Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Yêu đi để còn chia tay – Phần 2 part 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

3.

Ánh nắng trưa gay gắt xuyên lớp áo mỏng khiến lưng Quân bỏng rát, mồ hôi thấm ướt một mảng rộng. Không thể để mình tiếp tục chịu tra tấn, cô lên ga lao vút đi trên mặt đường nóng rực.
Dựng xe trong gara, trái tim Quân đau thắt, đôi mắt u ám nhìn về chiếc Lead đỏ chói đang nằm gần đó.
Ba ngày nay, ngày nào cô từ trường về cũng đã thấy nó nằm ở đây. Nó chính là chiếc xe của cô gái chân dài đẹp như búp bê đang ở trong nhà cùng Thiên.
Cô ta tên gì Quân cũng chẳng biết, chỉ biết đó là người yêu mới của Thiên. Từ sau khi chia tay, vài ba ngày Thiên lại dẫn về một cô gái khác, trước mặt Quân vô cùng tự nhiên ôm hôn thắm thiết.
Để đáp lại lòng nhiệt tình của Thiên, Quân sau giờ học bớt la cà hẳn, ngoan ngoãn trở về nhà cho kịp giờ “xem phim”.
Cô biết quá đi rằng anh đang cố ý để cô thấy mọi điều anh làm, nhưng anh càng như thế, cô càng tỏ ra bình thản cho anh coi. Có đau đến chết thì cô cũng sẽ tỏ ra như chẳng có gì.
Vừa bước qua ngưỡng cửa Quân đã nghe tiếng nói tiếng cười rất rộn ràng vang lên từ trong bếp.
Cô ghét cay ghét đắng việc phải chứng kiến Thiên cười nói vui vẻ bên người con gái khác. Thế nhưng sự bướng bỉnh của cô vẫn dẫn cô đến những nơi mà cô không muốn có mặt.
Bình thản đi vào nhà bếp, Quân đến bên tủ lạnh tìm kiếm gì đó để ăn. Cuối cùng cô chọn cho mình một trái táo.
“Ăn trưa chưa? Cùng ăn đi!”
Thiên đang cùng ăn trưa với cô gái kia thấy Quân chuẩn bị đi ra khỏi nhà bếp thì hỏi với theo.
“Hai người ăn đi! Lát em có hẹn đi ăn với bạn rồi.”
Quân quay lại mỉm cười với Thiên, gật đầu với cô gái kia rồi thong thả vừa gặm táo vừa đi lên lầu.
Ngay khi cánh cửa phòng đóng lại, nỗi đau bị khóa chặt trong tim được thả ra. Quân mệt mỏi đổ người xuống giường, gương mặt u ám không chút sức sống. Nếu Thiên muốn làm cô đau, anh làm được rồi đấy. Có điều cô có chết cũng sẽ không bộc lộ nỗi đau ấy cho anh thấy.
Để lời mình vừa nói thành sự thật, Quân ngồi bất dậy gọi ngay cho Linh, bắt Linh bằng giá nào cũng phải đi ăn trưa với mình. Ở đầu giây bên kia, Linh ngao ngán thở dài cho hai đứa con nít đang miệt mài tổn thương nhau.
“Tụi mày lôi nhau ra cãi một trận cho xong đi! Không thấy mệt mỏi à?”
Linh bực bội đập tay xuống bàn, nét mặt hứa hẹn sẽ nổi giận.
“Luyện lảm nhảm thần công không thấy đói à? Ăn đi!”
Quân chậm rãi gắp từng miếng phở cho vào miệng, hoàn toàn bình thản trước thái độ của Linh.
“Mày định như thế này đến bao giờ?”
Trước thái độ gần như vô cảm của Quân, Linh càng lúc càng thấy trong lòng mình có một cuộn lửa đang phừng phực cháy.
“Tao biết đâu! Tao có phải người dẫn gái về nhà đâu.”
Quân nhún vai, tiếp tục ăn một cách ngon lành.
“Ai ngu hơn tụi mày thì tụi mày giận đúng không? Sao cứ làm khổ nhau thế? Không yêu nữa thì dứt khoát đi!”
Linh ngao ngán thở dài. Nổi giận với Quân thì nổi giận với cái đầu gối còn hơn.
“Thì chia tay rồi mà.”
“Cái này là đang hờn dỗi chứ chia tay cái gì?”
“Kệ! Là cái gì cũng được. Người không cần tao thì tao không cần thiết.”
