Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Xuỵt, đừng nói tôi yêu thầy! – Chương 05 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 5-1

Tính toán thời gian trở thành công việc quan trọng nhất mỗi ngày của Vu Phiên Phiên.

Vì tuân thủ việc hạ quyết tâm của bản thân, cô luôn cố ý nhớ rõ những thời điểm có khả năng giáp mặt với Đường Uy Đình, sau đó  cố hết sức tìm cách tránh mặt một cách rõ ràng.

Việc học dần dần đi vào quỹ đạo, về mặt hội nhóm cô đã nhận lời mời của Ngô Khanh Thủy gia nhập hội “thưởng thức ca kịch”. Tuy nhiên sợ ảnh hưởng tới thầy, cô chủ động đi mua headphone, không làm cho thầy mình lại gõ cửa kháng nghị vì cảm thấy phiền toái.

Trừ lần đó ra, cô và các bạn học không ngừng gia tăng mối giao cảm, cuộc sống đại học ngày càng có nhiều niềm vui mới, bạn mới. Trong số bạn học cùng khoa, có một anh chàng chói sáng tên là Lí Sùng Đức luôn ngồi cạnh cô.

“Phiên Phiên, cho mình mượn vở chép bài?” tùy  ý quăng ba lô lên bàn, ngồi xuống đối diện Vu Phiên Phiên, Lí Sùng Đức vươn chân dài gác lên ghế, ngồi dựa vào cạnh bàn, đối mặt với Vu Phiên Phiên.

Vu Phiên Phiên lười biếng liếc nhìn cậu ta, “Cậu có thấy phiền không? Mỗi ngày đều mượn vở?” Cô sớm hoài nghi cậu ta không xem việc học là lý tưởng, căn bản không coi trọng việc học.

“Ôi, đừng nói vậy chứ!” mặt dày mày dạn cười, Lí Sùng Đức không hề sợ nét mặt lúc này của cô, bởi vì vẻ mặt khó chịu của cô cậu ta nhìn đã quen mắt, không sợ, “Cậu có biết thời tiết nóng như vậy, thầy lại giảng bài như hát ru, sau đó mình viết bài tự nhiên chậm lại, đương nhiên không chép kịp bài mà.”

Cậu ta kể lể lí do sở dĩ mình không chép bài kịp một cách rất đạo lý.

“Mỗi lần cậu đều lấy lí do này, như vậy là không tốt nhé!” Vu Phiên Phiên tức giận lấy trong ba lô ra cuốn vở chép bài môn “Kỹ thuật làm vườn”, “Đây, cầm lấy! Chép nhanh một chút, lát nữa tới giờ học rồi.”

Tuy nói ở nhà, ở trường học, cô có thể cẩn thận tránh Đường Uy Đình, nhưng chỉ duy nhất trong khoảng thời gian ở giờ học của Đường Uy Đình, cô tuyệt đối không thể trốn, trừ khi cô muốn bị sư tử thịt.

Nếu trốn không được, thì thản nhiên đối mặt vậy!

Cô cũng không làm gì sai, chỉ là muốn trốn thầy, à, cũng không thể nói là trốn, cùng lắm cũng xem như né tránh nguy hiểm thôi.

Về phần muốn trốn bao lâu? Thì…. Có thể trốn được bao lâu thì trốn!

Cô tin tưởng thầy cũng sẽ đúng mực, chắc là không đến mức ở trước mặt mọi người cùng cô chơi trò mèo vờn chuột nhỉ?

Tiếng chuông vang lên, Lí Sùng Đức vẫn mắt điếc tai ngơ, không hề ngượng ngùng vẫn giữ tập của cô, không hề xoay người ngồi thẳng lại.

“Sùng Đức, tới giờ học rồi, cậu chép nhanh lên!” Các sinh viên khác đã  ngồi ngay ngắn vào bàn, mà người này còn nhởn nhơ ngồi chép bài đối diện cô.

“Hiện tại có vẻ không kịp, cậu để cho mình đọc trước một lần được không?” Lí Sùng Đức liếc cô một cái, không khỏi thầm than trong lòng, não của cô thật sự không hiểu chuyện phong tình.

