Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Yêu đi để còn chia tay – Phần 2 part 5 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

11.

Quân run rẩy ngồi trên chiếc ghế trong phòng Đăng, hai tay bó gối thu người như tư thế của bào thai khi còn trong bụng mẹ, mắt hoang dại nhìn chăm chăm xuống sàn nhà màu ghi.
“Uống cái này đi em!”
Đưa cho Quân một li lúa mạch nghi ngút khói, Đăng che đi sự lo lắng bằng vẻ dịu dàng.
Định đến tìm cô rủ cô đi ăn sáng, không ngờ vừa đến trước cổng đã thấy cô từ trong lao ra, quần áo xộc xệch, mặt lấm lem nước mắt. Trông cô khi đó giống như vừa trốn khỏi một vụ hành hung.
Quân ngơ ngác đưa tay đón lấy li lúa mạch, đôi mắt vẫn trống rỗng vô hồn.
“Em bị sao thế này?”
Giữ lấy tay phải của Quân, Đăng giận dữ nhìn vết bầm tím hằn rõ trên cổ tay cô.
“A!”
Quân kêu lên khe khẽ, đau đớn rút tay lại.
“Anh xin lỗi! Nói anh nghe! Có chuyện gì xảy ra?”
Đăng ân cần ngồi xuống cho mặt ngang tầm với Quân, đôi mắt cố tìm trong mắt cô chút biểu hiện cảm xúc.
“Em không sao! Em muốn ngủ.”
Quân mệt mỏi trả lời, gương mặt xanh xao có thể ngất đi bất cứ lúc nào.
Lòng Đăng tê buốt xót xa. Chẳng thà cô cứ nói hết ra, không thì cứ việc òa khóc. Đằng này miệng nói không sao nhưng gương mặt không còn chút sức sống, đến linh hồn cũng gần như đã bay đi. Tại sao cô luôn tỏ ra mình ổn trong khi đang suy sụp như thế? Cô nghĩ hôm qua trong sân trượt patin anh không thấy người con trai đó buông tay cô ra rồi bế một cô gái khác đi sao? Cô có biết khi đó trông cô đáng thương đến mức nào không? Bơ vơ như đứa trẻ bị bỏ rơi, không thể làm gì mà chỉ có thể nhìn theo bóng người thân khuất dần. Nhìn cô khi đó, trái tim anh quát lên với anh rằng anh phải đến bên cô, và anh đã làm như thế.
Cầm li lúa mạch trong tay Quân để lên bàn, Đăng lặng lẽ cúi người xuống, vòng tay bế bổng cô đặt lên giường.
Quân ở trong lòng Đăng cũng không vùng vẫy, vừa nằm xuống giường đã cuộn tròn người trong chăn, hai mắt nhắm nghiền mệt mỏi.
Không nói thêm gì, Đăng đến ngồi bên bàn máy tính, đeo tai phone vào và bắt đầu làm nhạc. Nếu cô không muốn nói, anh sẽ không hỏi thêm nữa. Chỉ cần có thể ở bên cạnh chăm sóc cho cô là được. Anh đã để lạc mất cô một lần, lần này nhất định sẽ dùng cả mạng sống của mình để giữ lấy cô.
……
Giữa quán bar người người điên cuồng lắc lư, Thiên ủ rũ ngồi trong một góc tối, tứ chi mềm nhũn với lượng rượu lớn chảy trong người.
Trên bàn, chai Martell đã xuống quá nửa.
Trong cơn say, mọi âm thanh đập vài tai đều hỗn độn ồn ào, Thiên không thể nghe rõ bất cứ tiếng nào, cũng không thể nhìn rõ những gì trước mắt. Mọi thứ đều đang chao đảo lắc lư như muốn sụp đổ.
“Thằng này! Mày điên à? Sao uống đến mức này?”
Yến từ ngoài cửa vội vã đi vào, gào rát cổ trong nền nhạc ồn ào.
Thiên nheo mắt nhìn Yến, không nói gì mà chỉ kéo cô sát lại ôm ghì lấy.
Yên giật mình nhưng không đẩy Thiên ra.
Khẽ dựa sát cơ thể vào người Thiên, Yến từ từ vòng hai tay đáp lại cái ôm của anh.
Rất lâu sau, Thiên khàn giọng thì thào vào tai Yến:
“Sao em lại làm như thế với anh hả Quân?”
