Trang chủ » Thế giới truyện » Văn học Việt Nam

Yêu đi để còn chia tay – Phần 3 part 2 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

3.

Cà phê Hạ Trắng bảy giờ tối không một bóng người, Quân một
mình trọn một chiếc bàn sát góc tường lắng nghe âm thanh vừa du dương,
vừa da diết của ca khúc Long Long Ago, mắt chăm chăm nhìn li trà đào
đang lặng lẽ tỏa khói vào không trung.
Đã lâu lắm rồi cô mới thấy
lòng mình bình yên thế này. Có thể đây là một sự bình yên trống trải,
nhưng hiện tại cô thấy dễ chịu với nó.
Không còn nuối tiếc về quá
khứ đẹp đẽ, thôi trăn trở về tương lai thiếu bóng một người, ngừng trượt
dài với tổn thương trong hiện tại. Quân trở về là Quân của ngày xưa,
bất cần một cách hoàn hảo.
Trà đào rất thơm, mùi hương dẫn dụ kích
thích vị giác hơn nữa còn khiến người ta cảm thấy dễ chịu. Quân nhấp một
ngụm trà, nhắm mắt thưởng thực mùi thơm bay lên mũi, tràn vào khoang
não một cảm giác thư thái.
Khung cảnh, âm nhạc và bầu không khí quá
hoàn hảo để thả lỏng cơ thể, đó là lí do Quân thích nơi này. Cách bài
trí vừa sang trọng lại rất gần gũi với thiên nhiên. Là lựa chọn hàng đầu
của giới thượng lưu ở Bảo Lộc tụ tập hàn huyên hoặc tiếp đối tác.
Điếu
thuốc thứ ba được đốt lên cũng là lúc khách bắt đầu đến. Mỗi tối ở Hạ
Trắng đều có chương trình ca nhạc do các ca sĩ nghiệp dư trình diễn trên
nền nhạc là tiếng guitar mộc mạc nhưng đầy cảm xúc. Vì vậy, chẳng tối
nào mà quán không đông khách.
Chiếc bàn mà Quân đang ngồi không nằm ở
vị trí trung tâm nhưng lại rất gần sân khấu. Vì là chiếc bàn duy nhất
một người ngồi nên cô nghiễm nhiên trở thành tâm điểm của sự chú ý.
Quân
chẳng mấy bận tâm điều này, nhàn rỗi vừa thưởng trà vừa hút thuốc,
thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ đợi đến giờ bắt đầu đêm nhạc. Dù những bài
hát được biểu diễn đều là nhạc xưa và nghe trên mạng thì ca sĩ hát còn
hay gấp nhiều lần nhưng cô vẫn thích được nghe từ nơi này. Nó mộc mạc và
dễ đi vào lòng người!
Có quá nhiều điều khiến Quân thích nơi này.
Và…
… Thiên cũng thích nơi này.
Cơn
mưa bất ngờ ập xuống đưa hai người đến với cà phê Hạ Trắng. Ban đầu chỉ
là muốn tìm chỗ tránh mưa nên tùy tiện ghé vô. Để rồi bị chinh phục
ngay từ lần đầu tiên.
Quân của hiện tại mỉm cười vu vơ, một nụ cười
đẹp nhưng đượm buồn. Giờ đây khi hồi tưởng lại những gì đã qua, cô chỉ
khẽ mỉm cười như thế.
Cuộc đời cô, có lẽ đó là đoạn kí ức đẹp đẽ
nhất, khó quên nhất. Đẹp vì nó sẽ không bao giờ trở lại, khó quên vì nó
còn dang dở để lòng luôn mang một nỗi niềm tiếc nuối. Nơi này thuộc về
khoảng trời của anh và cô, đã từng có một thời như thế, ngồi dựa vai
nhau cùng lắng nghe từng giai điệu du dương.
MC lúc này bắt đầu gửi
lời chúc đến những vị khách có mặt và giới thiệu ca khúc mới. Giọng MC
rất trầm, rất ấm, có chút khàn khàn của tháng năm nhưng vẫn đi thẳng vào
lòng người không chút khó khăn.
“Để mở đầu cho chương trình đêm nay,
anh Duy Thoại sẽ gửi đến chúng ta nhạc phẩm Đêm thành phố đầy sao của
nhạc sỹ Trần Long Ẩn. Một ca khúc từ ca từ đến giai điệu đều đẹp. Mời
mọi người cùng lắng nghe và cảm nhận.”
