Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Xin chào, kiểm sát viên! – Chương 25-26 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 25

Dịch & Edit: ♥ *Mọi Mọi đáng iu và chị*♥

Đào Nhạc thấy vẻ mặt anh Cường nghiêm túc như giám khảo đứng sau quầy hàng, cúi đầu nhìn kĩ bìa đĩa in hình mấy cô diễn viên ánh mắt mơ màng, dáng người làm người khác phải tức giận…Đào Nhạc, mày vẫn còn tâm trạng nghiên cứu dáng người mấy cô này à, bây giờ đang kiểm tra nghiệp vụ!

“Xem ra cô thật sự không biết rồi.” Anh Cường hình như không vừa lòng lắm đối với tình huống này.

Miệng Đào Nhạc lẩm bẩm, “Tôi có phải đàn ông đâu chứ.” 

Anh Cường phẩy phẩy tay, “Được rồi được rồi, tốt nhất cô nên nhớ cho hết gương mặt các cô diễn viên, nếu không khách hàng nói gì, cô cũng trả lời không được, công việc kinh doanh của tôi biết làm sao đây.”

Đào Nhạc vừa nghe, cảm thấy kì quái, “Vẫn còn có người thuê loại phim này à?”

“Cô đúng là nói thừa!” Vẻ mặt anh Cường rõ ràng đang cười Đào Nhạc hiểu biết kém cỏi.

“Tôi nghĩ bây giờ người ta xem trên mạng là phổ biến nhất.” Đào Nhạc nói lí nhí.

Anh Cường đem cất mấy bìa đĩa, cười thô bỉ, “NO, em gái sai rồi, online không an toàn, còn dính virus nữa. Có rất nhiều người tìm đến cửa hàng này đấy, hơn nữa còn là sinh viên như em gái vậy. Đĩa ở cửa hàng của tôi không chỉ cho thuê mà còn bán lẻ nữa.”

Ý định của Đào Nhạc bắt đầu lung lay, một cô sinh viên như cô đi bán đĩa phim A, huống hồ còn đang làm việc trong viện kiểm sát, chuyện này nếu để đồng nghiệp trong cơ quan nhìn thấy, còn không xảy ra chuyện mới là lạ.

“Suy nghĩ kĩ chưa, buổi tối tới trông tiệm giúp tôi ba tiếng, em không làm gì hết lại còn thoải mái tìm phim để xem, về phần tiền lương tôi có thể tăng thêm chút ít cũng được.”

Nói đến mức này rồi, Đào Nhạc cắn răng một cái, “Như vậy đi, tôi làm thử một tuần trước, còn mấy người anh nói khi nãy tôi đều không biết nhưng tôi sẽ cố nhớ rõ từng người.”

“Được được được, cứ theo lời cô nói, nhưng tôi nhắc nhở cô trước, mấy bìa đĩa tôi đưa cô xem khi nãy, không thể tùy tiện lấy ra, trừ khi khách hàng đến nói tên mới lấy hình ra cho họ xem diễn viên là ai.”

Lúc anh Cường nói điều này có vẻ cẩn thận, nhưng Đào Nhạc cũng không suy nghĩ nhiều, cô chỉ lo tính toán chi tiêu sinh hoạt, thế nên sau này khi xảy ra chuyện, cô hối hận cũng đã muộn rồi.

Xem như đã có thêm việc bán thời gian, lúc Đào Nhạc trở về kí túc xá cũng đã là mười giờ tối. Đang định tìm chìa khóa mở cửa, phía sau liền có tiếng người gọi cô.

“Sao về nhà trễ thế?”

Đào Nhạc xoay người, thấy Tô Dịch Văn đứng tựa cửa, gương mặt mang theo vẻ tức giận, cô nhíu mày, “Lẽ nào tôi không có được một chút sinh hoạt riêng vào buổi tối sao?”

Tô Dịch Văn không nói, nhìn cô, cười một cách kì lạ, “Làm lại tóc rồi hả?”

Đào Nhạc bị anh nhìn chằm chằm nên cả người đều mất tự nhiên, quay đầu lại nói, “Là trưởng phòng Vu yêu cầu, nói là hình tượng của tôi có chút vấn đề.” Cô cố ý không nhắc đến việc làm thêm.

Tô Dịch Văn đến gần, vuốt tóc cô nhè nhẹ, rất mềm mại bóng mượt. Đào Nhạc lại càng giống như chú mèo con đang được chủ nựng nịu, cả người đơ ra. Anh sủng  nịch nhìn cô, “Như vậy càng tốt, có chút thùy mị nữ tính.”

