Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Yêu đi để còn chia tay – Phần 1 part 4 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

7.

Lí do đầu tiền bà Phương gợi ý cho Quân học cùng trường với Thiên là muốn anh và cô có thể cùng nhau đi học, cùng nhau về học cho vui. Hơn nữa ở cùng một nhà, học cùng một trường sẽ tiện hơn rất nhiều. Nếu có trục trặc xe cộ thì người này cũng có thể giúp người kia.
Nhưng mọi chuyện đã chẳng diễn ra như dự định. Thiên và Quân không học cùng một khoa nên lịch học gần như khác nhau. Đi học cùng nhau đã là chuyện khó, cùng về học lại càng khó hơn.
Tệ hơn nữa, gần đây Thiên cố ý tránh mặt Quân. Anh luôn tìm đủ lí do để không về cùng cô vào những buổi họ trùng lịch. Sáng cũng đặc biệt thức dậy sớm hơn để đi học trước.
Trong bàn ăn, anh rất ít khi trò chuyện với cô, chỉ cắm cúi ăn cho xong bữa rồi lập tức rời khỏi bàn. Những hôm ông bà Phương bận việc bên xưởng trà không về nhà dùng bữa, anh đều ăn tối ở ngoài còn Quân ở nhà ăn cùng cô giúp việc. Hai người sống chung một nhà mà như ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Quân là người nhạy cảm nhưng luôn cố tình không để ý đến mọi thứ. Trước thái độ của Thiên, cô biết cũng mặc kệ dù trong lòng có chút không vui.
Trước khi cô bắt đầu đi học, hai người khá thân với nhau. Vì phần lớn thời gian ông bà Phương ở bên xưởng nên gần như nhà chỉ có cô, anh và chị giúp việc. Có lúc anh còn đùa với cô rằng hai người giống như đôi vợ chồng trẻ mới cưới.
Hồi đó mỗi khi dùng bữa xong cả hai thường cùng nhau xem phim, có hôm cùng đi nghe guitar mộc, hôm thì dạo bờ hồ hoặc công viên, đi ăn uống gì đó… Mối quan hệ giữa hai người nhìn vào trông rất giống một cặp nhưng lại không phải. Không có sự ràng buộc, không ai làm tổn thương ai, vì không thật sự ở bên nhau nên sẽ chẳng ai bỏ rơi ai. Cảm giác rất dễ chịu!
Nhưng chỉ sau ngày cô bắt đầu đi học, thái độ của anh thay đổi nhanh đến mức khiến cô hụt hẫng. Cảm giác giống như nhớ ra mình có một món đồ rất đẹp nhưng rồi cũng nhớ ra món đồ đó đã bị mất từ lâu.
“Làm cái gì mà mặt mũi héo hắt vậy?”
Đó là câu nói của Diệu khi nhìn mặt Quân lúc đang nghĩ về chuyện của Thiên.
“Yêu đời thế này mà héo hắt gì.”
“Thôi đi! Nhìn mặt chán đời lắm luôn. Đã vậy dạo này hút thuốc nhiều hơn mọi khi nữa.”
Hiếu nhận xét.
“À! Tại đời mình đẹp quá rồi nên hút thuốc cho nó bớt đi. Đẹp vừa đủ là được rồi.”
Quân nhún vai.
Cả nhóm chẳng còn câu nào để cãi nữa. Những điều Quân nói ra luôn khác thường, nhưng chẳng ai tìm ra lí lẽ nào bắt bẻ lại.
Như cái lần mọi người ngồi tưởng tượng sau này lấy vợ sẽ sinh bao nhiêu đứa con, ai cũng bảo đông con cho vui cửa vui nhà, đến dịp lễ tết còn có tiếng nói tiếng cười, riêng cô lại nói chẳng nên sinh đứa nào.
Lí lẽ của Quân là một đứa trẻ lớn lên và hạnh phúc với tuổi thơ được vài năm ngắn ngủi rồi cũng bắt đầu nếm trải cay đắng tình đời, chịu đựng những mất mát, mệt mỏi với những toan tính và cuối cùng đau ốm bệnh tật sau đó chết. Hơn nữa ba mẹ cũng chẳng thể sống bên chúng cả đời. Thế nên theo cô thì hãy cố hết sức để không mang đứa trẻ nào đến thế giới này chịu khổ. Nhưng nếu đứa trẻ đó đã thực sự được hình thành thì quyền của nó là được sống, không được phép ép nó phải chết.
