Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu anh là ước nguyện cả đời không hối tiếc- Chương 12 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 12: Bị tấn công

 20 © Khi anh gặp 8bnguy hiểm, 6anh nhìn 1thấy tình 4yêu sâu 6sắc trong 70ánh mắt acủa cô.

Buổi 4chiều, Lâm bcMặc đi cùng fhai người 46đến nhóm elàm phim.

Trong 7bộ phim này, 1vai diễn ccủa họ 9đều là 1các trang 9công tử 8bđẹp trai 30con nhà quyền cfquý. Mỗi 1lần thay 8etrang phục 7và hóa trang 5axong, tất 8ccả các nhân 41viên nữcđều bị 1bhấp dẫn 7bởi ngoại fhình của 0họ, đặc c9biệt là beGiang Hạo abVũ, cho dù 39đi đến 1đâu Lâm bMặc cũng enghe thấy 7dmọi người c9ca ngợi anh.

Cô fcũng nhìn 4dGiang Hạo cVũ, lúc đó eđang diễn bvới vai nữ e1chính, trong 1lòng xao xuyến. a © Đúng là 09anh không 0còn giống fnhư trước, 46những bỡ 0dngỡ lúc 01mới đầu 99đã được fthay thế 7ebằng sự 4trầm tĩnh, banh không acòn hay ngượng fngùng như ctrước, có 1dđiều đôi d0khi vẫn để 6alộ ra vẻ f1trẻ con.

Anh 16đơn giản, 89tự nhiên, 1chân thành, 14lương thiện, 2điềm tĩnh, 2tất cả 3những tính ftừ tốt 6đẹp nhất 9đều có 0thể được 6bdùng để 57miêu tả banh, người c4như vậy 2cđúng là 7ahiếm thấy 3trong làng 6giải trí, 37chẳng trách 18anh càng 5ngày càng b9nổi tiếng.

Lâm 4cMặc ngây b6người nhìn 3fanh, không d6để ý là 0cảnh quay fđã kết 4thúc.

Khi 74Giang Hạo 3Vũ quay đầu 3dlại tìm 59cô, ánh mắt 4bcủa hai người dchạm vào cbnhau khiếndcho họ có 22một cảm 4giác rất 4kỳ lạ.

Trong flòng Giang aHạo Vũ nghĩ, 0cô ấy không 1thích Vũ 0Trạch, còn 0anh thì sao? 63Cô có cảm bxúc gì? Đột 9nhiên anh 96vô cùng muốn 1biết, nếu eanh theo đuổi 0fcô, cô có 47từ chối 0danh giống fnhư những 6người khác f0không. Anh 7biết Lâm 0Mặc là bạn fthân nhâtbcủa Tô Á 1bNam, Tô Á 9Nam thích e3anh, nếu 5anh quyết 53định thổ clộ tình 0cảm với a7Lâm Mặc 08thì đó sẽ fclà một cú cshock lớn 5với Tô Á 9dNam. Anh không 0có cách nào dđể yêu 2cô ấy, nhưng 9cũng không 1ethể làm 5ctổn thương 6cô ấy. Còn eLâm Mặc, 0chắc chắn 9cô ấy biết catâm sự của 8Tô Á Nam, 9trong hoàn b3cảnh như avậy, nếu d7bỏ qua những f9băn khoăn 45về Chung c4Nhã Tuệ 8thì cô cũng e7không thể 9đến với ceanh.

Nhưng 5anh vẫn facó khát vọng, 3ôm một fdtia hy vọng f3mong manh rằng 99ánh mắt eccủa cô ấy 42nhìn anh cũng 3có tình cảm 6giống như caanh. Anh phát 4hiện ra rằng, btất cả 2bmọi điều 0liên quan cđến cô b4đều khiến 9anh cảm 82thấy bình fcvên.

Vai 2diễn của 7Giang Hạo e6Vũ quay đến 2tám giờ 3tối mới 6ckết thúc, fLiễu Vẫn eDật không1có cảnh dphải quay 6nên đã về a2nhà ăn cơm ctối.

Lâm 2Mặc đi xe bcủa mình, 9đương nhiên 1là phải 63đưa Giang cHạo Vũ về 3nhà. Nhưng5Giang Hạo 3Vũ lấy cớ b4muốn mượn 3cô một đĩa 2nhạc mà fcLâm Mặc 4đã từng 9nói tới f4nên muốn avề nhà cô 07để lấy. aa © Bởi vì cho 3dù anh muốn 45nói gì với 08cô, nhà của fcô vẫn an21toàn hơn 9chỗ ở của banh nhiều, ddù sao cũng 82không có 4paparazzi nào 0eđợi sẵn a4ở nhà trợ 4elý để săn 64tin.

Lâm 0Mặc lái 25xe vào bãi 9ađỗ xe dưới 6nhà mình 1nhưng không 49mời Giang 00Hạo Vũ lên9chơi, cô 63định lên 5nhà lấy bđĩa nhạc 0xuống cho 04anh rồi 3bđưa anh 1về.

Giang 8Hạo Vũ kéo 6ctay cô, yên dlặng một 1blát rồi anói: “Thực fra tôi muốn fnói chuyện20với cô một 0lát”.

Lâm f9Mặc hơi 6ngạc nhiên cnhưng không b4thay đổi enét mặt. de © Cô không cbiết Giang 9Hạo Vũ muốn benói gì với 12cô, cũng 8không cảm dthấy thích 6thú với bcđiều đó. b5 © Cô ép mìnhdkhông nghĩ fđến bất 08kỳ điều 68gì liên quan cđến Giang 14Hạo Vũ, d4không ngừng c0tự nhắc0nhở mình, 1dhọ chỉ 2giữ quan f4hệ đồng a3nghiệp, kể 2ecả làm bạn 9thân cũng 94không được. 3© Nhưng điều 1này không c4có hiệu e9quả tốt, bngược lại 12còn khiến a9cho cô cảm 47thấy đau6khổ hơn.

Hàng 3ngày cô làm 76việc cùng fvới anh, bbuổi tối 37nói chuyện dđiện thoại e0với Tô Á cNam cũng nhắc fđến anh, 42dường như 18cô đang sống 9cùng hình 5ảnh của b1anh. Vốn 9dĩ đã đau 8dđớn đến 3mức trái 79tim tê dại, 00vết thương 1đã lành cnay bị tổn 3fthương thêm89khiến cô 5không sao athoát ra được. c © Vì vậy, 56chỉ cần 73có cơ hội 1flà cô cố fgắng tránh axa anh để 1bcho mình được 1thở, nếu akhông sớm 61muộn rồi 6cô cũng sẽ a3chết.

Cô 54vẫn còn f0yêu anh, đó 7là thực e3tế mà cô ekhông thể 74phủ nhận.

“Có 40việc gì f1không thể 5enói ở công 33ty được 0sao?” 5Mặc dù trong 9lòng cảm 2thấy vôacùng bốii 7drối nhưng d7vẻ mặt cfcô vẫn rất bbình tĩnh, acô luôn biết 2bcách che giấu 3tình cảm 06của mình.

Giang 5Hạo Vũ không 45biết nên c8bộc lộ 3ctình cảm 7của mình 00như thế enào, nói 6như thế3nào cũng fkhông được c7đều có 4fthể khiến 2dcho Lâm Mặc 67cảm thấy fekhó chịu. 3 © Anh do dự 8bkhông nói, bLâm Mặc 1không muốn f1chờ anh nên 8quay người 3mở cửa dfxe định 89bỏ đi.

“Tôi 1thích cô.” 8Giang Hạo 39Vũ thấy 16cô sắp đi 03vội thốt 8lên một acâu, cảm 9nhận được4dthái độ 8ngạc nhiên 7ccủa cô, 0anh dịu 6cdàng nói: e”Tôi 70thích cô, 8ccó được 96không?”.