“Thế mày có sợ mất Thiên không?”
Linh nheo mắt dò xét thái độ của Quân.
“Việc gì tao phải sợ? Đời còn dài, trai còn nhiều.”
Quân nói dối một cách lưu loát, mắt không chớp lấy một cái. Thực ra chỉ cần nghĩ đến việc Thiên sẽ thuộc về một cô gái khác là cô đã thấy mình như muốn phát điên.
Linh dí sát mặt mình vào mặt Quân, nhìn như đang cố xuyên thấu tâm can người đối diện.
“Cái bản mặt mày dễ ăn đấm quá!”
Không thể xác định Quân đang nói thật hay nói dối, Linh làu bàu, hậm hực tiếp tục ăn trưa.
Vì trong khi Linh mải nói thì Quân rất chuyên tâm dùng bữa nên khi cô ăn xong Linh gần như mới bắt đầu ăn.
Ngồi không rảnh rồi, Quân bắt đầu lôi những gì Linh vừa nói bên tai ra suy nghĩ.
Cô và Thiên định duy trì tình trạng này đến bao giờ? Anh sẽ tiếp tục dày vò cô bằng cách gần gũi với người con gái khác, còn cô sẽ cứ thế tiếp tục tỏ ra không quan tâm sao? Đến một lúc nào đó, cả hai sẽ mệt mỏi mà mặc kệ nhau thôi.
Trong lòng cô rất muốn làm hòa vì nghĩ chuyện này chẳng có gì đáng để chia tay, thế nhưng lời Thiên nói không tin bất cứ người con gái nào quả thật làm cô tự ái.
Trái tim thì muốn níu kéo, nhưng tất cả những gì đang làm đều là đang đẩy nhau ra xa hơn.
Mọi thứ xảy ra quá nhanh khiến cô không ngờ đến, cả hai mới đây thôi còn quấn quýt bên nhau, anh luôn làm cô cười và chăm sóc cô rất chu đáo, thế mà giờ lại đối xử với nhau như kẻ thù. Cả hai đều đang rất cố gắng tổn thương đối phương và hả hê với điều đó.
Một thứ gì đó mạnh mẽ va vào tim Quân đau thắt, hai người yêu nhau có thể nói ra những lời nói làm đối phương hạnh phúc nhất nhưng lại cũng có thể dìm đối phương xuống vực sâu đau đớn cũng chỉ bằng một lời nói. Cô không muốn những nỗi đau vô lí này tiếp tục được duy trì.
Hơn bao giờ hết, Quân đang rất muốn làm hòa với Thiên, tiếp tục cùng anh trải qua những ngày hạnh phúc. Nhưng anh không tin cô, cô phải giải thích thế nào đây?
Chậm rãi cho xe chạy vào gara, ngay cả tốc độ di chuyển cũng có thể khái quát tâm trạng buồn bã của Quân.
Chiếc xe Lead đỏ đã rời khỏi, cô cảm thấy thoải mái hơn được một chút. Dù có thể đánh lừa cả thế giới này bằng vẻ mặt bình thản đến bất cần của mình thì cô cũng không thể đánh lừa chính bản thân. Cô biết cô đau và cô biết nguyên nhân.
Ánh tà dương đỏ rực như máu nhuộm kín bầu trời, đè nặng mặt đất.
Đàn chim hoang mang sải cánh tìm đường về tổ ấm.
Trong khung cảnh hoang vu đến cô tịch, Quân lặng lẽ bước từng bước đến ngồi xuống bên cạnh chiếc ghế trong sân vườn.
Sắc chiều làm lòng cô trở nên ảm đạm và nặng nề đến khó thở.
Bấy lâu nay đã phớt lờ những cảm giác đang dâng lên trong lòng, để sự ương bướng điều khiển bản thân. Đến hôm nay cô thừa nhận cô rất buồn khi Thiên đối xử với mình như thế.
Mồi cho mình một điếu thuốc, Quân chán nản nhả từng cuộn khói trắng đục ra không gian.
Làn khói mỏng nhanh chóng tách ra từng sợi nhỏ, bao bọc cô trong cái lạnh lẽo cô độc.
Sắc máu đỏ rực càng lúc càng đè nặng lên không gian hoang tàn.
Đỏ rực rỡ nhưng lạnh lẽo.
Đỏ bao la nhưng hoang vu.
Đỏ nóng bỏng nhưng lại cô quạnh.
