Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu anh là ước nguyện cả đời không hối tiếc- Chương 19 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 19: Tuyệt vọng

…Vô f2cùng tuyệt 54vọng, lúc edphải ra eđi, cô không 1được nhìn a4thấy anh 0hạnh phúc,2cũng không 8acòn đủ 0esức để 3chúc phúc 1cho anh.

Tô 06Á Nam lái f4xe về Thượng 34Hải.

Trên a4xe, Giang Hạo 5Vũ không dngừng gọi 5điện cho eLâm Mặc. 2 © Không có cai nghe máy. 6a © Anh lo đến 3fmức chứng ađau nửa f0đầu của 2anh bắt f1đầu phát ftác nhưng 45anh không 6để ý, fcngón tay không dengừng bấm 86điện thoại.

“Đừng 9elo lắng, 8chắc chắn 22không có 7chuyện gì 6cxảy ra đâu, 9acó lẽ cô 4ấy ra ngoài 0với Vũ Trạch.” fTô Á Nam 0an ủi anh 03nhưng không 6hiệu quả, fanh lại 8gọi điện 8cho Bách Vũ 1Trạch. Trả 5lời anh chỉ c4có tiếng c5phụ nữ 6clạnh lùng: 89Xin lỗi, e0số điện 8thoại quý5ckhách gọi 9đã tắt d2máy.

Giang 8Hạo Vũ gọi fđiện cho 3tất cả 7ebạn bè nhưng ađều không 2có tin tức agì của Lâmf0Mặc và Bách 3eVũ Trạch, beanh còn gọi d4tới cả 6số máy bàn a0nhà Bách 2Vũ Trạch, 49nếu Tô Á e5Nam không 6anhanh nói 8ckhéo vài 27câu thì đã 7làm cho mẹ 94cậu ấy 9lo lắng rồi. 23 © Trong lòng canh có một 8dự cảm ckhông hay, danh không 7ngừng giục 3Tô Á Nam 2flái xe nhanh0hơn.

Thực fra lúc anh 2gọi điện, b0Lâm Mặc 29vẫn đang eở nhà, 3vì đang đắm 57chìm trong anhững suy d2tư của mình a8nên cô không fcđể ý đến axung quanh.

Cô 27không ngừng 6bđi đi lại 6lại trong 2ephòng, lúc 2không thể 51kiềm chế 6cảm giác 7khó chịu, ecô uống 2hai viên thuốc 9rồi tiếp 27tục đi như 8thế. Trong 74đầu cô 9chỉ có nét cmặt đau aathương của 94Tô Á Nam 28và câu nói 2acuối cùng 2của Giang 61Hạo Vũ, 68trước mặt 6cô hiện 3lên rất a3nhiều khuôn cmặt, quen 5có, lạ có, 5nhưng đột 0enhiên cô b4không nhớ 95được tên 7bcủa họ.

Thậm a1chí cô quên 6mất là mình eeđã uống 1thuốc hay 0chưa.

Cả 0đêm, cô dbkhông ngừng 8eđi đi lại eelại trong 4phòng, cách e2một lúc e2cô lại uống 8thuốc một alần cho đến 23khi hết thuốc b9mới dừng 0lại.

Cô 16lấy chìa 0khóa xe, không 0khóa cửa, f5vội vàng 6chạy xuống 1nhà lấy 17xe rồi lái4nhanh ra khỏi fbãi đỗ 7xe.
Cô 69muốn tìm 65Chương Vận, 1cô cần uống 59thuốc và 6enghỉ ngơi. 3 © Sau khi tỉnh 5dậy, chắc1chắn mọi athứ sẽ f4trở lại 7bình thường 05như chưa 5hề có chuyện abgì xảy ra.

Bách 3Vũ Trạch cvẫn đang 6cngồi trước f5cửa nhà f1Lâm Mặc, 4thấy cô 25phóng xe vụtfqua, nhìn 0ecách cô lái cxe, cậu cảm 8ethấy rất 3lạ, vội 5bvàng đứng e6dậy. Bình 59thường cô3lái xe rất 3bvững, vì 41sao bây giờ 6alại loạng 6choạng giống 58như đang fcsay rượu?

Cậu bvội vàng ebắt taxi, 70dặn lái a4xe theo sát 71Lâm Mặc.

Cậu 1không biết b4cô đi đâu f0muộn như 47thế nhưng 0fcậu cảm 86thấy hôm e1nay cậu sẽ 84biết thêm 4amột bí mật dnào đó liên cfquan đến 69cô.

Cậu 0đi theo cô, bmấy lần 9bảo lái 19xe định 9dchặn cô 90lại nhưng 09không thành dcông. Cậubcảm thấy 4echiếc xe 6của cô lao fnhanh trong 57bóng tối, 6cậu có thể 4fmất dấu 8vết bất 9dkỳ lúc nào.

Chiếc 6xe của cô 8không biến 90mất mà rẽ avào một 17khu dân cư 51nhỏ, Lâm 7Mặc gõ cửa46một căn 0hộ rồi c7bước vào. 1 © Cậu thấy datrên cửa e8có treo một 66tấm biển, e3trên đó 6viết: “Phòng 8tư vấn tâm cflý Chương 2Vận”.

Cậu cngạc nhiên a1đứng ở 8dngoài cửa, 2do dự hồi 9lâu rồi 32dứt khoát 0nhấn chuông.

“Bây 72giờ là giờ 7nghỉ, nếu d0có nhu cầu 76xin mời mai 5đến, trên 6biển có 8ghi thời 3gian làm việc.” 0Cửa không bmở, bên cftrong có tiếng 9dphụ nữ anói vọng 9ra.

Bách 5Vũ Trạch eengẩng đầu, 35đứng trước 45lỗ nhìn cftrên cửa anói: “Tôi b0là Bách Vũ 3Trạch, tôi dmuốn tìm f4Lâm Mặc, cchị ấy acó vẻ hơi 7lạ”.

Cửa 1được mở 83ra, một người ephụ nữ 5xuất hiện 7dở cửa 85với dáng 4vẻ đang 6brất lo lắng.

Cậu 02bước vào c8phòng làm e7việc của d7Chương Vận 27rồi giải 4thích: “Tôi cđi theo cô 6ấy nên etìm được 83đến đây”.

Chương cVận gật 8đầu, dường 24như không bngạc nhiên c4khi gặp cậu. c © Cô chỉ vào 61cánh cửa 15phía trong 3cùng nói: b1″Lâm eMặc ở trong 1đó, hôm 38nay cô ấy frất lạ bvà mệt mỏi,8tinh thần 0rất kém, c9có lẽ cô dấy đã engủ rồi, f8tôi khuyên 4fcậu nên 26để cô fấy ngủ bmột giấc”.

Vừa c1rồi nhìn 5bthấy dáng 2fvẻ của e8Lâm Mặc, 3Chương Vận c5giật mình. a © Cô ấy như 8bngười mất f3hồn, nói 0elà đã uống 5hết thuốc. 17 © Cô đỡ cô dấy nằm e9lên giường b1rồi cho cô 19ấy uống 9dhai viên, 3dcô ấy nửa 3tỉnh nửa aemê, hai tay d8buông xuống, d9không còn 7echút sứcf2lực nào banữa.

Đúng d8lúc đó có 5tiếng chuông a6cửa.

“Tôi 2có thể nói 62chuyện với 1chị về 9cô ấy không?” 13Bách Vũ Trạch 06hỏi.

Chương c9Vận do dự 6một lát arồi đồng 88ý.

“Tôi cđã từng cdcầm hai viên 8thuốc trong 66lọ thuôc 0Vitamin E của ecô ấy cho fbố của 5bạn tôi 8đem đi hóa dnghiệm, chú 3ấy nói 7fvới tôi 5đó là thuốc 8chữa trầm b6cảm.”

“Không 73sai, đó là 5dthuốc tôi 0akê cho cô bbấy, cô aấy bị 63trầm cảm 8rất nặng. a © Vì cô ấy3không chế 98rất giỏi bnên khó nhận 4ra. Để mọi c9người không ebiết bí 96mật đó, 4cô ấy luôn 6dcất thuốc a4trong lọ 5ghi chữ Vitamin 94E và mang 4theo người.”

“Cô 45ấy bị a6bệnh đó a5từ khi nào?”

“Lúc d8đó Tô Á 9Nam vẫn chưa 47nổi tiếng, bcó lẽ là bbvào khoảng 76thời gian 8ahọ tham giaafcuộc thi c0hát. Lần aeđầu tiên 00tôi nhìn cthấy cô 2eấy ở trên ati vi, vào 56đúng hôm 4đó, được07một người dbạn mời 8làm khách dbtham gia, lúc 0ra ngoài nghe 0cđiện thoại, bftôi thấy 41cô ấy phát 44bệnh. Tôi 41đưa cho 9cô ấy danh c5thiếp của 5mình và cô 90ấy đến 77đây từ ecđó. Nhưng a4tôi chưa abao giờ chữa 7bệnh cho 3cô ấy, cô 6ấy chỉ 65đến đây 56ngủ và lấy c7thuốc mà dthôi.”

“Ngủ?”

“Cô 4fấy mắc cbệnh mất 9cngủ, mỗi 97ngày chỉ 3ngủ nhiều 6nhất được 52bốn tiếng, abnhưng rất a0lạ, khi ở 95đây, cô 0ấy có thể 8dngủ rất engon.”

“Tô 3Á Nam phải 99mất hơn f0sáu năm mới 99nổi tiếng, bclẽ nào cô 5fấy luôn 1luôn nhưd3vậy?” fBách Vũ Trạch 2không dám 3tin.

“Đúng bvậy.”

Chương 62Vận thấy 9dBách Vũ Trạch 8vừa cười 1khổ sở abvừa rơi 1nước mắt, 7blòng cô cảm1thấy vô e9cùng nặng 85nề. Cô có 2thể cảm 2nhận được 1btình cảm dcủa cậu bvới Lâm fMặc sâu 6sắc như 1thế nào.

Nếu btình yêu 14không thể 47chữa được 52tâm bệnh, 53cô ấy làm 98sao có thể 4byên ổn sống64tiếp được 4đây?

“Tôi ecó thể ở 2bên cạnh ccô ấy không?” 3Bách Vũ Trạch 11cầu xin.

