Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Xin chào, chàng trai của tôi – Chương 03-04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 3: Bạn trai @ bạn gái

Tần Khoa hỏi tôi, đây là mối tình đầu của em à?

Tôi xấu hổ, bộ mặt em dòm giống gái già không ai thèm lắm sao? 

Không phải người bình thường đều sẽ hỏi “Trước anh em yêu đương bao nhiêu lần rồi?” sao, tại sao tới phiên hắn lại hỏi như vậy.

Chết nhất là sự thật đúng là như vậy.

Không biết ai đó từng nói, người chưa từng yêu đương thời Đại Học được chia làm ba loại. Loại thứ nhất là có bề ngoài biến thái, loại thứ hai là có tâm lý biến thái, loại còn lại hả, cả hai đều có.

Đúng là vớ vẩn!

Tôi nói với Tần Khoa, sao vậy được, người theo đuổi em xếp hàng từ tháp Lôi Phong tới tận tháp Đại Nhạn luôn kìa. Bạn trai đầu tiên của em rất giống Kim Thành Vũ, sau này đi qua Mỹ du học, anh ấy vốn muốn mang em theo, tiếc là em không muốn rời xa em gái và mẹ, vì vậy phải chia tay.

_ Tháp Lôi Phong: một thắng cảnh nổi tiếng ở tỉnh Hàng Châu. Tháp Đại Nhạn: một thắng cảnh nổi tiếng khác ở tỉnh Thiểm Tây. Hai tỉnh cách nhau cỡ vài trăm km :lol: .

Hai mắt tôi tròn xoe, cố gắng thuyết phục hắn tin tưởng.

Hắn nói, ha ha, vậy thì tiếc quá.

Tôi nói, anh không ghen à? Vậy còn anh? Mối tình đầu của anh đâu?

Hắn nói, mối tình đầu của anh là hồi nhà trẻ, nắm tay dắt người ta về nhà, nhưng mà bây giờ cũng không nhớ rõ tên nữa.

Tôi nói, anh đừng lừa em, tóm lại trước giờ anh cặp với bao nhiêu em rồi?

Hắn không nói gì.

Một trận im lặng.

Hắn vẫn không nói gì.

Tôi nói, anh trả lời em nhanh lên đi chứ.

Hắn nói, đừng ồn ào, anh đang đếm mà.

Tóm lại trước giờ Tần Khoa có bao nhiêu bạn gái, tôi mãi vẫn không hỏi ra con số chính xác.

Em gái khinh bỉ nói tôi ngu, tôi nói tao ngu mà học lên Cao Học được à?

Vốn dĩ không phải tôi ngu, mà là quân địch quá nham hiểm.

Có một lần tôi hỏi hắn, hắn liền đem vấn đề vòng vo tam quốc kéo tới Tây Ban Nha luôn. Cuối cùng còn vỗ vỗ đầu tôi, nghiêm trang nói, ngoan, lịch sử dùng để quên đi.

Tôi nghĩ nếu có em gái tôi ở đây, chắc chắn nó sẽ lấy búa đập chết hắn. Vì em tôi học ngành Lịch Sử.

Lại có một lần, tôi dùng ngón trỏ chỉ vào mũi hắn, lớn tiếng nói, thẳng thắn thì lượng khoan hồng, kháng cự thì nghiêm túc xử phạt.

Kết quả, thằng cha này lại nghiêng người về trước – cắn lấy ngón trỏ của tôi.

Được rồi, tôi cũng không hỏi lại mấy chuyện đó của hắn nữa, mặc kệ trước đó hắn mèo mỡ gà đồng ra sao, bây giờ hắn không phải đang nằm trong lòng bàn tay tôi sao.

Chúng tôi làm tất cả những chuyện mà những người yêu nhau đều làm.

Đừng hiểu nhầm, ý tôi là ăn cơm, dạo phố, xem phim với nhau.

Trước kia ăn vô số bữa cơm, đi qua vô số con phố, xem vô số bộ phim, nhưng chưa bao giờ vui vẻ như bây giờ.

Chỉ cần nhìn hắn, dựa vào hắn thì sự sung sướng toát ra từ tận đáy lòng cũng đã dừng không được.

Ở bên hắn, chỗ nào cũng là Thiên Đường. Đây có lẽ là niềm hạnh phúc giữa những người yêu nhau.

Tôi phát hiện ra, mình càng ngày càng thích hắn.

Lũ bạn hỏi tôi, bọn mày hôn nhau chưa?

Tôi nói, hôn mặt.

Bọn nó nói, hôn mặt tính khỉ gì, mày phải chuẩn bị sẵn sàng.

Chuẩn bị sẵn sàng hôn môi, tôi phải chuẩn bị như thế nào đây.

