Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Yêu đi để còn chia tay – Phần 2 part 6 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

13.

Quân về phòng, đi thẳng vào phòng tắm, bật nước và đứng dưới vòi hoa sen để dòng nước cứ thế tuôn sối sả lên mình.
Nước hôm nay có vị mặn!
Cô mím môi để nó không chảy vào miệng nhưng vẫn không ngăn được vị mặn nơi đầu lười.
Trước mặt Thiên và Yến cô có thể bình thản như không có gì, để rồi khi ở một mình, cô để mặc trời đất sụp đổ dưới chân mà bật khóc.
Trong lòng cô, một lỗ hổng đang dần hình thành, tham lam hút toàn bộ sức lực của cô mà ngấu nghiến.
Dựa người vào tường, Quân trượt dài rồi ngồi hẳn xuống sàn.
Vòi hoa sen vẫn thế phun nước vào cô.
Trong căn phòng sáng choang, dưới làn nước lạnh lẽo, Quân bơ vơ tự hỏi có phải hạnh phúc của cô chỉ đến đây thôi? Cô và Thiên thật sự đã chia tay rồi sao? Cô đã luôn lo sợ một ngày tất cả những điều tốt đẹp sẽ như điếu thuốc cháy hóa khói bay đi, để lại đầu lọc giữ những tổn thương ở lại cùng thời gian. Không ngờ ngày đó lại đến sớm thế này.
Cô không muốn mất Thiên như thế này. Không có anh, cô không biết ngày mai mình sẽ bước tiếp như thế nào. Cái suy nghĩ từ nay trên con đường cô đi sẽ không còn bóng anh cùng bước, không còn giọng nói, tiếng cười của anh, làm cô cảm thấy lòng mình đau thắt.  
Rốt cuộc đến bên đời nhau để yêu hay để gieo khổ đau? Rõ ràng đã từng là những người yêu nhau nhất thế gian, thế mà lại có thể nhẫn tâm tổn thương nhau rồi sau đó mải miết rời xa cuộc đời nhau.
Lối rẽ chia hai kéo rời cái đan tay khăng khít.
Đường em về giờ ngược lối anh đi.
……….
Những hàng rào chằng chịt giây leo chồng chéo chạy thẳng tắp rồi bất ngờ gấp khúc, ngã ba, ngã tư tạo thành một mê cung xanh thẫm âm u huyền bí.
Trong không khí buốt mũi mùi diệp lục.
Làn sương mỏng chạm vào da lạnh buốt.
Cảnh vật mờ ảo mông lung, không biết đâu là đường mới, đâu là đường đã đi.
Quân hoang mang đứng giữa con đường xanh sẫm mờ nhạt sương trắng. Bàn tay nhỏ ôm lấy bờ vai gầy đang run lên vì lạnh. Cô cảm thất rất lạnh, đầu đau buốt như ai đó đang đục đẽo bên trong.
Xung quanh càng lúc càng tối, Quân hoang mang một bước rồi lại một bước tiến về phía trước. Không thể nhìn thấy rõ con đường trước mặt khiến cô bắt đầu sợ hãi.
Đôi chân hoảng loạn co lên và cô bắt đầu chạy.
Quân có cảm giác phía sau mình có ai đó hay thứ gì đó đang bám theo, nó ở rất gần cô, hoàn toàn có thể bắt được cô nhưng lại cố tình đuổi để cô chạy.
Trong làn sương khói mờ ảo, Quân sợ hãi gào lớn:
“Thiên, anh ở đâu? Cứu em!”
Đáp lại cô là tiếng vọng của chính cô.
“Thiên! Anh ở đâu? Cứu em!”
Quân tiếp tục gào lên trong vô vọng.
Vẫn chỉ có tiếng vọng hoang vắng đáp lại cô.
Phía sau Quân, tiếng bước chân mỗi lúc một gần hơn, cô có thể cảm nhận được cả hơi thở nóng rực sau lưng mình.
