Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu anh là ước nguyện cả đời không hối tiếc- Chương 15 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 15: Số trời đã định

 19 © Số trời 0đã định, accô không 83thể rời 8xa anh và dmọi người.

Thoáng cchốc hai 30ngày đã 8trôi qua, 58Tranh Tinh 4tìm Lâm Mặc abằng rất 0cnhiều cách,c8thậm chí acòn nhờ 4bạn bè làm 99bên cảnh 1sát. Nhưng d5Lâm Mặc 39không mất 5tích nên3họ không 52thể báo 35cảnh sát 4bxử lý. Secret 09và Tô Á b8Nam cũng nhờ fkhông ít 2bạn bè nhưng 71không thu c2được kết equả gì. 36 © Lâm Mặc efnhư thể dđã bốc cbhơi vào không 1ekhí và biến 3mất khỏi 99tầm mắt 14của mọi 56người.

Thật 6ra cô vẫn 0ở Thượng a1Hải, ở 3bmột nơi 2cô không cbthích lắm 5eđể làm e2đầu bếp 89ngắn ngày.

Chương 5aVận rất a7vui, sáng f9sáng đúng 68giờ cô ra 0cchợ mua đồ fmình muốn băn rồi 6ngồi chờ 45đến bữa ddcơm, thậm 59chí cô còn 2dặn trợ 1lý tạm ngừng dcông việc 1dmấy ngày,f3dành thời b9gian ở nhà 6để nghỉ engơi và thưởng a9thức các 1ngón ngon.

Lúc 2không nấu 9bcơm Lâm Mặc a7cũng không 1nói gì, chỉ cyên lặng 0cđọc sách 4trên tủ. 3c © Chương Vận c0cũng không e2có ý định bcquấy rầy bcô, vì trong 9mấy ngày 2Lâm Mặc 48ở đây,3Chương Vận 9tận mắt d2quan sát và 6thấy tâm 5trạng của ccô ấy đã bbình tĩnh 7lại, cũngd4không thấy 1cô ấy uống 6bthuốc nữa.

Cô dbiết Lâm 87Mặc đang 5đợi visa, 0chỉ cần d6có visa cô 53ấy sẽ fbắt đầu 4chuyến du 51lịch khắp ddthế giới 38trên du thuyền. 54 © Có lúc cô 0erất muốn eđi cùng 9bLâm Mặc, bkiếm tiền abao lâu nay, emột kỳ 3nghỉ thích 8hợp sẽ bgiúp cho cô f7có một tương f3lai tốt hơn. cf © Đáng tiếca8cô đã lên 69lịch cho bcmình đến dsang năm rồi, ddthực hiện cước vọng 1này của b9cô cũng giống 7cnhư chuyện 96nghìn lẻ dmột đêm. f © Vì thế cô 6rất hâm 4mộ Lâm Mặc.

Lâm 89Mặc tắt dcđiện thoại, 5dùng điện cthoại của afChương Vận 1cđể liên b9lạc với 2công ty dublịch. Không 9lâu sau, công cty du dịch 3fgọi điện 2athoại tới d5phòng làm 0việc của 9Chương Vận e5thông báo 3thời gian 0lên đường a0cụ thể 72là buổi echiều ngày 9fkia.

Chương 8Vận lưu 8luyến nhưng 4vẫn rất 5bvui vẻ chúc 0mừng Lâm aMặc, chúc bcô đi chơi8vui vẻ và 6dặn dò cô 5enhớ thường 2xuyên liên 1lạc. Lâm 6cMặc mỉm ccười đồng dý.

Tối 5dhôm đó, bdLâm Mặc 5quyết định aevề nhà thu c0dọn đồ dđạc. Cô 0rất hiểu 31lịch làm 3việc của bfSecret và deTô Á Nam, 67tối nay họ 76đều có acông việc 1cần hoàn eethành nên bdchắc chắn ebsẽ không 35đợi trước 1cửa nhà 9cô được.

Về 9tới nhà, acô không 46bật đèn, anằm yên 8lặng trên 9asofa. Nhiều fngày không 1về, ngôi7bnhà có vẻ e8lạnh lẽo e0hơn. Cô nhìn 89ánh đèn e8Led sáng trên 82điện thoại, fđó là tín 18hiệu báo 6có tin nhắn.

Lẽ e0ra cô có 82thể bỏ 15qua, họ gọi eeđiện đến 01vì muốn 4ctìm cô nhưng 1cô đã quyết 5định ra22đi rồi 4thì còn quan 23tâm làm gì 79nữa?

Trong 7lòng nghĩ 9ethế nhưng 8tay cô vẫn 37ấn phím 2cnghe.

“Chị 2Lâm Mặc, bchị nghe 6điện thoại 6bđược không? 5Em biết chị 89đang ở fanhà. Vì sao e4chị lại cnghỉ việc? 59Vì sao?” beÂm thanh a4phát ra theo dtrình tự fthời gian 33từ cũ đến dmới. Đây dlà giọng c3của trợ 5lý hiện 3ctại của 02Tô Á Nam 1vào buổi 0chiều hôm 4cô xin nghỉ 64việc.

Tiếp atheo là các 0dcuộc gọi ecó nội dung bagiống nhau, dfhỏi cô vì bsao không 6nghe điện1thoại, vì 5sao nghỉ aviệc, vì 6fsao không 1fquan tâm đến 5bhọ, rất b6nhiều người 6gọi điện1ađến, Secret, 9Tô Á Nam, 4Tranh Tinh, bbTrí Thần, 71họ đều a8rất thân caquen với aecô.

