Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu anh là ước nguyện cả đời không hối tiếc- Chương 21 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Chương 21: Chăm sóc

 

 d3 © Anh quyết 6định mãi emãi chăm bsóc cô, 4ccho dù cô 1dkhông còn efquan tâm 8đến sự51tồn tại 3của anh.

Máy ebay hạ cánh d2xuống sân 2bay Singapore, 91Giang Hạo 08Vũ nói với eLâm Mặc:f7″Chúng e2ta về nhà frồi.” Lâm d0Mặc có vẻ a3hơi mệt, 3engồi trên e5xe lăn nhắm 81mắt lại.

Giang 15Hạo Vũ hít 3dthở không d0khí của 48quê hương, 5cdường như 2dđiều đó 47giúp anh có25thêm dũng 9khí, anh đẩy 46xe đưa Lâm c6Mặc ra khỏi 8dcửa.

Anh cngạc nhiên ckhi nhìn thấy ebố anh đứng 6ngoài cửa.

Ông 42Giang nhìn 99Lâm Mặc 56ngổi trên 9exe lăn rồi 48thở dài, evỗ vai Giang 19Hạo Vũ: 0″Quay0cvề là tốt 1rồi”.

Giang 60Hạo Vũ cười 5khổ sở, 4bỗng nhiên fnhớ ra điều 9egì đó, nói 7với bố: bc”Bố, 64chúng con fđịnh không dvề nhà ở”.

“Vì 0sao?”

Anh 6quỳ xuống 1vuốt nhẹ 8amá Lâm Mặc: 1″Con 43đã nhờ 76bạn mua lại a1ngôi nhà 4Tuệ Nhi ở 32trước kia, bđó là nhà 61cô ấy, có alẽ sống 0fở đó sẽ 2có lợi cho 43việc chữa dbệnh”.

Ông bGiang yên 51lặng một 6lát rồi f0gật đầu: 8e”Vậy ehãy chăm esóc cô ấy 35cho tốt! d7Bố đưa1acác con về”.

Quay eetrở về c0ngôi nhà 1nhỏ có hai a5tầng, tâm detrạng của dGiang Hạo 4Vũ rất phức 49tạp. Anh fbđã nhờ eDuy giúp anh 2mua lại căn a4nhà, căn 5fcứ theo trí fnhớ của 7mình vẽ 9lại thiết e0kế rồi 9fđưa cho 8Duy để cậu 4ấy mời 7người đến 65tu sửa, tất 18cả đều 4được trangcdtrí giống 6emười mấy 0dnăm trước, 6mọi đồ 38dùng trong 1fnhà được 1bsắp đặt 0atheo trí nhớacủa anh, bvừa bước 24vào, anh có b0cảm giác 1đang quay 49về quá khứ 8emười mấy 9năm về trước.

Anh eôm lấy 6aLâm Mặc, 5nhẹ nhàng 89đặt cô enằm lên bgiường. 2 © Lông mi Lâm 9Mặc hơicađộng đậy, emở mắt. 40 © Cô nhìn về 8phía Giang bHạo Vũ như acđang nhìn 1xuyên qua 63anh hướng fvề nơi nào 92đó xa xăm. 5 © Bên ngoài fcửa sổ, 5trong vườn, 4eGiang Hạo cVũ đã dặn5Duy giúp anh 2btrồng quế, 62đợi đến 8mùa hè sẽ 1nở hoa.

“Thích 5không? Em 98thích nhất cdhoa quế anh cmuốn họ 83trồng thật 4nhiều, đợi 9dđến khi6fhoa nở, em 36có tỉnh 20lại, có a1tha thứ cho f9anh không?” c5Anh cảm 2thấy buồn 6bã, mấybchữ cuối 7cùng nói 23nhỏ không 52thành tiếng. d0 © Đây có fphải là 3một ước d6vọng quá b4xa xôi của 7anh không?

Lâm 4Mặc không 02trả lời 8anh, ánh ddmắt vẫn 1dừng lại 6ở hàng 23cây ngoài dđó, bất 5động. Đối 05với cô, 46thế giới 2này không 0bcòn ý nghĩa agì nữa, 61cô đã nhốt 7mình ở một 6góc khuất 18để không 5nhìn thấy 98bất kỳ 7ai, bất 3ekỳ việc 1gì.

Giang 97Hạo Vũ không 92nói gì nữa, 2ađứng dậy efsắp xếp 55đồ đạc. 26 © Anh mang tất fccả đồc9đạc mà bLâm Mặc bđã mang 67đến Hàng cChâu về c5đây, đặt 9ở các vị 9trí như trước 3kia. Khung 35ảnh gia 42đình được 9ađặt trong 7phòng khách, 8chú gấu 42Pooh đang 8đặt bênfdcạnh giường 9của Lâm 65Mặc…

Từng 6ngày êm đềm 4trôi qua, 90Giang Hạo baVũ không 78đi đâu, 4một lòng fmột dạ fachăm sóc e1Lâm Mặc.

Anh 5dđặt thêm 40một chiếc 7giường đơn 4trong phòng fngủ của bLâm Mặc 9dvà ngủ ở b9đó, buổi 6ctối, chỉ 4cần Lâm 2Mặc cựa cmình anh cũng btỉnh giấc.