MC đã nói như thế. Tiếng vỗ
tay theo đó “rào rào” vang lên, trong đó có tiếng vỗ tay nhàn nhạt của
Quân. Lần đầu tiên khi cùng Thiên đến đây, hai người cũng nghe bài hát
này.
Tiếng guitar len lỏi không gian, tách tiếng ồn, chắt bình yên. Mọi người như nín thở lắng nghe.
“[….] Khi đi xa rất nhớ dòng sông.
Đi đâu xa cũng nhớ về em.
Em đang đi, đi bên sông chở đầy nắng hồng.
Tôi đang nghe tiếng sóng biển đông.
Nghe trăm năm hát khúc mười năm.
Tôi đang nghe, nghe rõ đời tôi […]”
Lòng
Quân chợt dâng lên một cảm xúc không thể gọi tên. Có chút gì đó hoang
mang tiếc nuối, không còn quá mạnh mẽ, nhưng đủ để da diết khắc khoải.

sau này cuộc đời có đưa cô đi trên một ngã rẽ nào đó xa xôi cuộc đời
anh, cô vẫn sẽ nhớ về anh. Còn anh giờ đây con đường đã tràn ngập niềm
vui hạnh phúc, bên cạnh có một bàn tay nắm lấy tay anh.
Một cách vô
thức, cô ngoái nhìn chiếc bàn lần đầu tiên cô và Thiên ngồi. Nơi đó đang
có một cặp tình nhân. Cô gái đang bấm điện thoại còn chàng trai đang
khuấy cà phê. Sao giống cô và Thiên ngày đó đến thế?
……..
“Em uống nhiều sữa hay ít sữa đây?”
Thiên hỏi trong khi tay đang nhẹ khấy lớp sữa trong li cà phê để nó không bị hòa tan hoàn toàn.
“Sao cũng được. Anh làm thì em sẽ thấy ngon.”
Quân đang miệt mài trả lời tin nhắn của Linh đáp lời Thiên qua loa.
“Thôi em đừng uống nữa! Nhắn tin là đủ rồi.”
Thiên cau có làu bàu. Cô lúc nào cũng dính chặt lấy cái điện thoại, quan tâm nó hơn cả anh.
“Anh pha cho em mà, không uống sao được.”
Quân gửi xong tin nhắn, đặt điện thoại xuống bàn, miệng mỉm cười ranh mãnh. Nhìn nét mặt phụng phịu của Thiên, cô tiếp lời:
“Anh pha li đó cho em, vậy em pha li này cho anh. Chúng mình chăm sóc nhau.”
Tiếng vỗ tay giòn giã đem Quân chính thức về với hiện tại. Bài hát đã kết thúc và MC đang giới thiệu ca khúc tiếp theo.
Quân có chút thẫn thờ, cầm điện thoại lên, chầm chậm nhấn từng kí tự.
Đắn đo một chút, cô nhấn gửi đi, miệng cười buồn đồng thời thở hắt ra một tiếng.
…….
Màn đêm sâu thẳm bị cánh cửa sổ cấm cản xâm nhập vào bên trong căn phòng sáng điện.
Thiên ngồi bên cửa sổ, chăm chút hút từng hơi thuốc dài.
Dạo
này anh hút thuốc rất nhiều, thậm chí hút mọi lúc có thể. Mỗi lần cô
giúp việc dọn gạt tàn đều cố tình cho anh nhìn thấy lượng đầu lọc khủng
khiếp bị nhét chật cứng. Nhưng cái anh nhìn lại không phải gạt tàn của
mình mà là cái dọn từ phòng Quân. Nó còn nhiều hơn anh có khi phải gấp
đôi.
Tiếng nước chảy nhè nhẹ trong phòng tắm nhắc Thiên rằng Yến
đang ở đây, cô hiện giờ là người yêu của anh và hãy thôi nghĩ đến Quân.
Thiên
bật cười như tự diễu chính mình. Anh đã thôi khóc khi nghĩ về Quân. Anh
có cái quyền gì để khóc chứ? Đau khổ hôm nay là cái giá phải trả cho
sai lầm của bản thân. Ngay cả khóc anh cũng thấy mình không có tư cách.