Hễ rảnh rỗi là tôi liền ngồi qua một bên ngậm tay mình tập hôn môi.

Có thể nói là thiên chuy bách luyện.

_ Thiên chuy bách luyện: nhiều lần rèn luyện và khảo nghiệm gian khổ.

Luyện tập mười năm chỉ vì một phút biểu diễn.

Ngày nào đó rốt cuộc cũng tới.

Trong rạp chiếu phim, tôi vừa uống một ngụm Coca xong thì nghe hắn kêu tên tôi, tôi vừa quay đầu qua thì môi của hắn liền đè lên.

Ôi mẹ ơi!

Ai nói ngậm tay không khác gì hôn môi?!

Cả người tôi đều đang run lẩy bẩy!

Đó là cảm giác gì vậy ~~ chỉ có thể nói là ngon hơn ăn tổ yến!

Trong bóng tối, tôi vẫn đang đỏ mặt, vẫn đang kích động.

Hắn ngồi cạnh lại nhỏ giọng nở nụ cười.

Tôi xấu hổ nhìn hắn.

Hắn lấy tay che miệng, cười nói, em còn nói từng yêu đương rồi, lừa quỷ à.

Ôi mẹ ơi!

Tin tức đáng chú ý của QQ lớp tôi, tin đầu tiên chính là tin “Đếm ngược tới Olympic Trung Quốc 2008” vạn năm không thay đổi, tin thứ hai chính là “Kinh sợ! Giang Văn tìm được bạn trai!!!”

Xem xem cái lũ xấu xa đó kìa!

Tôi đăng ảnh của Tần Khoa lên diễn đàn, những lời khen ngợi lập tức nối tiếp nhau nhảy ra.

Tôi cười điên cuồng trước màn hình máy tính, ai bảo bọn mày trước đây khinh thường tao! Nam, tự biết xấu hổ đi cho nó nhanh! Nữ, chảy nước miếng đi!

Hôm sau, tin tức đáng chú ý thứ hai được sửa lại như sau “Nghi án??? Giang Văn tìm được bạn trai cỡ đó sao???”

Làm tôi tức tới mức xém nữa xách mã tấu tới nhà quản lý chém người.

Tiểu Quyển gửi tin nhắn: bạn trai cậu trông có vẻ khá tốt.

Tôi đánh ra biểu tượng hất mặt lên trời: cũng không xem xem là bạn trai của ai.

Hắn lại nói: cậu ta đối xử tốt với cậu không?

Tôi trả lời: Đương nhiên rồi! Anh ấy thấy mình cứ như Lí Liên Anh thấy Từ Hi vậy.

Hắn nói: vậy là tốt rồi.

Tôi nói: chiều nay mình phải đi dạo phố với Tiểu Tần Tử nhà mình rồi, 88 nha.

Hắn trả lời: 88.

Buổi chiều tôi kể chuyện trên diễn đàn lớp với Tần Khoa, hắn nói, khéo ghê.

Tôi hỏi, cái gì khéo ghê.

Hắn nói, anh cũng đưa ảnh em lên diễn đàn, kết quả tin đáng chú ý trên đó đổi thành “Tin buồn…Tần Khoa tìm bạn gái như vậy…”

Tôi nắm tay hắn lên hung hăng cạp một miếng.

Trước kì nghỉ đông chúng tôi cùng đi liên hoan, Tần Khoa rủ anh em của hắn, tôi rủ bọn bạn tôi.

Đề tài ban đầu quay quanh chúng tôi, mọi người đàn bàn luận xem chúng tôi làm cách nào để bắt sóng nhau tại một nơi trong sáng như Trung tâm sinh hoạt.

Mọi người luôn luôn cảm thán Tần Khoa có bản lĩnh, nói ở nơi nhỏ xíu như quầy bán vé cũng có thể phát ra lực hấp dẫn để câu bạn gái.

Lại sau đó, mọi người uống high, đập bàn đập bàn, lắc ghế lắc ghế, cả đám đều xé rách lớp áo cầm thú của mình, lộ ra bản chất cầm thú hơn.

Ăn cơm xong mọi người tự giải tán, Tần Khoa kéo tay tôi đi bộ về.

Trong bóng đêm những ngọn đèn đường chiếu ánh sáng ấm áp vào tận trong lòng.

Tần Khoa nói, kì nghỉ đông này anh không về nhà được, phải ở lại phòng thí nghiệm.

Tôi nói, sao bận vậy, vậy em cũng ở lại với anh.

Hắn nói, không được.

Tôi đứng chặn trước mặt hắn, sao lại không được? Chẳng lẽ anh giấu con nhỏ nào trong phòng thí nghiệm?

