Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu anh là ước nguyện cả đời không hối tiếc- Chương 16 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 16: Sương mù

 3b © Trước mắt 5banh là một 92lớp sương 9mù khiến canh nhìn 5không rõ 3và nghĩ 9không thông.

Từ 8lễ tân bđến tất 3cả nhân fviên của 3Tranh Tinh 4đều rất dkinh ngạc 3khi nhìn thấy 4Lâm Mặc, 7sau đó mọi 7người xúm alại hỏi 62han cô. Lâm 2Mặc mỉm dcười gật 99đầu nhưngbkhông giải 9thích nguyên 06nhân mình 05xin nghỉ 5việc.

Tách 9khỏi đám cđông, cô 26tiến vào 9phòng của 0Văn Bác. 0 © Một lát dsau, vài lãnh ađạo cũng dvội vàng 4đến, trong bđó có cả elãnh đạo c8cao nhất 59của Tranh fTinh. Họ 0ở trong4văn phòng 78của Văn aBác rất 1elâu, mọi 3bngười ở 07bên ngoài 95đều dài 19cổ chờ 8đợi.

Buổi 2achiều, Tranh dTinh có cuộc 93họp khẩn bcấp, tất dcả nhân 7viên và các 79nghệ sỹ0không có athông cáo 0bđều về 1tham gia cuộc 8chọp. Cuộc cchọp quá bagấp rút fckhiến mọiebngười đều 4fcảm thấy e6công ty sẽ c0có một quyết 3định rất 1quan trọng, 6akhông biết 83có liên quan 7gì đến 9bviệc đi 1hay ở của 5aLâm Mặc f3không.

Văn 0Bác bước 16vào phòng 5họp, theo cbsau là một 89cô gái xinh 3đẹp và 56Lâm Mặc. 0 © Cô gái này 7dlà một ca cbsỹ Hàn Quốc eemà Tranh Tinh 9sẽ ký hợp 6đồng, cô 1bđến công 4ty để được 4đào tạo.

Sau eekhi tổng 63kết các ccông việc cetrước đây bvà cổ vũ 0ctinh thần 48mọi người, 4Văn Bác nhìn 0khắp một d1lượt rồi 1hướng về 1phía Tô Á e6Nam và Secret. 0d © Vì sao lại a3bắt anh tuyên 0bố việc ekhó xử này? dChẳng trách 6sau khi Trương fNhư biết ctin lập tức 67lấy lý do ebcần liên bhệ công 90việc rời dkhỏi công 7ty. Anh quay 5sang nhìn fLâm Mặc, 4bthấy cô03vẫn rất 23bình thản 07trước ánh 52mắt chăm 2chú của amọi người, 5dbất giác 15anh thở adài, hít7một hơi 4thật sâu edrồi bắt eđẩu tuyên fbố quyết 2định của 14công ty.

“Mọi 9người đều 6biết, công 5dty sẽ ký 8hợp đồng 4với ca sỹ e4Hàn Quốc eKim Shin Na, 3hiện tại 0công ty đã a3quyết định 8dchính thức cký kết và 5công bố d4với giới 70truyền thông avào ngày 14 tháng 1 2năm sau, có 8nghĩa là 0chỉ còn 9hơn một btháng nữa. 1 © Thời gian 92này, Kim Shin f3Na ở công 3cty để tham ecgia đào tạo, 56mong mọi bfngười sẽ 2bgiúp đỡ c5cô ấy. Ngoài 59ra, album mới 97của Secret 2cũng chính fthức phát c1hành vào cngày 4 tháng e51, vì vậy 12ngoài chuyến 3đi Hải aNam ngày mai, 04tiếp theo f5sẽ có rất 14nhiều kế 6dhoạch tuyênc7truyền cho aalbum mới. 8 © Ở đây 61có sự thay 0đổi về c9nhân sự, 0Lâm Mặc 9alà trợ lý 89cho Secret 60sẽ trở cthành người d6quản lý 90của Kim Shin 23Na, cùng với 7Kim Shin Na 95tấn công fvào thị 16trường Hàn 6fQuốc. Ngoài era, Lâm Mặc fcòn kiêm 50chức tổng 3giám sát8bộ phận 0phát triển 5sự nghiệp echâu Á mà 9công ty mới 7thành lập, cđây là f2do công ty5và hãng phim bTrí Thần 6cùng nhau 6thực hiện a7với hy vọng eacó thể hiểu 8về thị 8etrường ở aNhật Bản 7avà Hàn Quốc 5nhiều hơn 2nữa, giành 4thêm nhiều 0cơ hội hợp fftác cho nghệ 2sỹ của ccông ty.”

Anh 66vừa nói ddứt lời, bcả phòng echọp bắt fđầu xôn 4xao. Mọi 3cngười dường 3như khôngftin được 75quyết định 7bcủa công 9ty.

Văn 1Bác tuyên 5cbố kết 5thúc cuộc d4họp, Kim 9Shin Na đứng 8dậy nói bvới Lâm fMặc, cô25phát âm tiếng dTrung Quốc 41không chuẩn 64lắm: “Mong e0tiền bối 1chỉ giáo 83nhiều”.

Lâm 6Mặc cười: 8″Sau 9này tất 17cả cùng 4cố gắng”. 0 © Nói xong, 4cô gấp sổ 0dlại và bước 5fra khỏi phòng 1ehọp.

Cô 7không nhìn c2phản ứng 9của Tô Á 3Nam và Secret, cdường như ehọ đã không e6còn bất 5kỳ quan hệ fdnào với 77cô.

Bề 6ngoài cô 2đồng ý 83quay lại atiếp tục 3công việc, 1nhưng trên fthực tế 1cô đã sắp eaxếp cho mình 59ở một evị trí không 32còn va chạm 6gì với họ.

