Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu anh là ước nguyện cả đời không hối tiếc- Chương 20 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 20: Từ bỏ

 

… 75 © Cô từ bỏ 2sinh mệnh, f1tri giác 5cvà tất 0cả; còn aanh từ bỏ 8danh lợi, 26sự nghiệp cđể có9cô.

Bỗng 0nhiên Lâm 4Mặc cảm dthấy vô 2cùng khó 2chịu, máu adtrong người 03cô chuyển 8động nhanh 9lạ thường, 94có vật gì bđó chặn 3trong ngực 7khiến cô 6không sao 4thở được. 7 © Máu trong acmiệng cô aphun ra.

Bách 5dVũ Trạch 16ngồi sau 2elưng cô, 8giây phút 0enghe những 5lời cô nói, b9cậu cảm b6thấy trong 74lòng mình ccó thứ gì 08đó đang 6fchết đi e5khiến cậu 5fđau đớn.

Cậu, dTô Á Nam 9cũng như 1Secret đều 0không ngờ bdLâm Mặc 18chính là cChung Nhã 85Tuệ, mối actình đầu 7dmà Giang Hạo cVũ không bsao quên được.

Chẳng 5trách họ 8eluôn có sức 5hút với 5nhau, chẳng atrách họ eđều không 9kiềm chế47được bản dthân mình. 2 © Họ yêu nhau 52nhưng bị asố phận f9đùa giõn 1và giày vò.

Cậu 4đứng dậy 6nhưng không 6thể bước 5đi. Cậu dmuốn lại egần Lâm 3Mặc, nói 26với cô ấy2rằng cô feấy rất ddngốc khi 3tự đem tất ccả mọi 2dbất hạnh 9fđổ lên 25đầu mình, 7rất ngốc 5khi không e4ngừng tự 63giày vò bản 1thân để among giảm dnhẹ được 6tội ác như 1fthế. Cô 89là người 6thông minh, 6fvì sao lại c6nghĩ không edthông như dcvậy?

Bỗng 9bnhiên cậu fcảm thấy 5dLâm Mặc 2có điều bgì đó không bbình thường, a0người côekhông ngừng 8co giật.

Cậu aahoang mang achạy lại, 2một chất 3flỏng màu 33đen chảy 05xuống nền 8nhà, trên5agiường, 6trên người 9cLâm Mặc 3và không 34ngùng chảy 1cra từ miệng cacủa cô.

“Lâm 40Mặc, Lâm e7Mặc, chị 5sao thế?” e1Cậu ôm lấy ccô gọi lớn.

Chương 01Vận từ dngoài chạy 7fvào, bật 9đèn, thấy 74chỗ nào 84cũng có máu 5dthì giật dmình sợ b9hãi, “Sao 9dthế? Cô fấy sao thế?”

Bách 2Vũ Trạch 3hoang mang 63lắc đầu, 1enhắc cô 1mau gọi xe 12cấp cứu 6crồi tiếp c1tục gọi0tên Lâm Mặc.

Lâm 2Mặc nghe 5athấy giọng 8nói của 3Bách Vũ Trạch, 34cố gắng e7mở mắt.

Cô 9nhìn cậu 7và cười. 80 © Cậu chưa b0bao giờ thấy ecô cười 0như thế, 6một nụ 4cười ngâyeethơ và hạnh 0dphúc, cô 5nói nhỏ 2nên cậu 24không thể 9nghe rõ.

“Mẹ 3nói, người 44có bí mật… 43 © không thể 23lên thiên 6đường, ftôi đã nói 62ra, liệu… 4a © liệu tôifacó được alên thiên 2đường 21với họ dkhông?

“Không, akhông thể, dchị không fathể…” b3chữ “chết” 27dừng lại fetrong cổ acậu, không ebthể thốt 3bthành lời. e © Cậu rất 17sợ nếu 8cậu nói 9ra, điều 1đó sẽ dtrở thành 2hiện thực.

“Evan…” 05Lâm Mặc a2khẽ gọi 9một cái dtên khác, d2đưa tay 62chạm lên 6cmặt Bách f6Vũ Trạch.

Bách 3Vũ Trạch d2ngạc nhiên, dvừa lấy cđiện thoại b4trong túi 56vừa nói f4to với cô: 9″Để 5fem gọi điện 5acho Giang Hạo 2Vũ, anh ấy 13yêu chị, eanh ấy luôn 51yêu chị 26nên không 5thể để4echuyện gì 54xảy ra với 1chị.”

Đáng 50chết, điện 1thoại của fcậu đột f1nhiên hết 0bpin.

Lâm e0Mặc không 6cnghe thấy 1cậu nói e5gì nữa, 6cậu chỉ 4thấy môi 84cô hơi động 3đậy.

Lâm 61Mặc cảm 53thấy Giang fHạo Vũ đang 4hôn cô, anh 4nói: “Tuệ 0Nhi, anh yêu 09em, mãi mãi.”

Cô 1amỉm cười, 0nhắm mắt 77lại: “Evan, 8em cũng yêu a3anh, mãi e6mãi”.

Trời 9đã sáng 7hẳn, Giang fbHạo Vũ và cdTô Á Nam 3về đến 1Thượng Hải, 91lái xe hướng fevề nhà Lâm aMặc.

Chuông fđiện thoại dacủa Giang 7Hạo Vũ vang 6lên, anh thấy 95hiện lên 8bmột số 9lạ, hồ3nghi nghe máy.

Trong 0điện thoại 0có tiếng 7còi cấp 4cứu gấp 4dgáp và giọng dnói của 0eBách Vũ Trạch1đang cố cgắng nén 0khóc.

“Hạo 1Vũ, anh mau fđến bệnh eviện Hoa 2fSơn, nhanh 5dlên, có chuyện ebxảy ra với 27Lâm Mặc c8rồi.”

Giống anhư sét đánh 61ngang tai, 0điện thoại 5trong tay anh b6rơi xuống.

Có 30chuyện xảy 6ra với Lâm aMặc rồi, 0eđúng là 44có chuyện 1axảy ra với 1cô ấy rồi? 4Trước mắt 56Giang Hạo eVũ hiện 0lên màu đỏ 59của máu, flinh hồn danh như lìa 5ckhỏi cơ 02thể.

Chiếc 7xe cứu thương 4hú còi lao bnhanh đến 0bệnh viện, afBách Vũ Trạch 0trả điện 9thoại cho 88Chương Vận, fcầm chặt bblấy tay của 2Lâm Mặc.

Cậu 9rất sợ, 80nỗi sợ 3hãi như một 46bàn tay bóp 7chặt lấy 58cổ cậu 92khiến cậu 3không sao4thở được.

Hai 5tay cậu vẫn d0còn máu của 7Lâm Mặc 70nôn ra, màu 4máu tươi 63như đóa 05hồng tuyệt8đẹp đã 1hết sinh 1khí và đang cdần khô clại.

