Trang chủ » Thế giới truyện » Ngôn tình Trung Quốc

Yêu Em là điều tốt nhất anh đã làm – Chương 27: Đương Quy(KẾT) 

Đăng ngày 12/6/2013 by admin

Xem toàn tập:

Thật ra hạnh phúc chỉ là một tiếng
“Được!” của anh.

     Mấy ngày tiếp
theo, cũng là trước sau như một mệt muốn chết, vô số chương trình học báo cáo
rồi luận văn, từng cái từng cái làm cho cảm xúc của Thẩm Tích Phàm thấp đến cực
điểm, cô đã sớm bị cảnh báo, Connell là “đại học cướp đoạt thời gian giấc ngủ bốn
năm của con người”, nhưng chân chính trải qua cái loại tư vị đau khổ thế này
chỉ có thể tự mình than vãn thôi.

Thời tiết tháng 1 bỗng nhiên chuyển
lạnh, gió rét lùa rít thật lợi hại, cản bản từ một cái trường người người náo
nhiệt ồn ào, bỗng nhiên trở nên im lặng dị thường, thời tiết cùng con người như
có điểm tương lân, cả người cô cũng trở nên tối tăm, ưu buồn.

Còn có hai ngày nữa chính là tết theo
lịch Trung Quốc, nhưng ở thị trấn nhỏ Newyork đối diện bờ đại dương này, 
lại chẳng có cái không khí báo hiệu gì, không có đèn lồng màu đỏ, không có pháo
hoa, cũng chẳng thấy dòng người tập nập đi mua sắm đồ cho năm mới, không có sủi
cảo, bánh trôi.

Không có người nhà, không có những lời
chúc phúc, cũng không có anh làm bạn, sống một ngày bằng cả một năm.

Bầu trời Ithaca trống rỗng một màu xám,
chua xót, có dự báo tuyết rơi nhưng lại không có những bông tuyết nhỏ bay bay,
bầu không khí nặng nề đè ép trong lòng cô. Ngày trôi qua như vậy, thật sự là cô
đơn, tịch mịch.

Ngày như thế, chỉ thích hợp nặng nề
ngủ,chứ không phải theo học thảo luận team work buồn tẻ ngồi trong phòng bày ra
phương án.

Cô không khỏi nhướn mày ủ dột, bỗng
nhiên một thanh âm truyền tới tai: “Serena, đối với cách làm cô có ý kiến gì
không?”

Trong đầu nháy mắt trống rỗng, suy nghĩ
bị kéo về tài liệu trước mặt, cô sửa sang lại một chút suy nghĩ, chậm rãi mở
miệng, từ văn hóa quần thể khách sạn quốc tế cho tới việc quản lí, cuối cùng
lại bị bổ sung một ít khái niệm quản lí khách sạn Trung Quốc.

Người phụ trách nhóm suy nghĩ một lúc,
gật gật đầu: “Nói không sai, nhưng bình thường thấy cô rất ít lên tiếng. Vừa
rồi cô nhắc tới văn hóa khách sạn, có mấy chỗ rất đúng, như vậy đi, lần sau
discussion* (trao đổi) cô làm group leader, có được không?”

Nhìn ánh mắt mong đợi của các tổ viên
trong nhóm, cô xấu hổ cười cười, đáp ứng.

Thứ sáu còn có một môn thi, tuần sau
phải bắt đầu chuẩn bị chương trình học mới, career tracks luận văn vẫn chưa
hoàn thành, hiện tại lại thêm một cái lead discussion, quả thật là họa vô đơn
chí.

Đã xong họp nhóm, thân thể mệt nhọc cùng
càm xúc mạnh mẽ làm cho cô cảm thấy mình hỏng mất rồi.

——–

Sau khi trở về ký túc xá, pha cho bản
thân một tách trà, ngơ ngác ngồi ở cửa sổ, trên bàn chồng lớn chồng bé tài liệu
tham khảo, lại không biết nên bắt đầu từ đâu, thuận tay mở máy tính ra . Trên
QQ, MSN lời chúc mừng không ngừng. Đồng nghiệp, bạn bè trước kia đều gửi qua
những tấm ảnh đẹp mắt, ấm áp, hoặc khôi hài. Những câu chữ chúc mừng che kín
màn hình.

Thì ra hôm nay là đêm giao thừa rồi.

Nhưng mà vẫn chưa nhận được lời chúc của
Hà Tô Diệp, có lẽ anh giờ này vẫn còn ở sở nghiên cứu, có lẽ buổi tối cũng
không trở về. Anh đã sớm nói cho cô biết chính mình đã bắt đầu vào thời điểm
quan trọng, có lẽ không có nhiều thời gian ở bên cô như trước kia, cầu xin cô
bỏ qua, khi đó cô có chút mất mát, nhưng vẫn như cũ nói một lời để cho anh yên
tâm, bởi vì công việc nghiên cứu là quan trọng nhất.

Cô gọi điện thoại về nhà, vang lên là
tiếng pháo nổ inh tai, Thẩm mẹ hắng cổ họng kêu: “Phạm Phàm, mẹ với bố rất nhớ
con, bố con mấy ngày nay cứ nhắc tới con không yên, ông ngoại với các cô chú
hỏi con khi nào thì trở về.”