Cô 68bất giác 87nhếch miệng 6cười không bthành tiếng, 83không ngờ 88quan hệ của 5cô với mọi bngười lại 0tốt đến fbthế.

Có balẽ sắp dđến tin 0nhắn ngày 7ehôm nay, cô 33nghe rất dlâu, sốt eruột muốn bmau chóng6nghe hết c2mọi tin nhắn, 4bđể còn 48thu dọn đồ fbđạc rồi ecnhốt mình etrong phòng 4ngủ những 9ngày cuối 6bcùng rồi 03thoải mái 38bắt đầu 75hành trình bcủa mình.

“Lâm eMặc, không dcó cậu thật 8sự mình d1rất buồn, 8cậu vẫn 6chưa hết bcgiận sao? 4Xin lỗi, aemình muốn 4bnói với 0cậu lời 5xin lỗi, bcậu tha thứ 5cho mình cũng dcđược, dckhông thab6thứ cũng dđược, 93mong cậu 70cho mình cơ cehội gặp 29để trực 7tiếp nói b3lời xin lỗi 6được không? 9Mình không cngăn cậu bnghỉ việc, 49cậu quá e3mệt rồi, 87nghỉ việc 4cũng được,efnhưng đừng 64rời xa mình a4được không? 3Mình không fthể không 8dcó một người fbạn như 5bcậu.”

Giọng 5nói của 1Tô Á Nam cđầy nước fmắt. Cô 71ấy gọi 1điện thoại 0cho cô nhiều 16nhất vàacũng nói d2xin lỗi cô 9nhiều nhất, bnhưng cô 5ấy không 79biết, Lâm 02Mặc không 1hề cảmeethấy cô 23ấy có lỗi evới mình, f3nếu nhất 5định phải 94có một người 9nhận sai 4cthì sẽ là 18cô, cô đã 1làm rối 0eloạn cuộc 77sống của e0họ.

“Lâm 9Mặc, chị 7có thể không cnghỉ việc 29được không? d1Không có fchị, thật csự Secret0không biết 8phải làm 79gì, mọi cviệc đều 2rối tung. 3 © Chị Trương 4eNhư đã khóc adkhông cònenước mắt erồi. Lâm 2Mặc, mặc 5dù không 85thường xuyên 19nhìn thấy 8btình cảm 83bộc lộ69trên mặt 68chị, nhưng 1em rất nhớ, 2thật sự fdem rất nhớ, ccho dù chị 5không thích 5em, chỉ coi 0fem là em trai. 56 © Nhưng em không 3bthể ngăn 1mình ngưỡng 8mộ chị. f © Coi như là16chị thương 8eem được 00không? Để 4fem liên lạc 9với chị, 55để em biết edchị có khỏe a9không?”

Giọng 0của Bách 06Vũ Trạch 9càng ngày 5càng trầm cxuống, không degiống với 3tuổi của8cậu, làng 64giải trí aquả nhiên 0là một nơi 18để người 01ta rèn luyện.

“Lâm 6Mặc, rất dxin lỗi, btôi đã hiểu 38nhầm cô. 3 © Nhưng tôi 4fđã quyết 3định đến afvới Á Nam4nên không 3dthể làm 7phiền cô 3nữa. Vì cthế rất 04mong cô nể 52mặt Á Nam amà quay về!fNhững ngày ecnày, cô ấy 3rất buồn.”
Nghe bcthấy giọng 6của Giang eHạo Vũ, eđột nhiên eLâm Mặc 6dlặng người frồi nhanh1dchóng lấy elại bình c4tĩnh. Đến 7với nhau 4rồi sao? fCho dù biết 21là hiểu 7nhầm cũng f7đã chọn alựa đến 3với nhau? fCó vẻ như 2anh ấy đã fthực sự 8bỏ cuộc 1rồi. Nhưng bvậy thì3sao, cô bỏ 2đi cũng 5không hoàn 17toàn vì việc 0họ có đến 3với nhau chay không, 4dlý do cô fbỏ đi một 77phần vì 7muốn mình 16có thể sống 15tiếp, muốn eđau khổ 3dần dần 33ăn mòn cuộc e3sống của d9cô chứ không 1aphải là ekết thúc 2cuộc sống ccủa cô trong 70chốc lát.

“Chị 4dLâm Mặc, 8rốt cuộc 3chị ở đâu? 4Chị Á Nam 3vì đi tìm 0bchị mà gặp dtai nạn xe 9rất nghiêm 5ftrọng, rất 07nghiêm trọng, 1dem sợ chị 7ấy không fqua khỏi. 3 © Nguyện vọng dalớn nhất f4của chị 6ấy là muốn 0gặp chị alần cuối, 7cchị nhận 30được tin 40nhắn thì 66mau đến 2được không? cNếu không btất cả 68sẽ muộn 5mất. Bọn cem ở phòng bcấp cứu, e1bệnh viện 2Hoa Sơn.”

Trợ 76lý của Tô feÁ Nam nói 4rất nhanh, 53có vẻ như e4đang vô fcùng hoảng 1hốt và khôngcbiết phải 48làm gì. Lâm e0Mặc vừa bnghe được eetin đó giật a9mình. Cô f5vội vàng 5chạy đến1xem thông 3tin cuộc 2gọi, thời 0gian gọi beđến trước 00khi cô bước 5vào phòng 8vài phút.

