Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Xin nước nơi người – Chương 03 – 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Ba tháng trước tôi đã thay điện thoại di động, cũng đổi số mới.

Tôi chỉ báo số cho người trong nhà, về phần công ty cũng phải thông báo.

“Cậu định đổi số điện thoại?” Thục nữ trong phòng nhân sự nói: “Sao lại muốn đổi số điện thoại? Cậu thất tình à? Hết hạn hợp đồng số cũ à? Số mới có khuyến mại à?”

“Bởi vì…”

“Được rồi.” Cô ta ngắt lời tôi. “Tôi không cần biết và cũng chẳng có hứng thú.

Tôi rủa thầm trong lòng: tiên sư, vậy cô còn hỏi nhiều vậy làm gì?

Là một thục nữ 40 tuổi, tôi cũng chẳng hứng thú gì nhiều lời với cô ta, điền số điện thoại mới xong lập tức quay người.

Điện thoại mới dùng được nửa tháng, chỉ có vài tin nhắn, vành tai cũng sạch sẽ hơn không ít.

Cũng không còn ai gọi điện cho tôi nói: “Ha ha, tớ sắp hết hôn rồi. Thiệp cưới phải gửi đến đâu đây?”

Trước đây khi nhận được điện thoại như vậy, tôi luôn muốn nhảy lầu.

Trong danh bạ điện thoại mới tôi chỉ để người nhà, đồng nghiệp, trưởng phòng với số của công ty, bởi vì chỉ những người đó mới có lý do gọi điện cho tôi.

Song ngay tối đầu tiên của tháng tư, điện thoại đột nhiên vang lên.

Tôi cúi đầu nhìn, trên điện thoại là một dãy số, có nghĩa là không phải người trong danh bạ gọi điện cho tôi.

“Alo.” Tôi ấn nút nhận nghe, giọng điệu dè chừng.

“Anh về chưa?” Là một cô gái, giọng nói rất ngọt ngào, nhưng đối với tôi lại thật xa lạ.

“Ừm.”

Tuy lên tiếng trả lời nhưng trong lòng lại bối rối. Sao lại bảo là về chưa? Hôm nay tôi đâu có ra ngoài.

“Anh đang làm gì thế?”

“Tôi đang xem ti vi.” Tôi nói.

“À.” Cô ấy lại hỏi. “Có hay không?”

“Cũng được. Dẫu sao cũng chỉ để giết thời gian thôi mà.” Rốt cuộc tôi không nhịn được bèn hỏi: “Cho hỏi cô là ai?”

“Anh không nhận ra tôi à?” Cô gái mỉm cười đáp. “Anh nói giọng tôi rất dễ nhận ra mà.”

“Ngại quá. Có lẽ cô gọi nhầm số rồi.”

“Hả?” Cô gái có vẻ rất kinh ngạc. “Anh quên tôi rồi à?”

Trước giờ tôi đâu nhớ có ai như cô, làm sao mà quên cô được?

“Cô gái à, chắc cô gọi nhầm số rồi.” Tôi nói. “Cho hỏi cô muốn tìm ai?”

“Tìm anh chứ ai. Kỹ sư điện tử ở Nam Khoa, họ Thái.”

“Thái cái gì?”

“Anh chỉ nói với tôi anh họ Thái, số điện thoại này cũng là anh đưa tôi mà.”

“Đúng là tôi họ Thái, hơn nữa tôi cũng là kỹ sư điện tử. Nhưng tôi không quen cô.”

“Sao lại không quen?” Cô đáp. “Chúng ta từng gặp nhau hai lần ở Bule Wave mà.”

Blue Wave là một pub, thỉnh thoảng tối thứ năm đồng nghiệp lại hẹn nhau ở đó.

Tháng trước cũng vừa hay tôi tới đó hai lần.

“Nhưng mà…” Tôi ra sức nhớ lại nhưng không thể nhớ ra mình mới quen được ai ở Blue Wave. “Chắc do tôi không nhận ra cô. Cho hỏi cô tên là gì?”

“Tôi là Hàn Anh Nhã đây.”

“Hàn Anh Nhã?” Tôi hỏi. “Cô là người Hàn Quốc à?”

“Lần đầu gặp nhau anh cũng nói thế.” Cô cười, tiếng cười cũng thật ngọt ngào. “Vậy mà giờ lại làm bộ không nhận ra tôi.”

“Tôi thật sự không quen cô mà.”

“Đừng giả bộ nữa.” Tiếng cười của cô vẫn không ngừng lại. “Tiếp tục giả vờ sẽ không như trước nữa đâu.”

“Cái này…”

“Cái này cái kia gì, đừng đùa nữa.” Cô ngừng cười. “Tôi chỉ muốn nói với anh một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Tôi không làm tiếp viên nữ ở Blue Wave nữa.”

“Vì sao?”

“Vì anh nói tôi không thích hợp làm tiếp viên nữ.”

