Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Xuỵt, Đừng nói ta yêu hắn – Chương 04 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 4

Không gian u ám, tại quán rượu Thiên Mẫu, ẩn sau không gian uống rượu, là nơi để cho người ta gầm thét, phát tiết. Vài gã đàn ông cở bỏ cà vạt, giải khai áo sơ mi, vén tay áo lên, uống bia, đôi với trận đấu trên lôi đài gào thét.

Nơi này là thiên đường giúp đàn ông phát tiết tinh lực dư thừa, Đinh Tử Nhu bị dọa đến. Chưa từng biết lại có chỗ dã man như vậy, thân thể xinh xắn của cô lẫn với những cơ thể cường tráng, mạnh mẽ đầy mùi đàn ông, khiến cô muốn hít thở không thông, hơn nữa hưng phấn đến sắp chảy máu mũi, nơi này rất nhiều mãnh nam đó!

“Lão Đại, cậu xác định?”

Cô hỏi Bảo Bảo.

Hùng Bảo Bảo đeo lên mũ bảo hiểm cùng găng tay, bộ dạng rất hưng phấn. Dầy ~~ chờ một chút sẽ cho hắn chết! Cô nhìn hướng Đàm Hạ Thụ.

“Đàm Hạ Thụ, tôi hạ thủ rất không lưu tình, bây giờ cầu xin tha thứ vẫn còn kịp.”

Phanh, hai tay đập vào nhau, hướng anh thị uy.

“Cũng có chuyện muốn nói với em ——”

Hạ Thụ cũng võ trang đầy đủ, đầu bịt kín , một đôi tròng mắt đen lóe ra.

“Đánh thắng em, em sẽ phải làm bạn gái của tôi.”

“Đó là chuyện không có khả năng.”

Ở Đài Loan, những người đàn ông có thể đánh thắng được cô, Bảo Bảo toàn bộ đều biết. Trong số bạn của cha cô cũng chỉ có mấy vị giáo luyện có thể cùng cô giao đấu. Đàm Hạ Thụ? Bảo Bảo liếc nhìn anh.

Ha hả, hắn là rễ hành a? Mặc dù hắn cũng có bộ dạng tráng kiện, bất quá tám phần là miệng cọp gan thỏ, một quyền này đánh xuống, khẳng định miệng sùi bọt mép, ngã xuống đất bất tỉnh.

“Số hai mươi.”

Hàn Chấn Thanh lấy ra hai tờ phiếu. Mới rồi anh ở chỗ này xem đấu, nhận được điện thoại Hạ Thụ gọi đến nhờ anh mua phiếu. Không nghĩ tới một kẻ yêu thích hòa bình như Đàm Hạ Thụ, lại muốn cùng một cô gái đánh nhau.

“Anh là bạn hắn?”

Bảo Bảo hỏi một thân ý phục đen – Hàn Chấn Thanh.

“Đúng.”

Hàn Chấn Thanh lạnh nhạt nói.

“Rất tốt, đợi lát nữa có thể khiêng hắn về nhà.”

“Tôi sẽ.”

Hàn Chấn Thanh khóe miệng khẽ nhếch, cười dò xét nhìn Hạ Thụ.

Đinh, đinh….

Trên lôi đài, người chủ trì hướng về phía loa phóng thanh thông báo:

“Số hai mươi.”

Hùng Bảo Bảo phút chốc đã nhảy lên lôi đài.

Con gái? Nhất thời mọi người xôn xao, người chủ trì quảng cáo:

“Các vị các vị, lôi đài lần đầu tiên có nữ nhân ra sân!”

Tiếng vỗ tay vang trời, các vị khách nam vội vàng gọi bạn gái bên cạnh đến xem. Sóng người vội ùa hướng lôi đài, mọi người xôn xao, hưng phấn muốn xem cuộc đấu giữa một nam tử hán cùng một thiếu nữ.

Đàm Hạ Thụ cùng Hùng Bảo Bảo đứng trên lôi đài.

Người chủ trì giới thiệu:

“Bên phải chính là, Hùng Bảo Bảo tiểu thư! Vị nữ nhân đầu tiên lên lôi đài, xin nhiệt liệt hoan nghênh cô.”

Đàn ông hừ miệng, phụ nữ lại kích động la lên.

Microphone đưa về phía Bảo Bảo, người chủ trì hỏi:

“Hùng tiểu thư có lời gì muốn nói với mọi người không? Đối thủ của cô là đàn ông, co có tự tin có thể đánh bại anh ta?”

“Dĩ nhiên!”

Bảo Bảo cười tự phụ nhìn chằm chằm Đàm Hạ Thụ đối diện.

