Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Yêu đi để còn chia tay – Phần 2 part 3 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

6.

Trời vào mùa mưa rất nhanh tối, chỉ vừa chớm chiều đã chuyển màu xanh xám. Thêm vào đó là cơn mưa đang lất phất bên ngoài khiến bầu trời càng u ám hơn.
Quân ngồi trước cửa tiệm phay tiện Quang Huy, mắt mơ màng nhìn ra ngoài con đường thưa thớt xe cộ. Người qua lại không nhiều, có thì cũng di chuyển nhanh đến mức cô không kịp nhìn. Mọi người đều không muốn bị dính nước mưa.
So với bầu trời súng sính nước trực chờ đổ xuống ngoài kia, lòng Quân lúc này còn nặng nề hơn.
Chính mắt cô cũng nhìn thấy Thiên không hề ôm Kim, hơn nữa họ là chị em, có ôm nhau cũng chẳng có vấn đề gì. Thế nhưng cô chẳng thể bỏ qua và xem như không có chuyện gì. Chỉ cần nghĩ đến hình ảnh hai chị em đó dính sát lấy nhau là trong lòng cô bức bối khó thở, cổ họng như bị ai siết chặt đến nghẹn ứ.
Đã thế trong bữa ăn còn làm như trong bàn ăn chỉ có hai người. Đũa mỗi người một đôi việc gì cứ phải gắp thức ăn cho nhau như thế? Càng nghĩ lại lồng ngực cô càng muốn nổ tung.
Thật là xui xẻo! Muốn đến chỗ “đội nhà” tìm kiếm những niềm vui để xóa đi cảm giác bực bội thì mọi người lại đi Đức Trọng ăn đám cưới, chỉ còn Huy ở nhà.
Không biết phải làm sao để trái tim thôi ấm ức, Quân mồi một điếu thuốc, rít thật sâu rồi nhả khói mù mịt. Bóng dáng cô nhanh chóng bị làn khói bao phủ trở nên xa xăm như ở một thế giới khác, nét mặt có phần ngưng đọng, ánh mắt mông lung.
Trong trạng thái mơ màng, Quân không hay biết Huy đã chăm chú quan sát mình rất lâu.
Dù là dì cháu nhưng Huy phải thừa nhận Quân rất đẹp. Một vẻ đẹp bí ẩn và sắc xảo. Nhưng hôm nay nét đẹp của cô rất khác. Đôi mắt hơi cụp xuống với hàng mi cong phủ bóng lên làn da trắng mịm. Trông có chút dịu dàng lại có chút buồn bã.
Điều khiến một người con gái thay đổi như vậy, chỉ có thể là…
“Dì yêu thằng nhóc đó rồi!”
Nhẹ nhàng đi đến phía sau Quân, Huy đặt một bàn tay mình lên vai cô.
Ngẩng đầu nhìn Huy thật nhanh rồi lại nhìn ra con đường ướt át, Quân không lên tiếng trả lời. Cô biết là cô yêu Thiên, yêu rất nhiều. Nhưng cô không muốn người khác biết cô yêu anh nhiều như vậy.
“Tin cháu đi! Dì không biết gần đây dì thay đổi thế nào đâu. Buồn vui vô cớ, hay thẫn thờ, trông thục nữ hơn, hút thuốc cũng ít hơn.”
“Con trai gì mà để ý thấy sợ!”
Trước những liệt kê của Huy, Quân nheo mắt nhìn anh vẻ đề phòng.
“Cả nhóm có mỗi mình dì là động vật quý hiếm nên đương nhiên phải để ý rồi. Mà không phải mình cháu thấy vậy đâu. Mọi người đều nhìn ra đấy.”
Đúng là chẳng ai có thể nhìn rõ bản thân mình. Quân chẳng hề nhận ra mình thay đổi ở điểm nào. Nhưng phải có thì Huy mới nói nên cô cũng gật đầu thừa nhận.
Cơn mưa bên ngoài đã có dấu hiệu tạnh dần.

“Đợi cháu đi tắm rồi dì cháu mình đi ăn nhé! Đám kia đêm nay không về, chắc phải sáng mai mới thấy mặt.”
Giọng Huy có vẻ buồn. Cả nhóm đều đi hết rồi, còn lại mình anh có phần cảm thấy cô đơn.
Quân đã ăn tối ở nhà nhưng không nỡ để người cháu hơn mình một giáp lủi thủi một mình nên cũng gật đầu. Ở cái tuổi của cô thì cô đơn chưa là điều quá đáng sợ. Nhưng ở tuổi của Huy mà đến giờ này vẫn chưa một mảnh tình vắt vai thì cảm giác cô đơn là cả một địa ngục.