Đào Nhạc vội vặn lại, “Tôi có chỗ nào không nữ tính chứ!”

“Bộ dạng hiện tại của em là không nữ tính đó.” Tô Dịch Văn trực tiếp chỉ ra, “Còn nữa, sau này đừng có một tiếng cũng ‘Ông đây’ hay ‘ Bà đây’, em cũng nên bớt cãi nhau với người khác.”

Đối mặt với sự thuyết giáo của Tô Dịch Văn, Đào Nhạc chỉ biết im lặng, anh ta chắc chắn là Đường Tăng chuyển thế, mới nhiêu đây tuổi đã thích càm ràm, nhưng cô lại không phải Tôn Ngộ Không, đánh không lại võ taekwondo của anh ta nên đành yên lặng chịu đựng giọng nói ma lực của anh ta làm sụp đổ.

Đào Nhạc thở dài, “Kiểm sát Tô, anh nói xong chưa vậy, thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng ta tạm biệt chúc ngủ ngon tại đây đi ha.”

Tô Dịch Văn kéo cô lại, “Đào Nhạc, ngày mai tôi phải đi Bắc Kinh công tác, đoán chừng đi cũng mất một tuần mới về.”

Nói như vậy nghĩa là sẽ có vài ngày không phải thấy mặt tên cầm thú, cũng có nghĩa là không còn áp bức. Trong lòng Đào Nhạc liên tục tung hoa, bên tai vang lên bài hát ăn mừng của chế độ nông nô, ánh sáng rực rỡ đời cô cũng đã đến rồi.

“Trong thời gian này em nhất định phải biết an phận một chút, đừng mang rắc rối cho tôi nữa.” Lời nói này của Tô Dịch Văn rõ ràng là đang nhắc tới sự kiện ảnh gây scandal lần trước.

Đào Nhạc lập tức bày ra bộ mặt sáng lạn nhất, cũng học theo kiểu mắt phát sáng của người nào đó, “Điều này anh cứ yên tâm, làm gì còn có chuyện rắc rối như thế xảy ra chứ, ở viện kiểm sát anh có nhiều tai mắt, tôi rất hiểu mà.”

“Ừm, vậy thì tốt rồi.”

Tô Dịch Văn cười nhẹ, không hề do dự, nghiêng người chạm vào môi cô.(First kiss á, cóa cũng như không)

Sự việc xảy ra trong nháy mắt, vẻ mặt Đào Nhạc hoảng sợ, chỉ biết mở to mắt khó tin nhìn anh, ngay cả nói chuyện cũng không cất nổi giọng.

Ngược lại Tô Dịch Văn lại rất thích vẻ mặt ngốc nghếch, ngờ nghệch hiện tại của cô, véo má cô một cái, cười thật vui vẻ, “Em phải ngoan ngoãn đó, chờ tôi trở về.”

Đào Nhạc khó khăn lắm mới lấy lại tinh thần, mặt đỏ bừng, “Tôi tôi tôi vào nhà trước.” Cô lập ba lần từ ‘Tôi’, ngay cả nhìn anh cũng không dám, cấp tốc lấy chìa khóa mở cửa chui tọt vào nhà.

Đứng sau cánh cửa, Đào Nhạc không còn sức lực ngồi bệt xuống đất, có thể mang máng nghe được tiếng bước chân và tiếng đóng cửa.

Tô Dịch Văn, nụ hôn khi nãy, bọn họ…

Đào Nhạc vùi đầu, mà đầu óc cô cứ ù ù, tình huống như vậy có lẽ là ngoài khả năng khống chế của cô. Giống như lần trước ở nhà anh, thực tế là đã có sự bất thường, anh thích cô sao, nếu không tại sao đột nhiên anh hôn cô, còn cả chuyện anh vì cô mà chỉnh sửa luận văn, cuống cuồng lo lắng khi cô gặp rắc rối…Rất giống với những vấn đề cô từng nghĩ tới từ lâu, nhưng cô đối với những chuyện tình cảm này lại rất chậm chạp, cũng rất ngại ngùng lên tiếng hỏi.