Lâm 4Mặc cảm 91thấy mắt b1mình tối efsầm lại, fcô gần như 9dsắp ngất bcxỉu. Gần ađây cô 0sao thế? 5Cô quá đào 04hoa hay sao 19mà từng 8người một 40thổ lộ 4tình cảm 43với cô?

Cô 0flấy lại 34bình tĩnh, 3cười nói: 3″Bây dgiờ không 51còn là giờ bdlàm việc 35nữa, tôi 27không muốn 8tham gia đóng 1phim”.

“Đừng anói là cô 7không hiểu 2cý tôi, tôi c5chỉ muốn b9biết cảm f6giác của 5cô.”

“Tôi 5không có 58cảm giác 38gì.”

“Cô d4nói dối.” 4bCô nói dối, 4cô đang nói adối. Ánh dmắt của 19cô rõ ràng bbcó cảm xúc 6fvới anh, 1nhưng anh 42không biết 09đó là cảm 4xúc gì.

Lâm c7Mặc không 3muốn tranh cluận với 16anh, đưa dchìa khóa 94cho anh rồi 86lạnh lùng 66nói: “Anh 2lái xe về, dngày mai đỗ a2xe ở công 82ty là được”.

Giang aHạo Vũ giữ 8tay cô lại: 9″Cô 01đang chạy ctrốn sao?”.

“Vì 3sao tôi phải 5chạy trốn?”

“Vì fcô có cảm 81xúc với ftôi đúng f3không? Nếu e3không, cô cađối xử 7fvới ai cũng 9vậy, vì2sao phải btrốn tránh c9một mình 0tôi?” eAnh có thể 3khẳng định 5ccô luôn giữ 6một khoảng adcách không afgần không 07xa với anh, fdường như 9cô không 65nói gì với fanh nếu 74không có 0việc gì accần thiết, 50so với những fngười khác f7trong nhóm 2Secret, haifbngười họ cdít giao lưu 1với nhau 9nhất.

Trái 1tim Lâm Mặc 53bắt đầu 89cảm thấy 8đau đớn, flẽ nào anh 83luôn đế 3ý đến 40cô? Hay cô6thể hiện 0thái độ 4quá rõ ràng 8nên khiến e6anh thấy 1lạ lùng? 4Cho dù là 5gì, cô đều2bkhông muốn 0ftiếp tục 0ctranh luận dvới anh nữa. 33 © Cô lo sợ 9sẽ không ckiềm chế 0được cảm 0xúc của 30mình, phát eebệnh trước 31mặt anh, 08điều đáng 4sợ hơn là 2anh sẽ cảnh 2agiác và tìm 1cra manh mối.

Vì 7ethế cô tiếp dbtục cười 6dnhạt khiêu aakhích anh: 39″Anh 6cho rằng cai cũng yêu 99anh sao? Trước 4là Chung Nhã 9Tuệ, bây 88giờ là Tô 40Á Nam, nhưng ctôi hỏi 3anh, anh căn 1cứ vào đâu 9mà tự tin 8anhư thê? 46Anh căn cứ 0avào đâu 1amà nói anh 17thích tôi? 2Anh thích 70tôi có phải fvì tôi giống f6mối tình 5đầu của 45anh? Rất faxin lỗi, 87tôi không 8muốn làm 3dngười thay19thế, còn 6dmột điều 5quan trọng 09nữa là tôi dkhông hề 2yêu anh”.

Cô 64không yêu 8anh sao? Thực 31ra là cô 34không thể c5tiếp tục f0yêu anh.

Giang fbHạo Vũ không fbiết đối 8fđáp thế 8anào.

Anh 9cũng không a3biết tình 89cảm của bamình với aLâm Mặc bcó bao nhiều f3phần bị 1ảnh hưởng 6bởi Chung 6dNhã Tuệ, aLiễu Vẫn 30Dật nói eđúng, không 3một người ephụ nữ fnào muốn 5elàm người ccthay thế, 58cho dù tình dcảm của 4anh với 59cô không 5có liên quan eđến Chung 9Nhã Tuệ 30thì cũng 1không ai tin cfanh vì hai 64người đó 4quá giống 7fnhau.

Lâm f0Mặc không a8thèm để dý đến e2Giang Hạo caVũ nữa, 4cdứt khoát 3bước ra 01khỏi xe rồi4aquay đầu b1bỏ đi.

Đi a9được một 0ađoạn, đột 66nhiên có 0một người 4ctừ phía 9csau lao lại, 18dùng khăn atay bịt lấy 53miệng cô 46rồi kéo d2cô lên một bchiếc xe 9agần đó.

Cô 81cảm nhận ethấy mùi clạ, toàn 0thân cô mềm 1nhũn, ý thức 8etrở nên 2fmơ hồ. Cô 9cố gắng 6chống cự bnhưng bị ctát rất 2mạnh khiến 30cô suýt ngất. 8 © Người đó 0ckhông thèmeđể ý đến b3cô, ngồi bbvào khoang 4flái rồi 5lái xe đưa 01cô đi.

Thuôc a7mê bắt đầu 0phát huy tác 7dụng, cô 4cắn vào 6môi, vị ftanh của b5máu giúp 7cô giữ được 80một chút btỉnh táo, dkhông đến 3mức hoàn etoàn mê man abất tỉnh.

Bóng 6người lái b7xe chao đảo 0trưóc mắt, 8cô không dthê nhìn 52rõ đó là 2ai.

Giang 5Hạo Vũ nhìn evào kính 5dhậu thấy bcảnh đó, 47anh vô cùng dngạc nhiên 9vội vàng0exuống xe. b7 © Kẻ đó đã 3nhanh hơn 26anh một 26bước, lái cxe ra khỏi 1bãi đỗ. a © Anh lập 02tức chạy 65vào xe phóng 0eđuổi theo.

Hai achiếc xe ephóng nhanh 6ra ngoại cô thành 87phố, Giang 7Hạo Vũ cảm athấy chiếc 2xe chạy 0trước anh e7phóng bạt 68mạng, anh afkhông dám b3theo quá 09sát nếu 9không sẽ f0rất dễ bxảy ra tai 4nạn.

Bắt 7ecóc sao? bHay Lâm Mặc bđã đắc 6tội với cai? Anh cảm 4thấy vô 5fcùng căng 1thẳng, trong 5lòng có 62một dự bcảm không 4tốt.

Đến 2một vùng aheo hút, a9bốn bề fđều là eacây cối, bgió đêm 77thổi lồng f3lộng. Giang 0Hạo Vũ 8không nhìn 2thấy chiếc cxe kia đâu 6nữa.

Nhìn 16quanh, anh 0phát hiện f1ra có một 8cngôi nhà dnhỏ phía afsau một 14đám cỏ becao ngang bbđầu người, 15trong nhà bcó ánh lửa.

Ở 4đó sao? 7Anh nhảy 8xuống khỏi 65xe, vội 28vàng chạy cvào trong.

Tìm eđược lối a9vào, Giang 7Hạo Vũ 0giật mình 2hoảng hốt c3khi nhìn 3thấy cảnh ahiện lên6btrước mắt, 3lúc đó, dcảm giác 8tức giận 61và đau đớn atrong lòng e4khiến cho 7bước chânecủa anh b4hơi chao 4dđảo.

Anh adnhìn thấy 6Lâm Mặc 5bđang nằm 6crun rẩy 24trên mặt 2đất, áo 9không che 7kín người,efnước da 88cô đỏ dkhác thường 7ccòn gò má 10thì sưng becao, khóe 9miệng và 88môi đầy 9máu. Cô enằm run 41rẩy ở 3đó, cổ 2gắng dùng 9tay kéo áo eche người.

Anh 6vội vàng 42cởi áo 8khoác ngoài, 76chạy đến 5che cho cô 9và ôm cô 4avào lòng. a © Hai tay anh 2dnắm chặt 3clại, cơn dtức giận 4đã lên 4đến đỉnh bđiểm.

Ai? 44Rốt cuộc 0dlà ai mà e0có thủ 72đoạn bỉ 8aổi như 79vậy?