Bốn tiếng rung nhè nhẹ vang lên báo hiệu có tin nhắn. Thiên uể oải đưa tay vào túi quần tìm điện thoại.
Nó không nằm trong túi quần anh. Nó ở đâu được nhỉ?
Miễn
cưỡng rời khỏi chỗ ngồi, Thiên bắt đầu tìm trên giường, kệ sách và trên
bàn. Tiếng rung rất gần, nó chỉ quanh quẩn đâu đây thôi.
Thiên tiếp tục tìm nhưng không phải tìm điệu thoại mình mà tìm điện thoại Yến để gọi vào số mình xem điện thoại đang ở đâu.
Bình thường anh thấy Yến hay để điện thoại vào ngăn kéo bàn học. Nghĩ vậy, anh đi đến mở hộc bàn.
Bên trong có hai cái điện thoại.
Tùy tiện trọn một cái, Thiên ần số mình.
Tiếng nhạc chuông bài “UnBreak My Heart” vang lên, nhỏ rồi to dần.
Thì ra điện thoại đang nằm trên kệ sách, nó đồng màu đen với chiếc kệ nên Thiên không để ý lắm.
Cầm điện thoại lên, Thiên chau mày với số máy đang gọi vào máy mình. Nó không phải số điện thoại mà Yến dùng.
Ghì chặt lấy điện thoại, anh cảm nhận rõ cơn giận đang dâng lên, căng tràn mọi tế bào.
Vào
một buổi tối     mùa thu, anh đã bắt gặp hằng hà sa số tin nhắn từ số
điện thoại này gửi vào máy Quân với chỉ một nội dung “Chồng nhớ vợ quá!
Đến nhà mới ở thế nào rồi? Sao lâu nay không liên lạc với chồng? Hay vợ
yêu người khác rồi?”.
Khi đó, cùng với cơn giận và lòng thù hận, Thiên đã đem lưu số điện thoại này lại với cái tên “thằng khốn”.
Anh
chưa bao giờ gọi được vào số này, cũng chưa bao giờ có ý định xóa đi vì
muốn điều tra xem là ai. Giờ đây trên điện thoại anh đang hiện một cuộc
gọi nhỡ của số máy ấy, được gọi từ chiếc điện thoại tìm thấy trong hộc
bàn học của Yến.
Hóa ra người đứng phía sau chuyện này chính là Yến.
Sớm
không bằng đúng lúc, ngay khi Thiên gào tên Yến trong đầu thì cô từ
phòng tắm đi ra. Mái tóc ướt nhỏ từng giọt xuống chiếc áo sơ mi trắng
rộng thùng thình, quần đùi ngắn cún cỡn bị che đi như không mặc.
Một vẻ đẹp hời hợt nhưng gợi cảm!
Yến mỉm cười, nhẹ nhàng đi đến chỗ Thiên, hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt sẵn sàng giết người của anh.
“Đây là cái gì?”
Không để Yến đến gần mình, Thiên gằn giọng nghiến răng, tay đưa chiếc điện thoại về phía Yến.
Bước
chân Yến theo lời Thiên nói mà đứng khựng lại, chết sững giữa căn phòng
sáng đèn. Cô có thể cảm thấy đốt sống lưng mình bị một cơn lạnh làm cho
đông cứng, gáy bắt đầu đau buốt vì cơ thể kiềm chế cảm xúc.
“Là cái điện thoại, có vậy cũng hỏi.”
Yến cười gượng gạo, cố tình tỏ ra bông đùa nhưng giọng nói từ lúc nào đã run run.
Thiên
gương mặt càng lúc càng trở nên khó coi, đôi mắt tối sầm như trời
chuyển cơn giông, những vằn máu đỏ tươi nổi rõ như những tia sét xé toạc
bầu trời.
Vừa vặn bên ngoài mây đen cũng đang kéo đến hứa hẹn một trận mưa không hề nhỏ.
“Nhất định không chịu nói thật?”
Giọng Thiên lạnh toát, khô khốc như những nhát chém của thanh kiếm băng tuyết, lọt vào tai Yến đau nhói.
“Ý Thiên… là gì thế?”
Ngay khi Yến vừa dứt lời thì bóng Thiên vụt đến cùng bàn tay to lớn ghì chặt cái cổ cao gầy của cô.