Mỗi bsáng, anh 6thức dậy 6drất sớm d4nấu bữa esáng rồi acnói chuyện 68với Lâm ffMặc, đưa 8cô ra vườn 5phơi nắng, bnhẹ nhàng cxoa bóp chân 3ctay cho cô 3để cô 5không bị 8tê vì thiếua4vận động.

Anh fđưa Lâm 1Mặc đi Anh, atìm đến 29thầy giáo 4của Chương eVận. Thấy 30giáo đã ecdạy anh rất 74nhiều cách 32điều trị, 72anh nghiêm b1túc thực 5dhiện hàng d0ngày, ngay 5cả Duy cũng 39phải khâm aphục nghị 1dlực của 3danh.

Thật dra anh đang 3nhẫn nại, 22kiềm chế anhững khủng 3hoảng trong 4alòng mình, 9anh không aemuốn từ 3cbỏ. Lâm 62Mặc đã 37trải qua c1mười mấy enăm khổ bsở, còn 68anh mới 8chỉ vài a7tháng mà 8dthôi, không 5đáng để ffnhắc đến. 6 © Khi biết 9Lâm Mặc 3lâm vào tình btrạng như 18thế này, e4anh đã tự 5nhắc mình, 2cho dù cả acuộc đời aLâm Mặc 4vẫn như afthế, anhfcũng không 8cđược bỏ a9cuộc. Cuộc b0đời này eaanh sẽ ở 78bên cô không cdbao giờ rời 5xa, đây là 6lời thề 4cthứ hai của a5anh.

Những ddngày đó, 67tình hình acủa Lâm 8fMặc không fphải là 1không có 00biến chuyển 18tốt. Khi a7bị kích fthích, có e7lúc cô có 3một chút ftri giác. 5 © Cô không engồi bất c9động nữa bmà có thể d9đi lại, 2ecử động, 38thu dọn đồ 0đạc. Nhưng 4cô vẫn không 55quan tâm đến ceai, dường 6anhư trong enhà chỉ bcó một mình 1cô.

Nhưng fcùng với 58việc có 2thể tự 3vận động, d6cô càng ngày dcàng suy nhược. 9 © Vì sau khi5thoát khỏi 9nguy hiểm, 5cô không 8dăn gì, chỉ c3dựa vào e3việc tiêm dchất dinh 15dưỡng để59duy trì sự a8sống.

Đây 8là việc d7Giang Hạo 64Vũ lo lắng a4nhất, anh 5esợ một 78thời gian d5dài sống badựa vào 1tiêm chất 3dinh dưỡng, efcác cơ quan 1tiêu hóa 7của cô sẽ fbị thoái 21hóa nên tìm 6mọi cách bbđể cho 3cô ăn. Lúc ađầu cô 1không có 1phản ứng 1gì, đồng a1ý để cho 0fGiang Hạo 43Vũ bón cháo. 9 © Nhưng không ebiết vì 79vấn đề 1tâm lý hay b0chức năng 3tiêu hóa d2của cô ngừngc3hoạt động 4aquá lâu, 1chỉ cần 0nuốt vào 4dlà cô bị 7nôn, nôn 63đến mức f7gẩn như 1ngất đi.

Giang 1Hạo Vũ rất b2đau khổ b6khi thấy b1cô như vậy 89nhưng không b9thể dừng 6lại, vì 4cbác sỹ đã 5dặn anh, cnếu không 6tiếp tục 13kiên trì 53như thế bcác cơ quan 4tiêu hóa 09sẽ bị thoái 8hóa và chết.

Mỗi dlần cho cô 1ăn cháo, 36anh lại 07cảm thấy 9như mình 7bđang chết, côm chặt 06lấy cô đang1không ngừng 44run rẩy và 5lặng lẽ ekhóc.

Hoa dquế đã 63nở và tỏa dhương thơm dngát.

Lâm 3bMặc thích 17ngồi trong dvườn ngắm 2hoa, cô ngồi 9eđó rất 8blâu, Giang e7Hạo Vũ bế e2cô vào phòng, 94cô lại tự emình ra vườn 6tiếp tục 3ngắm hoa. 04 © Giang Hạo 90Vũ không 39còn cách 8enào khác, bđành trồng 2fcành nhỏ ebvào chậu 1crồi đặt fở các phòng 56để Lâm a1Mặc có thể 98ngắm ở c8bất kỳ bđâu.

Mọi 0người ở e6Thượng Hải c9vẫn giữ 76liên lạc 3với Giang 4Hạo Vũ, 28đặc biệt 4là Tô Á cNam, thỉnh athoảng cô 03gọi điện 2hỏi thăm 4etình hình 9của Lâm 97Mặc. Gần 06đây họ 39rất bận,bbbiểu diễn, 8đóng phim, 1ra album mới. 5 © Tô Á Nam a6còn gửi d5đĩa sang 68cho anh, bên9ctrong ghi lại b1những cảnh 5quay bị lỗi 84lúc cô và 33Secret đóng aphim.