Nếu 5như thông 1cthường, 2người bên e1trong không dphải là eLâm Mặc 0thì chắc 74chắn côf7sẽ dứt 61khoát phản e9đối vì 69cô cần tôn 5trọng sự 1riêng tư a0của bệnh fnhân. Nhung asau khi nói fchuyện, cô eđồng ý abỏ qua nguyên 6tắc của a8mình.

Bách 7Vũ Trạch 82nhẹ nhàng 27đẩy cửa 38bước vào, ftrong phòng 36tối đen, 03nhờ ánh dđèn bên 7ngoài chiếu 5vào, cậu 7cnhìn thấy dfLâm Mặc f4đang nằm engủ trên 67giường. 3 © Cậu đóng 5cửa lại, 9bước đến bbnhìn cô một 21lát rồi 5bngồi lên 6sofa kê cạnh 56giường bệnh.

Bỗng f9nhiên cậu 0acảm thấy, 6dcó thể yên aclặng nhìn 91cô ngủ như dfthế này bflà cậu hạnh36phúc rồi. b © Cảm giác dhận cô hoàn btoàn biến e9mất.

Cậu 2không thể 83hận cô khi c4nhìn thấy 8cô trong tình 2trạng như 5thế này. a0 © Cậu chỉ11không hiểu 5vì sao cô 12lại mắc c9bệnh, hơn 44nữa lại 9kéo dài suốt cnhiều năm fnhư vậy?

Lâm 14Mặc cựa 01mình thay 30đổi tư 1fthế quay cngười về dcphía Bách 2bVũ Trạch. a © Bỗng nhiên7cậu nghe cthấy cô 6nói.

Giọng 0cnói của 3cô dịu dàng, 3nhẹ như 13gió thoảng, c0cậu như 32lạc vào 9một thế 0giới khác.

“Chương 84Vận, chị 98rất muốn abiết bí cmật của 5bem phải không? 2Bây giờ 96chị có muốn8fnghe không?”

Bách 9Vũ Trạch f8ngồi yên eclặng trong bbóng tối cnhìn Lâm ddMặc, cậu 9như sắp 2ngừng thở, 0ekhông dám 7nói gì.

Lâm fMặc không 1eđể ý có 3ai trả lời 4cô không, 8trong đầu 3cô hiện flên những bhình ảnh7của mười f2mấy năm 2về trưóc, 3có lúc hạnh 1phúc, có 49lúc đau thương 1cmất mát.

Những 3ngày ở bên aGiang Hạo 00Vũ trôi qua d4rất nhanh, 8cô bị cảm fvẫn chưa 7fkhỏi hẳn76nên Giang e9Hạo Vũ ở 8bên chăm asóc cô suốt 2dhai ngày. 0 © Ngày thứ 96ba, cô yêu 3cầu anh về cnhà, thời 5gian Giang c1Hạo Vũ được 5enghỉ không 8dài, cô không athế ích dkỷ giữbanh cho riêng 5amình mà không 9anghĩ đến 7người thân bcủa anh. 79 © Không còn b2lý do gì 7để phản 1đối, Giang 9Hạo Vũ lưu 4luyến rời 0dkhỏi nhà 3cô, vài ngày 6trôi qua không bcó tin tức bgì của anh.

Cô 12vừa lo ỉắng avừa tự can ủi mình, 1cngười thân 0bvà bạn bè ecủa Giang 51Hạo Vũ lâu 41rồi không 64gặp anh nên beanh không d9đến thăm 80cô là bình 4athường, fhàng ngày adđi làm về9ecô đều eôm điện 94thoại nhưng e6không thấy 8Giang Hạo 6Vũ gọi cho 95cô lần nào.

Năm bmới sắp 8đến, Giang 8Hạo Vũ đã fnói sau khi 4făn Tết 14sẽ quay d7lại trường b8học, họ7hẹn nhau 98sẽ đếm 8ngược từng 5cgiây, cùng 82nhau đón 47năm mới. 6 © Nhưng ngày 727 tháng ef12, cô nhận b0được tin 9dữ.

Tan ahọc, cô 0fđang chuẩn a8bị đi làm ethêm, lúc 88bước ra 9khỏi cổng 2ftrường 4cô bị mộtbngười đàn 5ông trung btuổi chặn 49lại. Người 6cđàn ông ađó hơi 3khom lưng 89chào cô 3arồi ra hiệu 3emời cô 90ngồi lên 5xe.

Cô 8hơi sợ 70hãi, không 9hiểu chuyện 4gì đang 0xảy ra, 58tay chân 4ngượng bbnghịu không8ebiết phải 4làm gì, fđứng im 9anhìn chiếc eaxe sang trọng.

Lúc cnày, kính 9trên cửa 43sổ xe từ 75từ hạ 9xuống, một 2bngười phụ 5dnữ quý d9phái, nétfmặt hiền 71hậu khoảng 0bốn mươi 9tuổi dịu 00dàng cười 2avới cô 2rồi nói: e5″Bác elà mẹ của1Giang Hạo 78Vũ, bác 8ccó thể fnói chuyện 9với cháu 9bmột lát f3được không?”.

Cô cngạc nhiên 5và cảm f2thấy vô 6cùng căng c9thẳng, không angừng xoa 7hai tay vàoecnhau.

Cuối 7cùng cô 47cũng ngồi 4flên xe, ngoài 9mẹ của 56Giang Hạo 3aVũ, trên 7xe còn có f7chị gáie6của anh 9ấy, một 01cô gái rất bxinh đẹp.

Họ fđưa cô avề rồi 57theo cô vào bcnhà. Cô ebối rối 2lấy bánh 1ga tô vừa 6làm tối 3hôm trước9trong tủ 3lạnh và 2pha hai cốc cftrà hoa quế.

“Bác, 1cháu làm 8không ngon, 6bác đừng 41để ý nhé!”

Bà 1Giang quan a8sát nhà 4của cô, 93nghe thấy fecô nói thế, 98ánh mắt fcdừng lại eetrên chiếc2bánh, mỉm eecười ăn 8dthử một 88miếng và 0hơi ngạc anhiên.

Cô 5cảm thấy 6rất căng 32thẳng, ngồi 0trước mặt d0họ, đầu 9cúi xuống, fkhông hiểu fngười thân 24của Giang 6Hạo Vũ ađến tìm 6cô có mục b1đích gì.

Lẽ 0nào…

“Cô abChung.” bfBà Giang agọi cô.

“Bác agọi cháu 1là Tuệ dfNhi được frồi ạ.” 9Cô ngẩng d9đầu nhìn 2bà Giang 7rồi bối a0rối nhìnc6xuống đất.

“Nhà 11Tuệ Nhi ecó những 4ai?”

“Bố cmẹ cháu b4mất sớm, 4cháu có c7một anh 5trai làm 4trong công dty TMT ở bMỹ.” dCô thành dthật trả 8alời, sợ debiểu hiện f5của mình 12không tốt 75làm người 1bnhà của 3Giang HạofeVũ ghét 2ccô.

Bà deGiang nghe 6đến công 09ty TMT, ngạc fnhiên quay 3đầu hỏi 2con gái: 3″Able ecũng làm4ở công eaty đó đúng 1ckhông?”.

Chị fegái Giang 60Hạo Vũ 2gật đầu 94rổi nói athêm: “Anh 5ấy là giám dđốc nhân 1bsự của cacông ty đó”.

“Thật 0là trùng 4hợp!” c3Bà Giang 5acười, không dtiếp tục 0chủ đề 9eđó nữa, 0trực tiếp 5đi thẳng 03vào vấn e3đề.

“Hôm 7bnay bác đến 3fđây vì 41muốn nhờ 3cháu khuyên 2fHạo Vũ, 1bây giờ a7các cháu f0còn nhỏ, 2việc học c1là rất 6quan trọng, eakhông thể dvì chuyện 2tình cảm b8mà từ bỏ fhọc hành.e3 © Nhưng các 0bác đã 0bnói nhiều 5mà nó không 44nghe, vì 88thế nhờ f5cháu khuyên 8bnó, không8eđược bỏ fahọc như ethế.”

Cô 1ngạc nhiên 59ngẩng đầu, 4không dám 54tin nhìn 1bà Giang.

Bà 5vừa nói dgì? Bỏ 09học?

“Không 3phải Evan 6nói anh ấy ckhông muốn 3dđi chơi 5Noel cùng abạn nên 3về nhà36sao?”

Không a3cần nói 5bnhiều hơn 14vì cô hiểu 3bmình là b2nguyên nhân ccủa chuyện 2này. Cô d4cảm thấy d4rất ân 29hận, nêu 6cô không 3fbị ốm 68thì Giang deHạo Vũ c3sẽ không 1đưa ra quyết bcđịnh như 4thế. Là 9cô đã cản cađường 7fanh, làm edlỡ dở 6atiền đồ 38của anh.

Cô cbối rối aftiễn mẹ 45và chị 73gái Giang 0dHạo Vũ evề, xe của b6họ đi xa 2rồi, cô 8bvẫn đứng8yên lặng 25ở cửa.

Cô a9hàng xóm 2chạy sang, 97nhìn cô f5với vẻ edngưỡng 1mộ.

“Nhã e4Tuệ, sao 7cháu quen 8bà Giang?”

“Cô 4biết bác 2ấy sao?” 0Cô hỏi 23một cách 8angốc nghếch.

“Làm agì có ai 16không biết? 21Gia tộc ahọ Giang ecchiếm già 47nửa nền ckinh tế 1nước này,76nổi tiếng danhư thế b9Cháu họ bcô là người fgiúp việc 4cho nhà họ.”

Cô chàng xóm 1còn nói 30rất nhiều cnữa nhưng 0không có 8blời nào 5blọt vào c3tai cô. Đươngbnhiên cô 04biết gia 1tộc họ 1Giang rất 02nổi tiếng 94nhưng chưa 28bao giờ 2cô liên atưởng đến97môi quan bhệ giữa 73anh với 5họ. Một 47gia tộc 9lớn như 93thếvì sao ealại để 5econ trai mình8fhọc ở 09một trường a8bình thường 2như vậy? 6Vì sao lại f3quen một 0người ở 6ctầng lớp3abình dân ecnhư cô? 31Điều khiến 4cô không 94dám tin là 4chưa bao 8giờ cô 6nhìn thấy 7ờ Giang 89Hạo Vũ 1một nét 8nào của ddcon nhà quyền cbquý, anh arất thật athà, khiêm ftốn, chăm b4chỉ giống a8như xuất 1thân từ 07một nhà cnho giáo.