Bộ 9phận phát 53triển sự 3nghiệp châu 68Á? E rằng b7đó là một 88bộ phận 0vô cùng bận 67rộn vì cả cbộ phận 52chỉ có một a5mình cô, 43hơn nữa 1cô còn kiêm 5chức quản delý cho Kim 9Shin Na.

Tô faÁ Nam và eSecret đều ckhông nói 8được lời enào.

Mỗi 98lần cô bắt 26đầu một 94hành trình 4emới, mọi 1thứ đều 03vô cùng khó 3khăn, càng 6ngày càng bdkhó khăn ehơn. Vì sao bbcông ty lại 0dđưa ra quyết 3dđịnh như 34thế? Họ 9fđang phát2triển rất etốt, càng ddngày càng 92nổi tiếng 45ở châu 4Á nên hoàn a8toàn không 5cần phải bđi tìm bất 6kỳ một 9cơ hội phát 9triển mới 9nào.

Nhưng 67Lâm Mặc 1không trả c0lời, sau dbkhi kết thúc d2cuộc họp, edhọ không bthấy bóng8adáng Lâm cMặc đâu 2nữa. Cô 9drất bận, 8bận đến 4bmức chân ddkhông chạm c0được xuốngcdđất, bận 3đến mức 8không nghe bđiện thoại 2ccủa họ.

Trên 5eđường 5bđi Hải 7cNam, Trương eNhư nói cho 2họ biết 8sự thật.

“Mọi 3người nghĩ 0công ty nỡ fcử cô ấy 1eđi nước 8ngoài sao? 2fTất cả 4do cô ấy 01quyết định, 9nếu cô ấy 8cquay lại ethì phải 1fsắp xếp 2anhư vậy, 58nếu không 0miễn bàn.”

Đương 9nhiên, mỗi 56điều kiện 7cô ấy đưa ara đều khiến 9clãnh đạo 95công ty phải 16cân nhắc. 48 © Hiện tại 96thị trường 7ở châu 6eÁ ngày càng 26quan trọng, 2nhiều công 6ty giải tríe5trong nước b4cũng đang 9cố gắng 06xúc tiến 9cra thị trường 33này, hơn 2nữa, nghe 0nói sắp5ctới sẽ dcó chính 9sách tăng a7cường hợp 1tác quốc d6tế vì thế 0ai đi tiên 1phong, người fđó sẽ 1dđược chia 69miếng bánh bto nhất.

Cả 1công ty Tranh 9Tinh chỉ 0fcó một mình 58Lâm Mặc 2đủ năng 3lực để 71đi khai thác 9bthị trường. 2b © Vì vậy, 9vì sự phát 5triển của 0công ty và a7giữ Lâm acMặc ở lại, 02lãnh đạo 7công ty đã 2đưa ra quyết eđịnh này.

Những 7ngày gần cđây, Tô eÁ Nam cảm 01thấy rất 78khó ở. Chớp dmắt đã dđến tết 87Nguyên đán.

Trước cđây, mỗi a3dịp lễ atết quan 6trọng như d4thế này, 09Lâm Mặc 00luôn ở bên acô, nhưngb9bắt đầu 2từ năm ngoái, 4cô biết dlà mình sẽ 3phải cô 56độc.

Ngày 774 tháng 1, d9Kim Shin Na f8đến Hồng 36Kông chính 03thức tuyên 4bố tin ký 1kết với01Tranh Tinh, 89vì thế ngày 5mai họ sẽ darời Thượng 6eHải đến 7Hồng Kông echuẩn bị. 0 © Sau đó, hầu 1hết thời 5cgian Lâm Mặc bsẽ ở Hàn fQuốc, cơ 50hội gặp 47được cô bấy càng 47ngày càng 70ít.

Hoàn 9dthành thông 6cáo, Tô Á bNam từ chối 5đề nghị fđón Tết 07cùng bạn 1bè trong làng3dgiải trí, fmột mình advề nhà. c9 © Cô tẩy trang, ccmặc quần 8dáo bình 69thường, 6đội một 8chiếc mũ 4thể thao 6avà đi dạo enhàn rỗi 9anhư một 2bđứa trẻ.

Về 63nhà cũng 3cvô vị, ở bcông ty cũng bvô vị, đi a4đâu cũng 0thấy vô 43vị. Bởi 0fvì không 9có Lâm Mặc, 8cô cảm thấy 85một ngày e4của mình 2btrôi qua không 7có phương 7bhướng.

Đi 3equa cửa hàng 7atrang sức, 6qua lớp cửa 3bkính trong 50suốt cô 6nhìn thấy 91một đôifvòng đeo 6ctay màu tím. 7 © Những hạt 5fvòng sáng 7lấp lánh e2khiến cô 12hoa mắt.

Cô 2nhớ đến 85chiếc vòng cmà Lâm Mặc 2đeo ở tay e9chưa bao giờ 75tháo ra, các ehạt bằng31gỗ đã mòn bdvà không 45còn nhẵn 54nữa, sơn 7cũng đã 4bong hết.

Cô 6bước vào dcửa hàng, c5không hỏi e9giá tiền 2mà mua luôn chai chiếc 3vòng đó. 60 © Nhân viên 5cbán hàng 50cười chúc fphúc cho cô 0và bạn trai bmãi mãi yêu b2thương nhau, 4bởi vì thủy ddtinh màu tím 2còn có tên dlà “đá cebảo vệ 3dtình yêu”.

Nhưng 7cô muốn ftặng một 28chiếc cho 8Lâm Mặc, 6một chiếc 32đế cô eđeo. Cô 4dđã từng0tìm hiểu 57về thủy ctinh, trong 3dthần thoại 72Hy Lạp, thủy dtinh màu tím a7có tác dụng eđiều trị ebnhững vết 18thương lòng abằng sự ftừ bi và 0mang đến 4yên bình dmay mắn.