Cô nghe xong mũi cảm thấy cay cay, vội
vàng đáp ứng: “Còn có nửa năm nữa thôi, rất nhanh con sẽ quay về.”

Thẩm mẹ thở dài: “Thôi bỏ đi không nói
nữa, nếu không lại xui cả năm, Phàm Phàm, buổi tối hôm nay nhớ phải ăn sủi cảo,
các con không phải cả ngày không đi ra ngoài đấy chứ, bánh trôi có không? Đúng
rồi, bên ấy các con có xem được “Đêm Xuân”* không?”

(* một chương trình đón năm mới kiểu như
gặp nhau cuối năm bên nước mình ^^)

Đương nhiên không thể nói nơi này cái gì
cũng không có, Thẩm Tích Phàm vội vàng gật gật đầu: “Tốt, tốt lắm, cái gì cũng
có, mẹ yên tâm đi, con ăn rất ngon! “Đêm Xuân cũng có, trên mạng phát sóng trực
tiếp. Mẹ chuyển lời chúc tết của con cho ông ngoại với mọi người nhé, cứ như
vậy nha, con cúp máy đây!”

Buông điện thoại xuống, trong đầu hiện
ra những bức tranh vẽ mừng năm mới, cô nhớ rõ cái đêm giao thừa năm ngoái, uống
tới say bí tỉ còn nói chuyện gì với Hà Tô Diệp mà bản thân không thể nhớ nổi,
khi đó người một nhà bao quanh vòng tròn, vô cùng náo nhiệt, hạnh phúc ngập
tràn.

Bỗng nhiên bạn cùng phòng gọi cô:
“Serena, chuyển phát nhanh của cậu, vừa rồi mình quên nói cho cậu, nó ở trên
bàn trong phòng bếp ấy.”

Cô tò mò cực kỳ, vội vàng đứng lên qua
lấy, nhìn kỹ tên cùng địa chỉ, lại ngạc nhiên phát hiện ra người gửi chính là
tên tiếng Anh của Hà Tô Diệp.

Thật cẩn thận mở ra cái hộp không lớn
kia, ánh vào mắt là một cái hộp quà tặng khéo léo, vỏ gói quà màu đen điểm
xuyến những bông hoa dát bạc nho nhỏ, với sợi ruy băng óng ánh, trong ánh đèn
mờ ảo chiếu xuống, tản ra ánh sáng lấp lánh chói mắt.

Lấy ra mới phát hiện thì ra là một cái
khăn lụa, cùng với cái khăn trước kia mình làm mất giống nhau kinh người, cô
nhớ tới  bản thân tối hôm đó được Hà Tô Diệp an ủi, sau này anh sẽ mua cho
cô một cái là được.

Cô khi ấy trả lời rằng, đây là cái khăn
bà nội cho mình, vài chục năm trước mang từ nước Pháp về, hiện tại chạy sang
nước Mỹ không biết là có hay không, coi như là “xong”.

Nhưng anh lại tự mình đi tìm một cái
khăn tương tự như thế.

Trong chiếc hộp còn có lời nhắn của anh:
“Tết đến vui vé nhé, chú ý sức khỏe, nghỉ ngơi cho tốt.”

Đôi môi không tự chủ nở ra một nụ cười,
ngọt ngào, âm thầm vui vẻ, cô cẩn thận đem chiếc khăn lụa gập lại để vào trong
hộp, sau đó cầm lấy cái bưu thiếp kia, nhìn lên nét chữ quen thuộc trên mặt,
nhẹ nhàng chạm vào, dường như còn vương lại chút ấm áp của anh.

Vội vàng chạy đến trước máy tính nhắn
lại cho anh cái tin, đánh vài chữ rồi xóa, cứ tìm mãi mà không thấy từ ngữ
thích hợp hình dung tâm tình của mình, cuối cùng đành phải viết: “Năm mới vui
vẻ, khăn lụa đẹp quá, cám ơn anh, em rất thích. Còn có, anh chú ý nghỉ ngơi,
không cần quá sức.” Thở dài một hơi, ánh mắt không khỏi bay trở về cái hộp quà
nhỏ được gói tinh xảo, đẹp đẽ.

Cô nhẹ nhàng cười rộ lên— một vật bé nhỏ
như vậy, cuối cùng là anh mất bao nhiêu thời gian để đi tìm nó.

Ngoài cửa sổ vẫn như cũ là màu xám nặng
nề của hoàng hôn, nhưng bên trong đây lại tản lên ánh đèn khiến cho cô cảm thấy
ấm áp, sắc cam xuyên thấu trong màu đen của màn đêm mê mang, hòa lẫn vào phía
trước cái bàn rộng lớn, giống như đang đứng ở bờ đối diện nhìn người yêu xa xa.

Nhưng trên QQ biểu tượng emotion cũng
rất lâu không có thêm cái hình nào nhấp nháy, cô ngắn ngủi hy vọng, sau đó lại
thất vọng tràn trề.

Đã vậy chỉ có thể đem nỗi nhớ kia cắt
nhỏ chôn vào đáy lòng, dùng công việc học tập để bản thân chết lặng.

