Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu anh là ước nguyện cả đời không hối tiếc- Chương 14 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 14: Rời xa


 bf © Liệu có 2phải chỉ 9cần cô 9rời xa, 2tất cả 9mọi chuyện 0bị cô làm 5cho rối 5tung sẽ dftrở lại dcbình thường?

Ở d6chỗ Chương 32Vận ngủ 6một đêm, 5btinh thần bLâm Mặc 0khá hơn rất enhiều, cô 1hẹn Trương eNhư sẽ trực 28tiếp đến dthẳng sân f1bay đi cùng 2mọi người.

Đến esân bay, Lâm 95Mặc tự dcnhắc nhở e2mình, buổi 1cbiểu diễn e5ca nhạc ở bNhật Bản 6lần này 6rất quan 9trọng với 7Secret, không 5thể để 99xảy ra bất 20kỳ sai sót bnào. Cô lấy 6lại tinh 32thần cho damình rồi 34bước về 8phía mọi 6người.

Cô 5ngạc nhiên cekhi thấy 0bóng dáng ecủa Tô Á 67Nam ở đó. 0 © Hình như 14Tô Á Nam c5đang xin 87nghỉ phép, 5có thể cô 5aấy đi cùng bbhọ đến 26Nhật Bản dđể du lịch.

Cô fbước lại 0egần lấy bvé để làm 13thủ tục 2bay nhưng 3mọi người dcười nói 2vui vẻ với3nhau, tảng 9lờ cô như dthể cô là 1akhông khí.

Trương 1Như cảm ethấy hơi 88thái quá, 68cô bước 3vào giữa e9đám đông.

“Nào 9nào nào, 4đưa vé bbmáy bay cho 7tôi, không 37nhanh thì b7sẽ không 2kịp mất. 7 © Mọi người 1chuẩn bị 7hành lý để 29đem gửi.”

Mọi c2người tản 8đi.

Trương 45Như cầm ftay Lâm Mặc 3nói với 8cô: “Họ bdđều còn ctrẻ con, bfem đừng e8để bụng”.

Lâm eMặc cười fđáp: “Không 9sao”. d © Nói xong, 8cô cầm vé 33máy bay của 18mọi người eđến trước 93quầy làm 8thủ tục.

Trương 5Như nhìn 85theo cô thở 8ddài. Những dđứa trẻ 6này không b7biết bao cgiờ mớiaatrưởng thành? 06Cô là người ecngoài cuộc 1nên hiểu 7rõ, còn họ 8đang ở dtrong cuộc 6nên không 64nhìn ra bản f5chất sự eviệc. Hy cevọng không aphải là aekhi xảy ra bdchuyện gì ađó không 8hay họ mới 2hiểu.

Máy a1bay đang bay 0qua biển.

Mỗi 31lần đi công 93tác, Lâm 0mặc luôn 4ngồi ở aakhoang hạng 0thương gia 2với mọi 82người, nhưng 7alần này, acô chủ động 9ngồi ở bkhoang hạng 32phổ thông.

Nhìn 76ra ngoài qua ecửa sổ, 5cô thấy 30máy bay xuyên 6qua từng 0tầng mây 13giống như33đang sa vào 53một lớp d2sương mù, 0trắng nhờ 5nhờ và mù 69mịt.

Ánh 9dnắng chiếu 1xuyên qua abcác tầng 0cmây ngày 6càng nhiều 15khiến cô 4lóa mắt cđến mức 4không mở 5fmắt ra được.

Lòng bccô cũng đang dtrong một e0chuyến hành 83trình như f1vậy, hoang aamang không70biết đi favề đâu.

Đã ađến lúc bcô phải 8rời xa mọi 7người rồi, etất cả 7mọi điều 8ccần làm 9ccô đã làm 9cxong, không 48hổ thẹn cdvới Tranh cTinh, không e8hổ thẹn 6với “bạn 7cbè”, akhông hổ bbthẹn với bbản thân bacô. Vậy 9bcòn có lý 3do gì để 7giữ cô ở elại?

Cô 58phải đi 4xa, đi rất 55xa và bắt 3đầu một 09cuộc sống bbmới.

Đó e7là một kết 9cục tốt fbnhất cho bbhọ.

Quyết fđịnh như 17vậy nên d6cô thấy 3nhẹ nhõm 4trong lòng, 6tâm trạng c5không vui 29đều tạm 3thời lắng 46xuống. Cho d0dù bạn bè dkhông quan 9tâm đến 61cô, yêu cầu aTrương Như3tiếp nhận 5công việc bcủa cô, 8cô đều 0bcó thể bình c4tĩnh đón 7dnhận.

Có 8lẽ đây f3là lần cuốỉ a7cùng cô đi dcùng họ, dcô cũng nên 26có một tiết d6mục hạ 43màn tốt5đẹp.

Secret 5đến Nhật 5Bản được 10chào đón 67nồng nhiệt 81ngoài dự 6cđoán của admọi người,97Trương Như 5ddự định 8ccho họ đi 47chơi ở Nhật 1Bản hai ngày.

Trên 1xe về khách 53sạn trong 8angày làm aviệc cuối dcùng, Trương dNhư chính 4thức tuyêna4bố tin này akhiến mọi 27người đều e6vỗ tay hoan 07hô. Tô Á 7Nam dựa vào 3angười Giang7Hạo Vũ hỏi: 1″Chúng 2fta đi Disney acđược không? 3bEm rất muốn d5đến đó 5cchơi”.

Giang 8Hạo Vũ không 6nói gì gật 04đầu. Liễu 5Vân Dật 71ngồi đằng 3sau họ rất 40thích thúdvới ý kiến 1này nên mọi 3người đều b8nhất trí 1dquyết định 25ngày đầu 25sẽ đi Disney c2chơi, ngày fdthứ hai đi 7Shopping.

Trương 1Như ngồi 70cạnh Lâm cMặc hỏi: e4″Đi 1dcùng chứ?”.