Trong phút chốc, người Yến cứng đờ, môi khó khăn nở một nụ cười chua chát. Bao năm nay đi bên cạnh anh với danh nghĩa bạn thân, giống như hai đường thẳng song song chẳng thể gặp nhau một lần. Vừa rồi cứ nghĩ đến vô cùng hai đường thẳng sẽ gặp nhau, hóa ra là một sự nhầm lẫn do rượu.
Yến quả thật không cam lòng. Suốt thời gian dài bị dày vò khi nhìn thấy Thiên và Hoài Quân ở bên nhau, có những lúc cô tưởng chừng như mình sẽ bật khóc trước mặt họ. Sau khi Hoài Quân ra đi, cứ nghĩ chỉ cần ở bên an ủi Thiên thì sẽ có cơ hội mở cửa trái tim anh, không ngờ trái tim đó lại đóng băng quá lạnh. Vậy mà đến cuối cùng lại tan chảy vì một đứa con gái mới gặp. Đứa con gái ấy có gì hơn cô chứ? Chỉ may mắn trùng tên với người Thiên yêu mà có thể đẩy cô ra như thế. Bao nhiêu cố gắng của cô, anh tàn nhẫn xem như con số không như thế sao? Cô không cam lòng!
Dụi đầu vào vai Thiên, Yến ghì chặt lấy anh, thì thào:
“Em xin lỗi! Em sai rồi. Em sẽ không như thế nữa.”
Tiếng nhạc DJ giật lên một hồi trống ồn ào, tiết tấu trở nên nhanh hơn khiến tim bị kích đập điên cuồng. Những kẻ đang vùi mình trong men say càng lúc càng trở nên cuồng loạn, theo nhịp trống dồn dập và lắc lư.
…….
Cơn mưa ào ào trút xuống thành phố về đêm, dòng người bị làm cho bất ngờ vội va lao vụt qua mong nhanh về đến nhà.
Chiếc taxi xanh lá từ từ tấp vào lề đường, xi nhan nhập nhòe trong mưa.
Từ bên trong quán bar, một cô gái dong dỏng cao liêu xiêu dìu chàng trai đã say mềm vội vã len vào màn mưa rồi leo vô chiếc taxi.
Cánh cửa đóng lại, đèn pha quét mưa cùng xe rẽ nước lao đi.
Bên trong taxi, đầu óc Thiên quay cuồng nặng trịch, mọi thứ đều nửa thật nửa mơ, anh muốn bật dậy để xác định nhưng thấy mình không chút sức lực.
Bên vai anh, một mái đầu đen đang mãn nguyện gục vào, bàn tay người đó nắm bàn tay anh siết chặt.
Thiên mơ màng nâng cánh tay nặng nề lên xoa nhẹ gò má mịn màng, mọi hoang mang trong lòng đều đã lắng xuống. Hóa ra cô vẫn ở đây, vẫn quay về gặp anh.
Sáng nay là anh sai, là anh không kiềm chế  được cơn giận của bản thân. Khi cô bỏ chạy, anh đã sợ hãi đến mức quên luôn cách làm thế nào để chạy theo cô. Anh sợ cô sẽ bỏ đi mãi mãi, anh sẽ không còn được thấy cô thêm một lần nào nữa. Thật may mắn vì cô đã trở về.
Chiếc taxi tách màn mưa chạy vào sân khách sạn Hoàng Chi, anh chàng lễ tân đứng ngay cửa hối hả chạy ra bật dù che cho khách.
Thiên thấy mình được ai đó cùng với Quân dìu vô thang máy, rồi lại được đưa đến một căn phòng xa lạ.
Ở đó, Quân nhìn anh mỉm cười âu yếm, cô hôn anh thật nồng nàn, áp sát cơ thể nóng rực vào anh.
Đêm đó, anh và cô là một.
Thiên giật mình thức dậy, ánh sáng bên kia bức rèm đã rực rỡ, có lẽ trời cũng đã trưa. Cơ thể anh mệt rã rời, tay chân đều như không phải của mình, đầu ong ong như có máy khoan bên trong.
Trong vòng tay anh, người con gái đang nằm quay lưng lại để lộ một bờ vai trắng ngần gợi cảm. Đêm qua anh còn tưởng là mơ, hóa ra anh và Quân thật sự đã mặn nồng. Khi ở trong cô, anh đã thấy mình vỡ òa trong hạnh phúc. Nếu cô bỏ người con trai đó mà quay về, anh vẫn sẽ chấp nhận cô, sẽ tha thứ tất cả.
