Trang chủ » Thế giới truyện » Tự sáng tác

Xuân khứ, Nhất chi mai – chương 20 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Tiết
Thanh minh, nhựa mới căng tràn trong thân cây. Đi bộ trong rừng, đạp lên cỏ xuân
phơi phới, tôi như ngửi thấy mùi men đất trời loãng ra trong không khí. Hôm nay
là mười sáu. Bầu trời đêm cao và rộng. Trăng tròn vành vạnh, tiếng dế kêu rin
rin nghe êm tai hơn bao giờ hết.

Tôi
và Đông bước từ rừng trúc ra. Hạ tỷ báo có quân kĩ bị ốm, không đến lãnh cung,
tỷ ấy cũng không đi được. Đông đột ngột dừng lại, tôi giật mình, khẩn trương
nhìn bốn phía. Nhưng Đông không động đến chuôi kiếm, ánh mắt lặng nhìn về phía
trước. Tôi nghiêng đầu khỏi bóng lưng chàng. Hồ nước trong lành. Trăng soi đáy nước.
Dường như có cái gì đó từ từ tan trong lòng tôi, mặt hồ như tấm gương, chuyện
cũ chảy qua dòng nước. Đây là tôi, mười tuổi ríu rít chạy theo Lục ca, chưa
biết nỗi đau mất mát. Là đêm trăng trên núi, mặt trăng to tròn vành vạnh, giơ
tay lên tưởng chạm vào, trong rừng khuya, có tiếng kèn lá gọi bạn của chàng
trai Mảng. Là căn nhà nhỏ ngập trong vường thuốc. Mới đây thôi, mà sao như đã
cả một đời người.

Tôi
phủi sương ngồi xuống đám cỏ. Lúc sau, cảm giác tiếng thở thật gần. Đông đã
ngồi cạnh tôi. Tôi bứt một ngọn cỏ, xé làm đôi. Thơm quá ! Đom đóm còn ít, lác
đác vài con sáng lập lòe trên mặt hồ.


Sau khi trận chiến này kết thúc, huynh sẽ làm gì ?

Chàng
không trả lời. Từ trước tới nay chưa bao giờ chàng đi quá chủ đề công việc, mà
khi bàn chuyện, thường chủ yếu tôi và Hạ tỷ nói, nhiều khi tôi cảm giác giữa
Hương và chàng, hình như chàng mới là người không nói được. 

Tôi
cười tự giễu.


Để muội đoán, huynh sẽ tiếp tục làm hộ vệ của Hoàng huynh, nếu không may bị
thích khách giết, chết trong sự cảm kích của Hoàng gia. Nhưng với võ công của
huynh, muội nghĩ khả năng này không cao, có lẽ huynh sẽ sống bình an, lấy một
vị tiểu thư nào đó, sinh con, dạy dỗ thế hệ hộ vệ tiếp theo, cuối cùng chết vì
già yếu và ốm đau bệnh tật, được tất cả mọi người tiếc thương. Dù vậy, thế nào
cũng sẽ vẫn có người nhớ tới huynh, phải không ?


Nếu muội chết, huynh hãy nhớ đến muội nhé !


Nói ngu ngốc!

Giọng
chàng như cơn rét ngọt đầu đông.

Đó
là lời đầu tiên chàng nói với tôi.

Đột
nhiên tôi cũng cảm thấy bản thân thật ngu ngốc, chỉ là nhân sinh vô thường, ai
biết được ngày mai sẽ ra sao ?

Tôi
nhắm mắt, đắm mình trong ánh trăng, khẽ nói :


Cho muội …tựa vào vai huynh một lần này thôi, được không ?

Đêm
ấy, trong giấc ngủ chập chờn của tôi, có cái lạnh của sương đêm, mùi cỏ mới cắt
và một bờ vai mang hơi ấm thấm tận vào tim.

Tôi
nghĩ có lẽ, tôi động lòng xuân mất rồi. Với chàng trai tôi mới gặp chưa đầy hai
tháng, mới chỉ biết qua cái tên không biết giả hay thật và khuôn mặt chỉ nhìn
thấy đôi mắt, nhưng lại cho tôi cảm giác an toàn đến kì lạ. Tôi chưa thích ai
bao giờ, nên cũng không biết có thật là bản thân thích chàng không, hay chỉ là bị
thu hút bởi cái mới. Tuy vậy, những lúc bên chàng, nghe tim đập loạn xạ, đối
với một kẻ trầm ổn như tôi, thật sự thấy vui vẻ. Hạ tỷ là người nhận ra đầu
tiên. Tỷ ấy nheo một con mắt, nhếch mép cười đầy mờ ám.


An Tư à, mùa xuân đến rồi phải không ? Ha ha, trước kia ta thấy muội như bà cụ
non, không khỏi nghĩ lão hủ nho nhà muội dạy hư muội mất rồi, không ngờ tẩm
ngầm tầm ngầm mà đấm chết voi, Hạ ta được mở rộng tầm mắt hen.

Bộ
dạng của tỷ thật khiến tôi sởn da ốc, tóc trên đầu dựng hết lên một lượt, ai
oán nói :


Hạ tỷ, muội biết tỷ sắc nước hương đời, nhưng không cần bày ra bộ dạng tú bà dụ
dỗ con gái nhà lành vậy không ?

Nhưng  điều Hạ tỷ nói làm tôi thật suy nghĩ. Tỷ nói
:


Muội thích Đông, tỷ không phản đối. Con người hắn rất được, ngoài hơi lạnh lùng
thì xứng đáng là kẻ để gửi gắm cả đời. Nhưng muội có nghĩ bản thân hiện tại
đang là thiếp thất của Thoát Hoan, sau này nếu hắn thua chạy về nước không mang
theo muội, dù muội chưa bị phá thân, thì liệu Đông có chấp nhận muội không ?
Đấy là hiện tại, còn việc sủng hạnh, bây giờ không có, ai nói trước được sau
này có hay không ? Lúc ấy muội tính sao ? Tình yêu không thể phân định đúng,
sai, tuy vậy người không vì mình, trời chu đất diệt, nếu thứ tình cảm ấy biết
trước khiến ta đau khổ, vậy sao phải cố chấp theo đuổi làm gì, không bằng khi
nó bén rễ chưa sâu, dứt khoát nhổ bỏ, đau dài không bằng đau ngắn !

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+