Lâm fMặc mỉm e5cười lắc ađầu: “Em acó chút việc ecần giải 8quyết”.

“Lúc 01này việc 61không gấp, 4về rồi 23giải quyết 0sau, rất 7khó để acó cơ hội 2dcùng nhau eđi chơi 3dnhư thế 5fnày.” 8Trương Như 5hy vọng cơ 7hội này 1có thể giải fquyết mâu 28thuẫn giữa bfmọi người 0nhưng Lâm fMặc dường c1như không 97cần hiểu.

“Không, 41mọi người 3đi chơi c7vui vẻ nhé.”

Nếu 09như trước 59đây, Tô cÁ Nam sẽ 95là người 2eđầu tiên dfbắt cô đi 32cho bằng eđược thìf1thôi, còn 5lần này 99mọi người d1yên lặng 54lạ thường, 0không ai đứng cra mời cô 7cùng Trương 89Như.

Sắc 63mặt Trương 0Như hơi khó 49coi nhưng 75Lâm Mặc 3avẫn rất 86bình tĩnh, c1cô quay đầu19nhìn phong 1cảnh ngoài bcửa sổ. a8 © Cô vẫn còn 40một việc 97phải làm arồi mới d9có thể ra cfđi.

Mặc 16dù rất tức dgiận với 3dcâu nói của bbLâm Mặc 01nhưng Bách cVũ Trạch 8avẫn muốn b0nói chuyện 0rõ ràng với 9bcô. Buổi 4csáng sớm e7hôm sau, tranh bthủ khi chưa bđến giờ 40tập trung, 9cậu chạy 3đến gõ 3bcửa phòng 4bLâm Mặc. 3 © Nhưng người 5btrợ lý ở 1cùng phòng8với Lâm 6eMặc nói e3cô đã ra 34ngoài trước dđó một dtiếng đồng 64hồ, cô cầm 2bản đồ 08tìm một d6địa chi a5và dùng bút 2dđánh dấu flên đó. a1 © Vì tò mò, 28cô ấy đã 2xem trộm alúc cô vàoephòng vệ fsinh, chỗ e3cô đánh d1dấu là ngôi 6đền Asakusa bnổi tiếng 6eở Tokyo.

Cô 1đến đó e3làm gì?

Bách 90Vũ Trạch 29quyết định e8không đi accùng mọi 1người, một 4mình đến ddđền Asakusadtìm Lâm Mặc.

Nghe 1nói, đền deAsakusa là 7đền thờ b5Đức Quan 1Thế Âm Bồ 5Tát nên rất 7linh thiêng,abđiều đặc 7sắc nhất d5là trong đền 7có thẻ ước 6nguyện, thường 5xuất hiện 9etrong các adbộ phim về btình yêu 8của Nhật dbBản.

Lâm b5Mặc đến cbvái tất 4cả các vị 80Phật trong 52đền, cuối 86cùng bước 0đến trước 14bàn đặtcthẻ ước 26nguyện. Cô 9cầm bốn achiếc thẻ 42trong tay, 66chăm chú a0ghi tên và 6lời chúcbphúc lên 31đó rồi 1cẩn thận 06treo lên tường 5fước nguyện.

Ngón 0tay cô lướt 5qua từng 7cái tên rồi anhủ thầm 4trong lòng: 7bBảo trọng.

Bách 47Vũ Trạch 21đến đền 8fAsakusa. Cậu cachạy thẳng feđến tường 01ước nguyện 62vì có dựfcảm là sẽ 8gặp Lâm 8Mặc ở đó.

Nhưng dcậu đến 7chậm một 5cbước, Lâm eeMặc đi rồi 43cậu mới 8hổn hển 56chạy đến. 0 © Không thấy 11bóng dáng 4Lâm Mặc 0đâu, cậu eanghĩ trong 8lòng, lẽ bnào dự cảm dcủa mình 8sai?

Một 2làn gió thổi 7lại làm 7rung động ccác tấm fathẻ ước canguyện trên 5tường thu d9hút sự chú 5eý của cậu. 9 © Đột nhiên 6cậu nhìn 01thấy bốn ecái tên quen 75thuộc: Tô dÁ Nam, GiangfHạo Vũ, eeBách Vũ Trạch, c3Liễu Vân eDật.

Trên cethẻ ước cnguyện cùng 6ghi một dòng e9chữ rất 7thanh và đẹp: fCầu bình fyên, sứcdkhỏe, vui 2vẻ cả cuộc a5đời.

Lời echúc phúc 61rất đơn 4egiản nhưng 4lại khiến 83cho Bách Vũ 6Trạch cảm 31thấy đau 1xót trong 1elòng. Cậu 07bắt đầu 45nghi ngờ, dmột người 5có thể viết 17những tẩm 7thẻ này 67vì sao lại ecó thể nghĩ 5họ là “phiền aphức”?

Câu bahỏi cần 9phải có afngười giải cđáp nhưng 3cậu tìm 0khắp đền 7dmà không 41thấy bóng2dáng Lâm 9Mặc đâu. 99 © Lúc đó, dfLâm Mặc 4dđang đứng eở sân bay 76Tokyo và đã f2mua được fmột chiếc 0avé sớm nhất 0bay quay về bThượng Hải.

Sau 3khi xuống 34máy bay, Lâm aMặc về 7dngay công 54ty.

Khi 9aVăn Bác nhìn ethấy đơn edxin nghỉ 9cviệc của ecô, anh giật 8mình.

“Lâm 8Mặc, chị… 7a © chị…”

“Tất 55cả mọi 58giấy tờ eeliên quan e4đến công c7việc tôi cdđã sắp 9xếp gọn 2dgàng, cho fdù ai tiếp c3nhận công cviệc cũng dcó thể đọc 5là hiểu 0ngay, không bcần phải b8tiến hành 8bàn giao nữa.”