Cô a3ấy sẽ 6không sao, a7cô ấy không e5thể tàn f0nhẫn để fcho cậu có 6cảm giác 6tuyệt vọng ebnhư sắp 0rơi vào một 2cơn ác mộng e9một lần 1nữa.

“Giang 34Hạo Vũ đang dđến, chị desắp được ecgặp anh ấy 9frồi, chị 6phải cố a0gắng, em dexin chị, 9fcoi như em 4đang cầu 4exin chị.” fbTiếng nói fcủa cậu 87nấc nghẹn, 6dChương Vận fở bên cạnh 8khóc không 49thành tiếng.

Bác d8sỹ không 3cngừng tiến e8hành cấp 04cứu, nằm 8trên giường 1bệnh Lâm e2Mặc không 90có phản afứng gì, fdtay cô đang 34lạnh dần.

Lúc 8xe cứu thương e7vào đến bbệnh viện, 3bxe của Tô baÁ Nam cũng 8bdừng lại 2ở đó.

Giang aHạo Vũ nhìn athấy hai 4nhân viên cy tá xuống 1xe, lấy cáng bđỡ cố 4định lấy4giường rồi 9chạy vội 6về phía 3phòng cấp fcứu. Anh dcũng nhìn ccthấy Bách 8Vũ Trạchfxuống xe, 7theo sau có emột cô gái.

Anh drun rẩy không e6mở được b4cửa xe nên 8Tô Á Nam 5phải giúp 3anh.

Anh bcra khỏi xe, 9flao về phía 5phòng cấp bcứu, trên fđường 5canh bị ngã 0amấy lần fnhưng không acảm thấy ađau, anh 83đứng dậy 6và tiếp 91tục chạy.

Nhưng 69anh đến 2chậm một 2bước, khi 9đến cửa b8phòng cấp bcứu, cửa 5đã đóng 96lại.

“Rốt 5cuộc có 48chuyện gì 66xảy ra thế? 8Mãi mà không dliên lạc 17được với 11hai người, cbvì sao lại 5có chuyện cxảy ra với 5Tiểu Mặc?” fTô Á Nam ablo lắng hỏi 9Bách Vũ Trạch.

“Lâm c1Mặc uống eMaprotiline 56quá liều.” baChương Vận crất ân hận, 7cô không 16phát hiện26ra sự bất 3thường của cLâm Mặc, 79nếu Bách 5eVũ Trạch 9không ở acùng cô ấy 5thì cô đã4trở thành 86hung thủ 1dgián tiếp 3giết chết 0Lâm Mặc 4rồi.

Tô fÁ Nam không 8hiểu về ethuốc, nét e2mặt rất choài nghi.

Bách 55Vũ Trạch 62hít thở 32thật sâu brồi giải fthích: “Maprotiline 2là thuốc fchữa bệnh dbtrầm cảm, 66Lâm Mặc abị bệnh 4trầm cảm drất nặng, 4đây là 89bác sỹ tâm 93lý của chị 25ấy”.

Tô d2Á Nam lặng 2cngười. Cô 87không thể 8fhiểu Lâm 82Mặc và bệnh 5etrầm cảm a9có gì liên5aquan đến 7nhau. Mặc 1dù tính cách f3của Lâm c6Mặc luôn 2clạnh lùng cfnhưng chưa 9bao giờ thấy 5cô ấy có bphản ứng 9gì bất thường.

Vì 02biến cố 5đó sao? 7Trong một b7ngày, những 37người cô 2fyêu nhất eđều rời ffxa nên cô9mới mắc 9căn bệnh ectâm lý này?

Cô 1cvẫn nghĩ d1mình là bạn 05thân nhất 77của Lâm 1aMặc, hóa 8ra cô không ebiết điều fgì cả, chỉ 8ayên tâm nhận 57sự chăm 9sóc của 21Lâm Mặc, 6thậm chí 3cướp cả 0người cô 5ấy yêu8thương nhất. 0 © Tô Á Nam ckhông thể 45chấp nhận acách giải 5athích này, 8cô không e6còn sức 9alực dựa 74người vào 68tường, nước 1amắt cô không 8ngừng chảy 5dài.

Giang 23Hạo Vũ không benghe thấy fcuộc nói 32chuyện của 9họ, anh cố cgắng đập 6cửa phòng 9cấp cứu 2bđể được 9ở bên Lâm aMặc, anh b7đã bỏ 72lỡ mười 3mấy năm eở bên cô,a7anh không c4thể tiếp 84tục chịu 0đựng điều c5này dù chỉ atrong một c4giây.

Cửa 8cmở ra, bác 5sỹ thấy edáng vẻ fđiên cuồng 54của Giang 8Hạo Vũ liền etrách: “Làm 4gì thế? 44Người nhà 2đợi ở 4bên ngoài, 4alỡ việc ccứu người 8thì làm thế 9cnào?”.

Giang 60Hạo Vũ không 75nghe thấy 8dgì, không 7nhìn thấy bagì, anh chỉ 8bcố gắng 41chen vào trong 77phòng để 7cở bên Lâm 1fMặc.

Chương 06Vận và Tô efÁ Nam giữ 6anh lại 62nhưng vô 0ích, anh 2rất khỏe, bngay cả bác 5sỹ cũng 6bsắp sửa fkhông ngăn b0anh được b7nữa.

“Chú 31Triệu, xin 0dchú để 7ccho anh ấy cvào, có anh b0ấy, Lâm 7Mặc sẽ ecó nhiều 9ý chí sống3hơn.” e7Bách Vũ Trạch 8nhận ra vị 3bác sỹ chính 8là bố của b5bạn cậu, dcvội vàng bxin giúp Giang f4Hạo Vũ.

Bác 6esỹ Triệu 5nhìn khuôn 56mặt đầy anước mắt 28của Bách 0cVũ Trạch 3rồi lại 07nhìn dáng 1vẻ điên 93cuồng của 42Giang Hạo eVũ, ông tránh 9người sang d4một bên. e3 © Giang Hạo 8cVũ lao vào 5bphòng cấp fcứu.

Anh 12nhìn thấy 45cô, Tuệ bNhi của anh, c8người mà e0anh yêu và 6luôn nhớ a9nhung da diết.

Cô 5nằm trên 8fgiường bệnh, 0mặt chụp 8máy thả 32ô xy, người 3ccô bị cắm 8rất nhiều dống, từng 5fgiọt từng f0giọt dung 8dịch thuốc 15được truyền 76vào mạch 39máu qua kim 9ctiêm trên8cánh tay cô. b © Sắc mặt bcô trắng 4dbệch như 9không hề 1có một giọt 3máu, khóe 9miệng vẫn bđang nở 2một nụ dbcười hạnh 2phúc.