Không 8kịp suy nghĩ, caLâm Mặc d7cầm chìa 2ekhóa xe chạy 9ra ngoài. 09 © Trong bóng 1tối, côd7vấp vào 6góc bàn uống fnước, ngã 88sấp trên dmặt đất 0và bị chảy amáu, cô không fcó cảm giác e4gì. Trái 9tim cô đau abuốt, trong 0lòng vô cùng d1sợ hãi và 2ckhủng hoảng.

Trong 1ađầu cô 02chỉ có một c6suy nghĩ, 0Á Nam, nhất fđịnh phải ceđợi mình.

Cô 4lái xe rất enhanh giữa ddòng xe cộ 4dđông đúc, e8vượt tốc 82độ và 7đèn đỏ 98cô cũng không 49quan tâm.

Không dbao lâu cô b0đã đến 3bệnh viện 5Hoa Sơn, chạy 22vào khoa cấp 0cứu, sau 8khi hỏi được c6phòng bệnh 2của Tô Á 3Nam, cô vội 5vàng chạy 0đến.

Những 80gì trước 7mắt khiến 5cô ngạc 8enhiên, dừng b3bước lại 4nhưng theo f4quán tính 5acô đứng 9không vững 7nên bị ngã.

Mọi 76người trong 02phòng bệnh 0nhìn thấy bcô thì vô ecùng vui mừng, 4thấy cô 1ngã đềuccđịnh đứng 65dậy đỡ 5cô, trong cđó có cả b4Tô Á Nam.

“Không dsao chứ?” fKhông nói 0dài dòng, 8Giang Hạo bVũ ở gần 98cô nhất 6đỡ cô 5dậy.

Lâm 0Mặc không b3trả lời, 72cô nhìn Tô 5Á Nam đang bngồi bên 1bgiường, 1trong đầu 9bhiện lên accuộc điện 7thoại của 1người trợ 8lý.

“Chị 7Lâm Mặc, 19rốt cuộc 27chị ở đâu? d1Chị Á Nam 1vì đi tìm 8chị mà gặp 6tai nạn xe, 87rất nghiêm 6atrọng, rất aenghiêm trọng, 12em sợ chị a8ấy không 1equa khỏi. 2 © Nguyện vọng clớn nhất ccủa chị 6ấy là muốn 7fgặp chị e7lần cuối, 64chị nhận 4được tin 0nhắn thì 5mau đến ddđược không? 87Nếu không ctất cả f8sẽ muộn c9mất…”

Cô 80cố gắng 0khớp nội 0dung của 3dcuộc điện 9thoại và 45sự thật 1hiện ra trước ecmắt cô nhưng 39không thể. 7 © Trái tim cô 5bắt đẩu alạnh buốt, b5cuối cùng 6đóng băng ccvà như ngừng fđập.

Người 44trợ lý biết 89điều bước 4lên xin lỗi: e”Chị 24Lâm Mặc, c2em xin lỗi, ccbọn em chỉ76muốn…”

“Chủ 1ý của ai?” cfLâm Mặc 1angắt lời, 95lạnh lùng 6fhỏi.

“Em…”

“Là e1mình…” 0Tô Á Nam fkhông né 6tránh, thẳng 3bthắn nói.

Là 6chủ ý của 4cô, cô đã 25bắt người 1trợ lý ebgọi cuộc 94điện thoại b1đó. Đúng 82là lúc chiều,44vì đi tìm cLâm Mặc 7khắp nơi 7mà cô gặp 20tai nạn c5nhỏ trên 9đường, 9đầu gối 47cô bị thương 1nên bệnh 3aviện giữ e0lại để 46theo dõi.
Nhiều 7ngày như efvậy không 8tìm thấy 0Lâm Mặc, 7cô hơi tức 2fgiận. Làm 20bạn nhiều 1năm như 2cthế, trước 9đây chưa 7bao giờ 5gặp khó 77khăn, hai fngười luôn eở bên nhau;cnhưng bây 3cgiờ chỉ 8cvì một 9hiểu lầm 6nhỏ, một 3suy nghĩ 6trẻ con 21mà Lâm Mặc f7biến mất, ecô không 0thế chấp 0nhận được 5dđiều đó.

Cô bmuốn biết, arốt cuộc cacô có còn b9chút vị aatrí nào 1trong lòng 6Lâm Mặc akhông, rốt5cuộc họ 30có còn là 03bạn bè 3không, vì 9thế nên 13nghĩ ra sáng 0ekiến này, abchỉ cần 78Lâm Mặc 1bxuất hiện, 8cô có thể 10tự tin hàn 77gắn lại 6vết thương dgiữa họ.

Ngoài a7người trợ 8lý và cô fđều không c9ai biết aviệc này. 30 © Mọi người ethấy Lâm 39Mặc đến3đều nghĩ 01rằng cô 4đã hết 4giận và etha thứ acho họ, benhưng vì 3sao thái eđộ của 59Lâm Mặc 0blại tuyệt 7vọng và alạnh lẽo 55đến thế.
Lâm cMặc gạt 32tay Giang 5fHạo Vũ, 64không nhận 44ra mình đã 6không còn e3đủ sức b4để tự9đứng vững 08mà cả người 4cô đã dựa 5dvào anh. 8 © Cô lảo 1fđảo bước dvề phía 4Tô Á Nam,4không ai 86dám chắn 59đường 8cô, cũng 06không ai 84dám nói d9gì, phòng fbệnh yên flặng không 5một tiếng d3động, tất 7cả mọi 82người đều 64đứng nguyên 78chỗ cũ, 6bkhông động5cđậy chờ 9đợi.

