Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Xuỵt, Đừng nói ta yêu hắn – Chương 06 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 6

Một chiếc du thuyền rẽ nước đi, cách đất liền càng ngày càng xa. Mấy cánh chim biển vút bay trong không trung. Sóng triều vỗ vào mạn thuyền, cũng ôn nhu ôn nhu vỗ về đôi nam nữ trên boong thuyền.

Sắc rượu vàng óng, từ trong miệng chai trong suốt chảy xuống, chảy vào trong chiếc ly thủy tinh chân dài. Năm ngón tay nhỏ dài cầm ly giơ cao, khẽ nhấp một ngụm rượu trong ly.

Anh để xuống chai rượu, cúi người muốn hôn lên môi cô gái đang nằm trên ghế.

“Bảo Bảo… Ai!”

Hận không thể được như ý, đầu gối của cô kịp thời để ở lồng ngực của anh, ngăn cản mưu đồ muốn tời gần của anh.

“Thiếu gia động thủ động cước.”

Hùng Bảo Bảo hất mái tóc dài, liếc mắt nhìn anh.

Đàm Hạ Thụ ánh mắt trầm xuống.

“Em không biết, ánh mắt có thể giết người?”

“Có ý gì?”

Bảo Bảo lười biếng ngồi dậy.

Anh định trụ cổ của cô, khẽ nâng gương mặt cô:

“Ý là, ánh mắt em mới vừa nhìn anh, rất gợi cảm… Gợi cảm đến mức có thể giết chết anh.”

Tiếp tục tiến công, cúi đầu muốn cướp đoạt đi đôi môi đỏ mọng kia, ách… Đầu ngón tay ngăn trở cái miệng của anh.

“Ngô…”

Thất vọng a!

Cô lạnh lùng nói:

“Khí trời rất nóng, đừng ngồi gần như vậy.”

Anh cười, trán cụng lấy trán cô.

“Em cảm thấy nóng là vì bộ đồ lặn trên người em.”

Bộ áo lặn bó sát màu đen đem toàn bộ đường cong hoàn mỹ của cô phơi bày, anh sao có biện pháp giữ khoảng cách đối với bảo bối khả ái này? Lúc cô ăn mặc khêu gợi như vậy, anh chỉ muốn đem cô kéo đến dưới khoang thuyền triền miên, đem mớ y phục phiền phức này vứt đi, đem cô theo ở trên giường, lẻn vào trong cơ thể cô, giải phóng mình trong vận động khêu gợi (Clair: từ này của tác giả)…

“Đừng cho là em không biết anh đang suy nghĩ gì?”

Cô nhéo lỗ tai anh.

“Anh thừa nhận là anh muốn đánh với em một trận.”

“Đánh nhau?”

Cô khiêu mi.

“Ở trên giường… Ngô!”

Bị đá một cái.

Hùng Bảo Bảo cầm lên dụng cụ lặn trên mặt đất.

“Được rồi, em muốn xuống nước, anh biết điều một chút ở trên thuyền đợi.”

“Ở trên giường?! Tuân lệnh.”

“Trên thuyền, ngu ngốc!”

Anh ha hả cười, cô trừng anh một cái, cầm lấy mặt nạ, đeo bình dưỡng khí lên lưng, mặc xong, chuẩn bị xuống nước.

Anh bắt được cô, cười nói:

“Không thể đi.”

“Cái gì?”

“Dựa theo quy định, không có bạn lặn, không thể một mình lặn xuống nước.”

“Em có giấy phép, rất an toàn.”

“Bất kể em có giấy phép, dựa theo quy định vẫn là phải mang theo bạn lặn xuống biển.”

Hùng Bảo Bảo lãnh băng băng nói:

“Vậy anh bắt em không được xuống?!”

Số người có giấy phép lặn quá ít, nếu như mỗi lần lặn đều cần tìm người tham gia, cô có thể còn chưa tận hưởng được niềm vui khi lặn đã tức chết!

“Anh theo em xuống biển.”

Bảo Bảo cười, hỏi:

“Đàm Hạ Thụ, em không nghe lầm chứ? Lúc ở trại huấn luyện ngựa, em cỡi ngựa, anh làm gì?”

“Ở bên cạnh thưởng thức bạn gái tư thế anh dũng cưỡi ngựa.”

Anh không biết cưỡi ngựa, không hciuj lên ngựa ra sân, không thể làm gì khác hơn là ở bên cạnh thưởng thức cô phóng ngựa dong ruỗi.

“Sau đó, lúc bắn BB anh lại đang làm gì?”

Bảo Bảo cười hỏi.

Ai, anh thật thích bộ dáng mỉm cười của cô, đặc biệt khi người khiến cô cười lại là anh!

“Anh yêu thích hòa bình, không thích ra tiền tuyến, cho nên ở hậu phương cổ vũ em cố lên!”