Sáng 4hôm đó, dfGiang Hạo 26Vũ nhận a0được số 3fđĩa này, 57anh lấy 8một chiếc dcho Lâm Mặc 9xem rồi quay 53vào bếp f7nấu cháo 22cho cô.

Khi 6mang cháo 3elên, anh thấy 3Lâm Mặc 49đang rất 78chăm chú 5anhìn lên 64màn hình, 50khóe miệng e3nở một cnụ cười.

Trên a1màn hình a5là cảnh 09Tô Á Nam 6và Bách Vũ acTrạch đang 4đấu khẩu, dcó thể thấy1bđó là chỗ f4MV đóng phim. 4 © Tô Á Nam 4mặc một c2bộ lễ phục 89màu đỏ 83đuổi đánh a8Bách Vũ Trạch 42lúc đó đang 8mặc vest d9trắng, thỉnh cthoảng lại a0quay ra ống bkính máy f2quay làm mặt chề.

Thật 60sự đó là admột cảnh a5rất hài, c7nếu Giang 00Hạo Vũ xem danh cũng 79phải ôm 35bụng cười. 1e © Tiếc rằng 4lúc này anh b0đang bị 6lôi cuốn fbởi nụ 72cười trên 9dmặt Lâm 51Mặc, anh60đứng ở eđó, đầu fóc trống 01rỗng.

Một 7thời gian bbdài trôi 6qua, anh đã 3dquen với 3vẻ mặt 70vô hồn của 81Lâm Mặc, 8quen vớifviệc cô 8không hề ccó bất kỳ f9cảm xúc 8gì, đột 5cnhiên thấy 6cô cười, 9anh không 4dám tin vào amắt mình.

Anh b0bước lại cngồi bên e3Lâm Mặc, fgọi tên 0cô “Tuệ 6Nhi”. 2 © Lâm Mặc e8vẫn nhìn 2blên ti vi,6không phản 0ứng gì e8với anh và ckhông cười cdnữa.

Quả 46nhiên đó 20là ảo giác 83của anh, danh quá hy e4vọng cô 0csẽ tỉnh 20lại nên bsinh ra ảoe4giác.

Anh 9tự cười 03mình, nhẹ 40nhàng khuấy 9dcháo, thổi c7cho nguội 05rồi đưa b0lên miệng 03Lâm Mặc.

Lúc dnày, Lâm 6aMặc lại 4acười, thậm 3cchí cười 7thành tiếng 5nho nhỏ.

Giang 4Hạo Vũ ngạc 8nhiên, trong d3lòng vô cùng b4vui mừng.

Anh 8dcầm thìa 88không ngừng 5abón cháo 78cho Lâm Mặc, facô há miệng fbăn rồi dlại tiếp 36tục cười. 67 © Mười mấy 46giây sau không 9cthấy cô 9bị nôn.

Giang 1Hạo Vũ vội avàng bón 0cho cô, Lâm 37Mặc ăn cháo, amắt vẫn c3dán lên màn 6hình, không dcó phản 8ứng nào ekhông tốt. 2a © Anh vội 83vàng làm eđộng tác 22nhanh hơn, 76không đợi cccô có phản 52ứng, cho bcô ăn hết 6bát cháo.

Anh 0vừa khóc 5cvừa cười, 5đặt bát 63cháo đã bdhết xuống bdrồi cầm e7lấy tay Lâm a6Mặc.

“Tuệ 4Nhi…”

Lâm c8Mặc quay 53sang nhìn aanh, ánh 59mắt rất 1lạ lẫm, 8có vẻ hơi a4lo lắng. 1 © Cô vẫn khôngcbnói gì, nhưng 3sự thay đổi b9của cô khiến b5Giang Hạo eVũ vô cùng 52vui mừng.

Anh 06cầm bát 8vào bếp, ađột ngột 9ngồi xuống dnền nhà, c1bắt đầu akhóc không 60thành tiếng. d3 © Mắt anh nhòa 9đi, hình 3aảnh Lâm fMặc lúc 5gần lúc 2xa. Anh tức 1giận tự 0fcấu mình 22rồi ngẩng afđầu nhìn, 5thấy Lâm 24Mặc bước 6lại gần, cđứng trước 4mặt anh, 6tay cầm bmột tờ 01giấy ăn.

Nước 53mắt anh 9càng chảy 6bxuống nhiều 2hơn.

Đang 1cđịnh đứng 5dậy ôm 7alấy Lâm 1Mặc, không 2ngờ thấy 7anh không dcầm giấy 1eăn, cô lại 75quay người 5bbước ra b7ngoài, tiếp cftục ngồi 6trên ghế fsô pha xem 7acảnh bạn 42bè đanga8vui đùa.

Anh 7không thể aayêu cầu 18quá cao, c2thầy giáo 97của Chương dVận đã 5nói, để 85có thể fgiải thoát 3dbản thân, dcô ấy cần 07cố gắng 3rất nhiều e4nên không 1thể vội bevàng.

Anh dlau sạch dnước mắt, datrong lòng dthấy yên 7tâm hơn, 12anh tin rằng 45sẽ có một 1angày Lâm 46Mặc trở 1lại bình athường.