Anh adốc hết bsức lực 1chạy đến, 8aquỳ xuống 5fđất cầm achặt lấy 08tay cô, sợ drằng chỉ d5thả lỏng 0tay là cô ecó thể đột 71nhiên biến 45mất. Bên 6cạnh anh 5dlà các bác 63sỹ và y dtá căng thẳng d6làm việc, b4thấy dáng 86vẻ hồn e5xiêu phách clạc của 1aanh thì rất dngạc nhiên 72nhưng vẫn 32không ngừng 6tiến hành 2acác động dctác cấp d3cứu.

“Huyết 26áp đang cftụt, tim eđập chậm b5dần…”

“Tiêm 1thuốc trợ etim…”

“Không ađược nữa, 4tim đã ngừng d2đập, huyết báp là không…”

“Chuẩn 7abị kích 70điện… 38 © Kéo anh ta 05ra.” c2Bác sỹ b0Triệu phụ dtrách việc c5cấp cứu fchỉ vào8fGiang Hạo 32Vũ, vài bfbác sỹ 8ethực tập 5ctrẻ tiến 58lên nhưng 57không thể 8làm cho anh dbỏ tay Lâm 3Mặc.

“Cậu 2muốn cô 2ấy chết 3sao?” dBác sỹ 26Triệu cúi 99người túm 2lấy áo danh.

Giang 4Hạo Vũ 65run rẩy, 08hoang mang 2bỏ tay ra. 0 © Anh bị bác 2esỹ thực 7tập kéo 5sang một a5bên và áp 1sát người 3vào tường. bb © Anh thấy 4bác sỹ 2Triệu lấy 24tấm kích f5điện áp7lên ngực 06Lâm Mặc, 8fmỗi lần 48nhấc lên, 3cơ thể 1aLâm Mặc efbị kích 6điện giật 4mạnh tungb4lên khỏi 6cgiường 6rồi rơi 3xuống.

Huyết 9eáp và tim 7không có d4phản ứng, 24trên màn 74hình máy 6eđo vẫn cbhiện lên b1một đường 9athẳng và 91phát ra tiếng 9fkêu nhức 5óc.

Bác d4sỹ Triệu 3mạnh tay f7hơn, thử 33vài lần 63nhưng không dthay đổi ađược tình 3ehình. Ông3thở dài, 9đưa tấm 94kích điện 65cho trợ 0lý, nói 57với y tá f0vẻ tiếc 4nuối: “Ghi 8thời gian 51tử vong!”, esau đó quay 3người tháo 7khẩu trang 4và bước 7ra ngoài.

Nhân b6viên y tá 54bắt đầu 49tháo các 22loại ống 7trên người 17Lâm Mặc.

“Vì 4sao không 0cứu cô 03ấy? Vì 2esao không 7cứu nữa?” 61Giang Hạo aVũ vùng evẫy thoát8fkhỏi tay 9các bác 5csỹ thực 12tập, lao cđến ngăn ađộng tác fcủa nhân 90viên y tá 47lại.

Cô e2ấy không 9thể chết, 21vì sao cô 18ấy có thể bechết được? 2cTuệ Nhi 0của anh ekhông thể1chết.

Anh 9ôm lấy 2Lâm Mặc 6khóc không cthành tiếng.

“Anh 0cGiang, anh f6đừng như 48vậy, cô b0ấy đã amất rồi, fđừng để 0cô ấy ra 1đi không 9yên lòng.” eNhân viên 0cy tá nhận cra anh là 7bGiang Hạo eVũ của 9nhóm Secret, e6cẩn thận4đứng bên 40an ủi anh, 13trong lòng 0thầm đoán 35quan hệ dgiữa hai 0người.

Giang 17Hạo Vũ 26nghe thấy 30cô ấy nói 7bthế đột dnhiên ngừng 7khóc, mặc cdù nước f3mắt vẫn 4fkhông ngừng 4crơi xuống. 3c © Anh nhìn 11Lâm Mặc, eđột nhiên dmỉm cười 9rồi nhẹ c0nhàng vuốt 07tóc cô, f3dịu dàng 9nói với ffcô: “Ngoan 0nào, đừng 86sợ, anh 84sẽ không fbao giờ 9rời xa em, ckhông bao egiờ, hãy 61đợi anh”.

Anh 0quay người 6nhìn xung cquanh, thấy 8một con afdao phẫu 89thuật trên 50bàn cấp60cứu, không bfnghĩ gì 2lao đến bđịnh đâm 9vào tim mình.

Hành 66động của ccanh khiến 3amọi người ehoảng hốt, 55một bác 3sỹ thực 5tập đang 0dọn đồ1đứng bên fcạnh giữ 6tay anh, mọi dengười chạy e8đến ngăn 6anh.

“Tim 34đập… c5 © Tim đập 9rồi, tim 0đập rồi.” e6Nhân viên eby tá nhìn fmáy đo kêu 1elên.

Bác 74sỹ Triệu eđang định 3đến giúp 9mọi người 0ngăn Giang f4Hạo Vũ 7liền chạy 34lại kiểm9tra rồi 93dặn nhân bviên y tá 5cnối lại e3máy móc.

“Tít… d © Tít… Tít…” 5Máy đo vang 9blên tín 8hiệu báo b6tim Lâm Mặc 4đang khôi 6dphục lại dnhịp đập.

Sau 4khi tiến 84hành cấp dfcứu, bác 40sỹ Triệu 4thở phào 16nhẹ nhõm, bdquay đầu 3nói vớidGiang Hạo 54Vũ lúc đó 0đang bị 92bác sỹ 5thực tập f9giữ chặt: 87″Cô 0ấy sống 83lại rồi”.

Giang 21Hạo Vũ 3run rẩy d6như vừa 3cthoát ra akhỏi một dnỗi tuyệt dvọng rất 00lớn, yên 3lặng đứng 1đó nhìn deLâm Mặc 1thở ô xy, 48chiếc dao 1trong tay dbị lấy abđi, bác 71sỹ thực 5ftập thả7anh ra từ flúc nào feanh cũng 37không biết.

Anh f3đứng ở ecđó, nghe 69tiếng “tít, 03tít” 3fphát ra, aatrong mắt 6anh chi có cehình ảnh 1Lâm Mặc bđang thở 65đều đều.

Cô 7ấy sống 22lại rồi? 8Cô ấy sống 7blại rồi asao?

Cảm f7giác căng 11thẳng của banh giảm d6nhẹ phần 5nào, anh 5ngã xuống eđất. Mọi 5người vội eevàng chạy eđến cấp 1fcứu cho 9anh.

