Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu em không cần quá cuồng si – Chương 05 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Sáng sớm đi làm, ta chờ đợi trong thấp thỏm không yên. Ta cá là hắn không nhận ra ta, cho nên ta đánh bạo đi làm. Thế nhưng, người xuất hiện trước không phải là Lâu công tử, mà là cái tên Phương Thận Triết hẹn ta nhiều lần không được, tìm ta chục lần cũng không gặp kia.

Tiểu tử này rốt cục cũng tìm tới đây rồi. Nhưng lúc này ta không còn lòng dạ đâu mà xử lý hắn. Hắn khăng khăng không chịu đi, còn ôm đến một bó hồng bự, khiến căn phòng làm việc 10m2 của ta hệt như một cửa hàng bán hoa.

“Tối nay em rảnh không? Có thể bớt chút thời gian dùng cơm với anh không.” Phương Thận Triết dịu dàng nhìn ta, dùng giọng nói vô cùng nhã nhặn lễ độ của hắn hỏi ta.

Loại người này thường khiến người ta không đành lòng làm cho bẽ mặt, thế nhưng ta thực sự không còn hơi sức đâu mà đối phó hắn. Chỉ có thể cười giả tạo nói:

“Dùng cơm? Có lẽ anh phải đặt hẹn đến năm 2000 lận đó.” (truyện này sáng tác năm 96)

“Dĩnh nhi, đừng vậy mà.”

Ta đưa bàn tay đeo đầy nhẫn sáng loáng lên ra hiệu cho hắn dừng lại:

“Thứ nhất, không được gọi nhũ danh của em, anh chỉ được phép gọi Nhậm Dĩnh, hoặc cô Nhậm, thứ hai, em không có thời gian để lãng phí với anh. Mấy anh chàng nhà nghèo không có sức hấp dẫn đối với em, xin anh xem lại bản thân mình. Em______”

Phương Thận Triết nở một nụ cười toe toét, đưa tay chộp lấy bàn tay lấp la lấp lánh của ta.

“Anh đâu có nghèo, đủ khả năng cho em một cuộc sống xa hoa.”

Không thể nào! Tên này có của cải sao?

“Nói miệng không có căn cứ! Khi nào anh quang vinh leo lên bảng vàng danh nhân của tạp chí 《 Tycoon 》 rồi hãy trở lại theo đuổi em! Ai biết anh có tiền đồ hay không.” Ra sức công kích nhược điểm của hắn, sao vẫn chưa đá trúng gót chân A-sin của hắn vậy cà? Kỳ quái.

“Nhậm Dĩnh. Cho anh năm năm, không, ba năm cũng được, anh sẽ không kém hơn Lâu Phùng Đường đâu, thật đó.” Hắn chân thành giữ lấy hai vai ta, khuôn mặt tuấn tú vô cùng xán lạn.

Thánh thiện quá, làm ta vừa không dám nhìn gần lại vừa thở không nổi.

Ông trời ơi, ai tới cứu ta, giúp ta xử lý anh-chàng-tốt-bụng-yêu-nhầm-người này với?

“Phương Thận Triết, anh hãy nghe em nói ——” Ta muốn đẩy tay hắn ra.

Nhưng hắn không chịu buông, đôi mắt phóng điện thẳng vào ta.

“Nhậm Dĩnh, anh thật lòng mà.”

“Buông ra đi! Áo em sắp tuột xuống đất luôn rồi nè!” Ta tức giận gắt gỏng. Khi hắn vội vã rụt tay lại, ta cũng vội vàng kéo sửa lại bộ âu phục hở ngực ôm sát người, kéo hai sợi dây áo bị tuột xuống trở lại trên vai.

“Nhậm Dĩnh —— “

“Được rồi! Phương tiên sinh, anh đi về mau đi! Tối nay chúng ta sẽ cùng ăn tối, nói chuyện cho rõ ràng, bảy giờ rưỡi, gặp ở ‘Phúc Hoa’.” Ta hết nhịn nổi vẫy tay chào tạm biệt. Đẩy hắn ra khỏi cửa, cuối cùng, thô lỗ giơ chân đá cánh cửa cái rầm.

Ta ôm cửa thở phào, hơi thở còn chưa kịp ra hết, thì một cánh cửa khác ở phía sau lại bị gõ nhẹ ‘cộc cộc’ hai tiếng, ta cuống quít xoay người lại, thì thấy Lâu công tử đang đứng ngay chỗ cánh cửa thông qua phòng hắn; mỉm cười nhìn ta.

