Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện Áo Trắng

Xu Xu, Đừng Khóc – Chương 46 – 47 – 48 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 46

nhỏ Thục Hiền, và Phan Huy.. Huy học giỏi nhất trường Gia Định.. và còn giỏi Toán hơn tôi nữa… 2L cũng tỏ ra ngỡ ngàng ko kém tôi, nhưng rồi, cho dù bất ngờ thế nào, thì chúng tôi vẫn phải…. chiến đấu..

tôi chỉ làm bù nhìn trong phần thi đầu tiên, mà đúng ra, tôi chỉ toàn lo suy nghĩ tùm lum.. lý do tại sao Đu Đu tham gia, cậu ấy ko học giỏi,cũng ko thích bon chen mấy vụ này và rồi, tại sao Đu Đu ko cho tôi biết..

có phải… vì giải thưởng ko.. nếu ko vì tiền, chắc Đu Đu cũng ko muốn lên đấy.. cậu ấy hẳn là rất cần tiền..

tiền tiền tiền…

“đội Grand được 16 điểm, đội Gia Định được 14 điểm. Bây giờ sẽ là phần thi thứ hai” ………

ko được nghỉ giải lao, bọn tôi bước luôn vào phần test IQ, Long nắm chặt vai tôi như đặt niềm tin, còn Lãm.. cậu ấy vẫn lạnh lùng như băng hà.. ko nói tiếng nào.

4 câu hỏi đầu tiên, tôi … nhường cho bên đội Đu Đu, dù biết đáp án sớm nhưng vẫn cố tình bấm chuông chậm.. đến câu thứ 5, Lãm bỗng gạt tay tôi ra và bấm chuông, rồi trả lời đúng..giành điểm..

Lãm và Long đã thức cả đêm để học bài.. họ tỏ ra quyết tâm.. niềm kiêu hãnh của 2L, họ ko muốn thua.

nhưng mà, tôi ko muốn thắng.TT____TT

phía bên kia, Đu Đu gần như ko nhìn tôi, cậu ấy chỉ nhìn anh MC, rồi cúi mặt, né tránh ánh mắt của tôi.. whew… thế là sao chứ…

vì thái độ buông xuôi của tôi, nên Lãm và Long đành tự lực cánh sinh, suốt 20 câu hỏi họ đều cố gắng giành quyền trả lời, nhưng cũng sai đi vài câu.. mà thêm nữa, Huy bên Gia Định cũng có phải tay vừa đâu.. cho nên, cuối cùng, điểm số được san bằng.

trớ trêu thay, phần thi quyết định thắng thua lại là Karate.

Đu Đu ko học Karate bài bản như 2L, cũng ko thi giải bao giờ, nhưng cậu ấy đánh rất giỏi… hồi cấp 2 đã được 1 chú trên phường dạy cho mà..

“mày đánh đi, Long”

tiếng Lãm gần như bị át bởi sự hò reo inh ỏi từ phía khán giả, dĩ nhiên là các học sinh trường tôi.. thái độ của Long có vẻ bất cần, cậu ấy ko vênh váo cao ngạo như thường ngày..mà thay vào đó, cậu ấy kéo tôi ra 1 góc..

“tôi nên đánh thật, hay là đánh giả bộ thôi??”
“sao …hỏi tớ?”
“nó là bạn thân của Xu Xu, nếu tôi đánh thật, nó có gì, Xu có giận tôi ko?”
“vậy… đừng đánh thật…”

tôi ko hiểu tôi khờ, hay là Long khờ, mà cả 2 lại đi thỏa thuận đánh giả bộ để bảo đảm cho Đu Đu
“ko có gì”…ack ack.. cuộc thi các trường với nhau, các thầy cô chỉ chấm điểm kỹ thuật, có phải đi đấu boxing đâu mà đánh sống chết, hic hic..

……. vì cố tình đánh kém, Long thua chỉ sau 4 phút, fans hâm mộ của cậu la ó ỏm tỏi, chỉ trích Long ko thi đấu đúng thực lực, có người còn nói cậu ấy
“bán độ” nữa T___T

Lãm vẫn tỏ ra bình tĩnh, thản nhiên, như cậu ấy ko hề bị sốc gì cả, thậm chí tôi còn thấy Lãm khẽ cười nhếch môi.. trước khi bỏ ra khỏi sàn thi.. ……………………

buổi chiều sau khi thi xong, chúng tôi thu xếp lên xe để về, cô giáo, bạn bè, mọi người đều buồn và giận tôi, lẫn Long, họ ko hiểu tại sao chúng tôi lại như thế.. Kim vẫn đeo vòng hoa trên cổ, ngồi cạnh tôi, nói giọng trách móc..