“Thiên… làm gì… vậy?”
Yến hoảng sợ hét lên, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi bàn tay Thiên nhưng không thể.
“Tại sao lại phá hoại tôi và Quân? Bọn tôi làm gì có lỗi với Yến?”
Cùng với những vằn máu càng lúc càng đỏ và hơi thở nóng rực nặng nề, Thiên gào lên.
“Vì… Yến… yêu Thiên mà.”
Nước
mắt Yến bắt đầu chảy ra, lăn xuống chạm vào bàn tay nóng rực của Thiên.
Giọng nói vì sợ hãi và thiếu không khí mà trở nên lí nhí.
“Vì yêu mà có thể trở nên đê tiện thế này sao?”
Thiên
dùng ánh mắt coi thường nhìn Yến như nhìn kẻ mắc bệnh phong cùi, bàn
tay trên cổ cô càng lúc càng siết chặt. Lúc này, anh quả thật muốn giết
người.
“Phải! Tôi đê tiện! Các người… thì hay rồi! Hết Hoài Quân rồi
Uyển Quân. Có bao giờ… nhìn đến tôi… một lần nào chưa? Con này thế đấy…
Ừ! Đê tiện! Tôi sung sướng lắm à? Tôi… muốn như vậy à?”
Mang tất cả hơi thở còn xót, Yến gào lên, nước mắt càng lúc càng rơi nhiều hơn.
Nếu sống mà đau khổ thế này thì thôi cô chết cũng được. Để anh giết chết cô đi. Đời mấy ai may mắn chết dưới tay người mình yêu.

4.

Tiếng sấm rung trời từ bên ngoài truyền vào căn phòng.
Từng ánh chớp sáng rực nơi đường chân trời nối tiếp nhau hiện lên.
Những hạt mưa đầu tiên nặng nề chạm xuống mặt đường đen đúa.
Tỉ lệ nghịch với cơn mưa đang hùng hổ kéo đến, Thiên thẫn thờ buông tay ra khỏi cổ Yến, hụt hẫng lùi lại dựa người vào tường. Những tin nhắn đó đều là do Yến làm, thế mà khi ấy anh có thể vô tư tổn thương Quân bằng những lời nói tàn nhẫn. Những bức hình đó, anh chưa bao giờ đủ tỉnh táo để tự hỏi từ đâu Yến có. Bây giờ nghĩ lại mới thấy mình vừa vặn rơi vào cái bẫy. Vì hiểu lầm và ghen tuông mà đánh mất người mình yêu. Cũng giống như…
Đang không chút sức lực dựa vào tường, Thiên đột nhiên ngẩng đầu nhìn Yến bằng ánh mắt thù hận, môi gằn từng tiếng:
“Tin nhắn ba năm trước gửi vào máy tôi khiến Hoài Quân hiểu lầm cũng là Yến làm?”
……..
Một buổi sáng mùa hè với đầy đủ yếu tố để kết luận hôm nay là một ngày đẹp trời, Thiên từ bên ngoài chạy bộ về cùng tâm trạng háo hức.
Sáng nào cũng vậy, mỗi khi chạy bộ về đến nhà anh đều mang nụ cười hạnh phúc đi vào nhà. Vì Hoài Quân của anh sáng nào cũng đến chuẩn bị cho anh những bữa sáng ngọt ngào.
Vừa vào trong nhà Thiên đã lao vội đến nhà bếp. Hoài Quân không có ở đây? Có lẽ đang ở trên phòng.
Cùng với những bước chân rộn ràng, Thiên bước từng bước dài qua ba bậc cầu thang một, đi như chạy lên phòng.
Hoài Quân đúng là đang ở trên phòng, đứng nhìn ra cửa sổ, quay lưng lại cửa phòng.
Thiên nhanh nhẹn chạy vào ôm chầm lấy cô từ phía sau, sững sờ nhận ra đôi vai gầy kia đang run lên từng chặp. Cô đang khóc!
“Em sao vậy? Sao lại khóc?”
Xoay người Hoài Quân lại, Thiên bị những giọt nước mắt long lanh vương trên gương mặt đẹp mĩ miều kia làm cho hoảng hốt.
Hoài Quân không nói gì, chỉ mở lớn đôi mắt ngấn nước nhìn Thiên. Cái nhìn ấy đã in hằn trong tâm trí anh cho đến bây giờ. Nó đầy đủ thù hận, đau đớn và tuyệt vọng.
