậm thuốc, trong đầu cô không hiểu sao hiện lên một ý nghĩ, nếu cô không uống thuốc, nếu cô mang trong mình giọt máu của hắn, có phải hay không cô có cơ hội tiến dần từng bước.

Cô lắc đầu, xua đi ý nghĩ ích kỉ này.

Viên thuốc trong miệng đắng chát, đang muốn cố gắng nuốt xuống, Trác Siêu Việt đẩy cửa phòng tắm, cầm một chiếc khăn ướt vòng qua sô pha, đem cô ôm lại.

“Anh?”

Hắn ôm lấy thắt lưng cô, khăn mặt ấm áp dừng ở vòm ngực đầy những nốt xanh tím, lo lắng xua đi những cơn đau nhức, “Lau mồ hôi, nếu không sẽ cảm…”

Sự quan tâm của hắn trong một chốc nhìn thấy hộp thuốc trong tay cô, bỗng nhiên dừng lại. Khăn mặt ở trong tay hắn nhỏ nước, từng giọt từng giọt rơi trên người cô, nóng bỏng như nước mắt.

“Em…” Cô muốn giải thích, muốn nói cho hắn, cô không muốn dùng đứa trẻ làm hắn khó xử, lại càng không muốn cho đứa trẻ của hai người không đầy đủ mẹ cha. Cô sợ hãi bị kịch của mình lại một lần nữa tái diễn ở con bọn họ.

“Em không cần giải thích, đây là tự do của em.” Trác Siêu Việt cười tự giễu, đặt khăn mặt trong tay lên bàn trà, mặc lại quần áo của mình.

Trước khi rời khỏi phòng, hắn nhìn cô lần cuối cùng, nhàn nhạt bỏ lại một câu, “Em có thể đi rồi, tôi không còn hứng thú với em.”

Cuộc giao dịch trần trụi này, cô biết sớm muộn gì hắn cũng chán ngán, chỉ là không nghĩ sẽ nhanh như vậy.

Vài phút trước còn đắm đuối say mê, vài phút sau chỉ còn mình cô trong căn phòng trống rỗng, Mộc Mộc không khóc, cầm khăn tự chà lau những vết thương trên cơ thể mình, sắp xếp lại căn phòng hỗn độn.

Cô muốn học cách yêu bản thân mình trước, mới học cách làm thế nào yêu hắn.

*******

Mây mờ cuồn cuộn trước hội quán massage suối nước nóng, hai người đàn ông thoải mái ghé vào chiếc ghế tiện nghi chỉ dành đãi ngộ cho hạng khách VIP – được những cô nhân viên trẻ đẹp khêu gợi massage toàn thân.

Một người đàn ông trong đó chính là người vừa rồi rời khỏi khách sạn, Trác Siêu Việt, một người khác là bạn bè hắn quen biết đã lâu năm, họ Lục, tên Tường, điển hình công tử danh gia, trăng hoa thành tính, từng có không biết bao nhiêu cô gái bên cạnh, chính cậu ta cũng không còn nhớ rõ.

Lục Tường nhìn người nào đó mặt u ám, cực kỳ khó hiểu. Buổi tối cậu ta cố ý sắp xếp một bữa tiệc, muốn cho Trác nhị thiếu đã lâu không gặp nếm thử nhân gian cực lạc, nhưng người ta cố tình không cảm kích, sống chết không chịu đi, còn nói có chuyện quan trọng cần làm.

Nguyên bản Lục Tường không tin, đi tới khách sạn mới biết, thì ra Trác nhị thiếu cất giấu tình nhân trong mộng ở kim ốc, cũng khó trách hắn cả đêm mất hồn mất vía, vội vã trở về còn “làm việc”!

Mà lúc này, có vẻ “sự việc” không làm được thuận lợi, Trác nhị thiếu đột nhiên chạy tới tìm cậu ta, bộ dáng bất mãn.

“Thế nào? Không lên được?” Đây là khả năng lớn nhất Lục Tường có thể nghĩ ra.

Một ánh mắt lạnh như băng quét đến, Lục thiếu không chút để ý, cười hì hì nói, “Cậu không cần giữ danh dự, tôi sẽ không kỳ thị cậu… Đến đây, chúng ta khơi thông kinh nghiệm thất bại.”

