Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu em không cần quá cuồng si – Chương 10 (END) 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Phần cuối

Sau khi đến Pháp, ngày tháng mới thực sự là buồn thê thảm. Ứng Khoan Hoài bận ngập đầu, còn ta thì chẳng đi tham quan được chỗ nào hết. Ngày nào cũng chỉ có thể dạo vòng vòng trong phạm vi 1km quanh khách sạn, sợ lạc đường nên chẳng dám đi xa. Mỗi ngày đều ngồi ở một quán cà phê ngoài trời trầm tư, nhâm nhi cà phê; đến một ngày rời khỏi Pháp, e rằng ta sẽ mang theo một cái dạ dày bị thủng vì uống quá nhiều cà phê mất. Không có hướng dẫn viên du lịch, tiếng Pháp lại dốt đặc cán mai. Thôi thì dù sao ngày tháng cũng còn dài, ta cũng không cần phải vội vã đòi đi chỗ này chỗ nọ cho bằng được. Nhưng mà mấy ngày gần đây trong lòng cứ có một cảm giác bất an khó chịu.

Bấm ngón tay tính toán, ta ra nước ngoài đã hơn hai mươi ngày. Có một cái dự cảm không hay cứ khiến lòng ta phiền muộn. Ta đang hy vọng dự cảm sẽ không trở thành sự thật. Hơn hai mươi ngày rồi, mà vẫn chưa thấy tháng, ta nhớ vẫn luôn sử dụng bao mà! Trừ phi ta cũng gặp xúi quẩy giống như mẹ, dùng phải một cái bao thủng? Không thể nào? Ta không muốn có em bé đâu!

Nghe nói cứ mỗi mười cặp vợ chồng thì có một cặp không thể thụ thai, mà muốn có được con còn phải hao tổn bao nhiêu công sức tiền bạc nữa chứ. Vì sao người mong thì không có, kẻ không muốn thì hết lần này tới lần khác tỉ lệ trúng thưởng lại cao khiếp người như vậy?

Aizz! Uể oải lê bước trở về phòng khách sạn, bắt đầu có cái cảm giác “tự làm, tự chịu”.

Do hai mắt cứ dán chặt dưới đất, không để ý đường đi, nên vừa vào khách sạn, ta liền đụng phải một bức tường thịt rắn chắc, vội vàng nói lời xin lỗi: “Xin l…”

Chưa kịp nói xong, mặt của ta đã bị nâng lên một cách thô bạo, âm thanh cuối cùng đành tắc nghẹn luôn trong cổ họng. Nè… Nè… … Lâu Phùng Đường!

Ta bị hoa mắt rồi sao?

“Có vẻ như em sắp ngất rồi thì phải.” Hắn cười vô cùng thư thái. Nhưng trong mắt lại dâng đầy bão tố phong ba, chẳng có chút gì gọi là thư thái hết.

“Em…” Ta không thể thốt nổi một lời, cũng không biết nên nói cái gì.

“Đi thôi.” Hắn ôm ta, đi về hướng thang máy.

Chỉ một lát sau, ta đã ở trong phòng của hắn, nhưng mà ta vẫn chưa thể hoàn hồn sau cơn hoảng hốt.

“Đây… đây có thể xem là trên đất khách gặp cố nhân không?” Vất vả lắm mới tìm lại được giọng nói của chính mình, một nụ cười cũng từ từ hiện lên trên mặt. Dù gì đi nữa, ở một đất nước xa lạ mà gặp được đồng bào của mình cũng là một chuyện đáng vui mừng, huống chi lại còn quen biết nhau. Nhưng mà hắn làm thế nào có thể tìm ra ta? À không, vì sao hắn lại đi tìm ta, tiếp đó mới đến tìm ra ta? Sự kinh ngạc của ta lớn hơn tất cả mọi thứ cảm xúc khác.

“Em có thể xem như đó là một sự “trùng hợp”, và hãy bắt đầu giải thích lý do tại sao ra đi.” Hắn ngồi ở trước mặt, tựa như một con hổ dữ bất kỳ lúc nào cũng sẵn sàng lao vào giết chết con mồi. Điều đó cho thấy cơn thịnh nộ tích tụ từ lâu của hắn giống như một ngọn núi lửa sắp sửa phun trào.