Không còn khái niệm thời gian, Quân cứ ngồi bất động, hút thuốc như một cái máy được lập trình, hoàn toàn không phát hiện ra đầu lọc cạnh mình càng lúc càng nhiều.
“Sao lại tỏ ra như mình đang rất buồn như vậy? Anh cảm thấy em không nhưng ổn mà còn rất vui mà.”
Tiếng Thiên bất ngờ vang lên kéo Quân ra khỏi sự huyễn hoặc hư ảo của làm khói thuốc. Anh đang ngồi trên chiếc ghế mà cô đang ngồi cạnh. Lần đầu tiên hai người nói chuyện với nhau, họ cũng ngồi như thế này, cũng khoảng cách này. Nhưng giờ đây cảm thấy xa hơn rất nhiều.
Quân mắt nhìn thẳng, dấu đi nụ cười méo mó trong vỏ bọc hờ hững:
“Ừ! Anh cảm thấy đúng rồi đấy.”
“Nếu đã vậy thì đừng có ngồi đây đốt thuốc như hút để còn chết như thế.”
Thiên cố tỏ ra không quan tâm, giọng điệu dửng dưng nhưng vẫn để lộ chút khẩn trương.
“Anh để ý làm gì? Đi mà lo cho cô người yêu xinh đẹp của anh đi.”
Quân đột nhiên trở nên gay gắt, đôi mắt sâu thẳm nhìn Thiên đầy phẫn nộ.
Dù cô có cố tỏ ra như không cảm thấy gì thì anh cũng phải hiểu rằng cô rất không vui, rất khó chịu khi thấy anh bên người khác chứ. 
“Ừ! Phải rồi. Em có thằng đó lo lắng cho rồi, đâu có đến lượt anh phải bận tâm.”
Thiên cũng bắt đầu mất bình tĩnh.
Từ hôm cãi nhau, chưa một ngày nào cơn ghen không dày vò anh. Cảm thấy tự ái và tổn thương, anh cố tình cho cô thấy cảnh anh bên người khác, vậy mà cô chẳng chút bận tâm.
Phải rồi! Cô không yêu anh thì để tâm đến những trò trẻ con của anh làm gì. Sao bây giờ anh mới hiểu ra mình đang làm việc dư thừa nhỉ?
“Em chả cần một ai phải lo cho em hết, em sẽ tự lo cho chính mình.”
Quân giận dữ đứng lên bỏ đi, tay vẫn cầm điếu thuốc chưa hút được một nửa.
Thiên nheo mắt nhìn xuống đống đầu lọc ngổn ngang mà Quân bỏ lại, trái tim đau quặn khiến anh không thể nghĩ thêm gì nữa. Bản thân anh cũng không nhớ mình làm cách nào chạy theo Quân và giữ tay cô lại.

4.

Trong ánh chiều tàn buồn hiu hắt, Thiên cương quyết giữ tay Quân lại mà quát lớn:
“Nếu nói có thể tự lo cho mình thì tốt nhất đừng có làm những việc có hại cho bản thân.”
“Anh để ý làm gì? Chẳng phải anh không tin em sao? Chẳng phải anh có những cô gái khác ở bên rồi sao?”
Quân giận dỗi gạt tay Thiên ra, nước mắt trực trào nơi khóe mắt, gương mặt đỏ gay vì cảm xúc mạnh mẽ bây lâu nay bị kiềm chế chuẩn bị bùng nổ.
Bao nhiêu ấm ức tủi hờn gom góp bao lâu đều hóa lỏng, chảy dài trên gò má, thấm vào môi mặt chát.
Quân quay mặt tránh ánh mắt Thiên, gạt nhanh nước mắt rồi bước vội vào nhà.
Giờ thì vừa lòng anh rồi đấy. Anh muốn làm cô đau, anh thành công rồi. Cô cũng không còn đủ mạnh mẽ để giả vờ không sao nữa.
“Khoan đã! Sao em lại khóc?”
Thiên ngây ngô giữ vai Quân lại từ phía sau.
“Em không khóc, khói thuốc cay mắt thôi.”
Để chứng minh lời mình vừa nói, Quân đưa điếu thuốc trên tay lên rít một hơi dài, vị khét đắng của khói hòa vào vị mặt chát của nước mắt.
Lượng nicotin dồn lên não quá nhiều khiến cô lảo đảo lùi về phía sau.