Nói đến lại thấy kỳ quái, mỹ nữ ở đại học nhiều như vậy, anh lại cố tình chỉ thích cô gái thanh thuần không có sức hút vẻ bề ngoài này. Anh cũng thấy phiền lòng nha, nếu cô có thể thoáng chú  ý sẽ thấy được anh rất thích cô.

Đáng tiếc cô ấy không chỉ có vẻ bề ngoài bình thường, đầu óc cũng rất chậm chạp, cho dù anh tạo bao nhiêu cơ hội, cô cũng không hề nhìn ra mục đích anh tiếp cận cô.

Buồn nha! Thực sự rất buồn!

Đường Uy Đình chậm rãi bước vào phòng học, nhìn theo hướng người đang quay lưng lại bục giảng, anh không cần tốn nhiều công sức có thể tìm được vị trí chỗ ngồi của Vu Phiên Phiên.

Không phải anh không biết Vu Phiên Phiên đang trốn anh, dù sao cử chỉ của cô rõ ràng như vậy cơ mà.

Tuy rằng cô vẫn chuẩn bị tốt ba bữa cơm, nhưng cô không cùng anh ăn cơm, ngay cả việc trước trước kia thường xuyên gặp cô trong sân trước cũng không còn, cô mất tăm bóng dáng, thậm chí gõ cửa căn phòng trên gác cũng không có tiếng đáp lại, không phải cô đang trốn anh thì làm cái gì?

Cách đó tốt sao? Không phải khi có tiết học anh vẫn gặp cô sao.

Xem ra nếu anh muốn cô không trốn tránh nữa, xem ra phải nói chuyện rõ ràng cùng cô.

“Em kia, có thể phiền em ngồi ngay ngắn lại không? Tôi muốn bắt đầu bài giảng.” Nam sinh viên muốn gì? Tính theo đuổi cô ấy sao? Hừ, chờ xem, cậu ta không có cơ hội đâu.

Vu Phiên Phiên cúi đầu, cảm giác lông tơ dựng thẳng lên, mồ hôi túa ra vì lo lắng, cho dù rõ ràng hiệu lệnh của Đường Uy Đình không hề liên quan tới cô.

Lí Sùng Đức rất nhanh quay đầu, vừa thấy thầy đứng ở trên bục giảng, vội vàng xoay người ngồi nghiêm chỉnh, “Vâng, xin lỗi thầy, thầy có thể bắt đầu ạ.”

Kinh lan – kinh lan – kinh lan – kinh lan – kinh lan – kinh lan – kinh lan – kinh lan – kinh lan – kinh lan – từ cửa sổ phòng nghỉ của giáo viên, Đường Uy Đình phát hiện Vu Phiên Phiên ôm sách vở đi ở bên ngoài phòng học trong trường, anh liền theo sau, muốn tìm hiểu xem cô đã tiêu tốn thời gian ở nơi nào.

Cô nhóc này, lúc trong giờ học ngay vả ngẩng đầu liếm mắt nhìn anh một cái cũng không dám, xem ra nụ hôn kia thật sự dọa cho cô sợ.

Anh đi sau cô tới khi cô bước vào thư viện, mọi thắc mắc đều được giải đáp.

Thư viện chính là nơi tốt nhất để tiêu tốn thời gian, đây là nơi tìm tư liệu, nếu hôm nay anh không theo cô tới đây, chắc anh cũng đã quên bản thân mình đã bao lâu không tới thư viện đọc sách.

Internt rất tiện ích nhưng cũng có cái không hay, không thể có được cảm giác về hương sách tràn ngập hòa quyện vào không khí mát mẻ của phòng đọc sách.

Tùy tay rút trên giá sách một cuốn sách không rõ tên, anh nhẹ nhàng chậm rãi thong thả đi đến vị trí đối diện Vu Phiên Phiên ngồi xuống, khi cô lơ đãng ngẩng đầu lên nhìn anh, lúc nhìn thấy bộ dạng trợn tròn mắt của cô, anh muốn cười to thành tiếng.

Không được, nhịn xuống, nhịn xuống! Đây là nơi tuyệt đối phải im lặng, tùy ý gây ồn sẽ khiến cho mọi người đọc sách ở đây tức giận, nguy hiểm hơn còn bị đá ra ngoài, anh cũng không thể quá kiêu ngạo.

