Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Xuỵt, Đừng nói ta yêu hắn – Chương 02 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 2:
Vừa đến cuối tuần Đinh Tử Nhu hẹn Hùng Bảo Bảo đến tửu quán uống rượu. Nữ nhân lúc thất tình là yếu ớt nhất, rốt cuộc buộc Hùng Bảo Bảo tuần nào cũng phải đi theo, chịu trách nhiệm đem người uống đến say không còn biết gì, Đinh Tử Nhu đưa về nhà.
Tháng nầy, điện thoại trong nhà Bảo Bảo hai mươi bốn giờ đợi lệnh, Đinh Tử Nhu một khi mất ngủ, liền gọi điện thoại cùng Bảo Bảo tố khổ. Bảo Bảo nghe Tử Nhu nói chuyện cô cùng Đại Vĩ, nghe xong cũng chỉ có thể yên lặng. Ai, thật không hiểu nổi, làm chi vẫn không thể quên? Bảo Bảo không sợ người khác làm phiền, nghe Tử Nhu khóc lóc kể lể quá trình bọn họ gặp gỡ, theo cô chửi mắng Kiều Đại Vĩ, nguyền rủa Kiều Đại Vĩ. Theo cô gầy dựng lại lòng tin, chấn tác tinh thần, khai sáng tương lai.
Bảo Bảo hết lòng quan tâm giúp đỡ, phụng bồi Tử Nhu. Ai kêu tình nghĩa đáng giá ngàn vàng, làm người chính là phải có nghĩa khí. Đây là quan niệm của Bảo Bảo, nhưng —— Cuối tuần này, một đêm trăng thanh gió mát, Bảo Bảo đột nhiên có ham muốn giết người!
Trên đường đi đến quán rượu, Bảo Bảo bị một cuộc điện thoại chặn lại cước bộ.
“Cậu nói gì? Có can đảm nói lại lần nữa xem!”
Bảo Bảo lãnh thanh nói.
“Không nên nữa.”
Tốn rất nhiều tiền ai, Đại Nghiệp lục lục túi, mau khóc.
“Hay là… tịch thu vài cuốn được rồi a?”
Gia Cường cùng cô thương lượng.
“Hay là muốn tôi trực tiếp nộp cho ba mẹ của các cậu?”
Bảo Bảo hỏi.
“Không cần, không cần!”
“Sẽ bị mắng chết!”
Hai người kinh hô.
“Hừ, biết điều mau trở về cho tôi, người trưởng thành mới có thể xem cái này, nghe rõ chưa?”
(Clair: ừm… ừm… Người trưởng thành mới có thể xem cái này… *Hắc hắc* cười gian)
Hai tên tiểu quỷ ủ rũ đi.
Hừ, nhỏ như vậy cũng đòi xem phim SEX, xem qua nếu là quá hưng phấn rồi làm thế nào?! (Clair: Ai biết là làm thế nào ) Bảo Bảo giơ lên túi giấy, băng qua đường đến PUB đối diện.
Tối cuối tuần, PUB tràn ngập mùi khói thuốc, âm nhạc gợi cảm, rất nhiều khoáng nam oán nữ.
Có người bận rộn đem tử, có người tìm một đêm tình, có người thiếp thân nhiệt vũ, có người núp ở một góc nói yêu thương.
Đàm Hạ Thụ, Trầm Khải, còn có “Đinh tiên sinh” Hàn Chấn Thanh, ba người ngồi ở trên ghế sa lon hình chữ L màu lam. Trầm Khải cùng Hàn Chấn Thanh ngồi một bên, Hạ Thụ một người ngồi ở bên ghế trông về phía quầy ba.
Anh dựa vào ghế sa lon, trong miệng ngậm điếu xì gà, trong tay một chén Tiêu bang Mã Đinh ni (Clair: một loại rượu gì đó ta không biết), rượu màu xanh biếc đựng trong ly thủy tinh bầu dục tản ra hơi lạnh bay bổng.
“Uy, cậu lần này cần ở lại bao lâu?”
Trầm Khải hỏi Hàn Chấn Thanh.
“Còn xem chỉ thị của tổng bộ.”
Hàn Chấn Thanh mặc một bộ âu phục màu đen, kiểm tra chiếc máy tính cỡ nhỏ trong lòng bàn tay.
“Uy, lúc nào mới xin được cho tôi đi thăm tổng bộ của các cậu?”
Tổng bộ Cảnh sát hình sự quốc tế nghe đồn được xây ở trên nước, rất thần bí, Trầm Khải rất muốn đi thăm một lần.
Hàn Chấn Thanh liếc về phía Đàm Hạ Thụ.
“Cậu có đi hay không? Tổng bộ rất hoan nghênh cậu.”
Đàm Hạ Thụ cười phun ra một đoàn khói, lắc đầu.
Trầm Khải oa oa gọi:
“Uy, tìm tôi đi đi, tôi mặc dù không giống Hạ Thụ có tài mở khóa, nhưng tôi có năng lực phá án mạnh, ba năm trước đây phá được một tập đoàn buôn lậu, hai năm trước bắt…”
Trầm Khải wow kéo wow kéo hướng Hàn Chấn Thanh kể ra những chiến tích huyền diệu của mình, Hàn Chấn Thanh chú ý đến Đàm Hạ Thụ thỉnh thoảng nhìn về phía quầy ba, hỏi anh:
“Đang nhìn cái gì?”