Trác Siêu Việt trừng mắt nhìn cậu ta một lúc lâu, rốt cuộc thở dài một hơi, “Cậu nói xem, một người phụ nữ cùng một người đàn ông xong, vội vàng uống thuốc tránh thai, điều đó có nghĩa là gì?”

“Cái này còn phải hỏi, không muốn có con…” Thuận miệng nói xong, Lục thiếu bỗng dưng nghĩ ra gì đó. “Chẳng lẽ cô ta làm việc xong xuôi với cậu, uống thuốc… Tôi cảm thấy, cô gái này quả thật không có não, cơ hội tốt như vậy cũng không biết nắm chắc? Cô ta không biết có bao nhiêu người mong ngóng được sinh con cho cậu sao?”

“Cô ấy không phải không có đầu óc, mà là không có trái tim.”

“Nghe khẩu khí cậu như vậy, chẳng lẽ cậu hy vọng cô ta sinh con cho cậu?”

Trác Siêu Việt không phủ nhận, thực ra, hắn đưa cô đến thành phố X chính là hy vọng cô có con với hắn, như vậy cô sẽ không còn muốn rời khỏi hắn, cha mẹ hắn cũng không thể lại làm khó xử cô.

Mà cô sau một màn kích tình, khẩn cấp uống thuốc tránh thai. Đây có nghĩa là gì? Có nghĩa là cô không muốn có con với hắn, có nghĩa là cô hạ quyết tâm phải rời bỏ hắn, cho dù hắn dùng cách nào giữ lại đều là phí công.

Lục Tường ngồi dậy, phiền toái khoát tay, ý bảo những cô gái massage cho mình có thể đi, “Cậu thực sự muốn đến với cô ấy?”

“Từ trước đến nay, đối với cô ấy tôi luôn thật lòng.”

Vẻ mặt Trác Siêu Việt cô đơn giống như thời gian bốn năm trước.

Lục Tường không khỏi nhớ lại những ngày bọn họ cùng nhau uống rượu cá cược ở Lạc Nhật.

Thời gian đó, Trác Siêu Việt vừa rời quân ngũ, tâm trạng cực kỳ buồn bực, mỗi ngày đều ngốn hết một đêm giết thời gian. Có một hôm, trong lúc vô tình ở Lạc Nhật, hắn nghe được tiếng đàn của một cô gái trẻ. Hắn cũng không hiểu sự cao nhã trong tiếng dương cầm, thậm chí không thích âm nhạc, nhưng hắn lại thích tiếng đàn của cô gái kia, hắn nói trong tiếng đàn của cô ấy có hỷ nộ ái ố, có đắng cay chua chát…

Lục Tường không nghe ra được hỉ nộ ái ố và đắng cay chua chát, nhưng cậu ta thấy được cô gái kia rất xinh đẹp, trong sáng, trầm lắng, còn có linh khí nghệ thuật, một cô gái như vậy thường gợi lên cho người đàn ông cảm giác về mối tình đầu.

Hắn cười huých vai Trác Siêu Việt: “Cậu ở bộ đội bằng ấy năm, lâu rồi không phá giới đúng không? Nếu cậu thích cô ta, chốc nữa mình sẽ giúp cậu đặt lịch, cho cậu thoải mái hưởng thụ.”

Trác nhị thiếu luôn luôn giữ nghiêm quân kỷ, đúng thật nhiều năm chưa hề “phá giới”, đối với đề nghị có tính xây dựng này cũng có chút động lòng, nhưng hắn do dự vài giây, lắc đầu.

“Không thích?”

“Cô ấy sẽ không đồng ý!” Trong mắt Trác nhị thiếu hiện lên một tia cô đơn.

“Làm sao có thể? Đàn bà đến đây đều là vì tiền, chỉ cần ra giá đủ, nhất định cô ta sẽ theo cậu. Giả thanh cao chẳng qua cũng chỉ là nâng giá bản thân lên mà thôi.”

“Cô ấy sẽ không theo bất cứ người đàn ông nào, bởi vì cô ấy tới đánh đàn, không phải đến vì kiếm tiền…”

Đương nhiên Lục thiếu không tin, trong mắt cậu ta, đàn bà tới chỗ này đều cần tiền, không có ngoại lệ. “Tôi cược với cậu, chỉ cần tôi đi, cô ta nhất định sẽ đồng ý.”