“Tôi nói lúc nào?”

“Này, anh còn giả ngốc tôi sẽ không để ý tới anh nữa đâu.” Cô nói. “Sao anh không hỏi xem tôi đổi sang làm gì?”

“Cô đổi sang làm gì?”

“Tôi đổi sang làm nữ phục vụ.”

“Thế chẳng phải vẫn như trước à?”

“Tôi trêu anh đấy.” Cô lại cười nói. “Giờ tôi vẫn đang tìm công việc mới.”

“Ừm.”

“Tôi chỉ muốn nói với anh là mình đã nghe lời anh rồi.” Cô nói. “Cứ vậy đã, không quấy rầy anh xem ti vi nữa. Bye bye.”

Cô tắt di động, tôi không nói bye bye.

Tôi tắt máy theo, song đầu phủ đầy sương trắng.

Theo lời cô gái ấy, cô ta từng làm người rót bia trong Blue wave.

Nhưng tôi thật sự không nhớ chuyện mình từng quen cô ấy ở Blue wave.

Chẳng lẽ tôi uống say tới mức quên mất cô ấy là ai? Cũng quên chuyện mình đưa cô ấy số điện thoại?

Tôi có say tới mức đó không?

Tôi hỏi tất cả đồng nghiệp đã cùng tới Blue Wave, mọi người đều không có ấn tượng gì về cô gái như vậy.

Nếu ở pub, gặp cô gái rót rượu nào ăn mặc mát mẻ, chúng tôi chắc chắn sẽ nói thêm một hai câu với cô ấy.

Nhưng cũng chỉ là một hai câu thôi, chắc chắn không thể tiến tới bước nói chuyện lâu, càng không nói tới chuyện lưu lại số điện thoại.

Tuy tôi vẫn chẳng hiểu gì, nhưng đành coi như một hiểu lầm trùng hợp thôi.

Vài hôm sau, lúc chập tối, tôi đang sắp hết giờ làm thì điện thoại vang lên.

Lại là dãy số xa lạ.

“Anh đang làm gì thế?” Cô ấy hỏi.

“Đang chuẩn bị ra về.” Tôi nói. “Cho hỏi cô là?”

“Anh lại bắt đầu rồi.” Cô cười nói. “Tôi là Anh Nhã đây.”

A? Lại là cô gái với giọng nói ngọt ngào kia.

“Có thể nhờ cô xác minh lại không?” Tôi nói. “Tôi chắc hẳn không phải người cô quen.”

“Rõ ràng là anh. Còn định xác minh cái gì?”

“Cô xem lại xem có ấn nhầm số không?”

“Số điện thoại này do anh đưa tôi, tôi gọi rồi, anh cũng nhận rồi. Chẳng phải sao?”

“Nhưng tôi đâu có quen cô.” Tôi nói.

“Anh đang chọc tôi đấy à? Sao cứ luôn miệng bảo không quen tôi?”

“Tôi…” Tôi không biết nên nói gì cho phải.

“Tiền điện thoại rất đắt, đừng có mà đùa nữa.” Cô nói. “Tôi muốn kể với anh một chuyện thôi.”

“Chuyện gì?”

“Tôi tìm được việc rồi.” Cô vui vẻ nói. “Ở nhà hàng.”

“Chúc mừng, chúc mừng.” Tôi nói. “Nhưng mà…”

“Không nói nữa. Tôi phải chuẩn bị đi làm đây.” Cô ngắt lời. “Bye bye.”

Cô tắt máy. Tôi ngây người một lúc lâu, không cách nào nhúc nhích.

“Ai gọi đến thế?” Đồng nghiệp hỏi.

“À.” Tôi khôi phục tinh thần. “Một cô gái tôi không quen.”

“Cậu không quen?” Anh ta bối rối. “Thế mà cậu còn co kéo với cô ấy?”

“Vì cô ấy bảo cô ấy biết tôi.”

“Cái gì?” Đến phiên anh ta ngây người.

Tôi kể cho anh ta chuyện cô ấy gọi điện cho tôi ra sao, cũng tóm tắt lại nội dung cuộc trò chuyện của chúng tôi.

“Đây chắc là lừa đảo qua điện thoại.” Anh ta nói. “Giờ thủ đoạn lừa đảo tầng tầng lớp lớp, cậu phải cẩn thận

“Lừa đảo qua điện thoại?” Tôi ngạc nhiên hỏi lại.

Anh ta nói gần đây có rất nhiều vụ con gái gọi điện cho con trai, giả bộ quen biết hoặc tiếp cận trực tiếp, sau đó hẹn cậu ta ra ngoài gặp mặt, sau khi gặp không hiểu sao lại thường dẫn tới trung tâm dưỡng da làm đẹp.

Sau khi vào trong, cô ta lập tức lấy mấy bình mỹ phẩm ra, bảo cậu ta nửa bộ dưỡng da ba vạn hai, cả bộ sáu vạn.