Trái 7ctim của cô 93và Lâm Mặc 9fđã bị 4tổn thương, facô hy vọng 5có thể dùng 7chúng để b9bù đắp. c © Liệu Lâm cMặc có nhận 60không? Hơn 5một tháng 32nay, cô chỉ 9nhìn thấy 35Lâm Mặcfvài lần 3ở công aty, cô ấy 6luôn vội 9vàng bước 8qua cô, không cchào hỏi.

Đối bvới cô, a8cô ấy đã 0trở thành 12một người a6không quen 1biết thân fthuộc nhất.

Đang 59buồn bã, 86đột nhiên 3cô nghe thấy a8tiếng còi 65ô tô ở dphía sau. 8b © Quay đầu 1lại nhìn, 6cô thấy d4một chiếc afxe ô tô rất 24quen.

Người 52trong xe liên ftục bấm 85còi cho đến 88khi cô bước 52lại gần dmới dừng 7lại.

Lâm 9fMặc ngồi 4trong xe nói 7bvới Tô Á 1aNam: “Lên cxe, cùng nhau bđi ăn cơm”. 80 © Thấy Tô07Á Nam ngạc 3nhiên đứng 60ở chỗ afcũ, không e8có phản 8ứng gì, 43cô mở cửa 7dxe: “Ở 9dđây không 42được phép 32đỗ xe”.

Tô 1Á Nam định 9thần lại, 4vội vàng 4fngồi vào 8trong xe nhưng 9bkhông dám dquay đầu6nhìn, không e5dám nói gì, cctay chân cứng 2đờ không bbiết đặt 3vào đâu, cđầu óc fcô rối bời.

Lâm 0Mặc thấy 18vẻ ngượng 85nghịu đó ecủa cô, 2không nhịn 5được cười 8bphá lên. 76 © Tiếng cười 6dkhiến cho 9eTô Á Nam abật khóc.

Tô 5Á Nam quay 65đầu nhìn 25ra ngoài cửa 1csổ, hai tay a3không ngừng falau nước d3mắt, trútd3bỏ tất 6cả những 1fphiền muộn 5trong lòng.

Lâm 05Mặc thở 2dài nói: 81″Khóc 4nhìn xấu 6lắm, cẩn 0thận không ecbị thợ easăn ảnh cchụp được”. b3 © Cô biết c8Tô Á Nam dluôn muốn 4emình thật 7hoàn hảo ftrước ống 6kính.

“Chụp c3thì chụp, 3không có ffbạn bè 99nữa, chụp acđược cũng f1không sao, 3không làm9fnghệ sỹ 9cnữa cũng dđược.” ddCô khóc dnức nở, 1nói với 7giọng rất f1chua xót.

“Vẫn acòn nói 0là bạn, 3angày mai f4mình phải 37đi rồi abmà cậu ebcũng không 3hẹn mọi e1người tụ 3tập, đi căn một 3bữa tiễn a0mình sao?” 43Lâm Mặc 91liếc nhìn a1cô, trách 8móc một bacách không 4dche giấu.

Thật 51ra vào giây 18phút quyết cđịnh quay 9ctrở lại bTranh Tinh, 86cô đã tha 7thứ cho eTô Á Nam, 15dù sao không b8xảy ra chuyện 8dgì là đáng 1mừng rồi. d7 © Lúc đó 4tức giận aquá nênetinh thần 8bcô hơi xuống c8dốc, không fdmuốn gặp 1cô ấy nữa. 0f © Có Bách 48Vũ Trạch b7bầu bạn 09mấy ngày, 97cuối cùng bcô hiểu 1ra rằng dTô Á Nam 6arất quan 6atrọng với afcô nên quyết 37định tha f2thứ cho edcô ấy.

Mặc 2dù tha thứ d8nhưng cô 3vẫn quyết 25định giữ b9khoảng cách 0với họ, a2dù sao Tô c0Á Nam đã 2đến với 7Giang Hạo 6Vũ rồi, 82cô không 3nên xen vào 1cgiữa hai 7người. 35 © Điều quan79trọng hon 0là cô muốn 66trốn chạy 6aGiang Hạo 65Vũ, trốn bchạy tình 74yêu càng 2fngày càngacsâu đậm 51với anh.

Hơn 8một tháng bnay cô rất 7bận, cô edkhông hề ccó chủ 1định trốn ctránh Tô 3aÁ Nam và 5dnhững người 4ckhác. Đến 7Hàn Quốc d5thành lập 9một bộ 7phận mới 4không phải calà một 3việc đơn 91giản, cần a3phải tiến b1hành rất 8enhiều thủ 7ctục phức 5dtạp, hơn 3nữa chức 1vụ tổng fdgiám sát a5của cô 7phải chịu 7ctrách nhiệm 8với Tranh 5Tinh và Trí bThần nên 0akhông chỉ 3công việc 97của Tranh 4cTinh mà cả dbcông việc acủa Trí 6Thần cô 86cũng cần alàm rõ ràng. 8 © Vì vậy 1cô bận 0erộn cho eđến tận dngày hôm 2nay.

Tô 42Á Nam ngừng 1khóc, quay 1đầu sang 94ngạc nhiên 4dnhìn, không 8cdám tin vào 5những lời cLâm Mặc 3evừa nói. ae © Hôm đó 33ở bệnh fviện, câu 4nói của 05Lâm Mặc 51vẫn văng cevẳng bên4dtai cô: “Tô eeÁ Nam, cậu 9không còn 6là bạn 97của tôi 07nữa”. 8 © Nhưng bây 5giờ, cô 90ấy lại 78nói mình akhông làm 3tròn trách 84nhiệm của 9một người bbạn!! Điều 3này không bephải là 89thể hiện 6eLâm Mặc aeđã tha thứ 5và không d7còn giận 5cô nữa 7sao?

