Trang chủ » Thế giới truyện » Tự sáng tác

Xin lỗi. Vì đó là chông em – Chương 9 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương
9: Stand By Me

 

 

–        
Du Du à. Du Du ơi. Dậy đi nào. Chúng ta phải đi nhanh nếu
không sẽ bỏ lỡ đấy. –  Lay nhẹ tay cô em
gái đang say giấc, anh nhẹ nhàng hôn lên trán em nâng niu, trìu mến.

–        
Ơm..ư…
anh Phong dậy rồi à. Anh kéo Du Du dậy nhé. – Em đứa đôi tay nhỏ bé của mình
lên.

Anh
kéo thật nhẹ. Em ngồi dậy che miệng ngáp dài. Hai mắt vẫn tèm lem. Em nheo mắt
nhìn anh. Mỉm cười.

 

—–

 

–        
ANH PHONG PHẢI CHỜ DU DU VỚI CHỨ. – Đôi chân bé xíu líu
ríu chạy theo anh – CHỜ DU DU VỚI.

Biển.

Cát.

Gió

Sóng.

Bình minh sẽ bắt đầu đến từ nơi đây. Bế em ngồi lên một
mỏm đá. Nắm bàn tay em. Chúng ta cùng ngắm bình minh.

–        
Mặt trời kìa anh Phong. Như hoa hướng dương. Cho thêm mấy
cái lá thì nó là bông hoa hướng dương khổng lồ.

–        
Ừ. Một bông hoa khổng lồ.

–        
Hoa hướng dương luôn hướng về mặt trời anh nhỉ ?

–        
Ừ. Luôn hướng về mặt trời.

–        
A. Em hiểu rồi. Chúng ta ngày nào cũng hướng về mặt trời.
Vậy chúng ta cũng là hoa hướng dương.

–        
Đúng. Chúng ta là hoa hướng dương. Chúng ta luôn nhìn về
phía mặt  trời. Chúng ta sẽ mãi là những
bông hoa hướng dương chú Du Du ?

–        
Dạ. Chúng ta mãi là những bông hoa hướng dương to thật
to. Nhưng, hoa hướng dương Vân Du đẹp hơn hoa hướng dương Thiên Phong. – Em
cười đắc chí

–        
Ừ. Hoa hướng dương Vân Du là đẹp nhất. – Ôm em vào lòng,
hôn lên mái tóc mềm đang bay theo gió, anh mỉm cười.

–        
Hoa hướng dương Du Du là đẹp nhất. Đẹp nhất. – Em cười
vang, nụ cười vang hòa với tiếng sóng, tiếng gió, nụ cười vang vọng không gian,
thời gian.

 

Tại sao anh lại yêu em?
Dù bao thời gian qua đi
Anh vẫn tưởng như em còn đây
Hoa hướng dương. Du Du.

Mùi este tràn ngập không gian. Anh biết anh đang ở đâu.
Anh không thích nơi này. Du Du của anh. Em có sao không ? Anh choàng tỉnh
dậy. Đưa ánh mắt tìm kiếm. Anh tìm kiếm hình bóng em.

Không gian này. Lạnh quá Du à. Anh không muốn ở nơi đây
chút nào. Du DU em ở đâu, Xin em. Anh thực sự cần em. Ánh mắt thảng thốt. Anh
vẫn mong ngóng. Du Du ơi. Em đang ở đâu. Du Du à. Em đang ở đâu, Xin em đừng
rời bỏ anh. Hãy về đây bên anh.

Cảm giác ấy lại ùa về rồi em à. Anh muốn dựa vào vai em.
Muốn thanh thản tựa vào tấm lưng của em rồi. Anh nhớ em. Em đang ở đâu vậy Du
Du. Đôi mắt nâu trầm dâng đầy sự tuyệt vọng. Đôi mắt ấy không còn biết dựa vào
đâu để cứu nó nữa. Nó sẽ không rơi đâu. Chắc chắn anh sẽ không để nó rơi đâu.
Không rơi đâu. Không rơi.

Trống rỗng.

Đau.

Nụ cười của em.

Xót

Thờ dài.

Ngửa mặt lên nhìn trời.

Anh nhìn đám mây trắng đang trôi lững lờ cùng gió.

——

Cạch

Cánh cửa mở ra. Hướng đôi mắt nâu trầm. Thất vọng. Anh
khẽ chớp mắt che đi cái cảm xúc của mình.

–        
Cậu muốn chết đúng không ? – Vũ chau đôi mày nhìn
anh chằm chằm.

–        
Chỉ là tôi chưa nên chết thôi. – Anh đáp giọng mang đầy
sự mệt mỏi, mỉm cười.

–        
CẬU. CẬU CÓ TIN TÔI SẼ BÓP CHẾT CẬU NGAY LÚC NÀY KHÔNG
HẢ ? – Mắt Vũ hằn lên những tia giận dữ. Phải chi lúc này anh có đủ dũng
khí để chấm dứt cuộc sống của kẻ đang ngồi trước mặt anh thì thật thỏa nguyện
biết bao.

–        
Không tin. – Giọng nói trầm ấm vang lên vô cùng yếu ớt.

À. Đúng rồi. Với ai chứ với Hàn Thiên Phong thì Vũ, anh
đâu thể giết. Hắn ta chỉ chấp nhận bị kẻ khác lấy đi mạng sống khi hắn muốn mà
thôi. Nếu như hắn không thích, hắn đang bận chuyện thì đó là điều không thể..
Chắc chắn là như vậy. Đó cũng chính là lý do hắn còn sống đến ngày hôm nay.

Máu thấm qua tấm gạc.

Tấm gạc thấm ra áo.

Một vùng đỏ tươi.

Xuát hiện.

Máu.

Vũ hơi bị sững lại. Anh lao tới Phong nhấn anh nằm xuống.
Đôi mắt Phong đã mờ. Không còn nghe thấy anh nói gì nữa rồi.

 

–        
Du Du…..Du Du……Du Du.

Hắn ta đang hành hạ bản thân mình. Tôi xin cậu mà. Đừng
làm như vậy nữa. Được không. Tôi thực sự nghẹt thở rồi.

Bác sĩ lại phải chạy đôn chạy đáo băng bó lại vết thương.
Anh ta đinh chơi trò mất máu đến chết sao.

Nó lại thức dậy. Nó lại đi học. Đôi mắt ấy ám ảnh nó. Hoa
hướng dương. Biển. Gió. Mây. Chúng có ý nghĩa gì. Đôi mắt nó thâm quầng. Lờ đờ.
Hàng mi cụp xuống che đi những biểu cảm trong đôi mắt đen ấy.