“Lâm 7eMặc, không 0fphải là 4chị đang eđùa đấy fchứ? Không eebuồn cười cfchút nào.” a1Văn Bác có 7vẻ hơi ngạc fdnhiên. Anh dnghe thấy 3Trương Như a9kể chuyện 0Lâm Mặc 1dvà Secret 8acó chuyện 5không vui, 32nhưng sao ecó thể trầm d5trọng đến emức xin nghỉ 6việc được?

Anh ekhông hiểu. b © Ở TranhTinh, 5Lâm Mặc f0làm việc 1lâu hơn anh 1và rất trung athành, vì8sao có thể enói đi là 5đi ngay được?

“Lâm fMặc, có 6phải lương 41ở vị trí cmới khiến 45chị không fhài lòng ckhông? Chị acó thể báo ccáo lên cấp 1trên…”

Anh 4chưa kịp anói xong đã 96bị Lâm Mặc 1dngắt lời: f0″Anh 9ayên tâm, ftôi rời 41khỏi Tranh91Tinh có nghĩa clà sẽ rời 0khỏi làng 71giải trí”.

Cô 8biết Văn 2Bác đang 39lo lắng điều 2gì, sự nổi dftiếng của ccô giúp cô 06trở thành ccđối tượng 0ađược rất 7enhiều công 1dty giải trí etranh nhau b9mời đến 7làm. Đã 1ftừng có 5emột công 68ty giải trí 3rất lớn d7cử người bđến nói 6achuyện với bcô, để 34cô tự đưa 4ra tất cả 5mọi điều 36kiện, thậm cchí cô muốn 1fgóp vốn fcổ đông ccũng được. d6 © Cô chưa bao 6giờ động71lòng trước 5những cám c8dỗ đó. 7d © Vì Tô Á 12Nam ở Tranh aTinh nên cô 4cũng ở Tranh93Tinh, nếu c9Tô Á Nam 8sang công 51ty khác cô fcũng theo 1sang công 41ty khác.

Nhưng 04bây giờ, f7Tô Á Nam 4không cần acô nữa, 5sự tồn 44tại của ccô chỉ 5là chướng 4bngại vật 3dcho hạnh 05phúc của 41họ mà thôi, c5vì thế 1cô cần 3bphải ra 8đi.

“Lâm 8Mặc, chị 08biết là 6ctôi không 5có ý đó, 6tôi… dù 89sao tôi cũng 3không thể 0đồng ý04cho chị 6nghỉ được.”
Lâm eMặc vẫn 3flạnh lùng f3nhìn thái 88độ như d5sắp phát 52điên của dVăn Bác: d”Nếu fdtôi nhớ5không nhầm, 1tôi ký hợp 3đồng với 96Tranh Tinh c3không có athời hạn, 3ccó thể 02nói là, 02chỉ cần 6atôi muốn fđi thì lúc 7fnào đi cũng 9cđược”.

Đúng, 9chỉ cần ccô muốn 83đi thì không 4ai có thể e9ngăn cản.

Văn 1Bác không ebcó cách c7nào khác, 9eđành bắt 6bđầu chiến 87thuật hoãn 13binh.

“Vậy 9được rồi, b2lá đơn e3này cứ 08để ở echỗ tôi, 0tôi biết dbgần đây cchị có adnhiều việc 3nên rất 2avất vả bcần có e2một kỳ cenghỉ? Chị 0nghỉ bao 8alâu cũng bcđược, 1bmuốn quay 65lại làm 9việc lúc 28nào cũng 6fđược, dchị đồng dý không?”

Lâm 30Mặc thấy 22Văn Bác 6cnói giọng 08gấp gáp dnhư vậy, cecô không 33muốn tiếp e6tục nói74chuyện với ffcon người 01yếu đuối ađó nữa.

Cô 1đặt tất bcả tài fdliệu giấy etờ và máy 62tính xách 8dtay của a1mình lên cbàn làm 3việc củacdVăn Bác, 89không nói 6fgì và quay angười bỏ dđi.

Khi 27cô đóng 3bcửa, Văn fBác bắt 5fđầu không 3ngừng gọi 09điện thoại 6cho mọi d7người đểa0tìm cách 44giữ cô 38lại.

Ở eNhật, mọi 1người từ efDisney về 52khách sạn 1cvới tâm 3ctrạng rất 0vui vẻ và bthích thú. 1 © Tô Á Nam 6dkể chuyện 7thao thao cbất tuyệt 6về Disney 7với Bách 31Vũ Trạch bdnhưng cậueakhông có 6tâm trạng 61để nghe.

Trương 8Như cảm 29thấy lạ 8khi không 9thấy Lâm 8Mặc đâu, facô ngạc bnhiên khi bnhận được 3điện thoại c5của Văn 2Bác.

“Sao 80thế Văn 1fBác?”

“Trời 8ơi, mọi a0người đi eđâu thế? 84Sao không anghe điện 87thoại?” 8cVăn Bác 69ngồi ở 7văn phòng ctrách móc.

Không 11khí ở Disney 0rất đông 0vui và náo 04nhiệt nên 8dkhông nghe cthấy tiếng 17chuông điện 1thoại. Trương 1Như thấy e3có mấy e2cuộc gọi 13lỡ, cô cngạc nhiên 2bhỏi: “Có 7chuyện gì65sao?”.

“Lúc 3Lâm Mặc 6đi không 04nói gì với 81chị sao?”

“Lâm 38Mặc đi a1rồi à? 2Đi đâu?”

“Chị 3làm việc 4kiểu gì 8thế? Lúc 1chiều Lâm fMặc về 1Thượng 35Hải, còn… dd © còn đưa 39đơn xin 2thôi việc. a © Mọi người 4cùng đi afNhật với 46nhau, trước a7khi đi vẫn 0tốt đẹp, 8sao giờ flại xảy 3cra chuyện 4này?” 1Văn Bác 9trút tất b4cả mọi atức giận 5atrong lòng clên Trương dNhư.