Quân sợ hãi bất chấp tất cả lao về phía trước, càng lúc càng thấy đầu mình nặng trĩu, hai mắt mờ đi, toàn thân rã rời, không còn cảm thấy chân đang chạm đất.
Chợt cô thấy mình đang rơi xuống.
Nơi cô rơi xuống là một hồ nước. Nước lạnh lẽo cuồng nộ xoáy từng dòng xoắn ốc. Cô bị quấn vào một vòng xoáy, nước từng đợt vùi dập, nước lấp đầy miệng, tràn vô mũi, nhấn chìm phế quản đau buốt. Tiếng gọi của cô bị nước lạnh lùng nuốt mất không thể cất thành lời.
Kinh hãi tột độ, Quân dùng tất cả sức lực để gào lên:
“Thiên! Cứu em với!”
Chợt một sức mạnh vô hình nào đó đang cố kéo cô lên khỏi dòng nước.
Nhưng dòng xoáy giận dữ chảy mạnh hơn, nhất định ngấu nghiến không buông tha. Cô thấy mình đang bị hút xuống trở lại.
“Aaaaaaa!”
Quân bàng hoàng hét lên, ngồi bật dậy mà thở hổn hển.
Còn chưa kịp bình tĩnh thì cửa phòng tắm bật mở, Thiên ở bên ngoài hốt hoảng chạy vào, mắt mở lớn nhìn Quân đang để nguyên quần áo nằm ngâm mình trong bồn tắm. Mặt cô xám ngắt như xác chết, môi trắng bệch đang run lên tường cơn. Rõ ràng là cô đã ngâm nước rất lâu.
“Em đang làm gì vậy?”
Thiên vội vã lao đến kéo Quân ra khỏi bồn nước. Ngay khi chạm vào cô, anh giật mình xém chút rút tay lại. Cơ thể cô nóng như hòn than đang cháy.
Người Quân mềm nhũn bị Thiên kéo mạnh, loạng choạng khụy xuống. Cơ thể cô lúc này cảm giác như không còn chút trọng lượng, lơ lửng như chân không chạm đất.
Nhìn Quân gầy rạc yến ớt, lòng Thiên xót đến quặn thắt.
Bất chấp cơ thể cô đang ướt sũng, anh vòng tay bế cô lên bằng tất cả sự nâng niu. Cô bây giờ mỏng manh quá. Chỉ cần một va chạm nhẹ cũng có thể vỡ tan.
Nằm gọn trong vòng tay Thiên, Quân mơ màng vòng tay ôm cổ anh, cánh tay yếu ớt dùng hết sức ôm lấy nhưng vẫn lỏng lẻo không sức lực.
Cô chẳng thể giữ được anh!
……..
Mùa hè oi bức trôi đến cùng với tiếng ve buồn bã và bầu không khí cô tịch.
Phía sau tấm rèm, bên ngoài khung cửa sổ, mặt trời đã lên quá đỉnh đầu nhưng trong căn phòng vẫn hoàn toàn tối tăm.
Thiên ngồi bên bàn máy tính, điếu thuốc kẹp hờ hững trên tay, mắt chăm chăm nhìn về phía Quân đang nằm trên giường ngủ li bì.
Cơn sốt đã hạ nhưng giấc ngủ của cô không bình yên. Anh chắc chắn thế vì đầu mày của cô chau lại liên tục. Thỉnh thoảng anh còn nghe cô gọi tên mình. Từng tiếng gọi như lưỡi dao vô hình cứa vào tim anh bật máu.
Mới đây mà cô gầy đi nhiều quá, cơ thể chỉ còn da bọc xương, chỉ cần siết nhẹ sẽ gãy vụn, hai gò má hốc hác nhợt nhạt, quanh mắt khoanh tròn một quầng thâm, môi khô khốc bợt bạt.