Huy thấy Quân đồng ý liền đi vội ra nhà sau để tắm. Đúng lúc đó, ánh đèn pha từ bên ngoài soi thẳng vào mặt Quân.
Quân nheo mắt, đưa tay che mặt, nhất thời chưa biết người vừa đến là ai.
Cho đến khi chủ nhân của chiếc xe tắt máy, ánh đèn cũng theo đó mà biến mất Quân mới nhận ra đó là Phú.
Đã lâu lắm rồi Quân không gặp Phú. Bữa nay trông anh đen và gầy đi nhiều quá! Tóc tai lù xù như người rừng, râu ria thì lởm chởm, quần áo xộc xệch nhếch nhác.
Chuyện của anh cô cũng đã nghe mọi người nói. Nhìn anh bây giờ cô đoán anh chưa thể vượt qua cú sốc này.
Phú ngày trước cũng là một thành viên trong nhóm. Sau đó anh lấy vợ nên tập trung làm ăn, không còn thường xuyên xuất hiện ở nơi tụ tập của nhóm.
Nhớ hồi đó khi Phú muốn lấy Hà, gia đình hai bên phản đối vô cùng gay gắt. Cả hai người đã có lúc nghĩ rằng sẽ cùng nhau bỏ đi đâu đó thật xa và bắt đầu cuộc sống mới.
Cũng may chưa kịp thực hiện kế hoạch bỏ xứ đi xa thì Quân nảy ra một ý nghĩ táo bạo. Cô đưa cho Phú một hồ sơ siêu âm đề tên Hà rồi bảo anh đưa về cho hai bên gia đình xem. Nhờ sự liều lĩnh này mà cả hai lấy được nhau.
Phú và Hà lấy nhau được một tháng thì Hà có thai thật. Anh còn chưa kịp vui mừng thì cái thai đã xảy. Đầu năm vừa rồi Hà lại có thai. Ai cũng nghĩ sẽ có một đứa trẻ đáng yêu ra đời. Kết quả là cả hai lại một lần nữa mất đi đứa bé.
Cuộc đời Phú, Quân nghĩ nếu mình văn hay chữ tốt một chút thì hoàn toàn có thể viết thành một câu chuyện đầy nước mắt.
“Mọi người đâu hết rồi?”
Phú lảo đảo đi lên bậc tam cấp, hướng giọng nói mệt mỏi về phía Quân.
“Huy đang tắm ở dưới nhà còn tất cả lên Đức Trọng hết rồi.”
Quân đứng lên nhường ghế cho Phú rồi đi lấy một cái khác cho mình.
“Anh nghe nói em đi học lại.”
Bằng giọng nói rời rạc, Phú hỏi một cách uể oải, chẳng có chút gì quan tâm đến câu trả lời.
“Ừ.”
Quân ngồi vào chiếc ghế mới lấy, liếc nhìn Phú bằng ánh mắt lo lắng.
Một con người rốt cuộc có thể chịu đựng bao nhiêu tổn thương? Phải đau bao nhiêu lần mới đủ để viên mãn trọng đời?
Trước giờ Quân chẳng bao giờ thấy cái khổ của những người xung quanh, đến cả bản thân mình cô cũng không nhìn rõ. Lúc này mới thật sự cảm thấy cuộc sống không hề dễ dàng. Cái điều “cứ sống liên tục cho đến chết, không phải lo lắng gì hết” mà cô hay nói dường như còn khó hơn hái sao trên trời.
“Hà thế nào rồi anh?”
Sau khi đợi Phú khá lâu mà không thấy anh lên tiếng, Quân dè dặt hỏi.
“Vẫn còn yếu lắm, tinh thần cũng chưa ổn định.”
Phú nói rồi thở dài thượt.
Rất hiếm khi Quân dùng ánh mắt thương cảm để nhìn người khác, thế nhưng lúc này Phú chẳng có đầu óc mà để ý ánh mắt của cô nhìn mình. Anh nhìn ra bên ngoài như đang theo dõi một điều gì đó nhưng đôi mắt thì trống rỗng, tăm tối như bầu trời ngoài kia và nhuốm màu tuyệt vọng.
“Anh đã ăn gì chưa?”
Im lặng hồi lâu, Quân tiếp tục hỏi.
“Anh ăn rồi.”
Phú cười yếu ớt.