Cô akhông thể 1ngờ anh 4lại là fcon trai nhà 1họ Giang.

Cô 9yên lặng 1quay vào, fdngồi thẫn 06thờ trong 6fvườn, Giang 9Hạo Vũ agọi điện fađến một62hồi lâu 8cô mới 9bnghe thấy.

“Sao 2thế? Em 51bận à? dbSao em không dnghe điện 6dthoại?” 1fGiang Hạo 23Vũ có vẻ 4hơi lo lắng, f8giọng điệu 13gấp gáp.

“Evan, 13vì sao anh 4quay vê?” 5Cô đột bngột hỏi 59anh.

“Tuệ 6eNhi, anh… bb © Thật ra 6fanh… Anh e4bỏ học 27rồi.”

“…”

“Tuệ 9Nhi, em đừng 5như vậy, 3dù sao anh 2bcũng không 6bthích chuyên 57ngành đó, 5lại phải 9bxa nhà.”

Sao cccó thể 7fnhư thế efđược? 90Sao anh có 3thể không 4thích chuyên 9ngành mà e8anh chọn10lựa? Anh 15bỏ học 6hoàn toàn 3flà vì cô. f © Nước mắt bcô chảy 21dài.

Đột b0nhiên cô 27rất sợ 7anh sẽ rời bxa cô. Cô 2bắt đầu 62nghĩ có 04lẽ bà Giang 3đến tìm aacô không f3đơn giản dchỉ vì 59việc Giang beHạo Vũ fbbỏ học. a6 © Có thể fbà xuất 0hiện là cđể cảnh95cáo cô.

Nghĩ a9cũng phải, 4cgia đình c0hai bên khác 8biệt nhau fnhiều như ethế không 7dnói đến dcviệc cô 4akhông xứng evới Giang 9Hạo Vũ, bdquan niệm a5xã hội bcũng đủ 3khiến gia a2đình anh0ngăn cản. 7 © Huống hồ, 4fcô còn là 66nguyên nhân 5khiến Giang cHạo Vũ 56bỏ học.

Chắc achắn bà feGiang rất 5fhận cô! 0cMặc dù 08đến gặp 6cô với d0thái độ 56hòa nhã 64như thế0anhưng sau 82khi biết bđược thân b5phận của 48cô, thái bcđộ của c0bà càng 1khiến cô eebất an.

“Tuệ a5Nhi, tha lỗi 5echo anh được bkhông, anh fckhông cố 9ý dối em.” 32Giang Hạo 5Vũ hơi lo blắng, cố 6gắng giải 2athích.

“Em e9không sao, c4em phải 82nói lòi 2xin lỗi 7mới phải. 78 © Evan, anh d3định làm edgì tiếp 4theo?”

Yên 86lặng, đây blà lần ffđầu tiên 5gọi điện bmà hai người fcùng yên 54lặng lâu a5như vậy.

Ba angày trôi 3equa, mặc 21dù gọi cđiện cho 2ccô nhưng 3Giang Hạo cVũ không ađến gặp 5cô, rõ ràng 31tâm trạng d8của họ dbị ảnh 7hưởng bởi ffviệc này. e0 © Cô không 80dám kể 91cho anh nghe 8fchuyện mẹ b3anh đến ctìm cô, bcũng không a1khuyên anh equay trở 62lại trường actiếp tục 5đi học denhư bà Giang ehy vọng.

Hàng 5ngày, cô 3sống trong 5nỗi sợ 9hãi, cảm 4fgiác như e5chỉ cần 4Giang Hạo 68Vũ quay trởdblại Anh 32là họ sẽ 9ekhông bao 3giờ gặp 18nhau nữa. 3 © Cô không 44muốn xa banh nên trongc2lòng hơi 84ích kỷ, 3nghĩ rằng 69như thế cnày cũng a3tốt, dù 07sao anh cũng 32ở Singaporebfnên cô vẫn cđược gặp b8anh. Cô không 2muốn nghĩ cđến gia 3đình anh, ckhông muốn23nghĩ đến ddkhoảng cách 0giữa mình 67và Giang 4Hạo Vũ ecùng những arào cản cngăn cáchahọ, cô 0giống như d4chim đà eđiểu chui edđầu xuống 9cát.

Tối edngày 30, 1aanh trai cô 1fđột ngột cvề nước 10và kéo cô 71ra khỏi 93đống cát fđó.

Tan 9làm, một 8mình cô avề nhà btrong tâm 4trạng treo 0ngược cành ccây, bước fvào cửa, e1cô ngạc e9nhiên thấy 8anh cô đang 2dựa vào 8sofa, mắt 8nhắm lại, ctay trái 9evẫn còn03đặt lên cva li hành 8lý.

Cô 88ngạc nhiên achạy vào a1nhà, tiếng 6bcửa đóng 26lại khiến 1fcho anh cô 6giật mình.

“Anh, bsao anh về amà không 5nói với 4em?” 3Cô sà vào 64lòng anh 1etrai, vui bdmừng bật3cười. Đây 6alà lần 0đầu tiên c0cô cười 1vui vẻ trong 3những ngày a7này, quên 3tất cả 1những phiền bmuộn mà b1gia đình 46Giang Hạo 4aVũ đem đến.

Anh a3trai cô trở 0về, cô c0không còn 5phải ở 8một mình 9dnữa nên d6cảm thấy 8yên lòng.

Nhưng 6anh trai cô 7không vui bevẻ như 87cô, chỉ 6ôm cô rồi 6nhẹ nhàng 9xoa đầu 20cô mà không 94nói gì.

Cô dcảnh giác bnhìn thái 7độ lạ 1lùng của 9anh trai, cvội vàng fngồi dậy.

Vẻ dmặt anh 6cô rất amỏi mệt, fmấy ngày 03không cạo cnên râu ehơi dài, 65tóc rối 7không buồn 1chải, không 87còn tinh 03thần vui 90vẻ, thoải 1fmái như a2trước đây.

“Anh, 3eanh đi máy c1bay nên mệt 3à?”

Anh atrai cô lắc 9đầu rồi fcười, đó 10là một 14nụ cười 5rất khổ bsở.

“Anh, bsao thê? 9Vì sao anh 6về mà không dnói một c2tiếng? Thời egian trước 33không phải 1fanh nói anh 6rất bận fbsao? Ngày 1lễ Giáng 5sinh cũng dphải làm 30thêm giờ, avì sao bỗng 21nhiên lại bđược nghỉ 9dsớm thế?”

“…”

“Anh, f3anh nói đi, 6không phải 5chúng ta 8fđã hứa d2không giấu cnhau chuyện 4dgì sao?”

Cô 6flắc lắc 81tay anh, dáng 1vẻ của 0banh khiến 6cô sợ hãi.

Một dlát sau, 0anh đưa 3atay ôm cô 47rồi nói: 0″Anh 6không có 2việc làm 4nữa rồi”.

Không 2có… việc 02làm? Đối 5với cô, 65đây là 1một tin 50động trời. 4 © Cô biết caanh trai cô 5rất yêu 8công việc 0này, luôn echăm chỉ 4và chú tâm, f8ngay cả 19trong các 32cuộc điện 1thoại hỏi 75thăm cô f4vào dịp 3nghỉ lễ, f6anh cũng b7kể về 3niềm vui 07trong công 6bviệc của 2mình, không b1cần biết 0cô có hiểu d4hết không. e5 © Hơn nữa, 46hai ngày 4trước anh 26còn gọi 51điện thông 4báo anh sẽ bđược thăng a3chức và atăng lương, cvì sao bây 8giờ lại cnói là không9có việc 5làm nữa? 2Trong lòng 1ecô cảm 64thấy bất dan.

Anh 62trai cô nói 6rồi tiếp etục chìm 9eđắm trong 5fnỗi buồn 0dcủa mình.

“Họ enói anh tiết a4lộ thông etin lưu trình a9thiết kế, f3vì sao anh ecó thể 9alàm một 9bviệc như2vậy được? 5Lưu trình 2fđó là tâm 6huyết của banh, làm 31sao anh có a7thể tiết flộ ra bên0ngoài? Sao 5có thể 2như thế?”

“Anh…”

Anh c1cầm lấy 7cánh tay 12cô với 4avẻ đang 5bị kích 7động: “Vì 4sao họ có 8fthể hiểu 1bnhầm anh 6như thế?”.

Anh 1ôm lấy dđầu run ddrẩy, cố cgắng giữ 39bình tĩnh, 99không muốn clàm cô sợ 15hãi. Nhưng39không thể 4thoát khỏi 90cảm giác c6buồn bã 50và phẫn 7nộ, đột 86nhiên anh 83bật khóc.

Cô 7akhông biết 63phải làm 8fgì, cảm 3giác bất 5an ngày càng blớn đến 10mức cô 5không sao18khống chế 1nổi nữa. 1 © Mỗi từ 59anh trai nói anhư dao đâm 07vào trái 4ftim yếu 9ớt của 9cô. Một 7suy nghĩ fđáng sợ bahiện lên dtrong đầu 8cô.

Liệu bcó phải 6vì cô không 8muốn từ fbỏ Giang bHạo Vũ, 6nên… cô 92không dám anghĩ tiếp.

Anh 00trai cô mệt 2mỏi nên bkhông để 80ý đến aasự khác 2thường 62của cô, dkéo va li 5dvề phòng 02mình. Trước akhi đóng 3cửa, anh d7cố gắng 8nở một 4nụ cười f3an ủi cô: c”Anh81không sao, achỉ cần dcó bản 11lĩnh sẽ 4không sợ fkhông tìm b5được việc. 0 © Hơn nữa, 6về đây0làm việc, 86anh có thể 6ở gần 7em, như vậy aacũng tốt”.

Anh 3không nói d9cho cô biết, etrong ngành anày, tiết alộ bí mật elà một 6tội rất bnghiêm trọng, 0anh sẽ mãi 61mãi không 4dcòn chỗ cđể đặt 23chân. Anh adđã không ccó duyên 4với công eviệc mà 3banh yêu thích, 6erất có e1thể còn c9phải đối 4amặt với cdpháp luật.