Những engày tiếp 29theo có một 4chút thay 8đổi, Lâm aeMặc nhận 96thức được arất nhiềua6điều. Hàng b4ngày, cô 5đều ngồi 04trước ti fvi chờ đợi, fnhìn Giang 3cHạo Vũ, dmuốn anh5bật đĩa fcho cô xem.

Khi b0cô nghe thấy 7người trong 5cđĩa phim 6cgọi tên 9″Lâm 5Mặc”, bcô chau mày dcnghĩ ngợia4rồi bị dcuốn hút fbởi nội d0dung đĩa 6phim.

Mỗi elúc như 2vậy, Giang 2Hạo Vũ d2đều ở d2bên cho cô 29ăn, cô không 14bị nôn 9lần nào 9nữa. Anh ađưa cô 26đến bệnh 3viện kiểm atra, bác 72sỹ nói abcô đã khôi cphục lại abcác chức 94năng cơ cbbản.

Hai cngười sông 3chung một b9mái nhà anhưng có 02cảm giác 2rất kỳ flạ. Lâm 4Mặc khôi2phục lại 38một phần dtư duy, nhận 7era sự tồn 8tại của 5Giang Hạo 1Vũ, cô biết 2aanh đang2chăm sóc 9cô nhưng 4dkhông hiểu 3danh là ai, 2vì sao lại 16ở bên cô.

Cô 0ekhông nghĩ eđược nhiều b0hơn, chỉ d2cảm thấy 1cô không 20nên làm 8như vậy, b9cô dầne3dần quen 16với việc 22lúc ăn cơm, 7bngười đàn 89ông đó 4agắp vào 71bát cô những c8món ăn ngon, 1bquen với 8việc hàng 1cngày anh fcấy nói 6với cô 49những điều 7cô không fehiểu, quen3với việc 2anh mở đĩa 5fphim cho cô 00xem, đọc 5dsách cho 9cô nghe, 55thậm chí 56lên mạng0tìm rất anhiều mô 4dhình tàu 73thuyền để 1acùng lắp cghép với 0cô.

Cô brất thích 38như vậy, 3dmặc dù 7không nói 7ra nhưng 6fcô chú ý 62đến anh enhiều hơndchính bản ecthân mình.

Cô 74là ai, cô cở đâu, b8những câu 7hỏi này ekhông quan 6trọng bằng 04người đàn 89ông đó celà ai.

Có 1một hôm, 3cbỗng nhiên 27cô phát a1hiện ra 47trên màn dhình xuất 3hiện người 1đó, anhbfvới một bccô gái đi 5đi lại 2lại trên 4màn hình, dakhông biết eđang làm 5gì nhưng e9đem đến9cho cô một d4cảm giác 67rất quen 5ethuộc. Cô 31nhìn lên 25ti vi rồi f7lại nhìn 2sang người 3bên cạnh 12cô với 5vẻ rất d0nghi ngờ.

Giang 6fHạo Vũ bnhẹ nhàng b3ôm lấy f2cô, cùng fcô xem bộ bphim tình 0fyêu mà anh 55và Tô Á7aNam là diễn aviên chính, 5đây là 50đĩa phim 5anh nhờ f7Tô Á Nam cgửi cho 87anh để 74Lâm Mặc 8ân tượng d1với sự ftồn tại 59của anh. 8 © Anh nhận c9ra phim ảnh 50là một aecách giúp ctư duy của 5Lâm Mặc 25có thể d2khôi phục a9khá nhanh.

Thấy bcô có vẻ 1không hiểu, 7anh giải 3thích: “Đây dlà bộ phim 7banh và Tô fÁ Nam đóng,eem có nhớ 30không? Em 4bđã đi cùng 57nhớm phim davà chăm csóc bọn aanh rất bchu đáo”.

Lâm 2Mặc không 5hiểu những 59lời anh anói, quay 1đi tiếp 4tục xem 5phim, thấy fTô Á Nam0cười, cô 2cũng cười, 0fthấy Tô 5Á Nam khóc, 1cô cũng afkhóc. Điều 3rất lạ 6là khi cô 4thấy cảnh dfGiang Hạo d1Vũ hôn Tô 3cÁ Nam, cô c7thấy căng 2cthẳng và bvô tình 0lại làm bđộng tác 4xoa tay vào bnhau.

Giang d2Hạo Vũ ebtách tay c7cô ra, ôm 88cô vào lòng 9rồi cúi fđầu hôn 9ecô. Cô không f0phản ứng, 99chỉ mở c9mắt anh, dkhông hiểu 4anh đang e3làm gì.

Cứ 1bnhư vậy 4cho đến a7hết hè bcrồi lại adqua mùa thu, 96chớp mắt 4đã đến b4sinh nhật 6của Giang 7Hạo Vũ.