——–

Bài thi hôm thứ sáu có phần không thuận
lợi, Thẩm Tích Phàm luôn có cảm giác bên tai có người đang hát, làm cho cô tâm
thần không yên, liên tục vài từ đơn chuyên ngành đều viết ra không được, cuối
cùng vội vàng hấp tấp nộp bài thi, không thể không an lòng, đành phó mặc cho số
phận.

Tổ discussion hôm thứ bảy tuy rằng có vẻ
thuận lợi, nhưng là tranh luận trong lúc cô bị vấn đề của một tổ viên xảo quyệt
chua ngoa chất vấn làm hỏng mất, cuối cùng chỉ có thể qua loa cho xong việc.

Luận văn của cô cũng có chuyện, thế là
xác đinh mấy đêm tới “thắp đèn chiến đấu”, đem tất cả tư liệu có thể tra đều
dùng tới, cắn răng đem luận văn sửa lại một lần rồi lại một lần. Nhưng lúc đi
nộp giáo sư lại lắc đầu, một nét ngạch ngang: “Không đủ chuyên nghiệp!”.

Là môn lý luận quản lý hành chính, cô
lập tức cảm thấy nói không nên lời, kiến thức lý luận của chuyên ngành quản lý
rất trừu tượng, ngay cả chính cô có đôi khi học đều không hiểu, dù sao cô cũng
không phải xuất thân từ chuyên ngành quản lý chính qui,  đơn giản dễ hiểu
một chút lại bị nói là không đủ chuyên nghiệp.

Thẩm Tích Phàm hoàn toàn không có tâm
trạng, ngoan ngoãn trở lại thư viện tiếp tục tìm tư liệu, nhìn rồi lại nhìn cảm
thấy chữ cái ở trước mắt đều bay nhẩy loạn lên, một hàng đọc tiếp cũng không
biết là dòng nào, choáng váng chóng mặt, thân thể không chịu nổi khống chế mà
nhào về phía trước.

Đang lúc buồn ngủ mơ màng , không lưu ý
một chút, đầu đụng vào giá sách dầy, đau đến hít một ngụm khí lạnh, cũng may
nhờ thế mà người hoàn toàn tỉnh táo.

Sờ sờ chỗ bị đụng đau, tính tiếp tục đọc
sách, chỉ nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng cười trộm, cô quay đầu đã thấy,
thì ra là Lâm Ức Thâm, lưng đeo ba lô tay cầm mấy quyển sách đứng sau lưng
mình, ánh mắt vẫn còn nhìn chằm chằm vào luận văn của cô.

Thẩm Tích Phàm ngay cả mí mắt cũng không
muốn nâng, trầm trọng thở dài: “ Đang làm lại, xin đừng quấy rầy.”

Lâm Ức Thâm cũng không rời đi, lật lật
bài luận văn, sau đó hỏi: “ Vấn đề ở chỗ nào?”

“Bộ phận lý luận Operations management!”
Cô vô lực chống đầu, bút trên tay không chút dịch chuyển: “Giáo sư nói không
chuyên nghiệp, không chuyên nghiệp! Tôi muốn nói là chuyên nghiệp không đọc
thành MMH, mà đổi sang đọc thành MBA mất rồi.”

(MMH là quản trị khách sạn, còn MBA là
quản trị kinh doanh)

Lâm Ức Thâm mỉm cười: “Một chút việc nhỏ
như vậy, em tại sao không nói sớm, có lẽ em không coi xuất thân chính qui của
đàn anh đây để vào mắt. Kiến thức lý luận này đối với bọn em yêu cầu rất cao,
nhưng đối với bọn anh chỉ là một bữa ăn sáng.Thế này, em đưa luận văn anh kiểm
tra một phần, đưa anh xem.”

Thẩm Tích Phàm cũng cho là vậy, bằng
thực lực của bản thân cô đem bộ phận lý luận của luận văn làm cho hoàn mỹ dường
như không có khả năng hoàn thành nhiệm vụ, gật gật đầu, lập tức liền đem hết tư
liệu sẵn có tất cả cho Lâm Ức Thâm kiểm tra.

Lâm Ức Thâm nhìn mặt của cô dại ra thì
thở dài: “Cuối cùng mất mấy đêm liền rồi? giáo sư của các em cũng không có nhân
tình gì, thôi bỏ đi, anh lập tức xem, em đi về ngủ trước, sửa xong anh đi tìm
em.”

Cô chỉ cảm thây mệt chết đi, cả người
nặn không ra một chút sức lực, vẫn cố động viên bản thân, tự giễu tự khinh:
“Mấy ngày nay thi cử liên miên, luận văn…em cảm thấy bản thân dường như đã già
đi mười tuổi mất rồi.”

Lâm Ức Thâm tức giận: “Giống như mới đào
em từ dưới đất lên vậy, được rồi, mau trở về đi, tối nay đúng giờ anh đi tìm
em.”

Cô gật gật đầu, đeo cặp lên vai, vẫy vẫy
tay đi ra thư viện. Dọc theo đường đi, rét lạnh thấu xương giống như một tấm
lưới đem cô bao kín lại, cái lạnh từng cơn từng cơn, ngẩng đầu nhìn trời,
Ithaca thanh sạch không chút bụi nắng lại càng tối, dường như tuyết sắp rơi.