Anh 6không nói 36không có a1nghĩa là 6cô không 1hiểu. Cô ađang chìm 1trong những 68suy nghĩ 8của mình 3không sao athoát ra 9được.

Cô 25nhớ hôm 4bà Giang ađến, cô 1đã nhắc 0bđến công cty anh trai fcô làm việc, 8arõ rànga9bà Giang avà con gái equen lãnh 3đạo cấp 8acao của 2công ty đó, 9ehình như flà giám 20đốc nhân 0esự.

Lẽ 6nào vì cô 3không muốn 1khuyên Giang cHạo Vũ 4quay về fAnh, không amuốn rời 2xa anh nên 1họ làm 4như vậy 8để cảnh ccáo cô?

Tay 6echân cô alạnh ngắt 61như vừa 2bị rơi 0xuống nước, 2bcô không 3sao thở 8eđược.

Tối 6chôm đó, a9cô không 5nấu cơm, 10ngồi trong 7phòng khách 8asuy nghĩ 9emông lung. 8d © Anh trai cô b6cũng không 45ra khỏi 3phòng, ngôi 96nhà yên dlặng như 66không có 2người.

Sau bmột đêm 1không ngủ, 8tinh thần bcô suy sụp. 9 © Cô thấy 4anh trai bước ara khỏi9phòng.

Cả beđêm không 5khóc, lúc 09này cô không a0kìm nén 35được nữa. 23 © Là cô có alỗi với 54anh trai,9là cô đã 97hại anh 6ekhông phát 78triển sự eenghiệp được 3nữa. Sau 3ekhi bố mẹ d2mất, anhetrai đã 6gánh vác amọi việc e7trong gia 6đình, từ 9bhọc phí, 4sinh hoạt 35phí cho đến 27món nợ2mà bố mẹ b5để lại. 2a © Anh trai đã 2dvất vả 7và phấn 5đấu vì 77cô, còn 5dcô lại 14ngáng đườngb7anh, cản ctrở anh.

Nếu 2cô không 0dyêu Giang b5Hạo Vũ, f2nếu cô 09hiểu chuyện b0hơn, không 32chỉ biết 6enghĩ đếnftình cảm 0của mình, 6có lẽ mọi 9chuyện sẽ 2không xảy 13ra.

“Em 59gái, đừng 1fkhóc nữa, 61anh không dsao.” cdAnh trai cô 15bước lại egần an ủi, 22ôm cô vào 9lòng. “Em 7có nhớ 89khi bố mẹ 60mất anh 6eđã nói dgì không? 71Từ nay về 0esau anh em1mình sẽ dở bên nhau, 65cho dù gặp 4khó khăn 1avất vả cđến đâu, 6chúng ta e1đều phải 71đỡ nhau cbước tiếp. 3 © Anh em mình 53không được 32để bố 9mẹ thất avọng đúng e6không? Bốcmẹ ở trên 2ethiên đường fsẽ luôn 7phù hộ fchúng ta. 7a © Em gái, hãy 2tin anh, những 13gì không 99tốt đẹp ddsẽ trôi 40qua, nhất feđịnh chúng bcta sẽ ổn.”

Cô dvùi đầu dvào lòng 18anh, mọi 34thứ sẽ 39tốt đẹp, 99chỉ cần fcô từ bỏ.

Lúc cđó, cô 52đã đưa 0cra quyết 1định, cô 72sẽ từ 41bỏ tình ccảm khắc cdcốt ghi 1tâm của 51mình với 89Giang Hạo 7Vũ.
Cô 69nên rời 66xa anh, cô akhông muốn 3là một 7hòn đá fngăn bước 47chân anh, ckhông muốn 0anh vì cô 5mà xung đột c7với gia dđình, không fmuốn mọi 3chuyện trở 47nên ầm 5ĩ.

Anh 6ftrai luôn dluôn chăm dsóc bảo 70vệ cô, a7cô nên toàn atâm toàn 71ý với anh 92trai mình,fcó lẽ mối 80tình trẻ dcon của 4cô chỉ 84là bóng 6bcâu qua cửa f5sổ, sẽ 5phai nhạt 1rất nhanh3theo thời 9fgian.

Không 3có cô, sẽ 5ccó một cnàng công 1cchúa thật 6sự xuất 3hiện bên 8aGiang Hạo 33Vũ. Cô chỉ 1là một 1cô gái lọ 63lem không 67được hạnh 36phúc bên 6choàng tử, 5mối tình 4dtốt đẹp7trong câu 6chuyện cổ f9tích đó 6chỉ có bthể lừa bdối những 9cô gái bé e3nhỏ như dcô mà thôi.

Sau 3dkhi biết dvề hoàn 01cảnh gia aađình của b9Giang Hạo 9Vũ, cô luôn 40trôn tránh 5vờ như68chưa hề ccó chuyện agì xảy 8ra. Nhưng bhiện thực 24không cho 3phép cô atiếp tục 2nói dối7lòng mình, d8sớm muộn 22gì cô cũng faphải đối efmặt với 7dvấn đề 5anày.

Cô dkhông xứng 84với Giang a5Hạo Vũ, 7nếu không 6có chuyện 6xảy ra với 99anh trai cô,04cô và Giang aHạo Vũ 3cũng không 0thể đến 25với nhau. 85 © Lời thề bmãi mãi ccyêu anh củacdcô trở efnên ấu 0trĩ. Mãi fmãi, thế fnào là mãi 1mãi, một 8năm? Hai fnăm? Mười 2mấy năm?feMấy chục enăm? Cô b5và Giang 3Hạo Vũ 01không có c9nhau mãi dmãi, mãi b9mãi không 00có nhau.

Cô 25đi học 1như mọi 5ngày nhưng f6không có 8chữ nào c9lọt vào d7đầu. Cả 73ngày cô dchỉ nghĩ cđến việc 92làm thế 3nào để dechia tay với ecGiang Hạo aVũ, cô đau dđớn run 57rẩy khi12nghĩ tới 63từng chi eetiết. Nhưng 19khuôn mặt 6khổ sở f9của anh c6trai hiện a1lên trong 7fđầu cô39khiến cô 1ahạ quyết f2tâm.

Ngày famai là năm 4amới, cô 1chỉ lên 43lớp nửa 52buổi rồi 32được nghỉ, 25cô không 2về bằng 85cổng chính afvì biết a2Giang Hạo 9Vũ đang 62đứng đó 4đợi cô. 8 © Anh là người bbiết giữ 9fchữ tín, faanh đã hứa fcùng cô 94bước sang 59năm mới 6enên sẽ d9dùng mọi 76cách để 6giữ lời 88hứa của8dmình. Cô bachạy nhanh 2đến quán 10cà phê nơi b8mình làm 2việc rồi 2cố gắng 10thuyết phụcbcmột nhân a6viên nam clàm cùng 1cô diễn 9vở kịch 57phản bội 55khi Giang 1Hạo Vũ 57tới tìm 8bcô.

Quả 4nhiên, Giang 9Hạo Vũ 8không tìm 1được cô, 1gọi điện d5cô không 8nghe máy, 2fsau khi hỏi cthăm bạn 8fhọc của becô, anh đến e1nơi cô làm 8việc.

Tất 5cả đều 84đã được dcsắp xếp b8sẵn, bao bgồm cả 3việc tắt 3điện thoại 13ở nhà, dnhờ bạnahọc tiết 4clộ địa cchỉ cô 0làm việc 8dcho Giang cHạo Vũ.

Anh 6ađến, cô 9ecố tình 5bước đến 7bên vị 9khách háo f9sắc, đặt 4cà phê lên 9abàn. Vị 7dkhách không ebỏ qua cơ 4hội chạm 1vào tay cô. 30 © Thấy Giang 72Hạo Vũ 00bước nhanh 3elại, cô fhạ tay bưng 2khay xuống ebối rối, 0anh bạn 8làm cùng 6cô lao lại. c © Anh kéo tay b9cô giúp 1ccô giải 37vây rồi 4hai người 99chạy vào 5ngõ nhỏ 77phía sau 9fquán.

Giang 3Hạo Vũ 7bsuýt nữa fthì đấm ccvào mặt 1anh bạn 0làm cùng 9cô. Cô không dthể tin bđó là Giang b9Hạo Vũ 74mà cô đã dquen. Cô 0achưa bao 1giờ nghĩ 2đến anh 9có thể 7có hànhdđộng bạo bblực như 0vậy. Tất ccả đều 8evì cô, cô dđã khiến f1anh mất abbình tĩnh 5amà quên7đi phẩm 10chất tốt fđẹp của 9mình.

Cố 8gắng kìm fbnén đau 5khổ, cô 47thốt lên b7những lời d1tuyệt tình 86trước thái 58độ kinh cngạc và f1đau đớn 2của Giang 4Hạo Vũ.

“Em 8dvà anh ta 20đang làm cgì?”

“Làm fnhững điều c2anh đã nhìn athấy.” 0Cô lạnh 5flùng trả 5lời.

“Anh cnhìn thấy? dTuệ Nhi, 31thế là 1có ý gì? cRốt cuộc 99là em có 7ý gì?”

“Anh abấy là bạn b7trai của adem.”

“Thế ddcòn anh? 3Anh là gì?”

“Bạn 49trai cũ.”

“Bạn 7atrai cũ? 53Chúng ta 7chia tay nhau 3từ lúc 86nào? Vì 02sao anh không 19biết?”

“Bây egiờ. Anh 94đã biết 3quan hệ 2giữa em avà anh ấy, 29quan hệ 9của chúng 9ta đã kếtcathúc rồi.”

Cô 9fkhông hiểu fcảm giác d9của cô 7blúc đó 4là gì? Cô cdựa vào 6người anh 8fbạn, không9dám ngẩng eeđầu lên, 28mắt nhìn 1xuống đất, 18cô biết 72Giang Hạo 2Vũ đang dbrất đau 92khổ, cảm 6giác bi thương 3như sắp 4nhấn chìm 0cô. Cô nhìn 1thấy nước fmắt không 3ngừng rơi 41xuống dưới 3chân Giang cHạo Vũ.

Anh a6khóc sao? 2aXin lỗi, 31xin lỗi…

“Có 4phải anh 37có gì không 24tốt không? d5Anh sẽ sửa 10sai có được 2không? Không dđược chia b5tay anh, đừng ecthích người 43khác được 2ekhông? Được a7không?”