Tô 72Á Nam muốn 0đưa tay 4ra đỡ lấy 44tay cô nhưng 4cbị cô tránh cađi, mọi c2người thấy ecô giơ cao 1etay lên. f6 © Bách Vũ 2Trạch đứng c6bên cạnh 1muốn ngăn 9lại nhưng 4cđộng tác d2của cô 6fquá nhanh, fdcậu chưa akịp làm 3gì thì bàn 0ftay của a1cô đã hướng 9về phía b4mặt Tô 7Á Nam.

Mọi angưòi đều f8ngừng thở, c1ngay cả 3Tô Á Nam 5cũng yên 8lặng nhắm dmắt lại.

Nhưng ckhông hề 87nghe thấy 26tiếng động 20nào. Tô b5Á Nam mở dmắt, thấy 2atay Lâm Mặc70dừng trước 0mặt mình.

Sắc 7mặt của bLâm Mặc crất xấu, fftái nhợt fnhư không 2còn một e5tia máu. 2 © Cô ấy lạnhb8lùng nhìn 7cô, trong 1dánh mắt a2không thấy 46sự ấm 49áp, không d4thấy sự fbao dung, 8bchỉ thấy camột cái f6nhìn sắc 5lạnh như 5dao.

Cô bkhông còn chận nữa.

Đột 6nhiên Lâm b5Mặc bật 9ecười, tiếng ccười của 6acô khiến 9cho Tô Á 77Nam rùng 19mình, cô9hiểu ra 17sự xuẩn 66ngốc của 5dmình nhưng 6tất cả 8đã quá emuộn.

Chỉ 30thấy Lâm f8Mặc mở 5emiệng thốt 2lên một 8câu: “Tô 9Á Nam, cậu 3không còn f4là bạn6của tôi 3nữa”.

Nói 80xong, cô 0quay người 5bỏ đi, 34nhanh chóng 5biến mất ftrước ánh cdmắt sững 0sờ của6fmọi người.

Bách 5Vũ Trạch 4evà Giang aHạo Vũ eekịp phản acứng lại, 0fcùng nhau 35chạy theo 3cô. Khi ra0đến cửa, 0bBách Vũ baTrạch kéo 1etay Giang 0Hạo Vũ clại, lạnh 0lùng nói bvới anh: 22″Lẽ 3nào anh không edở bên bạn egái anh sao? cLâm Mặc dkhông cần 04anh phải 4quan tâm”.

Giang cHạo Vũ 70dừng lại, 7một người bvẫn được 10coi là đại e8lực sỹ ednhư anh tự 3nhiên bị7Bách Vũ 13Trạch nhẹ 35nhàng đẩy f5sang một e5bên va cả bvào tường.

Anh 3nhìn về 6cánh cửa bphòng bệnh 6đang khép e4lại, trong 4lòng buồn d3bã, đúng 75là anh không 6có tư cách c1gì để 2ađuổi theo d1cô.

Bách 91Vũ Trạch edchạy ra 5khỏi phòng 3bệnh thì fckhông thấy b0bóng dáng 75Lâm Mặc 2đâu nữa. f1 © Mặc dù 8cậu không 3biết Tô 95Á Nam đã ddùng cách anào để 6eLâm Mặc cxuất hiện,0nhưng cậu efđoán chắc 7chắn đó 3không phải 30là cách 7hay, nếu e5không Lâm 6Mặc đãdkhông như 86thế điều bfnày khiến 15cậu cảm bfthấy rất 81sợ.

Cậu 3chạy theo e9hướng trực bgiác mách ebảo, khi ađi qua cầu dthang an toàn, aathấy cửa1an toàn đang 98rung lên c8giống như 93vừa có 97một người 19dùng một 4lực rất blớn để 5đẩy ra. b0 © Cậu bước b4về phía 3cầu thang 33an toàn.
Đẩy 0cửa ra, 90cậu bước earất nhanh 32về phía a5cầu thang. 4 © Cậu thấy d3Lâm Mặc 8nằm trên2dđất, toàn ethân run arẩy, cô 2đang cổ 5cgắng lấy 75chiếc túi crơi cách 6đó vài ebậc thang.

Cậu 3ôm lấy dbLâm Mặc, 1thấy khuôn amặt cô 7vô cùng bkhổ sở, 18sắc mặt 3trắng tựa97giấy, thậm 23chí trong dasuốt, có ethể nhìn e6rõ mạch 56máu hiện 3elên sau làn cdda mỏng.

Cô e8vẫn đang 55cố gắng 86vươn người 4avề phía 2cầu thang 1fđể với alấy túi.

Bách aVũ Trạch 1lấy túi b4giúp cô, 6Lâm Mặc alao đến 8đổ hết 7mọi thứ cdtrong túi 2ra tìm vật8agì đó.