Nếu cậu con trai không chịu trả tiền, vài thanh niên vạm vỡ sẽ vây lại.

Tôi nghe xong mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Thật ra tôi biết thủ đoạn lừa đảo mới nhất là có người gọi điện cho bạn rồi nhanh chóng cúp máy, nếu bạn hiếu kỳ gọi lại, đối phương sẽ chơi trò lôi lôi kéo kéo với bạn, nghĩ hết cách kéo dài thời gian trò chuyện.

Vì thời điểm đó giá điện thoại đắt tới chết người, khi nhận được hóa đơn điện thoại, bạn sẽ có cảm giác muốn nhảy lầu .

Thủ đoạn lừa đảo cũng như virut máy tính, lúc nào cũng có virut mới xuất hiện, hơn nữa càng lúc càng lợi hại.

Thủ đoạn lừa đảo đủ loại kiểu dáng thật ra đã từ từ phá hủy nhân tính, để tránh bị lừa chỉ có cách đề phòng tất cả mọi người như phòng trộm.

Tôi cho rằng đồng nghiệp nói có lý, cô gái với giọng nói ngọt ngào kia chắc hẳn trong tập đoàn lừa đảo.

Chỉ cần tôi không gọi lại cũng không gặp mặt, cô ta chắc cũng chẳng lừa tiền của tôi được.

Thật đáng tiếc, cô gái với giọng nói dễ nghe vậy, nếu không lừa tiền mà đổi sang lừa tình cảm, vậy ngược lại, tôi lại thấy thích bị lừa.

Một buổi chiều ngày nghỉ, tôi đang ngủ trưa thì đột nhiên bị tiếng di động đánh thức.

“Alo.” Tôi mơ mơ màng màng, nằm trên giường ấn phím nhận cuộc gọi.

“Mai tôi sẽ đổi di động mới rồi, tôi đọc số cho anh, anh lấy bút ghi lại đi.”

“Hả?”

“Mau lấy bút đi.” Cô lại cười, có vẻ rất hài lòng. “Tôi chờ anh.”

Tôi tỉnh lại hơn nửa, là cô nàng lừa đảo tự xưng là Hàn Anh Nhã kia.

“Đợi chút đợi chút.” Tôi giả bộ lấy bút nhưng thật ra vẫn đàng nằm, chẳng buồn cử động. “Được rồi.”

“Anh nghe kỹ nhé.”

Cô ta đọc từ từ dãy số hai lần, rồi lại đọc bình thường thêm một lần nữa.

“Nhớ kỹ đấy, đây là số mới của tôi.” Cô ta nói.

“Ừ. Tôi nhớ rồi.”

“Vậy anh đọc lại để tôi nghe xem nào.”

“Hả?” Tôi hoàn toàn tỉnh táo lại.

“Anh đọc đi.”

“0968…” Tôi ngồi dậy, cố gắng nhớ lại dãy số vừa nghe.

“Là 0986.”

“À à.” Tôi nói. “0986… 519… ừm…”

“592 mới đúng.” Giọng nói cô ta đột nhiên lạnh đi. “Sao anh không lấy bút ghi lại?”

Tôi bị bắt ngay tại trận, khuôn mặt đỏ bừng, không nói nên lời.

Cả tôi và cô ta đều không nói gì, bầu không khí cũng im lặng tới mức kỳ lạ.

“Sao lại định lừa tôi?” Một lát sau, cuối cùng là cô ấy phá tan không khí im lặng.

“Tôi…” Tôi vẫn không nói nên lời.

“Gặp lại sau.”

Nói xong, cô lập tức cúp máy.

Cho dù cô ấy là kẻ lừa đảo, tôi cũng có thể quang minh chính đại nói cô ta đừng lừa đảo nữa, tôi sẽ không mắc mưu đâu.

Chứ không phải giả vờ giả vịt, ứng phó qua loa. Làm như tôi, thật ra cũng là một loại lừa đảo.

Hơn nữa khi cô ấy nói gặp lại sau dường như giọng mang vẻ khóc, chắc cô ấy đang rất đau lòng?

Sao tôi lại định làm tổn thương cô ấy chứ?”

Tôi rất xấu hổ, cũng tự trách bản thân, tâm tình đột nhiên xấu đi.

Tôi ngồi yên trên giường, không muốn nằm xuống lại, cũng không muốn rời giuơnfg.

Không ngờ chỉ mười phút sau di động lại kêu lên. Trên màn hình vẫn là dãy số xa lạ, lại là cô ấy?

“Alo.” Tôi hơi căng thẳng nói.

“Xin lỗi.” Cô gái kia đáp. “Vừa rồi tôi đã không tốt.”

“Không. Là lỗi của tôi.” Tôi nói. “Tôi vừa tình ngủ, hơi mơ màng, mong cô tha thứ.”

“Anh không sai.” Tôi nói. “Tôi đổi số mới, anh vốn không cần phải nhớ.”