Thiên ngỡ ngàng không biết chuyện gì đang xảy ra, cộng thêm việc nhìn người con gái mình yêu khóc khiến anh càng lúng túng, tay chân thừa thãi không biết phải làm gì.
Luống cuống hồi lâu, Thiên đưa tay vụng về lau nước mắt cho Hoài Quân nhưng cô lại vội vã tránh tay anh như tránh thứ gì đó đáng ghê tởm.
“Rốt cuộc là em sao vậy?”
Nhìn cử chỉ của Hoài Quân, Thiên thở dài buông thõng tay. Cô vốn mau nước mắt và hay hờn dỗi, nhưng mọi lần đầu chỉ muốn được anh dỗ dành. Hôm nay thái độ của cô lạ quá.
“Anh… tự xem… đi!”
Hoài Quân giọng nghẹn ngào miễng cưỡng cầm tay Thiên ấn vào đó chiếc điện thoại của anh rồi dứt khoát chạy ra khỏi phòng.
Thiên rất muốn chạy theo nhưng lại quyết định đứng lại xem điều gì trong điện thoại khiến Hoài Quân phản ứng như thế, kết quả là anh ngỡ ngàng đến mức không nghĩ đây là điện thoại của mình. Trên màn hình sáng đèn, dòng tin nhắn lạ lẫm hiện ra “Anh chia tay với người ấy chưa? Bụng em càng lúc càng lớn, anh chia tay nhanh đi mình còn tính tiếp”.
Thiên chính thức trở thành thanh niên cũng chỉ biết ôm hôn người yêu, thế mà giờ lại có người nói bị anh làm cho lớn bụng. Số điện thoại hoàn toàn lạ lẫm, chưa từng thấy qua lần nào.
Ngẫm nghĩ một vài giây, Thiên nguyền rủa cái sự nhầm lẫn tai hại này sau đó vội vã chạy theo Hoài Quân.
Là anh đứng bần thần quá lâu hay cô đi quá nhanh mà khi anh xuống tới nhà thì xe cô đã rời khỏi?
Thiên luống cuống gọi cho Hoài Quân chỉ nghe được câu nói lạnh lẽo “Thuê bao quý khách….”
Cô giận thật rồi!
Thiên chán nản thờ dài. Sao cái tin nhắn này lại lọt vào máy anh chứ? Hoài Quân mà đã giận thì cứ yên tâm là vài tuần trở lên. Không lẽ anh phải đi tìm chủ nhân của số điện thoại này, mang đến trước mặt cô mà giải thích? Nếu ở mãi cái miền xa thăm thẳm nào thì cũng phải mang xe đến trịnh trọng đón về thật sao?
Vò đầu bứt tóc một hồi, Thiên quyết định gọi vào số nhắn tin cho mình. Kết quả là gọi mười cuộc thì trọn vẹn cả mười đều báo máy đang bận.
Thiên khi đó ngây ngô nghĩ rằng chủ thuê bao kia đang nói chuyện với chủ nhân của cái bụng nên máy bận. Có điều sau đó anh đã dùng cả ngày để gọi nhưng kết quả cũng chỉ có thế.
Tính của Hoài Quân, anh biết rõ nếu không mang bằng chứng xác thực ra trước mặt cô thì có dùng tính mạng bảo đảm cô cũng không tin. Thôi thì đành để cô nguôi giận và cũng là để anh có đủ thời gian nghĩ cách giải thích, tạm thời hai người sẽ không gặp nhau.
Thiên đâu biết rằng, đó là lần cuối cùng anh gặp Hoài Quân. Trong thời gian anh nghĩ cách, cô đã bỏ đi khỏi Bảo Lộc. Thủ tục du học đã làm xong từ lâu nhưng vì anh mà cô có ý định ở lại, chuyện xảy ra chạm đúng vào lòng tự trọng, cô quyết tâm một mạch ra đi. Đến giờ cũng không trở lại.
Tiếng sấm đinh tai đập mạnh vào không gian, cảm giác như trời đất rung chuyển.
Thiên thôi hồi tưởng, quắc mắt nhìn Yến bằng ánh mắt kết tội.
“Đúng! Là Yến làm.”