Nhưng mà, hắn có nhất thiết phải tỏ ra giận dữ đến như thế không? Chẳng qua cũng chỉ là việc ta rời bỏ hắn thôi mà.

“Lâu Phùng Đường, vì sao anh lại nổi giận?”

Hắn trừng ánh mắt khó tin nhìn ta, dọa ta sợ đến mức lùi hẳn vào trong ghế sô-pha.

“Em ra đi không một lời từ biệt, tin tức bặt tăm, lại còn đi chung với một người đàn ông, ngay cả một lời cảnh báo trước cũng không có. Sáng sớm hôm đó em còn ngọt ngào vui vẻ ôm hôn anh chào buổi sáng, vậy mà đến chiều em đã bặt vô âm tín! Tại sao anh không được tức giận?”

“Được rồi, không chào tạm biệt là lỗi của em, nhưng em là người tự do, ra đi chắc chắn là điều tất nhiên, không phải đi vì đàn ông khác.”

Hắn nhìn ta chằm chằm:

“Anh biết. Bỏ đi theo đàn ông cũng không có nghĩa là có gì mập mờ giữa hai người, anh nghĩ em vẫn còn thích anh đủ để không chấp nhận bất kỳ người đàn ông nào khác. Thế nhưng, anh nhất định phải cảnh cáo em, Nhậm Dĩnh, một ngày nào đó khi em có người đàn ông nào khác, mà điều kiện của người đó không bằng anh, anh sẽ giết chết em.”

Lời đe dọa của hắn vô cùng nghiêm túc. Ta cười khan một tiếng, chẳng qua cho đến hiện tại ta vẫn chưa rơi vào hoàn cảnh này, nên không cần lo lắng gì cả. Nhưng mà lòng ta vẫn thấy rất nặng nề.

Hắn đưa tay ra kéo ta vào lòng, bắt đầu “bức cung”:

“Mau cho anh biết lý do em ra đi không lời từ biệt.”

“Dễ đoán thôi mà. Bởi vì nói lời chia tay với anh thực chất không có tác dụng, anh đã có một lần “thành tích” lật lọng rồi.” Hắn chỉ cười khì khì đáp lại. Ta nói tiếp: “Em nghĩ, mình cần tạo cơ hổi để cả hai chúng ta tách nhau ra bình tĩnh lại. Em không muốn mình thích anh quá nhiều, cũng không muốn lún sâu vào những khuôn mẫu tất yếu của tình yêu, vả lại, biết đâu còn có một người đàn ông khác đang chờ em tìm thấy thì sao. Còn anh, là con trai duy nhất của một ông chủ tập đoàn lớn, cuối cùng rồi cũng phải kết hôn sinh con, anh cũng nên đi tìm một cô gái tốt mà xây dựng một gia đình. Đừng lãng phí thời gian nữa. Anh không cảm thấy sống chung với nhau quá lâu, sẽ trở nên quá quen thuộc đối phương, cuộc sống sẽ từ từ trở thành một vũng ao tù hay sao?”

“Em đã chán cái cảnh chung sống với anh rồi sao?” Hắn hỏi.

“Không, em chỉ là không muốn bản thân ngày càng mê muội. Anh cũng biết, em nhất quyết không để bản thân mình coi trọng bất cứ thứ gì, em yêu bản thân còn hơn yêu người khác, suốt đời cũng sẽ chỉ coi mình là trung tâm, không muốn suy nghĩ cho bất kỳ ai. Đương nhiên, em cũng sẽ không vì yêu anh mà để mình thiệt thòi.” Ích kỷ là bản tính của ta, tự do là thứ nhất định ta phải có. Lại nói, tính cách của ta thực sự không có gì là tốt đẹp, trong lúc cả nhân loại ca tụng phẩm chất “hy sinh dâng hiến”, thì ta chỉ nghĩ làm thế nào để mình có một cuộc sống tốt. Thực sự ta là một cô gái xấu tính.