Nhói ở ngực trái.

Đúng hơn phải nói là nó đã đau thắt ở ngực trái.

Hô hấp của nó trở nên khó khăn.

Lòng nó nôn nao.

Đầu óc chao đảo.

Đôi mắt.

Ánh nhìn.

Vì sao lại như vậy.

Đó là cảm giác gì vậy.

Tiếng khóc trong giấc mơ đó là của ai.

Hình ảnh ấy.

Sao không thể nhớ ra vậy

–        
– – – – – – – –

Đêm nay bầu trời chỉ duy nhất có một đám may mỏng. Cơn
gió nhẹ đưa nó trôi đi. Nhẹ nhàng. Bồng bênh. Nhẹ nhàng.

–        
CẬU LẠI BỊ ĐIÊN RỒI SAO. – Vũ hét lên giận dữ khi nhìn
thấy Phong đã thay bộ quần áo để rời khỏi bệnh viện.

–        
Tôi có việc. Càn phải làm. Sẽ không sao đâu. – Đôi môi
trắng bệch, khô tróc thều thào hé ra những âm thanh yếu ớt.

Anh bước đi. Anh cố bước đi thật thảng. Thật vững. Anh cố
kiềm chế cơn choáng váng của cơn sốt luôn chầu chưc. Anh nén cơn đau đang rền
rĩ toàn thân thể. Anh phải đến đó. Nhất định là như vậy.

Anh có biết trông anh tệ lăm không. Một kẻ đang bị thương
như anh mà đòi đi đâu cơ chứ. Vì sao cứ phải ngoan cố như vậy. Anh cố bước vững
ư. Bước chân anh gượng ghịu lắm. Anh kiềm chế cơn choáng váng ư. Anh đang chao
đảo theo nhịp của nó đấy. Anh nén cơn đau ư. Anh đang run lên vì nó.

Vũ cười. Một nụ cười chua chát quá. Đôi mât ấy sao trầm
đến vậy. Sao kín đến vậy.

–        
Cậu muốn đi đâu tôi sẽ đưa cậu đi. – Vũ nắm lấy cánh tay
Phong – Cậu bảo chưa nên chết mà.

–        
Được. – Anh trả lời. Mỉm cười.

 

Đêm nay. Nó sẽ lại đến ghi ta quán. Nó tự thưởng cho một
bụng khí lạnh. Gió khẽ thổi lay mái tóc mềm đang để xõa. Mùi oải hương theo gió
lan đi trong không gian.

Chiếc xe ô tô lao đi trong đếm. Hai con người lặng lẽ.
Chiếc xe dừng lại trước ghi ta quán. Tiếng ghi ta như thường lệ vẫn vang lên
đều đều. Đôi mắt nâu trầm kín đáo lay động. Anh ấy thích nơi đây sao ?

–        
Xin chào. Tôi là người đã gọi điện thoại đăng kí hôm qua.
– Phong đến chỗ cô lễ tân, khẽ nói.

–        
À. Anh là anh Frank Hàn đúng không ạ. – Cô cười duyên
dáng.

–        
Đúng. Là tôi.

–        
Vâng chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ. Anh yên tâm. Mời anh
lên lầu.

Vũ và Phong cùng nhau bước lên. Phong đội một chiếc mũ
đen che đi cái gương mặt của mình. Vũ chỉ biết lặng lẽ theo Phong. Anh đang có
vô số thắc mắc.

–        
Cậu đang có vấn đề đấy. – Vũ khẽ cằn nhằn.

–        
Chỉ một chút thôi không sao đâu. – Anh cầm cây ghi ta
trên tay, nhẹ nhàng vuốt ve từng dây đàn.

–        
Vậy cậu đang làm cái quái gì vậy.

–        
Lát nữa cậu sẽ thấy.- Anh kéo mũ xuống sâu hơn. Nó đã đến
ở kia rồi.

 

– Sau đây, có một người muốn gửi một bản nhạc đến cô gái
quan trọng nhất của mình. Anh ấy bảo rằng hôm nay là sinh nhật của cô ấy. Vì
vậy, anh ấy muốn được đàn bản nhạc mà cô ấy yêu thích nhất để làm quá. Anh ta
không muốn tiết lộ tên của mình mong quý vị thông cảm. Và bây giờ xin mời quý
vị cho một tràng pháo tay cho sự xuất hiện của chàng trai ấy nào. Cô gái kia
ơi. Hãy lắng nghe thật kĩ đấy.

Một người xuất hiện trên khấu. Tay cầm cây đàn ghi ta màu
đen. Anh ta đội mũ che gần như toàn bộ khuôn mặt. Anh ta không nói gì nữa. Đôi
bàn tay nhẹ nhàng đặt lên những dây đàn. Bản nhạc vang lên.

Là Sunflower.

Nó đưa mắt lên nhìn, cố gắng nhìn cho thật rõ.

Quen. Quen quá.

Nó ngơ ngác, sững sờ nhìn con người ấy.

Bản
nhạc trong MP3 của nó. Hoàn toàn giống nhau. Giống đến từng chi tiết.

Bản
nhạc này nó đã nghe từ bé. Bản nhạc có trong MP3 của nó từ rất lâu. Đúng hơn là
trước kia nó được mở bằng máy cát sét, sau này nó đã cất công đi chuyển vào MP3
của mình.


đã sục sạp khắp nơi. Nó muốn biết người đánh bản đàn này là ai. Nghe rất nhiều.
Tìm rất nhiều nhưng quả thực là vô vọng.

Giờ
đây. Cái con người nó tìm kiếm suốt bao nhiêu năm nay đã xuất hiện ngay trước
mắt nó. Nó cố nhìn cho thật rõ cái khuôn mặt đó. Cái mũ vướng víu kia chỉ để lộ
ra đôi môi mỏng khẽ mím lại. Nó chỉ nhìn được có vậy. Nó cố chen lên để nhìn
xem đó là ai. Bước chân vội vã. Nó phải biết đó là ai.


sững người. Mọi người đêm nay rất lạ. Nó không thể tiến lại được gần sân khấu. Cứ
hết người này dồn, người kia lại đẩy. Bản nhạc hấp dẫn thu hút tất cả sự chú ý
của mọi người. Tất cả tạo thành bức tường chắn khiến nó không thể tiến lại
được. Bồn chồn. Nôn nao. Nó khó chịu len lỏi.

Bản
nhạc kết thúc.

Hụt
hẫng.


đứng ngẩn người.

Không
còn nhận ra điều mình cần làm lúc này nữa.