Mọi người nghe đều không đồng tình nhưng lại chẳng thể cãi lại cô vì những gì cô nói dù ngược ngạo nhưng lại đúng.
“Sao đời mình mãi không đẹp lên được!”
Mọi người đang im lặng nhìn ra con đường tấp nập xe cô, bỗng Bảo cảm thán một câu rồi thở dài não nề.
“Chia tay rồi chứ gì?”
Quân quyết tâm chọc vào nỗi đau của người khác đến cùng.
“Chả vậy!”
Huy thay Bảo trả lời.
“Ngay từ đầu trẫm đã bảo yêu đi để còn chia tay. Đã yêu rồi thì giờ chia tay thôi, buồn bã gì nữa.”
Quân rít một hơi thuốc, thổi thẳng khói về phía Bảo, nét mặt rất đắc ý.
“Ờ!” 
Bảo yếu ớt thừa nhận.
“Thôi! Về với hội tự do. Yêu làm gì cho mệt.”
Thành kết luận.
Cả bọn gật đầu đồng ý.
“Mà ở trường có em nào xinh tươi không? Làm mai cho một em đi.”
Thành sau khi kết luận một câu trí lí đã dùng câu nói tiếp theo để phản chính mình. Cả bọn vừa gật đầu lập tức trừng mắt.
“Có biết trong bốn cái ngu, ngu nhất là gì không?”
Quân vòng hai tay trước ngực, mặt nghiêm trọng.
“Làm mai.”
Trừ Thành ra thì tất cả đều lên tiếng trả lời.
Thành đành im lặng, không vớt vát được câu nào nữa. Quân luôn biết cách vừa chọc người này, vừa lôi kéo người khác về phe mình.
“Thế anh Thiên đẹp trai sao rồi?”
Sau một hồi, Thành quyết phải chọc lại Quân một vố.
“Anh nó vẫn đẹp trai như vậy.”
Quân thật thà trả lời, kèm thêm mấy cái gật đầu để tăng tính khẳng định.
Thành thua!
Diệu lúc này vừa đăng nhập vào ongame để chơi Binh. Cả bọn lập tức bỏ quên câu chuyện mà dán mắt vào màn hình máy tính.
Tài khoảng canguatrang (cá ngựa trắng) này là do Quân đăng ký, ban đầu chỉ mình cô chơi nhưng sau đó trở thành sở hữu chung của cả nhóm. Mọi người ai cũng có rất nhiều tài khoản nhưng tài khoản này của cô đặc biệt may mắn nên ai cũng thích chơi.
Lúc Quân lập tài khoản đã dự tính sẽ bị trùng rất nhiều lần, vì thế quyết tâm nghĩ ra một cái tên ít khả năng trùng nhất rồi đăng kí cho đỡ mất công.
Sau một hồi ngẫm nghĩ đã quyết định lấy tên một loại thuốc lắc. Quả nhiên chưa ai dùng đến cái tên này. Thế là một seri canguatrang từ 1 đến n ra đời. Đến giờ cô cũng không nhớ được con số phía sau đã lên đến bao nhiêu.
Quả nhiên tài khoản này rất đỏ, ván đầu tiên đã mậu binh. Quân thấy thế càng được đà vênh mặt.
Bài cứ thế lên như diều gặp gió, ván nào cũng ăn không ít thì nhiều chứ tuyệt nhiên không huề, không thua. Mọi người thích thú hô hào mà quên luôn cả thời gian. Mãi cho đến khi điện thoại Quân có tin nhắn.
“Về cho anh đóng cổng!”
Tin nhắn chỉ vỏn vẹn có vài chữ khô khốc.
Nhìn lên đồng hồ đã hơn 11 giờ, cô tiếc nuối tạm biệt mọi người rồi ra xe về.