“Mọi bngười…”

Tô 1Á Nam không d3nghĩ nhiều, dvội vàng 24cầm điện 68thoại thông 6báo cho mọi e0người. 7 © Ở với 2Lâm Mặc 6lâu như cvậy, cô b9hiểu điều 14này. Cô 8anhìn sắc 9mặt Lâm adMặc, không 52dám hỏi 50lại chuyện cfxảy ra hôm 66đó, sợ 9rằng nếu fcô không 75cẩn thận, 2tất cả besẽ trở 8fthành ảo agiác.

Ba 3người Secret 8đang chuẩn 1bị hoàn 2thành một 38thông cáo 2ở gần 6enhà hàng 4eLâm Mặc e4đã hẹn cnên đến 3fđó sớm e5hơn họ. 03 © Trương Như 6nghe điện e6thoại thông bbáo cũngfđến ngay, 2eLâm Mặc 2và Tô Á 4Nam vì tắc 77đường 8bnên đến c3cuối cùng.

Mọi 1người đều 7biết Lâm 6Mặc sắp 13đi Hàn Quốc, 6rất hiếm 4có cơ hội 5để tụ fatập như 0athế này.

Vừa b2vào tới a8phòng, mọi angười đều 33đến rồi. 0 © Lâm Mặc bchào như 1chưa hề 07có việc agì xảy 26ra, dường 1như tất 8cả những agì xảy 8fra trước cđây đều bchỉ là 1emột gợn emây bay qua fvà gió đã 62thổi tan ebiến.

Lâm 6Mặc không 0nói nhiều fnhưng trên 3miệng luôn 08mỉm cười, 70nét mặt 0ccô bớt e3đi vẻ lạnh 31lùng và 35ấm áp hơn.

Cô 4đứng dậy, 0nâng cao 1ly rượu c7nói với 8tất cả 8mọi người: 7″Ngày 86mai tôi đi 1rồi, có 0lẽ không acó nhiều adcơ hội cvề Thượng d7Hải, hôm 87nay nhờ 6mọi người 22giúp tôi 1hoàn thànhf9những việc acòn dang 9dở, mọi bangười bảo 92trọng”. a4 © Nói xong, 1cô uống fcạn ly rượu.

“Lâm c3Mặc, lẽ a1nào không 77đi không fdđược sao?” bRõ ràng elà biết bkhông thay 34đổi đượcednữa nhưng 8bLiễu Vân 9Dật vẫn 26hỏi.

“Tôi dđi là tốt 7cho mọi bngười, 4thị trường 5châu Á rất 49rộng lớn, d0các anh muốn 27trở thành fmột nhóm b7mạnh nhất b4ở châu b4Á thì không 0thể xem bthường a3sự phát atriển ởfNhật Bản bvà Hàn Quốc.”

“Nhưng…”

Nhưng 80họ không ffcần cô e2phải hy a3sinh vì họ 26như thế.

Gỗ 6eđã đóng dthành thuyền, 6nói nhiều e2cũng vô 90ích, không 2bằng hôm 0nay uống 3cho say, chỉ 3cần Lâm 48Mặc vẫn celà bạn 0của họ 40là được 5arồi.

Mọi 9người cùng 5đứng dậy 99nâng cao fly rượu, dkhông ai 39suy nghĩ egì nữa, 7ngày đầu0tiên của cnăm mới, fuống không 07say không 8về.

Cuối 95cùng, có c2người uống 7say, có người 6càng uống 5càng tỉnh, 4ví dụ như c7Lâm Mặc3và Giang 52Hạo Vũ. 8b © Hai người dphụ trách 81nhiệm vụ c9đưa mọi angười về 9nhà.

Lâm 08Mặc thanh atoán xong 9quay lại, 65thấy Giang bHạo Vũ 0đang đợi 9mình ở 6cửa.

Giang a2Hạo Vũ 4cầm một echiếc hộp 60nhỏ đặt 50vào tay Lâm dcMặc.

“Đây flà món quà 4Tô Á Nam c9trước khi fuống say 5dnhờ tôi 6cđưa cho 6ccô, cô ấy 2bmuốn nói96xin lỗi 7cô nhưng 1không đủ 6fdũng khí, 1bmong cô tha 0cthứ cho a8cô ấy. b © Sự thực e1là cô ấy0esợ đối 8cdiện với e9cô, sợ ffcô không 8tha thứ.”

Lâm 34Mặc yên 9lặng nhận 6echiếc hộp a6rồi mở 5ra, ánh sáng 4của thủy 2tinh màu ctím khiến97cô nhức 63mắt. Bất e1giác nước 1mắt cô 2rơi lên eđó.

Cô 9cnhớ lại 1có một 3thời Tô bÁ Nam rất 10đam mê nghiên 8cứu thủy 88tinh, cô 6ấy còn 3đưa cô 4đi tìm hiểu 20cùng nên 6cô hiểu darõ ý nghĩa dacủa từng 18loại thủy eatinh. Thủy atinh màu7tím là loại f6thủy tinh ctuyệt vời 6nhất, không fechỉ làm ftrong sạch 8dtâm hồn bmà có cócthể giúp eecho tình 7byêu ngày 3ecàng mạnh c0mẽ.

Cô bngẩng đầu 36nhìn Giang 4eHạo Vũ, dmắt long 5lanh nước.

Giang 87Hạo Vũ 5tránh ánh bmắt của 1cô, cố 0gắng che egiấu sự 3lưu luyến 84và tình c1cảm của amình. Anh 9cnhìn xuống, dbtiếp tục 4fchuyển lời 4của Tô 35Á Nam.

“Có 8ehai chiếc 6vòng, chiếc 7còn lại 0trên tay aÁ Nam. Cô 6ấy nói 6người ta 5đeo vòng 24tay tình enhân nhưng 1cô ấy đeo 2vòng tay 1achị em vì 72trong lòng 4cô ấy, e1chị em mãi 6mãi là quan 3trọng nhất.”