Thiên lo lắng vội đỡ lấy Quân, lúc này anh có thể nhìn rõ gương mặt lấm lem nước mắt của cô. Còn cứng đầu nói là không khóc, mắt đỏ hoe lên rồi còn gì.
“Này! Không hút nữa!”
Bao nhiêu giận dữ đột nhiên tan biết, Thiên cố trầm giọng thuyết phục.
“Đừng bận tâm em! Mình chia tay rồi mà.”
Đẩy Thiên ra xa mình, Quân cười chua chát.
Chẳng phải anh đang dốc hết sức để tổn thương cô sao? Hành động quan tâm này sao giống thương hại quá.
“Chia tay hồi nào?”
Thiên chau mày nhìn Quân. Hình như anh không hề ý thức được những ngày qua quan hệ giữa hai người là gì.
“Em nói nếu không tin em thì chia tay và anh nói trên đời này anh không tin bất cứ người con gái nào cả.”
Giọng Quân run run như muốn vỡ òa, trái tim đau thắt lại khiến cô cắn môi đến trắng bệch.
“Lời anh làm em tổn thương sao?”
Thiên ngỡ ngàng nhìn Quân, giọng nói cao vút ngạc nhiên. Trước mặt anh cô luôn bình thản đến bất cần, sao có thể vì một lời nói của anh mà đau lòng? Trong lòng cô, anh quan trọng đến thế sao?
“Anh không biết nên hỏi à?”
Trước vẻ mặt ngạc nhiên như thấy một hiện tượng phi lí của Thiên, Quân giận dữ quát lên rồi chạy thẳng vào nhà, không để anh có thêm cơ hội kéo cô lại.
Sao anh có thể không nhận ra rằng cô rất đau lòng? Dù cô có vì lòng tự trọng mà tỏ ra không có gì thì anh cũng phải cảm nhận được những điều cô đang chịu đựng chứ. Nếu đã thật sự không hiểu cô thì thôi, cô cũng không cần thiết nữa. Chia tay thì chia tay. Trai cũng chỉ là trai thôi mà.
Quân ấm ức ngồi phịc xuống bàn laptop, mở đấu trường thú đánh liên tục như muốn làm hư cái bàn phím, tức đến nỗi nước mắt nghẹn lại không thể rơi.
“Nói chuyện với anh một lát.”
Thiên không thèm xin phép, dùng chìa khóa dự phòng mở toang cửa phòng Quân, kiên quyết đi vào trong.
“Nói gì nói đi!”
Quân vừa đánh đấu trường thú vừa lạnh lùng trả lời, đôi mắt không thèm nhìn Thiên lấy một lần.
“Có thật những tin nhắn đó em không biết ai gửi không?”
Thiên vụng về ngồi xuống mép giường, hoang mang nhìn Quân.
“Anh không tin em thì hỏi làm gì. Có nói anh cũng có tin đâu.”
Quân dửng dưng nhún vai, tay tiếp tục thao tác trên bàn phím. Vẻ lạnh lùng này chỉ có thể là vì cô đã thật sự nổi giận.
“Anh dẫn người con gái khác về, em buồn lắm à?”
Mân mê hai ngón tay cái, Thiên cẩn thận nhìn Quân dò xét. Biết là rất buồn cười nhưng anh lại mong cô thật sự buồn vì anh. Có như vậy anh mới biết trong lòng cô có anh.
“Ừ! Rất đau lòng. Chúc mừng anh đã làm được điều mình muốn.”
Quân vẫn giữ thái độ lạnh lùng, thừa nhận một cách tỉnh bơ, mắt nhìn thẳng màn hình.
Một tay di chuyển trên bàn phím, tay còn lại Quân với lấy điếu thuốc đang kẹp ngay ngắn trên gạt tàn, dòng khói trắng đục kéo dài như sợi dây, chạy thẳng lên trần nhà.
“Em buồn thì trách anh này, đừng hút thuốc nữa.”
Thiên xót xa nhìn Quân nhả từng cuộn khói, nhìn cái dáng vẻ cô giờ anh mới hiểu anh làm cô tổn thương đến mức nào.
“Không phải chuyện của anh.”
Quân nhếch môi cười lạnh, miệng còn vương làn khói mỏng tanh.
Không nói lên lời nào, Thiên dứt khoát đến bên Quân, bàn tay to lớn nắm trọn điếu thuốc đang cháy mà bóp nát nó. Đầu thuốc đỏ rực ấn vào thịt tạo thành một vết lõm cháy đen.