“Được, nếu như em có thể ích kỷ đến cùng, như vậy nói cho anh biết, sau khi rời bỏ anh, em có thấy hạnh phúc hơn không?”

Ta lắc đầu:

“Không, nhưng em ra đi là để ngăn ngừa tai họa chưa xảy ra. Em nghĩ rằng anh không nên tiếp tục chung sống với em nữa. Có lẽ đâu đó còn có một cô gái hấp dẫn đang chờ anh phát hiện, một người có thể toàn tâm toàn ý yêu thương anh, xem anh như trời-đất-không khí của cô ấy.”

“Anh cần gì cái thứ tình yêu mệt mỏi đó?” Hắn cúi đầu hôn ta: “Em sợ anh sẽ chán ghét em hay là sẽ yêu em quá sâu đậm?”

Ta kinh ngạc nhìn hắn. Hắn đang nói cái gì vậy?

Hắn lại nói:

“Em trước giờ chưa từng coi trọng bất cứ một việc gì, là bởi vì em biết rõ đời người là vô thường, không có gì là không thay đổi. Vì sợ bản thân mình rơi vào kết cục thương tâm, em biết “bản thân” mới là thứ duy nhất nắm chắc trong tay mình. Hơn nữa, em cũng sợ anh sẽ giống như những người đàn ông khác, sau khi yêu một cô gái rồi, liền buộc nàng phải hoàn toàn dâng hiến chìu chuộng, sinh con đẻ cái, coi sóc nhà cửa làm một người vợ hiền mẹ đảm, phụng dưỡng cha mẹ chồng, hy sinh tất cả vì chồng vì con, mà đánh mất đi sự tồn tại của chính mình.”

“Đó là hôn nhân.” Ta ngắt lời hắn.

“Đúng. Chỉ vì chúng ta nhất định sẽ kết hôn, cho nên anh phải nói trước với em, anh sẽ không bao giờ yêu cầu em làm những việc đó. Còn về tình yêu —— em không cho là chúng ta vốn đã yêu nhau ngay từ đầu hay sao?”

“Hồi nào?” Ta tuyệt đối không tin.

Vẻ mặt hắn vừa muốn cười lại vừa có chút tức tối.

“Không có mới là lạ! Nếu như bộ não của em đừng một mực xem những công thức tình yêu cứng nhắc kia là thứ mà một người bình thường nào cũng phải trải qua, như vậy em sẽ phát hiện, thực ra chúng ta đã yêu nhau rồi. Chúng ta không nuông chìu lẫn nhau, không đi xem phim, không uống cà phê, không tra khảo nhau, mỗi người đều có được tự do của riêng mình; thế nhưng khi chúng ta ở chung thì lại không hề gượng gạo, lại còn có thể tâm sự, có thể hôn nhau. Ai nói đây không phải là tình yêu? Em cho rằng cứ phải nói những lời đường mật, cứ phải sớm chiều bên nhau, cứ phải dán chặt mắt vào nhau thì mới là chuẩn mực của tình yêu hay sao?”

Ta há hốc mồm vì kinh ngạc, lời hắn nói như một cây búa tạ đập nát những tư tưởng vững vàng của ta. Tại sao ta không biết việc ta và hắn đang yêu nhau? Ta cho rằng bọn ta chỉ là ngưỡng mộ lẫn nhau mà thôi, hắn quá lăng nhăng nên không thể yêu ta, ta cũng không trông mong điều đó.

“Em cho rằng chung sống một nhà thì phải như vậy.”

“Em nhìn thì có vẻ thông minh, nhưng thực ra là một cô ngốc.” Hắn đưa ra một kết luận không chút khách khí.

Đáng buồn thay, ta thật sự đồng ý điều hắn nói.

<span style="outline-width: 0px; outline-style: initial; outline-color: initial; font-size: 15px; vertical-align: baseline; background-image: initial; background-attachment: initial; background-origin: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; color: #008000; background-position: initial initial; background-repeat: initial initial; padding: 0

Xem cả bộ:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+