Vả lại, anh cũng là giáo viên, muốn làm gương cho mọi người, không nên làm mất mặt mũi cái danh hiệu giáo viên của mình.

Đang định tóm lấy cơ hội nói chuyện thẳng thắn với Vu Phiên Phiên, không ngờ lại lập tức xuất hiện trở ngại … “Ồ? Đường lão vịt, sao hôm nay thầy lại có thời gian rảnh mà tới đây?” Huống Quyền Thủy tò mò hỏi.

Anh ta mang một số tư liệu học trọng tâm trước kia cho Vu Phiên Phiên, bởi vì gần đây thường ăn dầm nằm dề ở thư viện, cho nên anh ta mới có mặt ở thư viện lúc này, không ngờ lại ngẫu nhiên có thể  “thuận tiện” gặp được Đường lão vịt.

Khóe miệng Đường Uy Đình hơi run rẩy, đột nhiên không biết nên trả lời thế nào mới tốt.

“Đàn em, tư liệu này cho em, đề cương trọng điểm, giữa kỳ, cuối kỳ đều có thể dùng đến.” đưa túi tư liệu trên tay cho Vu Phiên Phiên, Huống Quyền Thủy nhíu mày, hết nhìn Đường Uy Đình lại nhìn Vu Phiên Phiên, không tránh được liên tưởng tới: “Đàn em, em… không phải là em có hẹn với Đường lão vịt chứ?”

Vu Phiên Phiên trợn tròn hai mắt, thiếu chút nữa bị Huống Quyền Thủy dọa chết: “Không, không… không phải, em không… không… không….”

Cô nào có hẹn với thầy? Cô trốn thầy còn không kịp, sao có thể dám hẹn với thầy?

Đường Uy Đình bực mình, anh khẽ cắn môi, duỗi thẳng cái chân dài ở dưới bàn đạp lên chân cô một cái.

“A!” Vu Phiên Phiên giật nảy mình, vô cùng hoảng sợ trừng mắt nhìn Đường Uy Đình, trong lòng cực kỳ cảm thấy mình thật đáng thương.

Cô thật sự chưa từng hẹn với thầy, trả lời đàn anh cũng không được sao? Sao lại đạp chân cô? Cô có làm gì sai?

“Em sao thế?”

Huống Quyền Thủy nghi ngờ nhìn ánh mắt trước mắt mình, lại phát hiện thần sắc hai người có sự tương tác, đang muốn truy hỏi thêm một chút nữa thì chướng ngại vật thứ hai hiện thân.

“Phiên Phiên!” Với ý đồ ôn tập bài vở, sap chép lại bà học để tiến hành bồi dưỡng tình cảm, Lí Sùng Đức cũng chạy tới, nhưng lại đột nhiên phát hiện góc thư viện này thật đông vui, “Ồ. Sao đàn anh và thầy đều ở đây?”

“Ha… Ha ha” trên trán Vu Phiên Phiên như muốn nổi đầy vạch đen, không biết nên nói gì, giải thích sao mới tốt.

Học trưởng và Lí Sùng Đức xuất hiện thật tốt, ít nhất cô không phải một mình đối mặt với thầy; nếu cô đoán đúng, thì thầy đã tám phần đoán ra cái hành động trốn tránh sứt sẹo của cô; Vấn đề là đàn anh của cô quá mức mẫn cảm, lỡ may để cho anh ấy nhìn ra manh mối cũng không hay!

Lí Sùng Đức càng thảm hai hơn, tên này vô lý cứ tìm tới, ai biết được cậu ta sẽ làm ra cái sự hiểu lầm gì? Cô thật sự là “cô gái” nhỏ hoảng sợ nha!

“Tôi đếm xem thư viên có sách gì nên xem hay không, trùng hợp gặp được Vu Phiên Phiên.” Thầm than một tiếng, Đường Uy Đình biết bản thân mình không lên tiếng, nhất định Vu Phiên Phiên sẽ còn cứng họng lại. “Không ngờ em ấy thật có duyên, các cậu rất quan tâm tới em ấy.”

Trong ngực có điểm khó chịu … cô nhóc này cũng thật lợi hại, tìm đến với cô ấy chỉ thuần một sắc phái là đàn ông, trong lời nói của Đường Uy Đình không tránh khỏi lộ ra vị dấm chua giấu không được.