Dịu dàng hôn gáy cô, môi Thiên lưu luyến trên làn da trắng thơm mùi phụ nữ.
Bị làm cho thức giấc, cô gái từ từ quay người lại nhìn Thiên mỉm cười. Trong khi đó anh lại chẳng thể cười nổi, hai mắt trợn lớn như nhìn thấy ma, trong lòng có bao nhiêu bàng hoàng đều lộ hệt ra mặt.
“Yến? Sao… sao mày… lại ở đây?”
Thiên ngồi bật dậy, cuống cuồng đến mức ngã xuống giường.
“Chứ Thiên nghĩ đêm qua là ai ở cạnh Thiên?”
Yến bình thản nhướn mày nhìn Thiên mặt đang trắng bệch.
“Đêm qua… là Yến sao?”
Thiên lắp bắp, trong lòng thầm ước đây là một cơn ác mộng.
Yến mím môi, không nói thêm lời nào, ôm chăn đứng lên đi vào trong phòng tắm. Phần nào trong cô bắt đầu thấy hối hận. Có phải cô đã đánh đổi quá nhiều để nhận lại chẳng bao nhiêu? Biểu hiện của Thiên khi nhìn thấy cô nằm cạnh mình chẳng khác nào nhìn thấy một con quái vật.
Lòng Yến tê buốt, dòng nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Thiên lúc này đã chẳng còn đủ tinh ý để nhận ra mình làm Yến tổn thương. Nhìn vệt máu đỏ dính trên ra giường trắng muốt, anh vò đầu bứt tóc, quả thật muốn nện cho mình một trận. Rốt cuộc anh đã làm gì thế này?
Từ trong phòng tắm đi ra, mắt Yến đỏ hoe. Thiên lúc này đã quần áo chỉnh tề ngồi trên mép giường. Anh nhìn cô, và nhận ra mình đã gây ra một lỗi lầm.
“Thiên… xin lỗi…”
“Không cần xin lỗi, là Yến tự nguyện.”
Bỏ tấm chăn ra khỏi người mình, Yến chậm rãi mặc lại quần áo ngay trước mặt Thiên.
Thấy anh bối rối quay mặt đi, cô cười chua chát, nước mắt lại trực chờ tuôn rơi. Ngay cả nhìn cô anh còn không muốn nhìn. Đêm qua khi đi vào trong cô, môi miệng anh cũng không phải đang gọi tên cô. Sao cô không tỉnh ngộ sớm, để bây giờ khi đã đánh đổi tất cả rồi mới cay đắng chấp nhận.
Không gian dần dần bị sự im lặng chết chóc nhấn chìm.
Thiên hoang mang nghĩ cách giải quyết.
Yến lặng lẽ mặc lại quần áo.
“Thiên sẽ chịu trách nhiệm.”
Mất một lúc khá lâu, Thiên phá tan sự im lặng, nói như không còn hơi sức. Dường như anh đang đưa ra cái quyết định khó khăn nhất từ trước đến giờ.
Yến nhìn thẳng Thiên, không khó khăn nhận ra anh đang đấu tranh khổ sở thế nào. Cô rất muốn nói với anh đây chỉ là sự cố, không ai phải chịu trách nhiệm với ai cả. Nhưng nếu như vậy tất cả những cố gắng của cô sẽ trở thành vô nghĩa. Lòng ích kỉ của cô quá lớn để cô có thể cao thượng như thế.
Cô biết anh đau khổ, còn gì buồn hơn ở cạnh người mình không yêu. Nhưng cô cũng đâu có sung sướng hơn anh, cô cũng đang bất chấp tất cả để ở cạnh người không yêu mình. Sao cũng được! Là hạnh phúc bên nhau hay dày vò nhau cô cũng muốn trói anh bên mình cả đời.
Từ từ tiến lại gần Thiên, Yến vòng tay ôm lấy cổ anh, đôi mắt âu yếm nhìn anh, môi mấp máy thì thào:
“Yến yêu Thiên nhiều lắm!”
Thiên hơi bất ngờ vì lời Yến nói, còn chưa định thần đã thấy môi mình bị môi cô khóa chặt.
Anh không tránh, ban đầu trơ ra không phản ứng nhưng rồi từ từ cũng đáp lại dù hời hợt. Anh đã lấy đi của cô thứ quý giá nhất, anh không thể khốn nạn bỏ mặt cô.

12.