Lúc cđó, Tô 2Á Nam ngồi 1trong phòng c5cũng nhận 1eđược điện 3thoại của a6trợ lý aethông báo acho Tô Á 6fNam: “Chị 90Lâm Mặc 1axin nghỉ eviệc rồi”.

Tô f1Á Nam run 6rẩy, chiếc ffđiện thoại 65trong tay 3cô rơi xuống bcđất. Trong 8ađầu liên eatục vang clên ba tiếng 10cuối cùng, 63nghỉ việc 23rổi, nghỉ 7dviệc rồi, dfnghỉ việc 93rồi.

Mọi 3người trong efphòng đang 0fcười nói c8thấy thái 9độ của bbcô, ngạc 26nhiên xúm 8elại hỏi.

Tô fÁ Nam ngồi 9khuỵu xuống 2agiường, anét mặt 64cô đau khổ, 16có vẻ như 39không dám1dtin: “Trợ 90lý của 4ctôi nói, bLâm Mặc a6xin nghỉ a6việc rồi”.

Mọi 3người đều 4ngạc nhiên.

Trương a9Như từ bfngoài hành 25lang bước ffvào, sắc 7mặt xanh 9tái, thấy 6bthái độ dcủa mọi4người trong 4phòng nên 5hiểu mọi 4người đã 2biết việc anày, cô 36bắt đầu 9enổi giận.

“Đây ebcó phải 0bviệc mà emọi người ddhy vọng 7không? Ép adLâm Mặc 1đi rồi, 1mọi người 5bđã vui chưa? 69Lâm Mặc 01làm điều b4gì có lỗi e0mà mọi 7cngười lại dđối xử 1avới cô 6aấy như 7vậy? Á fNam nói xem, 0khi em mới fvào nghề, 3cai là người fnâng đỡ 0cho em đi 7etiếp? Em 1ccó thể d2kêu than, acó thể 2trách móc, 8có thể 1không quan 36tâm đến 9tất cả cmọi thứ, 2nhưng ai 7là người 4đã quên 0fmình để 3chăm sóc b7cuộc sống 8cho em?” c3Trương Như 01quay sang 7phía ba người 92Secret, “Còn ecác cậu 3cnữa, có 8vấn đề 77gì xảy 74ra Lâm Mặc eđều đứng 3ra gánh chịu, a6tìm cách 2để các 13cậu chịu 7ảnh hưởng 0ít nhất. b © Các cậu 9thấy làme3nghệ sỹ abnhẹ nhàng 7quá phải fkhông? Vậy d8hãy thử b7nói chuyện 43với các efnghệ sỹe0khác xem f4họ đã 12làm gì để 3btồn tại? 2Lâm Mặc a3đã thay 0fcác cậu bsắp xếp 7mọi thứ,9dhao tầm e5tốn sức 63để được 73gì? Phiền 2bphức, các d8cậu không aacảm thấy 2các cậu 8rất phiền ecphức sao? 3Nhưng cô 06ấy có trách f3móc các 8cậu không? 49Nếu tôi d5là cô ấy, de rằng tôi 67đã sớm 0nản lòng, 97không thể cđợi đến 5etận bây 6giờ. Kết 48cục này alà điều 2các cậu2muốn phải 0không?”

Không 8ai nói được 38gì. Họ 6không có 5btư cách eđể trách 3móc Lâm b6Mặc, đúng 87là họ đã0hành động b6rất trẻ 7dcon.

Trương 07Như nhìn 4mọi người, 5nói một 3câu: “Ngay dblập tức 84thu dọn b2đồ đạc, avề Thượng 25Hải trong bchuyến bay amuộn nhất 6hôm nay”.

Quay 88về tìm bLâm Mặc 65nói chuyện, a7có lẽ có 8thể thay cđổi quyết 60định của 3cô ấy. 8c © Cô biết aLâm Mặc 4không đành fdlòng. Cô fấy mất 54nhiều tâm 58huyết như d3thế hơn anữa giữachọ có rất dnhiều tình cacảm, không c6thế nói 3bỏ là bỏ d2ngay được. 48 © Chẳng qua 3dLâm Mặc2giận quá, d8đúng, chẳng 1cqua tức b9giận quá c2mà thôi, 6khi hết egiận cô 9fấy sẽ 36quay lại.

Trong 4cphòng vô ecùng yên d3lặng, yên 4clặng đến 35mức có dthể nghe b1thấy tiếng 6thở của1cmọi người.

Bách 79Vũ Trạch frun run nói: e”Hôm enay em đến deđền Asakusa, 7Lâm Mặc 4fđã treo 9lên tường 2bốn chiếc fdthẻ ước 63nguyện, 7trên đó 48viết tên dccủa nhóm e4em và Tô b5Á Nam. Hóa 48ra chị ấy 2muốn nói flời tạm 5biệt”.

Giang 46Hạo Vũ 0cúi đầu 4và yên lặng.

Cô 6ấy đi rồi? cCô ấy đã 63rời xa anh 9cthật rồi 1dsao?

Chiếc 51điện thoại 5etrên nền 72nhà vẫn 7chưa ngắt fliên lạc, 45Tô Á Nam 3eyên lặng 15một lát frồi cầm a4lên hỏi: 0″Có 2cliên lạc 9được với 6Lâm Mặc 1không?”.

“Không, 2chị ấy 6tắt máy, 7điện thoại 4nhà không 9có ai nghe, 0em đã lưu elại rất 5nhiều tin 6nhắn, nhưng bLâm Mặc 3đều không ebtrả lời. fe © Chị Á Nam, dechị ấy 22giận thật crồi, giận6đến mức 6không muốn bchào tạm c9biệt chúng 88ta.”

Mọi e6người bắt eđầu cảm 4thấy hoang dmang trong f9lòng, hận 14không thể 84bay ngay vể74Thượng 06Hải. Từng 8dphút từng 7agiây trôi 65qua lâu đến 4lạ thường.