Một bcái lọ, 4bên ngoài fcó ghi là fVitamin E. 2 © Cậu thấy 68Lâm Mặc 33mở nắp, ađổ ra một0nắm thuốc 3rồi không c8nghĩ gì eđưa lên admiệng. Cũng 7may thuốc fatrong lọ 08không nhiều, dcBách Vũ 3aTrạch nhanh 4tay ngăn cflại làm 1brơi hết c0xuống đất 79nên Lâm baMặc chỉc9uống được 2hai, ba viên.

“Sao 9thế? Chị 6sao thế?” acBách Vũ d0Trạch giữ 39lấy cô, d4cảm thấy b1rất lạ. f © “Em đi 06tìm bác9sỹ đến, cchị đợi 5dmột lát.” 1cCậu muốn eeđặt cô fxuống đất f7nhưng bị 27cô giữ f7áo lại.

“Đừng bđi… đừng 58đi… ôm 72tôi một 6lát, một a8lát là khỏe 0thôi.” 7Cô dựa 6đầu vào 7alòng cậu, 2cố gắng dcảm nhận 1hương thơm edtrên người abcậu.

Hương 15thơm quen a5thuộc có 45tác dụng 76nhanh hơn 1thuốc, cô 3dcảm thấy b0mình khá3hơn rất f6nhiều, cô 6thở dễ 0dàng hơn, 1fngoại trừ 2cảm giác cfkhó chịu 3cvẫn chưa 3hết.

Bên 50ngoài cửa dan toàn, 96Giang Hạo aVũ đứng 5eyên lặng, 00anh nhìn b9thấy cảnh 5dhiện raatrước mắt 17và vô cùng ecbuồn bã.

Vừa 1drồi anh 83đã biết 8cái mà Tô cÁ Nam gọi 4blà biện 48pháp hay, 2sau khi trách amóc vài2câu, anh efkhông yên 5tâm chạy fra ngoài 2và nhìn ethấy cảnh 20đó.

Lâm eMặc nhỏ 3bé dựa aevào lòng a0Bách Vũ 0Trạch, hình dcảnh hai engười rất 40thân thiết avà đẹp 60như một 99bức tranh.

Bỗng 5nhiên anh 6không đủ edũng khí 1mở cửa aphá tan bức 7tranh đẹp c5đẽ đó.

Cuối 8cùng, quan 5hệ giữa 6họ đã 0trở thành 20hai đường 50thẳng song 9song, dần 8cdần xa nhau fvà không cthể có 0giao điểm.

Nhưng e7như vậy dbcũng tốt. 1 © Bách Vũ acTrạch có 2thể giữ f1cô ấy lại, 4anh có thể 8tiếp tục6được nhìn 1thấy cô 0ấy.

Lúc dfnày, anh 3dđột nhiên cfnhận ra dmình đã d4yêu Lâm bMặc rất 65sâu sắc bnhưng tất ecả đãfmuộn rồi.

Lâm bMặc bình etĩnh trở d2lại, nhẹ banhàng đẩy 0Bách Vũ 34Trạch ra 77rổi ngồi 2dậy. Cô 4từ từdthu dọn ccác thứ 6rơi ra trên a6mặt đất, 56không nói 9câu nào 45với Bách 0Vũ Trạch.

“Chị esao thế? fVừa rồi…”

“Hơi 2đau đầu 2thôi.” 9Cô vẫn 64không ngẩng 28đầu lên.

“Đau ađầu? Đau eđầu mà 6uống vitamin b2E có thể 9khỏi sao?”

“Khỏi 07được.”

“Em 40không tin.”

“Không 6cần cậu 0tin.”

Bách fVũ Trạch 2ekhông biết 6fphải nói 0gì, Lâm 5cMặc không f3thay đổi f6sắc mặt, dcậu dường8như chưa 7bao giờ 09hiểu được b9cô. Nói 0dối mà bbvẫn khiến 1bngười khác 18không thể 3nghi ngờ, 24chỉ Lâm 3aMặc mới b5làm được ađiều đó!

“Em 8đưa chị 8đi khám dbác sỹ.”

“Không 1cần, tôi 0muốn về 51nhà.”

“Coi 58như không c9nhìn thấy dcơn đau 07đầu vừa 3rồi, chân fcủa chị 9bị thương 5cần phảidchữa trị.” bMắt Bách 7Vũ Trạch 4đỏ hoe, dcậu không 9thể kiềm 33chế được ebcảm xúc b9của mình.

“Không dsao, tôi 5có thể dtự xử 4lý được.” 0Lâm Mặc 1dvẫn không efđể tâm 0bđến cậu, c1thu dọn 78đổ rồi 6acố gắng 4đứng dậy, 6ccô thấy 8chóng mặt.

Bách 4Vũ Trạch 2không còn 9cách nào 9ekhác, cậu 6akhông dám 5fép cô đến acbác sỹ 84nên đành 6cđưa cô b7về nhà. 0 © Cậu bước a5đến trước dcửa nhà 15cô rồi 3không muốn 4rời đi.

Về eđến nhà, eLâm Mặc 9chưa hồi 08phục hẳn, b2cô nằm 9trên giường, 2để mặc 4acho cậu2giúp cô 14cầm máu, abôi thuốc.

Cô 9nhắm mắt e4lại, trong 82lòng trống 5brỗng.