Hắn chỉnh lại khăn quàng cổ của tôi, lại vỗ vỗ đầu tôi nói, trong não em có phải có không gian thứ tư không? Cất thứ gì trong đó vậy? Anh phải tới phòng thí nghiệm, nếu em ở lại chắc chắn anh sẽ không có thời gian ở cùng em. Em nghĩ lại xem, năm mới, em một mình xoa xoa tay, ôm chân, cô đơn buồn bã ngồi trước TV ăn gạo lức, thấy thảm không? Hả?

Em thấy có thảm không?

Tôi gật đầu lia lịa, thảm, đúng là rất thảm, quá thảm đi chứ còn gì nữa!

Hắn cũng gật đầu nói, vậy em cứ ngoan ngoãn ở nhà vỗ béo đi!

Tôi nói, lỡ may em nhớ anh thì làm sao bây giờ?

Hắn cười, vô cùng nham hiểm, nhớ anh tới mức đó à?

Tôi đá cho hắn một cái rồi bỏ đi.

Hắn đuổi theo, nhét tay tôi vào túi của hắn nói, đi thôi, anh đây mời em đi ăn khẳng cơ cơ.

Tôi dừng lại, khẳng cái gì?

Hắn nói, khẳng cơ cơ, tên cúng cơm ông già KFC đặt cho anh đó.

…tên cúng cơm kiểu quái gì vậy?

_ Trong tiếng  Trung KFC là khẳng đức cơ

Hôm nghỉ đông về nhà tôi vốn muốn đưa tiễn lâm li bi đát, cho dù không sầu bi triền miền thì cũng phải lưu luyến lãng mạn một chút.

Ai ngờ lại thành như thế này.

Hắn nói, đừng đi trêu chọc mấy thằng mặt trắng khác.

Tôi nói, còn có tên mặt trắng nào mặt trắng hơn anh nữa.

Hắn cười khẩy, đúng vậy thật.

Tôi vỗ tay, a a, nhìn thấy vô số loại cười của anh rồi, rốt cuộc cũng nhìn thấy cười khẩy.

Hắn liếc xéo tôi một cái, đừng vỗ nữa, y như nữ tinh tinh vậy.

Mẹ tôi ơi, nỗi buồn ly biệt đầy cảm xúc nổi lên từ hôm trước của tôi cứ như vậy bị đánh bay đi.

Về nhà, mở cửa ra, chào đón tôi không phải là sự ấm áp của mùa xuân.

Mẹ già ngồi trên ghế dựa mặt cứng như kim cương nhìn tôi chằm chằm.

Tôi thiếu chút nữa quỳ xuống, mẹ ơi, con là con gái cưng của mẹ nha.

Mẹ tôi kéo một bên khóe miệng lên nở nụ cười, lại còn con gái cưng? Có đứa con gái cưng nào yêu đương non nửa năm cũng chưa nói mẹ mình không? Xem xem hồi nhỏ mày ngoan cỡ nào, hồi nhỏ làm gì cũng nói cho mẹ một tiếng. Bây giờ thì sao? Hả? Yêu đương không nói cho tao, thi lên Cao Học cũng không nói cho tao, chuyện gì cũng không nói. Tao nuôi mày làm gì? Tao còn cần mày làm gì nữa?

Mẹ nổi giận với tôi, tôi nổi giận với em gái tôi, em gái tôi nổi giận với bố tôi, bố tôi ai oán nhìn mẹ tôi.

Đúng là chuỗi sinh vật bốn mắt xích.

Chuyện xử em gái tôi tính sau, việc hàng đầu bây giờ chính là năn nỉ ỉ ôi với mẹ tôi.

Tôi nói với mẹ, mẹ ơi, chuyện yêu đương này không nói với mẹ không phải là con sợ mẹ lo lắng sao, nhỡ có sơ suất gì không phải lại khiến mẹ khổ tâm sao. Nếu như có chuyện gì quan trọng thì làm sao con lại không nói cho mẹ được?

Tôi ôm ngực, mẹ, cho con ánh sáng trên đường đời, đầu tiên chính là mặt trời, thứ hai chính là mẹ.

Mẹ tôi khoát tay, đừng lải nhải với mẹ, thằng nhóc kia thế nào?

Tôi tốn nửa tiếng đồng hồ để kể lại cho mẹ tôi tuốt tuồn tuột về Tần Khoa, từ trong ra ngoài, từ dưới lên trên, sở thích, biệt danh, gia thế bối cảnh, mục tiêu lý tưởng.

Cuối cùng, tôi cũng không ngờ rằng mình hiểu hắn tới mức đó.

Mẹ tôi trầm ngâm một hồi lâu, nói với tôi một câu, Văn Văn, cắn chặt cậu ta ngàn vạn lần không được nhả ra!