Anh đã làm gì với người con gái anh yêu thế này? Cô yêu anh để cuối cùng bị anh tổn thương và bỏ mặc. Nếu biết có một ngày làm cô đau thế này, anh thà lúc đó chôn chặt tình cảm, tuyệt đối không nuông chiều bản thân.
Dập điếu thuốc vào gạt tàn, Thiên lững thững đi đến bên giường ngồi xuống cạnh Quân, cẩn thận gạt đi dòng nước mắt đang từng chút trào ra từ khóe mắt cô. Ngay cả trong giấc mơ cô cũng đau khổ như thế.
Hằng đêm cô đều khóc trong vô thức. Còn anh, hằng đêm đều lén lút qua phòng cô, giúp cô lau đi nước mắt.
Anh biết anh không có tư cách để đau lòng, vì chính anh làm cho cả hai khổ sở thế này. Những ngày qua anh như sống trong địa ngục, đêm đêm đều dày vò bản thân, tự hỏi mình đã làm gì thế này. Mỗi khi thức dạy đều mong đây chỉ là giấc mơ, nhưng những tin nhắn yêu thương mỗi sáng từ Yến khẳng định rằng đây chưa bao giờ là mơ.
Quân lại gọi tên Thiên, tiếng gọi tuyệt vọng đứt đoạn trong nước mắt trượt dài trên gò má.
Thiên đau đớn mím môi, nước mắt không thể kìm nén mà dâng lên nhấn chìm cái nhìn chua xót. Anh muốn ở bên cô, rất muốn sống cùng cô trọn đời, nhưng giờ không thể nữa rồi. Anh biết anh có thể vất bỏ Yến, nhưng liệu Quân có tha thứ cho anh? Và liệu anh có thể thanh thản mà sống từ giớ cho đến chết?
Anh và cô mất nhau thật rồi!
Cửa phòng bất ngờ bật mở, Yến ở bên ngoài hai tay vòng trước ngực, nét mặt rõ ràng không hề dễ chịu.
Vội vã dấu đi dóng nước mắt yếu đuối, Thiên theo phản xả nhìn qua phía Quân để kiểm tra cô có bị làm cho tỉnh giấc hay không.
May quá! Cô vẫn ngủ.
Quay lại nhìn Yến đang lạnh lùng chiếu cái nhìn phán xét nhưng nhìn kẻ có tội vào mình, Thiên mệt mỏi nói khẽ:
“Chúng ta về phòng.”
Thiên ra khỏi phòng, cố tình đi chậm lại đợi Yến vì không yên tâm.
Có lẽ anh lo lắng hơi thừa, Yến theo ra ngoài chỉ sau vài giây rồi đi vụt qua, vô phòng anh trước.
“Thiên ở bên đó làm gì?”
Ngay khi Thiên vừa về đến phòng thì Yến đã ngồi trên giường, chân vắt chéo, tay khoanh trước ngực, điệu bộ như quan tra khảo phạm nhân.
“Quân bị sốt, Thiên ở bên đó trông trừng.”
Dù tâm trạng đang rất mệt mỏi và tồi tệ nhưng Thiên vẫn cố trả lời câu hỏi đầy “thái độ” của Yến. Suy cho cùng trong truyện này cô cũng là người bị tổn thương. Tất cả nỗi đau của ba người đang ghánh chịu hôm nay đều là do anh gây ra.
“Người giúp việc để làm kiểng à?”
Yến có vẻ không hài lòng về câu trả lời của Thiên.
“Yến nghĩ một người có thể vừa đi chợ mua đồ nấu cháo vừa chăm sóc người bệnh hả?” 
Thiên đã rất lỗ lực để không bùng nổ với Yến, nhưng nếu cô cứ tiếp tục thế này thì anh cũng không biết ngọn núi lửa trong lòng anh sẽ phun trào khi nào.
Dòng nhan thạch đã quá sôi sục!
“Thế sao không gọi cho Yến? Yến cũng biết chăm sóc người bệnh vậy. Yến gọi điện cũng không thèm nghe máy. Nếu không biết xài điện thoại thì đừng xài nữa.”