Lâm Ức Thâm nhìn bóng dáng cô dời đi,
nhẹ nhàng thở dài, trở lại vị trí của mình, ngồi ở bên cạnh một người bạn một
lúc lâu sau mới hoàn hồn: “Cô gái kia nhìn thoáng qua rất giống bạn gái cậu!”

“Bạn gái cái gì, lúc nào thì mình có bạn
gái!” Anh vẻ mặt hoài nghi nhìn bạn cùng phòng.

“Ê! Đừng có chối, là cô gái lễ Noel lần
trước tới tìm cậu, là người rất tinh tế xinh đẹp.”

“ Người kia không phải bạn gái của tớ,
mà cùng với cậu cũng không có quan hệ.”.Lại tiếp tục chống lại ánh mắt nghi ngờ
của bạn, anh thở dài một hơi: “Nói hai ba câu cũng không nói rõ được chuyện,
tóm lại tớ cũng không lừa cậu, OK!”

Người bạn không thuận theo mà cũng chẳng
thèm buông tha tiếp tục bát quái: “Cái cô em gái mà trước đây cậu nói không
phải là cô gái vừa nãy chứ, kì lạ nha, hai người thoạt nhìn thật sự rất giống
“trời sinh một cặp”!”

Lâm Ức Thâm chỉa chỉa máy tính: “Làm
việc, làm việc, đừng nói nhảm nữa, cẩn thận báo cáo không hoàn thành được không
biết ai bị ăn mắng!”

———-

Cảm giác không biết đã ngủ qua bao lâu,
chỉ thấy quanh người nong nóng, nhưng theo bản năng lại cảm thấy lạnh phát run,
nặng nề nhợt nhạt nghĩ lại cảnh trong mơ, trống rỗng, lại vẫn giữ được một chút
ý thức tỉnh táo trong đầu.

Cô chỉ biết là bạn cùng phòng mở cửa ra
rồi lại đi mất, sau đó nghe bên tai thấy tiếng “bộp bộp”,âm thanh mềm nhẹ,
dường như là giai điệu tuyết rơi.

Một lúc sau, chuông cửa dồn dập vang
lên, Thẩm Tích Phàm lập tức tỉnh táo, mở mắt ra, trong phòng tối đen không có
đèn, sờ soạng nửa ngày mới đi được dép, chân vừa xỏ vào cảm thấy đầu ong ong
rất đau, ngoài cửa có tiếng người gọi: “Thẩm Tích Phàm, em có ở trong không?”

Là Lâm Ức Thâm— cô lên tiếng, nghiêng
ngả lảo đảo đi mở cửa, chỉ thấy Lâm Ức Thâm đang đứng bên ngoài, trên tóc còn
vương giọt nước, hơi hơi thở hổn hển: “ Sao mà bây giờ mới ra cửa, ký túc xá
lại không có đèn, anh tưởng em xảy ra chuyện gì.”

Cô mơ mơ màng màng “ừ” một tiếng: “Sao
thế, trời đang mưa à?”

“Là tuyết rơi!” Lâm Ức Thâm vào trong
nhà, thuận tay ấn xuống công tắc, trong phòng một mảnh sáng ngời, Thẩm Tích
Phàm nheo lại ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: “Thật ự là tuyết rơi!”

Anh cười cười, giơ lên tài liệu trong
tay: “Sửa lại xong rồi, em xem một chút, không hiểu chỗ nào anh giải thích cho,
đỡ phải đến lúc giáo sư hỏi em lại không trả lời được, như vậy thật thảm.”

Thẩm Tích Phàm thở ra một hơi, như trút
được gánh nặng: “Lâm Ức Thâm, em cam đoan về sau đến ngày lễ tết sẽ cúng cho
anh trứng gà đỏ, với đốt ba nén hương! Có kèm theo thịt bò khô, lạp sườn, anh
cũng không phải người theo chủ nghĩa ăn chay đi!”

“ Ba hoa!” Lâm Ức Thâm gõ lên đầu cô, ai
ngờ ngón tay đụng vào da thịt thân nhiệt lại cao hơn bình thường, rút tay về
vội vàng hỏi: “Thẩm Tích Phàm, em không phải sốt rồi chứ?”

Cô sờ sờ đầu, rồi gật gật: “Bảo sao bỗng
dưng em cảm thấy lạnh, thì ra là thật sự hơi hơi nóng.”

“Nằm xuống giường đi!” đôi mày của Lâm
Ức Thâm nhăn lại: “Lớn như thế rồi một chút tự giác cũng không có, cũng không
biết tự chăm sóc bản thân cho tốt, giáo sư của em rốt cuộc là ép buộc bọn em
như thế nào, thức mấy ngày rồi phải không?”

“Em không sao, chẳng qua có chút âm ấm,
làm gì mà phải kinh động tiểu quái như vậy!” Thẩm Tích Phàm tính tình lại nổi
lên: “Nhanh, mau cho em xem luận văn, buổi tối còn phải sửa, ngày mai đã nộp
rồi!”

Lời còn chưa dứt, cô cảm thấy một trận
mê muội, tim đập mau không chịu nổi, chỉ cảm thấy mạch máu cấp tốc nở ra, đành
phải đè lại ngực, hoãn một hơi mới tốt lên một chút.

Lâm Ức Thâm sợ hãi: “Thẩm Tích Phàm, anh
phải làm gì, không có việc gì chứ, muốn đi bệnh viện hay không, trước nằm xuống
rồi nói sau!”