Nuốt liên tục mấy ngụm nước bọt, mà ta vẫn không nói nên lời; ta nhìn hắn.

Hắn lên tiếng trước:

“Thì ra đây là cách em tống cổ những ‘cái đuôi’ mà mình không thích.”

Trời ạ! Hắn thấy ta đá cửa rồi sao!

“Ôi trời! Anh về rồi à, cả tuần nay em nhớ anh muốn chết.” Ta bước lại gần hắn, cố nặn ra một nụ cười quyến rũ.

Hắn nhìn chằm chằm vào hai lỗ tai của ta, nói:

“Đeo bông tai ngọc lục bảo có nặng quá hay không?”

“Không mang nó thì làm sao có thể bộc lộ giá trị con người của em được?”

“Tôi nghĩ rằng chắc là em đã biết tôi trở về từ hôm qua rồi.”

Đôi mắt hắn thâm sâu khó hiểu, còn trái tim ta thì bị treo lơ lửng trên không trung.

“Làm sao mà em biết được? Anh là cái đồ vô lương tâm đáng ghét, bình thường làm gì mà nhớ đến em, nói không chừng chỉ có Thi Lam Nhi mới có vinh hạnh được biết lịch làm việc và nghỉ ngơi của anh thôi?”

Hắn cười cười, đổi đề tài.

“Đôi bông tai ngọc trai của em đâu?”

“Ở nhà. Anh không nghĩ rằng em sẽ đeo cái thứ nhỏ xíu như hạt đậu xanh để người ta khinh thường chứ? Quá xoàng xĩnh.” Ta ra sức vung vẫy hai bàn tay lấp lánh của mình.

Hắn đưa tay ra sờ sờ tai trái của ta, sau đó trượt xuống bờ vai trơn mịn của ta, móc ngón tay vào sợi dây áo trên vai trái, nghịch ngợm.

“Tối mai có một buổi dạ hội, em hãy đeo đôi bông tai đó, tôi có một bộ đầm dạ hội màu xám bạc rất hợp với nó, tặng cho em.”

Ta đờ ra. Hắn đang chơi ta!

Ông trời ơi, hắn… hắn… rốt cuộc đang nghĩ cái gì đây?

“Tặng áo cho em? Lâu công tử trở nên keo kiệt rồi sao? Không tặng trang sức nữa mà đổi sang tặng quần áo, em có nên vui vẻ mà nhận không ta?” Ta châm chọc đáp trả hắn.

“Này em, đối với em, ngoại trừ việc tôi chắc chắn không bạc đãi em ra, tôi còn sẽ giữ em bên cạnh cho tới cùng. Bởi vì, tôi đột nhiên phát hiện, em là một người rất đáng để tìm hiểu.” Hắn buông dây áo của ta ra, khẽ hôn ta một cái, trở lại phòng làm việc của hắn.

Bỏ lại ta bi thảm như rơi vào trong dầu sôi lửa bỏng.

 

Ta nghĩ ta sắp lún sâu trong kịch bản của một bộ phim truyền hình nhiều tập mất rồi.

Trên đời sao khéo có chuyện trùng hợp như thế?

Ăn tối với Phương Thận Triết thực sự chẳng có gì hay ho để nói cả. Giận dữ đối với hắn cũng chẳng ích lợi gì, nên đơn giản nhất là lãnh đạm mà đối phó. Ta tin rằng sau một thời gian, hắn nhất định sẽ thấy chẳng ích gì mà rút lui, dù gì ta cũng sắp chuồn ra nước ngoài rồi, còn sợ gì nữa.

Điều duy nhất ngoài dự đoán của ta chính là cô em họ Lâu đanh đá lon ton đi theo đuôi kia, thì ra Phương Thận Triết lại là chàng bạch mã mà cô nàng ngưỡng mộ trong lòng! Màn tiếp theo, con ranh đó biểu diễn một tiết mục vô cùng ‘sôi động’, hắt đầy rượu vào người ta, hất đổ hết những thứ trên bàn, sau đó moi tim moi phổi bày tỏ với Phương soái ca, lại còn lớn tiếng bảo ta là đồ dâm phụ đĩ thỏa.

Ta nhếch nhác thừa lúc náo loạn mà thối lui.

Lúc này, ngâm mình trong bồn tắm, ta mệt mỏi thở dài, mừng thầm trong đau khổ, biết đâu Phương Thận Triết sẽ vì chuyện này mà áy náy không xuất hiện nữa.