Tôi đá em gái tôi vào phòng, nói, chuyện này là thế nào? Chị em mà đâm thọc nhau à? Bộ tưởng đuổi chị mày đi rồi thì mày là đại ca à? Dặn đi dặn lại với mày là không được nói cho bất kì ai? Mày họ Phễu à?

Em gái tôi từng bước một lùi lại phía sai, ôi chao! Xem ra anh rể không phải là người bình thường nha. Hai người yêu nhau chưa bao lâu mà miệng lại mài còn sắc hơn cả dao cạo râu nữa.

Tôi đang định đắc ý thì lại nhớ tới chuyện bắt nó khai ra quá trình phạm tội.

Nó nói, hôm đó ở nhà uống chút rượu với bố, tâm sự một chút. Em ngà ngà say cho nên mới bán mất chị, nhưng em đã dặn đi dặn lại với bố là không được nói với mẹ, không ngờ là…

Trong nháy mắt tôi nhớ tới câu vàng ngọc trong phim kiếm hiệp: chỉ có người chết mới có thể giữ được bí mật.

Buổi tối lên QQ chat webcam với Tần Khoa.

Tôi vừa nói xong ba câu “Thời tiết hôm nay thật tốt”, “Em rất mong chờ ăn Tất Niên” và “Nghỉ đông xong là khai giảng” hắn liền trả lời: Em bị gì vậy?

Đúng là thần nha.

Em sao là sao.

Bên kia webcam hắn không nhìn thấy cạnh đầu tôi còn có ba cái đầu khác ló ra nhìn chằm chằm vào dung nhan xuất chúng của hắn.

Tôi nói với ba vị đại thần đứng sau lưng tôi, lùi ra sau một chút đi, đứng sát vào nóng quá.

Sau đó trả lời Tần Khoa: trăng đêm nay đẹp thật, anh nói chuyện nhớ chú ý một chút.

Hắn ở đầu bên kia trầm tư một lát, sau đó gõ một hàng chữ.

Tôi mở ra, khung đối thoại hiển thị: “Cháu chào bác trai bái gác” còn kèm theo biểu cảm mặt cười, bản thân hắn lại cười vô cùng tao nhã ở đầu bên kia webcam.

Bố mẹ tôi vội vàng bắn ra, vội vàng tránh đi, mẹ tôi còn lải nhải, nó không thấy bên này đúng không nó không thấy bên này đúng không…

Tôi đuổi cổ em tôi đi, nói với hắn, cưng ơi, nhớ em không?

Hắn trả lời: bố mẹ em đi rồi à?

Tôi nói: ừ. Sao anh biết có bố mẹ em ở đây?

Hắn nói: đề tài nói chuyện của em hiếm khi là sáng sủa như thời tiết mùa màng linh tinh.

Tôi nói: bây giờ anh mà ở cạnh em thì em đập chết anh!

Hắn trả lời: nếu vậy thì bị em đập chết cũng không sao.

Nhìn đi nhìn đi, đây là sự khác nhau của tay mơ và cao thủ.

Hắn nói mấy câu liền khiến tôi giống như bị ngâm trong hũ mật vậy. Cho dù bị chôn sống cũng vui vẻ!

 

Chương 4: Cuộc điện thoại của một cô gái xa lạ

Tôi có một biệt danh, gọi là em gái thích ở nhà.

Vì tôi là một người rất lười ra đường, từng có kỷ lục một tuần liền không bước chân ra khỏi  cửa.

Vì vậy kì nghỉ đông tôi liền hiên ngang lẫm liệt nằm lì trong nhà, vui chơi giải trí, ăn chơi sa đọa. 

Sau đó lên mạng ngồi canh để Tần Khoa vừa lên là có thể nhìn thấy tôi ngay.

Hằng ngày khoảng 10 giờ rưỡi tối hắn mới có thể lên mạng, nói cách khác mỗi ngày tôi chỉ được nhìn hắn ba tiếng đồng hồ, hơn nữa lại là kiểu thấy được mà không sờ được.

Cho dù tôi đều đổi hình nền điện thoại, máy tính thành hình của hắn nhưng vẫn cảm thấy không đủ.

Tôi cảm thấy, tôi nhớ hắn tới mức nội tiết tố mất cân đối.

Mất ngủ, hoảng hốt, nôn nóng, dễ nổi giận.

Tôi nói, có phải là thời mãn kinh của mình tới sớm rồi không?

Em gái tôi liếc xéo tôi một cái, có ai tới sớm hai mươi năm không, chẳng qua chị chán quá nên kiếm cớ gây chuyện thôi.

Mẹ tôi nói, mày nên đọc sách nhiều hơn, đừng để Tần Khoa con người ta ở đằng kia nghiên cứu khoa học bận tối mắt tối mũi, mày lại ở nhà ì ạch như con sên.