Nằm 2trong lòng dcanh, Lâm dMặc cảm 5nhận được 21sự ấm e8áp, tâm 77trạng căng 84thẳng của bcô biến 2mất.

Vừa 37rồi lúc cngười đàn 18ông bắt dcóc lôi 6cô xuống exe, cô đã 2biết hắn 23ta là ai. 8 © Hắn làfLý Vân Thâm, 05chính là angười đã 4ftừng bị 2bvợ áp giải 2bvề Mỹ. 0b © Cô hiểu dra ông ta bđến để cctrả thù d1cô.

Lý bVân Thâm ftức giận 3fđẩy cô dangã xuông 32đất, nở 2một nụ 5dcười độc aác. Ông bta không d4nói gì cởi ceđồ của 1cô, hơi bthở đầy 5mùi thuốc blá của 9ông ta phả 6lên mặt 41cô. Đầu 70óc cô trống 7frỗng, tuyệt 46vọng nghĩ 32lần này 5không thể 9ethoát khỏi 8ông ta.

Chống acự điên fcuồng một a9hồi lâu, 3thuốc mê 43vẫn còn 5tác dụng 34khiến cô 1không còn29sức lực 3nữa, chỉ acó thể cphó mặc 9để Lý 0Vân Thâm 9định đoạt. b © Cô muốn 26khóc nhưng5nước mắt b9cô không 5sao chảy cra được, dcô ngừng achống cự, 6nhắm mắt 9lại như 7đã chết.

Nhưng 12Lý Vân Thâm cmuốn cô 34đủ tỉnh bdtáo để c3nhìn thấy 2cmình bị 5làm nhục 01như thế2bnào, chỉ fecần cô 2nhắm mắt e4là hắn clại tát 6cô. Cô bị dahắn ta đánh b4đến mức ahoa mắtd6chóng mặt 4hận rằng akhông thể 0chết ngay celúc này.

“Con 4tiện nhân, 47mày dám e1thông báo 06cho mụ vợ efthối của f7tao để cđối phó a6với tao?a0Được, 9hôm nay ở f1chỗ hoang 5vắng này, 08cho mày kêu c7gào, cho cmày làm fđủ mọi actrò cũng 2không có c9ai cứu mày. 40 © Dù sao tao eacũng đã 3ly hôn với 03con vợ thối ccủa tao 0rồi, nó b9muốn truy asát tao thì atrước khi 5chết tao 9cũng phải 3kéo theo emày. Tao cađể chofdmày thanh 7cao, hôm e1nay tao sẽ ebcho mày biết.”

Cô f7chịu báo 2ứng rồi csao? Đây e1là báo ứng a5vì cô đã b2làm cho Giang 11Hạo Vũ 1đau lòng.a2 © Trong lòng 55cô không 2ngừng đọc 13tên Giang bHạo Vũ, crồi tuyệt a1vọng nói 41lời xin dlỗi.

Lúc enày, chuông a3điện thoại acủa Lý 77Vân Thâm 4vang lên. e4 © Hắn buông 5cô ra, nhìn 1màn hình 7rồi vội 2vàng chạy 10ra góc phía adsau nhà nghe 38điện thoại.

Lúc 6bnày Giang 9Hạo Vũ achạy lao bfvào.

Lâm 4Mặc nhắm 2mắt lại 25chống cự 4bmột cách evô thức, 83cho dù Giang 7cHạo Vũ 52an ủi côdanhư thế 8nào cũng 04không có 66tác dụng. 54 © Cô vẫn 07nghĩ rằng bđó là Lý 8Vân Thâm, acô nghĩ 86rằng hắn 5ta nhất 7định sẽ 26không bỏ 5qua cho mình.

“Lâm f6Mặc, là adtôi, tôi 4elà Giang 3Hạo Vũ, 78cô mở mắt 2dra đi.” 8Giang Hạo 06Vũ ôm chặt 4cô vào lòng, 8chịu đựng 5để cho 25cô chống d3cự một 20cách yếu dớt.

Cuối c1cùng Lâm dMặc cũng amở mắt ara, đã bình 64tĩnh hơn. b © Cô nhìn 7canh với c6ánh mắt0ehoảng hốt 8avà kinh ngạc.

Sao 5anh ấy đến 2được đây? aSao anh ấy ecó thể btheo đến 9đây?

“Chúng 0eta rời khỏi 6đây rồi cnói chuyện.”

Giang 2cHạo Vũ 06định ôm 22lấy Lâm f9Mặc thì ađột ngột 60bị cô đẩy dengã ra đất brồi nằm 4esấp lên 2người anh. 67 © Khi anh còn e0đang ngạc 6cnhiên trước 3hành động d4của cô 8thì một 9chiếc gậy 52gỗ đập a7lên lưng fLâm Mặc. 9 © Động tác 06rất nhanh cvà hiểm 9ác khiến 6anh không dkịp đề 0phòng.

Hóa cra Lâm Mặc 7fthấy Lý a1Vân Thâm fcmuốn đánh c1lén Giang 7Hạo Vũ 9từ phía csau, trong43tình huống 9khẩn cấp 33đó cô không enghĩ gì 09mà lao đến 7đỡ. Chiếc 22gậy đập e6lên lưngb1cô gãy làm eđôi, cô cbcảm thấy 98linh hồn f1mình sắp b5rời khỏi cthể xác, 7ý thức 8trở nên 2mơ hồ.

Lý 0Vân Thâm 1thấy cú c2đánh đầu 0tiên bị cthất bại 2liền vứt 5cây gậy ebị gẫy 6xuống, tiệnd1tay nhặt 9một một 2bcây khác a9trên mặt 9đất hướng b0về phía 01Giang Hạo 79Vũ. Hắn ckhông biết 9evì sao Giang 6Hạo Vũ afphát hiện b4ra họ nhưng 0nếu không cgiải quyết 07anh nhanhb4gọn hắn 3asẽ gặp 8phiền phức.

Giang cHạo Vũ 2emột tay 0bôm lấy 4Lâm Mặc, dmột tay 6dgiữ chặt 4dlấy cây 37gậy Lý c7Vân Thâmb5đang cầm. 0e © Anh rất 45khỏe, Lý e0Vân Thâm 5yếu ớt c2như vậy bkhông phải 2là đối fthủ của9anh.

Lý 56Vân Thâm 5nhìn thấy 8ánh mắt dphẫn nộ b8của Giang 8fHạo Vũ, 4sợ hãi 7tới mức btoàn thân 8arun rẩy. b © Hắn biết 3không thể alàm gì anh 6dnên quay 4fngười bỏ 5chạy.

Do 8không biết 89tình trạng 64Lâm Mặc 4thế nào 8nên Giang 7cHạo Vũ 91không đuổi 24theo hắn. 34 © Mặc dù 1thấy hắn 3chạy thoát 3anh không ecam lòng 3nhưng lúc 84này không 9có gì quan 38trọng bằng 7Lâm Mặc.

Anh 5ecúi xuống a8thấy Lâm 7bMặc đã ckhông còn 2btỉnh táo 2nữa, mắt 58cô nhắm a2hờ, hai 72tay buông 49thõng. Trong 3elòng anh 4cảm thấy 45đau đớn, 7vì sao cô 95lại ngốc cnghếch lao 9ađến đỡ ccthay anh? 84Lẽ nào 3bcô không dhiểu cô 6yếu ớt 5hơn anh rất 8bnhiều, không 6cần phải55chịu đựng cđau đớn 58thay anh? 76Vì sao cô dcó thể 89bất chấp 69mạng sống adcủa mình 8như thê? 9Lẽ nào ednhư vậy b8mà còn nói 9là không dfcó cảm exúc gì với canh sao?
Anh 5ôm lấy cbcô chạy 5nhanh ra ngoài. 0 © Nhưng chưa bbước được 8dvài bước 4ethì nghe8thấy tiêng bkhóa cửa, b0anh nhìn bxung quanh 8và phát 7hiện ra b2tên Lý Vân 01Thâm hèn71hạ đã 0khóa hết 99cửa trước ccửa sau b1nhốt họ 4bên trong.