Môi cô vẫn còn lưu lại cảm giác ấm áp mềm mại, Đào Nhạc chỉ biết bản thân rõ ràng hơi luyến tiếc, phải nói là thật sự rất lưu luyến. Được rồi, thực ra cô cũng có chút thích anh, cho dù bản chất của anh là cầm thú, nhưng cũng không đến nỗi quá tệ.

Mà thôi, chờ tên họ Tô kia về nhất định phải nói chuyện rõ ràng, không thể để anh ta dễ dàng lợi dụng như vậy!

Cứ như vậy, sau sự kiện nụ hôn bất ngờ, Tô Dịch Văn đã đi công tác.

Nhưng cũng bắt đầu từ đêm đó, Đào Nhạc liên tục hồn vía lên mây, xảy ra không ít chuyện trong lúc làm việc. Tô Dịch Văn quả nhiên là tên đàn ông gây tai họa, rõ ràng khiến cô để tâm đến mất hồn.Cũng có vài lần cô muốn gọi điện thoại cho anh hỏi thăm, nhưng lại không có can đảm bấm nút gọi, cô biết anh rất bận, làm gì có thời gian để nghe. Cho dù anh có nghe, cô phải nói gì đây, trước đây hai người không hề hòa thuận với nhau, bây giờ cô ngoan ngõan nghe lời anh thì lại thấy có chút đạo đức giả..

Ngược lại hễ có thời gian rảnh là Tô Dịch Văn liền gọi, giọng vẫn bình tĩnh, chỉ hỏi xem cô có ngoan ngoãn hay không, Đào Nhạc cảm thấy có lẽ cách yêu của mấy ông già hơi khác với thanh niên, cách yêu của họ mang tính hàm súc, vậy thì cô cũng sẽ không biểu lộ nhiều, phung phí lắm.

Mặt khác, Đào Nhạc bắt đầu đi đến cửa hàng băng đĩa làm việc. Anh Cường muốn cô nhớ rõ mấy cô diễn viên kia, đặc biệt là tên tuổi và diện mạo, cô đã lên mạng tìm về đủ cả, chẳng mấy chốc vượt qua thời gian thử việc, chỉ có thể nói rằng để kiếm tiền ở thời đại này thực sự không dễ dàng chút nào.

Qua vài ngày, Đào Nhạc đã quen việc, anh Cường cũng ít khi tới, anh ta chỉ lo đi đến bốn cửa hàng khác trong thành phố. Dù gì thì phần lớn thời gian cô cũng dành để đọc sách, không thì tìm bìa đĩa, tất nhiên là không phải loại phim A. Về phần khách hàng, cũng có vài người đến nói rõ muốn thuê loại phim này, lúc đầu Đào Nhạc cũng hơi mắc cỡ, nhưng lâu dần cũng thành mặt dày, tự an ủi bản thân đây là vì sự nghiệp học hành cao cả.

Thế mà, ngay trong đêm hôm đó Đào Nhạc đã phải chịu đau khổ.

Chính là ngay lúc ăn bánh bột lọc, Đào Nhạc đang nhìn chằm chằm màn hình TV, cô thấy phim Avatar cũng không hay lắm, nội dung chỉ nên đánh giá hạng ba, chỉ có kĩ thuật 3D là tuyệt vời.

Cửa bị đẩy ra, Đào Nhạc vốn không để ý, chỉ hô lên một câu “Muốn thuê phim gì, mời quý khách tự xem.”

“Đồng chí.”

Có người gõ gõ quầy hàng, Đào Nhạc ngẩng đầu, thấy ngay có mấy người đàn ông mặc đồng phục, thấy khách đông cô lập tức đứng lên.

“Các vị có chuyện gì sao?” Đào Nhạc nuốt vội miếng bánh bột lọc cuối cùng, mắt chớp chớp, nếu cô đoán không lầm họ thuộc đội quản lý thị trường.

Quả nhiên người đàn ông kia xuất trình giấy chứng nhận và công văn, “Là thế này, chúng tôi muốn kiểm tra xem các sản phẩm băng đĩa của cửa hàng có vi phạm lệnh cấm hay không.”

Đào Nhạc biết ngay bọn họ đến đây không phải là chuyện gì tốt mà, nghĩ đến mớ đĩa phim A của anh Cường, cô phải làm sao cho tốt đây.

Không đợi Đào Nhạc trả lời, mấy người kia liền bắt đầu lục soát, giống như thổ phỉ đang càn quét qua mấy cái kệ đĩa. Đào Nhạc vẫn chưa gặp phải tình huống này lần nào, cô liền nói với người đàn ông, “Cửa hàng này không phải của tôi, dù sao ông cũng nên đợi ông chủ đến  rồi nói tiếp được không?”