–        
Chàng
trai vừa rồi đã nhờ tôi chuyển lời đến cô gái của mình. – Tiếng MC vang lên
trên sân khấu làm nó bừng tỉnh.

Anh
ta ở đâu rồi. Nó nhìn ngó xung quanh.

–        
Em
à. Đã 17 năm rồi kể từ ngày anh gặp em. Một cô bé nhỏ xíu. Anh đã rất ngạc
nhiên khi nhìn thấy em. Em như một bé búp bê vậy. Em được quấn trong chiếc tã
trắng tinh. Em đáng yêu lắm. Chúng ta kể từ đó được sống với nhau. Anh biết em
không còn nhớ nữa đâu. Em còn quá bé mà. Anh nhìn em lớn lên từng ngày. Đó là
một công việc rất thú vị. Em biết bò rồi biết ngồi, biết ngồi rồi biết đi.
Giọng nói cảu em tuyệt diệu lắm. Em không biết được đâu. Anh đã rất sung sướng
khi từ đầu tiên em nói trọn vẹn là chữ “anh”. Hạnh phúc. Lần đầu tiên anh đã
cảm thấy được sự hạnh phúc trong cuộc đời. Em mang đến bao nhiêu niềm vui, bao
nhiêu yêu thương. Cám ơn em. Cám ơn sự xuất hiện của em trong cuộc đời anh. Cám
ơn em đã cho anh thấy giá trị của cuộc sống này. Cám ơn em đã cho anh cảm giác
yêu thương, sự quan tâm. Bây giờ, em đã lớn thật rồi. Em đã trở thành một thiếu
nữ xinh đẹp. Anh muốn  cảm ơn em vì điều
đó. Anh xin lỗi vì những ngày tháng qua đã không bên em. Không cùng em thổi nến
như đã hứa, suốt 15 năm qua. Cám ơn em đêm nay đã có mặt ở đây để anh thực hiện
lời hứa muộn màng của mình. Anh chỉ mong sao, em luôn vui vẻ, hạnh phúc. Đó là
điều mong mỏi của anh trong suốt cuộc đời. Em nhìn vào đồng hồ đi. Bây giờ là 9
h 15 phút tối. Anh mong là đúng như vậy. Vào 18 năm trước đã có một thiên thần
cất tiếng khóc chào đời. Chúc mừng sinh nhật em, hoa hướng dương của anh, Du Du.

Bàng
hoàng.


mở mắt to hết cỡ.

Phải
chăng nó đang nhầm lẫn.

–        
Du
Du à ……Du Du ….

Tiếng
nói trong giấc mơ vang lên trong đầu nó. Nó gật lùi. Nó cảm thấy hụt hơi.

–        
Em
là hoa hướng dương đẹp nhất.

–        
Ừ. Hoa hướng dương Du Du là đẹp nhất.

Thở gấp.

Từng luồng hình ảnh trong giấc mơ đang chạy về.

Du Du.

Hoa hướng dương.

Bản
nhạc Sunflower.

Đó
là ai ?

Chuyện
gì đang xáy ra vậy.

Trong
lúc nó đang lặng người với mớ suy nghĩ hỗn độn. Ông Long bước ra. Trên tay cầm
hai món quà. Một được gói bằng giấy gói màu vàng. Một được gói bằng giấy gói
màu hồng cánh đào.

–        
Chúc
mừng sinh nhật cháu. Vân Du. – Ông đưa hộp quà àu vàng cho nó – Đây là món quà
của chú cùng mọi người ở đây dành cho cháu. Sinh nhật vui vẻ.

–        
Cháu…áu
cám ơn.- Nó ngập ngừng đáp, đỡ lấy món quà của mình.

Những
vị khách vỗ tay cùng chúc mừng sinh nhật nó. Nó ôm món quà đi về phía dưới, trả
lại không gian cho những vị khách.

–        
Em
mở ra đi – Di hồ hởi nói.

–        
Dạ.
– Nó cẩn thận gỡ giấy gói ra.

Bên trong là một cái khăn len màu đỏ.

–        
Thấy em mùa đông mà chẳng có cái khăn nào nên mọi người
làm cho em đó. Mỗi người một đoạn. Đoạn của anh, em cứ nhìn đoạn nào xấu nhất
ấy. – Hoàng Kì giải thích.

–        
Em. Cám ơn. Mọi người thật tốt.- Nó mỉm cười. Cái suy
nghĩ kia cứ bám víu lấy khiến nó cười không thể tự nhiên được.

–        
Đây. Có người gửi cho cháu. – Ông Long đưa món quà còn
lại.

Nó nhanh tay cầm lấy hộp quà. Màu hồng ư. Nó cẩn thận bó
lớp giấy gói ra. Tờ giấy gói không chỉ được gói cẩn thận mà còn được làm tỉ mỉ.
Đây không phải là tờ giấy gói thông thường. Tờ giấy được nhuộm màu cẩn thận,
mùi hoa vẫn còn vương vấn.

Hộp caton được mở ra. Lấy đi lớp giấy bóng màu trắng phủ
ngoài. Một cái gối. Màu hồng cánh đào. Mùi oải hương. Cái gối tỏa ra mùi hương
nhẹ nhàng thoang thoảng.

Nó ôm cái gối nhìn quanh quất. Người đó ở đâu rồi. Anh ấy
ở đâu rồi.

–        
Có tấm thiệp này bé Du. – Chị Di giơ giơ lên chỉ cho nó.

Nó chộp nhanh lấy. Đôi mắt hấp tấp mong đợi.

–        
Du Du. Em thích nó chứ. Anh không biết nên tặng em cái gì
nữa. Anh đánh liều làm cái này cho em. Thế là anh đã làm được cho em bốn cái
rồi nhỉ. Anh dặn. Tối nay nếu có đi chơi thì nhớ đừng về muộn nhé. Hôm nay trời
lạnh lắm, Ngủ ngon Du Du.

Sự khó hiểu bủa vây đầu nó.

Anh ấy là ai ?

Anh ấy biết sở thích của mình ?

Anh ta biết rõ về mình ?

–        
Chị Di ơ. Chị có biết người gửi là ai không. – Nó quay
sang hỏi.

–        
Một chàng trai đội mũ đen. Anh ta bảo chị gửi cái này cho
em.

–        
Lúc nào vậy ạ.

–        
Vừa lúc nãy thôi. Lúc anh ta ra về.

–        
Anh ấy về lâu chưa chị.

–        
Sau khi đánh xong anh ta về ngay. Mà bé Du anh ta là ai
vậy ?

–        
Em cũng không biết.