Buổi 3etrưa hôm 35sinh nhật, 8cGiang Hạo 6Vũ nấu berất nhiều efthức ăn, eanh còn tập 8làm một 7chiếc bánh 45ga tô. Anh a9dắt Lâm fMặc ngồi 60xuống trước 7bàn, chỉ 01lên các 8món ăn rồi 5nói với bdcô: “Đây 23là món anh ađã ăn ở 3cAnh, đây 4là món anh 4đã ăn ở dfMỹ, đây blà món ở d5Đài Loan, 1đây là cmón ở Hổng a6Kông… Anh 88đã đồng ebý với em, fghi chép 83lại các e2món mà chúng 9ta chưa ăn 8crồi giới 7thiệu với 8em. Em cũng 3đã nói eem rất giỏi, 67chỉ cần 2biết nguyên eliệu và ehương vị falà em có 1thể làm 75được. a © Nhiều năm aqua, anh đã 3ghi lại 25nhiều món 81đến nỗi eđủ để 00mở một 6nhà hàng, 52nhưng bao fagiờ em mới bnấu chof4anh ăn được?”. 91 © Anh cầm 3quyển sổ 00ghi chép 4blại các 2dmón ăn đặt 6ctrước mặt 2Lâm Mặc,9giở từng ctrang cho c5cô xem hình beảnh và dnội dung daanh viết.

Thấy 46thái độ 09không hiểu agì của 83Lâm Mặc, 6anh cười 3bkhổ sở. 9 © “Không asao, chúng 9ta còn có 39cả cuộc 8đời, anh c9sẽ luôn 6chờ em. 19 © Hôm nay là cbsinh nhật baanh, em nếm 52thử tài6fnghệ nấu f3nướng của 6anh là được d0rồi, mặc 8cdù không d9giỏi bằng 4em nhưng 79không đến 8nỗi khó e3ăn. Đây dlà lần c2đầu tiên dbanh làm bánh 5ga tô nên 9không biết 6có vấn 0đề gì c0không.”

Anh 2vừa dứt bclời thì 4thấy Lâm dcMặc dùng a7tay quệt 60một ít 8bơ đưa a5lên miệng, dkhóe miệng ccô hơi nhếch dlên, ngẩng 8đầu nhìn 7anh vẻ nghịch 3ngợm khiến 4anh sững bfsờ nhìn ecô.

Hai 8người yên 86lặng ăn 8dcơm, Giang 6aHạo Vũ b2không ngừng fgắp thức căn cho Lâm63Mặc, còn 4Lâm Mặc 0cũng học 8theo anh gắp 46thức ăn 9vào bát bfanh và cười a4dịu dàng9với anh.

Đối 2với Lâm eMặc, cô 9chỉ đang 4học theo b2hành động acủa Giang 1Hạo Vũ. 4 © Mặc dù 4chưa nhận bra anh, không 1biết cách 3biểu đạt 1nhưng trong ablòng cô, f4Giang Hạo 64Vũ đang6dần dần 2trở thành 2một người 6bquan trọng bnhất đối evới cô.

Bỗng enhiên trời etối lại, damây đen f0kéo đến.

Sau 3bữa trưa, 3Lâm Mặc ceđi ngủ. f © Giang Hạo b7Vũ ở bên 1dcô đến 32khi cô ngủ, 05sau đó mớidnhẹ nhàng ekhép cửa dphòng ra eaphòng khách 1thu dọn 72rồi mở 0máy tính fxem tin tức.

Nhiều bbạn bè fagửi thư 62chúc mừng 2asinh nhật, b1trong đó d1có rất 7nhiều fan 8acủa anh 47nhờ Tranh b9Tinh gửi 18video chúc cmừng đến 5hòm thư ecủa anh. a5 © Anh mở ra 7bxem và vôacùng cảm 33động. Anh efkhông ngờ, eanh rời 60khỏi làng 38giải trí 6đã gần 47một năm d5nhưng vẫn 88còn nhiều fafan hâm mộ 9cnhớ đến 0danh và đợi 9anh quay lại.

Có 9lẽ anh sẽ b9không quay 95lại nữa! 31Cho dù Lâm dMặc khỏi 3bệnh, anh 52cũng muốn e3ở Singapore bsống một 98cuộc sống c5bình yên.

Ngoài a0trời tối 89dần, trong 5nhà tối b3lại, Giang 9Hạo Vũ 00nhìn ra rồi 9eđóng máy 84tính lại.

“Đùng”, 33có tiếng 8sấm dội alên nóc 13nhà kèm 39theo ánh 6chớp rạch 99ngang bầu 8trời, mưa abão nổi 7lên.

Giang 5Hạo Vũ b5đứng dậy, 7đang định 9vào xem Lâm a1Mặc có 9ftỉnh giấc 92không thì cnghe thấy a7tiếng hét 1ecủa cô.

Giang 32Hạo Vũ 74hoang mang 2chạy vào, 4thấy Lâm aMặc đang 8engồi trên a9giường, e1hai tay bịt 78chặt lấy datai, toàn 35thân run frẩy. Anh 56ôm lấy c2cô, đặt 31tay lên tay 8cô, không 4ngừng an 98ủi: “Không 47sợ, không 4sợ, chỉ 3là sét đánh dmà thôi”.

Không 5ngờ, cô 4cứng đờ 1người lại dcrồi cố 33gắng vùng 11vẫy thoát ekhỏi anh. 7 © Cô bắt bđầu nói a9những lời bfrất khó 0hiểu, Giang 44Hạo Vũ anghe thấy ecô nói, 1fchưa kịp f7hiểu chuyệnb6gì đã bị 9cô đẩy 2mạnh, anh cđành thả blỏng tay 88ra.