“Xin lỗi, chúng tôi cũng là làm việc công, xin hãy phối hợp.”vẻ mặt người đàn ông kia lạnh băng, vốn không quan tâm đến sự kháng nghị của Đào Nhạc.

Đào Nhạc bị mấy người đàn ông kéo ra khỏi quầy hàng, cô vùng vẫy, “Các người đang chấp hành pháp luật hay cướp đoạt hả, thả tôi ra!”

Thế mà bọn họ vẫn mặc kệ Đào Nhạc, trực tiếp đặt cô ngay cửa, lại quay vào tiếp tục càn quét một trận. Đào Nhạc che mắt lại, vầy thì nguy rồi, mấy cái đĩa anh Cường giấu thế nào cũng bị lục soát thấy.

“Đội trưởng, có phát hiện!”

Có người mở mấy cái hòm được giấu sâu trong cửa hàng, người đàn ông bọn họ gọi là đội trưởng đến xem, tất cả đều là đĩa phim A, trừng mắt với Đào Nhạc, “Đây là cái gì!”

Đào Nhạc lập tức xua tay, “Đây, đây…tôi chỉ là nhân viên làm thêm, ông hỏi ông chủ ấy.”

“Ông chủ đâu?”

“Tôi giúp ông gọi điện thoại.” Đào Nhạc làm bộ muốn lấy di động ra.

“Không cần nữa, trước tiên cô phải đi cùng chúng tôi đến đồn.” Vị đội trưởng lấy đĩa phim xem xét, “Cô có biết đây là gì không?”

Không phải đĩa phim A à, Đào Nhạc thầm nghĩ, cô lắc đầu.

“A, là phim của Nhật vừa sản xuất, vậy cô chẳng phải đang ghi âm và ghi hình văn hóa phẩm đồi trụy sao, là buôn lậu, có biết không!” Buôn lậu? Đào Nhạc khó tin liền nhìn mấy cái bìa đĩa cứng đẹp đẽ, giờ cô mới nhận ra sự việc nghiêm trọng, là anh Cường dụ cô cùng phạm tội, thế mà cô còn ngu ngốc hồ đồ giúp hắn ta kiếm tiền.

Nói xong, người đàn ông đó lệnh một tiếng, có vài người đến mang Đào Nhạc đi theo, cô sợ đến nỗi bật khóc, “Các người lầm to rồi, tôi vốn không biết mấy chuyện này, tôi không phải chủ cửa hàng!”

“Đừng lôi thôi, đi đến đồn trình bày là rõ ngay!”

Bên ngoài có vô số người vây xem, cứ như vậy, Đào Nhạc cùng mấy hòm phim A bị đẩy lên xe cảnh sát. Âm thanh ồn ào khắp phố, tiếng khóc lóc ầm ĩ hòa với tiếng còi xe cảnh sát xa dần dần…

 

Chương 26

Dịch & Edit: ♦♦Mọi Mọi đáng iu♦♦

Đồn cảnh sát, trong phòng thẩm vấn nào đó.

“Cô và người gọi là anh Cường có quan hệ thế nào, số đĩa đó từ đâu đưa đến?” Cảnh sát A hỏi.

Đào Nhạc lau nước mắt, “Tôi nói rồi tôi chỉ là nhân viên làm thêm, mỗi ngày đến trông cửa hàng giúp anh ta ba tiếng, tôi căn bản là không biết những…chiếc đĩa đó được đưa từ đâu đến, các ông bắt nhầm người rồi!”

“Cô xem đi, trong sổ sách còn ghi lại số đĩa được bán lẻ, bên trên có rất nhiều hình ảnh đồi trụy, cô không biết sao?” Cảnh sát B hỏi. 

“Tôi không biết, các ông hỏi tôi bao nhiêu lần rồi, tôi đã nói là không biết mà, trong thành phố này anh Cường còn có bốn cửa hàng, các ông đến đó bắt hắn ta đi, bắt tôi đến đây làm gì!” Đào Nhạc gào to, hiện tại cô không có cách gì để liên lạc cho gia đình.

Cảnh sát A thấy thái độ Đào Nhạc cứng rắn như vậy, giọng bắt đầu hung dữ, “Tốt nhất cô nên thành thật khai báo, là con nhà tử tế. không lo học hành đàng hoàng lại lo học cách phạm pháp!”