Anh 39đặt Lâm f1Mặc xuống 0đất, giúp 02cô mặc 76áo khoác 32rồi cổ 7bgắng nghĩ 03cách đế bthoát ra angoài. Đáng 7tiếc, tất f0cả các b6cửa sổ 8ecủa ngôi 17nhà hoang 6này đều ecđược dùng 5fgỗ đóng 7đinh bịt 88kín, lối e8ra vào duy acnhất là 71hai chiếc acửa đã 6ebị khóa, ce rằng nếubkhông có 6ai phát hiện a4thì họ dasẽ mãi fmãi không 50ra được.
Đúng erồi, điện fthoại.

Anh 6vội vàng c4tìm điện 2thoại trong ctúi nhưng ekhông thấy. 5 © Anh nghĩ 6mình để a2trong túi bbáo khoác 3fnhưng chạy 4đến tìm 2bcũng không 5thấy. Lẽ 62nào vừa 4rồi ra khỏi 45xe anh làm frơi trên 3xe rổi sao? a0Túi của 4dLâm Mặc f2đã bị cerơi ở bãi 19đỗ xe lúc 95bị Lý Vân b4Thâm bắt 52đi.

Đúng 6là họ đã 1bị ngăn acách với 11thế giới 0rồi.

Giang 20Hạo Vũ angồi bệt 4xuông đất, 2bhối hận 8bvì đã không abáo cảnh 07sát ngay 0từ đầu.8d © Anh run run 7ôm lấy b7Lâm Mặc.

Làm f2thế nào? dNên làm 7thế nào? 7Lâm Mặc 67bị đánh 6bnhư thế 6không biết 0có bị thương2ở đâu ckhông, nếu fkhông kịp cdđến bệnh 69viện hậu 01quả sẽ 9brất nghiêm f8trọng.

Khi canh đang 94không biết 9phải làm 4gì, Lâm 4Mặc đột d1nhiên cử 0bđộng rồi betừ từ 23mở mắt 7ra.

“Evan…”

Giang fHạo Vũ 6cho rằng e0mình đang b2nghe nhầm. 0 © Lâm Mặc fchưa bao 5giờ gọi 26anh như vậy, 0bạn bè 3ccủa anh a9ở Thượng 51Hải cũng fkhông gọi fanh như vậy, 1ctên tiếng 6Anh của0anh chỉ acó Chung deNhã Tuệ 5biết, từ 2khi họ bắt fđầu quen adnhau Chung eNhã Tuệ 2đã gọi 1etên anh như 6vậy.

Là 0ảo giác 57sao? Bởi 2anh sợ hãi amà sinh ra 1ảo giác?

“Evan… 4 © xin lỗi.”

Lần anày Lâm a9Mặc nói 1to hơn, ba 9tiếng cuối 6cùng anh 2anghe rất 1rõ.

Anh 7dcảm thấy 5giống như 2nghe thấy 81một tiêng 97sét.

Cô egọi anh 07là Evan, 5cô gọi 2anh là Evan 1sao? Cô…

Cô elà Chung 9Nhã Tuệ?

Giang 5Hạo Vũ 4muốn xác 33minh nhưng cLâm Mặc 6eđang dần 1tỉnh lại bfnên bắt 0đầu cảnh1giác, không anói gì nữa.

Cô dthấy cơ 7thể mình 01đau nhức, 97trong lòng 6dcô cũng 7rất đau 8đớn. May 57mà GiangcHạo Vũ 51không sao, cnếu không 5ecô sẽ không 7thế tha 5thứ cho amình.

Xung equanh yên 37tĩnh, thỉnh bthoảng có 3tiếng chim 9cquốc quốc 9kêu trong 97bụi cỏ 06gần đó. 26 © Trong một cđêm mùa 82hè như thế ecnày, Lâm 7Mặc tự c7nhiên cảm 80thấy hơi dlạnh.

Cô ckhông muốn 2Giang Hạo cVũ nhìn dthấy dáng cvẻ nhếch 80nhác này 8của mình, 3cô muốn 94mãi mãi 5là một 56Lâm Mặc b5lạnh lùng etrước mặt 61anh, chứ 4không phải 49là mộtf6Chung Nhã 3fTuệ yếu 3fớt trong fquá khứ.

Nhưng 60vừa rồi, 35được anh 4ôm trong 9lòng, hơi 9thở quen 5thuộc của 0anh khiến dcô không aethể trốn 1tránh được 5nữa.

Cô c1rất sợ 0cô sẽ chết, erất sợ 78không có 5eđược cảm 2cgiác ấm edáp như thế, 64rất sợ 0csẽ mãi 3mãi không 8bcó cơ hội 97nói lời acxin lỗi bmà cô còn f3nợ anh.

Vì d4thế cô fkhông còn c9kiên trì 0với việc 84nghĩ mình clà Lâm Mặc d4nữa, trong a8giây phút 0đó, cô 4muốn là aChung Nhã 87Tuệ ở 1bên cạnh 7Giang Hạo fVũ, cho dù cfcó chết 4fcô cũng0không hối 1hận.

Thời 93gian như 76nước chảy bftheo dòng.

Giang a0Hạo Vũ 0chỉ biết 5ôm chặt 99lây Lâm b7Mặc, trong blòng anh c2nóng như dlửa đốt. f1 © Không biết 9đã bao lâu 60rồi? Chỗ f4này liệu 04có người d6nào đi qua 49không? Lâm 8Mặc có1xảy ra chuyện 52gì không? 6Họ có thể 1rời khỏi 98đây không? e0Một loạt 83các câu 1hỏi hiệndlên trong 9đầu khiến 2anh không 2yên, bệnh cđau nửa d7đầu lại 8dsắp phát 19tác.

Lâm 8Mặc nhắm 0mắt nhưng akhông ngủ 0được, 64bỗng nhiên edcô thấy 1Giang Hạo 6Vũ thở 9cgấp. Cô 41hoảng hốt 1mở mắt, 0thấy Giang fHạo Vũ 26đang cắn 51răng chịu fđựng, gânc5xanh trên 5huyệt thái bdương của canh nổi alên, anh 1không nói 0agì, yên 6lặng chịu f3đựng cơn dđau.

Cô 7muốn đỡ 4anh ngồi 67thẳng dậy cđể anh fdễ chịu 46hơn nhưng 1ecố gắng 38mấy lần cđều không 1được. fa © Giang Hạo bcVũ ôm chặt 6lấy cô, 4không chịu 3buông cô b8ra mặc dù 1anh đang 4đau đầu.

“Đừng 4cđộng đậy.” 1Giọng Giang e2Hạo Vũ c3hơi khàn 5khàn, cố bgắng không a2để cho2mình run drẩy. Anh akhông thể cfngã, không athể không e1quan tâm cđến Lâm dMặc. Anh43vẫn chưa 9làm rõ được 51Lâm Mặc 9blà ai, anh 6không thể b7để xảy 2ra chuyện e8gì với 4dhọ.

“Đặt 5tôi xuống f5đất, anh 5có thể 25nằm một 3lát.” 6Lâm Mặc bbcố gắng 9fgiơ tay ấn 6clên huyệt 6thái dương 8của anh f6nhưng cô ckhông đủ ddsức để 28xoa bóp cho 0anh.

Giang eHạo Vũ bdđặt tay 2cô xuống, 4nhẹ nhàng 21ôm lấy 3cô. “Không fsao. Cô có ccổn không?”

Cô 74có ổn không? fbCô có ổn 75không? Vì 37sao anh cần 5bphải quan ftâm cô có 3ổn không?

Nếu cakhông vì dcô, anh đã ekhông rơi bvào cuộc 34báo thù 03của Lý eVân Thâm, enếu khôngadvì cô, chứng 45đau nửa bđầu của aeanh sẽ không dphát tác.