Huống Quyền Thủy cảm thấy hứng thú nhướn mày, anh cũng không phải loại trì độn, cũng nhận thấy được sự khó chịu trong lời nói kia.

“À, em tìm bạn ấy nghiên cứu tư liệu!” Mà lại có kẻ trì độn hơn, Lí Sùng Đức hoàn toàn không cảm giác được bầu không khí ngại ngùng quỷ dị trong góc thư viên này.

“Ừ, vậy nhóm các em nghiên cứu đi, thầy đi trước.” bí mật mang theo cơn tức giận không hiểu trong lòng, Đường Uy Đình quyết định nhắm mắt làm ngơ, đỡ phải tự làm mình nội thương.

“Này? Sao thầy lại đi mất rồi?” Lí Sùng Đức ngạc nhiên không hiểu nhìn theo Đường Uy Đình vừa rời đi, mà Vu Phiên Phiên đã sớm để cho tâm tình mình bay đi theo cái người đàn ông trong lòng cô, không hiểu sao mà lại tức giận nháy mắt trở mặt mà bỏ đi … sau khi tìm lí do đuổi được Lí Sùng Đức, Huống Quyền Thủy cố ý nhận nhiệm vụ đưa “người đẹp” về, mặc cho Vu Phiên Phiên từ chối thế nào cũng không xong.

“Anh à, không có việc gì đâu, em có thể tự mình về.” Vu Phiên Phiên túa mồ hôi lạnh, chỉ sợ chuyện mình và thầy ở chung sẽ bị đàn anh biết.

Tuy rằng quan hệ giữa thầy và cô chỉ là khác trọ và chủ nhà, nhưng cô vẫn cảm thấy không để cho học trưởng biết vẫn tốt hơn.

Đá hòn đá nhỏ trên đường, Huống Quyền Thủy bỗng nhiên không báo trước mà phang một câu: “Nghe nói Đường lão vịt cho một sinh viên nữ thuê phòng, không biết có thật không.”

Chương 5-2

Tim Vu Phiên Phiên nhảy mạnh một cái, không biết đàn anh nghe tin tức này ở đâu.

“Đàn em, hình như anh chưa từng hỏi qua em ở chỗ nào thì phải?” Đột nhiên anh nghiêng sườn mặt nhìn vào mắt Vu Phiên Phiên, ánh mắt sáng trong như nhìn rõ tất cả.

Lần đầu Đường lão vịt chạm mặt Vu Phiên Phiên trong giờ học, chuyện cười hôm ấy đã được sinh viên trong trường thuật lại cho nhau, lúc ấy anh nghe qua cũng chỉ cười trừ, cũng không cảm thấy có gì đặc biệt lắm.

Nhưng mà sau này, mỗi lần Vu Phiên Phiên và Đường lão vịt chạm mắt, cô luôn có dáng vẻ căng thẳng bất an, thật khiến cho anh không tránh khỏi nghi ngờ.

Hay là, hai người này thật sự có gì “mờ ám.”

Không ai có thể xác định Đường lão vịt cho nữ sinh viên thuê phòng, nhưng lời đồn vẫn truyền ra; Liệu có phải đàn em của anh chính là nữ sinh viên thuê phòng của Đường lão vịt?

Bởi vì bình thường thầy giáo và học trò vô tình gặp nhau, tình trạng như thế nào cũng không giống như đàn em của anh, như con chuột gặp phải mèo, cũng khó trách anh lại đem chuyện trước mắt ra liên tưởng này nọ.

Nếu thực sự đàn em và Đường lão vịt có “cái gì”, anh cũng không cảm thấy ngoài ý muốn! Dù sao hiện tại ngay cả những người đồng tính yêu nhau còn công khai, chỉ là một tình yêu thầy trò nho nhỏ thì có gì đáng ngạc nhiên.

Thầy giáo cũng là người bình thường, chẳng qua công việc mà thầy ấy lựa chọn là giáo viên, Thầy giáo thì cũng là người bình thường, cũng có vui buồn yêu ghét, có tình cảm với người khác cũng không có gì lạ.