“Xuân vì Đu Đu đúng ko?”
“……”
“Xuân làm vậy , Đu Đu ko thích đâu, mà còn ảnh hưởng đến cả trường”
“…tớ… mà thôi.”

tôi ngó ra cửa sổ nhìn theo đoàn xe trường Gia Định, cái móc con gấu gắn ở điện thoại trên tay tôi vẫn đung đưa lúc lắc, Đu Đu ơi…

“thằng Long quá đáng lắm, mày đánh vậy mất mặt cả đội.”
“uh, sao thằng Lãm ko đánh để nó đánh vậy??”
“đánh vậy khỏi đánh…”

… mấy bạn nam ngồi sau cứ xỉ vả Long, tôi lắng nghe thì thấy mình… tội lỗi quá… tội nghiệp Long, cậu ấy là cây đinh to…. ai cũng tin tưởng, mà hôm nay… sẵn lòng đánh mất niềm kiêu hãnh, vì… tôi ah…

T___T

“tụi bây ồn quá, thi chơi thôi làm gì ghê vậy!”

giọng Long hơi yếu hơn so với cái vẻ hách dịch mọi khi của mình, có thể cậu ấy cũng thấy mình phụ lòng tin cậy của bạn bè.. La La vẫn chơi trò im lặng suốt..

tôi chẳng muốn nghĩ thêm gì, vì thế tựa đầu vào ghế, cố nhắm mắt ngủ 1 lúc..trong cơn mơ màng, tôi chỉ thấy hình ảnh khi mà Đu Đu.. trao vòng hoa vào cổ của HƯơng Kim.. T___T

“Xuân, dậy xuống xe thôi!!”

tôi bị lay dậy, và vội mở mắt ngó quanh, mọi người đang lục đục bước xuống..

“chuyện gì vậy, Kim?”
“xe mình bị hư rồi.”

thế là tôi cũng lật đật ôm ba lô xuống, chiếc điện thoại đang cầm trên tay, tôi nhét nhanh vào túi quần, để gọn chỗ chen chúc với đám học sinh lố nhố.. thầy quản lý bảo chúng tôi tập trung lại, xe đang ở giữa đường rừng, dễ bị lạc nhau.. bác tài xế bảo xe bị cháy động cơ gì đó, phải mượn xe máy, để đi tìm người đến sửa…

“có lẽ chúng ta phải cắm trại lại 1 buổi nữa. các em đi theo tôi vào trong dựng lều..”

như vậy, đoàn Grand hơn 40 học sinh chúng tôi phải lò tò đi theo thấy quản lý 1 đoạn khá xa, để tìm nơi rộng rãi, thoáng đãng cắm lều..

“để tôi cầm ba lô cho.”

giọng Lãm hơi e dè, sau hơn nửa ngày trời ko nói tiếng nào, bỗng cậu ấy lên tiếng làm tôi bất ngờ, 1 chút vui mừng thóang qua.

Chương 47

“tớ tự mang được rồi.”
“giận tôi chuyện ban nãy à?”
“chuyện gì..?”
“chuyện…tôi ném cái vòng.. xin lỗi nhe.. ko hiểu sao tôi vậy nữa.”
“ah.. tớ còn tưởng cậu giận tớ đó. trông cậu lúc ấy sợ thật..”

tôi nói lí nhí và nhớ lại cái nét mặt của Lãm khi đó, nghĩ tới vẫn còn thấy căng thẳng.. giờ thì khác rồi, cậu ấy cười khẽ rồi đọat cái ba lô trên vai tôi, đi lên trước khi bỏ lại phía sau câu nói lửng..

“ko giận thì cứ để tôi…”

………

sau khi dựng trại xong, trời cũng nhá nhem tối, thầy bí thư Đoàn bảo 1 nhóm bạn nam, cùng thầy đi bộ ra lộ chính để tìm mua thức ăn cho đoàn.. 2L cũng có mặt trong nhóm đó..

“em nào có điện thoại thì hãy gọi về cho gia đình. nếu mất sóng,hết pin hoặc ko có điện thoại, thì đến gặp cô báo nhé.”

cô giáo nói to với chúng tôi để thông báo, 1 vài bạn ko có điện thoại đã nhờ máy cô để báo về nhà. tôi cũng lôi cái máy của mình ra, gọi cho mẹ, ơn trời là nó còn 1 ít pin và cũng bắt được sóng..