“Tôi muốn chứng minh một chuyện, chỉ cần trải qua rèn luyện, phụ nữ cũng có thể dễ dàng quật ngã đàn ông.”

Nói xong đám đông cười to, chủ quán nghe nói chạy tới, hắn lên đài đoạt lấy Microphone, giơ lên cao bia hướng mọi người nói:

“Để ăn mừng bổn quán lần đầu tiên có nữ nhân khiêu chiến lôi đài, các vị, chỉ cần Hùng tiểu thư đánh thắng, để thể hiện phong độ của đàn ông, tối nay bổn quán mời bia khách, miễn phí cung ứng.”

Hay! Lại một trận vỗ tay điên cuồng, tâm tình bị nâng lên, người cũng càng tụ càng nhiều. Chủ quán khôn khéo muốn lợi dụng cơ hội làm ăn này, ra ám hiệu người chủ trì trì hoãn thời gian, để càng nhiều khách nhân nghe ồn ào mà vào trong quán.

Người chủ trì đi qua hỏi Hạ Thụ:

“Đàm tiên sinh tại sao lại muốn cùng nữ nhân khiêu chiến?”

Microphone đưa về phía Đàm Hạ Thụ, ánh mắt anh nhìn Bảo Bảo, hướng về phía Microphone nói:

“Bởi vì, vị Hùng tiểu thư khả ái trước mặt tôi đây, chỉ nguyện ý hẹn hò cùng với người có thể đánh thắng cô ấy.”

Hạ Thụ gương mặt anh tuấn cùng tiếng nói tràn đầy từ tính, lập tức khiến trái tim của những vị khách nữ bên dưới trở thành tù binh của anh, trừ vị kia đang trên đài chờ chuẩn bị đánh người – Hùng Bảo Bảo! Cô hừ một tiếng, khinh thường lời nói buồn nôn của anh.

“Nga?!”

Người chủ trì ánh mắt sáng lên.

“Này có thể nói, anh là muốn theo đuổi vị tiểu thư này sao?”

Dưới sự cổ vũ của mọi người, người chủ trì hài hước nói:

“Đàm tiên sinh, chẳng lẽ không có dạy anh chiêu tặng hoa hồng sao? Con gái thích nhất là hoa hồng .”

“Có a, bất quá nghe nói cô ấy đem hoa hồng buổi sáng tôi tặng đạp nát.”

Đàm Hạ Thụ cười ngắm Bảo Bảo, Bảo Bảo hừ một tiếng, vuốt vuốt tóc.

Phốc! Đinh Tử Nhu nghe ra cười to, cô chính là chứng nhân.

Đàm Hạ Thụ nhún vai nói:

“Hiển nhiên cô ấy đối với đánh nhau tương đối có hứng thú.”

“Nói nhảm thật nhiều, mau đánh đi!”

Bảo Bảo chống hông, không nhịn nổi nữa. Chờ một chút đem hắn đánh tới thành đầu heo, nhìn hắn còn cười được hay không.

“Tốt! Các vị, chúng ta cùng mở to mắt theo dõi.”

Người chủ trì trong tiếng hoan hô đi xuống lôi đài, trọng tài ra sân đứng ở giữa hai người, phất tay thổi còi. Khán giả bên dưới hô hào “Đánh”, Bảo Bảo xông về phía Đàm Hạ Thụ, vung quyền hướng đánh tới, tung về phía khuôn mặt anh tuấn.

“Wow a ~~ “

“CO OL(office lady)!”

Mọi người kinh hô, Đinh Tử Nhu che mắt không đành lòng nhìn.

Không có trúng! Đàm Hạ Thụ thấp người né tránh quả đấm.

Bảo Bảo đuổi theo, tung ra quyền thứ hai, quyền nhanh như gió, lực đạo hung mãnh, mọi người lại một trận kinh hô. Đinh Tử Nhu bị làm cho sợ đến mãnh liệt niệm A Di Đà Phật.

Tiếp theo, hình ảnh quỷ dị, kinh hãi mọi người.

Đàm Hạ Thụ không có chuyện gì, có việc chính là kẻ đánh người Hùng Bảo Bảo. Cô a một tiếng, bỗng nhiên ngã nhào trên đất.

Di? Làm sao như vậy? Mọi người há hốc mồm, Đàm Hạ Thụ không có xuất thủ a, Hùng Bảo Bảo làm sao lại té trên mặt đất? Cuộc tranh tài tạm dừng, Hạ Thụ cùng trọng tài chạy về phía Hùng Bảo Bảo, Đinh Tử Nhu đẩy đám người ra xông về lôi đài.

“Lão Đại? Làm sao a? Lão Đại?”

Hùng Bảo Bảo gục trên mặt đất vẻ mặt rất thống khổ.