Đường đêm vắng lặng ngoài gió ra cũng chỉ có gió. Vì đèn đường đã tắt nên thứ ánh sáng duy nhất là đèn xe Quân.
Từ phía xa có một chiếc xe đi ngược chiều chạy khá nhanh. Đèn xe để chế độ pha chói mắt khiến Quân phải nháy đèn liên tục. Thế nhưng chiếc xe vẫn cứng đầu để pha đến cùng.
Chiếc xe lướt qua Quân thì chạy chậm lại sau đó vòng đầu xe, từ từ bắt kịp cô từ phía sau.
Quân có chút hoang mang lên ga cho xe chạy nhanh hơn, chiếc xe phía sau cũng theo đó mà tăng tốc.
Hai chiếc xe đuổi bắt nhau được một đoạn thì điện thoại Quân đổ chuông, trên màn hình hiển thị tên Thiên.
Đột nhiên trong lòng Quân vô cùng mững rỡ, cứ như chỉ cần cô nói mình bị bám đuôi thì Thiên sẽ làm phép một cái là xuất hiện bảo vệ cô.
Quân vội vàng bắt máy, chưa nói được tiếng nào bên kia đã vọng về tiếng quát giận dữ:
“Muốn chết đến phát điên rồi đúng không? Làm gì chạy nhanh như vậy?”
Quân lập tức cảm thấy một dòng máu nóng chảy lên mặt. Nếu không phải có người chơi trò hù dọa, cô đâu có chán sống đến mức phóng nhanh thế này.
Mang theo cảm giác bực tức, Quân dập máy, chạy một mạch về nhà mà không thèm đợi Thiên. Đang yên đang lành tránh mặt cô, giờ lại rảnh rỗi không có việc gì làm nên hù dọa cô. Thật là bực mình!
Xe Quân vừa tắt máy thì Thiên cũng về đến nơi. Sát khí theo anh tràn vào gara đến lạnh người.
Quân vẫn ngồi trên xe, lén nhìn Thiên qua kính chiếu hậu. Wow! Sắc mặt quả thật rất đáng sợ.
“Làm gì mà chạy nhanh đến như vậy?”
Giọng nói Thiên đầy tức giận.
“Tự nhiên tự lành có người đêm hôm chạy theo phía sau có không chạy nhanh được không?”
Cơn giận trong Quân vừa nguôi ngoai giờ lại trỗi dậy. Lồng ngực bức bối đến phát điên.
“Em thừa biết là anh mà còn sợ cái gì?”
Thiên chau mày, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
“Anh nghĩ em là thần à? Sao mà biết được.”
Quân nghiến răng.
“Không thế em nháy đèn làm gì?”
Thiên nghi hoặc.
“Nháy cho anh tắt cái pha quỷ tha ma bắt kia đi đó.”
Quân nổi giận quát lớn rồi mạnh chân đi vào trong nhà, mặc kệ Thiên ở ngoài gara mặt mũi ngơ ngác.
Trong khi còn đang đứng thừa thãi chân tay không biết phải làm gì, Thiên nghe tiếng chuông điện thoại của Quân reo vang. Là đoạn huýt sáo intro của bài Troublemaker. Nghe rất vui tai!
“Ừ nghe!”
Giọng nói giận dữ của Quân đã hoàn toàn biến mất.
“Dì về đến chưa?”
Diệu ở đầu giây bên kia sốt sắng.
“Ừ! Vừa về tới.”
“Vậy ngủ sớm đi! Mai đi chơi.”
“Gì? Mai phải đi học mà.”
Quân ngạc nhiên đến giọng nói cũng cao vút.
“Điên luôn rồi đúng không? Mai cuối tuần, học cái gì?”
“Ớ! Cuối tuần rồi á? Ừ! Vậy may gặp”
“Ngủ ngon!”
“Ngủ ngon!”
Quân cúp máy, hí hửng đi lên phòng mà không hề hay phía sau mình có một người tức đến mức muốn đứt mạch máu.
Trong khi anh vất vả tránh mặt cô, có lúc cảm thấy như không thể chịu đựng thêm thì cô lại nhởn nhơ tối đến là đi chơi mất mặt. Đã thế mỗi lần đi chơi về gương mặt luôn rất tươi tắn, dường như việc mỗi ngày không gặp mặt anh với cô chả là vấn đề gì.