“con vẫn ở cạnh 2 cậu bạn đó chứ?”
“dạ…ở đây nhiều bạn lắm…”
“uh, vậy mẹ cũng yên tâm..”
“Đu Đu về chưa mẹ?”
“mẹ đâu biết…chắc là…”

mẹ đang nói dở gì đó, nhưng máy tôi đột nhiên tắt ngúm, có lẽ hết pin rồi… khi gấp nắp máy lại định cho vào ngăn ngoài ba lô, tôi phát hiện con gấu trúc gắn trên đó đã bị rơi mất.

O_____0 nó đâu rồi????????? hoảng hốt đứng bật dậy, tôi tìm quanh khu lều trại của trường, giở các tấm trải, bới hết mớ đồ đạc… cả ở chỗ đám học sinh tôi ko quen nữa, vẫn ko thấy..

hay tôi làm rơi dọc đường?

cứ thế tôi lần mò theo đường ban nãy đã vào, mắt gần như muốn banh ra để nhìn ở dưới chân.. vì đường rừng núi nên toàn là đất đá, lá cây, cứ vài mét, tôi lại nhầm 1 thứ nào đó với con gấu..

hoặc là rác bỏ của khách du lịch, hoặc là miếng sỏi để rồi thất vọng..

mất thật rồi.

khi nghĩ mình đành bỏ cuộc, tôi ngẩng lên định quay về, thì trời đã tối hẳn, chỉ còn ánh trăng sáng vằng vặc, treo trên ngọn cây như chiếc đèn lồng.

phía trước chỉ có mù mịt.

tôi bắt đầu hoảng sợ.

và…chạy…thẳng về trước…… càng chạy, tôi càng chẳng thấy trại của mình ở đâu.. ôi ko…….tôi ko muốn bị thú dữ ăn thịt đâu………….. cô ơi……..

……………

HUK..HUK…huhu… tôi bị lạc rồi… chỉ vì con gấu của Đu Đu… cậu ấy đang ở đâu, có biết tôi đang bị lạc ko… nếu mà cậu ấy biết, chắc chắn sẽ tìm tôi mà..

nhưng… có lẽ cậu ấy ko còn nhớ tôi nữa..

nỗi sợ hãi, cô đơn, hoang mang… làm tôi ko còn sức chạy tiếp, và đành ngồi gục xuống 1 gốc cây nhỏ để khóc.. ……………………

“Xu Xu, đừng khóc. tớ ở đây, ngay cạnh Xu này.”

giọng nói đó, vang ngay bên tai tôi, và tôi bừng mắt ra nhìn…

Lo Lo ngồi trước mặt tôi, 1 tay cậu đặt lên vai tôi, vẻ mặt dường như cũng đã rất mệt mỏi và căng thẳng, tôi ko kịp nghĩ nhiều hơn, vui mừng quá, tôi ôm ngay lấy cổ anh bạn Hot boy của mình…

“huhu,tớ sợ quá đi…”

khóc tức tưởi 1 hồi, tôi quệt nước mắt tèm lem trên mặt, Long thấy vậy thì ngồi nhổm cao và kéo tay áo, lau mặt cho tôi..

“tớ còn sợ hơn, đến phát hỏang.. khi ko thấy Xu Xu đâu cả…”
“hic hic… cậu tìm tớ…lâu chưa?”
“hơn 1 tiếng rồi. bọn tôi còn phải chia nhau ra.”
“bọn tôi?”
“thằng Lãm nó đi hướng kia… để tôi gọi nó..”

nói đoạn, Long lấy điện thoại gọi cho Lãm.. khoảng 5 phút sau thì Lãm chạy tới, nét mặt gầy càng thêm xanh xao phờ phạc… hẳn họ đã cuống lên để tìm 1 con nhỏ đã khờ mà còn rộn chuyện như tôi.. dù muốn nói lời xin lỗi, nhưng tôi lại chỉ cúi mặt, bấu chặt vạt áo Long và bước theo 2L….

“Xuân vừa khóc phải ko?”
“……”
“mày hỏi thừa. 1 đứa con gái bị lạc trong chỗ này ko sợ đến phát khóc mới lạ”
“…..uhm……”

dù gật gù nhưng dường như Lãm ko quan tâm tới lời Long, cậu ấy cứ nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, quan sát bằng cái vẻ rất đau lòng… thì phải…

“mà Xu Xu đi lang thang ra đây làm QUÁI GÌ THẾ KO BIẾT!”