Đừng a5cầu xin f3cô được dkhông? Cô adkhông đáng cđược anh 7đối xử 4như vậy. 18 © Cái ôm của 4anh vẫn dấm áp như 6thế, lúc 39này giống 8như một engọn lửa 5thiêu đốt bcô. Cô kìm63nén cảm 4xúc của d9mình, lạnh 2lùng nhìn 89Giang Hạo dVũ đang 52bỏ tất 1cả lòng 8etự trọng2cầu xin 5fcô: “Anh 78không có e3gì không 24tốt, chẳng 3equa em không a5thích nữa cfmà thôi. 59 © Khi anh đi 90du học ở 85Anh, em phát 4hiện ra bem không bthích anh 9enhư em vẫn f0nghĩ. Bây 1egiờ, em 5arất yêu 4anh ấy, 43mong anh đừng 7bnhư thế cnày nữa 8fđược không? 0Tất cả a3đều hội 89ngộ rồi 5phân ly, 20không nên 2níu kéo 85như thế 55này nữa, crất khó 25coi”.

Đây 1là câu nói 9tuyệt tình 7nhất của 30cô, người 6nghe là người 9mà cô yêu 1nhất. Trong0lòng cô 36không ngừng 9tự dặn 9cmình phải fkiên trì, 29chỉ có 6kiên trì ecô mới 9ecó thể 0bảo vệ ađược người 7thân và 8trả lại b4hết tình 9cảm cho a1anh.

Hãy 6chận cô 9đi! Hận ecô đi! Thời 4egian trôi bqua, anh sẽ fhiểu tình ayêu thời a8trẻ ngốc4nghếch như 74thế nào, e1anh đã lãng 5phí thời 6agian yêu 3một cô bgái không exứng đáng78với anh, 2sau đó anh 20sẽ quên evà bắt c3đầu một 78cuộc sông 51hạnh phúc 49mới.

Cô f6bé lọ lem 55là cô chỉ cbcần có 4người thân 9bên cạnh d0là hạnh 40phúc rồi.

Khi 10Giang Hạo 2Vũ quay người 7fchạy đi, 26chân cô 08mềm nhũn 3và khuỵu e3xuống. Côd1nhìn theo ahướng bóng 1dáng Giang 8Hạo Vũ fbiến mất, fbtrong lòng clà một 26khoảng không fetrống rỗng.

Cô angồi yên 9trên đất, a0không biết 0anh bạn e8làm cùng 6dđã đi từ 7lúc nào, cechỉ thoáng15nghe thấy 5anh ấy nói: b”Rõ 8bràng là eyêu anh ấy bfnhư thế, b0vì sao phải 3achia tay?”.

Cô fyêu anh, a4mãi mãi 9dyêu anh, 3fcô không 23thể yêu 8bất kỳ 3dai khác. 1 © Nhưng, cô d7không thể 25không chia 3tay anh.

Từ cnhỏ đến 4lớn, cô cluôn sông 8crất vui cvẻ. Bố 7mẹ chiều c4chuộng cô, 2dành cho 12cô cuộc fbsống tốt 5đẹp nhất; 9aanh trai yêu 23quý cô, 4dù phải 7echịu mệt 3mỏi khổ 58sở như39thế nào d0cũng luôn e9bảo vệ 7cô để 7ccô không ebị tổn 11thương; abGiang Hạo 14Vũ yêu cô,74luôn mang 3hạnh phúc ddvà vui vẻ ceđến cho 9cô. Vì thế 8cô không ehiểu đau ekhổ là agì, cô nghĩ b3việc phải 0xa bố mẹ 2cvà Giang 25Hạo Vũ 1flà nỗi 2đau khổ 4lớn nhất 1trên thế 0giới này,8ccô đều 1fcó thể 6chịu đựng. fe © Nhưng không 9dngờ, trên 1ađời này f4lại có b7những nỗi ethống khổ 42lớn hơn 9cả sinh 25ly tử biệt, bgiống như 02cảm giác 4cô đang 3phải trải 6qua lúc này.

Cô 93đã làm etổn thương 0người cô 3yêu nhất 6cvà làm tổn athương chính 7mình.

Cô 16ngồi đó, 2dbất động enhư một 0bức tượng. 3 © Cô không 32cảm thấy 0những giọt 4mưa lớn 0đang rơi 1lên người 4mình đau 2buốt.

Cô 7ngồi đó 2đến khi 16trời tối 7mịt.

Cô 78nhớ là c7phải nấu 5cơm cho anh 38nên không fthể không f8đứng dậy 94trở về. a © Cô bước36trên đường 9bkhông có 9một bóng 22người trong 11màn mưa. b © Cô biết 80cô sẽ không bcòn hạnh 8phúc trong 06tình yêu 8nữa, hạnh 9fphúc đã eđi theo Giang fHạo Vũ 7rồi.

Cô f4đẩy cửa evào nhà, ckhông nhìn ccthấy anh 9đang bước 9đi bước flại trước 68cửa đợi b4cô về.

“Sao 5em về muộn 0thế? Vì 5csao lại 47tắt điện c0thoại bàn?” bfAnh trai thấy 8cô ướt 6sũng nước dmưa, vội d6vàng chạy ctới cầm c1tay cô, định 04đưa cô 7vào nhà.

Nhưng a8cô né tránh 41khi tay anh 09chạm vào bcô, bước a9vào phòng a8ngủ rồi fkhóa cửa 1lại.

“Em 8sao thế? 28Em mở cửa 70được không?”

Anh 3trai ở ngoài 6bcửa lo lắng cagọi cô. a1 © Nhưng tiếng fgọi của 03anh khiến 93cho cô không6kìm nén cđược những eđau khổ 1trong lòng, 7cô trùm 4chăn khóc.

Anh fdùng chìa b8khóa dự 7phòng mở 76cửa lao avào, kéo e1cô dậy, 4ôm chặt 6lấy cô abrồi hỏi:c4″Sao 1thế? Em enói cho anh ebiết có echuyện gì 7nào!”.

Cô csà vào lòng eanh không anói gì và 39tiếp tục 50khóc.

“Vì 5fanh sao? Vì 62chuyện công cviệc của b5anh nên em 5buồn sao?”

Câu 9enói của aanh khiến c1cô phản 3dứng lại. 63 © Cô đã làm 69tổn thương 7Giang Hạo 64Vũ, làm02tổn thương 4chính mình dachì vì một 4mục đích 9clà giữ 3lại công d9việc cho 5anh, giữ d6lại những 6hy vọng 7cho anh.

Cô 6thoát ra 4khỏi lòng 7anh, vừa 58chạy vào 2phòng anh bcvừa nói 4với chính 0mình: “Dọn2đồ đạc, f9đúng rồi, eeđi dọn 24đồ đạc”.

Cô 1dlấy quần 9áo của bfanh nhét 82vào va li, 42không gấp 3gọn gàng 5mà vò vào 54thành một6fđống. Anh 0trai cô đi 3atheo, giữ e8lấy cô alúc đó fcđang trong dtâm trạng dhoảng loạn, 7hỏi lớn: b3″Tuệ 2Nhi, em đang dlàm gì thế?”.

“Thu 4adọn đồ 1đạc, giúp e5anh thu dọn 1đồ đạc, 72anh đi mua 46vé máy bay f9về Mỹ beđi.” 6Cô bị anh 9giữ chặt 35không động 2ađậy được, 22mắt mở d1tròn nhìn 53anh rồi 0khóc, nhưng 7ánh mắt efcô không bbộc lộ 5cảm xúc 4gì.

Anh 4nhẹ nhàng 7kéo cô ngồi 04xuống, đang 15chuẩn bị 6nói gì với 97cô thì có 1tiếng chuông 3điện thoại 00bàn vang 6lên.

Cô b9sực tỉnh 5ekhi nghe thấy 2tiếng chuông, 2biết rằng 20có người a1gọi cho 2cô, vội f8vàng chạy abra nghe. Cô 7dkhông thể fđể anh 4trai cô biết 3achuyện này, 36không thể 0để anh eaphải lo 8lắng cho 4ecô.

Trong 8blòng cô 2có một 23chút hy vọng 1Giang Hạo 2Vũ gọi 3eđến, hy 0vọng anh bcó thể50biết sự 00thật và bgiúp cô cdgiải quyết.

Duy 40gọi điện 7đến từ emột nơi fbrất ầm 6dĩ, có vẻ 3như đang 41ở sân bay. b © Không đợi 1cô lên tiếng, 03Duy lắp 2bắp: “Nhã 9aTuệ, chuyện cgì xảy cra giữa 6cậu và f4Giang Hạo b1Vũ thế? b9Bây giờ f2Hạo Vũ 9muốn bay 9đi Anh, ai 54khuyên cậu 0fấy cũng fkhông được. 7 © Cậu ấy fdầm mưae2cả chiều 1anay và đang fbị sốt!”.

“Bọn 26mình chia ftay rồi.” 30Nghe nói 6Giang Hạo f5Vũ đang 8bị sốt, 49cô cảm e8thấy vô 02cùng đau 5lòng, mắt 7ctối lại 03nhưng cô 72vẫn cần 4nói điều 31phải nói.

“Chia 6tay? Sao lại 13chia tay? bCho dù các 5ccậu chia 6tay hay không a1thì cậu 70hãy mau đến 89đây, lừa 8athế nào 5để cậu e6ấy ở lại 4fcũng được, 0bbây giờ dsức khỏe bcậu ấy 89như thế2không lên 4máy bay được!”

“Mình 9bkhông đến 7được.” 79Cô cắn 32mạnh đầu a6lưỡi mình cđể lấy 5fđủ lý 6ftrí tiếp c6tục giả 0vờ lạnh 9lùng.

Đầu 96bên kia điện 5thoại im 28lặng hồi b4lâu. “Bây bgiờ trời 97mưa to nên 1chuyến bay 73bị hoãn, 6cậu…” 26Duy vẫn dchưa nói 14xong thì dGiang Hạo cVũ hét lên, 3dsau đó điện dthoại tắt.

Cô d3nghe thấy 8eGiang Hạo c5Vũ hét lên 8etrong điện 13thoại: “Gọi bđiện cho 0cô ấy làm egì? Suốt 34cuộc đời anày, mình 6không muốn 27gặp lại 2acô ấy nữa.”