Bên trong căn phòng 203 khách sạn Huỳnh Gia Bảo, tiếng ho phát ra nhè nhẹ.
Quân nằm trên giường người mệt nhoài không chút sức lực. Cô không muốn mở mắt ra, cũng không muốn lên tiếng nói, chỉ muốn nằm mãi, nằm mãi thế này. Nhưng cổ họng cô đang bỏng rát khát cháy.
“Nước…”
Giọng Quân thều thào trong cơn mê sảng.
Đăng ngồi sát bên vội vã với lấy li nước trên bàn, đỡ Quân dậy cho cô uống.
Người cô vẫn còn rất nóng dù đã dán miếng dán hạ sốt. Có lẽ anh phải đưa cô đến bệnh viện. Nhưng anh không biết bệnh viện nằm ở đâu.
Đăng không phải người Bảo Lộc, được tập đoàn No.1 chuyển lên đây làm việc, thuê cho một phòng trong khách sạn trả theo tháng. Anh chỉ biết đường từ khác sạn đến bar, từ khách sạn đến quán ăn đầu chợ Bảo Lộc. Một lần đi picnic cùng nhân viên trong quán thì biết thêm được đường vô Đambri.
Quân đang dựa trong lòng Đăng chợt ho dữ dội. Lòng Đăng thắt lại vì lo lắng.
Có lẽ vì mất bình tĩnh mà mất một lúc sau anh mới nghĩ ra mình hoàn toàn có thể gọi taxi và nói tài xế đưa đến bệnh viện.
“Quân! Tỉnh táo tí đi em! Mình đi bệnh viện.”
Vỗ nhè nhẹ vào má Quân, Đăng khẩn khoản.
“Em… mệt lắm… Em không đi… đâu… Em muốn… nằm.”
“Nghe anh! Không đi bệnh viện thì em chết mất.”
Đăng lo lắng đến mức giọng nói nghẹn lại. Mặc kệ cô có đồng ý hay không, anh lấy áo khoác của mình mặc vào cho cô rồi vội vã bấm số taxi.
Quân nằm gọn trong vòng tay Đăng và được đưa đến bệnh viện.
Từng giọt nước biển chậm rãi nhỏ xuống, qua ống dẫn đi vào người Quân. Nằm trên chiếc giường trải ra trắng muốt, cơ thể cô gần như trở nên đồng màu, nhợt nhạt đến mức có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.
Đăng cả đêm qua đi làm về lại thức chăm Quân quá mệt mỏi đã sớm ngủ quên bên giường cô. Cũng may bác sĩ nói cô bị sốt nhẹ, chỉ cần truyền nước và tiêm thuốc hạ sốt là được nên anh mới yên tâm thiếp đi thế này.
Đêm qua cô làm anh phát hoảng khi đột nhiên sốt cao rồi mê sảng, miệng liên tục gọi tên ai đó tên Thiên. Anh ghét điều đó! Nó làm anh muốn nổi điên. Nhưng nhìn cô nằm yếu ớt trên giường, anh lại chẳng nỡ nổi giận. Anh không cần biết cô yêu người con trai đó đến mức nào, nhưng anh nhất định sẽ yêu cô hơn anh ta.
……..
Khi đau ốm, con người ta thường trở nên yếu đuối. Chỉ mới qua một ngày mà Quân đã bắt đầu cảm thấy hối hận khi không chịu giải thích rõ với Thiên.
Sao cô lại ngốc nghếch đi ghen tuông với chị họ của anh chứ? Sao lại vì tự ái mà nhận mình lừa dối anh? Cô và Đăng đâu có gì, hôm đó cô vì giận Thiên nên không muốn về nhà, trước khi lên bar đã tùy tiện mua một bộ đồ rồi về phòng Đăng tắm rửa thay đồ. Thực chất đâu có chuyện gì xảy ra.
Cảm giác hối hận cứ như một cơn mưa, từng tầng nước ngấm vào tim cô khiến cô nôn nao phát điên. Cô muốn được gặp Thiên và giải thích ngay bây giờ.
Tỉ lệ nghịch với độ nôn nóng của Quân là sự nhàn nhã của những giọt nước biển kia. Nó cứ thế nhỏ từng giọt thong thả như đang chọc tức cô.
Nhìn Đăng đang mệt mỏi ngủ gục bên giường, Quân cố dằn lại cái ý định giật phăng truyền dịch ra và chạy thẳng về nhà. Anh và cô quen biết đã lâu nhưng không thân, anh đối xử với cô thế này đã là quá tốt. Dù sao cô cũng nên tỏ ra biết điều một chút.