Cô 90không thể 35chấp nhận 4Tô Á Nam 9có thể cđem chuyện 1ftai nạn bfxe ra làm dtrò đùa. ac © Cô đã từng 3trải qua bsự tuyệt 69vọng và 8đau khổ fmà cả đời c1này cô không 31thể chịu9đựng thêm 62một lần 4nữa. Nếu 6Tô Á Nam 0không nói e1dối để 17ép cô xuất 5hiện mà4dùng cách dfkhác thì 0cô sẽ không 92trách cô b1ấy, nhưng 1cô ấy không 69thể hiểu 2tất cảfanhững điều e7cô đã trải 7qua.

Vì 3thế cô abkhông thể 7tha thứ.

Sức ckhỏe của 1cô không 3thể chịu 9đựng những 6biến cố 7như thế 6cô yếu f2đuối đến 0mức không ccthể quan d5tâm đến 4bất kỳ 0bviệc gì cnữa. Cô 0bkhông ngừng dgặp ác emộng đếna6mức toát 1mồ hôi d0mà không 3sao tỉnh e7dậy được.

Bách 31Vũ Trạch b3gọi điện 3cho Giang 0Hạo Vũ, ebáo cho anh b9là mình cđã tìm 6cthấy Lâm93Mặc để 19Tô Á Nam a5không lo elắng, ngoài 03ra cậu không 2nói thêm 0gì nữa.

Đặt 4điện thoại 42xuống, lấy 19khăn lau 8emồ hôi 66trên trán 7ccho Lâm Mặc, c1cậu không 0kìm nén bđược tình ecảm cầm clấy tay ecô. Cô mong 3manh như 8một con 8bbúp bê làm 9bằng thủy dtinh, chỉ 23cần không acẩn thận 26là có thể 38vỡ ra thành 0ftrăm nghìn 6emảnh. Đây alà điều ccậu chưa b0bao giờ dnhìn thấy, d8thậm chí 7cậu không 1biết con ecngười mạnh 25mẽ trong 2Lâm Mặc 6cđã đi đâu. 7 © Trước đây 2ccậu cảm 9thấy cô 57yếu đuối cbvì ở con dngười cô67toát ra một 4cvẻ cô độc 06buồn bã, bnhưng tình fetrạng hiện 0tại của dcô khiến 26cậu không1chịu nổi.

Có fbphải quan 4hệ giữa ehọ đã f0phát triển 1hơn bình cthường 74rồi không? 3Có phải e1họ cũng 9sắp giống fnhư Giang 8bHạo Vũ bvà Tô Á 3eNam không? aCuối cùng 2cậu đã 2khiến cô 9eđộng lòng 6rồi sao?

Cho 64dù là gì 0ccậu cũng 5không thể 93buông tay facô ra. Cậu 2cần phải 3ở bên cô, efkhông để 4cô chạy c0thoát một clần nữa, ckhông để 4cô tiếp 75tục chịu 7tổn thương. 12 © Cậu có fthể bảo 19vệ cô, 1achắc chắn b6là có thể.

Cậu 87nhớ đến 3vẻ đau 7đớn kỳ 65lạ của 5Lâm Mặc f2lúc ở bệnh 0bviện mà 2không sao bhiểu nổi, edcòn những 00viên thuốc 9rơi ra từ 2lọ thuốc 8có ghi là 67Vitamin E, 7acậu có 6bthể khẳngcđịnh đó b9không phải f8là Vitamin fbE.

Đó alà thuốc b9gì? Cậu 9lấy khăn 41ăn gói vài bviên thuốc a4cất đi, 7bquyết định 0sẽ tìm febố củaabạn làm dbác sỹ 7nhờ kiểm ftra xem. Cậu 10cảm thấy 50Lâm Mặc 8fđang có 6điều gì 8đó giấu8mọi người.

Sáng csớm hôm c4sau, Lâm 7aMặc tỉnh b5dậy, thấy f6vô cùng 2emệt mỏi, 7emệt hơn 0cả lúcecsay rượu, 7cô ngồi 3bdậy cho datỉnh táo 5rồi bước 88ra khỏi 1phòng ngủ 27để lấy 6nước uống. d© Bước đến efcửa nhà 1bếp, cô cnghe thấy 7dcó tiếng 92nói chuyện.

Cô 0nhìn vào dftrong, thấy bBách Vũ 2Trạch đang 6ađứng quay dlưng về ephía cô, 2nghiêng đầu 7kẹp điện 08thoại vừa 08nói chuyện bvừa làm fgì đó.

“Như ethế này 5ađược chưa a9ạ? Sau khi 6sôi rồi 6thì không 64cần xem asao? Mẹ, 7sao con thấy 22lúc mẹ 8nấu không 9như vậy?”

Người 98ở đầu dedây bên bkia nói vài 01câu rất 6to, Bách 9Vũ Trạch efvội vàng 2hạ thấp 7fgiọng cầu ffhòa rồi 5cảm ơn 4với thái f2độ rất 8kính trọng avà tắt 5điện thoại.

Đặt 4điện thoại d5sang một 8bên, cậu avô cùng bcẩn thận 0dùng muôi 8ckhuấy khuấy cnồi rồi 96mới yên 4tâm đậy 36vung lại.

Quay clại thấy dcLâm Mặc 95đang đứng 6ở cửa, b1giống như 35đứa trẻ 9bị bắt 5quả tang, 9cậu đỏ 5dmặt.

Cậu dhơi lắp 1bắp chào 01Lâm Mặc: 7″Tỉnh 1rồi? Ơ, 5… một 9lát nữa e7có thể efăn rồi”.