Sự 5bthực là 9khi Lâm Mặc drời khỏi 3công ty, 05cô cảm athấy nhẹ 5nhõm lạ d3thường. 0e © Hóa ra từ e5bỏ lại 3fdễ dàng cnhư thế 09đơn giản 1đến mức 6chỉ một 10trang giấy 8fmỏng manh alà có thể 55kết thúc btất cả.

Ánh 8nắng mặt 49trời ở 4eThượng 3Hải rất 5rực rỡ, 0bcuốn đi ctất cả fbóng tối etrong lòng 6cô. Cô không b7về nhà b8mà bước 4chầm chậm 9ftrên đường.

Không ebiết bao fblâu rồi 4cô mói đi 8edạo thoải 2emái thế 9này? Hình 21như từ 09hồi về dTrung Quổc, accô chưa 7từng bao 47giờ đi 07như thế, 8anhững cửa 9hàng ven b1đường 65trông rất 5lạ và thú 9vị.

Cô 7đang nghĩ fcxem mình f9nên làm fgì tiếp 5theo, nên 0đi đâu dcđể tiếp 5tục sống. 9 © Sự thực1chỗ nào 36cũng tốt, 7ccô chỉ bcần nhớ 5duy nhất famột người 2mà không d4cần có 1bất kỳ f9tình cảm anào khác. 6 © Có thể 6sống bình 8cyên suốt 7ađời là 25một món 7dquà lớn 5nhất dành 4cho cô rồi.

Một etấm biển b1quảng cáo 09của công 5ty du lịch 0bđập vào 71mắt cô, 35trên đó 0có vẽ hình4một chiếc 21du thuyền d5lớn trên 6dbiển.

Đột dnhiên mắt d9Lâm Mặc besáng lên, ccô không 9ckiềm chế 4được đi 9về hướng 7đó.

Xem 2agiới thiệu, 1đây là fmột tour esang trọng 7bậc nhất bfcủa công 5dty du lịch. c8 © Du khách9có thể f0đi du thuyền 7vòng quanh 9dthế giới, cghé thăm dcrất nhiều a0nước, có 5thể lên 91bờ ngắm 3cảnh ở 9cbất kỳ cbến cảng 8nào.

Lâm 3bMặc nhớ 24lại mơ bước của emình khi dcòn nhỏ, 71đó chính eflà hy vọng ebđược ngồi 5etrên du thuyền 6agiữa biển elớn suốt 34cả ngày 8fvà chu du cthế giới. d © Cô đã từng 3rất thíchftàu, khi e3không vui becô thường 08ra biển f0xem những 8echiếc tàu 48chạy qua f3chạy lại. 9 © Chỉ cần 4nhìn thấy 5những con btàu lướt ađi trên 6sóng nước fflà tâm trạng 29của cô 5thoải máiahơn rất 98nhiều.

Nhân 9cviên của 1công ty du 41lịch nhìn 9thấy cô 40đứng tần 0ngần trước 64biển quảng a4cáo, vội cvàng chạy dra giới ethiệu nếu 4cô tham gia csẽ được 34nhận những afưu đãi 4egì.

Lâm f6Mặc không 7suy nghĩ 5bnhiều nộp eetiền đặt ecọc. Cô 5muốn đi etàu khắp 26nơi, đếnfnơi nào cctốt cô 4sẽ dừng 30lại ở 91đó.

Làm 8cxong mọi 7thủ tục, d5cô cảm bcthấy rất 2vui. Cô đến e2siêu thị 9mua một 7ít đồ 68ăn rồie0bước về ehướng nhà 5Chương Vận. b © Cô muốn ccảm ơn 80Chương Vận 4đã luôn 0echăm sóc fbcô, có lẽ 3flần này fbcô đi, cả fđời sẽ ekhông còn 1gặp lại 35Chương Vận bcnữa.

Chương 63Vận đứng 44ở cửa ebếp thấy aLâm Mặc 4nấu ăn 5rất thành 98thạo, nhưng 86có vẻ như 1cô ấy vẫn 86chưa lấy adlại được 12trạng thái 1cân bằng.

Vừa frồi mở 18cửa thấy acô ấy đến cfcô đã rất angạc nhiên, 5cô ấy không eagiống như44trước, enhưng không eegiống chỗ fnào thì accô cũng f6không diễn 7etả được 6thành lời.

Lâm 56Mặc nói emuốn mời bacô ăn một bbữa rồi 06bày tất ecả thực aphẩm lên fbếp khiến 96cô ngạc 3nhiên. Lâm 01Mặc trong b3mắt cô 1luôn là dmột người dcphụ nữ 8mạnh mẽ bgiờ trở2bnên dịu 35dàng như 1một người dcvợ hiền, c1dâu thảo.

Cô 15gái này 7còn có điều 9fgì khiến dccô bất 1cngờ nữa fkhông? Rõ 08ràng là 9một con 8fngười kỳ 79lạ.

“Xong 5crồi, chỉ 4fcó vài món bcthôi, chị 9không phải 48cảm động e2như thế.” 1Lâm Mặc c4cười hiền 9dịu, ánh fmắt cô 3adường như 90cũng đang fcười.

Chương 4Vận là 02người vốn 56không quan 0btâm đến 3fviệc bếp 55núc, cô a0bốc một 8miếng sườn 5eđưa lên f8miệng. Những 5món trình 7bày đẹp 3chưa chắc bbđã ngon, evì thế 98khi thấy6rất nhiều 5món trên b6bàn, cô 14không tin 1là chúng asẽ ngon.

Nhưng a5sự thật 6khiến cô 7không thể 0không thừa b8nhận là 8mình đã bbsai. Hương 75vị của6món ăn kích cfthích vị 4giác của 8cô.

“Ngon… ee © ngon quá.” 6Cô liên 05tục bốc bcthức ăn f8đưa lên 6amiệng.