Kim đồng hồ giật cùng nhịp với từng giọt nước rơi, Quân thở dài lần thứ n chờ đợi để được về nhà. Cô sẽ giải thích với Thiên, sẽ nói rõ tất cả. Cô muốn cứu vãn mọi thứ.
Điều gì rồi cũng đến hồi kết thúc, những giọt nước biển bướng bỉnh như đang thách thức sự kiên nhẫn của Quân cuối cùng cũng đã đến giọt cuối cùng.
Lòng Quân trở nên nhẹ nhõm hẳn, đôi vai nãy giờ nặng như đeo đá cũng trở nên thoải mái. Có điều Đăng vẫn còn đang ngủ, cô không nỡ đánh thức anh dậy, cũng không thể lẳng lặng bỏ đi.
Bằng cách nào đó, dường như nghe thấy lòng Quân đang rầu rĩ, Đăng từ từ mở mắt, vươn vai giũ mệt mỏi.
“Em thấy trong người thế nào rồi?”
Thấy Quân đang nửa dựa vào tường, nửa nằm trên giường, mắt sáng rực nhìn mình, Đăng lo lắng hỏi.
“Em khỏe rồi, giờ mình về nhé!”
Giọng Quân sôi nổi hẳn.
Đăng nghi hoặc nhìn Quân dò xét, sau một cơn sốt đã quên sạch chuyện không vui rồi sao? Sao mặt cô lại tươi tỉnh thế này?
“Nhìn gì đấy? Đi về nhanh còn kịp.”
Quân hào hứng.
Không biết điều gì khiến Quân vội vã như thế nhưng Đăng vẫn làm theo ý cô, đưa cô về chính nơi sáng hôm qua anh đưa cô đi.
Quân cảm ơn Đăng rồi chạy một mạch vô trong, cơn chóng mặt còn luẩn quẩn cũng không thể ngăn cản bước chân cô.
Giữa cái nắng trời chiều, bóng cô gái mặc chiếc áo khoác nam màu trắng chuyển động liên tục, ánh sáng chiếu vô làm chiếc áo trắng toát mờ ảo không thật.
Bên trong nhà hoàn toàn yên ắng, xe Thiên đang nằm trong gara.
Quân mừng thầm khi biết anh đang ở nhà. Không suy nghĩ nhiều, cô ùa lên lầu, chạy thẳng vào phòng anh.
Thiên đang đứng cạnh cửa sổ bị làm cho giật mình khi thấy cửa phòng mình mở bất ngờ, còn chưa kịp xác định là chuyện gì đã thấy vòng tay Quân ôm chặt lấy mình.
“Mình hòa nhé! Em với Đăng không có chuyện gì hết. Hôm kia vì giận anh, không muốn về nên em mua đồ rồi dùng nhờ phòng tắm.”
Vùi đầu vào lồng ngực Thiên, Quân vội vã giải thích. Tình yêu đã thay đổi cô thật rồi, một Uyển Quân ghét chủ nghĩa giải thích nay lại chăm chỉ thanh minh với một người.
“Anh…”
Thiên ngập ngừng, bàn tay muốn vòng lên ôm cô nhưng lại cố dằn lòng.
Nếu không có chuyện xảy ra với Yến thì dù cô có gì với người con trai đó đi chăng nữa anh cũng sẽ tha thứ, chỉ cần cô quay lại. Nhưng nếu cũng chỉ là nếu, anh và Yến đã xảy ra chuyện rồi.
“Anh phải tin em!”
Vẫn vòng tay ôm Thiên, Quân ngửa người ra để nhìn vào mắt anh.
Trong đôi mắt cô, sự chân thành không che giấu đủ để biết cô không nói dối.
Thiên đau đớn chìm trong cái nhìn yêu thương từ tận đáy lòng của Quân. Đã không còn kịp để quay lại nữa rồi. Vì một phút nóng giận, anh và cô đã lạc mất nhau.
Yêu nhau cũng giống như cùng nắm tay lội ngược dòng nước siết, rất vất vả, rất khó khăn, chỉ cần buông tay, dòng nước sẽ cuốn trôi hai người, không cách nào nắm lấy tay nhau thêm một lần nữa.
“Em yêu anh!”
Quân trầm giọng bày tỏ, ánh mắt mong chờ Thiên cũng sẽ nói lại với cô rằng anh yêu cô.