“Anh điên à?”
Quân bàng hoàng gỡ cái nắm tay của Thiên ra, cầm điếu thuốc vất xuống sàn, mắt ngấn nước nhìn vết bỏng trên bàn tay anh.
Bỏng thuốc lá không phải quá đau nhưng rất rát, nó không giống như bỏng lửa hay bỏng nước sôi. Chẳng thà người bị bỏng là cô thì cô vẫn có thế chịu đựng được, chứ nhìn vết thương của anh, lòng cô quặn lại từng cơn.
“Nhìn em hút thuốc, lòng anh đau lắm.”
Thiên cúi đầu nhìn sâu vào mắt Quân, bàn tay lành lặn lau đi hai hàng nước mắt đang thi nhau trào ra từ khóe mắt.
“Việc gì anh phải như thế? Anh không tin em, không quan tâm đến cảm xúc của em thì giờ lo lắng cho em làm gì?”
Quân khóc nấc lên thành tiếng, vừa ấm ức, vừa xót xa.
“Anh sai rồi! Anh sẽ học cách tin một người. Chúng mình đừng giận dỗi nhau nữa.”
Kéo Quân vào lòng, Thiên ôm ghì lấy cô trong vòng tay run rẩy vì cảm xúc đang dâng lên mạnh mẽ.
Sao anh có thể vì một phút không kiềm chế được cơn giận mà làm cô tổn thương thế này. Hơn ai hết, anh hiểu cái cảm giác bị hiểu lầm mà không thể giải thích, sao còn để cô chịu đựng điều đó.
Ngày trước cũng vì những mẩu tin nhắn thế này liên tục gửi vào máy anh mà anh mất Hoài Quân, xém chút nữa là anh cũng mất Uyển Quân rồi.
Gục đầu trong lòng Thiên, Quân ấm ức đấm tay vào ngực anh, nước mắt vẫn tiếp tục lăn dài không thể ngăn lại:
“Anh làm lòng em đau lắm.”
Thiên không nói gì, siết chặt hơn vòng tay mình, gục đầu vào hõm cổ Quân mà hít đầy một phổi mùi thơm quen thuộc. Chính cái mùi hoa nhài nhè nhẹ pha thêm chút đắng nghét của thuốc lá này đã làm anh nhớ đến phát điên. Anh sẽ giữ mãi cô bên mình, sẽ không ngu ngốc phạm thêm sai lầm nào nữa.

5.

Cỏ xanh mướt ẩm sương mát mẻ, từng hàng cây xanh sẫm xào xạc đung đua, con đường rải sỏi lạo xạo vui tai.
Nắng vàng ươm bung tỏa trong không gian lộng gió.
Trời xanh ngắt bồng bềnh mây trắng tinh khôi.
Thỉnh thoảng một bóng đen sải cánh tự do lướt qua mang theo tiếng hót trong trẻo.
Giữa sắc trời tinh khôi động lòng người, Quân và Thiên dịu dàng nắm tay nhau bước đi. Hai người họ không ai nói với ai câu nào nhưng những sinh viên gần đó đều có thể cảm nhận không khí ngọt ngào đáng ghen tị đang tỏa ra từ họ.
Ở trong trường này, họ đã trở thành cổ tích sống, là truyền kì được mọi người nhắc đến nhiều nhất. Bất kể lời nói mang tính ấu trĩ, lãng mạn, thậm chí những lời hai người họ nói khi cãi nhau cũng đều được đám sinh viên ghi nhớ, thiếu điều chưa viết ra rồi lồng vào khung kính. Còn có người nói nếu hạnh phúc được như họ thì mới yêu còn không thì thà ở vậy còn hơn.
Tất cả ánh mặt trời trên thế gian đều ưu ái chiếu vào đôi tình nhân ngọt ngào.
Áo cặp tình nhân trắng tinh bừng sáng khiến xung quanh trở nên lu mờ.
Sáng nào trùng lịch học Quân và Thiên cũng cùng nhau đi bộ trong sân trường thế này khiến mọi người phải ghen tị và ngưỡng mộ. Ở trường chỉ cần có giờ giải lao Thiên sẽ lập tức chạy qua lớp Quân. Cô ở trong thư viện, anh cũng sẽ ở đó. Cô có lịch học thêm giờ, anh kiên nhẫn đợi cho đến khi lớp tan.