đang đi, bỗng Long nổi cáu lên quay lại hỏi tôi lớn tiếng, tôi giật mình buông áo Long ra và lùi về sau.. chạm phải Lãm..

“mày bị gì vậy?”
“tao hỏi Xu Xu, đi lung tung làm gì làm người ta lo muốn chếttttt luônnnnnn! T___T”

Long nói xong thì bỗng xấu hổ, gãi đầu, lúng túng rồi đi tiếp lên trước… như ko hiểu sao mình lại như thế.. tôi còn đang chưa kịp tỉnh táo sau vụ lạc đường, nghe xong càng thêm rối tinh.. Lãm bật cười khẽ và nắm cánh tay tôi kéo đi

“nhanh lên ko thôi mọi người chờ.” ……………………………

tôi về được trại sau khoảng 10 phút, nhờ Lãm có đèn pin và la bàn, thực ra đó là cái la bàn con có sẵn trên đồng hồ Lãm, cậu ấy bảo rằng hồi cấp 2 được người truyền giáo tặng cho, trong 1 lớp Hướng đạo sinh..

hèn gì mà Lãm thạo việc dã ngoại như vậy, từ dựng lều, làm cột cờ cắm, đến chữa chân cho Kim…

cô giáo thở phào nhẹ nhõm, còn vài bạn thì lầm bầm vẻ khó chịu.. chắc họ than phiền tôi.. T___T

“của Xu Xu nè.” ===

Chương 48

Long chìa ra cho tôi 1 phần bánh sandwich mềm có kẹp thịt, cậu ấy cũng cầm 1 cái tương tự..

“cậu cũng chưa ăn à?”
“vừa về tới trại định ăn, ko thấy Xu thì tôi và thằng Lãm lao đi tìm ngay…”
“oh… xin..lỗi… mà Lãm đâu rồi?”
“nó ăn đằng kia..”

theo hướng Long chỉ, tôi nhận ra Lãm đang ngồi cùng với đám bạn Karate vừa ăn phần sandwich của mình… vừa nói gì đó.. bỗng cậu ấy liếc sang chỗ tôi, chạm phải ánh mắt của tôi, cậu vội quay đi nhanh..

“điện thoại hết pin hả?”
“gì cơ?… ờ… hết rồi..”
“hèn chi gọi mãi ko được… mà hết pin lại ko chịu ngồi yên cho tớ nhờ!!!”
“tớ … tìm con gấu…”

tôi giải thích cho Long, chắc vì sợ cậu ấy bảo tôi chạy lung tung… tôi có lý do mà… hic hic…

“hả?????? GẤU?? GẤU NÀO??”

tiếng Long hỏi cứ như là chúng tôi đang nói về con gấu…thật, khiến mọi người hốt hoảng trơ mắt ra, rồi chạy xúm lại thành 1 góc…bu lấy Long…

“sao ? sao?? gấu ở đâu?? trong này có gấu hả??”
“eo ơi sợ quá”
“TRÁNH RA COI!!”

vì bị bao quanh, kẻ túm áo, người ôm tay, Long bực bội quát to với đám bạn… làm thầy phụ trách phải bước tới giải tán..

“trong đây là khu du lịch rừng, làm gì có gấu, mấy trò về chỗ ngủ sớm đi”

nhờ vậy mà bọn họ mới chịu rời khỏi chúng tôi, lục đục về lại lều của mình… tuy nhiên Lo Lo vẫn ko chịu cho qua chuyện, cậu ấy kéo tôi ngồi xuống..

“sao, gấu nào, Xu nói tớ nghe xem”

tôi đành phải lôi cái điện thoại, với sợi dây trang trí chỉ còn trơ trơ đưa cho Long…

“con gấu trúc mà tớ đeo vào điện thoại này áh”
“xời… tưởng gì… lại là cái đồ xí xọn này…”

Long vừa nói, vừa cầm cái điện thoại của tôi lên trước mặt, đung đưa sợi dây trống… ngắm nghía..

“Xu Xu thích thì tớ mua cho con khác đẹp hơn.”
“ko… tớ chỉ thích con gấu..”
“vậy thì mua con gấu!”

Long ko hiểu, rằng ko phải là con gấu hay con… rồng, mà là do ai đã tặng cho … hic, mà thôi, nói thêm cũng chẳng ích gì, tôi chỉ thở dài, lấy lại cái điện thoại và mặt thì buồn thiu.