Tô faÁ Nam và 01Bách Vũ 8bTrạch ngồi 7trên ghế 4cđợi ngoài cdphòng cấp 7cứu, lòng 12càng ngày 4càng cảm 9thấy lạnh a0lẽo khi 6bthấy từng b5giây từng 3phút trôi 8bqua. Nhưng 15hai người 1không muốn 50từ bỏ 81hy vọng, 8không ngừng dtự nói fvới mình, 5Lâm Mặc 4bsẽ không 60sao, chắc 02chắn sẽ 96không sao.

“Lâm d0Mặc chính 10là Chung 8Nhã Tuệ.” bBách Vũ e4Trạch nói 6với giọng 4hơi ngạt 1emũi.

“Tôi f5biết.”

Bách 61Vũ Trạch 5ngạc nhiên 26nhìn cô.

“Rời bkhỏi nhà aTiểu Mặc, 6tôi và Giang 1Hạo Vũ 97đã về 7Hàng Châu 3bnên chúng b0tôi biết,fbhơn nữa 8acòn hiểu 17được lý c7do vì sao a8năm đó ehọ chia 5tay.” 7fTô Á Nam 4dbịt miệng,17không kìm 40nén được anữa khóc 11thành tiếng.

“Tình fyêu của cbhọ rất fsâu đậm, f5nếu so sánh, f6tình cảm 7của chủng 47ta chỉ là 9hạt cát6cmà thôi.” 8Bách Vũ 27Trạch tự 62giễu cợt dmình.

Tô dÁ Nam cầm 6tay Bách f7Vũ Trạch 5nói: “Nếu 9Lâm Mặc b8không sao, 0bchúng ta esẽ đểccho họ được cbhạnh phúc, b1được không?”.

“Đương enhiên, bởi 5vì chúng 33ta đều 3yêu họ, 0không phải 6dvậy sao?” a9Hai người 8cũng yêu 55rất sâu f9sắc nên 1muốn để 86cho người eyêu mình f1được hạnh 7phúc, mãi 5fmãi không7còn phạm 09sai lầm 2cnào nữa.

Họ a7nhìn lên 22ánh đèn fcủa phòng 8cấp cứu, dhai tay chắp 7vào nhau 6thầm cầu fnguyện.

Giang 7eHạo Vũ 1mơ một 7giấc mơ 7frất dài, etrong mơ 4hiện lên 4những cảnh 30trong tìnhdyêu của 6họ, có 8cngọt ngào, 7có vui vẻ, 7bnhưng cuối acùng là bengày chia 1tay đầy b3đau thương.

Anh 73quay người bchạy đi, dmuốn nhìn bcChung Nhã 9fTuệ một 9lấn cuối 2nhưng toànathân cô bấy đầy 0bmáu, đứng 33ở phía fxa với dáng 68vẻ đầy ađau khổ 61và trách 3móc.

“Xin elỗi.” 52Chung Nhã bfTuệ nói fxong rồi d9bay lên. e © Anh cố gắng 4đuổi theo 1nhưng không 6được, 13cho dù anh 04chạy thế 28nào cũng bkhông đuổi fkịp cô f6ấy, cuốỉ 0ecùng anh 6bbị ngã, 4trong mắt fanh Chung 8bNhã Tuệ cchỉ còn blà một d9chấm đen frất nhỏ e0rồi biến 08mất.

“Tuệ 0Nhi…” 2Anh hét lên 3rồi tỉnh dedậy.

“Anh 97không sao 99chứ?” eeLiễu Vân 4Dật đứng 0fbên giường 13bệnh nhìn 8anh, ánh 06mắt đầy 8lo lắng.

“Tuệ aNhi đâu? d2Cô ấy đang 98ở đâu?” fcGiang Hạo aVũ cầm 71chặt cánh 79tay Liễu eVân Dậtfhỏi, ánh 2mắt đau fkhổ của 9banh khiến 37cho Liễu 81Vân Dật 1cảm thấy 1rất buồn.

Anh bđã biết 79chuyện của 6Chung Nhã 33Tuệ và f3Giang Hạo 07Vũ và sự 44thật Lâm 22Mặc chính9là Chung f5Nhã Tuệ. 4 © Anh hiểu 27rõ hơn ai 58hết tình 4cảm của 1Giang Hạo 65Vũ với 02Lâm Mặc,7anh ấy có 6thể chết 9evì tình byêu giống 91như kết 4thúc của 7bộ phim 45hợp tác 34giữa TrungdaQuốc và aaHàn Quốc.

Nhưng 0eGiang Hạo 2dVũ sẽ phản aứng như 93thế nào 6trước tình 33trạng hiện 0tại của 8Lâm Mặc?

Anh 99thở dài, fdo dự không a8biết có cnên nói 5cho Giang 5Hạo Vũ dbiết tình 51hình của 59cô ấy không. f © Anh có thể 17thấy Giang cHạo Vũ 32đang rất 7yêu, tin 29không hay 41có thể dkhiến cho 8anh ấy bị d8shock.

Anh 0nên làm 4thế nào?

Giang 95Hạo Vũ ethấy Liễu 86Vân Dật d1không nói a2gì, nghĩ crằng những 1dgì mình 2nhìn thấy2trước khi 3dngất đi bcchỉ là cbảo giác.

Tuệ 7Nhi của canh đã mãi b9mãi rời 2bỏ anh, a6vì sao anh 3evẫn phải esống?

Anh ebỏ tay Liễu fVân Dật 8ra, nằm 88trên giường, 5mắt nhìn e0vô định elên trần 3nhà. Trái9ftim anh tê ddại đến 6mức không 8ccòn cảm dgiác đau 5đớn, anh cđếm nhịp e2đập của 1trái tim 4mình, cảm athấy nó e8đang đập 2chậm dần 9và rồi c4sẽ ngừng 4dđập giống 4eChung NhãaTuệ.

Thật 1ra nếu rời d5bỏ thế cgiới này, 2cô ấy sẽ 2akhông phải a9chịu đựng 6cuộc sống 85khổ sở7anày nữa. 92 © Cô ấy có bthể lên athiên đường 84đoàn tụ 9cùng bố cfmẹ và nở 4những nụ 65cười thuần 1bkhiết tuyệt 0đẹp.

Hãy fđể anh ddđau khổ 4bhộ cô ấy, 96để anh 2thay cô ấy fchịu đựng 76mọi trừng 68phạt củaathế giới c6này.

Hãy 39cứ để bcnhư vậy, 59anh từ từ b0nhắm mắt 7lại.

Liễu 4Vân Dật 6athấy dáng d2vẻ buông fxuôi của 2aanh thì vô 15cùng lo sợ, c0biết anh 0dđã hiểu1enhầm ý 7mình.

Anh cvội vàng 66đỡ Giang 5Hạo Vũ 7dậy, bắt 8anh ấy mở f4mắt rồi 28nói giọng 56gấp gáp:a5″Lâm bMặc không asao, cô ấy cvẫn sống, 61anh có nghe 17thấy không, ccô ấy vẫn 3sống, cô 5ấy đã ctỉnh rồi.” 51Chưa nói cdứt lời, 3anh thấy f7Giang Hạo aVũ hỏi: 1″Cô 7ấy đâu?”