Lâm 2Mặc xuống ackhỏi giường, b3bắt đầu 3tìm kiếm 08đồ đạc bctrong phòng 4drồi tự 8nói với8mình: “Thu bcdọn đồ bđạc… 6 © Mua vé máy dbay… Vé 91máy bay…”.

Giang 0Hạo Vũ 4bước lại 97giữ lấy c0cô: “Tuệ a6Nhi, em muốn 6làm gì?”.

“Làm 1gì? Muốn 1làm gì? e0Em muốn alàm gì?” 2cCô không 08biết cô 6amuốn làm 9gì, chỉ 41nhớ lúc 8đó cô cần 5thu dọn bđồ đạc 16và mua vé 43máy bay.

“Không a1được đi, 7anh, không b8được đi, bem không dmuốn ra 0sân bay. 3 © Chỉ cần d8em rời xa 8anh ấy, e0anh có thể 95tiếp tục 45làm việc. 9f © Anh, em không 40yêu anh ấy 2nữa, khôngc9yêu nữa, aeanh ấy có c5thể chọn 8người con 53gái khác bbtốt hơn aem, em chỉ 6làm liên 0lụy đến 39anh ấy thôi.”

Giang 7fHạo Vũ a4biết cô 7cđang nhớ blại buổi ctối đau b7khổ đó, ecô bối 2rối không 28biết phảiclàm gì. d © Anh quỳ cxuống, không 0dám chạm f9vào cô vì 81sợ làm bcho cô hoảng e7hốt. Nghe 15thấy cô e7nói thế, 08anh vô cùng 84đau khổ.

Hóa 6ra sau khi 6dbiết gia 5acảnh nhà 5anh, cô luôn 1che giấu 96sự tự 64ti của mình, a5vì yêu anh 28nên cô cố 33gắng kìm 92nén cảm fgiác bất fan và đau 9khổ, không enói gì với abanh. Anh trai 6bcô mất 0việc khiến 6cô sụp 5đổ, trong a5tình trạng 2ehoảng loạn 9đó, cô 62đành lựa 9chọn chia 3tay với banh.

Giang 3Hạo Vũ bkhông chịu 7nổi, đưa e7tay kéo Lâm 0Mac vào lòng. d © Anh cố gắng fdkhông bật d1khóc, tiếp atục an ủi f5cô. Lâm 9Mặc không 0nghe thấy canh nói gì, 0enhưng cảm 1thấy yên btâm khi ở 35trong lòng 9anh, tiếng 1sấm bên angoài không bacòn đáng 9asợ nữa.

Cô 2nhẹ nhàng 3dđẩy anh 8ra, ngẩng 7đẩu nhìn 9anh, ánh f0mắt cô 2trở nên 0dlinh hoạt f1rồi đột 34nhiên tỏ 2vẻ vô cùng dvui mừng. f2 © Cô sà vào 95lòng anh, dôm lấy cdcổ anh rồi 88hỏi: “Evan, eanh về rồi 2sao? Sao anh 35lại về blúc này?”.

Anh 3không hiểu cethái độ 64của cô, fdường như danh đang cquay về 53những ký f4ức của07mười mấy a2năm về 4trước khi d9anh vừa 7xin thôi 7học từ cAnh trở 3fvề.

“Evan, dsao anh không 0ctrả lời 6em?” 48Lâm Mặc dthả lỏng c7anh ra, nét dmặt vui 0mừng đổi 50sang ngạc d4nhiên: “Evan, b1vì sao… 2 © vì sao anh 5thay đổi 40nhiều thế?”. 0 © Tay cô cẩnfthận chạm 90lên má anh, 2dường như 9không tin 0anh là Evan, 8người mà dcô yêu nhất.

“Không cgiống sao? 4Mười mấy 66năm rồi, esao có thể 6không thay 82đổi gì cfđược?” b4Giang Hạo cVũ khổ dsở tự 45nói với 9mình.

“Mười 5mấy năm…” c2Lâm Mặc 4có vẻ không 07tin, đưa 5tay sờ lên 7atóc mình 0và cảm bthấy lạ.

“Evan, bvì sao tóc 0em ngắn fthê? Em không 06nhớ gì 1là em đã dcắt nó.” 49Cô cảm 22thấy sắc amặt Giang 6Hạo Vũ 0rất khó e2coi, căng c9thẳng hỏi: 5″Có fviệc gì e8xảy ra sao?”.

Lúc ebnày, Giang bHạo Vũ 0cảm thấy d6rất bối 9rối. Rõ 91ràng cô 3fđã quên cmọi chuyện ckhiến cho eacô đau khổ, bnếu anh cnói ra, liệu 3acó làm cho 0ccô phải cchịu đau aethương thêm 97một lần 3nữa không? a5Không, anh 1không được 9phép để b0cho cô đau d3khổ, anh cphải giấu5cô và bắt 3đầu lại 2atừ đầu. 59 © Cô đã không 41nhớ gì anữa, anh bachỉ cần f8nghĩ ra một d4câu chuyện 1fmà thôi.