“Em?” Kinh hãi mở to mắt, đầu lưỡi Vu Phiên Phiên như thắt lại. “Em, em, em…. Em thuê phòng ở chỗ hơi xa… Ý em là, khoảng cách với trường học hơi xa…” Huống Quyền Thủy cười, làm như không để ý, “Không sao, đàn anh đây không ngại đi cùng em lâu một chút.”

“Không cần, anh à, như vậy, như vậy không tiện…” Trời ạ! Cô nên từ chối đàn anh thế nào mới tốt đây?

“Có cái gì không tiên? Em là đàn em trực tiếp do anh hướng dẫn, đàn anh khóa trên đến chỗ đàn em ở xem xét qua cũng bình thường mà.” Không phải anh muốn tìm hiểu đời tư người khác, nhưng ai cũng có lòng hiếu kỳ, anh muốn chứng minh phỏng đoán của mình có chính xác hay không.

“Không phải, em…” Ôi! Cô sợ nhất gặp phải người cố chấp, rốt cục nên nói thế nào với anh ta?

“Hay là…” cố ý đem âm cuối kéo thật dài, Huống Quyền Thủy bằng bất cứ giá nào cũng muốn truy vấn rõ ràng “Chỗ ở của em chính là nơi Đường lão vịt cho thuê?”

Cảm thấy kinh hãi, Vu Phiên Phiên không chú ý đến bảng hiểu của cửa hàng gần đó, lảo đảo lùi lại làm phát ra thanh âm “loảng xoảng” thật lớn, khiến cho cô đau đến chảy nước mắt, ngòi xổm xuống ven đường ôm đầu, cả nửa ngày cũng không thốt nên lời.

“Thật là! Em cũng lớn như vậy rồi, mà lúc nào cũng mơ mơ hồ hồ.” Huống Quyền Thủy không thể tin được trừng mắt nhìn cô, tức giận ngồi xổm xuống theo nhìn cái trán của cô, “Em có sao không?”

Rồi đột nhiên có một bóng người trùm lên không gian quanh hai người, một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của nữ giới vang lên phía trên đỉnh đầu cả hai. “Không nghĩ tới anh cũng có hứng thú với ngay cả đàn em của mình?”

Huống Quyền Thủy ngẩng đầu liền nhìn thấy, “Khanh Thủy?”

“Đừng có gọi tên thân thiết như vậy.” Ngô Khanh Thủy vừa vặn đi tới gần đó, thật khéo nhìn thấy cảnh tưởng dễ dàng khiến cho người ta hiểu lầm. “Phiên Phiên, em có khỏe không?”

“Chị, chị khóa trên.” Ngẩng đầu nhìn Ngô Khanh Thủy, hốc mắt Vu Phiên Phiên đều đã đỏ lên, “Đau quá nha!”

“Em đang ở đâu? Chị đưa em về.” nhìn nhìn đồng hồ, Ngô Khanh Thủy cũng không cần đi đâu gấp, lập tức quyết định trước tiên đưa đàn em về nhà rồi tính sau.

Trời! Sao lại có thêm một người muốn đưa cô về nhà? “Không…”

“Khanh Thủy, anh là người muốn đưa em ấy về trước, em không cần đi theo anh.” Huống Quyền Thủy cũng không thích, dùng sức kéo Vu Phiên Phiên đi.

Ngô Khanh Thủy nhướn đôi mày thanh tú, không vì tuyên bố của anh ta mà buồn bực, “Em ấy cũng là đàn em của tôi, anh dựa vào cái gì không cho tôi đưa em ấy về?”

Đàn em chịu sự hướng dẫn trực tiếp thì sao? Cô là hội trưởng hội sinh viên của Phiên Phiên, chẳng lẽ hội trưởng lại kém vai vế của anh ta sao?

“Ôi…. Anh, chị, hai người biết nhau à?”

Ố ồ, cô còn định giới thiệu cho hai người quen nhau, không ngờ cả hai đã sớm biết nhau từ trước, hơn nữa thoạt nhìn hình như còn rất thân quen, quả là cô đã tự mình lo nghĩ.

“Biết.”

“Không biết.”

Nhưng mà hiển nhiên hai người ngay cả chuyện có quen biết nhau hay không cũng không đồng nhất, nam nói hai chữ thì nữ phải nói được một chữ làm vốn làm Vu Phiên Phiên buồn cười.