Tôi nghĩ cũng đúng, tôi phải làm phong phú mình, làm tăng giá trị của bản thân…tôi muốn Tần Khoa hãnh diện vì tôi.

Lúc nghĩ những điều này tôi đang ăn táo, ăn xong tôi liền lật Tiếng Anh chính thống 3 ra đọc.

Lesson 1 A puma at large

Không biết mọi người có giống tôi không, mỗi khi muốn tỉnh táo hơn tôi liền lấy Tiếng Anh Chính Thống 3 ra đọc, kết quả là, bài đầu tiên vô cùng quen thuộc.

Tôi nói với Tần Khoa, sao em lại nhạt nhẽo, không có tiền đồ, không có chí tiến thủ như vậy cơ chứ.

Lúc đó là buổi tối chín giờ hơn, Tần Khoa vừa trở về từ phòng thí nghiệm, cảm giác tội lỗi của tôi tự nhiên lại nổi lên.

Hắn cười hì hì, lòng tự trọng của em đặt thật đúng chỗ.

Ngay cả hắn cũng nói như vậy, tôi vô cùng buồn bực, nhất thời lâm vào trạng thái tự kiểm điểm.

Hắn còn nói, đừng sợ đừng sợ, không có tiền đồ mới tốt, không có tiền đồ thì anh nuôi em.

Tôi lại vui vẻ, lưu lại mấy câu này lại làm bằng chứng quy tội.

Có bảo đảm cho tương lai, tôi liên yên tâm thoải mái sống cuộc sống của “con sên”.

Tối đêm 30, cả nhà cùng nhau ngồi trong phòng khách xem chương trình tất niên, tôi ngồi trước máy tính nói chuyện với Tần Khoa.

Đây là lần đầu tiên tôi thoát ly tổ chức trong tối giao thừa.

Nhưng mà, khuôn mặt nhăn nheo của chú Bản Sơn kia sao sánh bằng khuôn mặt trắng trẻo của Tần Khoa nhà tôi được.

_ Bản Sơn: Triệu Bản  Sơn, danh hài nổi tiếng của  Trung Quốc.

Mùng 6 tôi liền mua vé tàu trở về trường.

Vốn dĩ có một cuộc họp lớp nhưng đã bị tôi quyết đoán bỏ qua trước sắc đẹp của Tần Khoa.

Lúc đón tôi Tần Khoa nhéo nhéo mặt tôi, mới không gặp mấy ngày mà sao em lại béo hơn rồi.

Tôi buồn rầu, mấy năm nay cân nặng của tôi thu đông bay lên, xuân hạ giữ nguyên, ổn định tiến lên theo đường bậc thang.

Nhưng cho dù không hài lòng với dáng người của bản thân bao nhiêu đi chăng nữa thì  cũng không thể nào than thở với bạn trai đúng không.

Tôi nói, anh không hiểu gì hết, như em gọi là đầy đặn, cơ thể bé nhỏ của em nếu dựa theo kết quả nghiên cứu thể lực của sinh viên thì được một trăm điểm đó.

Hắn hừ hừ hai tiếng.

Tôi lại chỉ chỉ tóc hắn, tóc anh dài quá rồi, để em cắt cho.

Hắn cười tủm tỉm ôm tôi, đừng, anh sai rồi được chưa.

Tôi nói thật nghiêm túc, không phải em trả thù anh, em có tài nghệ này thật mà.

Hắn nghi ngờ nhìn tôi.

Tôi nói, biết biệt hiệu của chị đây không – tay kéo Giang Đức Hoa.

Không phải tôi nổ, tôi đã từng cắt tóc thật mà.

Hồi còn nhỏ, mái tóc búp bê của mấy đứa hàng xóm đều do tôi cắt.

Tôi nói với Tần Khoa, người xưa đã có câu, trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, quan tâm nhiều thì sẽ bị phản tác dụng.

Hắn ngồi trên ghế dựa cúi đầu không nói gì, một tay cầm gương, một tay cầm cây kéo tôi vừa buông ra.

Hắn dùng cây kéo chỉa chỉa đầu, đây là kết quả em “quơ” ra à?

Tôi vội vàng cướp cây kéo lại, sợ tên nhóc này làm chuyện điên rồ.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực nhìn tôi, kiếp trước em từng tham gia đội sản xuất đúng không? Phụ trách cạo lông cừu đúng không? À, không đúng không đúng, với tay nghề của em, chắc chắn là từng xuống ruộng. Nếu không thì “mái tóc củ cải” này của anh chui từ đâu ra?!