“Không.” Tôi sẽ nhớ.” Tôi nói. “Cô có thể cho tôi số mới của mình được không?”

“Anh không cần an ủi tôi.”

“Đây không phải là an ủi mà là tôi thực sự muốn biết.”

“Thật chứ?”

“Ừ. Mau nói đi.” Tôi nhanh chóng lấy cái bút để trong tủ ở đầu giường ra.

Cô ấy nhỏ giọng đọc một lần, tôi lập tức ghi lại.

“Tôi đọc lại, cô nghe xem có sai không nhé.” Tôi đọc lại dãy số vừa viết lên tay.

“Không sai.”

“Giờ tôi đọc ngược lại.” Tôi đọc ngược dãy số trên tay từ trái sang phải. “Đúng không?”

“Đúng.”

“Zero nine eight six five nine two… ”

“Anh làm cái gì thế?”

“Đọc lại số điện thoại của cô bằng tiếng anh.” Tôi nói. “Tiếp theo là tiếng Đài. Khống cáo bối lưu…”

“Được rồi.” Rốt cuộc cô cũng mỉm cười. “Đừng đọc nữa.”

“Vừa rồi là lỗi của tôi, mong cô đừng trách.”

“Ừ.”

“Vậy cô tha thứ cho tôi rồi chứ.”

“Ừ.”

Tôi thở phào một hơi, nhưng lại lập tức nhớ ra, tôi không quen cô ấy.

“Cô Hàn…”

“Gọi cô Hàn nghe lạ quá, cứ gọi tôi Anh Nhã là được.”

“Anh…” Tôi ngừng một chút. “Cô Anh Nhã, tôi thật sự không phải người cô biết.”

“Gọi cô Anh Nhã nghe càng lạ.” Cô cười.

“Quan trọng không phải cô hay không cô.” Tôi gấp rút nói. “Quan trọng là tôi không quen cô.”

“Anh lại bắt đầu rồi.” Cô ngừng cười. “Anh còn muốn chọc tôi giận lại à?”

“Cái này…”

“Cái này cái kia gì.” Cô nói. “Cứ vậy đã. Tôi phải đi làm đây. Bye bye.”

Cô cúp máy, tôi không kịp giải thích tiếp.

Xem ra cô hẳn không phải trong nhóm lừa đảo, nhưng như vậy càng không tốt.

Vì tôi không thể để cô ấy tiếp tục nhận nhầm người.

Làm sao đây? Dẫu tôi nói bao nhiêu lần là tôi không quen cô ấy thì cô ấy vẫn không chịu tin.

Lẽ nào chỉ có cách để cô ấy tới gặp tôi, vậy cô mới hiểu mình nhận sai người?

Gặp mặt là một ý không tồi, nhưng có cần phức tạp như vậy không?

Một tháng sau, cứ cách khoảng ba ngày cô ấy lại gọi điện cho tôi.

Tôi có lúc nhấn mạnh mình vốn không quen cô ấy, nhưng dường như cô ấy hoàn toàn không để ý tới lời tôi nói.

Sau đó tôi cũng lười giải thích tiếp.

Về phần số điện thoại mới của cô ấy, tôi chưa từng gọi, không phải vì tôi lo đấy là lừa đảo qua điện thoại.

Mà là bởi nếu gọi, tôi sẽ chẳng còn lý do gì để nói mình thực sự không quen cô gái đó.

Dần dần tôi cũng quen nhận được điện thoại của cô ấy, hơn nữa còn có thể trò chuyện cũng cô vài câu.

Tới sau này, thâm chí tôi đã gần như quên hẳn, mình vốn không quen cô gái đó.

Tôi rất muốn khiến cô gái ấy biết mình không phải người cô ấy quen, nhưng sau lại lo rằng sau khi mình nói rõ ngọn ngành sẽ không thể nghe lại giọng nói ngọt ngào đó.

Hơn nữa sau khi biết tôi không phải người quen, liệu cô gái ấy sẽ phản ứng ra sao?

Cô ấy sẽ đau lòng, buồn bã? Tâm lý có tổn thương không?

Tôi nên làm gì đây?

Bất tri bất giác, tôi và cô ấy đã nói chuyện với nhau được ba tháng.

Cho dù ba tháng trước chúng tôi không quen không biết, nhưng sau quãng thời gian trò chuyện qua điện thoại như vậy hẳn cũng có thể coi là quen biết rồi?

Trước đây có bạn qua thư, giờ có bạn qua mạng, còn tôi với cô ấy có thể coi là bạn qua điện thoại hay bạn qua di động.

Chỉ tiếc là trong lòng cô ấy, tôi luôn tồn tại dưới hình tượng một người khác.

Tôi xem “Người kết thúc ma quỷ” chiếu lần thứ n trên ti vi, di động lại vang lên.

“Anh đang làm gì vậy?”