Cô gật gật đầu: “Em nằm nghỉ một chút,
thở từ từ, nhịp tim sẽ không làm sao nữa.”

————-

Phòng nghiên cứu CVI của đại học
Pennsylvania.

Phòng thí nghiệm, phòng tài liệu một
mảnh bừa bộn, số liệu trên màn hình máy tính một loạt sắp xếp hỗn độn, mô hình
từng cái từng cái một nhanh chóng lướt qua, thỉnh thoảng lại có các loại âm
thanh oán giận truyền ra: “Sai rồi, lại sai rồi! Đám số liệu chết tiệt!”

Hà Tô Diệp hết sức chăm chú nhìn máy
tính, bỗng nhiên mắt phải nháy liên tục.

Có lẽ là quá mệt mỏi, hơn nửa tháng rồi
ngủ không quá ba ngày, ngay cả nằm ở trên giường đều thật xa xỉ, lại càng không
muốn nói là ngủ, vì để ra kết quả nghiên cứu của đề tài, tất cả mọi người đều
bán mạng làm, mà anh cũng rất lâu rồi chưa liên lạc với Thẩm Tích Phàm.

Không phải không nghĩ tới, mà là không
thể.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang
lên xa xa, trong bầu không khí yên tĩnh, tựa như ở bên cạnh tai, một lần lại
một lần, không biết tại sao lại luôn không có người tiếp. Dường như có thiên
ngôn vạn ngữ muốn nói không lên lời sự lo lắng trong lòng.

Có người ngồi sát cạnh gọi anh: “Này,
điện thoại của cậu đấy!”

Trong lòng anh giật mình, vội vàng đứng
lên, sau khi nghe lại vang lên một giọng nói quen thuộc, trong sự nhẫn nại bỗng
có chút tức giận: “Hà Tô Diệp, anh rốt cuộc là bận tối mắt tối mũi cái chuyện
gì vậy hả?”

Anh có chút kinh ngạc, nhưng lại tràn
đầy lo lắng: “Lâm Ức Thâm! Làm sao vậy, xảy ra chuyện gì?”

“Thẩm Tích Phàm lên cơn sốt rồi, tim
hình như không thoải mái, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, có phải đưa đến bệnh
viện không?”

Bản năng nghề nghiệp lập tức làm cho anh
nhớ tới cái bệnh không tốt này, trong đầu tức khắc trống rỗng, cảm giác lạnh
lẽo lướt qua thân thể, tựa như có tảng đá thật lớn hung hăng đập vào trên đầu
cùng trong lòng, sững sờ một chút, cảm thấy sợ hãi như vậy, tiếng nói càng trở
nên bức bách: “Cô ấy hiện tại ở ký túc xá à, trừ bỏ dấu hiệu này còn có nôn hay
không, loại bệnh khó thở này hay kèm theo triệu chứng?”

“Tạm thời không có biểu hiện nào khác,
cô ấy hiện tại nằm ở trên giường, đã ngủ rồi, tối hôm nay thấy sắc mặt cô ấy
đặc biệt kém, như là thức vài đêm vậy.”

Thở dài một hơi nhẹ nhõm, nhưng sự lo
lắng kia căn bản vẫn chưa buông xuống được: “Anh biết rồi, anh lập tức qua đó
đây!”

Lâm Ức Thâm sửng sốt một chút: “Nơi này
chỗ bọn em đang tuyết rơi lớn, nói sau đi trễ thế này…”

Còn chưa hết câu, đã bị giọng nói chém
đinh chặt sắt của  Hà Tô Diệp ngắt lời: “Không sao, trông trừng cô ấy giúp
anh, một khi có tình trạng khác thường lập tức đưa đi bệnh viện, anh qua đó
luôn đây!”

Treo điện thoại, Hà Tô Diệp phát hiện
trong lòng bàn tay mình một mảng mồ hôi nhợt nhạt, tay chân giống như bị đông
cứng, hoạt động vài cái mới có tri giác, vội vàng báo cáo tiến độ làm việc của
mình, rồi cầm lấy áo khoác ra khỏi sở nghiên cứu.

Bầu trời một mảnh tối tăm, tâm trạng
trong lòng, khiến hô hấp của bản thân không khỏi rối loạn từng tấc, chỉ có một
suy nghĩ trong đầu: “Thẩm Tích Phàm, trăm ngàn lần em đừng gặp chuyện không
may, trăm ngàn lần cũng không được, anh lập tức tới đây.”

————–

Tăm tối cùng cô độc vô biên vô hạn,
tiếng gió vù vù cùng tiếng tuyết rơi bên tai. Thời gian trong lúc ý thức của cô
mê man trở nên xa xôi không hẹn trước, cảnh trong mơ người kia đi dưới trời
tuyết lớn, vẫn là khuôn mặt cũ đẹp đẽ như vậy, nhưng quanh người lại tản mát ra
hơi thở như băng như người cách xa ngàn dặm, không hề tức giận.

Cô liều mạng hướng anh chạy tới, một
loại nội tâm sợ hãi bóp nghẹt suy nghĩ của cô. Cô cảm thấy bọn họ trong lúc đó
khoảng cách rất gần, gần đến mức chỉ vươn tay ra là đụng tới. Nhưng như thế nào
cũng chạm không đến được người của anh, trơ mắt thấy cả người anh từ từ biến
mất, ngay cả dấu chân cũng lặn mất tăm, giống như chưa hề tới.