Ở đằng kia, phía góc khuất nhất của quán, đôi mắt nâu
thật trầm đang khẽ lay động những nhịp hạnh phúc. Phía sau lưng, đôi mắt màu hổ
phách đang nhìn cái chuyển biến kia với nỗi buồn giăng phủ.

– Bé Du. Cháu nên về nhà đi. Hôm nay sinh nhật. Chú cho
nghỉ sớm một hôm. – Ông Long vỗ vai nó khi nó vẩn đang lặng suy nghĩ.

– Dạ. Cháu cháu.

– Cháu cái gì nữa. Mau về đi.

– Cháu cám ơn chú về tất cả ạ. Cám ơn món quà của chú và
mọi người ạ.

– Sinh nhật là phải tặng quà mà. Thôi về đi.

– Phong cậu có nghĩ bé Du biết ai gửi quà cho mình
không ?

– Không.

– Vì sao ? Cô bé là người quan trọng của cậu mà. –
Vũ nhấn thật mạnh hai chữ « quan trọng »

– Vì em ấy đang hận tôi.

– Hận ư ?

– Đúng. Đó chính là hận. – Phong quay lại mỉm cười – Cảm
ơn câu đã giúp tôi.

– Không có gì. – Vũ đáp lại Phong cũng bằng một nụ cười
mỉm – Chúng ta về thôi. Cậu có vẻ mệt lắm rồi.

 – Ừm. Phải về
thôi. Nếu không tôi lại nhìn thấy điều đó mất. – Anh thở dài nhưng môi vẫn vẽ
một nụ cười mỉm.

– Điều gì ? – Đỡ Phong  xuống từng bâc thang, Vũ dừng lại hỏi.

– Không có gì đâu. Chúng ta đi thôi.

Phong vui. Anh cũng cảm thấy thật hạnh phúc, hạnh phúc
trong nỗi đau chăng. Thứ hạnh phúc mặn chát.

–        
Tâm trạng cậu đang rất tốt ?

–        
Ừ. Tôi cũng nghĩ như vậy.

–        
Sao cậu không nói trực tiếp với cô bé ?

–        
Tôi chưa được tha thứ.

–        
À. Tôi quên mất. Cậu bảo bé Du đang hận cậu mà. Hận đến
mức thấy cậu phải vào viện vì lăn xả ra vì bé mà cũng không nỡ hỏi một câu quan
tâm.

–        
Lỗi
do tôi mà. – Phong thở dài.

Xót.

Đôi
mắt hằn lên sự mỉa mai, khinh bỉ.

Anh
đã rất bất ngờ.

Chút
gì đó hờn dôi, trách cứ.

Chút
gì đó tùi hờn.

Chút
gì đó tuyệt vọng.

Anh
phải làm sao đây.

Anh
lặng lẽ đưa mắt nhìn ra không gian bên ngoài đang bị bỏ lại phía sau. Cái lạnh
của đềm đông khiến trái tim cô đơn ấy càng thêm đau buốt tái tê. Đêm nay, Du Du
sẽ cười thật nhiều, sẽ vui thật nhiều.


đang mở một bài hát của  Shayne Ward

 

Stand
by me

Nothing’s Impossible,
Nothing’s Unreachable,
When I am weary,
You Make Me Stronger,
This Love Is Beautiful,
So Unforgettable,

I Feel No Winter Cold,
When We’re Together,
When We’re Together.

Will You Stand By Me,
Hold On And Never Let Me Go,
Will You Stand By Me,
With You I Know I’ll Be Along
When The Story Gets Told.

When Day Turns Into Night,
I Look Into Your Eyes,
I See My Future Now,
All The World In Its Wonder,
This Love Won’t Fade Away,
And Through The Hardest Days,
I’ll Never Question Us,
You Are The Reason,

My Only Reason.

Will You Stand By Me,
Hold On And Never Let Me Go,
Will You Stand By Me,
With You I Know I’ll Be Along When The Story Gets Told.

I am Blessed To Find What I Need,
In A World Losing Hope Your My Only Belief,

You Make Things Right,
Every Time After Time.

Will You Stand By Me,
Hold On And Never Let Me Go,
Will You Stand Stand By Me,
Will I Be A Part Of Your Life When The Story Gets Told.

Stand By Me

Stand By Me
Wont You Stand Stand By Me
Stand By Me
No My Darling
See I want You By My Side
See I need You Here With Me
Stand By Me

Đứng bên anh

Không gì là không thể
Không có gì là không thể với tới
Khi anh yếu mềm
Em khiến anh mạnh mẽ hơn
Tình yêu này thật đẹp
Không thể nào quên
Anh không cảm thấy mùa đông nào lạnh giá
Khi ta cùng nhau

Khi chúng ta bên nhau

Em sẽ đứng bên anh chứ?
Ôm thật chặt và không bao giờ để anh ra đi
Em sẽ đứng bên anh chứ?
Bên em anh biết anh biết anh sẽ mãi theo
Khi câu chuyện được kể lại

Khi ngày biến thành đêm tối
Anh nhìn vào đôi mắt em

Anh nhìn thấy tương lai của mình
Cả thế giới và những kì quan nơi nó
Tình yêu này sẽ không thể phai nhòa
Và vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất
Anh sẽ không bao giờ hỏi chúng ta
Em là lý do
Lý do duy nhất của anh

Em sẽ đứng bên anh chứ?

Ôm thật chặt và không bao giờ để anh ra đi
Em sẽ đứng bên anh chứ?
Bên em anh biết anh biết anh sẽ mãi theo
Khi câu chuyện đã qua

Anh hạnh phúc đi tìm những gì anh cần
Trong một thế giới không còn hi vọng em là niềm tin duy nhất nơi anh
Em làm mọi điều trở nên tuyệt vời
Vượt qua mọi thời gian

Em sẽ đứng bên anh chứ?
Ôm thật chặt và không bao giờ để anh ra đi
Em sẽ đứng bên anh chứ?
Bên em anh biết anh biết anh sẽ mãi theo
Khi câu chuyện được kể

Em sẽ đứng bên anh chứ?
Ôm thật chặt và không bao giờ để anh ra đi
Em sẽ đứng bên anh chứ?

Anh có thể là một phần cuộc sống của em không
Khi câu chuyện đã qua

Đứng bên anh
Đứng cạnh anh
Sao em không đứng bên anh?
Đứng bên anh
Không người yêu ơi
Hãy xem anh muốn em bên anh nhường nào

Hãy xem anh cần em nơi đây bên anh
Đứng bên anh

Đây
không phải chỉ là niềm mong mỏi của riêng mình Phong.