Thật asự Lâm 33Mặc thấy 3arất ân fchận, ân 6chận vì 61sao không 6kiên quyết 3đưa anh 3về nhà32trước, 6ân hận ceđã động 9đến Lý aaVân Thâm. b4 © Cô tình 9fnguyện chịu 5đựng tất c2cả mộtbmình, không 7muốn Giang 23Hạo Vũ bphải chịu 4bất cứ 69tổn thương enào.

Công 2dụng của 1thuốc mê afhết dần, 35Lâm Mặc 8thấy khỏe 9hơn. Đầu 0fóc càng 30tỉnh táofdthì vết 3thương trên 17lưng càng b2giày vò 4acô.

Cảm 77giác đau 34đớn khiến 0cho cô tê b9dại, rõ 6cràng như 9những nỗi d5đau khổ 0cô đã trải2qua. Cô từ 3ccon người c2yếu đuối b4Chung Nhã aTuệ trước 8đây trở delại thành c6một Lâmb5Mặc kiên 0định.

Không f2để tâm 03đến sự ephản đối 8của Giang caHạo Vũ, 2bcô cố hết 5sức thoát e6khỏi lòngbanh, chống b0tay đứng 89dậy. Cô canhìn xung 1equanh, quyết fđịnh dìu 7Giang Hạo 7Vũ đếnbgóc tường.

Ngồi fnghiêng dựa fvào tường 0để cho 6bphần lưng amình được 6bthoải mái, 5cô đỡ 90Giang Hạo 3Vũ nằm 1xuống, đầu 2anh gối 75lên chân 7bcô, ngón 5tay cô di a1chuyến linh 1hoạt xoa2bbóp huyệt 5thái dương 8cho anh.
Sau 15khi biết 73Giang Hạo 3Vũ bị bệnh e7này, cô e3đã đi học 16cách xoa 1bóp. Mặc 39dù cô không 2khỏe để afxoa bóp cho 5anh đúng 6ccách nhưng aeGiang Hạo 5Vũ đã cảm b3thấy dễ5chịu hơn 17rất nhiều.

Bỗng 7nhiên có bbmột giọt enước mắt b3rơi xuống 35mặt Giang 06Hạo Vũ, 2anh ngạc 3nhiên mở 9mắt.

Anh 12chưa bao 4giờ nhìn 3ethấy Lâm fMặc khóc, 8đối với 8eanh, cô luôn 6có vẻ rất alạnh lùngcdxa cách và 7blà người 5không bao 76giờ chịu 1ảnh hưởng facủa tình 40cảm.

Ngay acả vừa 3rồi, khi bphải chịu dnỗi nhục 78nhã lớn anhư thế 37cô cũng dkhông khóc, 0bánh mắt ccô đầy 71vẻ kinh choàng nhưng 7fkhông hề 80rơi lệ.

Cô 14mạnh mẽ fnhư vậy, e6vì sao bây 3agiờ cô 9flại khóc?

Từng 97giọt nước 7mắt của c1Lâm Mặc b9rơi xuống 05nhưng cô 3không hề fabiết. Cô a6đang bậnebxoa bóp cho 74Giang Hạo fdVũ, trong 0clòng chỉ 0nghĩ đến 71việc làm 4thế nào eđể anh 3mau hết 5ađau. Cô 8không biết a8tâm trạng 10của mình 5dđã thay 40đổi, không d0biết rằng afmình không 0thể cố 9tỏ ra mạnh dmẽ trước 5mặt Giang 4Hạo Vũ cđược nữa.

“Tuệ 4Nhi.”

Giang 7eHạo Vũ 7fkhẽ gọi cekhiến cô 6quay trở 8lại với dbhiện thực.

“Anh dthích tôi 8vì Chung 5Nhã Tuệ c2đúng không?” 40Cô cười ckhổ sở.

“Em 2là Chung 8cNhã Tuệ 23đúng không?”

Trong 16lòng Lâm 62Mặc đột 3anhiên lo 5esợ, cô 75không khóc 2anữa.

“À, f0anh cũng 44không tin 4vào giả 7thiết này, 9đúng không?”

Giang 5aHạo Vũ 0im lặng 7thừa nhận 80những lời 00cô nói. 3 © Thật sự, 1cviệc cô cgọi tên 9tiếng Anh 0của anh 19không thể 5nói rõ được d0điều gì. 6 © Lâm Mặc 5và Tô Á 87Nam là bạn aathân từ8dnhỏ, họ 2cùng nhau 02lớn lên, f6có một c4nhân chứng bbquan trọng 51như vậy, d0rõ ràng a3cô ấy không ebthể là bChung Nhã 9Tuệ. Hơn 1nữa, trong 4lần về 8Singapore bflần trước, c6anh có đến bnhà Chung 8Nhã Tuệ, 19ngôi nhà 1đó đã 5thay chủ efmới, nghe e6hàng xóm dnói, mườidnăm trước, 9Chung Nhã 8Tuệ đã 07bán căn 98nhà để asang Mỹ 3evới anh dftrai.

“Hà bbtất phải 0flưu luyến 9với những 28tình cảm 9trước đây b2mà không 89lựa chọn 61nhìn hướng 8về phía 4trước? 5cÁ Nam là 0một cô 1cgái rất 09tốt, anh…”

“Còn acô thì sao? 1Cô cũng dalà một acô gái rất 1atốt, vì casao tôi không 36được thích 6cô?”

“Tình dcảm của b8anh với 5etôi chẳng fbqua chỉ dlà vì Chung 8Nhã Tuệ 0mà thôi.”

“Tôi anói không 2phải thì 8sao?” 9Khuôn mặt fcxinh đẹp a7của Chung 6Nhã Tuệ ahiện lên3etrước mắt 3anh, anh không 5nhìn rõ e5thái độ 46của cô 2ấy, sau 1fđó hình 27ảnh của efLâm Mặc 99hiện lên b9trong tâm 3trí anh vô 3cùng rõ 4bràng.

Anh dđã từng 67yêu Chung eNhã Tuệ 3anhiều như dthế, yêu 5vẻ hồn 0nhiên đáng fyêu củadcô, yêu dsự dịu adàng, tâm dlý của 5fcô. Nhưng 4đó là chuyện 89trong quá 95khứ, anh 9đã quyết 2cđịnh từ bbỏ tình 1yêu tuyệt 2vọng với 2Chung Nhã 1Tuệ. Lúc 3này, cơ 6duyên đếnc8đúng lúc, aLâm Mặc 5axuất hiện, 7cô có ngoại 8hình giống 9hệt Chung 93Nhã Tuệ bnhưng tính 6cách lại 27hoàn toàn 73khác. Anh bathừa nhận 6blúc đầu e2do ngoại 0hình giống 3Chung Nhã cTuệ mà 97anh để 06ý đến 1aLâm Mặc, b6nhưng sau 5hơn một 9năm tiếp dxúc, hình 2ảnh của 19Lâm Mặc d5luôn in đậm ctrong lòng daanh.

Vì 2dsao anh không fethể yêu 1cô, vào 93giây phút 9equyết định 57nói lời 9yêu, anh eđã không4còn nhớ 5đến Chung 3Nhã Tuệ 2cnữa. Nếu 6nói rằng 0sự tồn 7tại của aChung Nhã 2aTuệ cản17trở tình ecảm giữa ahọ thì 1danh sẽ cố 6gắng để 5cchứng minh, danh yêu cô dkhông phải ebvì Chung e2Nhã Tuệ 8mà bởi 9avì anh yêu cdcô, cô là 9Lâm Mặc.

Nếu dkhông phải 16vừa rồi 69Lâm Mặc 51nhắc đến 9cEvan, anh a2nghĩ anh 0dsẽ không 3nhắc đếncgiả thiết c7xuẩn ngốc d7đó.