“Hình 4như cậu d8chưa bật 88bếp.” 00Nét mặt f8Lâm Mặc 1có vẻ như 2đang cười.

“Gì?” 1Bách Vũ 1Trạch quay 5đầu nhìn, 0quả nhiên 1không có flửa, xấu 32hổ đến bmức cậue8hận không 9etìm được 3khe hở nào eđể chui 7xuống đất.

Lâm a3Mặc không enói gì bước bvào bếp, 7rót nước b1uống rồi f1ung dung làm 1đồ ăn 7sáng, Bách bcVũ Trạch 5đành đứng fnhìn. Cậu 4nghĩ đến 8việc mình 4cphải đóng 0vai đầu 3bếp giỏi ectrong chương btrình giải b9trí mà toát 5mồ hôi.

Vì 8trong tủ 39lạnh không 2còn nhiều 5đồ ăn 58nên bữa 8sáng rất eđơn giản, echỉ có 0cháo trắng, 8ba bốn quả a7trứng ốp 48lết và 73một đĩa 8tương.

Hai 96người ngồi 14yên lặng 6dăn sáng. 93 © Không biết e0Lâm Mặc 03đang nghĩ a8gì, còn b6Bách Vũ98Trạch cảm 25thấy không 69khí ấm faáp khi ở c0cùng nhà 8với Lâm 3Mặc nên bdcũng đắm cchìm vào a6suy nghĩ 87riêng.

Nếu 34cậu và bLâm Mặc fmãi mãi 17như thế 4bnày thì 8tốt quá! 1cCậu sẽ 58trở thành 92người hạnh 0phúc nhất 8trên thế 8giới này.

Tay 2anghề nấu 39bếp của 49Lâm Mặc 53rất giỏi, f9món cháo bftrắng đơn 7giản cũng a3có thể 4nấu thơm 0ngon như 38vậy, hoàn 20toàn không bgiống với d8hương vị 5trước đây 5cậu đã 4từng ăn. 9 © Cậu không ethích ăn c2cháo nhưng begiờ thấy 3rất ngon, 1muốn được 2ăn mãi không8ngừng.

“Cậu b5có thể ddvề được b8rồi.”

Thấy b3Bách Vũ aTrạch ăn 82xong, Lâm 1bMặc bảo 65cậu về. 52 © Nhưng Bách 6Vũ Trạch 2dkhông để 8ý đến 7cô, cầm b4bát vào 79bếp rửa 6rồi giúp 64Lâm Mặc 59dọn dẹp. f9 © Lâm Mặc 0vẫn ngồiaayên, thấy dBách Vũ 6Trạch không 6angừng bận crộn, dường 62như cậu anghĩ nếu 9cậu dừng 0tay thì sẽ f2phải về.

Nhà 10Lâm Mặc drất sạch ffnên cậu 21không có 4gì để b8dọn dẹp, bethế là 09cậu quét 3nhà vài02lần, lau 91bàn vài elần, còn 5định đi e0rửa bát a1vài lần d1nữa.

Lâm fcMặc không bnói gì, 7fquay người 33bước vào 0dphòng, đóng e9cửa lại. 07 © Qua cánh 69cửa, cô5bnói với 7Bách Vũ 1Trạch: “Lúc e6đi giúp 0tôi đóng 62cửa”, 05rồi không 47thấy động 1tĩnh gì 0dnữa.

Bách 9Vũ Trạch 06không đi, 2cậu gọi 1điện cho 2bTrương Như 4dnói với bbcô ấy mình acxin nghỉeđể ở 95chỗ Lâm bdMặc. May 8là công 6việc của dhọ gần 87đây cũng 2không nhiều, 2aTrương Như 8đồng ý, bdặn cậu a9nhất định f9phải giữ 85Lâm Mặc 59ở lại.

Chiều 8fhôm đó, 6Tô Á Nam 65và Giang fcHạo Vũ 42đến. Bách bVũ Trạch 1mở cửa 3dđể họ 1fvào thì 69nghe thấy 1tiếng khóa 10cửa từ 8phòng ngủ fbvọng lại.

Tô 40Á Nam muốn 4dbước vào 3nhưng không 11còn đủ 3dũng khí 37nữa. Cô 3biết Lâm 2cMặc sẽ b6không tha ethứ cho ccô, quan 0hệ giữa 2họ đã bbị phá b5vỡ vì hành 78động trẻ 7bcon của6cô, không 5thể cứu d2vãn được 8nữa.

Giang 6Hạo Vũ 57hỏi về 4tình trạng 67của Lâm 6Mặc, Bách 8eVũ Trạch acũng không 9muốn trả2lời nên bnói qua loa 6vài câu 3crồi thôi. 6d © Tô Á Nam efnhờ Bách eVũ Trạch cchăm sóc 4Lâm Mặc, 2cô chảy 35nước mắt, 26kéo Giang d2Hạo Vũ 6đi về.

Bách 6Vũ Trạch 0bước tới c8cửa phòng 3ngủ, đưa 2tay muốn 3gõ cửa 00nhưng kiềm f0chế được, 7cậu dựa blưng vào 2cửa thở 7dài. Cậu bdkhông biết 3Lâm Mặc 3cũng đang a0đứng dựa 3vào cửa, 3cô nghe thấy 9hết cuộc 26nói chuyện 77vừa rồi, 1ftận đáy edlòng đang bdâng lên ccrất nhiều 4cảm xúc.