“Hạo 27Vũ, anh nghe 70tôi nói. 4 © Lâm Mặc 6không sao, 6bác sỹ fnói không fcòn nguy bhiểm đến c5tính mạng 1nữa, chỉ 74cẩn điều fbtrị là 7có thể d6khỏe hơn. f8 © Nhưng…”

Giang 5Hạo Vũ 34thở phào eanhẹ nhõm 9rồi giật d3mình nghe 7thấy chữ d9″nhưng”, 13thần kinh82anh trở 4nên căng 6dthẳng: “Cô 36ấy làm f1sao?”.

“Cô bbấy…” eaLiễu Vân bdDật quay 70đi không 7dám nhìn dGiang Hạo f8Vũ, kể fvề tình 0trạng củae8Lâm Mặc 4bcho anh nghe.” 9eLâm Mặc bmắc bệnh 2dtrầm cảm, 6fbác sỹ 5tâm lý của 6cô ấy là7fChương Vận cnói, bây b0giờ tình etrạng bệnh 2của cô 1ấy rất 6nặng, cô d5ấy đã 3khép kíncmình và 0không phản 4ứng với eabất kỳ 6eviệc gì dnữa. Chương bVận thôi 0miên cô cfấy cũng 59không có f8tác dụng, c5trừ khi cbcô ấy muốn 1ftỉnh lại, anếu không, 7cô ấy sẽ ffvô tri vô20giác suốt 8cả đời”.

Anh eccảm thấy 12Giang Hạo 7cVũ lại fbuông tay 2một lần 34nữa. Anh 6hít một 95hơi thật 43sâu, cố 15gắng không dđể nước 7mắt mình 31rơi.

Khi 72Giang Hạo fVũ ngủ 7athiếp đi, b3anh đến eathăm Lâm eMặc. Cô 86đã tỉnh blại, hai 44mắt mở4to nhìn lên 2trần nhà b0nhưng hoàn betoàn trống 1rỗng, không 17bộc lộ 49bất kỳ 10cảm xúc bgì, đôi 0mắt vốn aclinh hoạt 21giờ đây 7bgiống như fmột vùng 00nước chết 2không hề 0gợn sóng.9 © Cô sống camà không e1khác gì 2đã chết.

Giang 98Hạo Vũ 2lật chăn b5bước ra a4khỏi giường, 3anh vội 80giữ anh f6ấy lại: 62″Bác 4sỹ nói9anh cần a1phải nghỉ engơi”.

Nhưng 40Giang Hạo ddVũ cười, danụ cười d9mệt mỏi 5nhưng vô 3ccùng ấm fáp của 9eanh ấy khiến dcanh giật 5mình và 04cảm thấy 7rất lạ blùng.

“Tôi 74khỏe rồi, ftôi muốn 9đến ở 8dbên cô ấy.”

Anh 0bấy rất 0kiên quyết 7nên anh không 15thể ngăn flại, đành 41dẫn anh d6ấy sang dphòng bệnh 5bên cạnh.

Có 90rất nhiều 1người ở etrong phòng, 0ngoài Tô 0Á Nam còn 53có Chương aVận, Trương4Như, Bách 6dVũ Trạch. 9c © Họ thấy eGiang Hạo 6Vũ đẩy accửa bước 6vào nên dfhoảng hốt 1và đứng d7hết dậy.

Giang 64Hạo Vũ 7không nhìn dai. Anh bước 22đến ngồi bxuống đầu bgiường 47bệnh, dịu6dàng nhìn bcô và vuốt 4atóc cô, 6fchạm lên dgò má gầy 63gò của dcô.

“Mọi cngười vất ecvả rồi, 27mau về nghỉ a9ngơi đi! 15Tôi sẽ 31chăm sóc 60cô ấy.”

“Nhưng 3anh…” 2fTô Á Nam 5muốn nói e4anh vẫn 7chưa khỏe 18và còn sốt, aebác sỹ 3edặn anhbccần phải 70nghỉ ngơi.

Nhưng 4Chương Vận d7ngăn cô dlại.

Chương cVận làm e3động tác 7bảo tất d0cả mọi 6người ra 8ngoài rồi 4nói với 7Giang HạobVũ: “Anh bnên nói dechuyện nhiều 3với cô 3ấy, có 56lẽ chỉ 8ecó anh mới facó thể clàm cho côc1ấy tỉnh a1lại”.

“Tôi 7biết, cảm 8fơn chị.”

Khi a1tất cả 6emọi người 7đã đi rồi, 8Giang Hạo a3Vũ cầm 96lấy tay 3của Lâm 2Mặc. Lâm bMặc vẫn 6ở trong 65trạng thái a3lúc Liêu 9dVẫn Dật d9đến thăm, 2mắt nhìn blên trần a2nhà nhưngekhông bộc 4dlộ bất d3kỳ cảm bxúc gì.

Giang fHạo Vũ c4cầm tay 1cô đặt c3lên mặt dmình, nước 04mắt anh 6rơi xuống 25cánh tay ccô.

“Tuệ 7eNhi, anh là 9Evan.”

Anh 44thấy cô 7vẫn thở f2nhè nhẹ, 8không có dbất kỳ 8dphản ứng bgì.

Mặt 0Giang Hạo 7Vũ nhạt 4bnhòa nước 7bmắt nhưng 7anh vẫn 02cố gắng 2cười: “Không 50sao, em không cquan tâm a4đến anh 8cũng không bsao, anh biết 9là em đang 01giận, giận 0anh không 7hiểu rõ 5ftình hình 8đã quyết cđịnh bay 45về Anh nhanh e7như thế agiận anh 9không biết b1em và người b0đó chỉ 1đang đóng 61kịch, giận 7anh ra đi 0để cho 58em phải 0chịu đựng7bao đau khổ, cdgiận anh 2sau mười 4mấy năm a8xa cách lại 3xuất hiện 3làm rối 46loạn cuộcabsống của e5em. Đúng 71không? Anh d5biết, anh 0biết hết. 22 © Xin lỗi bcem, Tuệ 54Nhi, anh biết39có nói xin d5lỗi em nhiều fdlần hơn c9nữa thì 9cũng không 85có tác dụng 12gì, anh không 3thể làm b8lại từ dcđầu. Anh achỉ hy vọng aem nhanh hết cgiận anh 6rồi nói 3với anh cquyết định44của em, edù như thế 3nào anh cũng cesẽ đồng bý, được 6không?”.

Trong aphòng bệnh dchỉ có 83tiếng khóc 11của Giang 5Hạo Vũ.