Thời gian đầu một vài nữ sinh cùng lớp cố tình phá hoại, làm vẻ mặt vô tội vạ mà hỏi Quân “Thiên suốt ngày ở bên như thế rất mất tự do đúng không?”. Quân chỉ nhún vai, thản nhiên đáp lời “Cái giá của hạnh phúc là sự ràng buộc”.
Mùa hè đã từ từ trôi đến mang theo cái nóng và những cơn mưa bất chợt. Không khí trong trường dần trở nên uể oải trong những buổi học cuối cùng.
Sinh viên năm nhất và năm hai đều vui vẻ nghĩ đến những chuyến du lịch hè. Sinh viên năm cuối thì tất bật chuẩn bị hồ sơ xin việc. Chán nản nhất là sinh viên năm ba, mùa hè của họ đi tong với chương trình thực tập sinh. Nghe một số sinh viên năm cuối kể lại kinh nghiệm đi thực tập bị bóc lột sức lao động, đám sinh viên năm ba đã thảm trông càng thảm hơn.
“Mày sướng thật đấy! Không phải đi thực tập, lại còn được ở cùng nhà với người yêu. Hè thì tha hồ bên nhau nhé”
Mặt Linh viết rõ hai chữ ghen tị. Từ hôm có lịch thực tập sinh, ngày nào Linh cũng cảm thán câu này. Tính đến nay Quân đã đếm được sáu mươi hai lần.
“Mày qua kia mừng thọ ông, cũng có phải thực tập đâu mà than hoài vậy? Còn muốn ở chung với người yêu thì dọn đến nhà người yêu mà ở.”
“Mày nói nghe đơn giản quá! Ba mẹ của cục cưng tao đâu có đi suốt ngày như ba mẹ mày với anh yêu của mày. Với lại cục cưng thua tao đến hai tuổi, tao chả dám gặp ba mẹ chồng đâu.”
Linh kể khổ với nét mặt sầu thảm.
“Giờ vợ nói em có nghe không?”
Quân thích thú nhại lại câu mà cô nghe được khi Linh nói chuyện với người yêu.
“Mày thích cười trên nỗi đau của người khác nhỉ!”
Mặt Linh méo xếch.
“Thì tao có cười được trên nỗi đau của chính mình đâu.”
Linh lắc đầu chịu thua. Theo tính toán của cô thì người yêu của Quân phải là người vô cùng kiên nhẫn, vô cùng điềm tĩnh, hơn nữa phải có một trái tim khỏe mạnh và thần kinh thép. Nếu không thể nào cũng có ngày bị Quân làm cho đứt mạch máu chết tức tưởi.
Trùng hợp làm sao! Ngay khi Linh vừa nghĩ đến người yêu của Quân thì Thiên xuất hiện ở cửa ra vào canteen.
Ngay khi ánh mắt Thiên chạm đến nơi thì Linh giơ tay vẫy liên tục, nét mặt hồ khởi đến mức những người khác còn tưởng anh là người yêu của cô.
Quân vì ngồi quay lưng lại phía cửa nên không nhìn thấy anh đang lại gần. Tuy nhiên nhìn cái kiểu của Linh lúc này thì cô không cần quay lưng lại cũng biết Linh đang vẫy ai.
Thiên đến ngồi vào ghế bên cạnh Quân thì cũng là lúc Linh đứng lên.
“Tao đi gọi điện cho cục cưng đây.”
Quân chau mày nhìn theo bóng Linh đang thoăn thoắt rời đi. Cô quá rõ về tính cách của Linh rồi. Với mọi chuyện Linh đều quan trọng hóa quá mức cần thiết.
Không dưới một lần Quân nói với Linh rằng không phải lúc nào cô và Thiên cũng cần ở riêng với nhau. Thế mà Linh một tai nghe vô một tai cho ra, lần nào cũng tỏ ra “biết điều” rồi chuồn thẳng.
“Bạn em ghét anh lắm đúng không?”
Thì ra nãy giờ Thiên cũng đang nhìn theo bóng Linh. Cái cách cô rời khỏi cứ y như là trốn tà.
“Nó quý anh lắm đấy.”
Quân có vẻ ngán ngẩm.
Thiên không nói gì nhưng nét mặt anh đang ngạc nhiên vô cùng.
“Lúc nào nó cũng nhai bên tai em nào là phải quan tâm anh, phải dành nhiều thời gian để hai người bên nhau. Em quen em không sợ mất thì thôi, chả hiểu nó sợ cái gì nữa.”