Aizz! Vì sao con người vừa bắt đầu xui xẻo, thì mọi việc đều liên tiếp không thuận lợi hết vậy? Nước đã bắt đầu nguội, ta bước ra khỏi bồn tắm, lau khô người, xõa tóc xuống, khoác đại lên người chiếc áo choàng tắm.

Ngồi xuống trước bàn trang điểm mới nhớ đến một nỗi phiền não khác của ta. Lâu công tử ngày mai ‘ra chỉ thị’ muốn xem đôi bông ngọc trai của ta, mà lúc này trên bàn của ta chỉ còn lại lẻ loi một chiếc; chuyện này phải trách Lâu công tử ra tay quá hào phóng, mỗi lần tặng đồ trang sức đều là đồ thiết kế riêng, khắp cả Đài Loan cũng tìm không ra đôi thứ hai, khiến ta ngay cả nghĩ đến việc đi mua một đôi khác cũng không thể.

Hắn đã biết rồi sao? Hắn chỉ đơn giản là có hứng thú chơi với ta, nhìn bộ dạng run rẩy sợ hãi của ta; nhưng mà, bộ hắn rảnh lắm sao? Đối với hắn mà nói, ta chỉ là một cô nhân tình mà thôi, và hắn thậm chí cũng đã chán ngấy ta rồi, tuyệt đối không có chuyện liếc mắt đến ta lần nữa. Nhưng vừa nghĩ đến những cử chỉ lạ lùng gần đây của hắn, ta không thể không cảm thấy lo lắng trong lòng.

Dũng cảm đối mặt với vấn đề mà ta không dám thừa nhận, kỳ thực ta biết thái độ của hắn đối với ta không giống với những cô gái khác. Hắn phong lưu háo sắc không sai, nhưng chưa đến mức ngu muội, thậm chí đối diện với loại phụ nữ như ta, mà vẫn giữ được một cái đầu lạnh. Có lẽ là đôi khi ta hợp tác thái quá, khiến hắn nghi ngờ. Khi đi làm thì an phận làm bình hoa, không quấn lấy hắn; sau khi tan sở thì có thể cùng khách hàng ve vãn bàn chuyện làm ăn, lại còn có thể ‘hầu’ hắn phóng đãng qua đêm.

Mấy cô khác cũng thế, không sai, đáng tiếc là ta không có khoa trương sắm vai cô thư ký được sủng ái mà có thái độ kiêu ngạo, vênh mặt hất hàm sai khiến mọi người; cũng hết cách, trời sinh ta tính tình biếng nhác, những hoạt động nào không cần thiết thì dứt khoát không làm.

Đột nhiên tiếng chuông cửa reo lên làm ta giật bắn người, tay cũng giật theo khiến toàn bộ đồ trang sức trên mặt bàn rơi tán loạn trên tấm thảm dưới sàn nhà, hơ, mặc kệ nó đi.

Vội vàng mở cửa bước ra phòng khách, đầu óc đang suy nghĩ lung tung nên tức thì không nghĩ ra được là ai tới… Thế nhưng… lạ thiệt! Nếu có người đến tìm ta, nhân viên quản lý dưới lầu sẽ thông báo trước mà.

Suy nghĩ này nảy ra quá trễ, khi ta nghĩ ra, thì cửa đã bị ta mở toang rồi! Mà ta thậm chí còn sơ ý cẩu thả đến mức không hỏi người đến là ai nữa chứ.

Khuôn mặt tuấn lãng của Lâu Phùng Đường, nụ cười tà khí đập ngay vào mắt ta, thêm cái máy bộ đàm bên cạnh cửa còn kêu lên “bì bì”, khiến ta nhất thời không biết có nên đóng sầm cửa lại hay không. Có lẽ mau chóng nhận cuộc gọi từ bộ đàm đã.

Ta xong rồi. Ta xong rồi, ta xong rồi…

Đây là tiếng gào thét vang dội không ngừng trong lòng ta, một tiếng rồi lại một tiếng, thảm thiết vô cùng.

Ta chụp lấy ống nghe như một cái máy, đầu kia truyền đến giọng cười ha hả của lão Lý quản lý:

“Cô chủ nhà, cô nhận được niềm vui bất ngờ của tôi chưa? Hiếm thấy khi nào có một anh bạn trai tuấn tú khôi ngô giữa đêm khuya tới thăm cô, nên tôi không thông báo trước cho cô, để cho cô vui một tí. Cô sẽ không để bụng chứ?”

<em style="outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; font-size: 15px; vertical-align: baseline; background-image: initial; background-atta

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+