Đào Nhạc kích động liền bật người đứng lên, lại bị cảnh sát đứng phía sau ép ngồi xuống, “ Các ông đã bắt nhầm người, bây giờ còn tra tấn bức cung, tôi hoàn toàn có thể kiện các ông!”

“A, cũng biết chút ít luật pháp hả.” Cảnh sát B khinh miệt nhìn Đào Nhạc, cô nói tên Cường còn cửa hàng khác trong thành phố à, chúng tôi đã đến rồi, ở đó vốn không hề mở cửa, hắn ta sớm đã bỏ trốn rồi. Tôi khuyên cô nên ngoan ngoãn hợp tác với chúng tôi, khai ra tất cả những chuyện hắn đã nói với cô, như vậy còn có thể giảm tội cho cô.”

“Hắn ta chuyện gì cũng không nói, ông muốn tôi khai cái gì!” Đào Nhạc tức đỏ mắt, “Tôi nói tất cả cảnh sát các người đều là óc bã đậu, nếu tôi buôn lậu, còn có thể nghênh ngang ngồi trong cửa hàng đợi các người tới bắt hả?”

Hai người cảnh sát cùng im lặng, thì thầm với nhau vài câu. Đào Nhạc nhìn họ tức đến nỗi thở hồng hộc, nếu cô được ra ngoài nhất định sẽ kiện mấy ông cảnh sát này.

“Cô ở đây đợi một chút!”

Quăng ra câu nói, hai người cảnh sát đóng cửa ra ngoài, chỉ để lại mình Đào Nhạc ngồi trong phòng thẩm vấn. Nói cho cùng cô cũng chỉ là một cô gái nhỏ, nhìn bốn vách tường trắng xóa xung quanh, càng ngày càng thấy sợ, cô học pháp luật học cả tán đả, thời điểm quan trọng lại chẳng dùng được cái nào, vô duyên vô cớ gặp phải loại chuyện xui xẻo này. Trong căn phòng trống trải, không hề có sinh khí, càng tạo cảm giác sợ hãi như bị toàn bộ màn đêm nuốt lấy. Trong đầu cô chỉ có một hình ảnh duy nhất, nếu anh biết hiện tại cô đang torng tình trạng này, chắc chắn sẽ tức giận, thế nhưng cô lại rất muốn gặp anh.

Tô Dịch Văn, anh ở đâu rồi…

Cửa mở, có người bước vào. Đào Nhạc ngẩng đầu, nhìn bộ sắc phục kia, thất vọng, thế nhưng nhìn kĩ lại, là gương mặt trắng nõn của tên nhóc yêu nghiệt, rõ ràng là Hàn Húc.

“Đào Nhạc?” Cậu hình như có chút bất ngờ, tại sao cô lại xuất hiện ở đây.

Đào Nhạc gắng gượng cười chào hỏi, “Là mỹ nhân đó à, bọn họ cử cậu tới thẩm vấn tôi sao?”

Hàn Húc ngồi xuống, thấy sắc mặt cô trắng bệch, vốn định cười nhạo vài câu, nhưng giờ phút này lại chẳng còn hứng thú trêu chọc nữa. nghe đồng nghiệp bên ngoài bàn về vụ án này, cậu cũng muốn vào xem tình hình thế nào, không ngờ lại gặp cô.

“Đã có chuyện gì xảy ra, tại sao cô lại gây chuyện để bị bắt vào đây, bọn họ nói cô buôn lậu.”

Vừa nghe đến hai chữ ‘Buôn lậu’, nước mắt Đào Nhạc liền rơi xuống, “Tôi không có…tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết khi đang ở cửa hàng tôi làm thêm, bọn họ đột nhiên tới bắt tôi đi.”

“Thế nhưng những bộ phim kia đúng là được mang từ nước ngoài về, cô học pháp luật làm gì mà ngay cả chuyện này cũng không biết phân biệt!”

Nghe Hàn Húc trách móc, Đào Nhạc càng uất ức hơn, “Tôi học pháp luật nhưng không có học cách phân biệt đĩa phim A!”

Tuy trước đây hai người ghét nhau, nhưng hôm nay cuối cùng cũng đã có thể ôn hòa nhã nhặn nói chuyện. Suy cho cùng Hàn Húc cũng là một người đàn ông, thấy Đào Nhạc lau nước mắt. có chút khó xử, “Trước tiên cô đừng khóc nữa, cô là người vô tội thì tự nhiên sẽ được thả thôi.”