Cô la lên tên của anh, cô cầu xin anh
đừng bỏ lại cô một mình, trong không gian tràn ngập nỗi tưỏng niệm tuyệt vọng.

Trời đất mờ mịt, không có gì đáp lại,
trước mắt chỉ có màu trắng đậm của tuyết vẫn như cũ bay bay, tiếng gió khàn
khàn lại thê lương làm cho tai của con người đau nhức, chỉ còn lại có chính
mình đứng trong tuyết, cũng không biết nên về đâu.

Ngay cả nước mắt cũng không biết làm thế
nào mà chảy ra, tựa như đã chết lặng.

————-

Chậm rãi, từng chữ từng chữ, cô nghe
thấy tiếng nói lo lắng, trầm thấp kia: “Nhóc à, mau tỉnh lại đi, em làm sao vậy?”

Mang theo một chút chất lỏng ấm nóng từ
khóe mắt lan xuống, tràn vào trong tóc mai, tầm mắt trong mảnh sương, người con
trai nhíu mày lại, trong ánh mắt tràn ngập lo lắng cùng bất an.

Cái gì cũng không nói được thành lời,
chỉ là nước mắt không chịu nổi kiềm chế mà trào ra, không chỉ vì cơn ác mộng
vừa rồi, mà còn là ngàn nhớ nhung và mong ngóng, toàn bộ đều giải tỏa hết. Cái
ôm của anh trước sau vẫn ấm áp như vậy, cô lúc ấy chỉ có một suy nghĩ trong
đầu, vì sao ở trước mặt anh cô luôn luôn yếu ớt như vậy, thích khóc như vậy.

Ngoài cửa sổ tuyết lớn, đem toàn bộ bầu
trời đêm nhuộm thành một bức tranh xinh đẹp. Giống như lông của loài chim màu
trắng mềm mại, uyển chuyển, phiêu phiêu rơi xuống, đẹp đẽ không cách nào hình
dung.

Tất cả mọi thứ trên thế giới đều trở nên
sinh động đẹp đẽ như vậy chính là bởi vì người con trai trước mắt này, trong
một chốc, cô cuối cùng cũng biết anh có bao nhiêu quan trọng.

Chờ cô bình tĩnh trở lại, Hà Tô Diệp mới
hỏi: “Đến cuối cùng là mấy ngày không ngủ rồi, em đây là do phổi nhiễm lạnh
phát sốt, vừa rồi trong điện thoại của Lâm Ức Thâm kể lại tình trạng của em,
lúc nãy thật sự đã làm anh hoảng sợ.”

“Lâm Ức Thâm ?” Thẩm Tích Phàm mở lớn
đôi mắt: “Anh ta gọi điện thoại cho anh, anh ta làm sao mà quen biết anh?”

“Bởi vì anh là em họ của cậu con trai
của dì ba của bác anh ấy…..”  =.=” Lâm Ức Thâm đẩy cửa bước vào, cười
hì hì tiếp lời: “Không ngờ tới phải không? Hai bọn anh có chút quan hệ thân
thích.”

Thẩm Tích Phàm nhìn Hà Tô Diệp cầu xin
sự giúp đỡ, anh gật gật đầu: “Thật ra anh cũng không rõ ràng hai bọn anh là có
cái quan hệ cấp bậc gì, nhưng trên cơ bản chính là cái tình huống trên.”

Khó trách trước kia nhìn thấy hai người
bọn họ ở trong khách sạn thân mật nói chuyện với nhau, mà Lâm Ức Thâm lúc nói
với cô hai từ “Bạn trai” luôn mang theo nụ cười giảo hoạt, thì ra là như vậy—
cô tỉ mỉ đánh giá hai người trước mặt: “Thật sự có chút giống nhau!”

Lâm Ức Thâm cười cười: “Bạn trai chính
quy đến rồi,đàn anh này cũng phải đi, không muốn làm cái bóng đèn nữa.”

Hà Tô Diệp nhấn hai vai cô xuống: “Em
trước tiên cứ nằm đi, anh tiễn cậu ấy.”

Đi đến đầu cầu thang, Lâm Ức Thâm xua
xua tay: “Không cần tiễn, chăm sóc cô ấy tốt vào, không cần cám ơn em!”

Hà Tô Diệp cười vang, có chút xin lỗi có
chút trấn an mà chân thành nói: “Cám ơn em!”

Lâm Ức Thâm mím môi, muốn nói lại thôi,
cuối cùng nhẹ nhàng thở dài một hơi: “Bỏ đi, bỏ đi, trước khi ra nước ngoài hai
chúng ta đều đã nói rõ ràng, hy vọng anh đừng quên!”

Ánh mắt Hà Tô Diệp trong trẻo, thanh âm
tuy nhẹ, nhưng lại nói rất có khí phách: “Anh sẽ đem lại hạnh phúc cho cô ấy!”

Lâm Ức Thâm nheo lại ánh mắt nhìn trời
tuyết lớn bên ngoài, một chút tươi cười đọng lại bên môi, thâm ý thật lâu, cũng
như chút được gánh nặng.