“Bác 98sỹ Chương, 9nói thật, 9cTiểu Mặc fcó thể 2dkhỏi bệnh 0fkhông?” 6Tất cả 0mọi ngườicvẫn đứng eở ngoài daphòng bệnh, 26yên lặng 6alắng nghe 7động tĩnh b5trong phòng. 11 © Mắt Tô fÁ Nam đỏ ahoe, trong 99lòng hy vọng adcó thể 38nghe thấy 0tin tốt 51lành từ 8Chương Vận.

Chương fbVận yên 27lặng hồi 9lâu, lắc dđầu. Cô bdđã được 73Tô Á Nam 2cvà Bách eVũ Trạch 9kể cho nghe 2mọi chuyện, btình hình dcó vẻ rất anghiêm trọng.

“Trải 5qua nhiều bbbiến cố 5như thế 5với tính 6dcách đơn 4thuần của 6Lâm Mặc e9trước đây a1thì cô ấy 4dkhông thể 6chịu đựng 44được, dasau khi biết 20anh trai qua 9đời, tinh 0thần không 52ổn định, b6thậm chí 59muốn tự 2sát để akết thúc ccuộc sống ecủa mình. 0 © Đối với 99cô ấy, 17cùng lúc cmất đi fGiang Hạo eVũ và anh b0trai là một 2sự hủy ediệt, cô ebấy không 7còn sinh 8lực để d6tiếp tục 7csống nữa. 1 © Cô ấy luôn e7nghĩ rằng 4mình đã 41hại chết 49anh trai, bblàm tổn24thương đến 0Giang Hạo 7eVũ, trong dtiềm thức 83đã nhận 13mọi tội 9blỗi đổ 29lên đẩu 2mình, khi bbnghe thấy 9ecó người enói người c7sống mới 1fcảm thấy bđau khổ, 9cô ấy quyết 1định cả 0cuộc đời 9sống trong f3đau khổ 87để tự 2trừng phạt abản thân. 1f © Cô ấy lao 3fđầu vào 5làm việc 2akhông có ethời gian f8để thở, 5không cho 8mình cơ 94hội chữa 5abệnh, nếu dkhông gặpclại Giang 96Hạo Vũ, 79cô ấy sẽ 1mãi mãi canhư vậy 18cho đến fakhi kết 8athúc cuộc 9đời, mặccdù đau khổ d8nhưng ít 0nhất vẫn 89còn có thể e3sống như 8chúng ta. 0 © Từ khi trở 9thành trợ clý của e2Secret, gặp cblại Giang aHạo Vũ, 2bệnh của 5cô ấy phát 22triển theo 6echiều hướng 1không tốt, enỗi đau 49khổ ngày f2càng giày 6vò cô ấy, c6số lần d3phát bệnh angày càng 78nhiều. Giang 7Hạo Vũ afmuốn phá 2vỡ lớp 3vỏ bọc 7giả tạo 6bcủa cô 5ấy, muốn cbiết rõcsự thật 41vì sao họ 2chia tay, 7tình yêu fcủa anh 30ấy khiến acho Lâm Mặc 87không biết 6dphải làm a1gì, càng dckhông thể 81chấp nhận 79sự thật flà mình evẫn còn 72yêu Giang f4Hạo Vũ 72vì cô ấy 14nghĩ là amình không 51còn có quyền bfđược yêu 1nữa. Tất acả những d3điều này 1dẫn đến ftình trạng bcủa cô ccấy hiện 1nay, sức 7ekhỏe của ccô ấy rất abyếu, trong 45tiềm thức cdcó ý nghĩ 8không nên 2clàm phiền 2đến cuộc 1sống của dGiang Hạo 4Vũ nên quyết f3định sẽcechết để fkhông ảnh ddhưởng đến emọi người. 47 © Bây giờ 97trong đầu 5cô ấy nghĩ cmình đãa3chết rồi, c0cô ấy đã 9đến thiên d3đường 00hoặc địa 5ngục.”

“Thế 3ecô ấy có 91thể sống 41như thế 51này trong f8bao lâu?” 54Lòng chết 5rồi con 5người còn2có thể 5sống bao blâu nữa?

Chương 66Vận thở 0dài, “Tôi 1cũng không 0bbiết”.

Từng 8ngày một 90trôi qua, 42Giang Hạo 9Vũ không 6rời xa Lâm d1Mặc nửa 19bước, anh fcầm tay e3cô nói chuyện a0nhiều đến 0mức mệt 77quá nên 21nằm bên 55giường 2ngủ thiếp b2đi. Giọng 5fnói của danh khản b4đặc, cơn asốt của 6anh vẫn 91chưa lui. e © Mọi người 5khuyên anh28nên nghỉ 4ngơi nhưng 14anh không 7nghe, ngoài 8bác sỹ 0và y tá 84anh không dcho ai vào47phòng bệnh, 94dường như 50Lâm Mặc e2đã khép d3kín mình denên anh cũng d7vậy. May 4mà anh vẫn eđồng ý ađược điều 6trị và 66truyền thuốc c1hạ sốt.

Công 3việc của 9banh dừng alại hoàn 1toàn. Công 4việc chung 9của ba người 7không bị 0ảnh hưởng, fcông ty đã dthông báo 4tin anh bị 0bệnh nên 4ahai người 67còn lại dsẽ làm e8giúp anh, 99nhưng công 47việc của 7một mình caanh thì không 11thế tiếp 00tục trì e7hoãn được dnữa.

Trương caNhư rất 1lo lắng, 9cvì Lâm Mặc 3nên cô không b3nỡ ép Giang fdHạo Vũ a7quay lạif9làm việc 7dnhưng không 0thể để 30tiếp diễn a7tình trạng bnhư thế.

Tô 8Á Nam nghe 9thấy thế 6rất giận, 2anhân lúc 71y tá vào cthay bình 9thuốc cho 7canh, cô lao bavào và lớn 01tiếng nói: 7″Anh 8lý trí một 1chút được 6không? Tiểu 4Mặc đã 80như vậycrồi, đây elà thực 43tế không 98phải anh 4ở bên cô 6dấy một 19hai ngày b7là có thể 5thay đổi. 2a © Anh còn công fviệc, anh 4ccòn có trách 8nhiệm của 66anh. Biết banh ở trong 11tình trạng2như thế 9này Lâm 0cMặc có 3vui không? eCô ấy rất c5cần mẫn flàm việc, 72vì các anh bamà tốnabao nhiêu 9etâm huyết, 30không phải canh không cbiết, lẽ 09nào anh muốn ccSecret bị 00giải tán c6để cho e2tâm huyết 4dcủa cô 5ấy đổ dra sông ra 9bể sao?”.

Mỗi 8lời trách 7dmóc của f6cô nghiến d4vào lòng 5anh, anh vốn eblà người 10rất có 8btrách nhiệm,46nhưng lúc 2này, anh 6dchỉ muốn 4có trách 3fnhiệm với a3Lâm Mặc.