“Tôi vốn là người vô tội mà!” Đào Nhạc lặp lại.

Hàn Húc nhíu mày, thở dài, “Vấn đề là vụ án này không thuộc tổ của tôi phụ trách, bây giờ tôi không có cách nào, giờ họ cũng đã bắt cô rồi, đành phải chờ đợi vậy.”

Đào Nhạc trầm mặc, nghĩ đến bản thân đã sống hai mươi mấy năm, đêm nay lại có thể ngủ trong đồn cảnh sát, lại còn là nghi phạm, nếu để người nhà biết được cô không biết phải ăn nói thế nào nữa.

“Hàn Húc, tôi có thể gọi điện thoại về nhà không, toàn bộ vật dụng và điện thoại của tôi đều bị tịch thu hết rồi.” Đào Nhạc nhỏ giọng hỏi.

Tình huống như vậy thực ra là không được cho phép, nhưng Hàn Húc tin nếu giúp Đào Nhạc chuyện này cũng không sao, chỉ ngại theo trình tự không được làm vậy. Cậu gật đầu chấp nhận, “Tôi giúp cô lấy điện thoại về.”

Đào Nhạc thừa nhận mình có chút định kiến với tên nhóc Hàn Húc này, nhưng quan trọng là cậu ta không lợi dụng việc công để trả thù tư, cô cũng chỉ có thể dựa vào cậu ta, tên nhóc này rốt cuộc cũng có phong cách của cảnh sát nhân dân. Lại nghĩ tới mấy người trong tổ kia, bọn họ mới thật đã đạt tới cảnh giới của sỉ nhục.

Hàn Húc là cảnh sát, chỉ cần nói vài câu qua loa với đồng nghiệp là đã lấy được  điện thoại cho Đào Nhạc.

“Này, tiểu Hàn, vừa nãy chiếc điện thoại này liên tục đổ chuông, tôi đoán chắc là từ nhà cô gái kia gọi đến.”

Hàn Húc nghe xong, nhìn thấy trên màn hình có hơn mười cuộc gọi nhỡ, vừa định xoay người đến phòng thẩm vấn, di động lại vang lên. Cậu do dự một chút, vẫn nên tiếp điện thoại.

“Alo, Đào ?Nhạc, em ở đâu rồi, tại sao không nghe điện thoại tôi gọi?”

Là giọng đàn ông, rất lo lắng, Hàn Húc tưởng ngừơi nhà của cô, liền trả lời, “Xin chào, xin hỏi anh có phải người nhà của đào Nhạc không?”

Tô Dịch Văn sửng sốt, không ngờ là một người đàn ông nghe máy. Anh xong việc lập tức trở về, vì muốn gặp cô trước tiên. Nhưng đợi thật lâu cũng không thấy người đâu, gọi nhiều lần cũng không ai nghe điện thoại, anh chưa từng gấp rút như vậy bao giờ, nhưng bây giờ đột nhiên lại có dự cảm không hay.

“Anh là ai?” Tô Dịch Văn trầm giọng hỏi.

Có lẽ chỉ là quan hệ đồng nghiệp, Hàn Húc có thể nghe thấy sự đề phòng của đối phương, thậm chí có hơi khó chịu. Cậu không nghĩ nhiều, “Tôi là cảnh sát, Đào Nhạc xảy ra chút chuyện.”

“Cô ấy bị làm sao?” Tô Dịch Văn biết nếu không phải chuyện lớn sẽ không phải tới đồn cảnh sát, anh dứt khoát  cầm lấy chìa khóa, trực tiếp đóng cửa ra khỏi kí túc xá.

Hàn Húc đương nhiên nghe được âm thanh đó, hỏi anh một câu, “Anh có phải người nhà cô ấy không, nếu được xin anh đến đây một chuyến.”

“Tôi đang trên đường đến, rốt cuộc cô ấy đã xảy ra chuyện gì vậy?” Tô Dịch Văn hỏi ngược lại Hàn Húc.