Lâm 4Mặc thấy f1điệu bộ 79của cô 9không còn dchút gì d7thanh cao 3của một d7bác sỹ ftâm lý mà arất giống 9một cô f9gái con nhà cnghèo đến dtám trăm 1cnăm không 6được ăn ffđồ ngon. 4 © Cô lấy 49đũa đặt 3vào tay Chương 98Vận để 07ngăn cô 7ấy không fbcó những e3hành động bmất vệ 2sinh như fthế rồi 4ngổi phía 54đối diện 6nhìn cô c4ấy ăn ngon e6lành.

Cô bnói: “Lâu arồi em không 25nấu nên 5ekhông quen 8tay lắm”.

Chương 3Vận tròn 76mắt nhìn c8cô có vẻ 2fvô cùng engạc nhiên.

“Ý 07của em là 1dtrước đây c4em nấu còn fngon hơn 6à?”

Lâm eMặc cười, 9không muốn bphủ nhận.

“Trời fơi! Lâm 7Mặc, em 6thật là 4bkhông tốt 37bụng, không bnói cho chị dbiết là 4em nấu ăn5cngon thế f1này, nếu 98biết chị fsẽ không 03tính tiền 35phí em đến 1đây ngủ 2fđể chữa 4bbệnh, chỉ 2cần em nấu a9cơm cho chị băn là được! 84Đúng rồi, 7sau này sẽ bnhư vậy, f6phải, chị6athật là ddthông minh.” 95Chương Vận 4evui vẻ như a5một đứa ftrẻ.

“Chương 2Vận, kỳ c0thực, em fđến là 1để chào 0chị, em csẽ xa Thượng f3Hải.”

Chương 4bVận bị fbsặc, ôm 1dlấy miệng 0ho liên tục.

“Em… c1 © Em nói gì? aEm sẽ rời 7dkhỏi Thượng 1Hải?”

“Vâng, 46em đã xin 9nghỉ việc 21rồi, vài 2engày nữa 3em sẽ đi.” 83Lâm Mặc bdmúc một 75bát canh 82đưa cho ebChương Vận.

Đột 6nhiên Chương b7Vận hiểu bra Lâm Mặc 7có gì khác dakhác, cô e1ấy có một 6vẻ buồn01thương phảng c1phất khiến a8cho người 2khác cũng 7bcảm thấy 9buôn theo. a © Cô ấy quyếtcbđịnh rồi 4sao? Thế 98thì cô ủng dhộ cô ấy.
“Lâm 0Mặc, em 61thật là c5xấu xa, e1bữa cơm 4hôm nay là 33gì? Bữa 4cơm cuối a2cùng à? 9Chị không fcần.” 86Chương Vận ckhông nhiều fctuổi hơn 92Lâm Mặc 5bao nhiêu, 3có thể bcoi là cùng dtrang lứa, f9vì học 60chuyên ngành btâm lý học 3cnên cô già 1cdặn hơn f4những cô 54gái khác 7nhưng thực dra vẫn còn 5ctính khí dtrẻ con.

Lâm 8dMặc cười 2rồi trêu d8cô: “Thế dkhông biết abác sỹ 1aChương Vận bfxinh đẹp 5và lịch 6sự có thể 77bố thí 59phòng trị bliệu bé e1nhỏ này 4dcho em ngủ 30được không? aNếu chị c2muốn, em 6sẽ dùng ctài nghệ 32nấu ăn 0fđế trả 9tiền khám 80bệnh cho 13đến khi bem đi.”

“Vạn 51tuế, vạn etuế Lâm 4eMặc, em 8dthật là f1tốt!” fChương Vận ahoan hô rồi 3elại cắm 37đầu vào 5făn.

Lâm 5Mặc nhìn ccô nhưng 8tâm trí e4lại để 7fở nơi khác.

Mọi 0engười và 4Tô Á Nam f3vẫn ở dNhật, nhưng 9chắc chắn 61tin cô xin 5nghỉ sẽ 7clan truyềna1khắp Tranh 2Tinh, có 81thể họ 30sẽ đến e8nhà tìm 0cô.

Cô 87tắt máy, d3quyết định 3ở nhà Chương 4Vận, đoạn e0tuyệt tất acả các e8mối quan fhệ, côasợ mình 2asẽ mềm 13yếu trước anước mắt d4của Tô dbÁ Nam.

Đây 2là quyết bđịnh của ffcô, cô phải 7dứt khoát 48ra đi không eeđược nao 3núng tinh 57thần.

Nửa 31đêm, mọi 7fngười về 80đến Thượng 45Hải, không bai về nhà 2mà đến 9ngay chỗ 4ở của9Lâm Mặc. d3 © Nhưng họ cfgõ cửa 6hay gọi fađiện thoại 82đều không 19có ai trả 73lời.

Nhân a2viên bảo 7vệ của 6tòa nhà 7vô cùng 01ngạc nhiên 6akhi được c5gặp rất 77nhiều minhfdtinh mà anh 3chỉ nhìn c2thấy trên 49màn ảnh, fnói với d6vẻ tiếc acnuôi: “Xin alỗi, gần 0đây tôi28không thấy d6cô Lâm quay 1lại”.

“Không c0quay lại? 8cLần cuối 4cùng anh 4bnhìn thấy bccô ấy là 61bao giờ?” 40Tô Á Nam 1biết nhân 3viên bảo 77vệ này, d7mỗi lần eđến nhà b9Lâm Mặc cdcô đều dgặp anh eta, có lần 2anh ta còn clấy sổ 1xin chữ deký của 7cô rồi anói luôn 3là một 6fan trung 1thành của 07cô.

Nhân 76viên bảo 10vệ nghĩ 40một lát 52rồi đáp: 65″Có a0lẽ là sáng bngày 23, d2khoảng 7 d7giờ, côfcLâm về 3lấy đồ ađạc rồi bđi ngay”.

“Anh ccchắc chắn eckhông?” 2Ngày 23 chính 7là ngày 51họ đi Nhật.