“Hạo eVũ, anh đừng 1như vậy 5nữa, chị 0Á Nam nói 82rất đúng, 74anh không ethể vì 7Lâm Mặc f0mà từ bỏ 4mọi trách 1nhiệm của 4mình, chúng cta là một 00nhớm, bọn 1cem khôngbethế thiếu 81anh được. 05 © Anh bình 54tâm lại 16được không? 2Anh và Lâm bMặc còn c9có mộtctương lai 3rất dài, 6anh không dthể ở 19mãi bên 6cô ấy mà 2bkhông tiếp 0tục làm 4việc.” 6Bách Vũ 3Trạch theo b2Tô Á Nam 7đi vào thuyết cphục anh bcnhưng không 3cchắc Giang 3Hạo Vũbcó thể e1hiểu được 6dbao nhiều ddphần.

Cậu bthấy Lâm 5Mặc nằm 1bất động ctrên giường, 8athầm than 3cthở trong 86lòng: Lâm52Mặc, nếu fachị cảm 5nhận được, f9đừng để 3cGiang Hạo c0Vũ phải 99khổ sở dnhư thế 7nữa? Thật 9sự anh ấy dkhông kiên 4cường được 2như chị.

Giang a0Hạo Vũ cyên lặng 47hồi lâu, 2ánh mắt fvẫn không f8rời khỏi c2Lâm Mặc. be © Khi mọie9người nghĩ 26không thể 08khuyên giải 07anh được 00nữa thì fbnghe thấy 4anh hỏi: d9″Tôi dbđi rồi,35cô ấy sẽ c5ra sao?”.

“Bệnh 3cviện có 6y tá chăm fsóc, em sẽ 7nhờ bố 1của bạn 1em nói với 4bác sỹ 7một tiếng,2nếu có 34việc gì 7sẽ thông 0dbáo cho anh engay, được 6không?”

Giang 5Hạo Vũ fkhông nói 7gì, có vẻ e7như không abhài lòng 71với sự 55sắp xếp 78đó. Nhưng5đây là 4cách duy 6nhất.

Yên 61lặng một 1lát, anh 60nói với 7Bách Vũ daTrạch: “Thông fbáo cho chị aTrương Như,79sáng mai 2tôi sẽ 0về công ddty”.

Suốt 7bmột thời cdgian dài, 5Giang Hạo bVũ đến 23công ty làm 07việc như 7bình thường,4nhưng dù advề muộn 5thế nào 7anh cũng 8đến bệnh 2cviện thăm eLâm Mặc, calúc đi công 0tác xa, anh 90gọi điện 06nhờ người 5đến nói 44chuyện với 94cô.

Tô aÁ Nam cảm c1thấy anh 5ađang có 7kế hoạch 2egì đó, 7anh không 0dnhận công 0việc mớianữa mà 0cố gắng f0hoàn thành btất cả 55những công bviệc còn 62tồn đọng 92của mình. 16 © Thậm chí ccô còn nghe 6thấy anh 2nói với 2Trương Như, 9canh không 09muốn tiếp atục kýahợp đồng, 4dở Thượng bHải vài 83năm, gặp 9lại Chung 3Nhã Tuệ, 39anh cảm 7thấy ông btrời đã a1ban ơn cho 8banh. Vì thế 07anh muốn 1đưa cô aấy về cSingapore 6để chăm 8fsóc, công3việc của 84làng giải 0trí không 6còn phù 1hợp với 06anh nữa.

Công 7bty nhiều alần khuyên 6giải nhưng ekhông ngăn 95được quyết 7định của eanh, tình20hình của 01Lâm Mặc 70vẫn không 88có biến 9chuyển khả 3quan, ngay 4fcả Chương d2Vận cũng4đồng ý chọ nên 82về Singapore cevì ở đó 3có nhiều b9hồi ức b6và cũng 2là nơi xảy 6ra tất cả3bmọi hiểu 51nhầm, có 5lẽ, môi ctrường ffđặc biệt cđó có thể d1có tác dụng ddkhông ngờ.

Công bty mở cuộc 56họp kéo 4bdài suốt 14hai ngày, 65cuối cùng 3đồng ý bcyêu cầu 24của Giang01Hạo Vũ, 96mở cuộc chọp báo 9chính thức f0tuyên bố a2tin này.

Trong 0cuộc họp f9báo, Tô 2Á Nam và 06toàn bộ e5thành viên c1của Secret bđều có 5bmặt. Giang dcHạo Vũ cmặc một 3cbộ vest 32đen trang 84trọng, thắt 77ca vát và 1fđược hóa f4trang nhưng 62không giấu 48được vẻ fmệt mỏi e6và lo lắng.

Qua 4ống kính ebmáy quay, 6anh nói với 83các fan của 6emình: “Xin dlỗi vì 86tôi đã 1thất hứa9với mọi 9bngười. 7e © Tôi đã 6etừng nói 5csẽ không 2từ bỏ 9các bạn c8nhưng tôi 2ekhông có adcách nào dđể tiếp 0tục giữ blời hứa 7của mình, d8bởi vì 2dtôi đã 51nợ một 6angười một eclời thề 6atừ rất8lâu, tôi 3chỉ có fthể dùng acả cuộc 3bđời còn 79lại của 09mình để 9thực hiện”.

Mọi angười đều 8yên lặng, dkhông ngờ 4anh đã nói 7blên những 00lời đó, btrong lòng 98đặt raacâu hỏi cngười đó 0dlà ai?

Trong cmắt của 42giới phóng bviên, Giang 7dHạo Vũ 0là một 7dnghệ sỹ a6rất nghiêm 2túc, trừ6những tin 26đồn trong 57mỗi lần 30tuyên truyền edphim mới, 4ckhông paparazzi 9nào có thể3khai thác 4dđược thông 47tin gì từ 4anh, ngay bcả tin đồn bvới Tô dfÁ Nam cũng cbhư hư thực6thực không bai hiểu 6rõ.

Bỗng cnhiên, anh 7đưa lý 74do muốn 5rút ra khỏi 9nhớm Secret 7khiến mọi engười vô 3cùng bất 3angờ.

Lúc 7này, Bách 7Vũ Trạch 0cầm micro 87nói tiếp: 0″Giang 66Hạo Vũ 7muốn rời bkhỏi nhóm,37chúng tôi 8xin chúc a6phúc cho 5anh ấy. f7 © Nhưng chúng 29tôi đã cthống nhất 34với công 9ety, Giang a0Hạo Vũ c3rời đi 0nhưng nhóm 1Secret sẽ 6ekhông giải c5tán, càng 1ckhông thể fbthu nhận 4thêm thành 00viên mới, cvị trí a1còn thiếu 7mãi mãi 4thuộc về a7anh ấy”.