Bị phát hiện, Yến chẳng những không lúng túng mà vẻ mặt còn có vẻ rất tự hào.
“Tại sao lại làm như thế với tôi? Cuộc đời tôi, hai lần khốn khổ nhất cũng chỉ do một bàn tay Yến gây ra.”
Thiên tuyệt vọng gào lên đau đớn, hai mắt nóng ran đỏ hoe. Bị một đứa con gái làm cho cuộc đời đi vào bế tắc đến hai lần, mà đứa con gái đó lại là người bạn thân anh có thể chia sẻ mọi thứ. Trái tim Thiên quả thật đã gục ngã, đau đớn quằn quại.
“Là vì tình yêu của hai người không đủ lớn thôi. Nếu Hoài Quân nó yêu Thiên thì nó đã chẳng bỏ đi dễ dàng như thế. Tại sao không nhìn về phía Yến? Bao năm nay, Yến luôn ở bên Thiên mà.”
Bao nhiêu buồn tủi ấm ức chất chứa từng tháng năm cuối cùng Yến cũng quỳ sụp xuống sàn mà bật khóc. Ngày thường vẫn luôn tô vẽ cho mình một cái mặt nạ điềm tĩnh đầy kiêu ngạo, giờ đây cũng chỉ như đứa trẻ òa khóc trong bất lực. Tình yêu này, cô nắm cũng không được mà buông cũng không xong. Quả thật muốn chết đi cho lòng nhẹ nỗi đau.
“Đây là cách Yến yên Thiên sao? Không cần biết Thiên đau đến thế nào mà chỉ biết nghĩ cho mình mà cũng gọi là tình yêu?”
Nỗi đau và sự thất vọng bòn rút trọn vẹn sức lực khiến Thiên cũng ngồi sụp xuống, gương mặt thẫn thờ như không còn linh hồn. Phía sau gương mặt ấy là một vết thương ngoài sức tưởng tượng.
Nhưng Yến tưởng tượng ra nó. Nhìn Thiên, lòng cô đau thắt. Là cô đã sai! Sai lầm nhiều lắm. Sao có thể làm người con trai mình yêu đau khổ thế này.
Vì tình yêu mà không từ thủ đoạn, kẻ đáng sợ cũng là kẻ đáng thương. Đáng thương đến méo mó!
Bên ngoài trời, cơn mưa tầm tã như vùi dập.
Từng ánh chớp sáng rực tô vẽ trời đất.
Gió quật mạnh những thân cây đen đúa tiều tụy.
Mưa rất lâu, Yến và Thiên cũng ngồi bất động rất lâu.
Cho đến khi trời ngừng mưa nhưng sấm sét vẫn kiên quyết kéo rền vang trong không gian, Thiên thẫn thờ đứng dậy, từng bước loạng choạng ra khỏi phòng.
Yến đã không giữ Thiên lại, chỉ ngồi dưới sàn bất lực nhìn theo trong làn nước mắt không thể ngừng tuôn rơi.
Con đường đen đúa ướt sũng những vũng nước sâu.
Những chiếc lá khô nổi lềnh bền cùng một số rác rến.
Gió hiu quạnh miết vào không gian những tiếng “vù vù” như phẫn nộ mà cũng như khóc than.
Thiên từ từ cho xe chạy vào lối dẫn về nhà.
Không gian tăm tối phúc chốc rực sáng do ánh đèn pha.
Phía xa, đôi mắt mèo sáng rực lên rồi chạy vụt qua một góc đường.
Căn nhà không một ánh điện.
Thiên dùng chìa khóa riêng mở cửa gara, lững thững dắt xe vào bên trong.
Không thấy xe Quân ở đây, anh khẽ thở dài. Gần đây cô đi về rất muộn và luôn trong tình trạng say khướt. Có lẽ cô buồn lắm. Cô từng nói anh là mối tình đầu của cô. Anh từng rất vui vì điều nay nhưng giờ chỉ thấy đau xót. Vậy anh chính là người gây ra tổn thương khó quên nhất trong cuộc đời cô. Người ta sẽ yêu người tiếp theo nhiều nhất, nhưng luôn đau đớn nhất vì tình đầu.
Khi trông ngóng một người, người ta sẽ xem giờ. Thiên cũng bắt đầu lấy điện thoại ra xem giờ.