Tôi cũng rất áy náy khi đối mặt sự lên án của hắn nha, một người đẹp trai ngời ngời rốt cuộc lại bị tôi biến thành như vậy…

Tôi trả kéo lại cho hắn, ăn nói khép nép, nếu không, em đưa tóc em cho anh cắt luôn…?

Hắn cầm kéo bỏ lên bàn, miệng hết lên cười khẩy một cái hỏi, ai gọi em là “Tay kéo Giang Đức Hoa”?

Cũng không thể nói cho hắn là tôi tự phong đúng không, nói ra hắn không Tiểu Lý Phi Đao nhào tới mới lạ.

Tôi nói, sao?

Hắn nói, không có gì. Anh chỉ muốn hỏi người đó chất xám của anh ta chảy đi đâu hết rồi?

Cuối cùng tôi hỏi hắn, mái tóc này làm sao bây giờ.

Hắn thở dài, nói có chút bi tráng, làm sao nữa, chỉ có thể khiến người biết anh nhanh chóng thấy quen mắt, khiến người không biết anh nhanh chóng quên anh.

Quay đầu nhìn lại hai mươi năm xót xa của tôi.

Tết cô hồn rằm tháng bảy hằng năm tôi đều dám ra ngoài đường đi chơi.

Lễ tình nhân hằng năm tôi lại không dám bước ra khỏi cửa nửa bước.

Bây giờ, những ngày đen tối đã trôi qua, mặt trắng nhỏ Tần Khoa đã thắp sáng tương lai của tôi.

Trước đó thật lâu tôi đã từ xa xa ngắm nhìn cái ngày xinh đẹp này, nhìn xuyên qua cả lễ Noel, cả sinh nhật bố tôi, cả Tết.

Ngày mười bốn tháng hai.

Ngày hôm đó, gió nhẹ hiu hiu thổi, ánh mặt trời vừa đủ.

Tôi ăn mặc thật đẹp đi xuống cầu thang, lao vào lòng người con trai tôi đã chờ đợi thật lâu như một con bướm rực rỡ.

Đào Uyên đã từng nói, đừng quá quan trọng tiểu tiết.

Vì vậy nên đừng hỏi tại sao lúc Tần Khoa tiếp tôi lại lùi lại nửa bước.

Tôi ngửa đầu, hả, sao vẫn còn đội mũ.

Hắn cười, lộ ra hàm răng trắng sáng phản quang dưới ánh mặt trời mùa xuân.

Hắn nói, em nói thử xem?

Tôi kéo kéo áo khoác, bỗng dưng thấy nhiệt độ không khí hạ xuống.

Kéo tay hắn đi về chỗ nhiều người.

Lúc này là buổi sáng, xung quanh đã có nhiều đôi nhiều cặp đi với nhau, những người rêu rao như tôi cũng không ít.

Một cô bé bán hoa ngăn chúng tôi lại, anh ơi, mua hoa cho chị đi.

Chỉ có trời mới biết tôi đã mong đợi những câu này biết bao nhiêu năm trời.

Trong lúc nhất thời kích động tôi còn tiếc không thể tự bỏ tiền mua.

Tần Khoa ngồi xổm xuống cười tủm tỉm với cô bé, hoa của em bán như thế nào?

Cô bé còn quá nhỏ, không hiểu mỹ nam kế của hắn, vì vậy liền chặt đẹp nói 30.

Đúng là chém người mà.

Tôi nói, em gái ơi, 30 đồng mua được tận sáu chậu xương rồng, theo giá sỉ thì mua được tám chậu. Em chào giá cao như vậy không bằng chị mua xương rồng luôn cho rồi.

Tần Khoa cười, cái nào cũng có gai hết.

Cô bé ngửa đầu, hất mũi lên với tôi, nói ro ro, mẹ nói rẻ nhất cũng phải 15.

Tôi còn muốn trả giá thì Tần Khoa vỗ vỗ đầu tôi, được rồi.

Hắn lại ngồi xổm xuống đưa tiền cho cô bé, cầm một bông hoa hồng.

Khi Tần Khoa đặt bông hồng đó vào tay tôi, trong khoảnh khắc đó, tôi cảm động tới mức xém chút nữa nói với hắn, sau này quần áo của anh để em giặt luôn đi.

Ôi mẹ ơi! Hèn gì có người nói, hoa tươi là thiên địch để thuần phục phụ nữ.

Lễ tình nhân, trong rạp chiếu phim toàn chiếu phim tình cảm.

Chúng tôi mua hai vé buổi chiều.

Lúc soát vé điện thoại của Tần Khoa vang lên.

Hắn lấy ra nhìn một lát, sau đó ấn nút từ chối.

Tôi hỏi, ai vậy? Ông bạn nào của anh hả? Lễ tình nhân còn đi tìm anh làm gì, đúng là muốn bị mắng mà.