“Đương nhiên là nhìn người đẹp.”
Trầm Khải trách móc:
“Hạ Thụ, cậu điều kiện tốt như vậy, muốn nữ nhân nào đều được. Khỏi phải nhìn, thích vị kia? Đi mời cô ấy tới đây ngồi.”
“Nào có dễ dàng như vậy.”
Hạ Thụ hớp một ngụm rượu.
“Không dễ?”
Ngồi ở bên hai vị nam nhân xuất sắc, Trầm Khải cảm giác tự ti lại tái phát. Hắn liếc về phía Hàn Chấn Thanh bên cạnh, Hàn Chấn Thanh đường viền khắc sâu, vóc dáng cao gầy, vóc người gầy gò bền chắc, tính tình trầm tĩnh, có loại lực hấp dẫn thần bí. Vừa lại hướng Đàm Hạ Thụ, Đàm Hạ Thụ mặc một bộ âu phục may đo khéo léo, khuôn mặt anh tuấn siêu phàm, giở tay nhấc chân lộ ra hồn nhiên thiên thành mị lực, giống như con báo của rừng mưa nhiệt đới Châu Mỹ, cuồng dã nhiệt tình. Trầm Khải lại cúi đầu nhìn lại thân thể mập mạp của mình ——
“Ai… Các cậu không giống tôi a, hai người các cậu cao lớn anh tuấn, không có nữ nhân có thể cự tuyệt các cậu.”
Chỉ cần ngồi ở đây, là có thể thỉnh thoảng tiếp nhận mị nhãn bốn phương tám hướng phóng đến, các nữ nhân liên tiếp đi qua, liếc về phía này, giả vờ như làm rơi đồ vật ở chỗ này, cố ý đứng ở bên cạnh Hàn Chấn Thanh cười cười, nói nói, cố ý tựa vào bên cạnh ghế sa lon Đàm Hạ Thụ. Ai, hai cái máy phát điện siêu cấp này, cùng bọn họ làm bằng hữu hắn tuy cảm thấy vinh quang, nhưng rất khó để không thấy tự ti.
Trầm Khải phất tay một cái, than thở:
“Nữ nhân đối với mị lực của các cậu không có sức chống cự!”
“Tôi cũng từng bị nữ nhân cự tuyệt.”
Hạ Thụ nhẹ quơ quơ chén rượu.
“Không thể nào.”
Trầm Khải không tin.
“Thật.”
Hạ Thụ để chén rượu xuống.
“Người nào? Người nào có thể cự tuyệt cậu?”
Trầm Khải tò mò.
“Cô ấy.”
Hạ Thụ cằm hướng quầy ba chỉ.
Trầm Khải theo phương hướng nhìn lại, bên quầy bar đang ngồi năm nữ bốn nam. Hắn suy đoán nói:
“Y phục màu đỏ?”
Nữ nhân mặc bộ đồ đỏ ó sát lấy thân mình, lưng nhỏ, mông tròn, chỉ nhìn bóng lưng là có thể làm cho nam nhân động dục.
“Không.”
Hạ Thụ lắc đầu.
Hàn Chấn Thanh đem máy tính cất vào trong túi, cũng nhìn về quầy ba.
Trầm Khải lại đoán:
“Âu phục màu lam?”
Nữ nhân mặc âu phục màu lam, hai chân bắt chéo, đang cùng nam nhân bên cạnh nói nói, vẻ mặt quyến rũ, tư thế ngồi dày. Ừ, nhất định là cô ta.
“Không phải.”
Hạ Thụ lắc đầu, nụ cười càng sâu.
“Người mặc đồ đen.”
Hàn Chấn Thanh suy đoán.
“Đúng rồi.”
Hạ Thụ nhướng mày.
“A?”
Trầm Khải vội vàng móc mắt kính trong túi đeo lên, nhìn kỹ:
“Cô ta?”
Nữ nhân mặc áo đen nữ nhân ngồi quay lưng về phía bọn họ, vóc người cao gầy, ăn mặc bình thường. Mặc bộ quần áo màu đen tầm thường, kiểu dáng trung tính, một cái quần jean, một đôi giày da màu cà phê. Ừ, trừ đi một ít đầu tóc dài, chỉ xem bóng lưng, không thế nào mê người a! Vừa không đầy đặn, thí thí cũng không khá lớn. Nhưng là, cô ta cự tuyệt Đàm Hạ Thụ?!
“Tôi từng mời cô ấy uống cà phê, bị cự tuyệt.”
Đàm Hạ Thụ nói rất bi thương, nhưng trong mắt lại tràn ngập nụ cười. Ấn tượng lần đó thật khắc sâu! Hùng Bảo Bảo mới vừa bước một bước vào PUB, anh lập tức nhận ra cô.
“Lẽ nào, có khả năng cô ấy muốn làm cao?”