“Nếu cô ấy đồng ý, chiếc xe tôi mới mua sẽ là của cậu.”

“Được, trong vòng một tuần, nếu cô ta không theo tôi, tôi mất với cậu một trăm vạn.”

Trác Siêu Việt mỉm cười giơ chén rượu, uống một hơi cạn sạch, “Cậu chuẩn bị một trăm vạn đi.”

Trong một tuần đó, Lục Tường dường như đã đem tất cả những ngón nghề cua gái của mình, những cô gái bình thường đều bị đốn gục trước trang sức đá quý, quần áo hàng hiệu, cậu ta cũng không hề tiếc rẻ, cô ta lại nhìn cũng không thèm nhìn, còn chủ động tránh mặt.

Cậu ta bao cả quán bar, ánh nến lung linh, rượu đỏ nồng nàn, chung quanh bầy đến chín trăm chín mươi chín cây nến màu lam, không gian lãng mạn xa hoa vô cùng, nhưng cô chỉ ngồi trước dương cầm đánh đàn, đàn xong thì lạnh nhạt lui về phía sau.

Lần nào Lục Tường cũng xấu hổ không có chỗ giấu mặt, Trác Siêu Việt chỉ cười nhìn cậu ta, không nể tình cười cậu ta không biết tự lượng sức.

Một tuần sau, Lục Tường nhận thua, Trác nhị thiếu lâu lắm rồi mới cảm thấy mĩ mãn như vậy, “Bây giờ cậu tin chưa?”

Cậu ta trong lòng thầm nói với người nào đó vài câu, “Cứ vui sướng khi người khác gặp họa đi, cậu còn chẳng bằng tôi đâu. Thích người ta mà không dám theo đuổi, mỗi ngày đều ngồi ngây ở chỗ này nhìn. Có bản lĩnh thì đốn gục cô ta đi!”

Trong mắt Trác nhị thiếu dội lại một tia cô đơn, lập tức thoải mái cười, “Con người của tôi muốn gì, cần gì, tự tôi hiểu được.”

Sau này, Trác Siêu Việt không hỏi tiền cậu ta, cậu ta cũng hiểu Trác nhị thiếu cũng không cần số tiền này, nhưng vẫn chuyển tiền vào tài khoản hắn, bởi vì một câu – Có gan ăn cắp có gan chịu đòn!

Lời tác giả:Toàn văn hoàn sẽ kết thúc ở chương sáu mươi tư, từ chương sáu mươi lăm trở đi là phiên ngoại của Nhiên Nhiên.

Vượt qua Lôi Trì

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chuyển ngữ: Zeus

Chương 54

Chiếc kim đồng hồ trên tường chỉ mười hai giờ khuya, mùi xạ hương thanh nhẹ làm cho người ta buồn ngủ, Trác Siêu Việt vừa định chợp mắt một lúc, tiếng chuông tin nhắn điện thoại đột nhiên vang lên, hắn mở máy.

“Em chỉ sợ đứa con mình sinh ra không biết ba nó là ai.”

Đọc xong tin nhắn này, Trác Siêu Việt lập tức ngồi dậy, bắt đầu mặc quần áo.

“Lại trúng gió gì vậy?” Lục thiếu tỏ vẻ mặt khó hiểu.

“Về khách sạn.” Động tác Trác Siêu Việt mặc quần áo càng thêm nhanh nhẹn.

“Vẫn không bỏ qua được cô ta?”

“Tôi nói muốn về ngủ, cậu tin không?” Nghe ra đúng thật làm cho người ta khó mà tin được, nhưng quả thật hắn muốn về ngủ.

“Tin! Cậu trở về ngủ với cô ta.”

Chủ ý nghe không tồi, nhớ tới hơi ấm trong trí nhớ, động tác mặc quần áo của hắn càng nhanh hơn.

Lại một lần nữa cài cúc áo sơ mi, khoác thêm áo khoác, “Ngày mai tôi sẽ gặp cậu.”

“Tình cảm là một ván cờ ngang sức, ai nhượng bộ trước sẽ thua rất thảm bại.” Lục thiếu chậm rì rì nhắc nhở.

Ai nhượng bộ một lần, sẽ thua rất thảm bại?