Hắn cười cười không nói gì, nắm tay tôi đi vào.

Ngồi vào chỗ, tôi nói, Tần Khoa Tần Khoa, nhìn nè.

Sau đó ném bỏng ngô lên không trung, tiếp theo lại dùng miệng để hứng.

Hắn nói, nếu em hứng một lần được hai viên thì anh bái em làm sư phụ.

Tôi thật sự bắt đầu hứng hai viên cùng một lúc.

Nhưng mà ném lên hai viên thì không tài nào hứng trúng cả hai được, có một lần còn bị Tần Khoa hứng mất một cái.

Tôi đang ngồi thử thì điện thoại của Tần Khoa lại vang lên.

Lần này là chuông báo tin nhắn.

Tần Khoa ngay cả đọc cũng không thèm.

Tôi hỏi hắn, anh không xem hả?

Hắn lấy tay bốc bỏng, bỏ một viên vào miệng, nói, toàn mấy người vớ vẩn, không có gì để xem.

Sau đó lại nháy mắt với tôi, nếu em có thể hứng được hai viên cùng một lúc trước khi ra khỏi đây, anh sẽ tặng em một món quà đặc biệt.

Tôi ngạc nhiên, lại còn quà đặc biệt nữa?

Nhưng tôi chưa kịp luyện tập bao lâu thì đèn đã tắt, phim bắt đầu chiếu.

Trong bóng tôi, tôi vẫn mò mẫm phương pháp “một lần hứng hai viên”.

Cuối cùng lại ném đi tùm lum.

Một anh chàng ngồi hàng sau nói, khỉ thật, cái gì vậy?

Một cô gái nói, bỏng.

Anh chàng kia nói, ai ném?

Cô gái kia nói, trực tiếp bay ra từ cửa bếp lò của quầy bán quà vặt ngoài kia.

Tôi sợ tới mức chui đầu vào lòng Tần Khoa, hắn còn mừng rỡ cười không ngừng.

Người yêu đi xem phim với nhau chưa bao giờ chỉ toàn là phim.

Cho tới khi phim chiếu xong rồi, tôi chỉ biết là kết cục viên mãn.

Đèn trong phòng chiếu sáng lên, tôi dùng tay kéo kéo Tần Khoa.

Tôi dùng một sợi mực tẩm buộc hai viên bỏng lại, sau đó ném lên, rơi vào trong miệng.

Tần Khoa nói, có phải em còn có một biệt danh nữa không?

Tôi nói, cái gì?

Hắn nói, Giang vô lại.

Tôi phe phẩy cành hoa, em mặc kệ, anh nói có quà đặc biệt, anh mà không tặng thì em dùng hoa chích anh chết luôn.

Tần Khoa ngẩng đầu nhìn đèn, chỗ này sáng quá không thích hợp để tặng quà.

Tôi nghĩ, chẳng lẽ là đèn lồng.

Nhưng ngay lập tức tôi liền biết ý hắn chỉ cái gì.

Kiss thương hiệu họ Tần nha~~

Tôi kéo tay hắn, đi nhanh lên, tìm chỗ nào tối tối, nhanh lên.

Hắn cười, sao em háo sắc dữ vậy.

Tôi liếc xéo hắn một cái, mới nãy ăn bỏng nhiều quá, đang khô miệng.

Theo dòng người đi ra sảnh ngoài, tôi hỏi Tần Khoa, mấy giờ rồi?

Hắn lấy điện thoại ra, giờ tôi mới phát hiện nãy giờ hắn tắt điện thoại.

Theo sau tiếng khởi động máy là chuông báo tin nhắn và cuộc gọi nhỡ.

Mặc dù rất nhanh nhưng tôi vẫn kịp nhìn thấy một loạt số điện thoại giống nhau.

Số điện thoại không được lưu tên.

Màn hình điện thoại lại hiện lên dãy số đó.

Tần Khoa lưu loát gập điện thoại, nhét vào túi, cười cười nói với tôi, giờ này vừa vặn đi ăn tối.

Tôi bắt đầu xem phim tình cảm từ năm tám tuổi.

Tình yêu tay ba tay bốn tay năm, hồ ly tinh, một chân đạp hai thuyền, kẻ thứ ba.

Một số điện thoại xa lạ, một số điện thoại Tần Khoa từ chối nghe, điều này có nghĩa là gì.

Tôi giả vờ như vô tình hỏi hắn, rốt cuộc là ai mà tìm anh gấp dữ vậy.

Hắn nói, một người bạn ở quê.

Tôi nói, call anh nhiều lần như vậy không chừng có chuyện gì gấp đó, không thôi anh gọi lại đi.

Hắn nói, ừ, lần sau gọi tới anh sẽ nghe.