“Chúng 3ta không b8nói đến 62vấn đề enày nữa 58được không?”

Lâm 8eMặc biết 90Giang Hạo dVũ là một 6người cố 2chấp, cuộc btranh luận bnày sẽ 2không có32bất kỳ 31kết quả f5nào.

“Được.” 45Giang Hạo 6Vũ ngừng dmột lát, 9f”Vừa bdrồi cô bkhông do cdự lao đến 34đỡ choc5tôi, lẽ 8bnào không f4phải vì 9có tình dcảm với 6tôi sao?”.

Lâm 5Mặc hơi 7đau đầu, 1fthầy Giang aHạo Vũ 14hỏi một 8câu khó 3cnhư vậy bnên không 06biết phải 56nói gì. fa © Việc xảy d1ra tôi nay akhiến cho 0cô kiệt 6dsức, cô 77không còn 68sức lực 75để tiếpe1tục tranh eluận. Giang f2Hạo Vũ 72chẳng qua 1dlà muốn eechứng minh 5ecô có tình ccảm với9eanh, vậy 7thì cô phải 02để cho 6anh thất 0vọng thôi!

“Anh 9là nghệ 94sỹ đang 1nổi tiếng, cftôi là trợ dlý của 5anh, một 3ctrong những abtrách nhiệm a7của tôi e8là bảo 0dvệ anh, 9huống hồ 9aviệc xảy 7ra hôm nay 36là do tôi, 7tôi không dthể để banh bị thương f5được.”

Thật cvậy sao? d5Nhìn thấy 5vẻ mặt 23nghiêm túc 02như đang 1clàm việc 61của Lâm 1Mặc, trong 4dánh mắt 2của Giang cHạo Vũ 03thoáng vẻ 2bthất vọng.

Khi adanh đang 7fmuốn tiếp 0etục nói 93điều gì cbđó thì 4bên ngoài 36có tiếng bmở khóa.

Cửa a1từ từ cđược mở c7ra, người 9mở cửa 74như đang acẩn thận 14do thám.

Giang f8Hạo Vũ a3vội vàng 33ngồi dậy, 93cầm lấy 2cây gậy dvừa cướp 2được của a5Lý Vân Thâm. 4 © Lâm Mặc csợ hãi, 29hơi run run 5nhớ lại 1achuyện vừa fxảy ra. e © Giang Hạo fbVũ ôm chặt dlấy cô. 9 © Anh thề 2với lòng 2mình, nhất 2định phải 58đưa Lâm aMặc ra khỏi 44đây an toàn.

Cửa 5được mở 6dhẳn ra, b4có hai người ffbước vào, f7một nam a3một nữ.

Người bphụ nữ 0fnhìn hai fngười trong 6nhà đang 62cảnh giác 9cao độ, 2cngười đàn 8ông tay cầm 0một chiếc fmáy ảnh fbấm lia f5lịa.

Ánh 4đèn flash 5bkhông ngừng 4lóe sáng, bLâm Mặc 9hiểu ra 80mọi chuyện, 03sợ hãi 91ôm lấya1cổ.

Paparazzi! 13Tên biến 0thái Lý 4Vân Thâm 0đã thông d0báo cho paparazzi. 3 © Giang Hạo99Vũ… Cô cdkhông dám 1nghĩ tiếp, 89cô run người 69lên.

Giang eaHạo Vũ cchau mày, d7nghiêng người a8che cho Lâm d4Mặc theo 0bản năng. a © Anh không ffnghĩ nhiều 8như cô, 03anh chỉ 9không muốn 0cô tiếp e1tục bị a7tổn thương. c © Đối với14anh, nghề 6diễn viên 5mãi mãi 0không bao 93giờ được 4đặt lên 2vị trí 6ecao nhất, 8lúc này,a0Lâm Mặc 7fquan trọng 3fhơn rất anhiều lần.

Trong 64vòng nửa e7phút, đột 5nhiên nữ 7paparazzi 9lao đến 45bên người 0bạn của 1emình. Chỉ 42kịp nhìn 83thấy cô 75cướp máy fảnh trong 5tay anh ta, 31không nghĩ 4gì tháo 75thẻ nhớetrong máy fảnh rồi 14nhanh chân 8bước đến 3bên Giang 7Hạo Vũ 6và Lâm Mặc.

“Chị 8eLâm Mặc, e4thẻ nhớ 0ở đây, 1ctôi bảo 9đảm chúng 9tôi sẽ 4không nói c5ra.”

Sự 4chân thành 0của cô 48khiến cho cahai người ađàn ông cở đó đều e3ngạc nhiên. 3 © Giang Hạo bcVũ ngạc 57nhiên nhìn 9cô, đồng enghiệp của 4cô tức a3giận hét bgọi tên 0cô: “Lưu7Phi”.

Lâm 0aMặc nghe 7thấy thế 33trong lòng c1cảm thấy 16yên tâm ebhơn. Hóa fra là cô cấy.

Lâm e9Mặc khá 8quen với ethợ săn 27ảnh này, 1fcô thường 1bchào hỏi 4cô ấy hồi ađầu mới d1đi với cTô Á Nam. 7 © Lưu Phi là 7một paparazzi 5rất yêu 9nghề, những 9btin quan trọng 5ftrong làng 6giải trí 0ekhông hề 1vắng tên c2cô ấy. 8 © Cô làm việc 8drất cần 1mẫn, thậm 2chí khôngaquan tâm 2ađến cả 58tính mạng 8của mình 4vì công 5việc.
Có 5một lần 8tô Á Nam fcó việc fvội ra ngoài 5bđể đưa 2thông cáo 80thì bị 56cô ấy nhìn c6thấy và 3abám theo 9esuốt dọc 4dđường. 97 © Xe của họ 8vừa dừng elại thì 7xe của cô 97ấy cũng 5dừng lại fngay phía 6sau. Tô Á 8Nam vội 7vàng qua ađường, 1Lâm Mặc dbị tụt 1lại phía 74sau, còn0cô ấy cố 5gắng chạy 3theo Tô Á cNam, không 5để ý có 51một chiếc 1xe ở phía 4sau đang51lao lại. a © Nếu Lâm aMặc không d9nhanh kéo e7cô ấy lại, 2có lẽ cô 30ấy không 8còn trên 85cõi đời 7này nữa. 2 © Khi lấy d4lại bình atĩnh, cô dấy không bđuổi theo bTô Á Nam f2nữa, gục 2đầu lên 9evai Lâm Mặc dkhóc mãi. 3 © Kể từ 0đó về 52sau, chỉ 9cần là cnghệ sỹ 5ecủa Tranh 99Tinh thì2ecô ấy không 5hề đưa 5tin gì bất 1flợi, coi enhư đó 6clà sự báo 4đáp với 7Lâm Mặc.

Lâm 95Mặc nhẹ cbnhàng đẩy e0Giang Hạo f7Vũ ra, cô fyên tâm 1nhìn anh. 2 © Giang Hạo 0aVũ ngổi 93thẳng dậy, d3tay vẫn 5đặt ngang aaeo cô không 4muốn bỏ b0ra.

Lưu a5Phi nhìn 55thấy vẻ cthảm thương 3của Lâm 01Mặc, giả 9thiết về dcuộc hẹn 4hò giữa7cGiang Hạo 4eVũ và Lâm 8bMặc biến cfmất. Cô 5hỏi: “Thế 2này là thế eenào?”.

Nghe 41Lâm Mặc ekể sơ qua 85sự việc, 0eLưu Phi lớn 9tiếng chửi f3mắng Lý e8Vân Thâm. ee © Mặc dù 02cùng là b0paparazzi eanhưng cô 66ấy rất 1căm ghét cbLý Vân Thâm. 9b © Nêu biết b7người gọi1điện thông 92báo việc b0này là hắn 9dthì cô đã adặn cấp fdưới làm 6rõ mọi echuyện trước. 49 © Việc Lý 83Vân Thâm 8cly hôn với 50người vợ agiàu có 6được bàn aluận rất a6sôi nổi etrong giới9paparazzi, 7tất cả 6các tờ ebáo lá cải 3ađều đăng 84tin này lên 08trang nhất. 9b © Hừ, chuyệnfbđen đủi fnày là do ahắn ta tự 1chuốc lấy.