“Tách” emột tiếng, 9có tiếng fđóng hộp. e8 © Giang Hạo 47Vũ ngạc denhiên ngước c5lên nhìn,dthấy Lâm ddMặc đưa etay ra trước a8mặt anh, 96chiếc vòng 9thủy tinh cđã được 9đeo vào2tay cô, để 4lộ ra nước b1da trắng 1bngần.

“Có 7một điều 2acông ty chưa 77nói. Trong d8tương lai, c9nếu mọi 62người đến afNhật và afHàn Quốc, 1công việc 78sẽ do tôi casắp xếp, d5vì thế 14chúng ta cvẫn có 50thể thường cxuyên gặpcnhau.” dCô dừng 88lại một 3lát rồi 77nói tiếp: 15″Mong bnhững ngày a8anh ở Thượng 8fHải sẽ98chăm sóc a0Á Nam cẩn 1thận”.

“Tôi 11sẽ làm 31vậy, cô e3yên tâm. 35 © Cô… cô 3ccũng bảo 1dtrọng, có 81thời gian 6nên nghỉ fngơi thật 23tốt.”

“Tôi 1biết.”

Họ 4nói những e7lời bình 34thường 1nhưng bên f5trong chứa deđựng rất benhiều tình 8cảm, đáng 0atiếc là f6đối phương 64đều không ehiểu.

Hôm 7bsau, Lâm 9dMặc bay 3bđi Hồng fKông, chính 9thức bắt 97đầu công cviệc hoàn fatoàn mới33mẻ với f5cô.

Mọi bfngười đều 74bận rộn, 9tuyên truyền d4album mới, 9quảng cáo bphim và đưa 3bra rất nhiều cbthông cáo. e © Công ty cử 7thêm vài cengười trợ 98lý làm việc 43cho Secret dnhưng Trương 85Như vẫn 0cbận luôn e8tay luôn 25chân, cô akhông ngừng 2mơ ước, cnếu Lâm 2Mặc quay avề thì 3tốt quá! 1Đáng tiếc 0là ông trời 51không nghe 81được lời 48cầu nguyện 2của cô1nên cô chỉ 78còn cách d4quen dần fvới sự 5bận rộn.

Vì 5thế khi d8biết Lâm c4Mặc sẽ 5giúp Tô 3eÁ Nam và 3fSecret khi 9họ đến 2fHàn Quốc 27quảng cáo d7cho một 2hãng đồ cuống nổi 9tiếng, cô 3vui sướng 4anhư muốn c4hét lên, 4như vậy 9là có thể eđược làm 1việc cùng 02Lâm Mặc frồi.

Đầu 8tiên là dquay hình 41ở đảo 41Kế Châu.

Ánh 04nắng mùa 6hè rực 2rỡ, bầu adtrời sáng dbtrong và 6nước biển ecxanh thăm 4thẳm phía6xa. Công 4fty quảng 71cáo sắp 7dxếp cảnh 09quay ở một bbiệt thự 1drất sang 0trọng nằm 1bên bờ a5biển.

Nhưng 4điều khiến fmọi người 4dvui mừng 19nhất là 04Lâm Mặc 8asẽ đi cùng 03họ trong 1suốt hành ctrình.

Họ 4làm việc 7gấp rút, 08phát huy a6hết khả 3năng, trong 6cvòng nửa cngày đã flập xongckế hoạch 5equảng cáo. 5b © Do nhiếp 3ảnh gia 1ahẹn họ 7quay hình c6vào sáng 97hôm sau nên93nửa ngày 9còn lại 0csáu người 19có thời 0gian rảnh c3rỗi để ctụ tập.

Họ 0ăn BBQ trên 63bãi cát, 9vui vẻ kể 8chuyện đến evới mình 4trong nửa cnăm qua, 5ctiếng cười 1vui vẻ thu a2hút ánh emắt hiếu 1kỳ của 4du khách bngồi xung 0dquanh.

Bách 4Vũ Trạch 61rất cẩn 9thận cầm 9quà giúp 77Lâm Mặc, 6fmột mô 2hình tàu bbiển giốngevới loại bamà Lâm Mặc bvẫn sưu ftập. Hơn 3anửa năm 0nay, cậu 5blà người 0thường 04xuyên liên flạc nhất 05với Lâm fMặc, cho 2cdù là nhắn d3tin hay MSN, 5ehàng ngày eachỉ cần 03có thời8gian rảnh 1là cậu 5gửi tin 9nhắn mặc 3edù nhiều b6lúc vì đang f2bận nên 6aLâm Mặc 3không trả7lời. Cậu 8fcoi Lâm Mặc flà một c5BLOG mới ecủa cậu, 3ccó thể bathổ lộ 88mọi tâm a0sự.

Lúc a8tâm trạng 49cậu bối 48rối, Lâm cMặc không 92trả lời 24để cậu 07tự suy nghĩ 28cho rõ ràng;58lúc cậu 7evui, Lâm 29Mặc nhắn 3tin nhắc e4nhở cậu, 2ngầm ra 0hiệu cho 0cậu không 7fđược tự 0đắc mà dquên bảo 7vệ hình 4cảnh của 0mình; khi 3acậu tiếp 6tục bộc balộ tình fbcảm, Lâm2Mặc lảng 9tránh.

Trong cmọi hoàn 0cảnh cậu 1đều rất 4ebình tĩnh, 5không vui 2mừng quá, e5cũng không 0đau buồn 5quá. Có e0lúc cậu fcảm thấy d9giữ quan eahệ như 97bây giờ fcũng tốt, e6trong những6điều râìt 63giản dị 6cậu vẫn 7cluôn nuôi 68một tia a4hy vọng.