Lúc 63đó, lòng 3cô đã chết. ff © Cô cảm 1thấy tuyệt 2vọng, như efthể có cmột cây 7gậy gỗb2đánh mạnh evào đầu 1khiến cô 73hoa mắt. 9 © Cô bắt fđầu nôn 6như thể 1dlục phủ 7cngũ tạng49sắp rơi ara ngoài.

Anh dbtrai cô chạy 7lại, đỡ blấy cô 4rồi hỏi: d2″Nói 5echo anh biết 20đã xảy 51ra chuyện 75gì? Không aephải hôm 15qua em nói 9chúng ta csẽ không egiấu nhau 4điều gì esao? Có việc 6gì em cứ 2cnói với danh, chúng 1ta sẽ cùng ecnhau giải 04quyết.”

Tư 96duy của 07cô không 45còn rõ ràng enữa, cô 7chỉ cảm c9thấy đầu 0mình có 8muốn vàn0bchiếc kim 26đang xuyên a2vào, đau 77đến mức 5không nghe 1thấy gì 45nữa.

Cô 8tự nói c0với chính 3mình, lúc b9thì nói 98muốn tiếp 77tục dọn 3eđồ đạc 9cho anh đi fMỹ, lúc 9lại nói e8chỉ cần 54chia tay với 4Giang Hạo 9Vũ, anh trai 0cô sẽ không 2bị đuổi ffviệc nữa.

Đột fnhiên, anh 65trai cô giơ atay tát mạnh 7lên mặt d5cô, như 46vậy mới dckhiến cho dcô tỉnh1atáo lại.

“Vấn cđề công 4việc của c1anh có liên 6equan đến 9bạn trai 16của em sao?”

Cô 28bị anh đánh 40nên sợ 6hãi rơi afnước mắt 02và gật 3đầu.

“Gia bađình họ 3không muốn 7các em ở 1bên nhau 9nên lấy c1anh để auy hiếp 1cem sao?”

Cô a8lại gật fđầu.

“Sao dem hồ đồ fathế làm dnhư vậy 8có lấy 91lại được cdcông việc 1cho anh không?” dAnh trai cô 7hơi tức abgiận, trong 96ánh mắt 4hiện lên 80đầy vẻ 9đau xót.

Cô fxúc động c5nói, “Có e6thể, chỉ 1dcần em và 27Evan chia b8tay, anh sẽ adđược quay 87lại làmaviệc. Em 8đi giúp 2eanh thu dọn dđồ đạc, 44anh đi Mỹ drồi sẽ c8biết, tất 2acả chỉ 8dlà hiểufnhầm.”

“Em dgái, sao 53em lại như avậy? Em 9byêu cậu d6ấy không? abVì sao yêu 9ecậu ấy 6lại làm eetổn thương 3đến cậu dấy? Lẽ cnào em không 1dthấy đau 3lòng sao?”

Đau 5flòng, đương 9nhiên cô 1dđau lòng, 9đau đến c6mức sắp 5chết, nhưng 0cô không 4acòn cách 2nào khác.

“Em eagái, anh 04không cần 0em làm như ddvậy, em 7ehiểu không? 87Nếu nguyên dnhân thậtcfsự là như 0vậy, anh 4không cần 28đi làm ở 4công ty đó a4nữa. Anh 4có tay có cchân, làm 7gì cũng 6được, 10không nhất athiết phải 0làm trong 4fngành đó. a6 © Cậu ấy 4arất yêu 9em phải1dkhông? Em 5elàm tổn 9thương cậu 31ấy như athế lẽ 21nào không 11sợ có chuyện 0bgì xảy 3ra với cậu 75ấy sao? fNêu có chuyện agì xảy e2ra với cậu 8ấy thì daem sẽ làm fbthế nào?”

Có 1dthể có 4chuyện gì a8không hay 0xảy ra với 9Evan sao? fAnh ấy đang 88bị sốt!

“Em cfở nhà đợi 64anh, anh đi cmượn xe, 2chúng ta 3sẽ ra sân 8ebay nói chuyện f9rõ rànga3với cậu 24ấy.”

“Không, c4không cần…”

Đáng ftiếc cô 5fchưa kịp 65nói dứt aalời, anh fcô đã chạy 6ra ngoài. 53 © Cô chóng 0dmặt nên7không còn 0fđủ sức 68đuổi theo, d4đành ngồi etrên nền 4anhà, ôm 3lấy hai bchân và 51suy nghĩ7mông lung.

Một d6lát sau, eanh trai cô 28mượn được ccmột chiếc 42xe chở hàng 0nhỏ của dfnhà hàngffxóm. Anh e7kéo cô ra ckhỏi cửa, 8đưa cô b8ngồi vào 7xe rồi lái e4xe ra sân 4fbay.

Trên 7đường, 1cô không engừng yêu d0cầu anh bđừng đi, e4càng đến agần sân ebbay, cô càng0fcảm thấy 4lo sợ.

Chắc 44chắn người f9thân của 24Giang Hạo 7aVũ đều 78có mặt 6ở sân bay, fbnếu thấy 2cô đến3giải thích fvới Giang 6Hạo Vũ, 1họ sẽ 1rất tức 1cgiận, cô ckhông đủ 8sức gánh fchịu hậu4quả. Cô 6chy vọng 9anh trai cô 2sẽ về 8Mỹ làm b7việc, hy 95vọng Giang ceHạo Vũ bsẽ chọnc0một cô 2cgái tốt 13hơn cô, evì hai lý e6do đó, cô b2không thể 26đến sân cbay, không a2thể xuất0hiện trước d0mặt Giang adHạo Vũ.

Ngoài bctrời mưa akhông ngừng erơi, gió dcgào thét, ctầm nhìn 07rất ngắn, 4eđèn phía 83trước xe 1hầu như efkhông còn a3công dụng.

Cách 4sân bay khoảng 45một cây 06số, cô 39cảm thấy 57hốt hoảng 11hơn. Cô bfkéo tay anhetrai, khóc e0và nói: 2″Anh, 4achúng ta 4quay về 2được không? 48Chúng ta 1quay về efcoi như chưa 08hề có việc 8gì xảy d8ra, coi như 68em chưa từng 9có bạn ctrai. Anh, 7em sẽ đi eMỹ với6canh được 3fkhông? Chúng fta cùng đi 0Mỹ và không 34xa nhau nữa.”

Anh aftrai cô quay 5đầu lại 8nhìn cô, 9lắc đầu 2một cách 2cdứt khoát.

Đột enhiên có 7tiếng sấm 8evang lên, 9sét đánh 96ngang bầu bftrời, cô 3bsợ hãi 0cđến mức 6hai tay run brẩy, bám 7lấy tay 0acầm vô c6lăng của 5banh trai, 1chiếc xe 71bắt đầu e8chạy xiên b3sang dải 1phân cách.
Anh a4trai cô hoang 7mang bẻ 1tay lái để 3xe chạy fvề đúng 5elàn đường, a3nhưng lâu c0rồi không b3lái xe nên 00anh hơi mạnh 2tay, chiếc fxe chạy 50thành hình 4chữ S.

Đúng 2lúc đó eecó một 23chiếc xe 29tải chạy 7engược lại, 66vì mưa bão 3nên không dnhìn rõ76phía trước.
Có dmột ánh 3sáng mạnh 19làm cô lóa emắt, cô bsợ hãi 7hét lên, 4sau đó là b2tiếng va 25chạm rất 07mạnh, chiếc 96xe chở hàng 42bay lên và 2rơi xuống 03bên đường.

Thời 2gian như fngừng trôi, 8dcon đường 3ra sân bay 23trở lại 7yên tĩnh.

Cô 1bkhông biết 9egì nữa, 4mưa nhỏ 2edần, gió ethổi tan c3đi những 75đám mây 0fđen u ám,27ánh trăng 31soi sáng cbầu trời b4đêm. Có e9một chiếc 06máy bay bay 1ngang qua, 5không biết fđến vụ 29tai nạn 7bđáng sợ 4bdưới mặt 0đất.

Khi acô tỉnh bdậy sau 3cơn hôn 3mê dài, 0sự việc 9đã trôi 2qua được 45hơn một 7tháng.

Bác 26sỹ lo tình 9etrạng của 5cô chưa 3ổn định bfcó thể 7bị shock 44nên giấu 1cô việc 1banh trai cô b7đã mất eangay tại 8hiện trường a7trong vụ 50tai nạn 3đó, chỉ 7nói với 45cô anh trai a1cô bị thương 6giống cô, 7đang được 14điều trị 4ở phòng 6bên cạnh, c1không hề 2nguy hiểm 8đến tính 8mạng nhưng 4không thể 23ra khỏi d0giường a8để đến athăm cô.

Họ c0giấu cô 6không được f3lâu, khi ecô có thể 7tự mình dra khỏi dgiường, e6cô phát 51hiện raebác sỹ 0điều trị 9đã lừa 3ccô.

Khi 3nhìn thấy 7fhộp tro 4cốt của banh trai, 84trong đầu d0cô không a0ngừng hiện 16lên câu06nói: Chính 6dcô đã hại echết anh 1trai, chính 2cô đã hại 1fchết anh 1trai, chính 94cô. Vì saoa8người chết dđi không 0phải là 1cô? Lẽ 8ra phải 89là cô mới 6fđúng, vì 1sao anh trai 0cô bấtfhạnh như 4thế vì 8sao anh lại fphải chết d2thay cô?

Cô 3dường như f1phát điên 3eđẩy hộp btro cốt 3ra, không 5tin đó là fcủa anh 5trai cô, a0cô không 55tin anh trai dcô đã chết, 5không tin 11cô không 2còn người 05thân, cô 0khóc, ngồi1fthu mình f5ở góc phòng, e5không ngừng c0nói nhảm, 24đầu óc e1cô không 0còn tỉnh ctáo nữa.