“Ai quên biết anh?”

Ngô Khanh Thủy không lưu tình buông một câu.

“Em cứ việc phủ nhận, trong phạm vi một trăm dặm quanh nhà em, có người nào không biết quan hệ của hai chúng ta.” Huống Quyền Thủy lười đấu khẩu với cô, giúp Vu Phiên Phiên đứng dậy “Đi, anh đưa em về.”

“Ai có quan hệ gì với anh?” Ngô Khanh Thủy đỏ bừng mặt, thua người chưa chắc thua trận, cô đi đến bên phía bên kia của Vu Phiên Phiên, vừa vặn đem Vu Phiên Phiên nhốt ở giữa hai người, “Phiên Phiên, chị đã nói đưa em, tuyệt đối không nuốt lời.”

Vu Phiên Phiên thở dài. Hóa ra, làm nhân bánh bích quy là loại cảm giác này, thật sự không chịu được!

Thoát không khỏi hai vị đàn anh đàn chị khóa trên tốt bụng, Vu Phiên Phiên đành phải kiên trì mang theo hai kẻ dính lấy như nhựa đường kia về nhà.

Một lúc sau về tới căn nhà nhỏ đáng yêu, cô vội vã thu xếp bữa tối, nhẫn tâm bỏ mặc Huống Quyền Thủy và Ngô Khanh Thủy ở phòng khách, để cả hai mắt to mắt nhỏ trừng nhau.

Đường Uy Đình từ trong phòng đi ra, định đến phòng bếp rót ly nước, thuận tiện nhìn xem cô nhóc không được tự nhiên kia đã về chưa, không nghĩ tới vừa ra tới phòng khác thì nhìn thấy hai vị “đại phật” trên ghế sô pha, thiếu chút nữa làm anh lảo đảo té ngã.

“Đường lão vịt?! Quả nhiên là thầy!” Huống Quyền Thủy vừa nhìn thấy Đường Uy Đình, mọi nguy vấn đều sụp đổ, lập tức tuyệt đối xác thật được căn cứ của mình.

Ngô Khanh Thủy không lên tiếng, nhưng ánh mắt kinh ngạc của cô cũng nói lên có kinh ngạc khi thấy Đường Uy Đình xuất hiện ở chỗ Vu Phiên Phiên ở; Dù sao mỗi nữ sinh viên đều rất khó không chú ý tới thầy giáo độc thân đẹp trai nhất trong số các giảng viên của trường.

Đường Uy Đình hít vào một hơi: “Sao các em lại ở đây?”

“Phiên Phiên bị đụng vào đầu, tụi em đưa em ấy về.” Huống Quyền Thủy ngoan ngoãn trả lời Đường Uy Đình.

“Đụng vào đầu? Có chuyện gì?”

Cô nhóc đáng chết kia, rõ ràng anh đã không cho phép cô lại bị thương, cái này rõ ràng là làm ngược, trước bị thương ở chân, nay lại là đầu thật đúng là  “có đầu có đuôi.”

“Em ấy đi đường không cẩn thận, đụng vào bảng hiệu của người ta.” Huống Quyền Thủy giải thích, ngoài việc muốn làm cho Đường Uy Đình hiểu rõ chuyện cũng là muốn hóa giải nghi ngờ của Ngô Khanh Thủy.

Hơi nhướn mày, Đường Uy Đình không hề ngạc nhiên. Như vậy rất giống chuyện Vu Phiên Phiên có thể làm ra, thật sự là người ngốc đến cực độ!

“Hóa ra nhà trọ mà em ấy thuê là của Đường lão vịt.” Bình thường anh không quá tin tưởng vào lời đồn đãi, bởi vì mấy kiểu đưa chuyện này đều là giả; nhưng mà lúc này làm cho anh đã chứng kiến một việc là sự thật, bởi vậy sau này anh cũng hơi lo lắng về những lời đồn đãi, cũng có thể có điều có thể là sự thật không chừng.

“Coi là như vậy, mà cũng có thể không phải.” Ngoại trừ quan hệ thầy trỏ, bọn họ còn có quan hệ chủ – khách trọ, mà trước mắt anh còn nhiều mục tiêu liên hệ cần đạt được, “Hai em ngồi đi, thầy vào xem.”