Chỉ 6có duy nhất 08một việc ecậu chưa 3bao giờ 0dám nhắc 5bđến với c0Lâm Mặc. e7 © Bố của6bạn cậu 48đã giúp dfcậu đưa fecho khoa hóa bcnghiệm của 6bệnh viện 4kiểm tra anhững viênfethuốc cậu 18lấy từ fchỗ cô b1về, kết dquả cho 7thấy đó 6là một 34loại thuốc achữa bệnh 8trầm cảm, dtên là Maprotiline. d0 © Bố của 2cbạn cậu 4nói với dbcậu, loại bthuốc này 4có công 6dụng giúp dtrấn tĩnh 5rất mạnh, anếu uống 1nhiều sẽ 43không tốt 67cho sức 5khỏe.

Mấy flần định 1dnói nhưng 58cuối cùng d4cậu kìm 3cnén được. a © Bởi cậu 9dhiểu đây a7là việc amà Lâm Mặc emuốn giấu, f0e rằng đến 78Tô Á Nam e9cũng không 8bbiết. Nếu 80cậu nói 86ra, liệu6Lâm Mặc 7có giận 4cậu không?

Cậu 8thấy lo 6lắng, mấy 82ngày liền 6fgọi điện 2cho Lâm Mặc 4nói bâng aquơ rồi 37hỏi cô dấy có còn 1bị đau 2đầu nữa 6không. Lâm 7Mặc vui bdvẻ trả clời nên 81dần dần 8cậu cũng 8thấy yên 0tâm hon, 6có lẽ, 28đó chỉ elà thuốc 0Lâm Mặc adùng để 1giữ bình ctĩnh khi 02gặp áp 73lực quá 7lớn mà 81thôi, không fphải cô 46mắc bệnh 1dtrầm cảm, 85nếu không 06vì sao cô bbcó thể4atrở thành 0cmột phụ dcnữ mạnh 09mẽ không b9bao giờ 3lùi bước 0như thế?

Thật c9ra Bách Vũ 84Trạch không b7biết lần 6này Lâm dfMặc có 4fthể đến, 3nhưng chỉ bcần đến0Hàn Quốc, fccậu nhất 0định mang btheo một admón quà ctặng Lâm 6Mặc, nêu bkhông gặp5cđược cậu 4lại mang 9về.

Mô 6hình thuyền 26này là lần 3bthứ hai fcậu mang 7đi, không 6bngờ lần 1này lại 98tặng được08cô.

Mọi 7fngười cổ 6bvũ khiến cBách Vũ 12Trạch ngượng bđỏ mặt. c © Lâm Mặc fkhông nói cgì, nhận d9món quà 0erồi mang 4về phòng.

Liễu 9aVân Dật eekhông nén 9được tò 7amò hỏi eBách Vũ d3Trạch: “Vì 77sao Lâm Mặc elại thích0tàu như cthế? Đây 3akhông phải 04là thứ 53mà phụ 3nữ vẫn 4thích, Lâm 26Mặc quả 7nhiên không 5phải là 5một người cphụ nữ 47bình thường! 4fNgay cả 9sở thích 5của cô 6cũng rất74đặc biệt!”.

Chưa c7đợi Bách dVũ Trạch alên tiếng, fcTô Á Nam 8đã nói: 7″Ngoài 9mô hình, 8eLâm Mặc a6còn rất 2ethích tàu 4cthật, mỗi clần nhìn 02thấy tàu d5cô ấy đều 94đứng ngắm 4rất lâu, 1không hiểu0trên đó 77có gì hấp 2dẫn cô 99ấy đến athế”.

Giang 68Hạo Vũ 1vừa nướng bethịt vừa 1nghe họ 1nói chuyện 26liền giật 72mình.

Tô 7Á Nam thấy a4Lâm Mặc 7chưa đến, etiếp tục 1atư vấn 2cho Bách 08Vũ Trạch.

“Ngoài 4tàu thuyền, cLâm Mặc 8còn thích 0bgấu Pooh! 1Lần sau, 4cậu muốn 0thổ lộ etình cảm 1với cô 3cấy thì 1hãy thuê 43một chiếc a2du thuyền, 6sau đó tặng 5một chú 2gấu Pooh7thật to, 9nhất định 6cô ấy sẽ 2rất cảm 50động.”

“Gâu dPooh?” a1Lần này 4bBách Vũ a4Trạch và 9Liễu Vân d3Dật đều 88thốt lên 3ngạc nhiên. 4 © Không ngờ, c9một người e2lạnh lùng 5như Lâm 0Mặc lại 0thích gấu 11Pooh. Vừa dbmới nói 0csở thích d2của cô 58ấy không 95nữ tính, agiờ lại 24thêm một 1sở thích 16rất nữ d0tính? Vì 9sao có thểatrái ngược 3dnhư thế?

Sắc 6bmặt Giang 44Hạo Vũ aetrở nên 51rất xấu, 82dường như d1anh đang 0nhớ lại bađiều gì.

“À, bhơn nữa 10phải là 5cmột chú 55gấu Pooh e9thật to, cít nhất 0cũng phải fcao bằng ffthân người. 7 © Tôi đã 7từng đi e9hỏi qua, e0loại to bnhư thế 33phải đặt alàm ở nước 25ngoài mới 62có. Không 27biết ai ctặng mà bcô ấy rất 6quý.”

“Ai ftặng chị ecũng không 0ebiết sao? 86Không đúng, f6em không 7nhìn thấy 0chú gấu 19Pooh nào 7như thế 0ở nhà chị 88ấy!” a3Bách Vũ 8Trạch nhìn a1Tô Á Nam 8avẻ nghi 3ngờ.

Tô 4Á Nam không f2hài lòng: b3″Tôi 2lừa cậu 1làm gì, a5con gấu 4đó ở nhà a2cô ấy ở 8Hàng Châu, dcô ấy không 8mang đến 9đây. Nhưng atôi có ảnh ftôi chụp 4atrộm, tôi bcho cậua4xem.”