Tình 4trạng của fcô rất 48xấu, tinh 5cthần không d2ổn định, 0các vết athương trến dngười bị1dcô cào cho 4tóe máu. f © Lúc y tá 0ccủa bệnh 5viện nghĩ 3rằng cô e4đã phát 92điên thì eđột nhiên eacô tỉnh 0dtáo trở alại, cảm bgiác đau 3đớn trên dcơ thể 9dkhiến cô b4quay về 4hiện thực. 4 © Nhưng nghĩ 6đến anh e9trai cô lại fđau đớn 4không sao 4chịu nổi.
Hơn 3một tuần 77trôi qua, 8cô dần 1cdần chấp ecnhận việc 15anh trai cô 4đã mất, catâm trạngb3của cô 8abình tĩnh 7hơn rất fdnhiều. Nhung 1khi y tá 5cảm thấy ethở phào 7cnhẹ nhõm 1thì có chuyện 6xảy ra.

Cô edvô cùng a7căm ghét fbản thân b4mình, hận 8arằng vì esao mình 1không chết, fnhân lúcf8y tá không 7để ý, 0bcô dùng 5một miếng 5ekính vỡ 3cứa vào 7động mạch 17cổ tay trái 1của mình 2crồi bình 95thản đắp bchăn lại, 4fngủ thiếp 11đi.

Nhưng 9khi cô mơ 3hồ tỉnh 78lại, thấy 0cmình vẫn 5còn sống, 22tinh thần bcô bị kích b7động đến 9mức phải 42dùng thuốc 0bmới có 7bthể giúp a3cô trấn 7tĩnh.

Những dngày sau ađó, cô 1ccòn có ý 01định tự 7sát mấy alần nữa, fbác sỹ 7không còn 3cách nào eekhác đành 0mang tất ecả mọi 0dđồ vật 6trong phòng 42cô đi, đồng 81thời cử 5một y táađặc biệt f9ở bên cô dsuốt cả 5ngày. Cô 32biết mình 6fkhông còn 69cơ hội 2để tự 43sát nên 0nằm yên 7lặng trên fgiường, 1không nói 3gì, không cbộc lộ 5bất kỳ c5cảm xúc 1nào. Chỉ fbcó một4bmình cô 0biết, cô 18đang đợi, 89đợi đến 8dlúc có cơ c1hội được fchết.

Cuốỉ 5ecùng có fmột ngày, f0nhân viên 5y tá bị 9đau bụng, e3thấy cô 84ngủ say 4bnên vào 4dnhà vệ 81sinh một elát. Cô dtranh thủ 3cơ hội dđó, chầm 11chậm leo 6lên nóc 21nhà bệnh 9dviện.

Cô bbngồi trên c1mép trần 8nhà, ngẩng 5đầu nhìn 81bầu trời, ddtóc cô dài abay trong 86gió, cô1nở một 3nụ cười emơ màng.

Cô 6không nghe 32thấy tiếng 5dmọi người 2đang la hét 0eở phía 3adưới, không dnghe thấyanhững lời c8nhân viên acy tá lúc 6đó đã 4theo cô lên 71đến nơi 85để khuyên enhủ cô. 22 © Cô vẫn18nhìn lên 30bầu trời f0và không ccó phản 44ứng gì.
Trong atâm tưởng, 2cô nhìn athấy bố cemẹ cô đang 6đón cô 4lên thiên 5đường, dđưa cô 8rời xa thế cgiới đau 9akhổ này. 5 © Cô chớp 8mắt nhìn 2lên bầu dtrời, có 9ảo giác 8bđang nhìn dthấy cảnh 9bbố mẹ 8cô cưỡi e7mây xuống dvới cô.

Bỗng fnhiên, cô 69cười rất 97vui vẻ, e7trên khuôn amặt trẻ 34trung nở 5amột nụ ecười trong26sáng. Cô bnghiêng người avề phía 3etrước, 3đứng dậy dtrong tiếng 1hò hét của 0amọi người, e4có lẽ, bchỉ cần f5cô bước flên một 4bước là 0acó thể 2vĩnh biệt fathế giới 93này.

Bệnh cviện đã c6báo cảnh 7sát, phía 8cdưới một 60chiếc đệm 4không khí 81được trải cra.

Mọi fngười lên 09trên nóc bbnhà đông 9adần, không 4chỉ có 8cbác sỹ, dy tá mà 88còn có rất7nhiều cảnh a7sát. Một 2người cảnh a9sát già 8cẩn thận f6bước lại 5gần và dbắt đầu bnói chuyện 6với cô.

“Cô egái, cô 82vẫn còn 8trẻ, có ađiều gì 2nghĩ không 1thông sao?”

Cô 1dkhông bộc 0flộ cảm 3xúc gì khi 8dthấy ông b8bước lại 59gần, nhưng 32chỉ cần 2aông tiên 3clên một 91bước cô 80cũng sẽ 47tiến lên 4phía trước 7bmột bước. b © Nhân viên dcảnh sát dgià đành1đứng nguyên achỗ cũ, 9tiếp tục 0khuyên giải.

“Cô agái, cô 5vẫn còn 3có người 37thân phải cakhông? Vẫn 7còn có bạn 6bè phải 2không? Nếu 8mọi người 30biết được 8cô có ý ceđịnh này, 88họ sẽ 5rất buồn! ccHọ sẽ 8đau khổ, ađau khố bsuốt đời, b3vì chết 4không đáng fsợ, chết arồi sẽ 8không biết 3gì nữa, cccòn người6sống sẽ f1sống trong eađau khổ. f © Lẽ nào 74cô nhẫn 0tâm để ebmọi người cđau khổ 3vì cô? Cô 8nhẫn tâm 7sao?”

Giọng engười cảnh 4sát già fđều đều fcnhư đọc b8sách nhưng acô không 32bỏ sót a9chữ nào.17 © Cô quay đầu 07lại nhìn công hỏi 0bkhẽ: “Vậy b9sao? Người d6sống sẽ bđau khổ 27sao?”.

Người 4ecảnh sát dgật đầu, 1có vẻ như 1không hề f1có ý định 53lừa cô.

Cô 1quay người alại, sau fkhi leo lên 6nóc nhà, fccô không 53còn đủ d7sức nữa, 24cô ngã xuống 4và ngất fđi.

Cô c6không muốn 10làm gì, 7yên lặng 2suốt cả 79ngày và 0chấp nhận 6sự điều 14trị của c3bác sỹ. a © Thời gian btrôi qua, 1hơn bốn 62tháng sau, 68cô hồi 6phục sức 6khỏe và 5fvề nhà.

Cô acắt tóc, f0đem chôn acùng tro 3cốt của b0anh trai bên 4dcạnh mộ dcủa bố 34mẹ, sau fcđó bán 17nhà để 15bồi thường a6tiền xe 69cho nhà hàng 4xóm, trả 6hết nợ enần. Cô 4tìm trong46giấy tờ 8của mẹ fđể lại 6dcách liên blạc với 81bác của 65cô, làm 4ethủ tục 5bdi dân và dvề nhà 4bác ở Hàng 32Châu, Trung 2cQuôc. Lúc 3fđi, nhà 5chàng xóm 92hỏi cô cđi đâu, 8cô nói đến bbMỹ ở cùng d9anh trai.

Thật 7ra cô có f6thể ở blại Singapore enhưng cô 23không muốn 07vì ở đất 9nước này e0cô đã trải fqua biết 17bao đau khổ, c7cô hy vọng 5có thể 38chọn cách 2nào đó 83để trừng 5phạt bản bthân mình, 5bgiống như 51người cảnh cesát già ccđã nói, bdcả cuộc fđời sống 9trong đaud9khổ.

Cả 6cuộc đời 77này, cô 7sống tiếp 8là vì đau 8khổ, muốn efdùng đau 0khổ chuộc elại những61tội lỗi 3đã gây 75ra và có acơ hội a1được gặp 5lại người dthân của 78cô trên 98thiên đường.

Đến 2Trung Quốc, easống nhờ 2ở nhà người ekhác, cô 7ađổi tên 3thành Lâm 9Mặc, tiếp 1tục học e2rồi lao ađầu vào fđi làm, 2tất cả btiền kiếm cđược cô dđều đưa 5cho bác, 2coi như đó 2là tiền a4cô ở nhờ 2nhà bác.

Cô 9luôn sống 12yên lặng 8và cô độc, 3không kết b2bạn giao 4lưu với 0ai, hàng 2dngày saudkhi đi làm fvề, cô enằm trên 56giường, 01ôm chú gấu cPooh Giang 7Hạo Vũ 74tặng cô, 9nhớ lạicnhững sai 4lầm của a6mình và dachịu đựng 9cảm giác dđau khổ 91trong lòng.

Dần ddần, cô 6nhận ra 92mình có 3cđiều gì e1đó rất 3lạ. Cô fcảm thấy 9máu trong cngười mìnhdchảy một 02cách bất bthường, 22tim cô như 7bị cào 05xé. Cô không 52khống chế 9fđược nhịpfthở, không 8akhống chế fađược cơ cthể, thậm echí không 98không chế 6được cảm 1xúc củafmình. Tình 9trạng này 9xuất hiện 89ngày càng 64thường dxuyên và 7enghiêm trọng dhơn khiến 08cô không 1biết phải 1clàm thế bnào.

Cho eđến một 2ngày, cảm 3thấy rất bbkhó chịu, f6vô tình 9cô làm rơi 3một chiếc 61cốc thủy7tinh xuống 2nền nhà, 3cô ngã xuống, 7bị những 27vết thủy a4tinh võ cứa bevào người d6chảy máu. c © Điều kỳ dlạ là vào 07lúc đó, f8cảm giác 0khó chịu 0đột nhiên fbiến mất.

Cô 1tiếp tục a3thử vài dlần và e4phát hiện 6ra đó là c9một cách 1rất tốt eđể giải 74tỏa cảm d1giác khó cchịu. Từ 1dđó, mỗi 68lần lâm 6vào tình 7trạng như 7vậy, cô 8lại dùng f3sao sắc fcứa lên98da mình, b4nhìn máu 8chảy ra 3từ miệng 35vết thương. b5 © Khi cảm 5giác khó b7chịu hoàn 69toàn biến emất, cô 7tự bôi 4thuốc và fbăng vết 42thương một f1cách chuyên 36nghiệp như 95một bác 43sỹ phẫu 8thuật thẩm bmỹ.