 

 

–        
Du Du à. Du Du ơi. Dậy đi nào. Chúng ta phải đi nhanh nếu
không sẽ bỏ lỡ đấy. –  Lay nhẹ tay cô em
gái đang say giấc, anh nhẹ nhàng hôn lên trán em nâng niu, trìu mến.

–        
Ơm..ư…
anh Phong dậy rồi à. Anh kéo Du Du dậy nhé. – Em đứa đôi tay nhỏ bé của mình
lên.

Anh
kéo thật nhẹ. Em ngồi dậy che miệng ngáp dài. Hai mắt vẫn tèm lem. Em nheo mắt
nhìn anh. Mỉm cười.

 

—–

 

–        
ANH PHONG PHẢI CHỜ DU DU VỚI CHỨ. – Đôi chân bé xíu líu
ríu chạy theo anh – CHỜ DU DU VỚI.

Biển.

Cát.

Gió

Sóng.

Bình minh sẽ bắt đầu đến từ nơi đây. Bế em ngồi lên một
mỏm đá. Nắm bàn tay em. Chúng ta cùng ngắm bình minh.

–        
Mặt trời kìa anh Phong. Như hoa hướng dương. Cho thêm mấy
cái lá thì nó là bông hoa hướng dương khổng lồ.

–        
Ừ. Một bông hoa khổng lồ.

–        
Hoa hướng dương luôn hướng về mặt trời anh nhỉ ?

–        
Ừ. Luôn hướng về mặt trời.

–        
A. Em hiểu rồi. Chúng ta ngày nào cũng hướng về mặt trời.
Vậy chúng ta cũng là hoa hướng dương.

–        
Đúng. Chúng ta là hoa hướng dương. Chúng ta luôn nhìn về
phía mặt  trời. Chúng ta sẽ mãi là những
bông hoa hướng dương chú Du Du ?

–        
Dạ. Chúng ta mãi là những bông hoa hướng dương to thật
to. Nhưng, hoa hướng dương Vân Du đẹp hơn hoa hướng dương Thiên Phong. – Em
cười đắc chí

–        
Ừ. Hoa hướng dương Vân Du là đẹp nhất. – Ôm em vào lòng,
hôn lên mái tóc mềm đang bay theo gió, anh mỉm cười.

–        
Hoa hướng dương Du Du là đẹp nhất. Đẹp nhất. – Em cười
vang, nụ cười vang hòa với tiếng sóng, tiếng gió, nụ cười vang vọng không gian,
thời gian.

 

Tại sao anh lại yêu em?
Dù bao thời gian qua đi
Anh vẫn tưởng như em còn đây
Hoa hướng dương. Du Du.

Mùi este tràn ngập không gian. Anh biết anh đang ở đâu.
Anh không thích nơi này. Du Du của anh. Em có sao không ? Anh choàng tỉnh
dậy. Đưa ánh mắt tìm kiếm. Anh tìm kiếm hình bóng em.

Không gian này. Lạnh quá Du à. Anh không muốn ở nơi đây
chút nào. Du DU em ở đâu, Xin em. Anh thực sự cần em. Ánh mắt thảng thốt. Anh
vẫn mong ngóng. Du Du ơi. Em đang ở đâu. Du Du à. Em đang ở đâu, Xin em đừng
rời bỏ anh. Hãy về đây bên anh.

Cảm giác ấy lại ùa về rồi em à. Anh muốn dựa vào vai em.
Muốn thanh thản tựa vào tấm lưng của em rồi. Anh nhớ em. Em đang ở đâu vậy Du
Du. Đôi mắt nâu trầm dâng đầy sự tuyệt vọng. Đôi mắt ấy không còn biết dựa vào
đâu để cứu nó nữa. Nó sẽ không rơi đâu. Chắc chắn anh sẽ không để nó rơi đâu.
Không rơi đâu. Không rơi.

Trống rỗng.

Đau.

Nụ cười của em.

Xót

Thờ dài.

Ngửa mặt lên nhìn trời.

Anh nhìn đám mây trắng đang trôi lững lờ cùng gió.

——

Cạch

Cánh cửa mở ra. Hướng đôi mắt nâu trầm. Thất vọng. Anh
khẽ chớp mắt che đi cái cảm xúc của mình.

–        
Cậu muốn chết đúng không ? – Vũ chau đôi mày nhìn
anh chằm chằm.

–        
Chỉ là tôi chưa nên chết thôi. – Anh đáp giọng mang đầy
sự mệt mỏi, mỉm cười.

–        
CẬU. CẬU CÓ TIN TÔI SẼ BÓP CHẾT CẬU NGAY LÚC NÀY KHÔNG
HẢ ? – Mắt Vũ hằn lên những tia giận dữ. Phải chi lúc này anh có đủ dũng
khí để chấm dứt cuộc sống của kẻ đang ngồi trước mặt anh thì thật thỏa nguyện
biết bao.

–        
Không tin. – Giọng nói trầm ấm vang lên vô cùng yếu ớt.

À. Đúng rồi. Với ai chứ với Hàn Thiên Phong thì Vũ, anh
đâu thể giết. Hắn ta chỉ chấp nhận bị kẻ khác lấy đi mạng sống khi hắn muốn mà
thôi. Nếu như hắn không thích, hắn đang bận chuyện thì đó là điều không thể..
Chắc chắn là như vậy. Đó cũng chính là lý do hắn còn sống đến ngày hôm nay.

Máu thấm qua tấm gạc.

Tấm gạc thấm ra áo.

Một vùng đỏ tươi.

Xuát hiện.

Máu.

Vũ hơi bị sững lại. Anh lao tới Phong nhấn anh nằm xuống.
Đôi mắt Phong đã mờ. Không còn nghe thấy anh nói gì nữa rồi.

 

–        
Du Du…..Du Du……Du Du.

Hắn ta đang hành hạ bản thân mình. Tôi xin cậu mà. Đừng
làm như vậy nữa. Được không. Tôi thực sự nghẹt thở rồi.

Bác sĩ lại phải chạy đôn chạy đáo băng bó lại vết thương.
Anh ta đinh chơi trò mất máu đến chết sao.

Nó lại thức dậy. Nó lại đi học. Đôi mắt ấy ám ảnh nó. Hoa
hướng dương. Biển. Gió. Mây. Chúng có ý nghĩa gì. Đôi mắt nó thâm quầng. Lờ đờ.
Hàng mi cụp xuống che đi những biểu cảm trong đôi mắt đen ấy.

Nhói ở ngực trái.