Thế nhưng anh đã im lặng.
Vài giấy sau, cô thấy anh lúng túng gỡ tay cô ra, đôi mắt hối lỗi nhìn vào điều gì đó phía sau cô.
Quân ngờ nghệch quay lại nhìn, bắt gặp Yến đang đứng cách đó không xa.
Trên người Yến chỉ mặc một chiếc áo sơmi nam màu trắng rộng thùng thình để lộ cặp đùi trắng muốt thon thả. Mái tóc còn ướt nước nhỏ từng giọt xuống sàn nhà trông vô cùng gợi cảm.
“Sao chị lại ở đây?”
Quân chau mày trước cách ăn mặc của Yến.
“Tôi ở trong phòng người yêu mình, có vấn đề gì à?”
Yến khoanh tay, nhướn mày nhìn Quân như nhìn kẻ thua cuộc.
Quân nghe một chiếng “choang” đánh lên trong đầu mình, hai tai cô ù ù không còn nghe rõ âm thanh, mặt đất dưới chân cũng bắt đầu chao đảo.
Cô nhìn Thiên, ánh mắt như đang van xin anh phủ nhận. Nhưng đáp lại cô chỉ là cái cúi đầu né tránh.
Thiên không mảy may giải thích, Yến lại ăn mặc thế kia trong phòng anh. Vậy là cô đã hiểu.
Trong khi Quân còn đang bàng hoàng đến mức quên luôn cả sự tồn tại của bản thân, Yến từ từ tiến lại gần.
Thiên lo lắng bước lên một bước chắn ngang giữa Quân và Yến.
Thấy thế, Yến dừng lại, nhếch môi cười lạnh.
Từng ngón tay thon thả lần mở hai cúc áo trên, Yến kéo chiếc áo sơmi trắng xuống để lộ ra bờ vai thon và một nửa khuôn ngực. Trên nền da trắng như sứ, những dấu đỏ in lên rõ rệt.
“Đây là những vết Thiên để lại trên người tôi đêm qua. Từ nay đừng đến gần Thiên nữa.”
Yến nâng cao mặt, nhìn Quân đầy tự tin.
Thiên nãy giờ còn không hiểu Yến đang định làm gì thì giờ đã biết. Anh có thể cảm nhận được cơ thể Quân ở phía sau anh đang run lên.
Thiên vội vã quay lại, Quân vừa chao đảo lùi lại một bước, dựa hẳn vào bức tường phía sau. Gương mặt cô trắng bệch, đôi môi bạc màu khô khốc, ánh mắt đau đớn đang cố gắng tiếp thu từng hình ảnh mà Yến vừa truyền đến.
Thiên lo lắng bước đến muốn đỡ lấy Quân nhưng bàn tay Yến ở phía sau kéo tay anh lại.
Nhìn vào đôi mắt Yến, anh thấy cô đang van xin anh dừng bước tiếp.
Một bên là cô gái anh yêu, một bên người con gái đã trao cho anh tất cả. Anh đứng giữa khó xử đến mức ước gì mình có thể biến mất ngay lập tức.
Trong lúc Thiên còn đang phân vân không biết phải làm thế nào, gương mặt Quân đã chuyển từ bàng hoàng sang bình thản đến kỳ lạ. Hoàn toàn không một chút cảm xúc, đôi mắt đen láy lạnh như đầm nước mùa đông.
Mặt trời nhuộm đỏ khoảng trời phía tây trong sự nuối tiếc ngày tàn.
Vài cánh chim xẹt ngang bầu trời như những mũi tên lao vút vào khoảng không màu máu.
Trong thời khắc chạng vạng có phần hoang vu, Quân ngẩng cao đầu nhìn Thiên và Yến, nhếch môi cười lạnh, đều giọng trả lời:
“Được thôi.”
Lướt qua Thiên và Yến, cô ra khỏi phòng bằng bộ dạng bình thản như chẳng có gì đáng để phải bận tâm.
Thiên đã không giữ cô lại, cũng không giải thích. Chỉ cần nhiêu đó thôi là đủ để làm thành một câu trả lời. Cô sẽ chẳng làm ầm lên, cũng chẳng gặng hỏi vì cô thấy như vậy không cần thiết. Càng làm rõ thêm thì chỉ càng đau thêm.
Con người thì luôn yếu đuối như thế! Ghét bị lừa dối nhưng lại sợ sự thật.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+