“mai mốt những lúc thế này, đừng có đi đâu 1 mình nhé, tôi sợ mất Xu Xu lắm”

giọng Long hơi thấp, cũng ko có vẻ đùa giỡn, cậu ấy nói như thể van xin tôi vậy… +__+ sao lại sợ mất tôi, tôi có phải vàng 9999 đâu… nhưng với thái độ thành khẩn của Long, tôi chỉ biết gật đầu, dù sao thì lần này là tôi sai rành rành rồi. …………………………………

hơn 10h sáng ngày hôm sau, xe mới sửa xong được, đến hơn 8h tối mới về tới thành phố. bọn tôi vừa mệt vừa buồn ngủ, có bạn còn bị bệnh cảm do ngủ ngoài gió, thật là 1 chuyến đi thất bại…

tôi chia tay Long và Hương Kim tại trường, lên cùng tuyến xe búyt với Lãm để về nhà… giờ chỉ mong bay lên giường và ngủ cái vèo thôi..

mọi chuyện rồi cũng sẽ qua đi, như 1 giấc mơ..

“nếu mệt thì tựa vào ghế ngủ đi…”

Lãm nói nhỏ với tôi, đôi mắt vẫn sâu thẳm như thế, đường từ trường về nhà tôi ko bao xa… ngủ làm gì… vì vậy, tôi lắc đầu…

thế mà, chỉ 5 phút, tôi ngủ gục bên cạnh Lãm.. chỉ khi cậu ấy lay gọi tôi dậy xuống trạm, tôi mới mở mắt nổi..

“sao…cậu xuống theo tớ?”
“trời tối mà, tôi đưa Xuân về rồi bắt chuyến khác”
“mới 8h… ko sao đâu…”
“đừng cãi, đi thôi..”

La La lại giật ba lô của tôi và kéo tôi đi nhanh, cậu ấy cũng đã rất mệt rồi… tôi về đến cửa nhà thì Lãm quay ra ngay, tôi còn chưa kịp nói câu cảm ơn. sao vội vậy cà..?

“về rồi hả? có sao ko?”

tiếng nói đó… cất lên khi tôi chưa bấm chuông… là Đu Đu.. nhìn thấy cậu ấy, tôi vừa giận, vừa tức, vừa… nhớ, cảm giác cứ lộn tùng phèo… thành ra… ứa nước mắt… hổng nói được gì.

“sao vậy? sao khóc?”
“ghét cậu lắmm!!”
“mắc gì ghét tớ?? lẽ ra tớ đã định sang cho cậu 1 trận …nữa là…”
“………huh??…… tại sao?”
“……thôi, vào nhà đi, trông cậu oải lắm rồi…”

Đu Đu 1 tay đẩy tôi vào cửa.. 1 tay thì bấm chuông… trước khi mẹ tôi ra, Đu Đu chỉ vội nói 1 câu ngắn..

“lau nước mắt đi, Xu Xu. mít ướt quá.”

TT__TT ……………………

tôi giấu nhẹm chuyện bị lạc gần 2 tiếng đồng hồ, chỉ kể ba mẹ vụ thi gặp Đu Đu mà thôi…

“vậy là con nhường cho nó thắng hả?”
“cũng ko hẳn… con nhường vài câu đầu thôi à..”
“hèn gì mà nó sang kiếm con ngay chiều qua, vẻ hầm hầm..”
“vậy sao ba??”

kiếm tôi ngay khi về, vẻ hầm hầm?? hic, cậu ấy đúng là
“định cho tôi 1 trận”… nhưng, tại sao chứ..?

“chắc nó tự ái. mà khi nghe con bị kẹt lại 1 đêm, thì nó xìu đi… thấy có vẻ lo..”
“lo cho con hả ba?”

ba tôi mỉm cười, gật đầu, và vuốt tóc tôi, hiếm khi thấy ba dịu dàng như vậy.. ^__^ có lẽ vì đây là lần đầu tiên tôi xa nhà đến 3 ngày trời..

“thôi, đi ngủ đi, 2 cha con nói chuyện khuya quá rồi.”

mẹ tôi khóac tay bảo ba tôi để tôi ngủ sớm, vì thế ba theo mẹ ra ngoài khép cửa phòng, trước khi đóng lại, ba nháy mắt nói với tôi..

“con khờ nổi tiếng mà, ai mà ko lo. ngủ ngon, con gái.”

yeah… ba ngủ ngon… mẹ ngủ ngon…. khờ đến nổi tiếng cơ đấy… ack ack… nhưng lời ba làm tôi thấy an ủi… Đu Đu vẫn biết lo cho tôi. whew… woa… ngủ thôi..

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+