Quân thở dài, lắc đầu. Cô biết rõ Phú đang nói dối.
Có một đặc điểm chung của Quân và tất cả những người trong nhóm đó là càng buồn thì càng tỏ ra không sao, càng đau thì cười càng nhiều. Ai nhìn vào đều nhận xét “cái lũ này sống chẳng lo nghĩ gì”.
Phú cũng là người trong nhóm, cũng có cái đặc điểm này. Nhưng bây giờ anh càng tỏ ra không sao thì lại càng làm người khác nhìn rõ rằng anh đang “rất có sao”.
Quân lặng lẽ mồi một điếu thuốc rồi đưa cho Phú. Cô biết là thuốc lá chẳng tốt lành gì, nhưng lúc này cô chẳng nghĩ ra gì khác.
Khi những người bên cạnh cô buồn, cô chỉ có thể ngồi cạnh họ, cho họ một bờ vai, tìm một thứ gì đó giúp họ khuây khỏa. Còn những lời an ủi, khích lệ, động viên, quả thật cô nói không thuận miệng. Hơn nữa còn cảm thấy rất giả dối và hời hợt. Dù gì cô cũng chỉ là người ngoài, không hề trực tiếp chịu đựng những nỗi đau họ đang chịu. Lúc này một lời an ủi hay một lời khuyên dù chân thành thì cũng là thừa thãi. Cô không phải là họ nên đâu thể biết chính xác họ đang cần gì.
Huy vừa lúc từ dưới nhà đi lên, bắt gặp hình ảnh Phú và Quân đang cuộn mình trong khói thuốc bỗng thấy chạnh lòng. Dù bình thường cả nhóm gặp nhau luôn cười cười nói nói, nhưng làm gì có ai sống mà không buồn. Chỉ là mọi người ý thức rằng họ tìm đến nhau để yêu thương cuộc sống hơn, thế nên những chuyện buồn sẽ được cất ở nhà.
“Đi ăn đi!”
Bằng thái độ vui vẻ nhất, Huy đến vỗ vai Phú.
“Ông ăn đi! Tôi ăn rồi. Tôi xuống nhờ ông mai lên phụ tôi một bữa, mai đào móng.”
Phú ngửa cổ nhìn Huy đang đứng phía sau mình, giọng nói nghe không còn chút hơi sức. Cả tinh thần và thể chất anh đều đang rất mệt mỏi.
Để mất đi đứa bé, anh không muốn, vợ anh càng không muốn. Thế nhưng mẹ anh lại không chịu hiểu, suốt ngày mang Hà ra nói này nói kia rồi trách móc anh lấy vợ không có hậu. Thương vợ, lại không muốn hỗn láo với mẹ, anh đành mua một miếng đất nhỏ xây nhà để hai vợ chồng ra ở riêng.
“Ừ, mai tôi lên. Đám kia mai về rồi cũng sẽ lên phụ ông.”
Đập đập tay vào vai Phú, Huy nói chắc nịch.
Phú không nói gì thêm, chỉ cười yếu ớt rồi ra xe đi về.
Trong khi Huy còn đứng nhìn theo bóng chiếc xe, Quân rít một hơi thuốc dài rồi nhả khói trắng xóa.
Cô vừa nhận ra rằng cuộc sống là một chuỗi đau khổ. Từ khi sinh ra đến lúc chết đi, chả mấy khi được hạnh phúc dài lâu.
Trước đây khi xem phim Hàn Quốc, trong khi mẹ cô ngồi khóc thì cô lại “xùy” một hơi rõ dài rồi phán một câu “làm quái gì có đời ai hết biến cố này đến biến cố khác như vậy”.
Nhưng giờ cô thấy đời người còn đáng sợ hơn phim. Một bộ phim dù đẫm nước mắt đến đâu rồi cũng sẽ có cái kết đẹp, nhưng đời người có khi chưa kịp cười viên mãn đã nhắm mắt xuôi tay. Suy đi tính lại, con người sinh ra là để chết.
“Dì đang nghĩ gì vậy?”
Tiếng Huy vang lên đột ngột cắt ngang dòng suy tư của Quân.
“Nghĩ xem người bên cạnh đang nghĩ gì.”
Quân trả lời lơ đãng, mắt nhìn chăm chăm vào bóng đèn vừa sáng ngoài đường. Ánh đèn vàng hiu hắt soi vào bóng tối làm những hạt mưa lất phất không ướt áo hiện rõ lên.
“Cháu đang nghĩ con người sinh ra để làm gì.”
Huy thật thả trả lời.