“Nói trong điện thoại không rõ ràng, anh cứ đến đây thì biết ngay…”

Hàn Húc vẫn chưa nói xong thì điện thoại đã cúp, cậu cứ nghĩ mãi không biết người này có thật là người nhà của Đào Nhạc không…

Lại nói về Đào Nhạc, hiện tại cô vẫn ở trong phòng thẩm vấn, lấy nước mắt lau mặt, đối với những chuyện thế này đổi lại là người khác cũng không thể bình tĩnh được. Nếu không phải bị mẹ gây áp lực, cô phải tự mình gánh học phí thì cô sẽ không đi đến nơi đó làm thêm, giúp tên Cường khốn kiếp kia giấu hòm phim A, cô học pháp luật nhưng cũng không khác mấy so với người không học. Đào Nhạc không phải sợ hãi vì phải ngồi trong phòng này mà là cô đã bị phóng viên chụp ảnh rất nhiều, có nhiều cảnh sát lại thích bức cung, vu oan giá họa, với võ công thuộc loại mèo què ba chân như cô làm sao có thể chống lại những người chuyên nghiệp đó chứ.

Lúc Hàn Húc đi vào không quên mang theo hộp khăn giấy và một ly nước, cậu cũng thấy bản thân không còn bình thường, bản thân làm gì phải tốt với nghi phạm như vậy.

“Lau mặt đi, uống thêm chút nước nữa này.” Hàn Húc đặt ly nước xuống bàn, đưa di động cho cô, “Vừa nãy có người nhà cô gọi đến, tôi nghe điện thoại, anh ta bảo đang trên đường tới đây.”

Đào Nhạc nhìn sơ qua, không nghĩ ngợi nhiều, đối mặt với ly nước, đôi mắt khóc sưng mọng còn mang theo cả tơ máu.

Hàn Húc chưa từng thấy bộ dạng cô thế này bao giờ, sự hung hăng lúc trước khi cãi nhau cũng đã biến mất, hẳn là cô đã bị dọa không nhẹ.

“Tôi biết cô không buôn lậu, sẽ không có chuyện gì đâu.”

Đào Nhạc “Ừ” một tiếng, bây giờ cô chỉ nghĩ đến việc chờ người nhà cô đến đây, có thể nộp tiền bảo lãnh là tốt nhất.

Hàn Húc thấy cô không phản ứng gì thêm, lại nói tiếp, “Tôi vừa hỏi qua đồng nghiệp, bọn họ nhận được đầu mối mới nên đang trên đường bắt tên Cường, thực ra hắn ta đang đi buôn lậu, cho nên chỉ cần bắt được hắn là có thể trả lại sự trong sạch cho cô.”

Cậu thật sự không biết cách an ủi người khác, chỉ là nghĩ sao nói vậy.

“Hàn Húc, cảm ơn cậu.” Cô đột nhiên nói.

Hàn Húc bất ngờ khi cô cảm ơn, mặt không hiểu sao lại đỏ ửng, dửng dưng nói, “Tôi, tôi không phải giúp cô, hết lần này đến lần khác, tôi vẫn nhớ là do cô, nếu không thì tôi đâu có bị phạt!”

Đào Nhạc nhoẻn miệng, “Nhóc con không dễ thương chút nào!”

“Dù sao tôi cũng là đàn ông, còn là cảnh sát, cô đừng có luôn miệng nhóc con hay mỹ nhân nữa có được không!” Người nào đó bắt đầu kháng nghị.

“Chuyện này cậu không xen vào được, dù gì chúng ta cũng xem như đánh nhau xong mới biết là bạn , sau này nếu có chuyện gì cần chị giúp đỡ, cứ nói một tiếng.” Đào Nhạc nghĩ tên nhóc xấu xa này ngoài trừ hơi ác miệng thì bản chất cũng không tệ.

“Chẳng phải cô chỉ lớn hơn tôi một tuổi sao, chị chị gì hả, ông đây không thừa nhận!”

“Nói cậu không dễ thương thật đúng là—— “

Đang nói, cửa phòng thẩm vấn “Ầm!”một tiếng, gần như là bị đá văng ra.

Đào Nhạc theo bản năng quay đầu lại, đã thấy Tô Dịch Văn trên người còn đang mặc bộ vest đen, vẻ mặt nghiêm túc, ngay cả mắt kính cũng ánh lên tia nhìn lạnh lùng.

Đương nhiên, cô không thể thấy được sự lo lắng ẩn chứa trong mắt anh, chỉ cảm nhận được cả người anh đang tràn đầy lửa giận, cô rùng mình một cái, tại sao lúc trước muốn thấy Tô Dịch Văn, nhưng khi người thật xuất hiện, cô lại cảm thấy như sắp đến giờ khắc cô đi chết vậy…

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+