Như vậy ngay từ đầu hắn đã thua, thua từ một đêm mưa bốn năm trước, hắn quay đầu xe lại tìm cô, thua từ buổi sáng khi thấy cô mặc quần áo rời đi, kìm lòng không được nắm lấy tay, giữ cô lại… Hắn đã thua rất thảm bại rồi.

“Cảm giác thất bại, rất tuyệt! Có cơ hội câu cũng thử xem!” Kéo xong áo khoác, Trác Siêu Việt ra khỏi hội quán.

Ra ngoài đường, gió lạnh ùa tới, mái tóc hơi ẩm dán lên trán, khí lạnh xộc vào từ đầu đến chân, nhưng nhìn đến biển hiệu khách sạn XX sáng trưng xa xa, ngực hắn lại cảm thấy ấm áp vô cùng.

Xe một đường bão táp, đứng trước tòa khách sạn sừng sững, Trác Siêu Việt xuống xe, do dự nhìn lên ngọn đèn tỏa ra từ những khung cửa sổ, trong đó, có một căn phòng thuộc về hắn.

Trễ như vậy còn chưa ngủ, nhất định cô đang đợi.

Cầm điện thoại, điều chỉnh lại cảm xúc, hắn mới đi lên lầu.

Lấy thẻ mở cửa phòng, một khuôn mặt lo lắng xuất hiện trước mắt, hắn thấy Mộc Mộc còn ngồi trên sô pha, dáng nằm dường như vẫn giống lúc hắn rời đi, tầm mắt dán ở màn hình di động trong tay, cái không giống là trên mặt cô có vệt nước mắt, trên người khoác một chiếc áo bông của khác sạn, che khuất những dải dấu hôn dài trên da thịt.

Thấy hắn vào cửa, cô vội vàng lau nước mắt, cố tỏ ra một bộ mặt tươi cười so với khóc còn khó nhìn hơn.

Tim Trác Siêu Việt đột nhiên nhói đau, cố gắng vài lần mới dằn xuống được ý muốn đem cô ôm vào ngực.

Hắn vội vàng đi vào phòng ngủ, từ ngăn kéo bên giường lấy ra chiếc hộp hình chữ nhật đã sớm chuẩn bị, đặt trên bàn trà, “Của em!”

Để chọn một món quà cô thích, hắn đã rất tốn công suy nghĩ, nhưng kết quả không có được sự mừng rỡ của cô như hắn dự tính, thất bại làm cho tâm trạng hắn xuống dốc, câu “Sinh nhật vui vẻ!” kia hoàn hoàn là nói ra cho có lệ, nhẹ không có một chút cảm xúc.

Nhưng lực sát thương của bốn chữ “Sinh nhật vui vẻ!” mà hắn xem nhẹ này quả không bình thường, Mộc Mộc sửng sốt một giây, sau đó cúi đầu xuống xem ngày trên di động, có thể thấy được cô đã hoàn toàn quên ngày sinh nhật của mình.

Một cô gái phải không biết cách yêu thương bản thân mình đến cỡ nào, mới có thể quên sạch bách ngày sinh nhật của mình như thế.

“Tôi cũng không biết em thích gì, tùy ý chọn, nếu em không thích có thể ném thẳng ra ngoài cửa sổ.”

Cô chăm chú lật lớp gấm mỏng phủ bên trên.

Một đóa hoa hồng kết bằng những sợi bạc, ở ngưới ánh đèn, hoa hồng lấp lánh như còn vương bọt nước, kiều diễm kiêu sa.

Ngạc nhiên, vui mừng, mặt cô tái nhợt.

“Siêu Việt…” Cô đứng lên, vòng qua bàn trà tiến đến gần hắn.

Hắn nhẫn nại chờ cô tìm từ, nhưng cô cái gì cũng không nói, đột nhiên bổ nhào vào lòng, dang hai tay ôm lấy hắn.

Lời nói ra miệng có thể là nói dối, nhưng có những thứ ngôn ngữ cử chỉ chẳng thể nào nói dối được, vòng tay này nói cho hắn biết, cô cần hắn, khát vọng hắn.

Kim đồng hồ chỉ hai giờ, trên bầu trời ảm đạm đột nhiên nở rộ những đám pháo hoa lộng lẫy.

Hắn vỗ vỗ vai cô, chỉ ngoài cửa sổ. Ở tòa lầu cao nhất thành phố X này, những bông pháo hoa sao mà gần gũi, dường như chỉ cần đưa tay là với được.