“Sinh ra để chết.”
Quân vừa nghiệm ra chân lí này vài giây trước lập tức đem ra bàn luận.
“Sao nghe thảm vậy?”
Mặt Huy méo xếch. Những suy nghĩ của Quân tuy ngược ngạo nhưng phân tích ra thì chính xác đến khó chấp nhận. Vì vậy khi nghe kết luận này anh không khỏi thở dài.
“Đằng nào cũng chết nên phải sống sao cho vui vẻ. Đi ăn nào! Đói thôi rồi!”
Nếu cứ nói tiếp, Quân khẳng định nói một hồi sẽ đi đến tuyệt vọng. Vất điếu thuốc trong tay đi, cô bật dậy khỏi ghế rồi kéo Huy ra ngoài.

7.

Trận mưa thứ hai đang bắt đầu buông mình rơi tự do xuống đất.
Bầu trời đen đúa ma quái như một cái lồng đen nghịt giam dữ vạn vật.
Khi những tiếng lộp độp rời rạc mỗi lúc một dày đặc trên mái nhà báo hiệu mưa đang đến, Quân áo lấm tấm ướt chạy xe từ ngoài vào gara.
Ban nãy vì giận Thiên, cô chẳng còn đủ tỉnh táo để mặc áo khoác rồi mới ra ngoài, kết quả là bây giờ toàn thân lạnh ngắt, môi tím tái run lên từng chặp.
Quân còn đang ngồi yên trên xe, hai bàn tay xoa xoa lên hai cánh tay lạnh như đá thì bất ngờ một vật mềm mại ấm áp trùm lên người cô từ phía sau.
“Em là siêu nhân à? Trời thế này mà không mang áo khoác.”
Thiên ở phía sau trùm chiếc mền bông lên người Quân đồng thời vòng tay ôm lấy cô, tì cằm vào hõm cổ cô mà khàn giọng thì thầm.
“Kệ em!”
Quân bướng bỉnh cố thoát khỏi vòng tay Thiên. Không thấy anh thì còn không nghĩ đến, bây giờ cảm giác uất nghẹn ban nãy lại trào lên trong người. Nãy giờ cô không có nhà, chắc anh và Kim cũng tâm tình được khối chuyện rồi. Sao không mang cái niềm vui ấy lên giường trùm mền ngủ đi, còn ở đây ôm cô làm gì?
“Đừng giận anh nữa!”
Thiên thì thào, vòng tay siết chặt hơn như tuyên bố kiểu gì cũng không để cô thoát ra.
“Việc gì em phải giận anh?”
Quân chống chế.
“Vậy là không giận đúng không? Ừ! Vậy thì đi ngủ thôi con heo!”
Thiên nói rồi bế bổng Quân khỏi chiếc xe, kiên quyết đi lên phòng cô.
Mọi người trong nhà đều đã ngủ, Quân chỉ biết phản đối trong im lặng, không dám lên tiếng đánh thức mọi người.
Thiên thấy Quân vùng vẫy yếu ớt cảm thấy vô cùng thích thú, gương mặt trong bóng tối phảng phất nụ cười hạnh phúc.
Cuốn Quân trong chăn như sâu quấn trong kén, Thiên đặt cô nằm xuống giường, dịu dàng đặt đôi môi ấm nóng lên trán cô rồi kề môi thì thào vào tai cô:
“Nhắm mắt vào ngủ đi! Ngủ ngon nhé!”
“Không!”
Quân ngang bướng phồng miệng chống chế, vùng vẫy thoát khỏi tấm chăn ấm áp. Vừa tiếp xúc với không khí lạnh bên ngoài, gai ốc đã chạy dọc khắp người.
“Không ngủ chứ thức làm gì?”
Thiên nhăn mặt, đôi mắt răn đe báo hiệu sẵn sàng lập úp Quân xuống mà đét cho một trận vì tội lì lợm.
“Em bắn gunny.”
Trùm chăn lên người, Quân lò dò đi đến bàn máy tính.
“Đi ngủ! Mai chơi! Nói có nghe không?”
Thiên ngồi xuống giường, mạnh mẽ kéo Quân ngồi hẳn lên lòng mình.
“Kh…”
Tiếng nói chưa kịp thoát ra đã bị Thiên nuốt mất, đôi môi Quân bị khóa chặt. Trái tim trong lồng ngức đập loạn lên như muốn nổ tung, cảm giác ngọt ngào len lỏi trong từng huyết mạch.