“Tôi đang nghĩ về cuộc sống.”

“Anh bớt làm trò đi.” Cô nói. “Anh chỉ đang chán muốn chết thôi.”

“Cô đoán đúng rồi.” Tôi hỏi. “Có chuyện gì vậy?”

“Tôi muốn kể với anh một chuyện.” Cô vui vẻ nói. “Tôi đã sắp tốt nghiệp được rồi.”

“Tốt nghiệp?” Tôi rất bối rối. “Tốt nghiệp ở đâu?”

“Đương nhiên là đại học rồi.”

“Hả?” Tôi gần như nhảy bật dậy khỏi ghế sô pha.

“Sao thế?”

“Cô còn là sinh viên?” Tôi bắt đầu lắp bắp. “Cô… cô mới 22 tuổi?”

“Tôi 23 tuổi rồi.” Cô ấy lại cười nói. “Anh quên rồi à? Tôi đi học muộn một năm.”

Tôi ngạc nhiên tới mức không nói nên lời, tay phải nắm di động cũng lập tức cứng nhắc.

Có lẽ là bởi bản thân giờ đã 35 tuổi nên tôi luôn cho rằng cô ấy khoảng 30 tuổi.

Vì vậy cho dù giọng nói cô gái ấy thật ngọt ngào và trẻ trung, cho dù mấy tháng trước cô ấy còn là người rót rượu, không ngờ tôi lại chưa từng nghĩ tới khả năng cô ấy mới chỉ hơn 20 một chút.

Hóa ra tôi cũng đặt một nửa hình tượng khác trong lòng lên trên người cô gái này.

“Sao đột nhiên lại không nói gì thế?”

“Em…” Cổ họng tôi khô khóc. “Em còn trẻ quá.”

“Anh chỉ hơn tôi có vài tuổi thôi.” Cô ấy lại cười. “Đừng có cậy già mà lên mặt.”

Đâu phải vài tuổi, hơn mười tuổi đấy cô em à, em có thể gọi tôi là chú nữa đấy.

Cô gái này mới 23 tuổi, đang lúc trẻ tuổi mê người, có hạnh phúc thuộc về chính mình, cũng có thể đang khao khát hạnh phúc.

Nếu vì mối quan hệ với tôi, cô ấy bỏ lỡ hắn, vậy chẳng phải tôi đã tạo nghiệp chướng nặng nề rồi sao.

Tôi nghĩ cũng đã tới lúc làm theo lương tâm rồi.

“Cô Hàn.”

“Anh lại bắt đầu rồi.” Cô gái đáp. “Gọi tôi là Anh Nhã.”

“Được. Anh Nhã.” Tôi nói. “Chúng ta có thể gặp nhau không?”

“Được thôi.” Cô mỉm cười rất hài lòng.

Tôi lại cảm động tới mức suýt khóc thành tiếng.

Mấy năm nay, hẹn gặp đàn bà con gái qua điện thoại, các cô ấy luôn nói:

“Á, thật không may, bận mất rồi, hôm nào khác đi. Liên lạc sau.”

Không có cô nào nói rốt cuộc là bận việc gì, càng không phải chỉ nói có một câu duy nhất “được thôi”.

Tuy rằng người mà cô ấy thực sự quen biết không phải con người thật của tôi, nhưng ít nhất, cô ấy cũng tạo cho tôi ảo giác được đồng ý gặp mặt.

Tôi hẹn thời gian và địa điểm với cô gái ấy, buổi tối tám giờ ở Starbucks dưới siêu thị Đức An ở Đài Nam.

Còn hơn ba giờ, tôi tắm rửa trước, sau khi tắm rửa xong lại thay quần áo trước gương.

Từng món từng món một, như trình diễn thời trang.

Tôi không khỏi cười khổ, mình tới để cô gái ấy biết mình không phải người cô ấy quen cơ mà, có phải đi hẹn hò đâu.

Cứ mặc quần áo bình thường vậy.

Tôi chẳng có lòng dạ nào ăn tối, đành ngồi trên ghế sô pha xem phim tới tận lúc phải ra ngoài.

Khi tới Starbucks vẫn còn cách thời gian hẹn chừng 15 phút, tôi bèn bước thẳng vào trong quán.

Gọi cốc cà phê, tìm cái bàn trống nhìn được về phía cửa trước, ngồi xuống.

Ngồi được hai phút rồi mới nhớ ra là mình đâu có biết cô gái ấy, cho dù cô ấy có bước vào cũng đâu nhận ra được.

Vì vậy lại đứng dậy đổi sang vị trí đối diện, quay mặt vào trong cửa hàng.

Song lại nghĩ lại, nếu quay mặt vào trong cửa hàng, cô ấy vào cửa xong sẽ khó thấy tôi.

Vẫn cứ quay mặt ra cửa thì hơn.

Tôi lại đứng dậy lần thứ hai, lại ngồi lại vị trí cũ.