Huống Quyền Thủy và Ngô Khanh Thủy tỏ vẻ dò xét, nhưng ai cũng không dám lắm miệng, ngơ ngác nhìn Đường Uy Đình đi vào phòng bếp, “Nghe nói em lại bị thương.” Tiến vào phòng bếp, nhìn chằm chằm cái người đang có gắng huy động dụng cụ bếp trên tay, cô nhóc chỉ biết cắm đầu vào việc kia, Đường Uy Đình mở miệng đã tức giận.

“A!” Vu Phiên Phiên hoảng sợ, cái thìa trên tay thiếu chút nữa bị dọa mà bay khỏi tay.

Khẽ thở dài, Đường Uy Đình có chút cảm giác đau đầu, “Em không thể cẩn thận một chút sao? Đừng có luôn không để ý như vậy.”

“Thật xin lỗi, em không chú ý tới thầy đi vào lúc nào.” Không dám nhìn mặt anh, cô cố tỏ vẻ bận rộn, rõ ràng là vì không muốn anh thấy rõ cô đang xấu hổ.

Đường Uy Đình chậm rãi thong thả đi đến phía sau cô, từng bước một tới gần, thần kinh Vu Phiên Phiên siết chặt lại, đến khi anh dừng lại, dây thần kinh trong người cô đã căng thẳng tới mức muốn đứt hết.

“Để tôi xem nào…”

“Không! Không cần!” anh vừa mới định tới đưa tay tới gần nâng cái trán của cô, Vu Phiên Phiên đã bối rối tắt bếp, lui nhanh xuống, “Xong rồi, có thể lập tức ăn cơm, thầy, thầy có muốn giữ hai người họ lại ăn cơm không?”

Điều này nhắc nhở anh, trong phòng khách còn có hai cái bóng đèn đặc biệt chói sáng.

Tuy rằng hai cái bóng đèn kia xuất hiện không nằm trong mong muốn của anh, nhưng có bọn  họ cũng tốt, ít nhất cô nhóc kia cũng không thể bỏ mặc đàn anh đàn chị của mình, không trốn vào thành lũy an toàn của cô ấy.

Nhưng nghĩ lại, địa vị của anh ở trong lòng cô lại không bằng hai cái bóng đèn kia, trong lòng anh lại không thoải mái; Một cảm giác khó chịu lại dâng trào, làm anh nhíu chặt mày.

“Thầy?” Thật đáng sợ, mặt thầy thoạt nhìn có chút dữ tợn, làm cho cô nhịn không được bước lùi lại một vài bước.

Thở hắt ra, Đường Uy Đình nhìn nồi cơm chiên. “Tối nay ăn cơm chiên?”

“À… Bởi vì hôm nay có vẻ về hơi trễ…” Ô, đều là tại đàn anh làm hại, nếu không phải anh ấy quấn quýt lấy cô cũng không chỉ làm một món cơm chiêm nhàn hạ này, làm thêm hai món rau xào, hiển nhiên là cô đã trở thành người quản gia nhàn hạ quá rồi.

“Em cho là em đang nuôi heo sao?” trong nhà chỉ có hai người, sao cô lại nấu nồi cơm lớn như vậy, nếu không phải là muốn giữ hai người kia ở lại ăn cơm chiều thì còn là gì?

“A?”

Vu Phiên Phiên không hiểu câu hỏi của nah, ngơ ngác cầm chiếc thìa ngẩn người.

“Em nấu nhiều như vậy, nếu không phải muốn nuôi heo, cũng chỉ có thể giữ họ lại ăn cơm, không phải sao?” Haiz, cho dù cô bày ra bộ dạng dại người ra, vẫn làm cho lòng anh rung động, vấn đề này thật nan giải.

Rất nan giải nha!

“Vâng.” Ngượng ngùng le lưỡi, ý đồ của cô hoàn toàn bị thầy nhìn thấu, “Không sao, nếu thầy không muốn, ngày mai em có thể mang theo làm cơm hộp…”

“Không cần.”

Anh cũng không muốn mỗi ngày chỉ ăn món cơm chiên tinh bột này “Giữ họ lại ăn cơm chiều đi, trong nhà cùng lắm là dùng thêm hai bộ bát đũa.”

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+