Đúng hơn phải nói là nó đã đau thắt ở ngực trái.

Hô hấp của nó trở nên khó khăn.

Lòng nó nôn nao.

Đầu óc chao đảo.

Đôi mắt.

Ánh nhìn.

Vì sao lại như vậy.

Đó là cảm giác gì vậy.

Tiếng khóc trong giấc mơ đó là của ai.

Hình ảnh ấy.

Sao không thể nhớ ra vậy

–        
– – – – – – – –

Đêm nay bầu trời chỉ duy nhất có một đám may mỏng. Cơn
gió nhẹ đưa nó trôi đi. Nhẹ nhàng. Bồng bênh. Nhẹ nhàng.

–        
CẬU LẠI BỊ ĐIÊN RỒI SAO. – Vũ hét lên giận dữ khi nhìn
thấy Phong đã thay bộ quần áo để rời khỏi bệnh viện.

–        
Tôi có việc. Càn phải làm. Sẽ không sao đâu. – Đôi môi
trắng bệch, khô tróc thều thào hé ra những âm thanh yếu ớt.

Anh bước đi. Anh cố bước đi thật thảng. Thật vững. Anh cố
kiềm chế cơn choáng váng của cơn sốt luôn chầu chưc. Anh nén cơn đau đang rền
rĩ toàn thân thể. Anh phải đến đó. Nhất định là như vậy.

Anh có biết trông anh tệ lăm không. Một kẻ đang bị thương
như anh mà đòi đi đâu cơ chứ. Vì sao cứ phải ngoan cố như vậy. Anh cố bước vững
ư. Bước chân anh gượng ghịu lắm. Anh kiềm chế cơn choáng váng ư. Anh đang chao
đảo theo nhịp của nó đấy. Anh nén cơn đau ư. Anh đang run lên vì nó.

Vũ cười. Một nụ cười chua chát quá. Đôi mât ấy sao trầm
đến vậy. Sao kín đến vậy.

–        
Cậu muốn đi đâu tôi sẽ đưa cậu đi. – Vũ nắm lấy cánh tay
Phong – Cậu bảo chưa nên chết mà.

–        
Được. – Anh trả lời. Mỉm cười.

 

Đêm nay. Nó sẽ lại đến ghi ta quán. Nó tự thưởng cho một
bụng khí lạnh. Gió khẽ thổi lay mái tóc mềm đang để xõa. Mùi oải hương theo gió
lan đi trong không gian.

Chiếc xe ô tô lao đi trong đếm. Hai con người lặng lẽ.
Chiếc xe dừng lại trước ghi ta quán. Tiếng ghi ta như thường lệ vẫn vang lên
đều đều. Đôi mắt nâu trầm kín đáo lay động. Anh ấy thích nơi đây sao ?

–        
Xin chào. Tôi là người đã gọi điện thoại đăng kí hôm qua.
– Phong đến chỗ cô lễ tân, khẽ nói.

–        
À. Anh là anh Frank Hàn đúng không ạ. – Cô cười duyên
dáng.

–        
Đúng. Là tôi.

–        
Vâng chúng tôi đã chuẩn bị đầy đủ. Anh yên tâm. Mời anh
lên lầu.

Vũ và Phong cùng nhau bước lên. Phong đội một chiếc mũ
đen che đi cái gương mặt của mình. Vũ chỉ biết lặng lẽ theo Phong. Anh đang có
vô số thắc mắc.

–        
Cậu đang có vấn đề đấy. – Vũ khẽ cằn nhằn.

–        
Chỉ một chút thôi không sao đâu. – Anh cầm cây ghi ta
trên tay, nhẹ nhàng vuốt ve từng dây đàn.

–        
Vậy cậu đang làm cái quái gì vậy.

–        
Lát nữa cậu sẽ thấy.- Anh kéo mũ xuống sâu hơn. Nó đã đến
ở kia rồi.

 

– Sau đây, có một người muốn gửi một bản nhạc đến cô gái
quan trọng nhất của mình. Anh ấy bảo rằng hôm nay là sinh nhật của cô ấy. Vì
vậy, anh ấy muốn được đàn bản nhạc mà cô ấy yêu thích nhất để làm quá. Anh ta
không muốn tiết lộ tên của mình mong quý vị thông cảm. Và bây giờ xin mời quý
vị cho một tràng pháo tay cho sự xuất hiện của chàng trai ấy nào. Cô gái kia
ơi. Hãy lắng nghe thật kĩ đấy.

Một người xuất hiện trên khấu. Tay cầm cây đàn ghi ta màu
đen. Anh ta đội mũ che gần như toàn bộ khuôn mặt. Anh ta không nói gì nữa. Đôi
bàn tay nhẹ nhàng đặt lên những dây đàn. Bản nhạc vang lên.

Là Sunflower.

Nó đưa mắt lên nhìn, cố gắng nhìn cho thật rõ.

Quen. Quen quá.

Nó ngơ ngác, sững sờ nhìn con người ấy.

Bản
nhạc trong MP3 của nó. Hoàn toàn giống nhau. Giống đến từng chi tiết.

Bản
nhạc này nó đã nghe từ bé. Bản nhạc có trong MP3 của nó từ rất lâu. Đúng hơn là
trước kia nó được mở bằng máy cát sét, sau này nó đã cất công đi chuyển vào MP3
của mình.


đã sục sạp khắp nơi. Nó muốn biết người đánh bản đàn này là ai. Nghe rất nhiều.
Tìm rất nhiều nhưng quả thực là vô vọng.

Giờ
đây. Cái con người nó tìm kiếm suốt bao nhiêu năm nay đã xuất hiện ngay trước
mắt nó. Nó cố nhìn cho thật rõ cái khuôn mặt đó. Cái mũ vướng víu kia chỉ để lộ
ra đôi môi mỏng khẽ mím lại. Nó chỉ nhìn được có vậy. Nó cố chen lên để nhìn
xem đó là ai. Bước chân vội vã. Nó phải biết đó là ai.


sững người. Mọi người đêm nay rất lạ. Nó không thể tiến lại được gần sân khấu. Cứ
hết người này dồn, người kia lại đẩy. Bản nhạc hấp dẫn thu hút tất cả sự chú ý
của mọi người. Tất cả tạo thành bức tường chắn khiến nó không thể tiến lại
được. Bồn chồn. Nôn nao. Nó khó chịu len lỏi.

Bản
nhạc kết thúc.

Hụt
hẫng.


đứng ngẩn người.

Không
còn nhận ra điều mình cần làm lúc này nữa.