“Chị bLâm Mặc, f0chị yên 0tâm, em sẽ 3agiúp chị 33báo thù 0này.” 0Lưu Phi vỗ 5ngực, đồnge8nghiệp của 1cô cũng 05hưng phấn cnhư vậy.

Lâm fMặc hiểu 10cô ấy muốn 3nói gì, 1csắp sửa ebcó một 94tin giật 53gân rồi, fcô ấy giúp 0fcô báo thù 98chẳng qua 7chỉ là 9emượn ưu 46thế nghề 3nghiệp để ddạy cho 5hắn ta một febài học9mà thôi. 71 © Cô không 91khách khí, 2không từ 34chối, thậm 50chí không 04nghĩ gì 97cả, chỉ amuốn mau 6được rời c5khỏi đây.

Giang 9Hạo Vũ 1thấy cô 5mệt mỏi 4và yếu 8ớt, đỡ 3cô bước 0ra ngoài. e9 © Anh muốn cđưa Lâm 07Mặc đến 73bệnh viện a0nhưng cô 4sống chết f0không chịu, ckhông còn ddcách nào 4khác, anh 35đành đưa fcô về nhà 00mình. Khi fanh đưa dccô vào đến aphòng thì 3cô đã ngủ athiếp đi.

Anh 48cẩn thận 9đặt cô eenằm lên 4giường. c6 © Khi lưng ccô chạm 3xuống giường, 1dcô run rẩy5bkêu lên e8một tiếng benhưng không fftỉnh dậy. e1 © Anh vội avàng giúp 1cô điều c2chỉnh tư 2dthế cố bgắng để 14cho lưng 8fcô được bethoải mái.

Anh 8không dám 2cởi áo 58khoác của b3cô, mặc adù anh rất c0muốn biết afcô bị thương 7dthế nào 7nhưng lý 82trí nói bcho anh biết eanh không a6thể làm 09thế không 21thể có 3bất kỳchành động dbnào bất 5dnhã với 1Lâm Mặc, 1fcho dù anh dbcó lo lắng 52thì cũng 77không đượcf9phép.

Nghĩ a1đi nghĩ d9lại, anh 2gọi điện 38cho Tô Á 6cNam.

Tô 70Á Nam đang 1ngủ say e2bị đánh 8thức, tâm 1trạng không 97thoải mái, 84khi biết 4btin Lâm Mặc a6bị thương, 8cô không c6nghi ngờ 4dgì vội 54vàng lái f7xe đến cnhà Giang eHạo Vũ. 73 © Trên đường 49đi lòng 98cô rối a1như tơ vò, 72nhưng cô akhông biết 5mình đang 6phiền muộn adđiều gì.

Đến dnơi, Giang 44Hạo Vũ ddđưa cô 4vào phòng 6ngủ, dặn f6dò cô xem 6xét cẩn 80thận rồi6đưa lọ 13dầu mình 55vừa chạy eđi mua nhét evào tay cô.

Ánh 78mắt cô 9ftối sầm f0lại, trong alòng nghĩ, 7danh ấy quan 3tâm Lâm 95Mặc đến 30mức để30lộ tất ecả tâm 9trạng lo 1lắng, hoảng 00loạn của 8mình lên c1nét mặt 2như thế 0hoàn toàncckhác hẳn 50khi anh ở 9bên cô.

Lẽ 39nào anh…

Cô e4hít một eehơi thật cbsâu, bước 13về phía 0cLâm Mặc. e4 © Cô cẩn 28thận lật a7chăn ra, 0ethấy Lâm7Mặc đang afmặc áo eecủa Giang 0Hạo Vũ.

Họ… c © rốt cuộc 5là như thế e8nào?

Khi adcởi áo 9Giang Hạo 93Vũ mặc 25cho Lâm Mặc, becô không c7có phản 6fứng gì, bnhưng khi d9cởi đồ dbên trong ecủa cô 6ấy, thấy 9fquần áo bbị rách c0đến mức bcthảm thương, 9toàn thân8cô run rẩy.

Tô 66Á Nam cảm 7athấy hơi fđau lòng 1và hối dhận. Cô c8không nên bnghi ngờ 0bạn thân17nhất của amình. Lâm 4Mặc bị 67thương, f0vì sao cô 70còn có đủ fbtâm trạng dđể nghĩ flung tung 97như thế. df © Cô nhẹ cnhàng vứt 4chiếc áo dnhàu rách 5đi.

Khi cánh đèn 5chiếu lên 1người Lâm 2eMặc, Tô 5Á Nam chết 80lặng không 60dám tin vàobnhững gì 1mình đang 70nhìn thấy 3trước mắt. a © Trên lưng 7Lâm Mặc e4có vô số f6những vết42sẹo đan axen vào nhau, 6màu sắc bađã nhạt bđi nhưng 8vẫn có 72thể nhìn 3thấy rõ. 5 © Trên những 4dvết sẹo 5đó là một 0vết thương 8axanh tái 45rất dài, a8có lẽ là bvết thương 7dngày hôm 3nay.

Vì 1sao lại 12như vậy? 7Trên lưng fcLâm Mặc 2vì sao lại ffcó nhiều 8bvết sẹo 98như thê? 7Cô bước 6đến nhìn 08Lâm Mặc, 2phát hiện 2cra phía trước fngười cũng 54vậy, trên 0ngực, trênfbụng đều ccó rất 9nhiều vết 06sẹo. Chẳng dftrách cô 6bấy luôn 3emặc quần 4báo kín đáo, flúc nào dcũng là 67quần dài 47áo sơ mi, 20cổ hủ 36và giống 8hầu hết a3những người 4làm công 6việc văn c1phòng khác.

Nước fmắt Tô cÁ Nam rơi afxuống.

Cô 1rất muốn 2egọi Lâm 8eMặc dậy echỏi cho 3rõ ràng, 9nhưng nhìn 7cthấy khuôn 79mặt mệt77mỏi của 66cô ấy cô blại thôi. bc © Cô định fchạy đi 0nói với b6Giang Hạo 59Vũ nhưng 1điều này 5có làm cho 7Lâm Mặc b3tức giận ekhông? Ngay 8cả mình b3là bạn 0thân còn 4akhông biết5fnhững vết 5thưong trên dngười cô 24ấy, làm d9sao có thể f3đi nói cho 70người khác bcbí mậtdmà cô ấy a9muốn giấu 1kín.

Cảm bthấy gió 13lạnh của 32điều hòa e4thổi lên dngười mình, fLâm Mặc 7atỉnh dậy. 3 © Cô mở mắt, c5phát hiện cthấy mình ckhông mặc 2áo nên giật fmình hoảng 13hổt, vội 9kéo chăn 00lên che người 92rồi ngồi bdậy. Khi ecô thấy dánh mắt 6hoang mang e0của Tô 31Á Nam, cô 38thở phào bnhẹ nhõm erồi chợt ecô hiểu 85ra Tô Á fNam đã nhìn 9thấy những 78gì trên 25người mình.

Cô era hiệu 5cho Tô Á ffNam ngồi 5xuông bên dgiường crồi nói bnhỏ: “Đừng 64nói cho ngườiakhác được fkhông? Đây 5là bí mật f5của chúng fdta, tất fcả đã 2là quá khứ fcrồi, mình22không muốn 0bđể người 8fkhác biết”.

“Rốt 9cuộc là b1xảy ra chuyện d9gì vậy?”

Lâm e0Mặc biết 2là không 18thể giấu 20nữa, đành 39trả lời cmột câu fangắn gọn: 50″Trước 41khi gặp 9cậu, mình 26đã bị 9tai nạn 0xe”. 96 © Tai nạn fxe không 7ethể gây 6cra tình trạng 5như vậy1nhưng cô 1không thể 5enói những b5nguyên nhân cdkhác.