Quân thở dài.
Nhìn dáng vẻ như già đi mấy tuổi của Quân, Thiên cười hiền, dịu dàng xoa đầu cô.
“Hôm nay nhà mình có khách đấy.”
“Là ai vậy anh?”
“Là gia đình bác anh ở Đà Lạt xuống chơi, bác ấy là chị của mẹ.”
Quân gật gù ra chiều đã hiểu dù chẳng biết đó là ai.
Buổi chiều khi Quân và Thiên trở về nhà đã thấy trong gara chễm chệ một chiếc fortuner đen bóng. Trong nhà đang rôm rả tiếng cười tiếng nói vui vẻ.
Ngay khi cả hai bước qua ngưỡng cửa, một cô gái trạc tuổi Quân từ trong nhà chạy ùa ra lao vào lòng Thiên.
“Thiên đi học về hả? Chị bé đợi Thiên lâu lắm rồi.”
Vòng tay qua thắt lưng Thiên, cô gái chu môi nũng nịu.
Quân ở bên cạnh nghiêng đầu quan sát, mặt không chút biểu cảm.
“Đây là Kim, chị họ anh, con của bác.”
Thiên vội quay ra giải thích cho Quân hiểu đồng thời cố gắng gỡ tay Kim ra.
Nhưng mọi nỗ lực của anh đều vô ích, Kim càng lúc càng siết chặt vòng ôm của mình hơn.
“Đây là người đến ở nhờ à?”
Vẫn ôm Thiên, Kim chau mày nhìn Quân, ánh mắt quét dọc đánh giá rồi ánh lên cái nhìn coi thường. 
“Không phải ở nhà mà là sống cùng.”
Thiên chỉnh lại, giọng nói cố giấu đi sự khó chịu.
Trong khi đó, Quân vẫn giữ thái độ im lặng quan sát Kim ôm Thiên.
Công bằng mà nói, nếu hai người không phải là chị em họ thì trông rất xứng đôi. Kim đẹp từng đường nét, đôi mắt tròn to long lanh như mặt biển dưới ánh nắng, gương mặt thon gọn, sóng mũi nhỏ nhắn, đôi môi hồng đào gợi cảm. Ngoài gương mặt đẹp như búp bê ra, Kim còn sở hữu một thân hình mê hoặc chết người, ba vòng cân đối, chiều cao đáng mơ ước, đôi chân thon thả thẳng tắp. Tóm lại, Kim đẹp toàn diện!
Nhìn thái độ bình thản của Quân, Thiên đột nhiên liên tưởng đến những ngọn núi lửa. Trông bề ngoài tĩnh lặng nhưng bên trong lại nung nấu dòng nhan thạch nóng bỏng.
Hơi lạnh chạy khắp sống lưng, Thiên vội vã cố thoát khỏi vòng ôm của Kim.
Nhưng trước khi Thiên làm được điều đó thì Quân đã bỏ lên phòng, không ngoái nhìn lấy một lần.
Bữa tối hôm đó, Thiên bề ngoài tỏ ra đang lắng nghe người lớn nói chuyện nhưng thực chất đang tập trung quan sát nét mặt của Quân.
Cô lúc này rất giống ngày đầu tiên đến nhà anh, mọi biểu hiện đều giả tạo, đem cảm xúc giấu phía sau gương mặt tươi cười. Đôi mắt ra chiều chăm chú nhưng sâu thẳm trong đó lại bất cần đến cùng cực.
Từ đầu đến cuối bữa ăn, Quân không nhìn Thiên một lần, chỉ trò chuyện cùng ba mẹ và hai bác của anh. Trong khi đó, Kim ríu rít bên tai Thiên đủ mọi câu chuyện ở trường, về nhóm bạn thân, về những chàng trai theo đuổi mình. Thiên dù thỉnh thoảng vẫn “ừm” một tiếng chứng tỏ đang nghe nhưng thực chất chả lọt vào tai chữ nào.
Sau khi bữa ăn kết thúc, Quân lấy cớ tối nay phải dự sinh nhật bạn rồi ra gara lấy xe lao đi. Thiên muốn đuổi theo nhưng đã bị Kim giữ lại đòi dẫn đi dạo quanh nhà. Anh đành bất lực nhìn theo đèn đuôi xe Quân đỏ rực xa dần. Chắc cô đang giận anh lắm!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+