Nếu con người khi say sẽ sống thật thì khi ghen họ sẽ trở thành một người hoàn toàn khác. Ngày thường Yến điềm tĩnh là thế, lạnh lùng là thế nhưng giờ đây lại sẵn sàng nổi giận không cần biết mọi chuyện sẽ đi đến đâu.
Hùng hổ đứng bật dậy, cô tiến về phía Thiên, lấy chiếc điện thoại trong túi anh mà đập mạnh xuống sàn.
Thiên đã không giằng lại, cũng không ngăn cản. Nhìn những mảnh điện thoại vỡ tan tành nằm lăn lóc dưới đất, đôi mắt anh tối sầm chết chóc.
Dù anh biết mọi chuyện đều do anh gây ra nhưng cái gì cũng phải có giới hạn của nó. Yến chịu thiệt thòi thì không có nghĩa cô có quyền muốn làm gì với anh thì làm.
Không nói một lời, cũng không nhìn Yến một lần, Thiên dứt khoát tóm lấy chùm chìa khóa trên bàn, một mạch bỏ ra cửa.
Yến bắt đầu ý thức được mình đã đi quá giới hạn, vội vã chạy theo níu tay Thiên:
“Thiên đi đâu? Ở lại đây với Yến!”
“Buông!”
Thiên dứt khoát hất tay Yến ra, thẳng lưng bỏ ra ngoài.
Yến hoang mang không biết làm thế nào, vội chạy đến kéo Thiên lại, đẩy anh ngã nhào xuống giường mà hôn ngấu nghiến.
Mọi khi Thiên đều có thể chịu đựng nụ hôn này, nhưng bây giờ anh cảm thấy nó quá ghê tởm.
Bằng tất cả sức lực có thể, Thiên đẩy mạnh Yến ra khỏi mình.
Do lực mạnh, Yến ngã xuống đất, mặt tái mét vì đau đớn.
Nhưng lúc này Thiên chẳng buồn quan tâm đến điều đó. Đứng bật dậy, anh bước những bước dài bỏ ra khỏi phòng.

14.

Trong căn phòng không ánh đèn, Quân ngồi dưới sàn, dựa người vào giường mồi điếu thuốc thứ mười bảy.
Đầu ngón tay nhăn nheo như quả táo khô vì ngâm nước quá lâu run run kẹp điếu thuốc.
Đôi mắt khô khốc cay xè mờ nhạt trong bóng tối.
Hoàn toàn không có khái niệm về thời gian, cô không biết mình đã bao lâu rồi không ra khỏi phòng.
Lượng nicotin lớn truyền đến não khiến cơ thể cô chìm trong cảm giác say thuốc, đầu óc quay cuồng chóng mặt, người lạnh toát nao nao buồn nôn. Nãy giờ cô đã hút thuốc liên tục dù cơ thể đã lên tiếng không thể nhận thêm nicotin. Ngoài hút thuốc ra, cô chẳng tìm ra điều gì đáng để làm từ giờ cho đến cuối đời.
Cánh cửa phòng Quân đột nhiên bị mở ra một cách mạnh tay, ngay sau đó đèn phòng bị bật lên.
Quân nhất thời chói mắt lấy tay che đi, không xác định được ai vừa vào phòng mình.
“Cô định như thế này đến bao giờ?”
Yến đứng ngoài cửa phòng vừa quát vừa phẩy tay xua đi mùi thuốc lá nồng nặc trong phòng.
Trước mắt cô là một cảnh tượng bừa bộn không thể chịu nổi. Dưới sàn nhà ngổn ngang đầu lọc và tàn thuốc, những chiếc gạt tàn đã nhét chật cứng những khúc đầu lọc méo mó. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Nhìn thấy Quân ngồi dưới sàn nhà, Yến thật sự bị làm cho giật mình. Nó hốc hác xanh mét, đôi mắt thâm cuồng đỏ ngầu như mắt những nhân vật mà Yến thường bắt gặp trong các bộ phim về ma cà rồng. Chiếc áo sơmi trắng nhàu nhĩ rộng thùng thình trùm lên cơ thể gầy rạc đi đến không ngờ.