Thiên cứ thế mải miết hôn Quân, từng chút từng chút rút đi hơi thở của cô. Cho đến khi cảm thấy cơ thể cô nhũn ra trong lòng mình mới lưu luyến rời môi.
“Sao? Giờ nói có nghe không?”
“Biết rồi. Ngủ thì ngủ.”
Quân hai má đỏ bừng, ấm ức chịu thua Thiên, ngoan ngoãn để anh đặt xuống giường như em bé.
“Xíu nữa anh qua kiểm tra mà còn thức thì em coi chừng đấy.”
Trước khi ra khỏi phòng, Thiên không quên dọa nạt.
Quân lè lưỡi làm mặt ma, trong đầu đã nghĩ ra cách đối phó với anh.
“Có chốt cửa cũng không ăn thua đâu. Anh có chìa khóa.”
Thiên trước khi đóng cửa phòng còn xò đầu vào nói một cách thích thú, dập tan cái kệ hoạch trong đầu Quân.
Quân hậm hực lườm Thiên một cái, ngồi bật dậy rời khỏi giường.
“Này! Đi đâu đấy?”
Không thèm trả lời Thiên, Quân đi một mạch vào phòng tắm, trước khi đóng cửa còn nguýt anh một cái rõ dài.
Thiên cười hiền, cẩn thận đóng cửa phòng Quân lại, mang theo tâm trạng nhẹ nhõm mà trở về phòng.
Ngay khi cô rời khỏi, anh đã rất hoang mang, sợ rằng cô sẽ không quay về nữa. Sẽ giống như Hoài Quân, nhẫn tâm bỏ lại anh với những kỉ niệm chồng chất. Với anh, cảm giác không lối thoát đó mãi mãi là nỗi ám ảnh. Quãng thời gian đáng sợ ấy, anh không thể chịu đựng thêm một lần nào nữa.
Đóng cửa phòng lại, Thiên chộp ngay lấy điện thoại, soạn vội một tin nhắn rồi gửi đi không do dự.
Ở căn phòng cuối hành lang, Quân ra khỏi phòng tắm thì thấy điện thoại kêu báo tin nhắn. Trên màn hình hiện lên dòng chữ đầy tha thiết:
“Cám ơn em vì đã trở về!”
……
Quân đang say giấc trong chăn ấm chợt cảm thấy có gì đó mềm mại mang mùi hương bạc hà chạm vào môi. Ban đầu chỉ là cái chạm nhẹ, dần dần trở nên mãnh liệt. Đã định sẽ mặc kệ, nhưng cuối cùng cô cũng phải tỉnh khỏi giấc ngủ.
Hóa ra vật ấm nóng mềm mại đang quấy rối giấc ngủ của cô mà môi Thiên.
“Để im cho em ngủ!”
Quân phụng phịu đẩy Thiên ra, kéo chăn trùm đầu mình.
“Dậy ăn sáng rồi đi chơi!”
Thiên cười hiền, nhẹ nhàng kéo tấm chăn ra, bàn tay khẽ vuốt ve gò má Quân.
“Đi đâu?”
Quân nói như rên trong cổ họng.
“Đi Đambri.”
Thiên hào hứng.
“Vô đó làm gì? Chán chết được! Em ở nhà ngủ.”
Quân dứt khoát dành lại tấm chăn.
“Gia đình mình với gia đình bác đi luôn mà.”
Thiên âu yếm dỗ dành.
“Gia đình anh chứ gia đình em đâu.”
“Đằng nào sau này tên em chẳng có trong hộ khẩu nhà anh.”
Thiên lâu ngày đã học được cái kiểu nói chuyện của Quân – nói ra những điều to tát bằng điệu bộ tỉnh bơ.
Trong ánh nắng sáng ấm áp tràn ngập căn phòng, Quân cố gắng nâng mi mắt nặng trĩu, nhìn Thiên nghi hoặc rồi nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Càng ngày anh càng nói ra những điều kì lạ. Có hôm còn hỏi cô sau này thích đặt tên con là gì. Thỉnh thoảng đi ngang studio áo cưới có khi còn chỉ vào mà hỏi cô thích cái nào. Hai người đã đến mức nghĩ xa thế rồi sao?
Thiên đương nhiên không chịu thua để Quân êm đẹp đi vào giấc ngủ.
Cuộc chiến dành tấm chăn chính thức diễn ra, đến khi dành chiến thắng thì Quân cũng thấy mình tỉnh ngủ. Cuối cùng đành ngoan ngoãn theo Thiên chui vô chiếc xe bảy chỗ, lên đường đi Đambri.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+