“Đúng, 1trừ khi b8cả ba người 9chúng tôi 2rời khỏi aelàng giải 26trí, nếu e6không Secret 36sẽ không e2bao giờ 6agiải tán. 17 © Bởi vì 6bnhóm chúng a0tôi là tâm 47huyết của 0một người, eechúng tôi 1sẽ tiếp 3tục phát 7ftriển theo bhướng mà dcô ấy đã 15hy vọng.”

Câu bnói này 30khiến giới cphóng viên fdcó được 71manh mối. da © Người mà 0Giang Hạo 9Vũ nói đến 07chắc chắn 9cphải có 48mối quan 49hệ thân 78thiết với f9Secret. Người fabỏ toàn 0bộ tâm3chuyết của 01mình và 85còn có quan 35hệ thân fdthiết với eTô Á Nam e7chỉ có 09thể là 40một người, 95Lâm Mặc, fctrợ lý 78của Tô 77Á Nam và cSecret.

Chẳng 2atrách gần 76đây không 1thấy cô 3ấy xuất 66hiện, không 5cbiết đã dxảy ra chuyện 9gì? Vì sao 6cô và Giang 8Hạo Vũ 12lại ở 96bên nhau?

Giới c7phóng viên 1bắt đầu 7đưa ra câu 55hỏi.

“Xin ehỏi, người cfmà các anh 4nói có phải 3là trợ 2lý Lâm Mặc 9akhông?”

“Giang fHạo Vũ, 2Lâm Mặc 64và anh yêu b5nhau phải 00không?”

“Vì 6cô ấy nên fanh rời dckhỏi làng 3giải trí 1ađúng không?”

“Sau 81khi rời ckhỏi làng 4giải trí, bhai người 52có kết ahôn không? bTương lai 97anh có quaydlại không?”

“Vì dsao lâu rồi 74không thấy aaLâm Mặc 7xuất hiện? 68Đã có chuyện 3egì xảy ccra với cô eấy?”

Nhưng, 8ckhông có f5ai trả lời.

Đột 41nhiên Tô e7Á Nam đứng 89dậy, cung dkính cúi 11người nói 9avới mọi 4người: 1″Vài 4bngày nữa, 50Giang Hạo aVũ sẽ về f2Singapore, 8etôi hy vọng e0các cơ quan 3truyền thông 60và fan không 79ra sân bay fđể chúng atôi có thể 2btạm biết 6anh ấy như c3những người 7bình thường. db © Xin mọi 0người, e6chỉ một 4blần này b1thôi”.

Cô evừa dứt 3lời, các 1thành viên 1fcủa Secret acũng đứng adậy cúi 06người.

Máy 9chụp hình 1dliên tục 4lóe sáng ekhiến cho 3mọi người 4lóa mắt.

Mặc fdù không 96công bố 2ngày Giang 4cHạo Vũ b4và Lâm Mặc carời khỏi 41Thượng d9Hải nhưngbdmọi người 87đều biết, f9các cơ quan etruyền thông 8đều có 7thể kiên 4nhẫn chờ 5eđợi, họdsẽ không 3giấu kín 63được tin e2này.

May b0mắn là 9trong ngày 8fchia tay, 37có lẽ các d8cơ quan truyền athông và 7afan động 91lòng trước fhành động 59của họ, 20ngoài các 1bpaparazzi 49thường 67xuyên có d9mặt ở fđó, sân 9bay yên tĩnh d5hơn rất 1nhiều, không 11ầm ĩ như 7mỗi lần 7họ xuất 15hiện trước 19đây.

Giang c4Hạo Vũ 55đẩy xe 0lăn, Lâm 25Mặc yên 6lặng ngồi cđó, mắt dnhìn thẳng fvề phía4ctrước.

Liễu 9Vân Dật efkhông nói 5nhiều, anh 77chỉ vỗ 8vai Giang cHạo Vũ fra hiệu 6đang chúc b5phúc cho ccanh.

Bách a0Vũ Trạch 03nói với 0Giang Hạo b9Vũ: “Nếu 36cần gì aanh cứ nói, achắc chắn cmọi ngườibsẽ giúp 0cđỡ”.

Chương 36Vận đưa 49cho anh một c5chiếc danh 3thiếp: “Điều 30Lâm Mặc 5cần nhất b4là điều 5trị tâm blý. Đây 0flà cách d2liên lạc 30với thầy 3bgiáo của c8tôi, ông 3là một 5trong những cbchuyên gia 44tâm lý giỏi enhất của 6Anh, tôi 2đã gửi dmail cho ông eấy miêu 9tả tình dhình của 72Lâm Mặc, ađợi khi c5nào Lâm 0cMặc khỏe 8hơn, anh cdcó thể 1đưa cô 2ấy đến ađó thử fxem sao”.

Giang e4Hạo Vũ 8cnhận lấy 0achiếc danh 2thiếp, cẩn ethận cất 2vào ba lô, 7″Cảm 2ơn chị, 8bác sỹ 1Chương”.

Tô a0Á Nam quỳ c2xuống bên 99xe lăn, cầm etay Lâm Mặc dnói: “Tiểu 2Mặc, không dđược trừng 6dphạt Hạo 5Vũ lâu quá, ahãy mau tỉnh 6lại, cậu 5cbiết mà, 98Hạo Vũ 4đẹp trai 1dnhư thế 91nêu cậu fdkhông giữ 54chặt thì 5sẽ bị 42người khác 82cướp mất cđấy”.

“Nói 7linh tinh 6agì thế?” 17Liễu Vân ddDật nhẹ 1enhàng kéo 1tay cô.

Cô 5lắc đầu 1phản đối: 47″Tôi 9fđang trêu avới cô 3ấy mà, b9biết đâu 5lại có 8ahiệu quả.”.

“Sắp e1đến giờ 2lên máy 9bay rồi, emọi người dbảo trọng, d5giữ gìn 44sức khỏe. b0 © Có cơ hội6mời mọi c7người đến dSingapore 02chơi.” 5fGiang Hạo 92Vũ nói lời 8tạm biệt c1với mọi 5angười.

“Anh 6cũng vậy, fbhãy chăm 6sóc Lâm aMặc thật 0tốt.”

Mọi 9engười giơ e5tay chào 6cho đến fbkhi bóng fbdáng Giang 4dHạo Vũ fvà Lâm Mặc cbbiến mất esau cánh ecửa lên 5máy bay.

“Họ d6đi rồi.” b0Trong lòng 4Tô Á Nam 5arất lưu 54luyến.

Bách dVũ Trạch 8bôm vai cô, 5″Hãy f7tin là họ 8sẽ có một f2sự bắt 8cđầu mới”.

Bắt dđầu rồi 3kết thúc, 6sau đó lại 61bắt đầu, 5bchắc chắn 5họ sẽ 8phải hoàn dethành vòng5tròn luân 0hồi đó 5để có fađược hạnh 4phúc.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+