Nhận ra giọng nói của Yến, Quân từ từ hạ tay xuống, thôi che đi đôi mắt đau rát vì khóc quá nhiều.
Rít một hơi thuốc, cô chậm rãi ngửa đầu ra chiếc giường sau lưng, thờ ơ nhả từng cuộn khói, xem như Yến không có trong phòng.
“Sống cho ra con người đi!”
Yến thấy mình bị làm lơ thì chống nạnh quát.
“Liên quan gì đến chị?”
Quân ngồi thẳng lại, đưa ánh mắt đen láy vô hồn nhìn Yến. Trong đôi mắt ấy, một linh hồn đã chết khô, hoàn toàn không còn chút cảm xúc.
Yến trừng mắt nhìn Quân. Tưởng cô muốn quan tâm lắm sao? Vì Quân mà cô và Thiên cãi nhau, anh bỏ đi đến giờ còn chưa về. Cô qua đây chẳng phải vì mẩu lòng nhân đạo bộc phát nào mà chính xác là vì muốn tìm người trút giận.
“Có muốn biết tại sao Thiên lại chọn cô làm người yêu không?”
Nén cơn giận xuống, Yến cao giọng mỉa mai.
“Không!”
Quân trả lời tỉnh bơ, dập tắt hứng thú nói chuyện trong lòng Yến.
Mặc dù vậy, Yến vẫn tiếp tục nói:
“Vì tên của cô trùng tên với mối tình đầu của Thiên.”
Trái tim Quân lập tức thắt chặt lại đau buốt. Từ đầu đến cuối cô chỉ là người thay thế thôi sao? Bấy lâu nay cứ nghĩ thời gian trôi qua đã làm anh hết yêu cô, hóa ra sự thật là anh chưa từng yêu cô dù chỉ một lần. Yến lại không trùng tên với cô, như thế có nghĩa là anh yêu Yến thật lòng?
Từ những suy luận đó, Quân thấy lòng mình đau như ai đó đang cào cấu không thương tiếc.
Yến có thể nhìn thấy điều đó trên nét mặt Quân dù biểu cảm ấy chỉ thoáng qua rồi biến mất như chưa từng tồn tại. Có lẽ cô cũng quá ác rồi, dù sao Quân cũng không chủ động tìm Thiên.
“Hai đứa tôi làm tổn thương cô, chúng tôi xin lỗi.” 
Yến có phần dịu giọng.
Đáp lại sự chân thành hiếm có của Yến, Quân nhếch môi cười khinh bỉ:
“Làm sai rồi chỉ cần xin lỗi thì xem như không có chuyện gì sao?”
Quân vốn là người hay xấu hổ, mỗi khi làm giúp ai điều gì rất ngại nghe hai tiếng “cảm ơn”. Nhưng hai tiếng mà cô thực sự ghét chính là “xin lỗi”.
Người ta cứ mải miết làm tổn thương nhau rồi gói ghém nỗi đau của đối phương trong hai từ “xin lỗi”. Người nói, nói xong thì thanh thản rồi. Còn người nghe, nghe xong lòng có hết đau không? Chính vì khi làm sai thì có thể xin lỗi nên người ta mới thoải mái phạm sai lầm như thế.
Lòng tốt nhỏ nhoi trong Yến vừa nhen nhóm đã bị Quân tạt nước cho tắt ngấm, cô thở mạnh, quyết tâm công kích Quân đến cùng:
“Mấy buổi học cuối cùng ở trường, cô được mong đợi lắm đấy. Ai cũng nghĩ cô bị đá nên đã tìm một góc nào đó gặm nhấm nổi buồn, không dám xuất đầu lộ diện.”