“A!”

Tôi đột nhiên kêu lên một tiếng, vỗ bàn một cái, quấy nhiễu các khách hàng khác trong tiệm.

Đúng là ngốc, tôi không quen cô ấy, cô ấy cũng chẳng biết tôi, có ngồi đâu cũng vậy cả thôi.

Hành động vừa rồi khiến tôi rất xấu hổ, nhịp tim cũng lập tức tăng tốc, tôi phát hiện hai tay mình đang run run.

Giờ mình sao vậy? Có cần căng thẳng tới vậy không?”

Cô ấy trông ra sao? Có thật là một cô gái trẻ không?

Ấn tượng của tôi về những cô gái trẻ hiện giờ đều đến từ những album ảnh trên blog.

Những bức ảnh đó đều do các cô gái tự chụp, hơn nữa tất cả đều là nghiêng máy một góc 45 độ, miệng chu ra.

Nếu không thì cũng là đeo lông mi giả, cố làm cho hai mắt to lên, kẻ lông mày, đánh phấn cho hai má hồng hồng, mặc đồ hở ngực,, liếc nhìn về phía máy ảnh, nhăn mặt nhăn mũi lè lưỡi.

Cô ấy là gái trẻ thời nay sao?

“Hi.” Một cô gái tới trước mặt tôi, mỉm cười nói. “Đã lâu không gặp.”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn cô, hoàn toàn không biết nên phản ứng ra sao.

Cô gái này không phải loại gái trẻ thời nay, theo cách nói của thời chúng tôi, đây là một cô gái xinh đẹp, hơn nữa cũng ít trang điểm.

“Anh chờ tôi một chút.” Cô cười nói. “Tôi đi gọi cà phê.”

Cô gái xoay người tới quầy bar, ánh mắt tôi vẫn dán sát theo bóng lưng cô.

Tôi xác định 100% là mình chưa từng thấy cô gái này, cho dù là trong mơ cũng chưa từng thấy.

Nhưng… Sao cô ấy nhận ra được tôi?

“Anh đang làm gì thế?” Cô bưng cốc cà phê về bên bàn, ngồi xuống.

“Uống cà phê.” Tôi đáp.

“Nói chuyện lâu qua điện thoại, giờ thành câu cửa miệng mất rồi.” Cô mỉm cười nói.

Tôi cười theo nhưng không cách nào cười tự nhiên như cô ấy.

“Cô Hàn…”

“Gọi tôi Anh Nhã.”

“Anh… Anh Nhã. Cô nhìn kỹ mặt tôi đi.” Tôi rất căng thẳng. “Cô từng gặp tôi rồi sao?”

“Ừm…” Cô quan sát cẩn thận khuôn mặt tôi.

Cô ấy mới nhìn được ba giây tôi đã đỏ mặt, theo phản xạ, cúi đầu.

“Này, đừng quay mặt đi chứ.” Cô nói. “Tôi còn chưa thấy rõ mà.

“Nhìn vậy đủ rồi.” Tôi ngẩng đầu lên. “Sao? Cô thực sự nhận ra tôi chứ?”

“Tôi mới chỉ thấy anh hai lần, hơn nữa lần gặp mặt gần nhất cũng đã từ bốn tháng trước rồi.” Cô nói. “Thẳng thắn mà nói, tôi không có mấy ấn tượng về tướng mạo anh.”

“Cái này…”

“Cái này cái kia gì.” Cô lại mỉm cười. “Anh không thể trách tôi được, ánh đèn trong Blue Wave không sáng mấy, sao thấy rõ được.”

“Nhưng cô không thể nhìn nhầm Lương Triều Vĩ dưới ánh nắng thành Kim Thành Võ dưới ánh đèn mờ chứ.”

“Anh nói chuyện vẫn thú vị như vậy.” Cô gái lại cười.

“Tôi…:

“Thật ra là vì hai lần tôi thấy anh, anh đều đang đeo kính mát.” Cô nói.

“Mang kính mát trong pub?” Tôi bối rối. “Gì kỳ vậy.”

“Tôi cũng thấy kỳ, vì thế tôi tưởng anh là người mù. Lúc anh đứng dậy muốn vào toa lét, tôi bèn đỡ anh tới cửa toa lét, anh nói cảm ơn xong mới bảo mình không bị mù.”

Cô mỉm cười. “Chúng ta quen nhau như vậy đấy.”

“Cô không giận à?”

“Anh chỉ đùa thôi mà. Hơn nữa anh còn nói với tôi: cho dù dưới cặp kính đen, em vẫn lấp lánh, diễm lệ như thường.” Cô mỉm cười nói tiếp. “Chẳng cách nào, tôi là con gái, tôi thích những câu như vậy.”

Tuy rất giống phong cách của tôi, nhưng thật đáng tiếc, tôi đâu có nói câu đó.

“Vậy vì sao cậu ta lại mang kính đen?” Tôi hỏi.