Đàm Hạ Thụ quỳ một chân trên đất, đưa tay muốn đỡ cô.

“Đừng, đừng đụng ta!”

Bảo Bảo vẻ mặt đau khổ, tay phải thử sờ hướng cổ.

Hạ Thụ hiểu ra.

“Trặc cổ?”

“Ngô…”

Cô đã quên làm nóng người. Đáng chết! Cô làm sao có thể quên chuyện trọng yếu như vậy?

Cuộc tranh tài bị buộc tạm dừng, người chủ trì hướng người xem dưới lôi đài giải thích nguyên nhân, xuỵt thanh cùng tiếng chửi rủa thất vọng cơ hồ oanh rụng nóc nhà.

“Còn nói cho nam giới một bài học?”

“Còn không có đánh gục, Comeon!”

Cuộc tranh tài đặc sắc bị bỏ dở, đám đông vốn hăng hái vây xem giờ đây hứng thú rã rời, tản đi phân nửa.

Bảo Bảo xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng. Đương trong tiếng xuỵt, cùng chửi rủa ầm ĩ, Đàm Hạ Thụ tháo găng, ôm lấy Bảo Bảo đứng dậy.

“Mau buông tôi xuống!”

Bảo Bảo cắn răng. Sợ cô không đủ xấu hổ sao? Cô oa oa gọi:

“Không được ôm tôi!”

Cô giãy dụa giãy dụa, Nhưng anh vẫn ôm không tha.

Cô trợn mắt cảnh cáo:

“Tôi nói thả tôi xuống.”

“Nếu không? Đánh tôi sao?”

Anh nhếch miệng, cười đến vô lại.

Đàm Hạ Thụ lái xe đưa Hùng Bảo Bảo cùng Đinh Tử Nhu về nhà, trên đường về, trong xe, Bảo Bảo ngồi phịch trên ghế ngồi, nghiêng mặt nói chuyện ——

“Hôm nay là tôi nhất thời sơ sót, nếu không anh đã sớm té trên mặt đất rên rỉ.”

Cổ cứng ngắc, cô không thể làm gì khác hơn là duy trì tư thế hướng mặt về phía cửa sổ, cùng Đàm Hạ Thụ bên trái sặc thanh.

“Đúng, đúng, đúng.”

Đàm Hạ Thụ rất tốt nhịn tùy cô phát tiết tâm tình. Cô đã rất xấu hổ, anh không đành lòng lại bỏ đá xuống giếng.

“Tôi bình thường tuyệt sẽ không phạm loại sai lầm này, nếu không phải vội vã đánh anh, tôi sẽ không quên làm nóng người.”

“Đúng, là lỗi của tôi.”

Hạ Thụ ngoài miệng nói xin lỗi, trong mắt tràn đầy nụ cười.

“Chờ cổ tôi bình phục, tái đấu một lần.”

Bảo Bảo kiên trì muốn lấy lại mặt mũi.

“Không thành vấn đề.”

Anh tiếng nói là lạ, giống như là đang cố gắng khắc chế mình không bật cười.

“Anh đang cười tôi?”

Nghe được ra anh khẩu khí có chút khác thường, cô liếc về phía sau.

“Tử Nhu, hắn có phải hay không đang cười?”

“…”

Đinh Tử Nhu cúi đầu không nói.

“Tử Nhu? Đinh Tử Nhu?!”

Bảo Bảo cố hết sức đem trọn thân thể hướng bên phải.

“Cậu làm chi?”

“Không có wow…”

Đinh Tử Nhu cúi đầu, hai vai run rẩy, không thể cười, ngàn vạn không thể cười. Cô không dám ngẩng đầu nhìn Bảo Bảo, chỉ cần vừa nhìn thấy mặt của Bảo Bảo, sẽ nhớ tới chuyện mới vừa phát sinh. Cô luôn luôn sùng bái nhất nữ nhân vô địch Lão Đại, nhưng lại dưới con mắt trừng trừng của mọi người, bị trật cổ, còn bị mọi người xuỵt, thật tốt cười.

Hùng Bảo Bảo ánh mắt rùng mình, khẩu khí nghạnh bang bang:

“Cậu làm chi vẫn cúi đầu?”

“Đâu.”

Đinh Tử Nhu chậm rãi ngẩng đầu lên.

“Phốc ~~”

Trời ạ, không nhịn được nữa, cô chợt cười, Đàm Hạ Thụ cũng bật cười.

Hai người nhìn có chút hả hê trong tiếng cười, Hùng Bảo Bảo mặt xanh, ngoan âm nói:

“Chờ tôi bình phục, các người chết chắc!”

<span style="outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; font-size: medium; vertical-align: baseline; background-image: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; backg

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+