Cô đi đến bên cửa sổ, ánh lửa sáng ngời chiếu trong đêm đen, cũng soi tỏ nụ cười đọng trên môi cô.

Một giây đó, hắn hiểu được vì sao Chu U Vương đốt lửa lừa chư hầu chỉ vì nụ cười giai nhân, bởi yêu một người, người ấy vui vẻ, bản thân còn vui vẻ hơn cả người đó.

Tình yêu là thứ làm cho người ta đoán không được, hiểu không thấu, một giờ trước, nó còn làm bạn tức giận đến nỗi muốn hủy diệt cả thế giới, một giờ sau nó lại làm bạn giật mình thấy thế giới này đẹp biết bao nhiêu, nơi đen tối nhất cũng nhuốm màu kì diệu.

Có lẽ cảm giác không thể nắm bắt này mới có thể làm cho người ta muốn ngừng mà không được.

“Đêm hôm khuya khoắt tự dưng đốt pháo hoa, rỗi hơi.” Hắn thấp giọng nói.

Cô nghi ngờ nhìn hắn, Trác Siêu Việt sờ sờ mũi, tránh ánh mắt truy vấn của cô, “Khuya rồi, đi ngủ.”

“Không phải là anh chứ?”

“Phì, tôi không rỗi hơi như vậy đâu!” Hắn mệt mỏi ngáp dài, đi về phòng ngủ.

“Siêu Việt… Quà sinh nhật, cảm ơn anh.”

“Nếu muốn cảm ơn, vậy thực tế chút đi.” Hắn vòng trở về, cúi người ôm lấy cô, “Ngủ với anh.”

**********

Trong phòng yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở, Mộc Mộc lại không thể nào ngủ được, da thịt chạm nhau, sự va chạm này lan tràn từ cơ thể xâm nhập đến từng lỗ chân lông trên da thịt…

Cô khẽ thở dài, người đàn ông này tư thế ngủ vẫn cường ngạnh như vậy, tay khoát lên ngực cô, chân cũng gác lên đùi cô, làm cho cô không có đường nào trốn được.

“Còn chưa ngủ?” Bên tai truyền đến hơi thở nóng bỏng của hắn.

“Ừm, không ngủ được.” Cô bất an điều chỉnh lại tư thế, cơ thể vẫn trong sự giam cầm của hắn, không thoát ra được.

“Ngủ không được? Vậy chúng ta làm chuyện khác đi…”

“Hả?” Cả người cô trên dưới không một chỗ không đau, tiếp tục một lần nữa, chắc chắn cô sẽ ngất xỉu trên giường, “Em…”

Trác Siêu Việt mở đèn ngủ đầu giường, nhìn thoáng qua sự khủng hoảng trên mặt cô, cười cười tiếp tục, “…Chúng ta tăng cường hiểu biết lẫn nhau, thế nào?”

“Tăng cường hiểu biết?”

“Chúng ta thay phiên nhau hỏi, người kia phải trả lời, hơn nữa phải nói thật.”

Lòng Mộc Mộc khẽ run lên. Quen biết lâu như vậy, giữa bọn họ xảy ra rất nhiều việc, nhưng chưa bao giờ thực sự thoải mái nói chuyện một lần.

Cái chính là, trong cô vẫn có chút cố kị, sợ hắn hỏi phải vấn đề mình không thể trả lời. “Có thể không hỏi chuyện giữa chúng ta hay không?”

“Được, không đề cập đến quan hệ của chúng ta.” Hắn hơi ngồi dậy, tựa đầu vào thành giường. “Nếu không muốn trả lời… Có thể chọn cách làm một việc người kia yêu cầu, bất luận là yêu cầu gì.”

Mộc Mộc bọc chăn ngồi dậy, không sợ chết gật đầu, “Được!”

“Lady first.”

Rõ ràng có rất nhiều vấn đề muốn hỏi, bây giờ đột nhiên được nhường hỏi trước, cô lại không biết hỏi thế nào. Nhìn trần nhà suy nghĩ rất lâu, rốt cuộc cô nghĩ ra, “Quan hệ giữa anh với Chu Tịch là thế nào?”