————–

Sau khi trở về, Thẩm Tích Phàm liền hỏi:
“Lâm Ức Thâm làm cách nào tìm được điện thoại của anh, ký túc xá không phải
không có điện thoại à?”

Anh nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Cậu ta tìm
được người quen ở sở nghiên cứu trực tiếp báo tin cho anh.”

Thẩm Tích Phàm gục đầu xuống: “Thật xin
lỗi, Hà Tô Diệp, em thật sự là kẻ phiền toái, thực sự rất rất xin lỗi anh.”

Một nụ hôn bất ngờ không kịp đề phòng ,
mềm mại đặt trên trán của cô, dịu dàng vô  hạn, anh gạt ra đám tóc mái
trước trán , thẳng tắp nhìn vào mắt cô: “Nên là anh nói lời xin lỗi.”

Vỗn là một phút yên tĩnh, ấm áp, thì cái
bụng của cô lại hò hét đánh trống tưng bừng, Thẩm Tích Phàm  xấu hổ không
chịu được, Hà Tô Diệp mỉm cười xoa xoa đám tóc hơi rối của cô, dặn dò: “ Mặc
thêm áo vào, rồi ăn cơm thôi.”

Có lẽ vừa sốt nóng xong, cháo trắng cho
vào miệng một chút hương vị cũng không có, cô chính là nhìn cái bát thôi cũng
thấy nuốt không trôi, Hà Tô Diệp không bằng lòng: “Lại ăn thêm một chút đi, lát
nữa còn phải uống thuốc, dạ dày rỗng không thì thuốc không hấp thụ được.”

Cô nhất thời tò mò: “Uống thuốc gì, em
thế này cũng cần phải uống thuốc à, không phải giảm sốt rồi còn gì?”

“Em là do viêm phổi dẫn đến sốt cao, anh
không phải đã nói em không cần liều mạng như vậy sao? Vốn thân thể cũng không
khỏe, hiện tại lại càng kém!” Hà Tô Diệp nhắc tới bệnh trạng còn có chút nóng
lòng, đôi mày càng nhăn lại.

Cô tò mò: “Thế em bây giờ phải uống
thuốc gì?”

“Canh Đương Quy, bồi bổ tâm tì, ích khí
sinh huyết, bên trong có hoàng kì, phục linh, bạch thuật, cam thảo, long nhãn,
đương quy, viễn chí, mộc hương, cẩu kỷ tử” Hà Tô Diệp thở dài: “ trước tiên đi
ngủ một lát, khi nào xong anh gọi em dậy thì uống.”

“Nhưng mà, thuốc này lấy từ đâu ra? Nước
Mỹ cũng có thuốc Đông y sao?”

“Khu phố tàu có cửa hàng bán thuốc bắc,
đông y ở chỗ nào cũng được người Trung quốc hoan nghênh. Đúng rồi, hôm này là
ngày mùng ba năm mới, lúc anh đi tới đó còn thật náo nhiệt.”

Cô nhẹ nhàng phì cười, còn có chút trẻ
con: “Chỗ ấy có mứt quả, có bánh sủi cảo với bánh trôi nóng hổi, có biểu diễn
múa sư tử hay không, còn có câu đối, cùng chữ Phúc nữa!”

“Nhớ nhà hả?” Hà Tô Diệp cầm lấy bàn tay
cô: “Nếu muốn đi như vậy, anh dẫn em đi xem, nhưng mà không khí tết trong nước
vẫn hơn.”

Thẩm Tích Phàm lại cảm thấy rung động
trong lòng, nói đến miệng lại thu lại không biết nên biểu đạt như thế nào, chỉ
nhẹ nhàng bốc lên nhúm thuốc gọi là Đương quy* kia, đặt ở trong lòng bàn tay,
nhẹ nhàng nói: “Đợi sau nửa năm nữa, em cùng nó sẽ giống nhau, vậy còn anh?”

(* Đương quy: 当归  có nghĩa là quay về)^^

“Đồ ngốc!” Hà Tô Diệp trấn an cười lên
vui vẻ: “Em nói xem?”

Đương quy, đương quy—“ lang thang mệt
mỏi quay về quê, nhớ nhất nhà cũ có cha mẹ” Cô không khỏi yêu thích cái tên
này.

(* cụ thể câu đó là游子疲惫当归乡, 最念老屋居高堂: Du tử mỏi mệt đương quy hương, tối
niệm lão ốc cư cao đường,  mình cũng không biết nên dịch thành như thế nào
cho hay nhất, nhưng đại khái là nghĩa như ở phía trên^^ ).

Cuối cùng là vị cố nhân nào đã làm cho
tên của vị thuốc đông y này nổi tiếng như vậy, là lòng mẹ ngày đêm mong con về,
hay là người con gái tương tư nhung nhớ người chồng ngày trở lại, nhưng mặc kệ
là ai, chúng đều là một phần tâm ý, một loại tưởng niệm nhập vào sâu đáy lòng.

Có lẽ mệt mỏi muốn chết rồi, mà cũng có
thể là tác dụng của thuốc Đông y, cảm giác buồn ngủ mông lung hiện lên rất
nhanh, dường như còn có người nào đó bên môi cô nhẹ nhàng đặt xuống một nụ hôn,
cô mỉm cười, rồi lại ngủ mất.