Anh vì ai mà lo lắng nửa đêm phải chạy xe đi tìm thế này? Sợ cô một mình về khuya sẽ gặp nguy hiểm, ai ngờ cô lại lên ga chạy một mạch về đến nhà.
Lại còn một mặt nổi giận quát anh, một mặt lại cười cười nói nói với đứa quỷ quái nào trong điện thoại. Thiên quả thật rất muốn hét lên cho đỡ tức.
Thiên hậm hức đi vào tủ lạnh tu một hơi nước cho hạ hỏa. Đến khi cảm giác nghẹn ứ trong lồng ngực bớt đi mới chợt nhận ra một điều. Cô chưa bao giờ nổi giận với anh cho đến ngày hôm nay. Trước đây anh nói gì, làm gì cô đều thờ ơ như đang xem một chương trình TV vô bổ. Thế mà hôm nay đã biết tức giận. Dường như sự bất cần trong cô đang giảm đi ít nhiều.
Thiên mấy phút trước còn tức nổ mắt giờ đứng trước cửa tủ lạnh mà cười ngây ngô.

8.

Canteen trường học giờ giải lao ồn kinh khủng, mọi người xếp hàng nóng lòng đợi mua thức ăn không quên tranh thủ to nhỏ trò chuyện. Những chiếc bàn ăn chật cứng người ngồi rôm rả bàn tán đủ mọi chủ đề.
Một mình ngồi ở chiếc bàn trung tâm, Quân đang tập trung ăn trưa bỗng bị một bàn tay đặt lên vai làm cho giật mình.
“Quân! Là mày đúng không? Con quỷ! Làm gì mà biệt tích đến giờ hả?”
Cô gái đứng phía sau Quân phấn khích la lớn. Rất may là xung quanh đang ồn ào, nếu không chắc chắn mọi người đã dồn mắt về phía cô.
“Linh?”
Quân chau mày, sắc mặt không mấy khả quan, hoàn toàn trái ngược với vẻ rạng rỡ của Linh lúc này.
“Trời! Hóa ra học cùng trường. Lâu này mày chết ở đâu vậy hả?”
Không để ý đến thái độ của Quân, Linh vui vẻ ngồi xuống.
“Ở nhà chứ đâu.”
Quân thờ ơ trả lời, cầm lon nước tu cạn một hơi.
Gương mặt bừng sáng của Linh bỗng vụt tắt, nheo mắt nhìn Quân, Linh chau mày:
“Gặp lại tao mày không vui à?”
“Ừ.”
Quân không ngần ngại thừa nhận.
Đôi mắt Linh trong phút chốc tối sầm, nước mắt từ từ dâng lên rồi trào ra, lăn dài trên má.
Quân im lặng không nói gì, đôi mắt lạnh băng bị một màn sương u ám bao phủ, sắc mặt càng lúc càng trở nên u uất.
Ngồi lại thêm một lát, cô lặng lẽ đứng lên rời khỏi.
“Mày ác vừa thôi Quân!”
Linh ở phía sau đứng bật dậy mà quát lớn, hai hàng nước mắt lã chã tuôn rơi.
Một vài người ở nhà ăn bắt đầu chú ý đến hai người, một số còn nghĩ đây là cảnh một cặp đồng tính đang chia tay nhau.
Quân khựng lại, sống lưng cứng đờ. Không quay người lại, cô lạnh giọng:
“Sống cuộc đời của mày đi và để tao yên! Tao nhờ mày đấy!”
Dứt lời, Quân không chút do dự đi thẳng ra cửa, bỏ lại Linh phía sau gục mặt xuống bàn khóc nức nở.
Quân không trở về lớp, cứ thế đi thật nhanh ra phía sau trường như đang chạy trốn điều gì đó cho đến khi nhìn thấy một hồ nước yên ả.
Nắng mỏng manh chiếu xuống mặt nước trong vắt có thể nhìn thấy sỏi dưới đáy.
Cụm sen trắng bung tỏa từng cánh tinh khôi đẹp mĩ miều.