“Cậu ta cái gì?” Cô ấy nói: “Là anh mà. Anh nói mình mới phẫu thuật chữa cận thị không lâu, phải mang kính mát để ngăn tia tử ngoại. Ban ngày anh đeo quen rồi, tới tối cũng lười tháo ra.”

“Cuối cùng mọi chuyện cũng rõ ràng rồi.” Tôi nói.

“Hả?”

“Cô Hàn, tôi…”

“Này.” Cô ngắt lời tôi. “Gọi tôi là Anh Nhã.”

“Anh Nhã.” Tôi nói. “Tôi chưa từng phẫu thuật mắt để chữa cận thị.”

“Nhưng anh nói là…”

“Nếu tôi phẫu thuật mắt chữa cận rồi, sao giờ tôi còn đeo kính cận?”

Tôi dùng ngón tay đẩy đẩy cặp mắt trước mũi.

Cô mở to mắt, có vẻ rất kinh ngạc.

“Cô biết cậu ta bao nhiêu tuổi không?”

“Nhìn qua cũng chỉ hơn tôi vài tuổi.” Cô gái không sửa tôi dùng chữ “anh ta” nữa.

“Cô nghĩ tôi bao nhiêu tuổi?”

“Ừm…” Cô gái lại ngắm nghía khuôn mặt tôi. “Anh hẳn đã…”

“Tôi năm nay 35 tuổi.” Tôi nói. “Lớn hơn cô 12 tuổi.

Môi cô hơi nhếch lên, như muốn nói gì đó song lại nói không ra lời.

“Liệu có thể lúc cậu ấy đọc số cho cô, không cẩn thận đọc sai hay là cô ghi sai không?”

“Không thể nào. Tôi dùng di động gọi cho anh ta, vì vậy chúng tôi đều có số của nhau mà.”

“Vậy chắc cậu ta từng gọi điện cho cô.” Tôi xốc lại tinh thần.

“Tôi chưa từng nhận điện thoại của anh ấy.” Cô lắc đầu, rồi cúi xuống im lặng.

Tôi thầm mắng mình ngốc, hiển nhiên số điện thoại hiện giờ của tôi là của cậu ta trước đây, tôi không gọi cho cô ấy, làm sao cô ấy nhận điện được? Hơn nữa nếu cậu ta từng gọi điện, cô ấy cũng chẳng gọi cho tôi mãi như vậy.

“Vậy anh thật sự không phải anh ấy?” Cô ngẩng đầu lên hỏi.

“Ừ.” Tôi nói. “Tôi rất xin lỗi.”

Cô lại nhìn tôi một cái, thần sắc hơi ảm đạm, tôi rất không đành lòng.

Hơn nữa, cảm giác tự trách, xấu hổ, hối hận, tội lỗi lập tức dâng lên trong lòng.

“Cô Hàn.” Tôi nói. “Tôi rất xin lỗi, đều là lỗi của tôi. Tuy tôi thường nói trong điện thoại là mình không phải anh ta song thật ra tôi có thể làm sáng tỏ mọi chuyện sớm hơn. Thế nhưng tôi vẫn không gắng hết sức, vì tôi sợ sau khi cô biết rõ chân tướng, tôi cũng không được nghe giọng cô nữa. Tôi đã quá ích kỷ. Xin lỗi, xin lỗi cô. Tôi…”

Tôi càng nói càng thấy khổ sở, nói tới đoạn sau cổ họng đã nghẹn lại, chẳng thốt lên lời.

Tôi cảm thấy trái tim mình như co thắt lại, không phải bởi cảm giác tội lỗi mà là bởi thần sắc cô đơn của cô ấy.

“Cô Hàn.” Tôi khẽ gọi một tiếng.

Cô gái ấy vẫn không đáp lại, cúi đầu như chìm vào trầm tư.

“Cô Hàn.” Tôi lại gọi thêm một tiếng.

Lần này cô ấy nghe thấy, từ từ ngẩng đầu lên.

“Nói chung tôi rất xin lỗi.” Tôi đứng lên, định đi khỏi. “Tôi nghĩ mình cũng nên đi thôi.”

“Gọi tôi Anh Nhã.” Cô nói.

“Hả?” Tôi ngẩn người.

“Cho dù anh không phải anh ấy thì anh vẫn là anh mà.” Không ngờ cô ấy lại mỉm cười nói: “Tôi với anh cũng chẳng phải không quen không biết gì, không thì ba tháng trò chuyện qua điện thoại kia là lãng phí sao?”

Tôi cảm động tới ngây ngẩn cả người.

“Ngồi đi.” Cô nói. “Còn đứng đó làm gì?”

Tôi như làm theo lệnh, từ từ ngồi xuống, cô mỉm cười với tôi.

“Cảm giác anh tạo cho tôi cũng rất giống cảm giác về anh ấy.” Cô ấy nói.