Thật ra tôi còn muốn hỏi người kia là nam hay nữ nhưng cuối cùng vẫn nhịn lại.

Tìm một chỗ ăn cơm, quán ăn nhỏ khá lãng mạn.

Trong lúc chờ thức ăn, tôi vừa đếm cánh hoa hồng vừa chờ mong điện thoại vang lên.

Khi tiếng chuông vang lên, tôi ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tần Khoa.

Hắn ấn phím nghe.

Tôi sử dụng mọi tế bào trong tai nhưng vẫn không nghe được đầu bên kia nói gì.

Nhưng tôi có thể khẳng định, đó là nữ, hơn nữa lại là một cô gái trẻ tuổi.

Vẻ mặt của Tần Khoa rất lạnh nhạt, giọng nói cũng vô cùng lạnh nhạt, cụp mắt, cảm giác như không quen thuộc với người kia lắm.

Tôi rướn cổ qua, muốn nghe trộm một chút.

Tần Khoa đẩy đầu tôi về lại.

Hắn nói, có chuyện ở trường. Ừ, đúng vậy. Ừ. Tạm biệt.

Gác máy.

Hắn chỉa vào cái cổ rướn dài của tôi, em tuổi rùa à.

Tôi hất mặt lên, hừ, vừa rồi là em yêu của anh đúng không.

Thật ra tôi rất kém cỏi.

Thấy mới nãy Tần Khoa bình tĩnh trấn định như vậy, cộng thêm giọng điệu khi nói chuyện với đối phương, tôi nghĩ Tần Khoa trong sạch nên mới dám hỏi như vậy.

Nếu cảm thấy bọn họ có một chân tôi cũng không dám to gan hỏi như vậy.

Tần Khoa vén chân lên, yên tâm, em là cả.

Tôi cầm tay hắn lên liền cắn lên mu bàn tay.

Hắn thong dong nói, thì ra em cầm tinh con chó. Cắn đi cắn đi, cắn xong thì quà đặc biệt cũng không có luôn.

Tôi nói, em ghét nhất người khác uy hiếp em.

Sau đó bỏ tay hắn xuống.

Hắn cười.

Tôi trợn to mắt lên trừng hắn, nói thật đi, đó rốt cuộc là ai.

Tần Khoa vừa rót trà vừa nói, cô ấy là một vị hàng xóm ở quê, Tết năm nay tới nhà anh chúc Tết không gặp anh nên mới gọi điện thoại tới hỏi.

Tôi nghĩ nghĩ, lại trợn to mắt lên vô cùng dữ tợn nói với hắn, nếu anh dám nuôi hồ ly tinh, em sẽ thiến anh!

Tần Khoa ngồi đối diện vừa uống một ngụm nước trà liền phun ra.

Tối đó, dưới bóng cây tối thui trong một góc sân của ký túc xá, Tần Khoa tặng món quà đặc biệt của hắn, hơn nữa là mua một tặng một.

Tới cuối cùng, nhìn vẻ mặt khoái trá của hắn, tôi cũng không phân biệt được rốt cuộc là quà tặng tôi hay tặng hắn.

Mấy tiếng đồng hồ cuối cùng của ngày lễ tình nhân tôi nằm trên giường, không thể tránh khỏi lại nghĩ tới cuộc điện thoại của cô gái xa lạ ngày hôm nay.

Nhân cách của Tần Khoa và tình hình ngày hôm nay khiến tôi không có gì để nghi ngờ.

Nhưng trong lòng vẫn có chút khúc mắc, mặc dù nó nhỏ xíu xiu.

Tôi nghĩ, có lẽ vì là lần đầu tiên yêu đương, chưa gặp phải tình huống này bao giờ, vì vậy nên mới lo được lo mất, có chút mẫn cảm.

Trong cuộc sống thể nào cũng có một chút bất ngờ.

Ví dụ như móng tay ngón giữa của tay trái bị gãy.

Ví dụ như tiệm mì dưới nhà bỗng dưng biến thành cửa hàng đồ lót.

Ví dụ như con gà nhà dì hai đột nhiên một ngày đẻ hai quả trứng.

Tôi nghĩ, theo thời gian trôi dần, chút khúc mắc trong lòng tôi cũng sẽ biến mất.

Lúc đó hả, tôi không ngờ rằng, một bất ngờ nho nhỏ trong cuộc sống cũng không phải là một bất ngờ nho nhỏ trong cuộc đời của mình.

Ví dụ như điều bất ngờ xảy ra khi tôi cầm tấm vé vào phòng nhảy yêu cầu lấy lại liền từ thật lâu trước đây.

Vì vậy, một chút khúc mắc nhỏ xíu xiu kia vẫn có khả năng nảy mầm để trở thành một cây đại thụ che khuất bầu trời.


 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+