“Thật chẳng có sáng kiến nào khác?” Mặt Trác Siêu Việt bất mãn, còn kiên định trả lời cô, “Quan hệ giám đốc và nhân viên, không hơn.”

“Thật?”

“Ờ, không lên giường, một lần cũng không!” Thấy cô không tin, hắn mới tiếp tục giải thích: Là một giám đốc, hắn rất thích sự kiên trì quyết đạt được mục tiêu của Chu Tịch, thậm chí cô ấy sẵn sàng trả giá bất cứ thứ gì để thành công, chính vì vậy mỗi lần đi công tác hắn đều mang theo Chu Tịch bên người, để cô ta giúp hắn chu toàn các mối quan hệ. Nhưng là một người đàn ông, Chu Tịch tuyệt đối không phải là mẫu của hắn, cô ta quá tham vọng, hắn không có cách nào biết được cô ta yêu bản thân mình, hay yêu những thứ mà mình có.

Mộc Mộc bỗng nhiên cảm thấy làm người như Trác Siêu Việt cũng có lúc bi ai. Người đàn ông, một khi trên người có nhiều giá trị phụ gia, cũng khó mà biết được tình yêu thực sự là gì.

“Anh nói xem em thích anh có phải là thích những thứ mà anh có không?” Cô không nhịn được, cất lời hỏi.

“Em phạm quy.” Hắn nói, “Vấn đề này đề cập đến quan hệ giữa hai chúng ta.”

“Xin lỗi, em quên mất, đến lượt anh hỏi.

Trác Siêu Việt thoáng suy tư vài giây. “Em đã từng nghĩ sau này muốn làm công việc gì chưa?”

Nhắc tới công việc, Mộc Mộc lập tức hào hứng, bọc chăn xích đến gần hắn. “Em muốn làm một giáo viên dạy nhạc, giúp người khác học đàn dương cầm. Em muốn cho càng nhiều người biết đánh đàn, hiểu được đàn dương cầm không chỉ là môn nghệ thuật quý tộc, mà bất kì ai cũng có thể học, cũng có thể thưởng thức.”

Nói xong, mặt cô lại ảm đạm xuống, “Aiz, chắc trường học có đồng ý một giáo viên đã từng ngồi tù, phụ huynh học sinh cũng sẽ không đồng ý.”

“Nếu không, miễn cưỡng chấp nhận anh, cũng sẽ thỏa mãn nguyện vọng được làm giáo viên dạy đàn của em.”

“Anh?” Hình ảnh lần trước cô dạy hắn đàn dương cầm còn rành rành trước mắt, bọn họ sóng vai ngồi trước đàn dương cầm, cô cầm tay hắn, hắn nhìn chằm chằm môi cô, nghĩ đến đây, cô nhất quyết từ chối, “Vẫn là thôi đi.”

“Không phải em nói bất kì ai cũng có thể học, cũng có thể thưởng thức?”

“Em…” Đúng là cô tự lấy đá đập chân mình.

“Được rồi, cứ quyết định như vậy, ngày mai em bắt đầu dạy anh đàn khúc: gió thổi kí ức thành những đóa hoa.” Không cho cô cơ hội từ chối, hắn thay đổi đề tài. “Bây giờ, đến lượt em hỏi.”

Lúc này, Mộc Mộc quyết định hỏi một vấn đề có chiều sâu, “Ừm, nói một chút về mối tình đầu của anh đi, cô ấy là người thế nào, chấm dứt ra sao?”

Trác Siêu Việt cúi đầu, cẩn thận suy nghĩ hồi lâu, kết quả hỏi lại một câu: “Thế nào gọi là mối tình đầu? Cô gái cùng lên giường lần đầu tiên?”

“Không phải, là cô gái làm anh động lòng lần đầu tiên.”

“Em lại phạm quy!”

Hơi kinh ngạc, khóe miệng Mộc Mộc lặng lẽ cong lên, “Em là cô gái đầu tiên khiến anh động lòng sao?”

“Em có thể hỏi câu kế tiếp.”

Lời tác giả: Bây giờ lại tiếp tục những ngày tháng ngọt ngào.

Hai người sẽ từ từ tâm sự, tăng cường hiểu biết một chút.

Mọi người có vấn đề nào muốn Mộc Mộc hỏi Việt Việt hay không? Ta có thể giúp các người hỏi một chút! Hì hì!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+