Quân ngồi thu mình trên bờ, cằm để trên đầu gối, đôi mắt vô hồn nhìn chăm chăm vào cụm sen trắng ngoài xa.
Nếu trái đất hình vuông thì tốt biết mấy! Sẽ có những góc cạnh để cô lẩn trốn. Tại sao nó lại hình tròn để đi kiểu gì rồi cũng gặp lại nhau?
Quân có dùng cả cuộc đời để suy nghĩ cũng không thể ngờ rằng có một ngày mình sẽ chạy trốn người bạn thân. Tất cả chỉ vì những nông nổi trong quá khứ, một phút sai lầm để hậu quả không gì có thể bù đắp. Cô quả thật không dám đối diện với Linh.
Thời gian cứ thế miệt mài trôi qua kéo dần mặt trời về tây, làn khói xám xanh nhanh chóng nuốt chửng trời đất trong cái vẻ thê lương của ngày tàn.
Quân lặng lẽ rời khỏi chỗ ngồi, bước từng bước nặng nề ra nhà xe.
….
Cả tiếng rồi, bầu trời ầm ĩ với cơn mưa xối xả, gió giật tung từng thân cây đen đúa như muốn đem chúng cùng bay về trời.
Trong căn phòng tối không một ánh đèn, Quân nằm cuộn tròn trong chăn như trái bóng, tĩnh lặng lắng nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ.
Bóng đêm bên ngoài đè lên khung cửa sổ nặng nề đến nghẹt thở, bốn bức tường im lìm như ngăn cách mà cũng như giam dữ, hơi thở càng lúc càng bị bòn rút đến hấp hối. 
Đầu óc ngổn ngang suy nghĩ thì thật đáng sợ, nhưng đầu óc trống rỗng đến quay quắt thì càng đáng sợ hơn.
Ngoài những sinh hoạt cần thiết, hằng ngày Quân chỉ ngồi bó gối trên giường, khi nào cảm thấy mỏi thì nằm xuống, nằm chán lại ngồi dậy. Cứ như thế mỗi ngày hai tư tiếng dài lê thê đi qua chớp mắt đã một tuần. Cảm giác như một ngày dài hơn một tuần.
Một tuần – đó chính là khoảng thời gian Quân không đến trường, thậm chí còn không đi đâu ra khỏi nhà. Mỗi khi đến bữa, cô xuống nhà ăn qua loa sau đó lại trở về phòng, khóa trái cửa ở lì trong đó. Mọi người trong nhà đều nghĩ cô bệnh, hỏi han và để nghị đi bác sĩ thì cô từ chối, chẳng ai biết chuyện gì đang xảy ra.
Trong tiếng mưa ồn ào và gió rít sắc lạnh ngoài cửa sổ, tiếng gõ cửa phòng truyền đến tai Quân.
Trong nhà lúc này chỉ có cô, Thiên và cô giúp việc. Vào giờ này cô giúp việc sẽ không đi lên lầu, vì vậy người đang gõ cửa chỉ có thể là Thiên.
Quân không định mở cửa, chẳng muốn nhấc người khỏi giường. Chính xác là lúc này cô chẳng muốn làm bất cứ điều gì, kể cả việc hít thở.
Tiếng gõ cửa ngừng kiên nhẫn vang lên, tiếng chùm chìa khóa “lanh canh” va vào nhau, không lâu sau thì cánh cửa hé mở, ánh sáng bên ngoài hành lang cũng theo đó mà hắt vào căn phòng tăm tối.
Thiên đứng ngoài cửa, mắt nhất thời chưa thích ứng được với môi trường thiếu ánh sáng nheo lại tìm kiếm Quân trong bóng tối.
“Bạn em đến tìm kìa.”
“Kêu người đó về đi!”
Giọng Quân vô hồn nhưng dứt khoát. Cô còn chẳng muốn biết người đến tìm là ai.
“Người ta đã đội mưa đến tìm em đấy.”
Thiên vừa như đang thuyết phục, vừa như đang phản đối thái độ của Quân.
“Em đâu có bắt.”
“Anh sẽ kêu người đó lên đây.”