Trầm Khải hỏi. Nữ nhân thích nhất chiêu này, trước cự tuyệt mấy lần, cố ý treo ngược chân nam nhân khẩu vị, gặp gỡ càng căng thẳng lại càng thích.
“Không, cũng không phải.”
Hạ Thụ cười lắc đầu. Lần đó, cô cự tuyệt rất quyết đoán. Không nghĩ tới tối nay lại ở chỗ này vô tình gặp gỡ, thật có duyên.
“Có người đi qua.”
Hàn Chấn Thanh nói.
Đàm Hạ Thụ nhìn thấy, Trầm Khải cũng chú ý tới. Có tên du côn đến gần cô, ở bên cạnh cô nói chuyện. Lưu manh càng đến gần càng gần, cô quay mặt lại, vẻ mặt khinh thường, mắng hắn mấy câu, lưu manh cười không đi, quấn lấy cô nói chuyện, ánh mắt của cô càng ngày càng khó coi.
“Hạ Thụ, mau qua đó, biểu diễn một màn anh hùng cứu mỹ nhân.”
Trầm Khải ồn ào. Chiêu này rất hữu dụng, tận dụng thời cơ. Trầm Khải thanh âm kích động, làm Hàn Chấn Thanh bật cười, Hạ Thụ sách sách lắc đầu.
“Tôi xem ra, không cần.”
Anh hùng cứu mỹ nhân? Cũng không phải là chưa từng thấy Hùng Bảo Bảo đánh người. Cô lợi hại như vậy, mười tên du côn cũng có thể ứng phó. Hạ Thụ hứng thú dạt dào nghiên cứu nét mặt của cô, nhìn cô vẻ mặt dần dần không kiên nhẫn, thân thể cũng ngày càng cứng lại, ha hả, đám lưu manh kia nên mở to mắt mà lo lắng.

“Hạ Thụ, còn không đi? Cô ấy mau bị phiền đã chết.”
Trầm Khải thúc giục.
“Ừ, có trò hay để nhìn.”
Hàn Chấn Thanh chú ý tới Hùng Bảo Bảo cứng còng thân thể, đó là dấu hiệu tức giận.
“Đúng a.”
Đàm Hạ Thụ mỉm cười.

 

Bên quầy bar ——
“Cưng à, còn ngồi, cái mông sẽ trở nên to lớn đó.”
Tên lưu manh ra vẻ hài hước.
“Cưng à, anh chú ý em đã lâu rồi, không ai ngồi cùng em, như thế nào? Rất cô đơn đó, có muốn hay không cùng anh khiêu vũ, chảy mồ hôi một chút cũng không tệ đó, ha hả a…”
Tên lưu manh hài hước chỉ có mình hắn hiểu.
Hùng Bảo Bảo chuẩn bị động thủ, gã lưu manh này muốn chết, quấn lấy cô nói vài câu trêu chọc coi như xong, còn muốn động thủ động cước?
“Cưng à, Hmm la ~~”
Tay hắn huơ huơ trước mặt Bảo Bảo.
“Không nhìn thấy anh sao? Hmm la, anh đang cùng em nói chuyện a, không nên trang khốc nữa, khốc nữa sẽ bị nội thương đó. Như thế nào? Anh mời em uống rượu? Cười một cái nha, cười một náo nào.”
Một tay đẩy bả vai Bảo Bảo.
Đủ rồi! Bảo Bảo bắt lấy tay của hắn.
“Đó ha hả, đó ha hả ~~”
Tên lưu manh không biết đại họa sắp đổ xuống đầu, tiếp tục phệ:
“Bắt tay của ta? Wow, nhiệt tình đó, kích thích đó!”
“Có muốn kích thích hơn nữa hay không?”
Bảo Bảo cười lạnh, mắt liếc nhìn.
“Nga ~~ tốt!”
Tên lưu manh một đôi sắc nhãn nhìn chằm chằm Bảo Bảo, sướng đã chết, tối nay thật may mắn!
Bảo Bảo chợn lông mày, tên lưu manh tâm tình lay dộng. Bảo Bảo mỉm cười, lưu manh dùng sức hướng cô đá măt, tràn đầy ám hiệu tình tứ. Bảo Bảo hí mắt, nụ cười càng sâu, đột nhiên chuyển một cái.
“A, a! A ~~”
Tên lưu manh bi thống kêu gào. Bên kia, Đàm Hạ Thụ cùng các bằng hữu thấy vậy cười ha ha.
Bảo Bảo đem tay của hắn bẻ quặt ra sau, tên lưu manh nửa người trên gục ở quầy ba, ngoan đắc tượng con chó. Cô cúi nhìn gương mặt đau đến vặn vẹo, nhẹ nhàng nói:
“Ta uống rượu, ghét nhất bị đến gần, hơn nữa là loại người hèn hạ, háo sắc như ngươi, thức thời nhanh chóng biến đi cho ta, có nghe thấy không?”
“Nghe thấy, nghe thấy, tỷ tỷ, đại tỷ, đau nha… Mau buông tay.”
<span style="outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; font-size: medium; vertical-align: baseline; background-image: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: transparent;

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+