Bắn BB chia làm hai tổ nhân mã, anh ở bên cạnh xem xét hai quân giao chiến, trong bụng thầm nghĩ: kia cùng đánh nhau trông thật giống a.

“Cho nên?”

Bảo Bảo khiêu mi cười hỏi:

“Anh bây giờ muốn đi theo em lặn xuống nước? Đừng có nói đùa! Chuyện này so sánh với cỡi ngựa, đánh BB đều khó hơn.”

“Anh biết, anh chưa từng nói nó dễ dàng a!”

Hạ Thụ nhún nhún vai.

“Chẳng lẽ anh muốn em dạy cho ngươi lặn xuống nước?”

“Hiện giờ có thể không?”

Hạ Thụ ha hả cười.

“Anh nghĩ em không có tính nhẫn nại này.”

“Đúng, em bây giờ chỉ muốn mau mau lặn xuống đáy biển cùng cá chơi đùa.”

Cô xoay người đi, anh lần nữa kéo cô.

“Lại thế nào?”

Cô không nhịn được, còn tiếp tục dông dài mặt trời cũng xuống núi mất.

“Chờ anh mười phút.”

Anh đi vào khoang thuyền, một lát sau đi ra, trên người mặc y phục lặn.

“Anh?”

Cô ngây ngẩn cả người.

“Anh nói, anh với em xuống biển.”

“Cái này phải có giấy phép…”

“Anh có.”

Hạ Thụ khom người, từ bao da nhỏ, móc ra giấy chứng nhận, giơ cho cô nhìn, thuận tiện thưởng thức vẻ mặt kinh ngạc của cô. Hắc hắc, cuối cùng cũng hòa cô được một quả.

“Làm sao có thể?”

Bảo Bảo nhìn chằm chằm tờ giấy chứng nhận, cấp bậc của anh thế nhưng so với cô còn cao.

“Anh có giấy phép lặn? Anh tại sao không nói? Em cho là —— “

“Em cho rằng anh là một kẻ chỉ biết chạy xe, suốt ngày la cà ở các câu lạc bộ, là một đại thiếu gia suốt ngày trốn trong phòng điều hòa, không chịu vận động.”

Anh nâng tay cô.

“Emi đoán không sai, chỉ là anh vừa lúc có học qua môn lặn. Đến đây đi, chúng ta cùng hẹn hò dưới đáy biển.”

Đeo lên bình dưỡng khí, kéo lưng cô quay về phía biển, ngồi bên thành du thuyền.

Bọn họ mang mặt nạ, ngậm ống dưỡng khí, đeo chân nhái.

Anh vỗ vỗ bả vai cô, không tiếng động hỏi cô đã chuẩn bị xong chưa?

Cô cười, lắc đầu, cô nhưng lại đánh giá thấp Đàm Hạ Thụ. Cô nhìn lại anh, hướng anh ra dấu OK.

Anh mỉm cười, gật đầu. Đồng thời, bọn họ hít sâu một cái, lấy một động tác thuần thục, thân thể ngả về phía sau, chìm vào lòng biển. Bọt nước bắn lên, mãnh liệt rung động trong chốc lát lại trở về yên tĩnh.

Hai bóng người màu đen chìm vào biển sâu, ở độ sau 20m dưới mực nước biển ngụp lặn. Hạ Thụ cùng Bảo Bảo làm bạn đi về phía trước, từ ống thở phun ra những chuỗi dài bọt khí, vài con cá tò mò lội tới đảo xung quanh họ, vài duôi cá Thạch ban (Clair: ta không biết đó là cá gì =.=) che ở phía trước bọn họ. Hạ Thụ nhìn Bảo Bảo một cái, Bảo Bảo cũng nhìn về phía Hạ Thụ, cô chỉ chỉ chúng, bàn tay hướng cá Thạch ban, con cá giống như là bỗng nhiên từ trong mộng tỉnh lại, tức thì há to mồm rồi đột nhiên vẫy đuôi chạy trốn.

Bảo Bảo nhanh nhẹn khéo léo truy đuổi con cá, Hạ Thụ theo sát bên cạnh cô. Giưa cuộc truy đuổi, cùng với đàn cá, lân tinh lòe sáng, sặc sỡ đến loá mắt.

Đó là một thế giới không tiếng động, bọn họ chỉ nghe thấy tiếng hô hấp của chính mình. Hai người bơi tới bên rặng san hô, sắc thái diễm lệ, sáng lạng thế giới đáy biển, vài con cá nhỏ núp dưới rặng san hô trộm xem bọn họ. Bảo Bảo vừa lặn, thỉnh thoảng nhìn lại Hạ Thụ, anh vẫn theo sát phía sau bên phải cô.