Anh b9không nghĩ 2đến việc dkhi hồi cphục lại 7trí nhớ 55Lâm Mặc esẽ như 55thế nào, 2chỉ hy vọng 1lúc này 9ccó thể 53giúp Lâm 9Mặc trở 2lại thành 4Chung Nhã 68Tuệ đáng 7yêu và đơnb6giản như 2trước.

Anh exoa đầu facô, cố 4gắng cười 9một cách 4etự nhiên b3nhẩt và 45bắt đầu 68bịa ra một 70câu chuyện.

“Tuệ d8Nhi, tại eanh không 3chăm sóc 6em chu đáo enên đã bđể xảy c7ra một tai bcnạn xe,fmặc dù evết thương 14không nặng 5nhưng em 1quên hết cnhững chuyện 91đã xảy 8dra.”

“Quên 0hết sao? 6Nhưng… 8 © Em nhớ anh 2dmà, em nhớ danh đi du c9học ở fAnh, em nhớb0ngày sinh c3nhật năm 4cđó, anh cđã nhờ e0Duy tặng cecho em một 00chú gấu 2aPooh rất 63to.”

“Đó a5là vì… 6 © vì…” bBỗng nhiên 5canh nhớ cdđến một fthuật ngữ 3dy học, cố 2agắng giải 4thích cho 1dLâm Mặc, d9″Có 4thể là 50sự mất ftrí nhớ ecó lựa cchọn, đúng, e4đúng là 35theo nghĩa 0dđó.”

“Mất d2trí nhớ dcó lựa fchọn?” 86Lâm Mặc f4có vẻ không btin lắm.

“Tuệ fNhi, lẽ fdnào em không 2atin anh sao? 1aBây giờ 11đã là năm 02010 rồi, 2trí nhớ 11của em đã cdừng lại 15từ mười 1mấy năm 5evề trước, 3đây không 9ephải là bphần ký 6ức bị amất cóetính lựa 11chọn thì 1là gì? Em 3ekhông tin 2chúng ta 7cùng đi ahỏi bác 4sỹ.”

“Không, 8Evan, em tin afanh, luôn e3luôn tin aanh.” bCô giả abộ rất 61sợ Giang 82Hạo Vũ 9ftức giận 0anhưng ánh admắt của 11cô đang 2cười.

Giang 6aHạo Vũ dfkhông giỏi 9nói dối enên đỏ 2mặt khi 8thấy cô 3etin anh như 13thế. Anh 7đỡ Lâm bMặc đứng 5dậy, đưa fcô ngồi 2lên giường 7rồi cố 5gắng lấy 9lại bình 2atĩnh.

“Tự enhiên em 77lại quên dmọi việc 78xảy ra trong 2suốt mười damấy năm, 3athật là fkhông thể5tin được. 68 © Evan, mười 0cmấy năm 0qua có chuyện 4gì đặc 2biệt xảy 5ra không?” 67Lâm Mặc 5rất thích ethú với 46những gì 28mình đã 25quên trong 2suốt mười 4mấy năm, aluôn tayfchạm lên 13mặt Giang 2cHạo Vũ arồi soi 0mình trong 0ánh mắt bcủa anh.

“Không 5có chuyện 6gì đặc fbiệt, sau 5khi tốt 1nghiệp về 2đây, anh 3etìm được dmột công30việc bình 2thường crồi chúng ffta luôn luôn 4aở bên nhau.”

Lâm 08Mặc không 33thắc mắc 96gì về lời bgiải thích 8dđó, cô 9fnhớ đến 08anh trai của 45mình.

“Anh cetrai em thì 7sao? Anh trai 66em ở Mỹ b2có khỏe 6không? Đã 9kết hôn 8chưa? Đã 4có em bé 30chưa?” 64Một loạt 7các câu 1hỏi hiện flên, đột 99nhiên cô a6cảm thấy e4có gì đó 13không đúng, 9c”Evan, 6vì sao em dbị tai nạn 0xe nặng 62như thế fmà anh trai 3em không fvề thămebem? Anh ấy 30không nhớ 2đến em dcsao?”.

Tim 7Giang Hạo 74Vũ đập 7mạnh, anh 6quay người eđi tỏ vẻ 4thản nhiên: d”Anh a2trai em có2về, nhưng d4lúc đó 8em bị hôn 4mê nên không d8biết. Sau 1đó thấy bem khỏe 2lại, hơn 99nữa có efanh chăm 0bsóc em nên 0fanh ấy… b © Công việc 7của anh bấy rất b7bận nên 64phải đi 6rồi”.

Xin 7lỗi Tuệ 8Nhi, vì em fnên anh chỉ 57có thể cnói dối 7em như vậy.

Anh dnghĩ khi 6đã nói edối, cần dphải nói 9adối thêm c4rất nhiều 66lần để bfche đậy 5lời nói 57dối ban 43đầu. Anh 34không biết e3anh có thể dlừa dối 7đến lúc 1nào, nhưng 73hiện tại e6anh khôngfthể để bcho Lâm Mặc 9biết sự 5thật. Anh emuốn biết bchắc chắn 5dLâm Mặc fađã hiểu 2ftình yêu bccủa anh 65dành cho 3bcô, chắc e1chắn sức 3khỏe và 02tâm lý của 1cô đã ổn 2bđịnh trở dlại.