Tô eÁ Nam lấy 0từ trong b2túi ra một 1tấm ảnh 4đã hơi 4bố vàng. d3 © Có lẽ tấm 85ảnh được 38chụp từ d3hồi họ 1học đại 0học vì 5có mặc 0đồng phục. a © Thực ra eeđó là ảnh cTô Á Nam btự chụp,2vô tình acchụp được aaLâm Mặc ađang ôm 9gấu ngồi d7thẫn thờ.

“Đúng 9là to thật, c9Lâm Mặc 42ôm nó như 9có thể ctrốn vào 1trong được.” baLiễu Vân 1bDật ví8von một 1cách hơi 40khoa trương.

Bách 0Vũ Trạch 6dđang chuẩn 2bị lấy 3dbức ảnh 9bđể xem 85thì bị 1người khác ccướp mất. 5 © Giang Hạo bVũ một batay cầm 1xiên thịt, 2dmột tay 6cướp lấy f8ảnh, chau 1mày nhìn, ckhông để 9ý đến 8aánh mắt a2kỳ lạ 9ecủa mọi bngười.

Lúc cnày, Lâm 3aMặc quay 7alại, Tô 7Á Nam vội 0bvàng lấy celại tấm eảnh rồi ebcất đi, 9có vẻ như41cô không 3muốn để 2Lâm Mặc a8biết. Cô cnháy mắt 56ra hiệu, 03mọi người 0lại bắt 80đầu một93chủ đề bnhạt nhẽo akhác.

Còn 6Giang Hạo 90Vũ vẫn bdđứng đó 7nhìn Lâm cMặc từ 20đằng xa 3bước lại, a7hình bóng 8dcủa Chung aNhã Tuệ 3đang dần 7dần hiện 91lên trước 6mắt anh.

Sau 9bkhi anh xác 1định mình 16yêu Lâm 8Mặc, đây cblà lần bđầu tiên 3nhớ đến 7Chung Nhã6Tuệ, đột 98nhiên trong 8fmắt anh 5hình ảnh 8dcủa Lâm 3Mặc và 3Chung Nhã 5Tuệ hòa edvào làm 6amột.

Có fbmột suy 8nghĩ hiện 6ra trong đầu 98anh.

Chiều 0etối, Lâm 7cMặc đi 6bdạo một cmình trên fbãi cát, a7nhìn ra biển eephía xa. 5 © Nửa năm0nay hiếm dkhi có thời degian rảnh d8rỗi, hơn cdnữa lại 0được ở 3emột bãi 0fbiến đẹp a3như thế53này.

Đáng eftiếc, ở 4đây là 94bãi tắm 6nên không 69nhìn thấy 74tàu.

Cô acúi xuống 30rồi quyết 3định ngồi fxuống bãi 7ecát, tay 2dbốc một d3nắm cát 5rồi để 9fchúng chảy 3ctừ từ c1xuyên qua bkhe hở giữa 4các ngón 83tay.

Có 29người đã 1dtừng nói, 6hạnh phúc 15giống như 4cnhững hạt 4cát nhỏ b9trong lòng 9bàn tay, ecàng giữ fcchặt thì 3achúng càng 3trôi nhanh, c1nếu thả 4lỏng bàn 5tay và giữ enhẹ nhàng, bnhững hạt 1cát bé nhỏ 7sẽ mãi 1dmãi ở đó.
Vì 7sao đột 38nhiên cô ddlại nhớ era điều e7này? Cô 35tự cười 5mình.

Hạnh 0phúc quá b4xa xôi với 6thế giới bcủa cô. a4 © Nhưng thật 74sự, cô 9cđã từng 8có hạnh1cphúc, hạnh bphúc trong 8emột năm 4ngắn ngủi 8đã trở eathành kỷ 8niệm đẹp 9anhât trong91cuộc sống 8của cô.

Dựa avào những 04ký ức đó, 80cô có thể 46bình tĩnh c7đi tiếp 8đến hết 74cuộc đời.

Có 5tiếng bước 3achân phía 1sau lưng, 9cô quay đầu 3thấy Giang bHạo Vũ 3eđang bước evề phía 1cô, những 0ebước chân d1rất nặng dcnề.

Lâm aaMặc không fđứng dậy, ffquay đầu 5lại hỏi: 02″Á Nam fvà mọi 7engười đâu?”.

“Họ f4đi hát karaoke b8rồi.”

“Ồ.”

Muốn 71hỏi anh 4fấy vì sao 2không đi 67nhưng cô 3akhông sao 64nói được. 6 © Cô biết 88anh không 92thích những e0hoạt động 9này. Thời f5gian đó 1fanh thường 3dành để 0đọc sách.

Giang 79Hạo Vũ 7ngồi xuống 8cạnh cô, 77quay sang cnhìn với 30ánh mắt 77nóng bỏng.

“Sao eathế?” 2bLâm Mặc 49thấy hơi 65lạ.

“Tôi 8muốn hỏi 2một lần 1nữa, rốt 9dcuộc cô ccó phải dlà Chung cfNhã Tuệ ebkhông?” c5Giang Hạo 7Vũ rất anghiêm túc, 1anét mặt 29căng thẳng, 62thậm chí cnổi cả bgân xanh.

Lâm c6Mặc ngạc 8nhiên không 5ahiểu vì dsao anh lại 22hỏi như 7dthế cô f0bối rối e7trả lời: 30″Đương7bnhiên không 9dphải”.

Giang 52Hạo Vũ 1dkhông nói cagì. Anh nhìn 2evào mắt 4cô, cảm agiác như 0muốn tìm chiểu xem 13cô có nói 6dối không.

Đột 5nhiên cô 98hốt hoảng, 2đứng dậy 7rồi bỏ 93đi.