Thiên không chịu thua.
“Tùy! Không liên quan.”
Quân lạnh lùng.
Nói là làm, không lâu sau Thiên dẫn lên phòng Quân một người con gái toàn thân ướt sũng đang run lên từng cơn.
Anh không vào, chỉ đưa cô gái đến cửa phòng rồi trở xuống dưới nhà. Anh nghĩ Quân và cô gái kia có chuyện cần phải giải quyết riêng.
Nguyên nhân của suy nghĩ này là do anh nghe trong trường đồn nhau về chuyện một đôi nữ đồng tính nữ chia tay, sau khi tìm hiểu mới biết một trong hai nhân vật được nhắc đến là Quân.
Tất nhiên anh không nghĩ đó thật sự là cảnh chia tay, nhưng anh nghĩ chuyện Quân không đến trường có liên quan đến cô gái kia. Ngày cô bắt đầu nghỉ học cũng vừa vặn với hôm xuất hiện tin đồn.
Ban đầu Thiên cũng không quá để tâm đến chuyện này, nhưng tình trạng của Quân càng lúc càng nghiêm trọng khiến anh không thể không quan tâm. Anh đã làm mọi cách để tìm ra nhân vật thứ hai trong tin đồn. Thật may cô gái ấy cũng muốn tìm Quân, thế nên vừa nhận được điện thoại của anh đã lập tức đội mưa đến đây.
Linh thận trọng đi vào phòng Quân, nheo mắt nhìn vào khoảng không u tối phía trước.
“Mày không đến trường là vì không muốn gặp tao à?”
Đang nằm ôm mình, cơ thể Quân bất giác đông cứng, trong phút chốc trở nên lạnh toát dù đang nằm trong chăn ấm.
“Trang đã đi rồi, mày cũng nhất định bỏ tao à?”
Nước mắt Linh rơi dàn dụa trên gương mặt còn ướt nước mưa, bộ đồ ướt dính sát vào da thịt khiến cô lạnh run, giọng nói cũng run rẩy vì lạnh.
Tiếng mưa tràn vào căn phòng im lặng.
“Tao không dám đối diện với mày.”
Rất lâu sau Quân mới yếu ớt lên tiếng.
“Tao chưa bao giờ xem cái chết của Trang là do lỗi của mày.”
Linh lớn tiếng thuyết phục, khẩn trương bước sâu hơn vào căn phòng tối.
“Dù mày không nghĩ, nhưng sự thật vẫn là thế.”
Giọng Quân ướt sũng tuyệt vọng, đôi mắt trở nên cay xè trực chờ trào nước. Trước mắt cô, cảnh tượng của ngày hôm đó hiện ra thật như một đoạn phim đang chiếu trên màn ảnh rộng.
…..
Quán bar No.1 sập sình nhạc, người người điên cuồng lắc lư.
Trong cái điên đảo không tỉnh táo, Quân và Trang loạng choạng dìu nhau đi xuống tầng hầm để xe. Lượng rượu trong người họ lúc này còn nhiều hơn máu đang chảy trong huyết mạch.
“Để tao chở cho!”
Trang còn tỉnh táo hơn một chút cướp cái chìa khóa xe trong tay Quân rồi tra vào ổ.
“Mày ngồi sau đi! Tao chở cho!”
Quân chuếnh choáng hơi men gạt Trang ra phía sau, dứt khoát nắm lấy tay lái xe mà leo lên.
“Được không đấy?”
Trang e dè.
“Đi với tao mà mày sợ chết à?”
“Đi với mày nên tao mới sợ đấy.”
Trang miệng nói nhưng cũng trèo lên ngồi phía sau.
Sau câu nói đùa của Trang, hai cô gái bất cười vui vẻ.
Chiếc xe mang Quân và Trang lao vụt vào con đường khuya vắng vẻ không một ánh đèn.
“Hình như mình chạy hơi nhanh đấy mày.”
Trang ở phía sau đập đập tay vào vai Quân.
“Say rồi nên cảm giác thế thôi.”
Quân chủ quan trả lời, mắt không hề kiểm tra xem mình đang đi với tốc độ bao nhiêu. Thực chất thì cả hai đang lao trên đường với vận tốc 85km/giờ.