Không 01còn cách f9nào để 82hận nữa, bcho dù điều 5đó đã cxúc phạm 5bđến tận 7eđáy tâmecan cô. Cô 55hận là 1không còn adcó thể 9fhận Tô cÁ Nam được anữa. Tô 1Á Nam là 6bạn của fccô, tuy không 0có quan hệ dbhuyết thống fcnhưng còn adthân thiết c6hơn cả 11chị em ruột, 7lẽ nào 8chị em phạm 7dphải sai e4lầm mà dckhông thể 0tha thứ 0cđược sao?

Tình 40trạng như 8thế kéo 2dài suốt dmấy ngày. 9 © Bách Vũ 4Trạch không adrời khỏi enhà LâmdaMặc một 8ebước, sợ 7rằng khi 2bước ra ckhỏi cửa cesẽ không 3bquay vào 82được nữa. 7d © Cậu gọi9điện thoại f5đặt cơm b4đến hàng 1ngày, cố 7gắng dỗ 1dành Lâm 66Mặc. Lâm d6Mặc cũng4không khách ffsáo, nếu 2nói Tô Á e3Nam là người athân thì fBách Vũ f1Trạch cũng 4là ngườia1thân, cô dkhông cần fkhách khí avới người aathân.

Lúc 40đầu, cô 5trốn trong 76phòng ngủ, 53ghép mô 0ahình tàu 54biển mà 0cô đã mua c3từ rấtelâu, sau dđó hai người 24cùng nhau 0ghép mô 7hình trên 30bàn uống 0nước ngoài bphòng khách, cgiống hệt 67như một 3đôi tình 47nhân hưởng 5thụ những cgì tuyệt 96vời nhất 36trong thế c0giới của 5ahai người.

Nhưng 80Bách Vũ 9Trạch biết 2bhọ không ffphải là amột đôi 7ftình nhân avì Lâm Mặc 8luôn đối2axử với e0cậu như fmột người adchị gái, ddngầm nhắc 1nhở cậu 03không được 6vượt qua bgiới hạn 4cđó, nếu dkhông quan d9hệ giữa chọ sẽ 7bị cắt 1đứt.

Cậu 5thực sự brất buồn 9nhưng không 3dám đòi 30hỏi quá 14nhiều, dù cfsao được 1ở bên Lâm 9Mặc cũng 3đã là một 59việc rất c5vui rồi. 2f © Trong tất 7cả mọi e9người, 8fchỉ có 1cậu luôn 35ở bên Lâm aMặc.

“Hai 0ngày nữa, b5mọi người e1phải đi 7Hải Nam f0đúng không?” 33Lâm Mặc 31thờ ơ hỏi, 31ánh mắt 8không rời ekhỏi mô 2hình chiếc 42tàu biển.

Bách 7Vũ Trạch 34nhớ lại d5cuộc điện 4thoại của 61Trương Như elúc sáng, 9buồn bã e2gật đầu.

Cậu 00đã nghỉ 4mấy ngày 41rồi, công 34việc ở aThượng d0Hải có 31thể lùi 86lại nhưng f7không thể8không đi 0Hải Nam. 4 © Cậu bắt bđầu lo 8blắng, nếu e7Lâm Mặc 1ftranh thủ 4lúc cậu dđi Hải 8Nam để 9ebỏ đi thì 70sẽ phải 7làm thế 9nào? Cho 7ddù có bị bcoi là làm 5việc cảm 3tính giống 7trẻ con 65thì cậu 0fcũng không 24muốn rời bcLâm Mặc 21nửa bước.

Lấy 9miếng ghép 5fcuối cùng 5dán vào, 0mô hình a2chiếc tàu ađã được c0hoàn thành, 7Lâm Mặc athở dài. 20 © Chuyến du 3lịch bằng 09du thuyền bđã vuột bkhỏi tầm 51tay, cô chỉ 4còn cáchfnày đế c2hoàn thành 1mơ ước a1bé nhỏ 0của mình.

Tất acả là do 8số trời bđã định, esố trời 36không cho 6cô rời 2xa họ. Đã 1biết là 3không thể0rời xa, 7vì sao cô 3còn lựa 6bchọn làm 4một con 2chim đà eađiểu chui fđầu xuống 30cát?

Cô 2ccẩn thận b4đặt mô 4hình chiếc 8tàu lên a8nóc tivi, 00quay về 95phòng ngủ afthay quần dáo. Khi cô 9xuất hiện 4ở phòng 1khách, Bách 1Vũ Trạch 50hoàn toàn a7không hiểu.

“Đi 3thôi!”

“Đi 4đâu?”

“Về dTranh Tinh.”

“Chị… 9c © chị muốn d7lấy lại 6đơn xin b4nghỉ việc?”

Lâm 3fMặc không 4trả lời b8nhưng gật 4đầu.

Ngồi 73trên xe của 4cô, Bách 30Vũ Trạch 65vẫn cảm 0thấy rất 4dmông lung. f © Vì sao cậu 3vẫn chưa 6tìm ra cách 5thuyết phục ecô mà đã 80giành thắng 8lợi rồi?

Nhưng 5fcô đồng aý quay lại 2là tốt cdrồi, mọi angười cũng 4chỉ cần b0như vậy 1là đủ.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+