“Chắc aechắn.”

Sau 78khi hỏi 91thăm nhân b3viên bảo cevệ, Bách 4Vũ Trạch 8chau mày: 9″Vậy 0Lâm Mặc 95về Thượng bHải không dvề nhà, 2chị ấy 9có thể 4đi đâu 6được?”.

“Hay 61cô ấy về d2Hàng Châu?” efLiễu Vân 2Dật đặt b5ra giả thiết.

Tô 0Á Nam nghe 4athấy thế 86vội lấy d9điện thoại fcđịnh gọi 3fvề nhà 47cô ở Hàng 9Châu nhưng0vừa tìm athấy số eđiện thoại 3thì Giang 0aHạo Vũ engăn lại.

“Giờ 1muộn rồi, 3người nhà 6cô ấy đã cbđi nghỉ. f7 © Bây giờ 6bem gọi điện 7đến, nếu 0Lâm Mặc8không về 88nhà thì 4không phải b7là làm cho 55họ lo lắng 39sao?”

Tô eÁ Nam đành a7thôi, nét 47mặt không 23giâu được bvẻ buồn 08bã. Cô khuỵu 3xuống, ngồi10dựa vào 50cửa và bbắt đầu ekhóc.

“Đều edo tôi không ctốt, tôi 46không nên 7ecảm tính 1emà tức 12giận với 61cô ấy như 0bthế tôi1không nên dkhông quan ctâm đến ecô ấy. 39 © Cô ấy làm b8tất cả fmọi việc 17vì tôi mà 50tôi lại3ađối xử 18không tốt 6với cô a0ấy. Chắc fccô ấy giận ctôi lắm, 9có một 2người bạn denhư tôi6đúng là 8đen đủi.”

“Cũng 4không thể atrách chị, 7là do chúng 0tôi làm 6phiền chị 0cấy, nếu 16không phải blà…”53Bách Vũ 40Trạch quay 89đầu nhìn 4Giang Hạo 0bVũ, không 3nói tiếp danữa.

Đột 80nhiên trong 83đầu Liễu 0bVân Dật 8alóe lên 50một suy 3nghĩ, anh 8bhỏi Tô 9Á Nam: “Tốiehôm đó 64Giang Hạo 5Vũ uống berượu say elà đúng b8rồi, nhưng 9đầu tiên 6Lâm Mặc 83không biết eviệc này, 8evì sao cô 1lại có c4mặt ở bnhà Lâm d3Mặc? Hơn anữa lại acũng uống d4rượu say?”. 3 © Anh nghĩ emột lát arồi tiếp 0tục phân c7tích: “Nếu c8nói đó alà âm mưu 4của Lâmc9Mặc thì 0chỉ có c2một khả 1dnăng duy 1nhất, cô 4ấy biết 7Giang Hạo 7bVũ uống erượu say,2dsau đó gọi 8acô đến, c6chuốc rượu ffcho cô ngủ drồi đưa d7Giang Hạo 7Vũ về. d © Nhưng lúc fbđó tôi cnói với 9cô ấy, 88mười phút 81sau tôi phải e6đi rồi, 9thực ra 5ctôi trốn f9trong xe đợi bcô ấy đến, blúc cô ấy 49đến là 52vừa tròn c8mười lăm 16phút sau 6khi tôi gọi 5cđiện. Trong dvòng mười 7lăm phút, dgọi cô 45đến uống frượu rồi 22đi đón 5Giang Hạo aVũ là điều 6bhoàn toànekhông thể”.

Lúc 2eđó Liễu f1Vân Dật 80chỉ hỏi 69Giang Hạo 2aVũ tối 49qua có tiến 3ftriển gì bbkhông, anh25không ngờ 15nhận được 8câu trả 89lời như 8thế. Vì 7muốn Tô 68Á Nam và c2Giang Hạo cVũ đến fvới nhau 8mà Lâm Mặc clàm một dviệc như 5vậy với efbạn thân a4của mình dsao? Mặc3dù không a7tin lắm afnhưng thái eđộ tức agiận của 2Giang Hạo 2Vũ và bối drối cùa 1Tô Á Nam d0khiến anh 3akhông thể akhông tin. 00 © Sau đó đích 2thân Lâm 3Mặc thừa 4nhận nên canh không bsuy xét nhiều 83nữa.

Bây f9giờ nghĩ 62lại, tất a2cả mọi a2chuyện đều 8không hợp 7lý.

Tô 3Á Nam hoang famang ngẩng d1đầu lên, fsau khi xảy dbra chuyện 44này, cô 8luôn cho90rằng đó a8là hành 2động Lâm 9Mặc nói e4sẽ giúp 4cô. Mặc eadù hơi giận 87nhưng Giang 06Hạo Vũ eđồng ý bhẹn hò a8với cô 6nên sự cfvui mừng 5đã xóa 4nhòa tất ccả, cô 5không nhớ 51lại câu aachuyện giữa 6cô và Lâm ebMặc đêm 92hôm đó c7nữa.

Bây 0giờ nghe 26Liễu Vân 5Dật phân 9tích cô 73mới nhớ elại, tất 88cả các 2cảnh diễn 0ra tôi hôm 1đó lần 4dlượt hiện 2lên trong 46đầu cô. 3 © Trời ơi, f4rõ ràng 82là một eesự hiểu clẩm, mộtc3sự hiểu 1elầm trùng ahợp.

Tô 6Á Nam càng 3ngày càng dbối rối, e9nước mắt 8cô không 8ngừng tuôn c8rơi. Cô e7đứng dậy, 2cầm lấy atay Giang eHạo Vũ dnói: “Anh 6hiếu nhầm 1Lâm Mặc 69rồi, cô dấy không, efcô ấy không…”, fcô khóc ffkhông thành 81tiếng.

“Không 7làm sao?” d2Liễu Vân 4Dật hỏi 8dồn.