Chiếc xe vẫn vùn vụt đi qua từng đoạn đường một cách vững vàng.
Sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra nếu tại khúc cua ấy chiếc Attila đi ngược chiều không để đèn pha. Pha Attila rất chói, Quân không thể nhìn thấy đoạn đường phía trước. Chiếc xe xấu số mất phương hướng lao qua đường, đâm mạnh vào một căn nhà.
Sáng hôm sau, khắp Bảo Lộc đâu đâu cũng nghe tin về một vụ tai nạn. Một trong hai cô gái chết ngay tại chỗ vì cú va chạm quá mạnh, người còn lại đã được đưa đi Sài Gòn cấp cứu.
……
Quân hoảng hốt vùng vẫy thoát khỏi đoạn hồi ức đang sống lại, gương mặt từ lúc nào đã đẫm nước mắt. Tất cả là lỗi của cô, nếu khi đó cô không chạy quá nhanh thì đã không xảy ra chuyện, người bạn thân nhất của cô cũng đã không chết.
Sau cái chết của Trang, Quân chơi vơi không điểm tựa, hoàn toàn mất phương hướng. Cô trở nên trầm lặng hơn, tính cách dần thay đổi đến mức không ai hiểu nổi. Cô nghỉ học, từ chối việc gặp lại những người bạn trước đây, chạy trốn tất cả.
“Nếu mày khăng khăng tất cả là lỗi của mày thì mày phải chịu trách nhiệm chứ. Mày nghĩ chỉ cần trốn tránh thì mọi chuyện có thể xem như chưa xảy ra à? Mày mang chị gái tao đi rồi bỏ mặc tao như thế này à?”
Linh phát cáu trước suy nghĩ của Quân, giận dữ quát lớn.
Linh chính là người em gái sinh đôi của Trang và cũng là bạn thân của Quân. Cô sở hữu gương mặt giống Trang như đúc nhưng tính cách lại nhút nhát hơn rất nhiều. Chính vì vậy trong các cuộc chơi của Quân và Trang, Linh rất ít khi có mặt.
“Trang nó không còn có thể chăm sóc tao, vậy nên mày phải làm điều đó. Sao mày lại bỏ mặc tao hả Quân?”
Linh òa khóc thành tiếng, bao nhiêu ấm ức chất chứa đều theo nước mắt nóng hổi chảy ra.
Chỉ sau một đêm, cô mất đi người chị đã thuộc về cô từ khi còn trong bụng mẹ, người bạn thân mà cô yêu quý cũng bốc hơi như chưa từng tồn tại.
Còn lại một mình, cô đã rất sợ hãi, đã phải ép buộc bản thân học cách trở nên mạnh mẽ, học cách tự mình lo cho mình. Nhưng dù có trở thành một người cứng rắn thế nào thì hồi ức về những ngày còn Quân và Trang vẫn không tan đi trong lòng cô. Mỗi đêm cô đều khóc ướt gối vì nhờ đến hai người mà mình yêu thương.
Tiếng khóc của Linh càng lúc càng khổ sở hơn, chỉ cần nghe cũng có thể cảm nhận được cô đang đau đớn thế nào.
Từ trong bóng tối, bóng Quân liêu xiêu tiến lại gần Linh.
Ánh sáng từ hành lang hắt vào mờ nhạt.
Bàn tay gầy gò run run lau đi những giọt nước mắt trên mặt Linh, Quân khàn giọng nghẹn ngào:
“Tao xin lỗi! Tao sẽ không thế này nữa. Tao sẽ chăm sóc mày.”
Giờ đây Quân nhận ra cô đã quá ích kỉ, vì cảm giác tội lỗi mà bỏ mặc Linh, vì sợ nhìn thấy gương mặt giống hệt Trang mà lẩn tránh Linh. Cô chưa bao giờ chịu hiểu rằng làm như vậy Linh sẽ rất đau khổ.
Trong một đêm trời mưa tầm tã, Linh ôm ghì lấy Quân thật chặt như sợ người bạn mình sẽ một lần nữa biến mất.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+