Giờ mới nhớ ra hồi nãy có tin nhắn, Thiên định không xem vì cũng chẳng còn tâm trí nào. Nhưng tin nhắn đó là của Quân.
Vội vã mở khóa điện thoại, anh chăm chú ngấu nghiến từng chữ. Bất giác tim tê buốt, mắt cay xè.
Dòng tin nhắn ngắn ngủi nhưng đầy đủ nỗi đau chất chứa: “Anh à! Sau này anh đừng dẫn Yến hay bất cứ ai đến Hạ Trắng nhé! Em muốn nơi đó thuộc về hai chúng mình.”
Thiên siết chặt lấy điện thoại, một tay đấm mạnh vô tường đến bật máu nhưng nỗi đau thể xác đã chẳng đủ lớn hơn nỗi đau tinh thần để anh có thể cảm nhận được. Khi soạn tin nhắn này, rốt cuộc lòng cô đang đau đến mức nào? Anh đã có thể chấp nhận việc cuộc đời mình không còn bóng dáng cô, nhưng chỉ cần nghĩ đến chuyện cô đang đau khổ, lòng anh đau đớn hơn gấp trăm lần.
Mặc kệ bàn tay đang dần sưng lên và những giọt máu từ từ chảy xuống, Thiên vội vã gọi cho Quân.
Cảm giác hoang mang càng lúc càng dâng lên trong đầu Thiên. Quân khóa máy mất rồi. Tin nhắn này, tại sao lại giống một lời trăn trối như vậy? Rốt cuộc cô đang ở đâu?
Không suy nghĩ nhiều, Thiên lao ra ngoài.
Anh cứ chạy như thế, trong đầu nghĩ xem Quân có thể đi đâu.
Và chợt đôi chân anh đứng sững lại. Anh hoàn toàn chẳng biết gì về cô. Chẳng biết cô thường đi đâu, thói quen là gì, thích nơi nào.
Nhưng anh vẫn sẽ tìm cô, dù có tìm trong vô vọng thì cũng sẽ tìm.
Cơn mưa đang có dấu hiệu trở lại.
Gió lốc từng cơn lạnh buốt.
Con đường sũng nước bắn tung tóe theo từng đường xe chạy.
Quân ngồi trên chiếc xích đu trước cửa cà phê Hạ Trắng, ánh mắt vô hồn dõi ra đường.
Quán đã đóng cửa được nửa tiếng nhưng cô không muốn về nhà, cũng chẳng muốn đi đâu nên quyết định ngồi lại.
Đường đã vắng lắm rồi, điện đường cũng đã tắt rồi.
Thỉnh thoảng không gian sáng rực lên bởi ánh đèn pha lướt qua vội vã rồi lại trở về vẻ u tối cố hữu.
Chiếc bóng đèn trên trần mái hiên đã sắp hỏng, mập mờ sáng tối lúc tắt lúc bật, ánh vàng leo lắt chiếu từng tia cô đơn.
Những hạt mưa mỗi lúc một dày hắt vào hiên nhà, chạm đến da Quân lạnh buốt. Chiếc LX dựng trước mặt không đủ che toàn bộ gió cho cô.
Từ phía xa hình như có người đang đi đến. Không! Có người đang chạy đến mới đúng. Có thể là một người vô gia cư, một tên ăn trộm, một tên cướp hay một kẻ nghiện ngập. Mọi giả thiết tồi tệ đều cùng lúc hình thành trong đầu Quân nhưng cô lại chẳng cảm thấy sợ. Cô sẵn sàng đưa toàn bộ gia tài cho người có thể giết chết cô ngay lúc này. Khi người ta không còn muốn sống nữa thì cần được chết.
Ánh đèn yếu ớt từ màn hình điện thoại khùa khoạng trong không gian rồi chiếu thẳng vào Quân một cách cố ý. Trong giây phút đó, cô nghĩ ra đủ mọi trường hợp có thể xảy ra với mình và trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ.
Ánh sáng càng lúc càng tiến lại gần hơn, Quân nhắm mắt chờ đợi điều sẽ xảy ra.
Cô thấy mình bị kéo đứng bật dậy và có một vòng tay nóng rực ôm ghì lấy. Không lẽ cô gặp một tên biến thái?
Trường hợp này cô chưa nghĩ đến. Và giờ thì cô thấy sợ.

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+