Quân lại nhếch môi cười, nụ cười kiêu ngạo và bất cần:
“Tôi cần quan tâm điều đó sao?”
“Bọn họ nói xấu cô rất nhiều. Cô không cảm thấy giận sao?” 
Yến ra vẻ đang bênh Quân nhưng thực chất đang cố nhắc cho cô nhớ giờ cô đã bị cả trường mỉa mai.
“Tôi nuôi chó, chó nhà cắn bậy tôi còn chửi. Còn đối với người ngoài, có nói bậy thế nào tôi cũng không quan tâm.”
Quân nhướn mày cao ngạo, nhả từng chữ rành rọt. Đến cô cũng thấy ngạc nhiên với bản thân mình. Trong lúc này sao cô có thể bình tĩnh và tỉnh táo như thế?
Yến bị Quân làm cho tức đến muốn hét lên. Cô quay đầu giận dữ bỏ ra ngoài.
Nhưng nghĩ gì đó, cô dừng lại, quay vào nhìn Quân bằng ánh mắt nhìn ân nhân:
“Dù sao cũng cảm ơn cô. Nhờ có cô mà tôi mới biết mình yêu Thiên nhiều đến mức sẵn sàng hi sinh tất cả.” 
Dứt lời, Yến tắt điện, ra khỏi phòng không quên đóng cửa một cách mạnh tay. Lòng cô hả hê quá đi chứ. Cô biết chắc Quân ở trong kia đang suy sụp hoàn toàn.
Trở lại với bóng tối, Quân cười chua chát. Hay thật! Hóa ra cô là người chắp cánh hạnh phúc cho hai người họ. Công lớn thế này, cô quả thật không dám nhận.
Suốt thời gian qua, Quân còn nghĩ đây chỉ là sự trừng phạt của Thiên dành cho mình. Rồi anh sẽ quay về mà nói tất cả chỉ là một vở kịch.
Thế nhưng từng ngày trôi qua, hi vọng của cô theo sự lảng tránh của Thiên mà bị bào mòn từng lớp. Anh không giải thích với cô, thậm chí cũng không thèm đoái hoài cô ở trong phòng có còn sống hay không. Phải rồi, muốn người khác từ bỏ, cách nhanh nhất là không quan tâm người ta nghĩ gì. Với anh, cô đã không còn quan trọng.
Thật nực cười khi ban nãy cô có cái ảo giác rằng Thiên vô phòng và còn bế cô. Dù có hoang tưởng người ngoài hành tinh có thật thì cũng còn hợp lí hơn chuyện này.
Siết lấy trái tim trong lồng ngực, Quân cắn chặt môi đến bật máu.
Đường cô đi giờ vắng anh thật rồi. Sẽ rất cô đơn và lạnh lẽo! Sẽ rất chơi vơi và mệt mỏi!
Hai người yêu nhau, sau khi chia tay sẽ chẳng thể trờ thành bạn, bởi vì họ đã tổn thương nhau quá nhiều, lại càng không thể làm kẻ thù, bởi vì họ đã từng yêu nhau. Chỉ có thể trở thành người dưng.
Cô và anh, vĩnh viễn chẳng thể nào quay về quãng thời gian trước khi yêu nhau. Chẳng thể cùng nhau đi ăn, cùng nhau xem phim hay trò chuyện với nhau nữa.
Nếu hai người không thực sự bắt đầu, có lẽ giờ đây ít nhất cũng có thể xem nhau như người sống cùng một nhà. Cô đã mất anh không phải từ khi anh buông tay cô mà chính vào lúc cô và anh bắt đầu đầu yêu nhau. Không bắt đầu thì sẽ chẳng có kết thúc, không có được thì sẽ chẳng mất đi. Ngay lúc cô chính thức sở hữu anh thì cũng là lúc cô vĩnh viễn mất anh.
Mất anh từ lúc nói yêu anh!

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+