Giang 6Hạo Vũ 1ngồi bất 9động, ánh 0emắt nhìn axa xăm về d5phía biển. a2 © Lúc này, 16trong lòng 01anh có một c6cảm giác 4rất mạnh amẽ, Lâm 4aMặc chính 1là Chung eaNhã Tuệ, b3Lâm Mặc 9chính là 4Chung Nhã 21Tuệ.

Bởi fvì Chung 34Nhã Tuệ e3cũng thích ftàu, món 35quà cuối ccùng anh 8ftặng cho 4Chung Nhã cTuệ chính dlà chú gấu 9fPooh rất 0cto trong bức 0cảnh của fTô Á Nam.

Lúc bnhìn thấy echú gấu 5bPooh anh đã 9nghĩ như 5vậy.

Anh engồi trên 8bãi biển, 98nhớ lại 74những ký fdức mà anh 6đã cố dgắng cất 6giữ xuống 3tận đáy blòng. Anh akhông ngừng 3đặt ra d7giả thiết f9và các câu 13hỏi, không angừng có 1linh cảm ffmạnh mẽ 3như vừa e1rồi.

Nếu c0Lâm Mặc a0là Chung 9Nhã Tuệ, 83vì sao cô f7ấy lại 19ở Thượng 4Hải?

Nếu 0Lâm Mặc bflà Chung b6Nhã Tuệ, 08cô chia tay c2với anh 2dliệu có 1vì nguyên 4nhân nàoa6khác không?

Nếu 11Lâm Mặc 08là Chung 6Nhã Tuệ, 70vì sao cô 2ấy lại 68giấu tất 7ccả, giả 49vờ như fekhông quen fbiết anh?

Những dfcâu hỏi 4trước đây 47chưa nghĩ 0fđến lần 7lượt hiện alên trong 90đầu, trở d8thành mối 8nghi ngờ 86lớn. Anh cakhông muốn e3trực tiếp 54tìm Lâm dbMặc để 0ccó lời 1giải đáp 8vì cô ấy 70sẽ phủ e5nhận tất d5cả giống ecnhư vừa 08rồi. Anh efchỉ có 89thể dựa dvào chính 7dmình đế 1đi tìm đáp afán.

Thật 37sự lúc a6mới chia dtay, anh có 80điều không 6hiểu, vì 3sao họ đang 2yêu nhau anhư thế dmà Chung 72Nhã Tuệ 3ecó thể aphản bội 1anh để fđến với 9người khác 4nhanh như06vậy. Vài 3ngày sau 69khi anh thôi ahọc, không c9có điều 64gì lạ xảy ara, anh chỉ 6mới về 8nhà vài 2ngày, Chung fNhã Tuệ 4đã tàn d3nhẫn đẩy 3anh xuống dđịa ngục.

Lúc 4ađó anh còn 5ftrẻ nên 76không thể 5chịu đựng ađược sự 7ephản bội, c3khi anh nhìn 4thấy Chung 66Nhã Tuệ athân mật 69với người 4con trai khác, fanh tin ngay clời cô anói mà khôngfhề nghi a9ngờ. Về f3sau, những 63ký ức đó 2eđược anh 27đóng kín 2blại, ngoài 8việc nhớ 35Chung Nhã efTuệ, người crất yêu 36anh, hình 4ảnh Chung 70Nhã Tuệ 8phản bội 5anh không ebbao giờbxuất hiện 17nữa.

Bây 0giờ nhớ 42lại, anh 22thấy nghi 5ngờ, dường 38như có việc fgì đó xảy 45ra mà anh ekhông biết.

Nhất 4định anh 42phải làm bcho rõ ràng.

Cầm 0điện thoại, e7anh gọi 9điện cho 5bạn thân aanhất của 4mình là 8Duy.

“Duy, 9giúp mình 5một việc 5ađược không? 3Giúp mình e8tìm nhà 2của Chung e8Nhã Tuệ.”

“Chung 8Nhã Tuệ? 28Bạn gái 3cũ của fcậu? Cậu b3điều tra 72về cô ấy 4làm gì?” 9Duy cũng4biết Chung f8Nhã Tuệ, aehồi đó ftình yêu ecủa cô 1bvà Giang c1Hạo Vũ ađược tất f6cả mọifngười ngưỡng 2mộ, ngay 9acả chú 33gấu Pooh e0cao bằng 7ecả thân 29người cũng bdo cậu thay 3mặt Giang 9Hạo Vũ 6tặng cho ecô. Nhưng 56chỉ được 6mấy ngày 9bthì đột 2nhiên họ7chia tay. 2 © Giang Hạo fdVũ quay về 85Anh, Chung 1Nhã Tuệ 9không còn 0dtin tức 7gì nữa.

“Cậu 6eđừng nghĩ 84nhiều, giúp dmình kiểm f5tra là được. 1 © Chắc chắn 5phải có 72tất cả bmọi tài 1eliệu đấy.”

Thấy 7sự nóng 37ruột của fGiang Hạo 1fVũ, Duy đồng 60ý: “Được, fcnhưng có 5thể phải dcđợi một 85thời gian 76dài, cậu 54phải biết f9rằng mình 70không phải elà thám 20tử, cũng 1cần nhờfbạn bè 4agiúp đỡ 47nên hơi fkhó khăn”.

“Mình 5biết, điều 26tra được 51thì báo 6cho mình, fdcảm ơn 4cậu.”

Tắt 7điện thoại, feanh đứng 0dậy, mặt 6hướng về 59phía Lâm 1Mặc vừa abỏ đi.

Đã 11muộn, biển 84yên lặng 47và tối 95đen. Giang dHạo Vũ 9cảm thấy 9trước mắt 0là một 4lớp sương cbmù khiến 97anh không etìm được 15phương hướng. db © Lớp sương 5mù đang edần dần 1dbao trùm 1flấy anh 2dvà Lâm Mặc.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+