Tai 3nạn xe? 8Tô Á Nam 07bỗng nhiên 9dcảm thấy, 98Lâm Mặc 4đang ở 4giữa một 6lớp sương3bmù khiến 76cho cô càng e8ngày càng 38nghi hoặc 9fvà không 32hiểu nổi. 8a © Dường như 3aLâm Mặc b5có rất 12nhiều bí 1mật mà cecô không 30biết được, 55có lẽ là 2vì thời 7cgian trôi caqua đã lâu4bnên không d7cần thiết 47phải nói b8ra; có lẽ 71bên trong 3có một 3bí mật ackinh khủng a2nào đó,6nếu để ddlộ ra thì 75không ai fcó thể dchịu đựng 4được.

Cô e8cảm thấy d5hơi sợ 66hãi, gật 7đầu trước 9ánh mắt 9thỉnh cầu ecủa Lâm 3Mặc.

Cô abắt đầu dgiúp Lâm e3Mặc xử falý các vết d7thương mà akhông nói f6gì nữa, bLâm Mặc 3cũng yên alặng, mắt 7nhìn lên 73đầu giường, bở đó có e0một bức 8ảnh Giang 9Hạo Vũ 1chụp với78bố mẹ 0ekhi anh còn 2học đại behọc.
Mãi asau Lâm Mặc e2mới ngủ 2thiếp đi, 5Tô Á Nam 8nhẹ nhàng 55bước ra 1khỏi phòng. c © Cửa vừa 4cmở ra, cô 69đã thấy ffGiang Hạo 6Vũ đang fngồi ôm 3fđầu gối bbên cửa 69sổ, thấy 9cô ra anh 25vội đứng 7dậy hỏi.

“Cô fấy… không 16sao chứ?”

Mắt 78Tô Á Nam 3buồn bã, 18không biết 6vì bí mật 5mà Lâm Mặc 5nói với 46cô, hay vì 8thái độ d6của Giang 76Hạo Vũ c1với Lâm cMặc. Cô 4cảm thấy 5sự hy vọng 2của mình 7ngày càng4trở nên f9xa xôi, hơn 1fnữa người cbđứng giữa c7lại là dngười bạn 09thân nhất ddcủa cô.

Trong 3lòng cô 00có một 49suy nghĩ fích kỷ, 2Lâm Mặc f5biết Giang 6aHạo Vũ 8có tình 6cảm đặc85biệt với 3cô ấy không? e4Trong lòng 1eLâm Mặc a4có tình 34cảm nào bkhác không agiống như2bạn bè 1bình thường 2bvới Giang dHạo Vũ 34không? Giữa 1họ có một 8sợi dây 4ràng buộc6nào đó 3mà cô mãi 0amãi không a1thể hiểu 7bđược. 48 © Nếu Lâm b8Mặc cũng 35yêu Giang b2Hạo Vũ1thì cô phải c4làm gì?

Cô 2cố gắng 2fxóa đi suy 6fnghĩ đó btrong đầu 03mình. Không dthể, tuyệt 0đối không 11thể. Chưa 9bao giờ 9Lâm Mặc 85thể hiện 1tình cảm 8dgì đặc 2biệt với 19Giang Hạo 5dVũ trước fmặt cô, 4thậm chí efcó thể 82nói cô ấy 00còn luôn 5trốn tránh 5anh. Cô biết 5ađó là vì 7mối tình e4đầu của aGiang Hạo efVũ với 38Chung Nhã aTuệ, Lâm fMặc không 1amuốn anh 1nhìn thấy fmình rồi 1nhớ đến 5những đau 8khổ của 2mối tình eeđầu, đây clà điều 15tất cả d0mọi người 45đều biết. bd © Nếu không e7phải vì 5cô cố tình 4dsắp xếp 2cho Lâm Mặc 8và Giang 9Hạo Vũ 7vào một5nhóm, có 22lẽ cô ấy fsẽ chọn 6bở bên Bách acVũ Trạch, 8ecô có thể cnhận ra abBách Vũ 5Trạch thích 79Lâm Mặc 21nhưng Lâm ccMặc cũng 6ekhông có catình cảm 34gì đặc 56biệt với acậu.

Vì 7evậy, không d0thể có 4dkhả năng 4đó, tuyệt dđối không bthể có.

“Tôi 5đã xử 0elý xong vết 0athương cho c9Lâm Mặc 1rồi, hơi 2nặng nhưng fbcô ấy không17muốn đến 93bệnh viện, 3vì thế 9ađợi cô 6fấy tỉnh dlại, tôi 81sẽ đưa 68cô ấy về anhà. Mấy 7ngày tới fcô ấy sẽ 9nghỉ phép, 82cô ấy mệt 5quá, cần 9etranh thủ 9dịp này ccnghỉ ngơi 68cho khỏe!”bfTô Á Nam 68nói với 22giọng đều 5fđều, cúi 02đầu không c6muốn nhìn 9dnét mặt 4đầy lo 17âu của4fGiang Hạo 19Vũ.

Cô 6cũng không dhỏi Giang 5Hạo Vũ 6tối nay dđã xảy 3ra chuyện 4gì vì vừa carồi Lâm bMặc đã abkể cho cô. b2 © Tên Lý Vân bThâm đáng 3achết, báo bthù Lâm eMặc độc các như thế, 4cũng may 02không làm aliên lụy 99đến Lâm 70Mặc và 6eGiang Hạo 7Vũ, nếu ekhông cơn 28phong ba sẽ 9không còn 2dễ giải 1quyết như dlần trước.

Giang cHạo Vũ d2″ừ” 1cmột tiêng 5rồi ngồi belại tư 26thế cũ, fnghiêng đầu 02nhìn ánh 4dđèn bênbfngoài cửa 0sổ.

Nghe ethấy câu 5etrả lời 8dcủa Tô 87Á Nam, anh fcàng cảm 0thấy không fbyên tâm. 96 © Nhưng Lâm 5eMặc là fngười cố achấp, cô a2ấy đã 3quyết định 4điều gì 5thì không dcai có thể 89thuyết phục eđược. 9 © Cô ấy không dcmuốn đến b0bệnh viện 31vì muốn d0bảo vệ 5anh, không cmuốn làm 06liên lụy 6đến anh.

Anh ckhông biết 93rằng Lâm 1Mặc không 64muốn đến 2cbệnh viện 4blà vì những dbí mật 9trên cơ bthể của 2cô, ai cũng bcó thể 70biết, nhưng cGiang Hạo 7Vũ không 6fthể.

Đêm 2hôm đó, bcả ba người ađều ngủ f4không ngon, 0mỗi người bđều có e1suy nghĩ 2riêng của fmình.

Lâm 06Mặc xin efnghỉ phép, cfcô từ chối 45lòng tốt 8của Tô 4Á Nam định 07xin nghỉ 0fphép để bở bên cô, acô ở nhà 1emột mình c3nghỉ ngơi. 64 © Rất nhiều 4bngười muốn 0đến thăm 11cô nhưngctrong điện 7thoại cô 82luôn khéo 7léo từ 14chối, đặc 7biệt là 5cGiang Hạo 8Vũ, sau một alần nghe c7điện thoại 12của anh d0thì cô không 1nghe máy 0nữa.

Cô fcũng không e1biết vì 8sao, chỉ 7acần nghe ethấy giọng b7nói của 81anh là cô 2không thểb4    không nhớ 1anh. Tối 9fhôm đó ađã thay a0đổi rất e3nhiều thứ 9mà cô không 9muốn thay 8đổi, lần 5đầu tiên dcô có ý 33định lùi dbước.

Có 9lẽ cô phải b1đi thật c8xa để không aflàm ảnh 0hưởng đến dquỹ đạo ccuộc sống 3riêng của eamọi người.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+