–        
Chàng
trai vừa rồi đã nhờ tôi chuyển lời đến cô gái của mình. – Tiếng MC vang lên
trên sân khấu làm nó bừng tỉnh.

Anh
ta ở đâu rồi. Nó nhìn ngó xung quanh.

–        
Em
à. Đã 17 năm rồi kể từ ngày anh gặp em. Một cô bé nhỏ xíu. Anh đã rất ngạc
nhiên khi nhìn thấy em. Em như một bé búp bê vậy. Em được quấn trong chiếc tã
trắng tinh. Em đáng yêu lắm. Chúng ta kể từ đó được sống với nhau. Anh biết em
không còn nhớ nữa đâu. Em còn quá bé mà. Anh nhìn em lớn lên từng ngày. Đó là
một công việc rất thú vị. Em biết bò rồi biết ngồi, biết ngồi rồi biết đi.
Giọng nói cảu em tuyệt diệu lắm. Em không biết được đâu. Anh đã rất sung sướng
khi từ đầu tiên em nói trọn vẹn là chữ “anh”. Hạnh phúc. Lần đầu tiên anh đã
cảm thấy được sự hạnh phúc trong cuộc đời. Em mang đến bao nhiêu niềm vui, bao
nhiêu yêu thương. Cám ơn em. Cám ơn sự xuất hiện của em trong cuộc đời anh. Cám
ơn em đã cho anh thấy giá trị của cuộc sống này. Cám ơn em đã cho anh cảm giác
yêu thương, sự quan tâm. Bây giờ, em đã lớn thật rồi. Em đã trở thành một thiếu
nữ xinh đẹp. Anh muốn  cảm ơn em vì điều
đó. Anh xin lỗi vì những ngày tháng qua đã không bên em. Không cùng em thổi nến
như đã hứa, suốt 15 năm qua. Cám ơn em đêm nay đã có mặt ở đây để anh thực hiện
lời hứa muộn màng của mình. Anh chỉ mong sao, em luôn vui vẻ, hạnh phúc. Đó là
điều mong mỏi của anh trong suốt cuộc đời. Em nhìn vào đồng hồ đi. Bây giờ là 9
h 15 phút tối. Anh mong là đúng như vậy. Vào 18 năm trước đã có một thiên thần
cất tiếng khóc chào đời. Chúc mừng sinh nhật em, hoa hướng dương của anh, Du Du.

Bàng
hoàng.


mở mắt to hết cỡ.

Phải
chăng nó đang nhầm lẫn.

–        
Du
Du à ……Du Du ….

Tiếng
nói trong giấc mơ vang lên trong đầu nó. Nó gật lùi. Nó cảm thấy hụt hơi.

–        
Em
là hoa hướng dương đẹp nhất.

–        
Ừ. Hoa hướng dương Du Du là đẹp nhất.

Thở gấp.

Từng luồng hình ảnh trong giấc mơ đang chạy về.

Du Du.

Hoa hướng dương.

Bản
nhạc Sunflower.

Đó
là ai ?

Chuyện
gì đang xáy ra vậy.

Trong
lúc nó đang lặng người với mớ suy nghĩ hỗn độn. Ông Long bước ra. Trên tay cầm
hai món quà. Một được gói bằng giấy gói màu vàng. Một được gói bằng giấy gói
màu hồng cánh đào.

–        
Chúc
mừng sinh nhật cháu. Vân Du. – Ông đưa hộp quà àu vàng cho nó – Đây là món quà
của chú cùng mọi người ở đây dành cho cháu. Sinh nhật vui vẻ.

–        
Cháu…áu
cám ơn.- Nó ngập ngừng đáp, đỡ lấy món quà của mình.

Những
vị khách vỗ tay cùng chúc mừng sinh nhật nó. Nó ôm món quà đi về phía dưới, trả
lại không gian cho những vị khách.

–        
Em
mở ra đi – Di hồ hởi nói.

–        
Dạ.
– Nó cẩn thận gỡ giấy gói ra.

Bên trong là một cái khăn len màu đỏ.

–        
Thấy em mùa đông mà chẳng có cái khăn nào nên mọi người
làm cho em đó. Mỗi người một đoạn. Đoạn của anh, em cứ nhìn đoạn nào xấu nhất
ấy. – Hoàng Kì giải thích.

–        
Em. Cám ơn. Mọi người thật tốt.- Nó mỉm cười. Cái suy
nghĩ kia cứ bám víu lấy khiến nó cười không thể tự nhiên được.

–        
Đây. Có người gửi cho cháu. – Ông Long đưa món quà còn
lại.

Nó nhanh tay cầm lấy hộp quà. Màu hồng ư. Nó cẩn thận bó
lớp giấy gói ra. Tờ giấy gói không chỉ được gói cẩn thận mà còn được làm tỉ mỉ.
Đây không phải là tờ giấy gói thông thường. Tờ giấy được nhuộm màu cẩn thận,
mùi hoa vẫn còn vương vấn.

Hộp caton được mở ra. Lấy đi lớp giấy bóng màu trắng phủ
ngoài. Một cái gối. Màu hồng cánh đào. Mùi oải hương. Cái gối tỏa ra mùi hương
nhẹ nhàng thoang thoảng.

Nó ôm cái gối nhìn quanh quất. Người đó ở đâu rồi. Anh ấy
ở đâu rồi.

–        
Có tấm thiệp này bé Du. – Chị Di giơ giơ lên chỉ cho nó.

Nó chộp nhanh lấy. Đôi mắt hấp tấp mong đợi.

–        
Du Du. Em thích nó chứ. Anh không biết nên tặng em cái gì
nữa. Anh đánh liều làm cái này cho em. Thế là anh đã làm được cho em bốn cái
rồi nhỉ. Anh dặn. Tối nay nếu có đi chơi thì nhớ đừng về muộn nhé. Hôm nay trời
lạnh lắm, Ngủ ngon Du Du.

Sự khó hiểu bủa vây đầu nó.

Anh ấy là ai ?

Anh ấy biết sở thích của mình ?

Anh ta biết rõ về mình ?

–        
Chị Di ơ. Chị có biết người gửi là ai không. – Nó quay
sang hỏi.

–        
Một chàng trai đội mũ đen. Anh ta bảo chị gửi cái này cho
em.

–        
Lúc nào vậy ạ.

–        
Vừa lúc nãy thôi. Lúc anh ta ra về.

–        
Anh ấy về lâu chưa chị.

–        
Sau khi đánh xong anh ta về ngay. Mà bé Du anh ta là ai
vậy ?

–        
Em cũng không biết.