Cô có một loại cảm giác kỳ dị, phảng phất bất kể cô bơi tới chỗ nào, anh cũng sẽ đuổi theo; bất kể cô phát sinh chuyện gì, anh cũng sẽ đúng lúc ra tay giúp đỡ. Phảng phất anh quan sát nhất cử nhất động của cô, bất kể cô đi phía trước hoặc là lui về phía sau, bất kể cô rẽ trái hoặc sang phải, anh cũng đều theo sát bên người cô.

Bảo Bảo bơi lên bơi lên, hôm nay nước biển dường như đặc biệt ôn nhu? Hôm nay tư thế lặn tại sao lại có vẻ bừa bãi? Cô vừa quay đầu lại nhìn anh, anh đang cùng cô ở chốn biển sâu này, vui đàu cùng những con cá.

Hùng Bảo Bảo cảm thấy, bản thân vốn kiên cường độc lập, rốt cục có được cảm giác được bảo hộ, cô tận dưới đáy lòng mỉm cười.

Đàm Hạ Thụ… Cùng với một kẻ không hiểu phong tình như cô, cùng nhau hóa thành hai con cá. Cô rất khoái trá, trời ạ, cô thật rất khoái trá a!

Bọn họ ngao du một trận, lúc cao lúc sâu, nhìn ánh mặt trời chiếu vào đáy biển, quang ảnh xuyên thấu thế giới màu lam, rơi lả tả bên cạnh bọn họ, sau đó bọn họ ở trong vô số quang ảnh mà xuyên qua .

Đàm Hạ Thụ bỗng nhiên hướng cô ra dấu, cô chậm lại động tác, nhìn anh chỉ chỉ san hô, trên rặng san hô có một lọ thủy tinh.

Hạ Thụ nhặt lấy lọ thủy tinh, Bảo Bảo nghĩ —— không ngờ anh còn biết nhặt đồ bỏ rơi, thật biết bảo vệ môi trường a!

Hai người bơi một hồi, trở lại độ sâu 3 thước, đợi quen với khí áp, mới trở lên du thuyền.

Hai người lục tục đổi lại y phục, lúc này mặt trời đã ngả về phía Tây, ráng hồng nhuộm cả một góc trời, giống như hồng hỏa ở bầu trời thiêu đốt, mà bên dưới biển xanh vẫn an tĩnh vỗ về du thuyền dập dềnh.

Bảo Bảo thay y phục xong, cô tựa vào ghế nằm rũ rũ tóc.

Đàm Hạ Thụ mặc một cái quần dài màu nâu nhạt dệt bằng sợi đay đi ra. Ánh trời chiều chiếu vào tầm mắt, Bảo Bảo dùng tay che trên trán, nhìn rõ ràng anh.

Hắc, dáng người thật tốt! Nhìn anh nửa thân trên cởi trần đi ra, Bảo Bảo tò mò ngó chừng người đàn ông đang đến gần, ánh mắt rơi vào thân thể rắn chắc của anh. Không nghĩ tới vị công tử này, không hề giống trong tưởng tượng của cô – văn nhược, ngược lại, da thịt rõ ràng, bụng rắn chắc, làn da màu đồng cổ tuyệt mỹ, khêu gợi, cô lại hướng lên nhìn, bị một vết sẹo thật dài trên lồng ngực anh chấn trụ.

Anh chú ý tới vẻ mặt đột biến của cô, cúi đầu nhìn một chút vết sẹo trước ngực, ngẩng đầu hướng cô nháy mắt mấy cái.

“Sợ sao?”

Khăn lông vắt lên bả vai, anh tới bên cạnh ghế nằm của cô ngồi xuống.

“Đàn ông đều nên có vài vết sẹo, như thế mới tỏa ra khí thế nam nhi.”

“Tại sao có vết sẹo này?”

Bảo Bảo ngó chừng lồng ngực của anh, đoán lai lịch vết sẹo này.

“Em thật muốn biết?”

Anh gác chân, hai tay gối ở sau ót, bộ dáng rất là thích ý.

“Chuyện gì xảy ra a?”

Một vết sẹo lớn như vậy xẹt qua ngực, nhất định là có chuyện xưa đắc sắc.

Anh đang nhìn bầu trời nói:

“Anh lúc tuổi còn trẻ tham gia bang phái trên giang hồ, lên làm lão Đại, lúc cùng người ta tranh giành địa bàn bị chém.”

Bảo Bảo liếc anh, nói rõ không tin.

“Ba em cũng biết không ít nhân vật hắc đạo, đem danh hào của anh nói lên xem, không chừng có chút ấn tượng.”

“Gà núi.”

Anh nhếch miệng cười một tiếng.

“Anh tước hiệu gà núi?”

Cô buồn cười hỏi.

“Núi chó.”

“Gọi núi chó?”

<span style="outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: in

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+