“Đó là cảm giác gì?” Tôi hiếu kỳ hỏi lại.

“Tôi không tả được.” Cô suy nghĩ một chút rồi nói tiếp. “Nói đơn giản thì có cảm giác rất đáng tin cậy.”

“Thật không?”

“Không thì sao vừa vào cửa tôi đã biết đó là anh?”

“Tôi…” Tôi muốn phản bác nhưng không biết nên phản bác ra sao.

“Còn nữa, anh và anh ấy đều rất lương thiện, đều tha thứ cho sự tùy tiện của tôi.” Cô ấy nói.

“Cô xinh đẹp như vậy, có dù tùy tiện tới mức nào đi chăng nữa cũng vẫn có một đống nam sinh nguyện ý tha thứ mà.”

“Anh cũng như anh ấy vậy, nói rất hay.” Cô mỉm cười.

Cô gái ấy thực sự rất thích hợp với nụ cười, không chỉ tiếng cười ngọt ngào mà ngay cả nụ cười cũng thật tươi tắn.

Cô ấy bắt đầu kể quá trình quen anh ta với tôi.

Ban ngày cô đọc sách, tối tới pub làm nhân viên rót rượu.

Khoảng bốn tháng trước, trường mới khai giảng, đó là lần đầu tiên cô gặp anh ta, khi đó cô ấy vừa thất tình.

Có thể là do thất tình, tâm tình cô rất tệ, thậm chí muốn tạm nghỉ, không đi học nữa.

Nhưng anh ta khuyên cô nên học xong, cũng bảo cô đừng làm người rót rượu nữa để tránh ảnh hưởng tới việc học tập ban ngày.

Có lẽ do hợp ý, cô với anh ta rất thân thiết, dường như cũng có hảo cảm.

“Một tuần sau, tôi lại gặp lại anh ta lần thứ hai.” Cô ấy nói. “Anh ấy nói phải tới đại lục công tác một tháng, rồi hẹn tôi lúc về Đài Loan sẽ lại liên lạc. Nhưng hôm anh ấy về Đài Loan, tôi gọi điện thì người nhận lại là anh.”

Hèn gì lần đầu gọi điện, câu đầu cô đã hỏi: “Anh về chưa?”

“Nhưng tôi với cô nói chuyện ba tháng mà tôi chẳng hề nói muốn gặp mặt. Cô không thấy lạ sao?”

“Không đâu.” Cô ấy nói. “Vì chúng tôi hẹn sau khi tôi tốt nghiệp mới gặp mặt. Vì vậy lúc anh vừa nghe thấy tôi đã tốt nghiệp, hẹn gặp mặt, tôi thật sự rất vui, vì anh chưa quên lời hẹn ấy.”

“Người hẹn cô là cậu ta, không phải tôi.”

“Ừ.” Ánh mắt cô hơi tối đi.

Trái tim tôi lại co thắt lại.

“Cô có biết cậu ta làm việc ở công ty nào không?” Tôi hỏi.

“Không biết.” Cô lắc đầu. “Tôi chỉ biết anh ấy làm kỹ sư điện tử ở Nam Khoa.”

“Cậu ta làm về lập trình? Hay về thiết bị? Hay là RD?”

“Mấy thứ đó tôi không biết.” Cô gái lại lắc đầu.

“Cô thực sự không biết tên cậu ta?”

“Tôi chỉ biết anh ấy họ Thái, cũng quên hỏi tên.” Cô nói. “Anh ấy nói bạn bè đều gọi anh ấy là Solution, nhưng tôi thấy cái tên này khó đọc quá, vì vậy chỉ dùng ‘anh’ để xưng hô với anh ấy.”

“Solution?” Tôi nhíu mày. “Cái tên tiếng Anh này thật kỳ lạ, biết tìm thế nào đây?”

“Anh định tìm anh ấy?” Ánh mắt cô sáng lên.

“Ừ.” Tôi gật đầu. “Tôi không muốn gánh tội chia rẽ hai người.”

“Không nghiêm trọng vậy đâu.” Cô nói. “Tôi với anh ấy chỉ là bạn bè, nói chuyện hợp nhau thôi.”

“Không. Tôi chắc chắn sẽ tìm được cậu ta.” Tôi nói. “Sau khi tìm được tôi sẽ báo cho cô.”

“Vậy cảm ơn.” Cô gái mỉm cười đáp. “Có điều anh thật sự không cần quá để ý đâu.”

Không phải tôi để ý, cũng chẳng phải để bù đắp sai lầm hay làm tiêu trừ cảm giác tội lỗi.

Tôi chỉ muốn thấy nụ cười ngọt ngào của cô ấy.

Vì tôi tin, chỉ cần cậu ta xuất hiện, cô ấy chắc chắn sẽ cười rất thoải mái.

Tôi đột nhiên cảm thấy, giúp các cô gái hài lòng là chuyện quan trọng nhất trên thế giới này.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+