Ở đằng kia, phía góc khuất nhất của quán, đôi mắt nâu
thật trầm đang khẽ lay động những nhịp hạnh phúc. Phía sau lưng, đôi mắt màu hổ
phách đang nhìn cái chuyển biến kia với nỗi buồn giăng phủ.

– Bé Du. Cháu nên về nhà đi. Hôm nay sinh nhật. Chú cho
nghỉ sớm một hôm. – Ông Long vỗ vai nó khi nó vẩn đang lặng suy nghĩ.

– Dạ. Cháu cháu.

– Cháu cái gì nữa. Mau về đi.

– Cháu cám ơn chú về tất cả ạ. Cám ơn món quà của chú và
mọi người ạ.

– Sinh nhật là phải tặng quà mà. Thôi về đi.

– Phong cậu có nghĩ bé Du biết ai gửi quà cho mình
không ?

– Không.

– Vì sao ? Cô bé là người quan trọng của cậu mà. –
Vũ nhấn thật mạnh hai chữ « quan trọng »

– Vì em ấy đang hận tôi.

– Hận ư ?

– Đúng. Đó chính là hận. – Phong quay lại mỉm cười – Cảm
ơn câu đã giúp tôi.

– Không có gì. – Vũ đáp lại Phong cũng bằng một nụ cười
mỉm – Chúng ta về thôi. Cậu có vẻ mệt lắm rồi.

 – Ừm. Phải về
thôi. Nếu không tôi lại nhìn thấy điều đó mất. – Anh thở dài nhưng môi vẫn vẽ
một nụ cười mỉm.

– Điều gì ? – Đỡ Phong  xuống từng bâc thang, Vũ dừng lại hỏi.

– Không có gì đâu. Chúng ta đi thôi.

Phong vui. Anh cũng cảm thấy thật hạnh phúc, hạnh phúc
trong nỗi đau chăng. Thứ hạnh phúc mặn chát.

–        
Tâm trạng cậu đang rất tốt ?

–        
Ừ. Tôi cũng nghĩ như vậy.

–        
Sao cậu không nói trực tiếp với cô bé ?

–        
Tôi chưa được tha thứ.

–        
À. Tôi quên mất. Cậu bảo bé Du đang hận cậu mà. Hận đến
mức thấy cậu phải vào viện vì lăn xả ra vì bé mà cũng không nỡ hỏi một câu quan
tâm.

–        
Lỗi
do tôi mà. – Phong thở dài.

Xót.

Đôi
mắt hằn lên sự mỉa mai, khinh bỉ.

Anh
đã rất bất ngờ.

Chút
gì đó hờn dôi, trách cứ.

Chút
gì đó tùi hờn.

Chút
gì đó tuyệt vọng.

Anh
phải làm sao đây.

Anh
lặng lẽ đưa mắt nhìn ra không gian bên ngoài đang bị bỏ lại phía sau. Cái lạnh
của đềm đông khiến trái tim cô đơn ấy càng thêm đau buốt tái tê. Đêm nay, Du Du
sẽ cười thật nhiều, sẽ vui thật nhiều.


đang mở một bài hát của  Shayne Ward

 

Stand
by me

Nothing’s Impossible,
Nothing’s Unreachable,
When I am weary,
You Make Me Stronger,
This Love Is Beautiful,
So Unforgettable,

I Feel No Winter Cold,
When We’re Together,
When We’re Together.

Will You Stand By Me,
Hold On And Never Let Me Go,
Will You Stand By Me,
With You I Know I’ll Be Along
When The Story Gets Told.

When Day Turns Into Night,
I Look Into Your Eyes,
I See My Future Now,
All The World In Its Wonder,
This Love Won’t Fade Away,
And Through The Hardest Days,
I’ll Never Question Us,
You Are The Reason,

My Only Reason.

Will You Stand By Me,
Hold On And Never Let Me Go,
Will You Stand By Me,
With You I Know I’ll Be Along When The Story Gets Told.

I am Blessed To Find What I Need,
In A World Losing Hope Your My Only Belief,

You Make Things Right,
Every Time After Time.

Will You Stand By Me,
Hold On And Never Let Me Go,
Will You Stand Stand By Me,
Will I Be A Part Of Your Life When The Story Gets Told.

Stand By Me

Stand By Me
Wont You Stand Stand By Me
Stand By Me
No My Darling
See I want You By My Side
See I need You Here With Me
Stand By Me

Đứng bên anh

Không gì là không thể
Không có gì là không thể với tới
Khi anh yếu mềm
Em khiến anh mạnh mẽ hơn
Tình yêu này thật đẹp
Không thể nào quên
Anh không cảm thấy mùa đông nào lạnh giá
Khi ta cùng nhau

Khi chúng ta bên nhau

Em sẽ đứng bên anh chứ?
Ôm thật chặt và không bao giờ để anh ra đi
Em sẽ đứng bên anh chứ?
Bên em anh biết anh biết anh sẽ mãi theo
Khi câu chuyện được kể lại

Khi ngày biến thành đêm tối
Anh nhìn vào đôi mắt em

Anh nhìn thấy tương lai của mình
Cả thế giới và những kì quan nơi nó
Tình yêu này sẽ không thể phai nhòa
Và vượt qua những ngày tháng khó khăn nhất
Anh sẽ không bao giờ hỏi chúng ta
Em là lý do
Lý do duy nhất của anh

Em sẽ đứng bên anh chứ?

Ôm thật chặt và không bao giờ để anh ra đi
Em sẽ đứng bên anh chứ?
Bên em anh biết anh biết anh sẽ mãi theo
Khi câu chuyện đã qua

Anh hạnh phúc đi tìm những gì anh cần
Trong một thế giới không còn hi vọng em là niềm tin duy nhất nơi anh
Em làm mọi điều trở nên tuyệt vời
Vượt qua mọi thời gian

Em sẽ đứng bên anh chứ?
Ôm thật chặt và không bao giờ để anh ra đi
Em sẽ đứng bên anh chứ?
Bên em anh biết anh biết anh sẽ mãi theo
Khi câu chuyện được kể

Em sẽ đứng bên anh chứ?
Ôm thật chặt và không bao giờ để anh ra đi
Em sẽ đứng bên anh chứ?

Anh có thể là một phần cuộc sống của em không
Khi câu chuyện đã qua

Đứng bên anh
Đứng cạnh anh
Sao em không đứng bên anh?
Đứng bên anh
Không người yêu ơi
Hãy xem anh muốn em bên anh nhường nào

Hãy xem anh cần em nơi đây bên anh
Đứng bên anh

Đây
không phải chỉ là niềm mong mỏi của riêng mình Phong.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+