Tô aÁ Nam vừa 4khóc vừa 6dnói: “Hôm f7đó em không 78vui nên mang 5drượu đến 8nhà LâmfMặc uống, 9vì uống 27nhiều nên 2bị đau 7đầu. Lâm 4Mặc nhận 0được điện 50thoại, em c4thấy cô 6aấy có vẻ 4fkhó xử ddnên đấy fdcô ấy ra fngoài, bảo 27cô ấy đi 6cgiải quyết 5công việc”. 9 © Cô nhìn fekhuôn mặt 72tái xanh 3của Giang 48Hạo Vũ 4rồi nói 38tiếp: “Hạo e4Vũ, em không efbiết, em bthật sự 11không biết 5cô ấy đến echăm sóc 5anh. Chắc 0chắn cô ffấy nghĩ 4aem đã về9nhà rồi d6nên mới deđưa anh dvề. Xin b5lỗi, sau 16đó em vui aequá nên 0không nghĩ cgì nhiều. e3 © Em nghĩ là c0cô ấy giúp 2dem, thậm 57chí còn fnghĩ là 4ecô ấy muốn 3fgiữ em lại. c © Hóa ra không 0phải, hôm eađó em ngủ 0mơ, khi từ 1nhà vệ 0dsinh về 1phòng thấy 7ecó người 9nằm trên aagiường, 6em nghĩ là ecô ấy nên akhông nghĩ 2dgì cả”.

Sự 9thật phơi 46bày trước 4mắt khiến 2tất cả d8mọi người 3đều thở 5dài.

“Thế advì sao Lâm 31Mặc lại ethừa nhận?” eBách Vũ 31Trạch cảm 8cthấy lạ.

Nhưng 69Trương Như c4rất nhanh 4trả lời 8bcậu: “Lâm 6Mặc làm e5việc luôn 50chú trọng 8eđến kết fquả, không 7coi trọng 5cquá trình. af © Chỉ cần bđạt được akết quả 3mong muốn, 44cho dù sự d6việc phát 19sinh thế 1nào cô ấy 8cũng không cđể tâm. b4 © Cô ấy định 1bmai mối fecho Hạo 9eVũ và Á 2aNam, Hạo fVũ nói muốn fqua lại 3với Á Nam b0là đạt 0được mục bđích củabdcô ấy rổi, dmọi người 0hiểu nhầm ecô ấy cũng e5được, 71trách móc 7cô ấy cũng 1được, fcô ấy không 2acoi trọng 6chuyện đó”.

Tô 0dÁ Nam lau 49nước mắt, 1ecô kìm nén 05đau khổ 5hỏi Giang 2eHạo Vũ: 3″Có bephải vì f4cô ấy mà 68anh đồng 6ý hẹn hò acvới em không? aAnh thích 78cô ấy phải dkhông?”.

Giang 5Hạo vũ 04ngạc nhiên erồi thốt 0lên hai tiếng: b”Không 93phải”.

Mặc ddù tất 57cả đều 53là hiểu c5nhầm nhưng 9bcũng đủ 3khiến anh 7hiểu rằng, aLâm Mặc 51sẽ không 29cho anh cơ 8ehội. Cô 1bấy chấp 3nhận bị 81hiểu nhầm, 1cam tâm tình 6nguyện chịuaánh mắt akỳ thị f1của mọi 7người để 4hai người dcó thể 4đến với cbnhau. Có balẽ, cô 6bấy quyếteđịnh bỏ 7đi cũng 75vì không 53muốn anh ecó cơ hội flàm tổn athương đến 57Á Nam.

Anh 66nghĩ rằng, 0tình yêu acủa anh 9bđã chết 9rồi nên 1ahẹn hò avới ai cũng 0akhông quan0dtrọng nữa.

“Anh evì thích 3em nên mới 44hẹn hò 0với em.” cAnh thích 60Tô Á Nam a2nhưng cảm f5giác đó12không phải 0là tình 09yêu. Tô dÁ Nam là eamột cô 3gái rất 31tốt, cô 8có thể 3thay đổi 73thói quen 4vì người 5amình yêu, 41là một 73người phù 64hợp để f8anh lựa dchọn, có 4lẽ nếu 4không có 73gì thay đổi, d1quan hệ bcủa họ 6asẽ tiến 5xa hơn.

Anh ddnghĩ là 36chỉ cần 1thích thì cbcó thể 3tiến xa 9hơn.

Tô 31Á Nam có 56vẻ không ddám tin. 87 © Nhớ lại 6csự tức 2giận của aGiang Hạo 4Vũ sáng 66hôm đó, eecô thấy 1anh giống 49một đứa 2trẻ đang 3giận dỗi. 27 © Rõ ràng clà hiểu 0nhầm, vì 8dsao anh ấy 2vẫn nói 4như vậy? c1Lẽ nào 1asự kiên 2trì của ccô đã làm 4cho Giang 0bHạo Vũ 4cảm động dsao?

Liễu dVân Dật 1hiểu tình 1cảm của 32Giang Hạo 54Vũ, nghe f9thấy câu 29trả lời avà nhìn 8thấy vẻ 7cô đơn 1trên mặt 4anh nên cố cgắng kìm 8nén lại 8những lời 3mình muốn enói.

Người 72trong cuộc dđã quyết 8định rồi, 7anh là người 65đứng ngoài 8có tư cách dphản đối3sao? Nhưng 7sau này anh 2bấy không 27được hối 6ehận mới 67ổn.

“Muộn 7quá rồi, 5mọi người 71về thôi! 8Ngày mai 06tìm tiếp.” 9eAnh bước fxuống cầu 2thang, quay a7đầu lại 62nói với a4mọi người, 46lúc đó 13vẫn đang a6đứng yên 8trước cửa dnhà LâmaMặc.

Nếu 2bLâm Mặc amuốn trốn 1chọ, họ 8bcó cố gắng cđến đâu f4cũng không 72có cách 1dnào tìm6fđược cô. 

 

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+