Cũng 5may Lâm Mặc 7vẫn ngây 75thơ như amười mấy 9năm về 11trước nên 10không nghi 4engờ gì 0câu chuyện e5của anh. 85 © Cô ngại 59ngùng kéo 3tay Giang 7Hạo Vũ bvà hỏi: 3″Evan, a3anh có việc 5để làm, ecòn em thì bsao? Mười 68mấy năm f7qua em làm 65việc gì?”.

“Em 13ở nhà chăm 2sóc anh.”

Lâm 9Mặc không 6có gì không fehài lòng 8với câu 0ftrả lời 9đó, cười 1dvà gật 0đầu, giống 10như đó 0là điều f4cô luôn 48hy vọng, a2toàn tâm 7toàn ý chăm 5bsóc cho người ebmình yêu.

Bỗng f6nhiên cô bnhìn lên fchiếc đồng chồ trên 3đầu giường, 7atrên đó 75có ghi ngày 910 tháng 812 năm 2010.

“Evan, bhôm nay là asinh nhật eccủa anh.”

Giang dHạo Vũ 6gật đầu, a5mỉm cười.

“Nhưng ecem chưa kịp 1chuẩn bị 2quà tặng fanh.” 3Lâm Mặc 68hơi buồn, 2bcô không 9biết mười bmấy năm 2qua mình e3đã chuẩn 9bị sinh 0cnhật cho fGiang Hạo d9Vũ như thế b6nào, nhưng 7bắt đầu 9từ bây egiờ, cô 39không muốn 5cbỏ lỡ.

Giang 5Hạo Vũ 4bnhẹ nhàng acôm lấy 63cô: “Em etỉnh lại 91là món quà 28tuyệt vời fnhất dành81cho anh rồi”. 5 © Anh nói với 2giọng rất 9xúc động, 1tất cả 35mọi điều etrên thế agiới này 39đều không 2so sánh được 1với việc e3Lâm Mặc ađã thực 2sự tỉnh f1táo trở elại. Điều 07đáng tiếc 1là phần 36ký ức mười 9mấy năm 72đang bị 5bđóng kín b7như một 9quả bom, 7không biết 4sẽ nổ7bất kỳ adlúc nào.

“Evan, 11không phải 15là anh luôn 9ở bên em bbsao? Lời 85anh nói rất 56lạ.” 4Lâm Mặc fchơi nghi28ngờ nhưng 9không suy 12xét nhiều 23hơn vì muốn 45đi làm bánh f9ga tô cho 8eGiang Hạo8aVũ. Anh không fmuốn làm acô mất dvui, đành 5avào bếp 0fgiấu chiêc ecbánh mình 09đã làm. 6 © Khi Lâm Mặc 6vào bếp, e4anh đã mang 80tất cả 8nguyên liệu 5bra đặt 0lên bàn.

Lâm afMặc làm a5bếp rất bđiêu luyện, 40không vội 0vàng lóng 8ngóng như 5anh, anh muốn0giúp cô 00nhưng bị 75cô đẩy 6fra phòng 55khách. Lâm b6Mặc nói, 9dviệc bếp 39núc là việc 3dcủa phụ d5nữ nên a0không cần b6anh giúp.

Anh f1đứng trong fphòng khách c8nhìn Lâm 90Mặc đang 20bận rộn, dkhông biết 3aquyết định4của mình 6là đúng 9hay sai. Bỗng e1nhiên anh enhớ ra điều d2gì đó, 3hoang mang 7chạy vào fphòng. Anh 11giấu tất 85cả mọi 7thứ có 0thể làm clộ bí mật 1để Lâm 19Mặc không 78phát hiện cra.

Rất 30nhanh, bánh 8ga tô đã 3được làm ebxong, Lâm d3Mặc cẩn 6thận đặt atrước mặt 9Giang Hạo 42Vũ, giục 35anh mau ước 0nguyện.

Giang 9Hạo Vũ ehy vọng aLâm Mặc 12sẽ mãi d5mãi vui vẻ, 5akhông phải bchịu đau 6khổ và9fhạnh phúc dbên anh suốt fcuộc đời. f © Lâm Mặc 4ngại ngùng 8bhôn lên 6cmá anh, chúc42mừng sinh 9nhật anh.

Đó dlà ngày 2vui nhất 5acủa Giang 8Hạo Vũ 7suốt nhiều 79năm nay. c © Tạm thời beanh quêndhết mọi 4buồn phiền, 34giống như cađược quay 8lại mười 81mấy năm fevề trước, ayêu Chungc4Nhã Tuệ 6evới một c2tình yêu 70sâu sắc d8và vui vẻ. 8 © Anh muốn 4bmãi mãi 63được sống 7btrong quãng 13thời gian 10của thời cthanh xuân 2tươi đẹp.

Bỗng 97nhiên anh 35cảm thấy 4rất ngưỡng 7bmộ Lâm 7aMặc.

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+