Vì thế, một đêm không ác mộng cứ thế qua
đi.

————-

Ngày hôm sau, cô bị ánh nắng sáng sớm
lay tỉnh.

Màu trắng đầy trời, ánh nắng mật ngọt
chiếu vào trên đám tuyết đọng, phát ra quầng sáng nhẹ nhàng, thuần khiết như
vậy, không một chút tỳ vết. Thẩm Tích Phàm nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, cả
người thoải mái nói không lên lời.

Nhưng, tuyết lớn thế, tối hôm qua Hà Tô
Diệp làm cách nào mà tới được.

Phòng bếp truyền đến từng đợt hương
thơm, là loại mùi vị đậm đà, lập tức bẻ gãy suy nghĩ trong cô, vôi vàng xỏ dép
đi vào bếp, lại phát hiện Hà Tô Diệp đang bưng cái bát to, nhìn thấy cô vội
hỏi: “Tỉnh dậy? bây giờ em thấy thế nào?”

Cô sờ sờ cái trán, thở dài nhẹ nhõm một
hơi: “Không có việc gì rồi, hiện tại tinh thần cũng tốt hơn, anh làm cái gì
thế, thơm quá!”

“Là cháo rau.” Hà Tô Diệp thuận tay nâng
lên cái bát, làm cho Thẩm Tích Phàm thỏa mãn hít thật sâu, anh không khỏi bật
cười: “Cô nhóc này, đừng có mà mê mẩn như thế, nhanh đi rửa mặt đi.”

Cháo rau vào tới miệng là hương vị nhẹ
nhàng khoan khoái, một bát không đủ phải thêm một bát, mà Hà Tô Diệp chỉ mỉm
cười nhìn cô: “Không cần ăn gấp vậy, cẩn thận đau dạ dày.”

Bởi vì là món ăn tự tay anh làm, cho nên
khi ăn càng thơm nồng đậm.

Nghĩ tới anh vì cô mà làm nhiều việc đến
thế, nhưng cô lại cảm thấy không đủ, cảm thấy đối với bản thân lúc nào cũng
không có cảm giác an toàn, mà trong lòng luôn tồn tại khúc mắc, đối với tương
lai hai người lúc nào cũng sợ hãi, lo lắng, thấp thỏm, mà căn bệnh lần này cũng
là do trong lòng rối loạn mà sinh ra.

Việc học nặng nề như này thật sự chẳng
thấm vào đâu, cuộc sống tự ngược như nhà sư khổ hạnh chính là cảm giác cô đơn
xấu hổ ám ảnh. Thì ra là cô đã vướng vào bệnh tương tư, bởi vì nhung nhớ, mới
thấy cô độc, sợ hãi, mới mạnh mẽ, rồi bất lực, mới không thể khống chế được, mà
anh chính là vị thuốc đông y của cô.

Nếu đã thiếu tình yêu của anh nhiều như
vậy thì để thời gian cả đời này trả lại đi.

Cô buông đũa, nhìn ánh mắt của anh mà
tràn đầy bướng bỉnh, thẳng thẳn, nhẹ nhàng nói ra, từng chữ từng chữ một: “Hà
Tô Diệp, em nghĩ….nghĩ mình muốn vĩnh viễn ở bên cạnh anh.”

Bàn tay cầm đũa hơi hơi run lên, sau đó
chính là âm thanh thanh thúy của tiếng đũa va vào bát, trong mắt anh nổi lên
một loại cảm xúc phức tạp, vừa vui sướng, cảm động , còn là một thứ gì đó nói
không lên lời, Thẩm Tích Phàm nhìn không ra đó là gì, chỉ tùy ý nhìn anh đứng
lên đi đến trước mặt cô, rồi sau đó nhẹ nhàng ôm.

Hà Tô Diệp ở bên tai cô chỉ nói một chữ,
lại cảm thấy so với bất cứ lời thề non hẹn biển của ai cũng đều chân thành
nhất.

Anh nói: “Được!”

Lời hứa hẹn cả đời.

Mùa đông này, ở nơi đất khách xa lạ, cô
cuối cùng hiểu được, tình yêu trong thế giới sẽ có loại hạnh phúc tay trong tay
, tình yêu trong thế giới sẽ có thiên trường địa cửu, đồng cam cộng khổ.

Ở trong sự đẹp đẽ của thời gian, cô gặp
được anh, yêu thương anh, sau đó quyết định bên nhau cả đời.

Năm tháng tới đây, viên mãn không còn gì
hối tiếc.

Toàn văn hoàn

 

Xem cả bộ:

Các chương khác:

truyen sex

,

truyen nguoi lon

,

truyen dam

,

truyen loan luan

,

doc truyen

,

doc truyen sex

Truyện cùng chuyên mục:

Thế giới truyện:
Tin tức:
Ảnh SEX - Ảnh NUDE
Chuyện Lạ – Funny
Đời Sống – Tổng Hợp
Girl Xinh - Hot girl
Mobile-Công Nghệ
Ngôi Sao – Showbiz
Nhịp Sống Trẻ
Tin Sock – Tin Hot
Phần mềm:
doc truyen hay,truyen tranh sex,truyen loan luan,truyen nguoi lon,truyen dam 18+