Đương 2nhiên, không f4phải chỗ 40nào trên 0fcơ thể 3cô cũng 9có thể dbáp dụng 2cách chữae7trị đó, 33ngoại trừ fnhững vùng 2da không fche đi được, 8trên bụng, btrên lưng 96cô, những 4phần da 2thịt nào 7mà hai tay acô có thể fchạm đến 3ađều không 04còn lành f1lặn. Vết 74thương cũ fvừa lành, a2vết thương 2mới đã 3exuất hiện, 85dần dần 4các vết fsẹo không3thể mờ 8đi được fanữa.

Cô b1vẫn bình 5thản sống 79như thế 0nghĩ rằng acó thể 52tiếp tục daduy trì tình 4trạng đó 02mãi mãi. 01 © Trên cổ 4tay cô có 33đeo một d5chuỗi hạt 44lấy từ fecửa Phật, 77đó là món 0quà bác 2dgái tặng b7cho cô khi 98cô trở 7về, hy vọng dcô có thể 03từ bỏ 60mọi đau 9thương trong 9lòng đểbdũng cảm 13sống tiếp. 35 © Cô không cdcần đến 0công dụng 8ccủa chuỗi 1hạt đó, 68cô chỉ 4cần nó7giúp cô cche đi vết asẹo đáng 3sợ trên 1cổ tay trái 5ecủa mình. a © Cô không fthể để cdai biết5bí mật dnày, cô 9giấu vào 8btận sâu 0trong tim, 03hàng đêm 2nhớ lại 9và đau khổ, 4rồi tiếpbtục tự 6hành hạ bmình.
Nếu 47không gặp 36Tô Á Nam 8bở một 6cửa hàng 9phục vụ 88đồ ăn dnhanh, có 82lẽ cô sẽ ftiếp tục 27sống như e8thế cho 5bđến khi anào cô không 6còn chịu 99đựng nổi 8nữa.

Lúc 3đầu, cô 78không thích 1làm việc d9cùng Tô 8Á Nam vì 1Tô Á Nam 4sông rất avui vẻ giống95hệt cô 1atrước đây, bcô sợ cô 1không chịu cnổi. Cô 38biết Tô fÁ Nam cũng 22không thích 2ccô vì nghĩ acô xinh đẹp 98và kiêu 7engạo nên 7ekhông thèm 3để ý đến 26ai.

Tô dÁ Nam là cmột người c3sống nhiệt 1tình, thẳng 0thắn, quan 46hệ rất dtốt với dmọi người.88 © Chỗ nào 1có cô ấy 83chỗ đó 4cvang lên 9tiếng cười 05nói vui vẻ, a9ngược lại, 59cô là một 39người cô 81độc, luôn damột mình 5thu dọn 9dbàn ăn, 72mang thức 3ăn cho khách, erửa hàng f0đống bát 7ađĩa. Không aai giúp đỡ acô vì cô 0không cần 0ai giúp đỡ.
Trong ebmắt của emọi người, 1cô là một 31người đẹp 48lạnh lùng, eđi một emình, về 2emột mình.

Cho 2đến ngày 95hôm đó, 9trên đường 74đi làm về 4dbước qua dbmột ngõ cnhỏ, cô 7athấy Tô37A Nam giúp 2đỡ một d6học sinh 3nữ đang 6bị nhớm 9côn đồ 71bắt nạt. 1e © Lúc đó 4cô nghĩ, eTô Á Nam 9sẽ gặp 19phiền phức edvì nhớm ecôn đồ ceđó có thế b7lực đằng c4sau nâng 06đỡ và fbọn chúng cdquen biết 55ông chủ fcủa một 3tổ chức 4cxã hội 5dđen.

Lúc 8đó cô không fddừng lại, 12đi thẳng baqua con ngõ 9nhỏ. Việc 17này không 1fliên quan8đến cô, 4cô không 62cần tham 99gia vào vấn ccđề của 23Tô Á Nam, 4cngoài bản 3thân mình fra cô không 6dcòn quan b3tâm đến 2người nào d5khác.

Nhưng 03hôm sau, 2khi thấy 1Tô Á Nam 97bị nhớm 53côn đồ bbao vây, 0akhông kịp 0suy nghĩ,3cô cầm famột chiếc 6agậy gỗ 0ở bên đường, 88dùng hết aasức lực 34đánh một atên đứng e3ở ngoài 87cùng. Đầu chắn bị 0cô đánh 05cho chảy 0dmáu khiến btất cả 4những người 9có mặt5đều ngạc 4nhiên, Tô dcÁ Nam nhân 2cơ hội cđó bắt cđầu đánh 6lại bọn 1echúng, một 4cuộc hỗn achiến xảy 4ra.

Kết 5cục rất bbuồn cười, 0những tên dcôn đồ 2adày dạn 9ckinh nghiệm 5bđột nhiên 5bị hai cô7dgái đánh 01cho không 1bcòn mặt 8mũi nào b6và bỏ chạy.

Cô adcảm thấy 2erất lạ, fhóa ra đánh 30nhau là một 3việc rất 3dthú vị, 3trước đây ecô chưafbao giờ blàm như 96vậy. Cô 58nhận ra femình đã bthay đổi, 76không giống fcon người 75Chung Nhã 3Tuệ trước 7kia nữa. 8 © Như thế 9ccũng tốt, 63đây là 87kết quả 8cmà cô mong 85muốn, Chung 09Nhã Tuệ abđã chết 4rồi, mái ftóc dài 8của Chung 36Nhã Tuệ 0đã được bchôn cùng6anh trai anh cbvà bố mẹ, 62người đang bsống để 92đền tội fcho những c6sai lầm ccủa cô e7là Lâm Mặc.

Bọn 6ecôn đồ 1chạy rất anhanh, thoáng 1chốc đã 90không còn fthấy bóng 28dáng chúngc3đâu nữa, fcô vứt facây gậy drồi quay dđầu bỏ 34đi. Lúc 1anày, Tô 6cÁ Nam hét 85lên sau lưng67cô: “Này, c5làm bạn 2anhé!”.

Cô e8quay đầu 61lại không 1nói gì, a2nở một 9nụ cười. d © Khi cô vẫn 9fcòn đang 6ngạc nhiên evì thái dđộ của amình thì 29nhận ra 2Tô Á Nam 2đã quyết 0định coi d6cô là người 1cbạn thând9suốt cả 6cuộc đời.

Sau 2đó, họ 3cùng nhau 63học tập, eccùng nhau 0cđi làm. 34 © Tô Á Nam 5rất thích 75hát, họdcthường 0xuyên tham 8gia các cuộc b2thi để 11kiếm tiền, acuộc sống erất đơn 0bgiản và 0avui vẻ. 9 © Còn cô, 3bmặc dù 4ở bên Tô 1Á Nam nhưng 4vẫn không 0quên mục 33đích sống 7ccủa mình, 3cô không cbị ảnh 1hưởng bởi 1dtính cách 0akhoáng đạt ecủa cô fấy. Cô dche giấu ctất cả 0mọi bí 66mật của amình, cô 24nói với 4dTô Á Nam 7mình một fđứa trẻ 9mồ côi 3sống cùng14với bác eở Hàng 3Châu từ 62nhỏ.

Vào 3năm chuẩn 6bbị tốt 25nghiệp, ebTô Á Nam 7nói muốn ftham gia một b7cuộc thi 8hát ở Thượng 8Hải. Cuộc cthi này không 8giống các 5cuộc thi 6họ đã 0ctham gia, 7angười giành4giải nhất 0sẽ được 1ký hợp ađồng giá atrị một 75trăm nghìn 39nhân dân 89tệ với 9công ty ca3nhạc. Cô 3biết Tô fÁ Nam rất 7thích ánh bđèn sân 10khâu nên 6bcùng cô 1ấy đến 3ThượngeHải, thi d8qua rất anhiều vòng, f3cô vẫn 10nghĩ Tô 05Á Nam sẽ 3giành chiến c5thắng, không 25ai ngờ cô 3bđứng đầu 6fcuộc khi 9và giành 13được hợp 1ađồng.

Cô ekhông muốn aflàm nghệ 98sỹ, ca hát 9ckhông phải 2là niềm 2cđam mê quá 9lớn của 4fcô, vào 7giây phút c8cô đổi 4etên mình 3thành Lâm bMặc, cô 3đã không ecòn mơ ước 03và sở thích bbnào nữa. 3e © Vì thế, 8acô thuyết 2aphục tổng aegiám sát a8bộ phận ceâm nhạc 3dcủa công 40ty để cô fchuyển nhượng bhợp đồng 8cho Tô Á eNam, cô sẽ 3làm trợ 7lý cho cô 2dấy, cùngccô ấy vượt fqua mọi cvất vả ekhó khăn 76trên con 79đường 20nghệ thuật cđể giành fđược ánh bfhào quang 6như mong dước.

Những 5ngày ở eThượng 1Hải, cô b7tình cờ 4quen bác 4sỹ tâm 9lý Chương 9dVận, biết bfnhững cảm egiác khó 37chịu của 46mình là 4ctriệu chứng 0của bệnh dtrầm cảm 3và tìm ra 0được loại1fthuốc giúp ccô không bccần tự 8cứa lên 24da thịt bmình nữa.

Cô d3không muốn 5Chương Vận a6điều trị c6cho cô nhưng adthường dxuyên đến 6chỗ cô aấy để 1ecó thể f7ngủ ngon, 1flấy thuốc edo cô ấy ekê đơn 87và bắt b3đầu một cmối quan 0bhệ không crõ tên với 63Chương Vận.

Vài 7cnăm trôi f1qua, số 6ephận của 2cô bắt a8đầu chuyển 69sang một bdbước ngoặt 74mới khi3gặp lại 4Giang Hạo cVũ. Tất 94cả đều 67do vận mệnh 49sắp đặt, cvới lòng ehối lỗi, ccô muốncgiúp anh 28hoàn thành b3ước nguyện 3và có được 46hạnh phúc 74như cô mong 33muốn.

Đáng 5tiếc, cô d6đã thất 9bbại, vì 93thế cô aakhông cần 9tiếp tục 5tồn tại enữa.

Cô esẽ yên flặng ngủ fanhư thế 2này rồi 7ngừng thở, b7không cần 9ebiết linh 7hồn cô 54sẽ bay lên ethiên đường 38hay rơi xuống a3địa ngục.

Cô 69sẽ rời 7fxa thế giới 6này, thế 23giới đã 9bbị cô làm 1cho đảo 91lộn.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+